Chuyện Đời Sinh Viên

Vậy là hết thật rồi các bác nhỉ hehe!!!
Vui có, buồn có, nản có, háo hức có, cuối cùng em cũng hoàn thành được câu chuyện này như đã hứa với các bác :D
Nay là kết thúc câu chuyện của em, còn lại kí ức vẫn còn nguyên vẹn sau 2 tháng em up
Cảm ơn tất cả mọi người đã và đang đọc và ủng hộ em
Cảm ơn tất cả...
Hẹn gặp lại các bác vào ngày mai, em đang cố viết nốt 2 chương ngoại chuyện cho các bác rồi hết hẳn ạ :D
Thân ái!!!;););)
Cảm ơn ông em. Hai tháng nhanh quá
 

vuonghoang_xxx

Yếu sinh lý
Vậy là hết thật rồi các bác nhỉ hehe!!!
Vui có, buồn có, nản có, háo hức có, cuối cùng em cũng hoàn thành được câu chuyện này như đã hứa với các bác :D
Nay là kết thúc câu chuyện của em, còn lại kí ức vẫn còn nguyên vẹn sau 2 tháng em up
Cảm ơn tất cả mọi người đã và đang đọc và ủng hộ em
Cảm ơn tất cả...
Hẹn gặp lại các bác vào ngày mai, em đang cố viết nốt 2 chương ngoại chuyện cho các bác rồi hết hẳn ạ :D
Thân ái!!!;););)
Bác sĩ ơi, cặp Dương-Hương làm sao chia tay đó ạ. Đọc xong cũng thấy tiếc cho đôi này giông bác sĩ với Vân Anh và Diệu cũng không đến được với ai ạ
:((
 

conmale85

Yếu sinh lý
Như hiện tại T trùng chữ đầu tên vợ thớt, và học Dược, đúng với chuyên ngành của vợ thớt. Còn học cùng trường nữa.
Theo t lý do chia tay e D là thằng thớt húp em T làm em T dính bầu. D biết được chắc sốc lắm.
vậy thì em D tránh dc một thằng ml, cái lol nào cũng húp. Thôi thì hên cho em D
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Ngoại truyện — Bởi mình đã ở nhà

Buổi chiều hôm ấy.

Mình đang nằm trên sofa.

Một tay cầm điện thoại.

Một tay gác lên trán.

Không ngủ.

Cũng chẳng làm gì.

Chỉ nằm.

Cái kiểu rảnh của một người đã qua tuổi sinh viên khá lâu rồi nhưng đôi lúc vẫn giữ được khả năng nằm không như ngày xưa.

Từ dưới chân...

có tiếng gọi.

— Bố.

Mình không nhìn.

— Gì?

— Bố ơi.

— Bố nghe đây.

— Xe hỏng.

Lúc ấy mình mới ngồi dậy.

Tin đứng trước mặt.

Ba tuổi.

Tóc hơi rối.

Áo mặc lệch một chút.

Trong tay cầm chiếc ô tô đồ chơi màu đỏ mà nó chơi suốt mấy hôm nay.

Một bánh xe đã lệch sang bên.

Mình nhìn.

— Ai làm?

Tin chỉ vào chiếc xe.

— Nó hỏng.

Mình bật cười.

— Bố hỏi ai làm hỏng?

Thằng bé suy nghĩ rất nghiêm túc.

Rồi nói:

— Con không biết.

Mình nhìn nó.

— Thế vừa nãy ai đẩy xe từ trên ghế xuống?

Tin im.

Mắt đảo đi chỗ khác.

Mình cố nhịn cười.

— Ai?

— Xe tự rơi.

Mình phá lên.

Đúng lúc ấy...

từ trong bếp có tiếng T.

— Anh đừng có dạy con nói dối đấy nhé.

Mình quay vào.

— Anh đang điều tra mà.

T bước ra.

Trên tay vẫn cầm cái khăn lau.

Em nhìn Tin.

— Con làm rơi đúng không?

Tin nhìn mẹ.

Rồi nhìn mình.

Cuối cùng gật.

— Vân.

T:

— Thế sao con bảo xe tự rơi?

Tin chỉ vào mình.

— Bố hỏi.

Mình lập tức:

— Liên quan gì bố?

T bật cười.

— Hai bố con giống nhau thật.

Mình cúi xuống.

— Lại đây bố sửa.

Tin lập tức chạy tới.

Leo thẳng lên sofa.

Ngồi sát cạnh.

Đưa xe cho mình.

Mình cầm.

Vặn thử cái bánh.

T đứng nhìn.

— Anh đừng tháo tung ra đấy.

— Anh sửa mà.

— Lần trước anh cũng bảo thế.

— Lần trước là tai nạn.

T nhìn.

— Anh làm gãy luôn bánh xe của con.

Mình:

— Anh đang tìm hiểu cấu tạo.

T:

— Vâng.

Tin ngẩng lên nhìn mẹ.

— Bố làm hỏng.

Mình quay sang.

— Mày theo phe mẹ nhanh thế?

Tin cười.

T cũng cười.

Mình nhìn hai mẹ con.

Thở dài.

— Nhà này bố không có tiếng nói rồi.

T:

— Anh có mà.

— Đâu?

— Lúc rửa bát.

Mình bật cười.

— Đấy là lao động.

— Thì vẫn được nói.

— Nói gì?

T quay vào bếp.

— “Vợ ơi, rửa xong rồi.”

Mình:

— Em được lắm.

Tiếng T cười từ trong bếp vọng ra.

...

Mình cúi xuống tiếp tục vật lộn với cái xe.

Tin ngồi bên.

Hai chân đung đưa.

Mình hỏi:

— Con thích xe à?

— Vâng.

— Sau này bố mua xe thật cho nhé?

Tin lập tức:

— Xe đỏ.

Mình khựng.

— Sao lại đỏ?

— Con thích.

Mình cười.

Không hiểu sao...

trong đầu thoáng qua một chiếc Dream cũ.

Cũng đỏ.

Một chiếc xe đã đi qua rất nhiều con đường.

Nhưng mình không nghĩ lâu.

Chỉ xoa đầu con.

— Được.

— Xe đỏ.

— Biết rồi.

Tin:

— To.

— To.

— Nhanh.

Mình nhìn.

— Không nhanh.

Tin xị mặt.

— Nhanh.

— Đi chậm thôi.

— Sao?

Mình bật cười.

Không biết từ bao giờ câu ấy đã thành thói quen.

— An toàn.

