Chương 243 — Bố mẹ sang
Sáng hôm ấy.
Mình tỉnh dậy vì điện thoại rung.
Không phải chuông báo thức.
Là mẹ gọi.
Mình nhìn đồng hồ.
Hơn sáu giờ.
Bên dưới, Dương vẫn ngủ.
Mình bắt máy.
— Con nghe đây mẹ.
Giọng mẹ bên kia khá nhỏ.
Nhưng nghe là biết đang ở ngoài đường.
— Bố mẹ lên xe rồi nhé.
Mình ngồi dậy.
— Lên rồi á?
— Ừ.
— Mấy giờ sang đến nơi?
— Chắc gần trưa.
Mình nhìn ra cửa sổ.
Trời mới sáng hẳn.
— Sao đi sớm thế?
— Đi sớm cho đỡ vội.
— Mai mới lễ mà mẹ.
— Thì sang trước một hôm còn nghỉ ngơi.
Mình cười.
Đúng là bố mẹ.
Việc của con thì lúc nào cũng phải đi trước.
Phải chuẩn bị.
Phải chắc chắn.
Mình chợt nhớ đến chuyện quan trọng nhất.
— Mẹ.
— Gì?
— Mẹ không mang nhiều đồ đâu đấy nhé.
Bên kia im một chút.
— Có mang gì đâu.
Mình lập tức nghi ngờ.
— Thật không?
— Thật.
— Con nghe tiếng túi nilon.
Mẹ bật cười.
— Xe người ta đầy người, túi của ai chẳng có.
— Mẹ đừng có lừa con.
— Ai lừa mày.
Mình nằm xuống lại.
— Con nói trước nhé, trên này có đồ ăn rồi.
— Biết rồi.
— Mẹ đừng mang thịt thà rau cỏ gì lên.
— Biết rồi.
— Hoa quả cũng không cần.
— Biết rồi.
Mình im hai giây.
— Nghe giọng mẹ là con biết mẹ chẳng nghe câu nào.
Mẹ cười.
— Thôi, ngủ tiếp đi.
— Con dậy rồi.
— Thế lát ra đón bố mẹ.
— Vâng.
Mẹ chuẩn bị cúp.
Mình lại gọi:
— Mẹ.
— Gì nữa?
— Đi xe có mệt thì ngủ một chút nhé.
Bên kia im rất ngắn.
Rồi:
— Ừ. Biết rồi.
Mình cười.
— Mẹ toàn “biết rồi”.
— Mày học ai?
Mình bật cười.
— Thôi, con chào mẹ.
— Ừ.
Điện thoại tắt.
Mình vẫn cầm máy thêm một lúc.
Rồi nhìn trần nhà.
Bố mẹ đang trên đường sang Thái Nguyên.
Chỉ nghĩ đến câu ấy thôi...
tự nhiên ngày mai trở nên thật hơn rất nhiều.
...
Dương ở dưới cựa người.
— Ai gọi thế?
— Mẹ tao.
— Bố mẹ mày đi chưa?
— Lên xe rồi.
Dương hé mắt.
— Mang đồ ăn không?
Mình nhìn nó.
— Tao bảo không.
Nó nhắm mắt lại.
— Thế chắc chắn có.
Mình bật cười.
— Mày biết mẹ tao hơn tao à?
— Sáu năm rồi.
— Liên quan?
— Phụ huynh nào cũng thế.
Nó kéo chăn lên.
— Tao cá có ít nhất ba túi.
— Không đến mức đấy.
— Cược không?
Mình nghĩ.
Rồi thôi.
— Đéo.
Dương cười.
— Biết ngay.
...
Buổi sáng trôi khá chậm.
Mình chẳng có việc gì lớn.
Chỉ dọn lại phòng.
Không phải kiểu dọn như mấy hôm trước.
Mà dọn thật.
Quét.
Lau bàn.
Xếp bớt sách.
Gom quần áo.
Dương nhìn mình làm một lúc.
Rồi hỏi:
— Mày bị sao đấy?
— Bố mẹ tao lên.
— Thì?
— Dọn tí.
— Bình thường hai bác có lên đâu mà biết phòng bẩn thế nào.
Mình quay sang.
— Chính vì ít lên mới phải dọn.
Dương nhìn quanh.
Rồi đứng dậy.
— Đưa chổi đây.
Mình hơi ngạc nhiên.
— Mày cũng dọn à?
— Đây cũng là phòng tao.
— Hôm nay trưởng thành thế.
— Tao sợ mẹ mày nhìn xong đánh giá tao.
Mình bật cười.
— Bà biết mày rồi.
— Biết khác với thấy chỗ tao ở.
— Cũng đúng.
Thế là hai thằng cùng dọn.
Không hiểu sao cảnh ấy buồn cười.
Sáu năm ở chung.
Không biết bao nhiêu lần phòng bừa như bãi chiến trường.
Sách.
Quần áo.
Dây sạc.
Cốc.
Vỏ đồ ăn.
Có lúc lười đến mức hai đứa nhìn nhau rồi quyết định:
“Mai dọn.”
Ngày mai thành ngày kia.
Ngày kia thành tuần sau.
Hôm nay...
hai thằng lại dọn phòng vì bố mẹ mình sắp tới.
