Ngoại truyện — Một lần gặp lại
Hôm ấy mình ở Hà Nội.
Không phải đi chơi.
Cũng chẳng có việc gì đặc biệt.
Mà mình đang học Chuyên khoa I dưới Bạch Mai.
Công việc chính vẫn ở Thái Nguyên.
Nhưng một số đợt học, một số buổi thực hành...
mình phải xuống Hà Nội.
Ngày hôm ấy cũng như bao ngày khác.
Sáng học.
Trưa ăn vội.
Chiều xuống phòng khám.
Bệnh nhân đông.
Người vào.
Người ra.
Hồ sơ xếp trước mặt.
Mình cúi đầu nhiều hơn ngẩng lên.
Một lúc sau...
điều dưỡng gọi:
— Bác sĩ, bệnh nhân tiếp theo vào rồi ạ.
Mình vẫn đang ghi dở.
— Vâng, mời bác vào.
Có tiếng cửa mở.
Tiếng ghế kéo.
Rồi một giọng nữ:
— Bố ngồi đây nhé.
Tay mình dừng lại.
Rất nhẹ.
Không phải vì mình chắc.
Chỉ là...
có một số giọng nói dù rất lâu không nghe,
khi vang lên...
mình vẫn nhận ra.
Mình ngẩng lên.
Và thấy Diệu.
...
Em đứng cạnh bố.
Tay vẫn giữ nhẹ khuỷu tay ông.
Mái tóc khác ngày trước một chút.
Cách ăn mặc cũng chững chạc hơn.
Nhưng là Diệu.
Không thể nhầm.
Diệu cũng nhìn mình.
Hai đứa khựng.
Chỉ vài giây.
Nhưng đủ dài.
Rồi em lên tiếng trước.
— Anh M?
Mình nhìn.
— Ừ.
Diệu cười rất nhẹ.
— Lâu quá.
— Ừ.
Mình cũng cười.
— Lâu thật.
...
Bố Diệu ngồi xuống.
Ông nhìn mình.
Mình nhận ra ngay ánh mắt ấy.
Và mình biết...
ông cũng nhận ra mình.
Trước đây mình từng về nhà Diệu.
Từng ngồi nói chuyện.
Từng ăn cơm ở đó.
Không phải một lần gặp thoáng qua mà có thể quên được.
Nhưng ông không hỏi.
Không nói:
“Cháu là...”
Cũng không quay sang nhìn con gái.
Chỉ ngồi đó.
Rất bình thường.
Như thể mọi chuyện cũ...
nếu hai đứa không nhắc,
ông cũng sẽ không nhắc.
Mình thấy biết ơn vì điều đó.
...
Mình kéo hồ sơ lại.
— Dạo này bác khó chịu thế nào ạ?
Bố Diệu trả lời.
— Bác hay đau bụng.
— Đau vùng nào bác?
Ông chỉ.
— Có lúc quanh quanh đây. Có lúc dưới bụng.
Mình gật.
— Đau trước hay sau ăn ạ?
— Không cố định.
Diệu ngồi cạnh nói thêm:
— Dạo này bố em hay bị đi ngoài nữa anh.
Hai chữ “anh” làm mình hơi khựng.
Không phải vì lạ.
Mà vì quá quen.
Mình hỏi tiếp:
— Đi ngoài ngày mấy lần?
Bố Diệu:
— Có hôm hai ba lần. Có hôm lại bình thường.
— Có nhầy máu không ạ?
— Không.
— Có sút cân không bác?
Diệu đáp:
— Không đáng kể anh ạ. Nhưng mấy tháng nay cứ tái đi tái lại nên em bảo bố xuống khám.
Mình gật.
— Ừ.
Rồi tiếp tục hỏi bệnh.
Cố giữ mọi thứ đúng như một buổi khám bình thường.
Nhưng thỉnh thoảng...
mắt mình vẫn chạm mắt Diệu.
Rất nhanh.
Rồi cả hai đều nhìn chỗ khác.
...
Mình khám bụng cho bác.
Hỏi thêm tiền sử.
Thuốc đang dùng.
Chế độ ăn.
Những lần trước đã khám ở đâu.
Sau đó mình ngồi xuống.