Tin có vẻ không hiểu.

Nhưng vẫn gật.

— Vân.

...

Sửa được cái bánh xe xong...

mình đưa lại.

Tin đẩy thử trên sofa.

Chiếc xe chạy lệch.

Mình ho.

— Tạm được.

Tin nhìn.

— Nó đi cong.

— Xe có cá tính.

T từ trong bếp:

— Anh thôi đi.

Mình cười.

...

Một lúc sau...

Tin chán xe.

Nó bắt đầu lục túi mình để trên bàn.

Mình đang xem điện thoại nên không để ý.

Đến lúc nghe:

— Bố.

— Gì?

— Ai đây?

Mình quay sang.

Trên tay Tin là một tấm thẻ cũ.

Màu đã không còn mới.

Mé góc hơi xước.

Mình nhìn.

Khựng.

Thẻ sinh viên.

Không hiểu sao...

sau từng ấy năm mình vẫn giữ.

Mình đưa tay.

— Đâu bố xem.

Tin không đưa.

Nó nhìn tấm ảnh.

Rồi nhìn mình.

— Ai đây?

Mình cười.

— Bố.

Thằng bé nhìn lại ảnh.

Rồi nhìn mặt mình.

Rất lâu.

Cuối cùng:

— Không phải.

T từ trong bếp bước ra đúng lúc.

Nghe thấy.

Cười.

— Mẹ cũng thấy không phải.

Mình quay sang.

— Hai mẹ con hôm nay muốn gây sự đúng không?

T cầm tấm thẻ từ tay Tin.

Nhìn.

— Anh hồi này gầy thật.

— Đẹp trai.

— Em chưa nói.

— Anh nói hộ.

T cười.

Tin vẫn chỉ vào ảnh.

— Bố tóc khác.

Mình:

— Bố trẻ.

Tin:

— Bố già.

Mình im.

T quay mặt đi.

Vai rung.

Mình nhìn thằng bé.

— Ai dạy con câu đấy?

Tin:

— Mẹ.

T lập tức:

— Em không nhé.

Mình nhìn.

— Nhà này phản rồi.

...

T ngồi xuống cạnh.

Vẫn cầm tấm thẻ.

Ngón tay em lướt nhẹ qua ảnh.

— Anh vẫn giữ cái này à?

Mình gật.

— Ừ.

— Em tưởng anh bỏ lâu rồi.

— Không nỡ.

T nhìn mình.

Không hỏi thêm.

Chỉ đưa lại.

Mình cầm tấm thẻ.

Nhìn ảnh của mình ngày xưa.

Một thằng trẻ hơn hiện tại rất nhiều.

Mặt còn non.

Ánh mắt khác.

Mình bật cười.

Tin ngồi sát lại.

— Bố.

— Gì?

— Bố ngày xưa à?

Mình nhìn con.

— Ừ.

— Bố bé.

— Bố không bé.

— Bé.

T cười.

Mình nhìn hai mẹ con.

Rồi nhét thẻ lại vào ví.

— Thôi, hai người thắng.

...

Gần chiều muộn.

Điện thoại mình rung.

Dương gọi.

Mình bắt máy.

— Alo.

Giọng nó bên kia:

— Ở nhà không?

— Có.

— Tao tạt qua.

— Làm gì?

— Ăn ké.

Mình bật cười.

— Địt mẹ, thật à?

— Ừ.

— Mày đang đâu?

— Vừa xong hội thảo dưới Đa khoa.

— Thế mà còn sức qua nhà tao?

— Có đồ ăn là có sức.

Mình:

— Cút.

Dương:

— Mười phút nữa tới.

Rồi nó cúp.

Mình nhìn điện thoại.

T hỏi:

— Anh Dương à?

— Ừ.

— Anh ấy đang đâu?

— Đi hội thảo dưới Bệnh viện Đa khoa, tiện tạt qua.

T cười.

— Em làm thêm đồ ăn.

Mình nhìn.

— Em chiều nó thế?

T:

— Bạn anh mà.

— Bạn anh chứ có phải con em đâu.

T:

— Thế anh nhắn anh ấy đừng qua.

Mình lập tức:

— Thôi.

T cười.

— Biết ngay.

...

Khoảng hơn mười phút sau...

ngoài cổng có tiếng xe.

Tin đang chơi trong nhà nghe thấy.

Nó chạy ra trước cả mình.

— Chú Dươn!

Mình đứng lên.

Dương vừa bước vào.

Áo sơ mi.

Tay còn cầm túi tài liệu.

Mặt đúng kiểu vừa ngồi hội thảo nửa ngày.

Nghe Tin gọi...

nó cười ngay.

— Ê, Tin!

Nó cúi xuống.

Tin chạy tới.

Dương bế lên.

— Nhớ chú không?

Tin gật rất mạnh.

— Có.

Mình đứng cửa.

— Mày gặp con tao còn vui hơn gặp tao.

Dương nhìn.

— Nó dễ thương hơn mày.

— Địt mẹ.

Dương:

— Trước mặt trẻ con.

Mình:

— Ai vừa dạy tao?

Tin nhìn hai người.

Rồi cười không hiểu gì.

...

T đi ra.

— Em chào anh Dương.

Dương:

— Ừ, chào em.

Rồi giơ túi tài liệu.

— Anh vừa thoát hội thảo xong.

T cười.

— Anh ăn cơm chưa?

Dương:

— Chưa.

Mình:

— Mày nói thật luôn à?

Dương:

— Tao đã bảo đến ăn ké.

T:

— Thế ở lại ăn luôn anh.

Dương nhìn mình.

— Thấy chưa?

Mình:

— Hai người cùng phe từ bao giờ?

T:

— Từ lúc anh Dương biết khen đồ em nấu.

Dương gật.

— Chuẩn.

Mình thở dài.

— Lại thêm một người phản.

...

Dương ngồi xuống.

Tin không chịu rời.

Nó ngồi luôn cạnh.

Dương mở túi.

Lôi ra một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ.

Mình nhìn.

— Mày lại mua?

Dương đưa cho Tin.

— Đây.

Mắt thằng bé sáng lên.

— Con xin chú!

T nhìn.

— Anh lại mua đồ chơi cho con rồi.

Dương:

— Có một cái thôi.

Mình:

— Nhà đầy rồi.

Dương:

— Tao có con đâu, tao chiều con mày.

Mình nhìn nó.

— Thế kiếm vợ đi rồi tự đẻ mà chiều.

Dương:

— Cút.

T bật cười.