Mình vừa lau bàn vừa nghĩ.
Có lẽ tuổi sinh viên của bọn mình thật sự đang bước sang đoạn cuối.
Bởi có những việc tưởng sẽ chẳng bao giờ thay đổi...
cuối cùng vẫn thay đổi.
Ví dụ như Dương tự cầm chổi.
...
Gần mười một giờ.
Mẹ gọi.
— Sắp đến rồi con.
Mình đứng dậy ngay.
— Đến đâu rồi mẹ?
Mẹ nói tên chỗ.
Mình tính.
— Khoảng hai mươi phút nữa.
— Ừ.
— Con ra đón.
— Không cần đâu, bố mẹ tự vào được.
— Con ra.
— Có mấy túi thôi.
Mình dừng.
— Mẹ vừa bảo không mang gì.
Bên kia im.
Rồi mẹ nói rất tự nhiên:
— Thì có mấy túi.
Mình nhắm mắt.
Biết ngay.
— Mấy túi là mấy?
— Có gì đâu.
— Mẹ.
— Thôi, đến nơi rồi nói.
Mẹ cúp.
Mình nhìn điện thoại.
Dương ngồi dưới đã cười.
— Ba túi trở lên.
— Câm.
— Tao nói rồi.
Mình lấy chìa khóa.
— Đi không?
Dương lập tức đứng dậy.
— Đi.
— Tao tưởng mày lười.
— Tao đi xem có bao nhiêu túi.
— Địt mẹ.
...
Hai thằng chạy ra chỗ xe khách trả người.
Đường không xa.
Nhưng mình tự nhiên thấy hơi hồi hộp.
Không phải lâu lắm rồi mới gặp bố mẹ.
Mình vẫn về quê.
Vẫn gọi.
Vẫn gặp.
Nhưng lần này khác.
Bố mẹ không sang vì mình ốm.
Không vì có việc.
Không phải mang tiền.
Không phải đưa mình nhập học.
Hai người sang...
để dự lễ tốt nghiệp của mình.
Mình nghĩ đến điều đó suốt đoạn đường.
Dương chạy bên cạnh.
Nó không nói gì.
Mình cũng không.
...
Xe đến.
Mình nhận ra bố trước.
Ông bước xuống.
Vẫn dáng quen.
Vẫn cái cách vừa xuống xe đã quay lại đưa tay đỡ đồ cho mẹ.
Rồi mẹ xuống sau.
Và...
Dương thắng cược.
Không phải ba túi.
Nhiều hơn.
Mình đứng nhìn.
Một túi lớn.
Hai túi nhỏ.
Một túi hoa quả.
Còn thêm một túi mẹ ôm trên tay.
Mình bước lại.
— Mẹ!
Mẹ nhìn thấy.
Cười.
— Ơ, ra thật à?
Mình nhìn đống đồ.
— Con bảo mẹ không mang gì cơ mà.
Mẹ cúi xuống.
— Có nhiều đâu.
Mình chỉ.
— Đây là “không nhiều” á?
Dương đứng bên cạnh cúi mặt cười.
Bố nhìn mình.
— Mẹ mày cứ mang.
Mình quay sang bố.
— Bố không cản à?
Ông nhún vai.
— Bảo có nghe đâu.
Mẹ lập tức:
— Tôi mang cho con tôi chứ mang cho ông à?
Bố im.
Mình bật cười.
Dương lúc ấy mới bước lại.
— Cháu chào hai bác ạ.
Mẹ nhìn.
— Dương đấy à con?
— Vâng ạ.
— Lâu lắm bác mới gặp.
— Vâng.
Mẹ chỉ ngay một túi.
— Đây lát mang về ăn cùng nhé.
Dương quay sang nhìn mình.
Cái mặt rất rõ:
Tao biết ngay.
Mình nhìn lại.
— Mày đừng có đắc ý.
Dương cười.
— Cháu cảm ơn bác.
Mẹ:
— Có gì đâu. Mang lên cho mấy đứa ăn.
Mình cúi xuống xách đồ.
Nặng.
— Mẹ mang gì mà nặng thế?
— Có ít thịt.
— Con bảo không mang thịt.
— Thì mẹ làm sẵn rồi.
— Còn cái này?
— Hoa quả.
— Con cũng bảo không cần hoa quả.
— Trên này hoa quả không bán à?
Mình đứng im.
— Thế sao mẹ còn mang?
Mẹ nhìn.
— Ở nhà có thì mang.
Mình hết cách.
Sáu năm rồi.
Có những cuộc tranh luận mình chưa bao giờ thắng.
Chuyện mẹ mang đồ ăn...
là một trong số đó.
...
Bố đứng bên cạnh.
Không chen vào.
Chỉ nhìn mình.
Mình quay sang.
— Đi xe mệt không bố?
— Bình thường.
— Có say không?
— Không.
Rồi bố hỏi:
— Mai nhận bằng à?
Chỉ một câu.
Mình gật.
— Vâng.
Ông cũng gật.
— Ừ.
Hết.
Bố vẫn thế.
Ít lời.
Không nói kiểu:
“Bố tự hào.”
Không hỏi mình hồi hộp không.
Không nhắc lại sáu năm.
Chỉ một câu:
“Mai nhận bằng à?”