Giải thích:
— Hiện tại triệu chứng của bác chưa gợi ý ngay một vấn đề quá cấp tính, nhưng vì kéo dài và hay tái lại thì mình vẫn nên kiểm tra kỹ hơn.
Bố Diệu gật.
— Ừ.
Mình viết chỉ định.
— Cháu cho bác làm một số xét nghiệm, siêu âm trước, chụp CLVT. Tùy kết quả có thể sẽ cần thêm thăm dò khác.
Ông nhìn.
— Được.
Diệu hỏi:
— Có đáng lo lắm không anh?
Mình nhìn em.
Cái kiểu hỏi ấy...
mình từng nghe rất nhiều lần từ người nhà bệnh nhân.
Nhưng hôm nay lại khác một chút.
Mình đáp:
— Hiện tại chưa có gì để nói là nghiêm trọng cả. Cứ làm từng bước thôi.
Diệu gật.
— Vâng.
Mình nói thêm:
— Nếu đau tăng, sốt, đi ngoài ra máu hoặc mệt nhiều thì phải vào khám ngay.
— Em nhớ rồi.
...
Mình đưa giấy cho bố Diệu.
Ông nhận.
Nhìn mình một lúc.
Rồi nói:
— Cháu vẫn làm ở Thái Nguyên à?
Mình khựng nhẹ.
Thế là ông nhận ra thật.
Mình cười.
— Vâng ạ. Cháu vẫn làm trên Thái Nguyên, đợt này cháu xuống đây học Chuyên khoa I.
Ông gật.
— Ừ.
Chỉ vậy.
Không hỏi thêm.
Không nhắc ngày xưa.
Không nhắc mình từng đến nhà.
Diệu cũng im.
Mình lại thấy sự im lặng của ông...
tử tế.
...
Bố Diệu đứng lên.
— Bố ra ngoài làm thủ tục nhé.
Diệu:
— Vâng, bố cứ ra trước đi. Con ra sau.
Ông nhìn mình.
— Cảm ơn bác sĩ nhé.
Mình:
— Vâng ạ.
Bố Diệu đi ra ngoài làm thủ tục.
Cửa khép lại.
Trong phòng chỉ còn hai đứa.
Diệu đứng cạnh chiếc ghế.
Mình ngồi phía sau bàn.
Một khoảng cách chưa đến hai mét.
Ngày trước...
có những lúc hai đứa chẳng chịu nổi việc ngồi cách nhau từng ấy.
Bây giờ lại thấy vừa đủ.
...
Diệu nhìn quanh.
— Em không nghĩ lại gặp anh ở đây.
Mình cười.
— Anh cũng thế.
— Anh xuống đây học lâu chưa?
— Một thời gian rồi.
— Vẫn chạy đi chạy lại Thái Nguyên với Hà Nội à?
— Ừ.
Diệu nhìn mình.
Rồi cười rất nhẹ.
— Anh vẫn thế nhỉ.
Mình hỏi:
— Vẫn gì?
— Vẫn học.
Mình bật cười.
— Nghề này có bao giờ hết học đâu.
— Em biết.
Mình nhìn em.
— Sao em biết?
Diệu không trả lời ngay.
Một lúc sau...
— Ngày trước anh cũng nói thế.
Mình khựng.
Đúng.
Mình từng nói.
Không chỉ một lần.
Ngày ấy...
mình có rất nhiều câu bắt đầu bằng:
“Xong đợt này anh sẽ...”
Xong đợt này anh sẽ rảnh hơn.
Xong kỳ này anh sẽ về với em nhiều hơn.
Xong trực anh gọi.
Xong việc anh sang.
Xong chuyện này...
xong chuyện kia...
Mình cứ nghĩ cuộc đời sẽ có một ngày nào đó tự nhiên bớt bận.
Chỉ cần cố thêm một chút.
Chờ thêm một chút.
Rồi hai đứa sẽ lại ổn.
Nhưng hết một đợt...
lại đến một đợt khác.
Hết một kỳ thi...
lại có công việc.
Hết công việc...
lại đến những đêm trực.
Hết những đêm trực...
lại có một thứ khác phải lo.
Và có lẽ...
mình đã để một người chờ quá lâu bằng những lời hứa đều bắt đầu bằng chữ “xong”.