Tin chẳng hiểu.

Chỉ ôm xe.

...

Hai thằng ngồi nói chuyện.

Ban đầu là hội thảo.

Dương than.

— Địt mẹ, ngồi gần hết buổi đau hết lưng.

Mình:

— Già rồi.

— Mày hơn tao à?

— Tao có con rồi.

Dương:

— Có con liên quan gì già?

— Bằng chứng trưởng thành.

Dương nhìn.

— Tao thấy mày vẫn ngu như trước.

Mình bật cười.

— Mày cũng thế.

...

T mang nước ra.

Ngồi cạnh một chút.

Mình hỏi Dương chuyện bệnh viện.

Nó kể.

Toàn chuyện nghề.

Một số câu nghe quen.

Một số thứ đã khác xa ngày còn sinh viên.

Nhưng cứ nói chuyện với Dương...

mình vẫn có cảm giác hai thằng đang ngồi trong phòng trọ ngày trước.

Chỉ là hôm nay...

trên bàn không có sách.

Không có game.

Không có mì gói.

Mà có một đứa trẻ ba tuổi đang bò dưới chân.

...

Đang nói...

T hỏi rất tự nhiên:

— Hương dạo này sao rồi anh?

Dương dừng một chút.

Không lâu.

— Vẫn thế.

Mình nhìn.

— Vẫn ở chỗ cũ à?

— Ừ.

T:

— Em ấy có người yêu chưa?

Dương lắc.

— Chưa.

Mình nhìn nó.

— Mày cũng chưa.

Dương:

— Liên quan đéo gì?

Mình bật cười.

T cũng cười.

Rồi nói:

— Hai người đúng là chia tay rồi vẫn giống nhau.

Dương ngồi im một chút.

Không cáu.

Không né.

Chỉ cười rất nhẹ.

— Thì ai sống đời người nấy thôi.

Mình nhìn nó.

Không hỏi tiếp.

Không cần.

Có những chuyện...

đến một tuổi nào đó,

không phải cái gì cũng cần lôi ra để tìm lý do.

Ngày xưa Dương và Hương từng đứng cạnh nhau.

Từng cãi.

Từng cười.

Từng chỉnh áo cho nhau trong ngày tốt nghiệp.

Từng có những ngày rất thật.

Sau này...

họ đi về hai phía.

Thế thôi.

Không có nghĩa những ngày trước đó là giả.

Có những người hợp với một quãng đời...

nhưng không đi hết đời.

Mình hiểu điều ấy hơn bất cứ ai.

Nên không hỏi.

...

Dương chuyển chủ đề trước.

— Tin.

Thằng bé ngẩng lên.

— Dạ?

— Sau này lớn làm bác sĩ không?

Tin nghĩ.

Rồi lắc.

— Không.

Dương:

— Thế làm gì?

Tin giơ ô tô.

— Lái xe.

Mình phá lên cười.

— Thấy chưa?

Dương:

— Nhà có truyền thống đi xe à?

Mình:

— Ít nhất không phải học sáu năm.

T:

— Anh đừng nói trước mặt con.

Tin:

— Con lái xe đỏ.

Mình khựng.

Dương nhìn.

— Sao phải đỏ?

Tin:

— Con thích.

Dương quay sang mình.

Nó cười.

— Giống bố mày rồi.

Mình nhìn nó.

Không đáp.

Hai thằng đều hiểu.

...

Bữa tối hôm ấy đông hơn bình thường.

T nấu thêm.

Dương ăn rất tự nhiên.

Tin ngồi cạnh cứ khoe xe mới.

Mình nhìn quanh bàn.

Tự nhiên thấy cảnh đó buồn cười.

Ngày trước...

bữa ăn của mình với Dương thường là hai thằng ngồi một quán nào đó.

Hoặc ăn trong phòng.

Có lúc chẳng đủ món.

Có lúc vừa ăn vừa chửi.

Bây giờ...

vẫn là Dương.

Vẫn cái mồm ấy.

Chỉ khác người ngồi cạnh mình là vợ.

Và bên kia có một đứa con.

Thời gian đúng là thứ rất kỳ.

Nó chẳng báo lúc nào cuộc đời đổi cảnh.

Đến khi nhìn lại...

mọi thứ đã khác từ lâu.

...

Dương ở lại đến tối.

Trước khi về...

Tin ôm chân nó.

— Chú Dương mai lại nhé.

Dương cúi xuống.

— Mai chú bận.

Tin xị mặt.

Dương:

— Hôm khác.

Tin:

— Có xe không?

Mình:

— Địt mẹ, con ai mà thực dụng thế?

T cười.

Dương cũng cười.

— Có.

Tin lập tức:

— Vân.

Mình:

— Mày chiều nó hỏng rồi.

Dương:

— Kệ tao.

Nó đứng lên.

Cầm túi.

Nhìn mình.

— Tao về.

— Ừ.

— Rảnh thì xuống chỗ tao.

— Ừ.

— Đừng đợi tao đi hội thảo mới gặp.

Mình cười.

— Biết rồi.

Dương:

— Lại biết rồi.

Mình khựng.

Rồi bật cười.

Không hiểu sao...

câu ấy nghe từ mồm nó lại kỳ.

— Cút.

Dương cười.

Đi.

...

Tối.

Tin ngủ sớm.

Thằng bé nằm giữa giường.

Một tay ôm chiếc xe Dương vừa mua.

Mình với T nằm hai bên.

Đèn đã tắt bớt.

Chỉ còn ánh sáng rất nhẹ từ ngoài cửa sổ.

Mình nằm nhìn con.

T nằm nhìn điện thoại.

Một lúc...

em quay sang.

— Anh.

— Ừ?

— Hôm nay anh vui nhỉ.

— Sao biết?

— Anh Dương tới là hai người nói suốt.

Mình cười.

— Lâu mới gặp.

T:

— Hai người vẫn giống ngày trước không?

Mình nghĩ.

— Chắc giống.

— Anh vẫn chửi nhau thế à?

— Ừ.

— Già rồi.

— Mới bao nhiêu mà già.

T cười.

— Con bảo anh già rồi.

Mình nhìn Tin.

— Thằng này phản bố.

...

Im một chút.

Mình tự nhiên hỏi:

— Em.

— Gì?

— Em còn nhớ lần đầu gặp anh không?

T quay sang.

Nhìn.

Rồi cười.

— Nhớ.

— Nhớ thật?

— Có một ông anh sắp tốt nghiệp chạy như bị ma đuổi.