Nhưng không hiểu sao...
mình lại phải nhìn sang chỗ khác một chút.
Bởi lúc đứng gần bố hôm ấy...
mình mới nhận ra tóc ông bạc nhiều hơn trước.
Không phải bạc hẳn.
Nhưng rõ.
Mấy sợi trắng ở hai bên.
Những nếp trên trán cũng sâu hơn.
Sáu năm.
Khi sống từng ngày...
mình chẳng thấy bố già đi.
Mỗi lần về nhà nhìn vẫn là bố.
Giọng ấy.
Dáng ấy.
Cái kiểu nói chuyện ấy.
Nhưng khi đặt hình ảnh hôm nay cạnh ngày bố chở mình đi thi đại học...
rồi ngày đưa mình tới Thái Nguyên nhập học...
tự nhiên khoảng sáu năm hiện ra rất rõ.
Ngày ấy...
bố còn trẻ hơn rất nhiều.
Mình cũng thế.
Lúc ấy mình chỉ nghĩ về phía trước.
Trường mới.
Bạn mới.
Phòng trọ mới.
Tự do.
Đại học.
Mình đâu quay lại nhìn xem người đàn ông đang chở mình lúc ấy đã bao nhiêu tuổi.
Đâu nghĩ sáu năm của mình...
cũng là sáu năm của bố mẹ.
Mình lớn lên.
Họ cũng già đi.
Chỉ là ở hai hướng khác nhau.
— M.
Bố gọi.
Mình giật nhẹ.
— Dạ?
— Xách cái kia đi.
— Vâng.
Mình cúi xuống.
Không nghĩ tiếp nữa.
...
Bốn người chia nhau đồ.
Mình với Dương chở.
Bố mẹ đi vào.
Trên đường về xóm trọ...
mình chạy chậm.
Bố ngồi sau xe mình.
Không nói mấy.
Có lúc ông hỏi:
— Chỗ này gần trường không?
— Cũng gần bố ạ.
— Viện thì sao?
— Xa hơn chút.
— Sáu năm mày chạy xe thế này à?
— Vâng.
Ông chỉ “ừ”.
Mình bỗng thấy lạ.
Những con đường này...
mình đã đi quá quen.
Nhưng hôm nay bố lại ngồi sau.
Giống ngày xưa.
Chỉ khác...
lần này mình là người cầm lái.
Có lẽ bố cũng nghĩ đến chuyện ấy.
Hoặc không.
Mình không biết.
Ông chẳng nói.
Nhưng riêng mình...
cảm giác ấy rất rõ.
Sáu năm trước bố chở mình đến đây.
Hôm nay...
mình chở bố đi qua chính những con đường ấy.
...
Về đến xóm trọ.
Mẹ đứng dưới sân nhìn quanh.
— Đây à?
— Vâng.
— Phòng con trên kia?
— Vâng.
Bố nhìn lên tầng hai.
Dương xách đồ đi trước.
— Hai bác lên đây ạ.
Mẹ vừa bước cầu thang vừa hỏi:
— Hai đứa ở đây lâu chưa?
Mình đi sau.
— Cũng lâu rồi mẹ.
Lên phòng.
Mẹ bước vào.
Đứng nhìn.
Một lúc.
Mình tự nhiên hơi hồi hộp như trẻ con bị kiểm tra phòng.
Dù sáng đã dọn.
Mẹ đi một vòng.
Nhìn giường.
Bàn.
Hai chiếc áo blouse.
Mấy quyển sách.
Chiếc áo cử nhân trên bàn.
Rồi nói:
— Hai đứa ở đây à?
Dương:
— Vâng ạ.
Mẹ nhìn.
— Chật thế.
Dương cười.
— Bọn cháu quen rồi bác.
Mình:
— Có chật đâu mẹ.
— Nhà mày ở quê rộng quen rồi nên thấy thế.
Bố ngồi xuống ghế.
Nhìn quanh.
Không nói.
Mẹ bắt đầu mở đồ.
Và đúng như mình dự đoán...
cứ mở một túi...
lại có thêm một thứ.
Đồ ăn làm sẵn.
Hoa quả.
Mấy món ở quê.
Bánh.
Mình đứng nhìn.
— Mẹ bảo “mấy thứ thôi” đây á?
— Có bao nhiêu đâu.
Dương đang ngồi cạnh lập tức:
— Cháu thấy vừa đủ bác ạ.
Mình quay sang.
— Mày câm.
Mẹ mình lập tức nhìn.
— Bạn bè nói chuyện với nhau kiểu gì thế?
Dương cúi mặt.
Nhịn cười.
Mình cũng cười.
— Bọn con quen rồi mẹ.
Mẹ lắc đầu.
— Sáu năm rồi mà vẫn như trẻ con.
Dương:
— Bọn cháu tình cảm thế đấy bác.
Mình nhìn.
— Tình cảm cái đầu b…. mày.
Mẹ:
— Lại nữa.
Cả phòng bật cười.
...
Một lúc sau Hương lên.
Em đứng ngoài cửa.
— Cháu chào hai bác ạ.
Mẹ quay lại.
— Hương đấy à con?
— Vâng ạ.
— Vào đây.
Hương bước vào.
Nhìn đống đồ trên bàn.
Rồi cười.