...
Diệu hỏi:
— Anh còn hay trực nhiều không?
— Cũng tùy đợt.
— Vẫn quên ăn?
Mình bật cười.
— Đỡ rồi.
— Thật?
— Có người nhắc.
Diệu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.
Ánh mắt chỉ dừng lại một chút.
Rồi em cười.
— Thế là tốt.
Mình gật.
— Ừ.
...
Không hiểu sao mình lại hỏi:
— Ngày trước...
Diệu nhìn.
— Sao?
Mình im một lúc.
— Em có giận anh nhiều không?
Nụ cười trên mặt em nhạt đi.
Không biến mất.
Chỉ nhẹ hơn.
Diệu nhìn xuống bàn.
— Lúc đó thì có.
Mình cười khẽ.
— Anh biết.
— Không.
Em ngẩng lên.
— Lúc đó anh không biết đâu.
Mình im.
Diệu cười.
Không trách móc.
Chỉ giống như đang kể chuyện của hai người rất trẻ.
— Anh cứ nghĩ chỉ cần anh vẫn yêu em thì mọi thứ sẽ ổn.
Câu ấy...
đâm vào mình rất nhẹ.
Nhưng sâu.
Mình nhìn em.
Diệu nói tiếp:
— Mà ngày ấy em cũng nghĩ chỉ cần em chịu chờ thì sẽ ổn.
— ...
— Nên hai đứa cứ cố.
Em cười.
— Anh thì cố làm xong mọi việc để có thời gian cho em.
— Còn em?
— Em cố không làm phiền anh.
Mình cúi mắt.
Chỉ một câu ấy thôi...
mình đã hiểu lại rất nhiều chuyện ngày trước.
Những tin nhắn:
“Anh cứ làm việc đi.”
“Em không sao.”
“Anh mệt thì ngủ đi.”
“Mai nói cũng được.”
Ngày ấy mình từng thấy Diệu hiểu chuyện.
Từng thấy may vì em không trách.
Mãi về sau mới hiểu...
có những câu “em không sao”
không phải thật sự không sao.
Chỉ là người ta không biết phải đòi hỏi thêm bằng cách nào nữa.
...
Mình hỏi nhỏ:
— Sao lúc đó em không nói?
Diệu bật cười.
— Em nói rồi mà.
Mình nhìn.
— Anh không nhớ.
— Em biết.
Cả hai cùng im.
Rồi mình cũng cười.
— Anh tệ thật.
Diệu lắc đầu.
— Không.
— Có.
— Anh không tệ.
Em nhìn mình.
— Chỉ là lúc ấy anh có quá nhiều thứ muốn làm.
Một nhịp.
— Còn em lại muốn có anh trong cuộc sống của em nhiều hơn cái phần thời gian còn thừa.
Mình không nói được gì.
...
Có lẽ đó là câu trả lời.
Sau từng ấy năm.
Không phải vì ai hết yêu trước.
Không phải một cuộc phản bội.
Không có một người thứ ba đứng giữa.
Không có một trận cãi nhau đủ lớn để giết chết tất cả.
Chỉ có rất nhiều ngày nhỏ.
Một lần mình bận.
Một lần em chờ.
Một cuộc hẹn hoãn.
Một cuộc gọi bỏ lỡ.
Một câu “mai nhé”.
Một câu “không sao”.
Cứ thế.
Cho đến một ngày...
cả hai đều nhận ra tình yêu không nên là thứ khiến một người luôn cảm thấy mình đang chờ,
còn người kia luôn cảm thấy mình đang có lỗi.
Ngày ấy chia tay...
hai đứa vẫn còn thương.
Có lẽ chính vì còn thương...
nên mới dừng.
...
Mình hỏi:
— Em có từng nghĩ nếu lúc đó hai đứa cố thêm một chút...
Diệu lập tức cười.
— Anh M.
— Gì?
— Bao nhiêu năm rồi.
Mình cũng cười.
— Anh hỏi thôi.
Diệu nghĩ một lúc.
Rồi lắc đầu.
— Không.
— Không à?
— Ừ.
Em nhìn mình.
— Nếu lúc đó cố thêm...
chắc bọn mình sẽ làm nhau ghét nhau mất.