Mình bật cười.

— Rồi?

— Rồi đâm vào em.

— Va.

T nhìn.

— Vâng.

— Va thôi.

— Anh nói sao cũng được.

Mình cười.

Câu ấy...

nghe quen đến lạ.

— Hôm đó anh còn xin lỗi mà.

— Vâng.

— Thế em có ấn tượng không?

T suy nghĩ.

— Có.

Mình hơi nhướn mày.

— Thật?

— Ừ.

— Ấn tượng gì?

T nhìn.

Rất nghiêm túc.

— Anh chạy ẩu.

Mình cười thành tiếng.

Sợ đánh thức Tin nên phải nén lại.

— Hết?

— Hết.

— Anh đẹp trai thế mà.

— Em không để ý.

— Xạo.

— Thật.

Mình nhìn.

— Thế hôm ấy em có nghĩ sẽ lấy anh không?

T nhìn mình như nhìn người có vấn đề.

— Không.

— Không một tí?

— Em còn chẳng biết anh là ai.

— Sau đó biết.

— Sau đó là sau đó.

Mình cười.

T hỏi ngược:

— Còn anh?

— Gì?

— Lúc đó anh có nghĩ sẽ lấy em không?

Mình lắc ngay.

— Không.

T:

— Thấy chưa.

Mình nhìn em.

Một lúc.

Rồi nói:

— Lúc đó anh đâu biết.

T hơi nghiêng đầu.

— Biết gì?

Mình cười.

Không nói ngay.

T chờ.

Mình đưa tay.

Nắm lấy tay em.

— Có những người...

— Ừ?

— xuất hiện ở cuối một câu chuyện.

T nhìn.

Mình siết nhẹ tay.

— nhưng lại thuộc về câu chuyện sau đó.

Em im.

Rất lâu.

Rồi cười.

— Anh lại sến rồi.

Mình:

— Em thích không?

T:

— Không.

— Xạo.

— Có một tí.

Mình bật cười.

— Biết ngay.

...

Tin trở mình.

Hai đứa cùng im ngay.

Thằng bé mở mắt.

Mơ màng.

— Mẹ.

T lập tức:

— Mẹ đây.

Tin:

— Uống nước bình.

Mình ngồi dậy.

— Bố lấy.

T:

— Để em.

— Thôi.

Mình đi lấy nước.

Quay lại.

Tin uống vài ngụm.

Rồi nằm xuống.

Mình kéo chăn lên.

Nó nhắm mắt rất nhanh.

T nhìn.

— Ngày nào cũng thế.

Mình:

— Ừ.

— Anh mệt không?

Mình lắc.

— Không.

T:

— Thật?

— Ừ.

Mình nhìn con.

— Vui mà.

...

Điện thoại rung.

Một tin nhắn.

Dương.

“Mai rảnh không?”

Mình nhìn.

Bật cười.

T hỏi:

— Ai đấy?

— Dương.

— Anh ấy hỏi gì?

— Mai rảnh không.

T:

— Anh rảnh à?

Mình nghĩ.

Rồi gõ:

“Rảnh.”

Gửi.

Đặt điện thoại xuống.

...

Mình nằm lại.

Tin ở giữa.

T bên cạnh.

Vai em chạm vai mình.

Mình nhìn trần nhà.

Tự nhiên thấy cuộc đời rất yên.

Không phải kiểu yên vì chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mà là sau rất nhiều chuyện...

mình lại có thể nằm ở đây.

Có vợ.

Có con.

Có một thằng bạn từ sáu năm đại học vẫn nhắn hỏi mai rảnh không.

Có những người đã đi khỏi đời mình.

Có những người từng đứng rất gần rồi sau này không còn đi cùng nữa.

Có những mối quan hệ kết thúc mà không cần phải xóa sạch những ngày từng đẹp.

Có những chuyện...

đến bây giờ mình vẫn chẳng thấy cần kể lại.

Không phải vì quên.

Mà vì có những đoạn của cuộc đời...

chỉ cần biết chúng từng tồn tại là đủ.

...

Ngày ấy...

mình từng nghĩ tuổi trẻ đẹp nhất vì chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Bây giờ mới hiểu...

có một thứ cũng đẹp chẳng kém.

Là sau rất nhiều ngày mai không biết trước ấy...

một tối nào đó,

mình quay sang...

thấy vợ đang nằm cạnh.

Con trai ngủ giữa hai đứa.

Ở một nơi mình không cần phải sắp hành lý để rời đi vào sáng hôm sau.

...

T khẽ gọi:

— Anh.

— Ừ?

— Ngủ đi.

Mình quay sang.

— Em buồn ngủ à?

— Vâng.

— Thế ngủ.

T đưa tay ôm lấy cánh tay mình.

Giống một thói quen.

Mình cười.

— Em.

— Gì?

— Anh yêu em.

T không mở mắt.

Chỉ đáp:

— Em biết.

Mình bật cười.

— Lại biết rồi.

Em cũng cười.

— Em yêu anh.

— Anh biết.

— Ghét.

Mình cười rất nhẹ.

Không nói nữa.

...

Ngoài cửa sổ...

đêm rất yên.

Mình kéo lại chăn cho Tin.

T vẫn ôm tay mình.

Điện thoại nằm im trên bàn.

Trong ví...

tấm thẻ sinh viên cũ vẫn còn ở đó.

Một món đồ của một quãng đời đã rất xa.

Mình không cần lấy ra nhìn lại nữa.

Không cần quay về.

Không cần cố giữ mình ở tuổi hai mươi.

Bởi những ngày ấy đã làm xong việc của chúng rồi.

Chúng đưa mình đi qua rất nhiều người.

Rất nhiều nơi.

Rất nhiều lần yêu.

Rất nhiều lần mất.

Rồi cuối cùng...

đưa mình đến căn phòng này.

Đến người phụ nữ đang nằm cạnh.

Đến thằng bé ba tuổi đang ngủ giữa hai đứa.

Mình nhắm mắt.

Ngày trước...

mình từng chạy một chiếc Dream rời Thái Nguyên,

và nghĩ phía trước là đường về nhà.

Nhiều năm sau...

mình mới hiểu.

Nhà không chỉ là nơi mình trở về.

Đôi khi...

nhà là những người khiến mình chẳng còn muốn đi đâu nữa.

Mình siết nhẹ tay T.

Nghe hơi thở đều đều của Tin.

Rồi cười.

Lần này...

mình không còn nhớ về một nơi để quay lại nữa.