— Bác mang nhiều thế ạ?
Mẹ:
— Có gì đâu con.
Mình lập tức:
— Em đừng tin.
Hương cười.
— Em thấy nhiều thật mà anh M.
Bố ngồi bên cũng cười nhẹ.
Dương kéo ghế cho Hương.
Mẹ nhìn hai đứa.
Mình thấy ánh mắt ấy.
Nhưng mẹ không hỏi gì.
Chỉ cười.
...
Diệu đến sau.
Em gọi mình xuống đón.
Mình vừa bước ra cổng đã thấy em.
Hôm nay em ăn mặc đơn giản.
Tóc buộc.
Trên tay cầm một túi nhỏ.
Mình hỏi:
— Gì nữa đây?
Diệu nhìn.
— Hoa quả.
Mình nhắm mắt.
— Trên phòng có cả núi rồi.
— Bố mẹ anh mang à?
— Ừ.
Em cười.
— Em đoán được.
— Sao ai cũng đoán được trừ anh?
— Vì anh là con trai.
— Liên quan?
— Không biết.
Mình cầm túi.
— Hồi hộp không?
Diệu nhìn mình.
— Có.
— Sao?
— Bố mẹ anh ở trên mà.
— Em gặp rồi còn gì.
— Nhưng hôm nay khác.
— Khác chỗ nào?
Em nghĩ.
— Không biết.
Mình cười.
— Lại học anh.
Diệu véo tay.
— Anh thôi đi.
Mình kéo nhẹ tay em.
— Đi lên.
...
Vừa bước vào phòng.
Diệu chào:
— Cháu chào hai bác ạ.
Mẹ cười ngay.
— Diệu đấy à con?
— Vâng ạ.
— Vào đây, ngồi đi.
Bố cũng gật đầu.
— Ừ.
Diệu ngồi xuống.
Hơi sát mình.
Mẹ nhìn túi trên tay.
— Lại mang gì đấy?
Diệu cười.
— Cháu mua ít hoa quả ạ.
Mẹ chỉ đống trên bàn.
— Nhà bác mang đầy rồi.
Diệu quay sang nhìn mình.
Mình nhún vai.
Kiểu:
Anh đã bảo mà.
Mẹ lại hỏi:
— Con ăn gì chưa?
— Dạ cháu ăn rồi ạ.
— Thật không?
— Dạ thật.
— Chiều ở đây ăn cùng nhé.
Diệu hơi ngại.
Nhìn mình.
Mình nói:
— Ăn đi.
Em gật.
— Vâng ạ.
Mình đứng cạnh.
Nhìn mẹ nói chuyện với Diệu.
Một cảm giác rất kỳ lạ.
Không phải lần đầu họ gặp nhau.
Nhưng hôm nay...
mọi thứ lại có vẻ khác.
Bố mẹ lên dự lễ tốt nghiệp.
Diệu ở đây.
Dương.
Hương.
Những người thuộc về những phần khác nhau trong cuộc đời mình...
tự nhiên ngồi chung trong một căn phòng.
Có những năm trước đây mình từng nghĩ tình yêu chỉ cần hai người.
Mình và người mình yêu.
Thế là đủ.
Nhưng càng lớn...
mình càng thấy có một kiểu bình yên khác.
Là người mình yêu có thể ngồi cạnh mẹ mình.
Mẹ hỏi em ăn chưa.
Em trả lời.
Bố ngồi gần đó.
Dương với Hương cười nói.
Và khung cảnh ấy...
không hề lạc lõng.
Không cần phải cố gắng ghép.
Nó tự nhiên ở đó.
Giống như Diệu vốn nên ngồi trong căn phòng ấy.
Mình nhìn em.
Diệu bắt gặp.
— Gì anh?
— Không gì.
— Sao nhìn em?
Mình cười.
— Nhìn người yêu.
Em đỏ mặt.
— Bố mẹ anh ở đây đấy.
Mẹ nghe được.
— Nó nói gì thì kệ nó con.
Cả phòng bật cười.
Mình cũng cười.
Diệu càng đỏ mặt hơn.
...
Chiều hôm ấy...
căn phòng đông hơn bình thường.
Bố mẹ.
Mình.
Dương.
Hương.
Diệu.
Đồ ăn bày ra.
Mẹ cứ bảo ăn thử cái này.
Ăn cái kia.
Dương là đứa hưởng ứng nhiệt tình nhất.
Mình nhìn nó.
— Mày ăn vừa thôi.
— Bác bảo ăn mà.
Mẹ:
— Nó ăn được thì để nó ăn.
Dương lập tức:
— Cháu cảm ơn bác.
Mình:
— Mẹ đang tiếp tay cho nó.
Bố ngồi cạnh cười.
Hương cũng cười.
Diệu đưa cho mình miếng hoa quả.
— Anh ăn đi.
Mình há miệng.
Em đút.
Dương nhìn.
— Ghê.
Mình:
— Ghen à?
Dương:
— Hương.
Hương nhìn.
— Gì?
— Anh cũng muốn ăn.
Hương chỉ đĩa.
— Anh có tay mà.
Cả phòng cười ầm.
Dương quay sang mình.
— Đấy.
Mình cười đến đau bụng.
— Nghiệp.
...
Đến tối.