Mình khựng.
Rồi bật cười rất nhẹ.
— Có khi.
— Em không muốn thế.
— Anh cũng không.
Diệu gật.
— Thế này tốt hơn.
Mình nhìn em.
— Thế này là thế nào?
Em cười.
— Gặp lại vẫn nói chuyện được.
— À.
— Vẫn hỏi thăm được.
— Ừ.
— Vẫn nhớ ngày trước...
Diệu dừng một chút.
— mà không cần quay lại ngày trước.
Mình nhìn.
Rồi gật.
— Ừ.
...
Một lúc sau...
Diệu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.
— Anh có gia đình rồi à?
— Ừ.
— Có em bé chưa?
Mình cười.
— Có rồi.
Ánh mắt em sáng lên.
— Thật à?
— Ừ.
— Trai hay gái?
— Con trai.
— Mấy tuổi?
— Ba.
— Tên gì?
— Tin.
Diệu cười.
— Tin...
— Ừ.
— Tên đẹp thế.
— Nó cũng đẹp trai.
Diệu bật cười.
— Giống bố à?
— Không.
— Thế sao anh biết đẹp trai?
— Vì đẹp hơn bố.
— Anh vẫn tự tin như ngày trước.
Mình cười.
— Cái tốt phải giữ.
Diệu lắc đầu.
— Không thay đổi được.
...
Em không hỏi vợ mình là ai.
Mình cũng không nói.
Nhưng không hiểu sao...
mình lại nghĩ tới T.
Nghĩ tới Tin.
Nghĩ tới căn nhà buổi tối.
Những chiếc xe đồ chơi dưới sàn.
Những lần T nhắc mình ăn.
Những tin nhắn hỏi:
“Anh về chưa?”
Có lẽ sau này mình mới học được rằng...
yêu một người không phải chỉ là muốn người ấy ở mãi.
Mà còn phải biết dành một chỗ thật sự cho họ trong cuộc đời mình.
Ngày trước mình đã yêu Diệu.
Thật lòng.
Nhưng có một thời gian...
mình cứ bắt em đứng ngoài những thứ mình cho là quan trọng,
rồi hứa rằng khi giải quyết xong...
mình sẽ quay lại.
Chỉ là cuộc sống chẳng bao giờ thật sự “xong”.
...
Diệu đứng lên.
— Em ra với bố nhé.
Mình gật.
— Ừ.
Em đi được vài bước.
Rồi quay lại.
— Anh M.
— Ừ?
— Anh vẫn đi xe nhanh không?
Mình cười.
— Giờ anh đi chậm rồi.
Diệu nhìn mình.
Trong mắt có một thứ rất khó gọi tên.
Không buồn.
Cũng chẳng vui.
Có lẽ chỉ là nhớ.
— Tốt.
Mình cười.
— Giờ anh biết sống cho kỹ rồi.
Diệu khựng.
Lần đầu tiên từ lúc gặp lại...
em không đáp ngay.
Một lúc sau...
em cười.
Rất nhẹ.
— Muộn thế.
Mình bật cười.
— Ừ.
— Nhưng biết là được.
Mình nhìn em.
— Cảm ơn em.
Diệu hiểu mình đang cảm ơn điều gì.
Có lẽ vậy.
Em chỉ gật.
— Em đi nhé.
— Ừ.
— Chào anh.
Mình định nói “chào em”.
Nhưng cuối cùng...
— Chăm bác nhé.
Diệu cười.
— Em biết rồi.
Mình:
— Lại biết rồi.
Em bật cười.
— Em biết thật.
Rồi đi.
...
Cửa khép lại.
Mình ngồi phía sau bàn.
Rất lâu sau ngày chia tay...
mình mới hiểu chính xác chuyện của hai đứa đã kết thúc thế nào.
Không phải vào ngày nói lời chia tay.
Có lẽ nó đã bắt đầu kết thúc từ rất lâu trước đó.
Trong những lần Diệu nói:
“Anh cứ làm việc đi.”
Và mình thật sự đi làm việc.
Trong những lần em nói:
“Em không sao.”
Và mình đã tin rằng em không sao.
...
Nhưng mình không thấy ân hận theo kiểu muốn quay lại sửa.