Bởi mình đã ở nhà.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt

Ngoại truyện — Một lần gặp lại

Hôm ấy mình ở Hà Nội.

Không phải đi chơi.

Cũng chẳng có việc gì đặc biệt.

Mà mình đang học Chuyên khoa I dưới Bạch Mai.

Công việc chính vẫn ở Thái Nguyên.

Nhưng một số đợt học, một số buổi thực hành...

mình phải xuống Hà Nội.

Ngày hôm ấy cũng như bao ngày khác.

Sáng học.

Trưa ăn vội.

Chiều xuống phòng khám.

Bệnh nhân đông.

Người vào.

Người ra.

Hồ sơ xếp trước mặt.

Mình cúi đầu nhiều hơn ngẩng lên.

Một lúc sau...

điều dưỡng gọi:

— Bác sĩ, bệnh nhân tiếp theo vào rồi ạ.

Mình vẫn đang ghi dở.

— Vâng, mời bác vào.

Có tiếng cửa mở.

Tiếng ghế kéo.

Rồi một giọng nữ:

— Bố ngồi đây nhé.

Tay mình dừng lại.

Rất nhẹ.

Không phải vì mình chắc.

Chỉ là...

có một số giọng nói dù rất lâu không nghe,

khi vang lên...

mình vẫn nhận ra.

Mình ngẩng lên.

Và thấy Diệu.

...

Em đứng cạnh bố.

Tay vẫn giữ nhẹ khuỷu tay ông.

Mái tóc khác ngày trước một chút.

Cách ăn mặc cũng chững chạc hơn.

Nhưng là Diệu.

Không thể nhầm.

Diệu cũng nhìn mình.

Hai đứa khựng.

Chỉ vài giây.

Nhưng đủ dài.

Rồi em lên tiếng trước.

— Anh M?

Mình nhìn.

— Ừ.

Diệu cười rất nhẹ.

— Lâu quá.

— Ừ.

Mình cũng cười.

— Lâu thật.

...

Bố Diệu ngồi xuống.

Ông nhìn mình.

Mình nhận ra ngay ánh mắt ấy.

Và mình biết...

ông cũng nhận ra mình.

Trước đây mình từng về nhà Diệu.

Từng ngồi nói chuyện.

Từng ăn cơm ở đó.

Không phải một lần gặp thoáng qua mà có thể quên được.

Nhưng ông không hỏi.

Không nói:

“Cháu là...”

Cũng không quay sang nhìn con gái.

Chỉ ngồi đó.

Rất bình thường.

Như thể mọi chuyện cũ...

nếu hai đứa không nhắc,

ông cũng sẽ không nhắc.

Mình thấy biết ơn vì điều đó.

...

Mình kéo hồ sơ lại.

— Dạo này bác khó chịu thế nào ạ?

Bố Diệu trả lời.

— Bác hay đau bụng.

— Đau vùng nào bác?

Ông chỉ.

— Có lúc quanh quanh đây. Có lúc dưới bụng.

Mình gật.

— Đau trước hay sau ăn ạ?

— Không cố định.

Diệu ngồi cạnh nói thêm:

— Dạo này bố em hay bị đi ngoài nữa anh.

Hai chữ “anh” làm mình hơi khựng.

Không phải vì lạ.

Mà vì quá quen.

Mình hỏi tiếp:

— Đi ngoài ngày mấy lần?

Bố Diệu:

— Có hôm hai ba lần. Có hôm lại bình thường.

— Có nhầy máu không ạ?

— Không.

— Có sút cân không bác?

Diệu đáp:

— Không đáng kể anh ạ. Nhưng mấy tháng nay cứ tái đi tái lại nên em bảo bố xuống khám.

Mình gật.

— Ừ.

Rồi tiếp tục hỏi bệnh.

Cố giữ mọi thứ đúng như một buổi khám bình thường.

Nhưng thỉnh thoảng...

mắt mình vẫn chạm mắt Diệu.

Rất nhanh.

Rồi cả hai đều nhìn chỗ khác.

...

Mình khám bụng cho bác.

Hỏi thêm tiền sử.

Thuốc đang dùng.

Chế độ ăn.

Những lần trước đã khám ở đâu.

Sau đó mình ngồi xuống.

Giải thích:

— Hiện tại triệu chứng của bác chưa gợi ý ngay một vấn đề quá cấp tính, nhưng vì kéo dài và hay tái lại thì mình vẫn nên kiểm tra kỹ hơn.

Bố Diệu gật.

— Ừ.

Mình viết chỉ định.

— Cháu cho bác làm một số xét nghiệm, siêu âm trước, chụp CLVT. Tùy kết quả có thể sẽ cần thêm thăm dò khác.

Ông nhìn.

— Được.

Diệu hỏi:

— Có đáng lo lắm không anh?

Mình nhìn em.

Cái kiểu hỏi ấy...

mình từng nghe rất nhiều lần từ người nhà bệnh nhân.

Nhưng hôm nay lại khác một chút.

Mình đáp:

— Hiện tại chưa có gì để nói là nghiêm trọng cả. Cứ làm từng bước thôi.

Diệu gật.

— Vâng.

Mình nói thêm:

— Nếu đau tăng, sốt, đi ngoài ra máu hoặc mệt nhiều thì phải vào khám ngay.

— Em nhớ rồi.

...

Mình đưa giấy cho bố Diệu.

Ông nhận.

Nhìn mình một lúc.

Rồi nói:

— Cháu vẫn làm ở Thái Nguyên à?

Mình khựng nhẹ.

Thế là ông nhận ra thật.

Mình cười.

— Vâng ạ. Cháu vẫn làm trên Thái Nguyên, đợt này cháu xuống đây học Chuyên khoa I.

Ông gật.

— Ừ.

Chỉ vậy.

Không hỏi thêm.

Không nhắc ngày xưa.

Không nhắc mình từng đến nhà.

Diệu cũng im.

Mình lại thấy sự im lặng của ông...

tử tế.

...

Bố Diệu đứng lên.

— Bố ra ngoài làm thủ tục nhé.

Diệu:

— Vâng, bố cứ ra trước đi. Con ra sau.

Ông nhìn mình.

— Cảm ơn bác sĩ nhé.

Mình:

— Vâng ạ.

Bố Diệu đi ra ngoài làm thủ tục.

Cửa khép lại.

Trong phòng chỉ còn hai đứa.

Diệu đứng cạnh chiếc ghế.

Mình ngồi phía sau bàn.

Một khoảng cách chưa đến hai mét.