Chuyện chỗ ngủ mới bắt đầu.
Mẹ hỏi:
— Thế tối bố mẹ ngủ đâu?
Mình:
— Bố mẹ ngủ phòng này.
— Thế hai đứa?
— Bọn con xuống dưới.
Mẹ nhìn Dương.
— Dương xuống đâu?
Dương chỉ:
— Phòng Hương dưới tầng một bác ạ.
Mẹ:
— Hai đứa xuống đấy?
Mình cười.
— Bốn đứa.
Mẹ nhìn.
— Bốn?
Mình chỉ từng người.
— Con, Dương, Hương, Diệu.
Mẹ:
— Phòng có đủ chỗ không?
Hương cười.
— Đủ bác ạ.
Dương:
— Bọn cháu sinh viên mà bác. Chen được hết.
Mẹ vẫn hơi lo.
— Thế chăn gối?
— Có.
— Đêm lạnh đấy.
— Không lạnh đâu mẹ.
Mẹ đứng dậy.
Lấy ngay cái chăn.
— Mang cái này xuống.
Mình:
— Mẹ, bọn con có rồi.
— Cầm thêm đi.
— Không cần.
Diệu đứng cạnh nói:
— Anh cầm đi.
Mình quay sang.
— Em cũng về phe mẹ anh à?
Diệu gật rất ngoan.
— Vâng.
Mẹ cười.
— Thấy chưa.
Mình hết nói.
Nhận chăn.
Dương đứng bên cười.
— Đúng là mày hết quyền lực.
Mình:
— Mày xuống trước đi.
...
Bốn đứa ôm chăn gối xuống phòng Hương.
Bố mẹ ở lại tầng trên.
Mẹ còn đứng ngoài hành lang gọi:
— M!
Mình ngẩng lên.
— Dạ?
— Điện thoại để chuông nhé!
— Vâng!
— Mai còn dậy sớm!
— Con biết rồi!
Mẹ:
— Đừng thức khuya!
Dương đứng cạnh cười.
Mình nhìn nó.
— Mày cười gì?
— Hai mươi tư tuổi rồi vẫn bị mẹ nhắc đi ngủ.
Mình:
— Mai mẹ mày lên tao xem mày thế nào.
Dương:
— Mẹ tao cũng thế.
— Thế cười cái gì?
Nó im.
Rồi:
— Thói quen.
Mình bật cười.
...
Phòng Hương không lớn.
Bình thường hai người thì thoải mái.
Bốn người...
đúng là hơi chật.
Nhưng như Dương nói.
Sinh viên mà.
Chỗ nào chẳng chen được.
Trải thêm đệm.
Chăn.
Gối.
Xếp lại ít đồ.
Cuối cùng cũng thành một chỗ ngủ khá ổn.
Dương đứng nhìn.
— Địt mẹ, giống đi cắm trại.
Hương:
— Anh còn nói nữa thì lên ngủ với hai bác.
Dương lập tức:
— Thôi.
Mình cười.
Diệu ngồi trên đệm.
— Em thấy vui mà.
— Vui gì?
— Bốn người ngủ chung.
Mình nhìn.
— Em muốn lâu chưa?
Diệu đỏ mặt.
— Em nói bình thường.
Dương lập tức:
— Mày thôi.
Mình cười.
— Tao có nói gì đâu.
Hương:
— Anh M hôm nay ngoan đi.
Mình:
— Anh lúc nào chẳng ngoan.
Ba người cùng nhìn mình.
Mình bật cười.
— Rồi.
...
Tối ấy bốn đứa chẳng ngủ ngay.
Nằm xuống rồi vẫn nói chuyện.
Đèn vẫn bật.
Dương nằm một bên.
Hương bên cạnh.
Mình với Diệu phía kia.
Khoảng cách chẳng có bao nhiêu.
Dương cầm điện thoại.
— Mai mấy giờ dậy?
Hương:
— Sớm.
— Sớm là mấy?
— Sáu giờ.
Dương lập tức:
— Địt.
Mình cười.
— Hôm nay mày còn ngủ đến chín.
— Mai khác.
Diệu:
— Anh M cũng phải dậy sớm.
Mình:
— Anh dậy được.
Dương:
— Nó mà không dậy, bác gái xuống gọi.
Mình nhìn.
— Mày thích gây chuyện không?
Hương:
— Em thấy đúng mà anh.
Mình thở dài.
— Hôm nay không ai phe anh.
Diệu nằm sát hơn.
— Em phe anh.
Mình quay sang.
— Thật?
— Vâng.
Mình cười.
— Thế mai gọi anh dậy.
— Vâng.
— Nếu anh không dậy?
Diệu nghĩ.
— Em hôn anh.
Mình lập tức:
— Anh sẽ không dậy.
Dương:
— Địt mẹ.
Hương bật cười.
Diệu đập vào ngực mình.
— Anh M!
Mình cười đến không nói nổi.
...
Một lúc sau.
Câu chuyện chuyển sang ngày mai.
Hương hỏi:
— Hai anh có hồi hộp không?
Dương:
— Không.
Mình:
— Có tí.
Dương quay sang.
— Mày hồi hộp cái gì?
— Không biết.
— Nhận bằng thôi mà.
Mình nhìn nó.
— Thế mày không hồi hộp thật?