Nếu quay lại...
có lẽ mình sẽ ôm em nhiều hơn.
Nghe kỹ hơn.
Bớt nói “đợi anh xong”.
Chỉ thế thôi.
Còn đoạn đường của hai đứa...
nó đã đi đến nơi cần đến.
Điều dưỡng mở cửa.
— Bác sĩ, mình khám tiếp nhé?
Mình ngẩng lên.
— Ừ.
Rồi kéo hồ sơ bệnh nhân tiếp theo lại gần.
Bên ngoài...
tiếng bước chân của Diệu hòa vào tiếng người ngoài hành lang.
Mình không đứng dậy nhìn theo.
Không phải vì đã quên.
Mà bởi lần này...
mình thật sự biết em sẽ ổn.
Và mình cũng vậy.
…
Buổi chiều ấy tiếp tục như bình thường.
Mình không nhắn cho Diệu.
Em cũng không nhắn.
Không xin lại số.
Không hẹn cà phê.
Không nói:
“Lúc nào rảnh gặp nhau.”
Không có lý do gì phải làm thế.
Có những người...
từng là cả một quãng đời.
Từng biết mình sợ gì.
Muốn gì.
Từng nghe mình nói những câu rất ngốc.
Từng ôm mình.
Từng khóc vì mình.
Từng đứng cạnh trong một ngày mà lúc ấy mình nghĩ sẽ nhớ suốt đời.
Rồi nhiều năm sau...
gặp lại nhau trong một căn phòng bệnh viện.
Một người đưa bố đi khám.
Một người ngồi phía sau bàn bác sĩ.
Hỏi nhau vài câu.
Cười vài lần.
Thế thôi.
...
Nhưng kỳ lạ là...
mình không thấy buồn.
Ít nhất không phải kiểu buồn ngày trước.
Mình chỉ thấy biết ơn.
Vì đã từng có một người như thế trong tuổi trẻ.
Vì quãng đường ấy...
dù cuối cùng không đi đến cùng,
vẫn là một quãng đường thật.
Và có lẽ...
trưởng thành không phải là quên một người.
Cũng chẳng phải gặp lại mà tim hoàn toàn không động.
Mà là có thể nhìn người ấy,
mỉm cười,
biết rằng những gì từng có đã từng rất đẹp...
rồi vẫn bình thản quay về với cuộc đời của mình.
...
Chiều muộn.
Tan buổi.
Mình bước ra khỏi bệnh viện.
Hà Nội đông.
Xe chạy kín đường.
Mình đứng một lúc rồi lấy điện thoại.
Màn hình có một bức ảnh Tin mà T vừa gửi.
Thằng bé ngồi dưới sàn.
Mặt dính gì đó.
T nhắn:
“Con trai anh vừa làm đổ sữa.”
Mình bật cười.
Nhắn lại:
“Con em.”
T trả lời gần như ngay lập tức:
“Lúc ngoan thì con anh?”
Mình cười.
“Ừ.”
“Anh về chưa?”
Mình nhìn dòng chữ.
Rồi gõ:
“Anh đang về.”
Cất điện thoại.
Đi.
...
Có một thời gian...
mình từng nghĩ nếu gặp lại người cũ,
chắc lòng sẽ rối lắm.
Nhưng hóa ra không.
Chỉ có một chút lặng.
Một chút nhớ.
Rồi thôi.
Bởi cuối cùng...
người ta không sống bằng những con đường đã đi qua.
Người ta sống bằng con đường mình đang đi.
Mình bước về phía bãi xe.
Không quay lại nhìn bệnh viện.
Không biết lúc ấy Diệu đã đưa bố về chưa.
Không biết em có nghĩ gì về cuộc gặp ấy hay không.
Và lần đầu tiên...
mình thấy không cần phải biết.
Có những câu chuyện đẹp nhất...
là khi người trong đó đã không còn cần một cái kết khác.
Mình mở điện thoại lần nữa.
Tin nhắn của T vẫn ở đó.
“Về cẩn thận nhé anh.”
Mình nhìn.
Cười.
Rồi trả lời:
“Anh biết rồi.”
Một lúc sau...
T nhắn lại:
“Lại biết rồi.”
Mình bật cười giữa bãi xe.
Và đi về.