Ngày trước...

có những lúc hai đứa chẳng chịu nổi việc ngồi cách nhau từng ấy.

Bây giờ lại thấy vừa đủ.

...

Diệu nhìn quanh.

— Em không nghĩ lại gặp anh ở đây.

Mình cười.

— Anh cũng thế.

— Anh xuống đây học lâu chưa?

— Một thời gian rồi.

— Vẫn chạy đi chạy lại Thái Nguyên với Hà Nội à?

— Ừ.

Diệu nhìn mình.

Rồi cười rất nhẹ.

— Anh vẫn thế nhỉ.

Mình hỏi:

— Vẫn gì?

— Vẫn học.

Mình bật cười.

— Nghề này có bao giờ hết học đâu.

— Em biết.

Mình nhìn em.

— Sao em biết?

Diệu không trả lời ngay.

Một lúc sau...

— Ngày trước anh cũng nói thế.

Mình khựng.

Đúng.

Mình từng nói.

Không chỉ một lần.

Ngày ấy...

mình có rất nhiều câu bắt đầu bằng:

“Xong đợt này anh sẽ...”

Xong đợt này anh sẽ rảnh hơn.

Xong kỳ này anh sẽ về với em nhiều hơn.

Xong trực anh gọi.

Xong việc anh sang.

Xong chuyện này...

xong chuyện kia...

Mình cứ nghĩ cuộc đời sẽ có một ngày nào đó tự nhiên bớt bận.

Chỉ cần cố thêm một chút.

Chờ thêm một chút.

Rồi hai đứa sẽ lại ổn.

Nhưng hết một đợt...

lại đến một đợt khác.

Hết một kỳ thi...

lại có công việc.

Hết công việc...

lại đến những đêm trực.

Hết những đêm trực...

lại có một thứ khác phải lo.

Và có lẽ...

mình đã để một người chờ quá lâu bằng những lời hứa đều bắt đầu bằng chữ “xong”.

...

Diệu hỏi:

— Anh còn hay trực nhiều không?

— Cũng tùy đợt.

— Vẫn quên ăn?

Mình bật cười.

— Đỡ rồi.

— Thật?

— Có người nhắc.

Diệu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.

Ánh mắt chỉ dừng lại một chút.

Rồi em cười.

— Thế là tốt.

Mình gật.

— Ừ.

...

Không hiểu sao mình lại hỏi:

— Ngày trước...

Diệu nhìn.

— Sao?

Mình im một lúc.

— Em có giận anh nhiều không?

Nụ cười trên mặt em nhạt đi.

Không biến mất.

Chỉ nhẹ hơn.

Diệu nhìn xuống bàn.

— Lúc đó thì có.

Mình cười khẽ.

— Anh biết.

— Không.

Em ngẩng lên.

— Lúc đó anh không biết đâu.

Mình im.

Diệu cười.

Không trách móc.

Chỉ giống như đang kể chuyện của hai người rất trẻ.

— Anh cứ nghĩ chỉ cần anh vẫn yêu em thì mọi thứ sẽ ổn.

Câu ấy...

đâm vào mình rất nhẹ.

Nhưng sâu.

Mình nhìn em.

Diệu nói tiếp:

— Mà ngày ấy em cũng nghĩ chỉ cần em chịu chờ thì sẽ ổn.

— ...

— Nên hai đứa cứ cố.

Em cười.

— Anh thì cố làm xong mọi việc để có thời gian cho em.

— Còn em?

— Em cố không làm phiền anh.

Mình cúi mắt.

Chỉ một câu ấy thôi...

mình đã hiểu lại rất nhiều chuyện ngày trước.

Những tin nhắn:

“Anh cứ làm việc đi.”

“Em không sao.”

“Anh mệt thì ngủ đi.”

“Mai nói cũng được.”

Ngày ấy mình từng thấy Diệu hiểu chuyện.

Từng thấy may vì em không trách.

Mãi về sau mới hiểu...

có những câu “em không sao”

không phải thật sự không sao.

Chỉ là người ta không biết phải đòi hỏi thêm bằng cách nào nữa.

...

Mình hỏi nhỏ:

— Sao lúc đó em không nói?

Diệu bật cười.

— Em nói rồi mà.

Mình nhìn.

— Anh không nhớ.

— Em biết.

Cả hai cùng im.

Rồi mình cũng cười.

— Anh tệ thật.

Diệu lắc đầu.

— Không.

— Có.

— Anh không tệ.

Em nhìn mình.

— Chỉ là lúc ấy anh có quá nhiều thứ muốn làm.

Một nhịp.

— Còn em lại muốn có anh trong cuộc sống của em nhiều hơn cái phần thời gian còn thừa.

Mình không nói được gì.

...

Có lẽ đó là câu trả lời.

Sau từng ấy năm.

Không phải vì ai hết yêu trước.

Không phải một cuộc phản bội.

Không có một người thứ ba đứng giữa.

Không có một trận cãi nhau đủ lớn để giết chết tất cả.

Chỉ có rất nhiều ngày nhỏ.

Một lần mình bận.

Một lần em chờ.

Một cuộc hẹn hoãn.

Một cuộc gọi bỏ lỡ.

Một câu “mai nhé”.

Một câu “không sao”.

Cứ thế.

Cho đến một ngày...

cả hai đều nhận ra tình yêu không nên là thứ khiến một người luôn cảm thấy mình đang chờ,

còn người kia luôn cảm thấy mình đang có lỗi.

Ngày ấy chia tay...

hai đứa vẫn còn thương.

Có lẽ chính vì còn thương...

nên mới dừng.

...

Mình hỏi:

— Em có từng nghĩ nếu lúc đó hai đứa cố thêm một chút...

Diệu lập tức cười.

— Anh M.

— Gì?

— Bao nhiêu năm rồi.

Mình cũng cười.

— Anh hỏi thôi.

Diệu nghĩ một lúc.

Rồi lắc đầu.

— Không.

— Không à?

— Ừ.

Em nhìn mình.

— Nếu lúc đó cố thêm...

chắc bọn mình sẽ làm nhau ghét nhau mất.

Mình khựng.

Rồi bật cười rất nhẹ.

— Có khi.

— Em không muốn thế.

— Anh cũng không.

Diệu gật.

— Thế này tốt hơn.

Mình nhìn em.

— Thế này là thế nào?

Em cười.

— Gặp lại vẫn nói chuyện được.

— À.

— Vẫn hỏi thăm được.

— Ừ.