Nó im hai giây.
— Một tí.
Hương cười.
— Vừa bảo không.
— Anh đổi ý.
Mình:
— Thằng mặt dày.
Dương:
— Cút.
Diệu nằm cạnh mình.
Em không nói.
Chỉ nắm tay mình.
Ngón tay đan vào nhau.
Rất tự nhiên.
Mình nhìn xuống.
Rồi siết lại.
Ngày mai.
Hai chữ ấy hôm nay nghe khác.
Không phải “mai học”.
Không phải “mai thi”.
Không phải “mai đi viện”.
Mà là:
Ngày mai...
mình tốt nghiệp.
...
Dương bỗng nói:
— Ê M.
— Gì?
— Mày nghĩ mai tao lên ảnh đẹp không?
Cả phòng im đúng một giây.
Rồi Hương đập nó.
— Anh nghĩ cả tối được mỗi thế à?
Dương:
— Quan trọng.
Mình bật cười.
— Mặt mày có chỉnh nữa cũng thế thôi.
— Địt mẹ.
Hương:
— Mai em chỉnh cho.
Dương lập tức quay sang.
— Thật?
— Vâng.
— Mũ nữa nhé.
— Vâng.
— Cổ áo.
— Em biết rồi.
Mình nằm nhìn.
— Hai đứa mày đúng là chuẩn bị chụp ảnh cưới.
Dương:
— Mày ghen à?
Diệu lập tức ôm tay mình.
— Anh M có em rồi.
Mình cười.
— Nghe chưa?
Hương:
— Hai đôi lại bắt đầu.
...
Mười một giờ. Đèn tắt. Nhưng chưa ai ngủ.
Trong bóng tối... giọng Dương vẫn vang lên.
— Tao chưa buồn ngủ.
Hương:
— Anh im đi thì sẽ ngủ.
— Tao đang hồi hộp.
Mình bật cười.
— Nãy ai bảo không?
— Tao đổi ý.
— Lần thứ hai trong tối.
— Kệ tao.
Một lúc sau... Hương không nói nữa.
Chắc ngủ.
Dương vẫn trở mình.
Rồi cũng im dần.
Căn phòng bắt đầu yên.
Chỉ còn tiếng quạt.
Tiếng xe ngoài đường rất xa.
Và hơi thở của những người nằm cạnh.
Diệu nằm sát mình.
Đầu gối lên tay.
Mình tưởng em ngủ rồi.
Bỗng em hỏi rất nhỏ:
— Anh.
— Ừ?
— Anh ngủ chưa?
— Chưa.
— Em cũng chưa.
Mình cười trong bóng tối.
— Hồi hộp à?
— Em có nhận bằng đâu mà hồi hộp.
— Thế sao chưa ngủ?
Em im.
Một lúc.
— Em vui.
Mình quay sang.
Không nhìn rõ mặt.
Chỉ thấy đường nét mờ mờ.
— Vui gì?
— Ngày mai anh tốt nghiệp.
Mình không nói.
Diệu siết tay mình.
— Anh học sáu năm rồi.
— Ừ.
— Mai nhận bằng.
— Ừ.
— Em được đứng cạnh anh.
Giọng em rất nhỏ.
Mình bỗng thấy ngực ấm hẳn.
— Em vui đến thế à?
— Vâng.
— Vì anh?
— Vâng.
— Không phải vì được chụp ảnh đẹp?
Diệu véo nhẹ.
— Anh lại phá.
Mình bật cười.
— Anh đùa.
Em im một chút.
Rồi hỏi:
— Anh.
— Anh nghe?
— Mai em đứng cạnh anh nhé.
Mình cười.
— Em định đứng đâu nữa?
— Em hỏi thật.
— Anh cũng trả lời thật.
Mình siết tay em.
— Đứng cạnh anh.
Diệu không nói.
Chỉ rúc gần hơn.
Mình cúi xuống.
Hôn nhẹ lên tóc.
Mùi tóc quen.
Hơi ấm quen.
Mình nằm yên một lúc.
Tai lắng nghe phía giường trên.
Hơi thở của Dương đã đều.
Hương cũng không còn trở mình.
Hai đứa chắc ngủ thật rồi.
Mình quay sang Diệu.
Môi mình sát vào tai em, thì thầm cực nhỏ:
— Hai đứa kia ngủ rồi.
Diệu khẽ gật.
Hơi thở em đập nhẹ vào cổ mình.
Mình đưa tay xuống.
Lòng bàn tay trượt nhẹ dọc sống lưng em, rồi vòng ra phía trước, xoa nhẹ bụng.
Ngón tay mình luồn vào dưới áo thun, miết chậm lên dưới ngực.
Núm vú em đã cứng.
Mình kẹp nhẹ giữa hai ngón, véo khẽ.
Diệu nín thở, rồi rên rất nhỏ trong họng: “Ư…”
Mình thì thầm:
— Nhỏ tiếng thôi em.
— chúng nó dậy bây giờ.
Em gật đầu trong bóng tối.
Mình kéo nhẹ quần short của em xuống.
Em nhấc mông lên một chút giúp mình.
Quần lót cũng tụt theo, chỉ còn kẹt ở giữa đùi.
Mông em trần trụi, áp vào đùi mình.
Mình cởi khóa quần, kéo cặc ra.
Đã cứng ngắc từ lúc nãy.
Đầu cặc nóng hổi, miết nhẹ vào khe mông em, rồi trượt xuống dưới.
Cảm giác ướt.
Lồn em đã nhão và dính.
Mình thì thầm sát tai:
— Em ướt rồi này
— Em thích không?
Diệu chỉ thở hổn hển, không dám trả lời to.
Mình đặt đầu cặc vào miệng lồn, miết vài vòng cho ướt đều.
Rồi từ từ đẩy vào.
Chậm. Rất chậm. Từng centimet một.
Diệu há miệng, nhưng không thành tiếng. Chỉ còn hơi thở nóng phả vào cổ mình. Mình cảm nhận rõ thành lồn em ôm chặt lấy cặc, nóng và mềm.
Khi đã vào hết gốc, mình dừng lại. Tay ôm eo em, giữ chặt.
Thì thầm:
— Đừng rên nha em.
— Anh nhấp tí thôi
Diệu gật ngoan.
Lồn em co thắt, ôm lấy mình chặt hơn.
Mình bắt đầu đụ. Nhịp cực nhẹ. Chỉ rút ra nửa thân rồi đẩy vào lại.
Hông mình chỉ nhún nhỏ, không tạo tiếng động.
Da thịt chạm nhau gần như không thành tiếng.
Nhưng mình vẫn nghe rõ tiếng “ịch… ịch…” rất nhỏ mỗi khi cặc mình lút vào tận cùng.
Diệu run. Môi em cắn chặt vào vai mình để không rên. Thỉnh thoảng vẫn lọt ra những tiếng nghẹn: “Ư… ư… anh…”
Mình thì thầm vào tai em:
— Lồn em ngon quá.
— Nóng và chật quá.
— Sao nay em ướt thế
Diệu chỉ gật đầu, mông hơi đẩy lại để nhận sâu hơn.
Mình tăng nhẹ biên độ.
Vẫn không dám mạnh.
Chỉ đủ để đầu cặc mỗi lần đều đụng vào điểm sâu bên trong.
Tay kia mình luồn ra phía trước, xoa mạnh hạt le của em.
Diệu giật mình, toàn thân co lại. Môi em cắn chặt hơn vào vai mình. Nước mắt ứa ra vì cố nín.
“Anh… em sắp… ư…”
Mình thì thầm, vừa liếm tai em vừa nói:
— Em lên đi.
— Đừng rên to quá
Mình xoa nhanh hơn, vừa đụ vừa miết hạt le.
Diệu run dữ dội.
Lồn em co thắt liên tục, siết chặt lấy cặc mình.
Nước phụt ra ướt cả đùi và tay mình.
Em cao trào trong im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng thở hổn hển và thân hình run rẩy.
Mình không dừng. Tiếp tục đụ nhẹ nhàng trong lúc em vẫn đang co giật.
Cặc mình cứng đến mức đau.
“Anh… xuất… xuất vào trong em đi…” Diệu thì thầm, giọng đứt đoạn.
Mình siết chặt eo em, đẩy sâu đến tận cùng, rồi phóng. Từng đợt tinh trùng nóng hổi bắn thẳng vào sâu bên trong lồn em. Mình cố nín không rên, chỉ thở dài và run.
Cảm giác xuất tinh trong khi hai đứa kia đang ngủ cách có vài mét khiến mình vừa kích thích vừa hồi hộp.
Khi hết sạch, mình vẫn nằm yên, cặc vẫn cắm sâu trong lồn em.
Không dám rút ra ngay.
Diệu thở dốc, mông vẫn áp sát vào mình.
Hai đứa nằm im như thế một lúc lâu.
Phía giường trên, Dương và Hương vẫn ngủ say. Hơi thở đều đều.
Mình thì thầm sát tai em:
— Chảy hết ra rồi
— Nhưng thôi kệ nó, giờ dậy chúng nó nghi ngay
Diệu chỉ khẽ cười trong bóng tối, rồi siết chặt tay mình hơn.
...
Một lúc lâu sau.
Khi đã qua cơn đê mê
Diệu hỏi:
— Anh có nghĩ đến ngày này từ lâu chưa?
Mình nhìn trần nhà tối om.
— Không.
— Không á?
— Hồi năm nhất anh chỉ nghĩ làm sao qua được môn.
Em cười rất nhỏ.
— Rồi năm hai?
— Nghĩ kiếm tiền.
— Năm ba?
— Đi viện.
— Năm bốn?
Mình im một chút.
— Nhiều chuyện.
— Năm năm?
— Cũng nhiều chuyện.
— Năm sáu?
Mình cười.
— Nghĩ bao giờ mới xong.
Diệu cũng cười.
Mình nói tiếp:
— Anh chưa bao giờ ngồi tưởng tượng rõ ngày mình nhận bằng.
— Thế ngày mai anh muốn thế nào?
Mình nghĩ.
Rất lâu.
Rồi nói:
— Bố mẹ ở đấy.
— Vâng.
— Dương.
— Vâng.
— Hương.
— Vâng.
Mình siết tay em.
— Em.
Diệu im.
Mình cười.
— Thế là đủ.
Em ôm mình chặt hơn.