— Vẫn nhớ ngày trước...

Diệu dừng một chút.

— mà không cần quay lại ngày trước.

Mình nhìn.

Rồi gật.

— Ừ.

...

Một lúc sau...

Diệu nhìn chiếc nhẫn trên tay mình.

— Anh có gia đình rồi à?

— Ừ.

— Có em bé chưa?

Mình cười.

— Có rồi.

Ánh mắt em sáng lên.

— Thật à?

— Ừ.

— Trai hay gái?

— Con trai.

— Mấy tuổi?

— Ba.

— Tên gì?

— Tin.

Diệu cười.

— Tin...

— Ừ.

— Tên đẹp thế.

— Nó cũng đẹp trai.

Diệu bật cười.

— Giống bố à?

— Không.

— Thế sao anh biết đẹp trai?

— Vì đẹp hơn bố.

— Anh vẫn tự tin như ngày trước.

Mình cười.

— Cái tốt phải giữ.

Diệu lắc đầu.

— Không thay đổi được.

...

Em không hỏi vợ mình là ai.

Mình cũng không nói.

Nhưng không hiểu sao...

mình lại nghĩ tới T.

Nghĩ tới Tin.

Nghĩ tới căn nhà buổi tối.

Những chiếc xe đồ chơi dưới sàn.

Những lần T nhắc mình ăn.

Những tin nhắn hỏi:

“Anh về chưa?”

Có lẽ sau này mình mới học được rằng...

yêu một người không phải chỉ là muốn người ấy ở mãi.

Mà còn phải biết dành một chỗ thật sự cho họ trong cuộc đời mình.

Ngày trước mình đã yêu Diệu.

Thật lòng.

Nhưng có một thời gian...

mình cứ bắt em đứng ngoài những thứ mình cho là quan trọng,

rồi hứa rằng khi giải quyết xong...

mình sẽ quay lại.

Chỉ là cuộc sống chẳng bao giờ thật sự “xong”.

...

Diệu đứng lên.

— Em ra với bố nhé.

Mình gật.

— Ừ.

Em đi được vài bước.

Rồi quay lại.

— Anh M.

— Ừ?

— Anh vẫn đi xe nhanh không?

Mình cười.

— Giờ anh đi chậm rồi.

Diệu nhìn mình.

Trong mắt có một thứ rất khó gọi tên.

Không buồn.

Cũng chẳng vui.

Có lẽ chỉ là nhớ.

— Tốt.

Mình cười.

— Giờ anh biết sống cho kỹ rồi.

Diệu khựng.

Lần đầu tiên từ lúc gặp lại...

em không đáp ngay.

Một lúc sau...

em cười.

Rất nhẹ.

— Muộn thế.

Mình bật cười.

— Ừ.

— Nhưng biết là được.

Mình nhìn em.

— Cảm ơn em.

Diệu hiểu mình đang cảm ơn điều gì.

Có lẽ vậy.

Em chỉ gật.

— Em đi nhé.

— Ừ.

— Chào anh.

Mình định nói “chào em”.

Nhưng cuối cùng...

— Chăm bác nhé.

Diệu cười.

— Em biết rồi.

Mình:

— Lại biết rồi.

Em bật cười.

— Em biết thật.

Rồi đi.

...

Cửa khép lại.

Mình ngồi phía sau bàn.

Rất lâu sau ngày chia tay...

mình mới hiểu chính xác chuyện của hai đứa đã kết thúc thế nào.

Không phải vào ngày nói lời chia tay.

Có lẽ nó đã bắt đầu kết thúc từ rất lâu trước đó.

Trong những lần Diệu nói:

“Anh cứ làm việc đi.”

Và mình thật sự đi làm việc.

Trong những lần em nói:

“Em không sao.”

Và mình đã tin rằng em không sao.

...

Nhưng mình không thấy ân hận theo kiểu muốn quay lại sửa.

Nếu quay lại...

có lẽ mình sẽ ôm em nhiều hơn.

Nghe kỹ hơn.

Bớt nói “đợi anh xong”.

Chỉ thế thôi.

Còn đoạn đường của hai đứa...

nó đã đi đến nơi cần đến.

Điều dưỡng mở cửa.

— Bác sĩ, mình khám tiếp nhé?

Mình ngẩng lên.

— Ừ.

Rồi kéo hồ sơ bệnh nhân tiếp theo lại gần.

Bên ngoài...

tiếng bước chân của Diệu hòa vào tiếng người ngoài hành lang.

Mình không đứng dậy nhìn theo.

Không phải vì đã quên.

Mà bởi lần này...

mình thật sự biết em sẽ ổn.

Và mình cũng vậy.



Buổi chiều ấy tiếp tục như bình thường.

Mình không nhắn cho Diệu.

Em cũng không nhắn.

Không xin lại số.

Không hẹn cà phê.

Không nói:

“Lúc nào rảnh gặp nhau.”

Không có lý do gì phải làm thế.

Có những người...

từng là cả một quãng đời.

Từng biết mình sợ gì.

Muốn gì.

Từng nghe mình nói những câu rất ngốc.

Từng ôm mình.

Từng khóc vì mình.

Từng đứng cạnh trong một ngày mà lúc ấy mình nghĩ sẽ nhớ suốt đời.

Rồi nhiều năm sau...

gặp lại nhau trong một căn phòng bệnh viện.

Một người đưa bố đi khám.

Một người ngồi phía sau bàn bác sĩ.

Hỏi nhau vài câu.

Cười vài lần.

Thế thôi.

...

Nhưng kỳ lạ là...

mình không thấy buồn.

Ít nhất không phải kiểu buồn ngày trước.

Mình chỉ thấy biết ơn.

Vì đã từng có một người như thế trong tuổi trẻ.

Vì quãng đường ấy...

dù cuối cùng không đi đến cùng,

vẫn là một quãng đường thật.

Và có lẽ...

trưởng thành không phải là quên một người.

Cũng chẳng phải gặp lại mà tim hoàn toàn không động.

Mà là có thể nhìn người ấy,

mỉm cười,

biết rằng những gì từng có đã từng rất đẹp...

rồi vẫn bình thản quay về với cuộc đời của mình.

...

Chiều muộn.

Tan buổi.

Mình bước ra khỏi bệnh viện.

Hà Nội đông.

Xe chạy kín đường.

Mình đứng một lúc rồi lấy điện thoại.

Màn hình có một bức ảnh Tin mà T vừa gửi.

Thằng bé ngồi dưới sàn.