— Em ở đấy.
— Anh biết.
— Cả ngày.
— Ừ.
— Không đi đâu.
— Ngoan.
Diệu bật cười nhẹ.
— Em yêu anh.
— Anh yêu em.
...
Em dần ngủ.
Hơi thở đều hơn.
Mình thì vẫn thức.
Không biết bao lâu.
Phía trên đầu...
bố mẹ đang ngủ trong căn phòng của mình và Dương.
Căn phòng mà hai thằng đã sống biết bao ngày.
Tối nay...
bố mẹ ngủ ở đó.
Còn mình lại nằm trong phòng Hương.
Bên cạnh là Diệu.
Cách vài bước là Dương với Hương.
Mình bỗng nghĩ đến đêm đầu tiên ở Thái Nguyên.
Ngày ấy...
bố đưa mình lên.
Sắp xếp đồ.
Dặn đủ thứ.
Rồi bố về.
Tối hôm ấy mình nằm trong căn phòng lạ.
Một mình.
Những tiếng động của xóm trọ đều xa lạ.
Mùi phòng lạ.
Chiếc giường lạ.
Thành phố lạ.
Tương lai cũng lạ.
Mình chẳng biết sáu năm tới sẽ gặp ai.
Sẽ yêu ai.
Sẽ mất ai.
Sẽ có những người bạn nào.
Sẽ khóc vì điều gì.
Sẽ cười vì điều gì.
Sẽ có ngày mình đứng trong phòng mổ.
Có ngày bố nằm trên giường bệnh còn mình đứng cạnh.
Có những ngày tưởng tình yêu đã hết.
Rồi lại yêu thêm một lần nữa.
Có một thằng tên Dương sẽ đi cạnh mình gần như suốt quãng đường.
Có Hương.
Có Diệu.
Có rất nhiều người.
Rất nhiều chuyện.
Đêm đầu tiên ấy...
mình chẳng biết gì cả.
Còn đêm hôm nay...
sáu năm sau...
mình nằm trong một căn phòng khác.
Nhưng những người quan trọng lại ở rất gần.
Bố mẹ ngay phía trên.
Dương cách vài bước.
Hương cạnh nó.
Diệu nằm trong lòng mình.
Và sáng mai...
mình sẽ mặc chiếc áo cử nhân.
Mình chợt thấy sáu năm giống như một vòng tròn rất dài.
Ngày đầu...
bố đưa mình đến.
Ngày cuối...
bố mẹ lại tới.
Ở giữa hai ngày ấy...
là cả một tuổi trẻ.
...
Mình cúi xuống nhìn Diệu.
Trong bóng tối chỉ thấy em ngủ rất yên.
Tay vẫn đặt lên người mình.
Mình khẽ kéo chăn lên cho em.
Rồi nhìn sang phía Dương.
Nó cũng im.
Không còn tiếng chửi.
Không còn tiếng điện thoại.
Chắc ngủ rồi.
Hương cũng vậy.
Bốn đứa chen nhau trong một căn phòng nhỏ.
Chăn gối lung tung.
Đồ đạc xếp tạm ở góc.
Chẳng có gì giống một đêm trọng đại.
Không rượu.
Không tiệc.
Không ai ngồi nói những câu thật hay về thanh xuân.
Chỉ một căn phòng.
Bốn đứa trẻ đã lớn hơn ngày đầu rất nhiều.
Và một đêm trước lễ tốt nghiệp.
Mình từng nghĩ một ngày quan trọng chắc phải có cảm giác rất đặc biệt.
Hóa ra không.
Nó vẫn có tiếng Dương chửi.
Có Hương nhắc nó ngủ.
Có Diệu làm nũng.
Có mẹ gọi từ trên tầng bảo mình để chuông điện thoại.
Có chăn thiếu.
Có người nằm chen.
Có những câu nói chẳng đâu vào đâu.
Rất bình thường.
Nhưng nằm giữa những thứ bình thường ấy...
mình lại thấy bình yên đến lạ.
Có lẽ...
đây mới là cách sáu năm của mình nên đi đến đêm cuối.
Không phải bằng một cuộc chia tay.
Không phải bằng nước mắt.
Mà bằng việc những người mình thương...
đều đang ở rất gần.
...
Mình nhắm mắt.
Trong đầu vẫn còn câu Diệu lúc nãy.
“Mai em đứng cạnh anh nhé.”
Mình cười rất nhẹ.
Có.
Ngày mai...
em sẽ đứng cạnh mình.
Bố mẹ sẽ ở đó.
Dương.
Hương.
Tất cả sẽ ở đó.
Và lần đầu tiên...
mình không còn mong ngày mai đến chậm nữa.
Mình muốn trời sáng.
Muốn mặc chiếc áo ấy.
Muốn nhìn bố mẹ.
Muốn nhìn Diệu.
Muốn nghe tên mình được gọi.
Muốn biết cảm giác sáu năm đi đến cuối cùng...
thật sự sẽ như thế nào.
Ngoài cửa sổ...
Thái Nguyên đã khuya.
Căn phòng dần im hoàn toàn.
Mình kéo Diệu sát lại một chút.
Rồi nhắm mắt.
Ngày mai...
mình tốt nghiệp.



toàn con nghiện nói thôi là thôi được à