Mặt dính gì đó.

T nhắn:

“Con trai anh vừa làm đổ sữa.”

Mình bật cười.

Nhắn lại:

“Con em.”

T trả lời gần như ngay lập tức:

“Lúc ngoan thì con anh?”

Mình cười.

“Ừ.”

“Anh về chưa?”

Mình nhìn dòng chữ.

Rồi gõ:

“Anh đang về.”

Cất điện thoại.

Đi.

...

Có một thời gian...

mình từng nghĩ nếu gặp lại người cũ,

chắc lòng sẽ rối lắm.

Nhưng hóa ra không.

Chỉ có một chút lặng.

Một chút nhớ.

Rồi thôi.

Bởi cuối cùng...

người ta không sống bằng những con đường đã đi qua.

Người ta sống bằng con đường mình đang đi.

Mình bước về phía bãi xe.

Không quay lại nhìn bệnh viện.

Không biết lúc ấy Diệu đã đưa bố về chưa.

Không biết em có nghĩ gì về cuộc gặp ấy hay không.

Và lần đầu tiên...

mình thấy không cần phải biết.

Có những câu chuyện đẹp nhất...

là khi người trong đó đã không còn cần một cái kết khác.

Mình mở điện thoại lần nữa.

Tin nhắn của T vẫn ở đó.

“Về cẩn thận nhé anh.”

Mình nhìn.

Cười.

Rồi trả lời:

“Anh biết rồi.”

Một lúc sau...

T nhắn lại:

“Lại biết rồi.”

Mình bật cười giữa bãi xe.

Và đi về.
 

Voicaocao

Yếu sinh lý
Hoá ra lại là e T ở đoạn cuối à! Dù sao thì cũng cảm ơn thớt nhé, đọc chùa từ đầu mà thôi kêta chuyện cũng vào cảm ơn tí
 

VCNN

Yếu sinh lý
Ngoại truyện — Bởi mình đã ở nhà

Buổi chiều hôm ấy.

Mình đang nằm trên sofa.

Một tay cầm điện thoại.

Một tay gác lên trán.

Không ngủ.

Cũng chẳng làm gì.

Chỉ nằm.

Cái kiểu rảnh của một người đã qua tuổi sinh viên khá lâu rồi nhưng đôi lúc vẫn giữ được khả năng nằm không như ngày xưa.

Từ dưới chân...

có tiếng gọi.

— Bố.

Mình không nhìn.

— Gì?

— Bố ơi.

— Bố nghe đây.

— Xe hỏng.

Lúc ấy mình mới ngồi dậy.

Tin đứng trước mặt.

Ba tuổi.

Tóc hơi rối.

Áo mặc lệch một chút.

Trong tay cầm chiếc ô tô đồ chơi màu đỏ mà nó chơi suốt mấy hôm nay.

Một bánh xe đã lệch sang bên.

Mình nhìn.

— Ai làm?

Tin chỉ vào chiếc xe.

— Nó hỏng.

Mình bật cười.

— Bố hỏi ai làm hỏng?

Thằng bé suy nghĩ rất nghiêm túc.

Rồi nói:

— Con không biết.

Mình nhìn nó.

— Thế vừa nãy ai đẩy xe từ trên ghế xuống?

Tin im.

Mắt đảo đi chỗ khác.

Mình cố nhịn cười.

— Ai?

— Xe tự rơi.

Mình phá lên.

Đúng lúc ấy...

từ trong bếp có tiếng T.

— Anh đừng có dạy con nói dối đấy nhé.

Mình quay vào.

— Anh đang điều tra mà.

T bước ra.

Trên tay vẫn cầm cái khăn lau.

Em nhìn Tin.

— Con làm rơi đúng không?

Tin nhìn mẹ.

Rồi nhìn mình.

Cuối cùng gật.

— Vân.

T:

— Thế sao con bảo xe tự rơi?

Tin chỉ vào mình.

— Bố hỏi.

Mình lập tức:

— Liên quan gì bố?

T bật cười.

— Hai bố con giống nhau thật.

Mình cúi xuống.

— Lại đây bố sửa.

Tin lập tức chạy tới.

Leo thẳng lên sofa.

Ngồi sát cạnh.

Đưa xe cho mình.

Mình cầm.

Vặn thử cái bánh.

T đứng nhìn.

— Anh đừng tháo tung ra đấy.

— Anh sửa mà.

— Lần trước anh cũng bảo thế.

— Lần trước là tai nạn.

T nhìn.

— Anh làm gãy luôn bánh xe của con.

Mình:

— Anh đang tìm hiểu cấu tạo.

T:

— Vâng.

Tin ngẩng lên nhìn mẹ.

— Bố làm hỏng.

Mình quay sang.

— Mày theo phe mẹ nhanh thế?

Tin cười.

T cũng cười.

Mình nhìn hai mẹ con.

Thở dài.

— Nhà này bố không có tiếng nói rồi.

T:

— Anh có mà.

— Đâu?

— Lúc rửa bát.

Mình bật cười.

— Đấy là lao động.

— Thì vẫn được nói.

— Nói gì?

T quay vào bếp.

— “Vợ ơi, rửa xong rồi.”

Mình:

— Em được lắm.

Tiếng T cười từ trong bếp vọng ra.

...

Mình cúi xuống tiếp tục vật lộn với cái xe.

Tin ngồi bên.

Hai chân đung đưa.

Mình hỏi:

— Con thích xe à?

— Vâng.

— Sau này bố mua xe thật cho nhé?

Tin lập tức:

— Xe đỏ.

Mình khựng.

— Sao lại đỏ?

— Con thích.

Mình cười.

Không hiểu sao...

trong đầu thoáng qua một chiếc Dream cũ.

Cũng đỏ.

Một chiếc xe đã đi qua rất nhiều con đường.

Nhưng mình không nghĩ lâu.

Chỉ xoa đầu con.

— Được.

— Xe đỏ.

— Biết rồi.

Tin:

— To.

— To.

— Nhanh.

Mình nhìn.

— Không nhanh.

Tin xị mặt.

— Nhanh.

— Đi chậm thôi.

— Sao?

Mình bật cười.

Không biết từ bao giờ câu ấy đã thành thói quen.

— An toàn.

Tin có vẻ không hiểu.

Nhưng vẫn gật.

— Vân.

...

Sửa được cái bánh xe xong...

mình đưa lại.

Tin đẩy thử trên sofa.

Chiếc xe chạy lệch.

Mình ho.

— Tạm được.

Tin nhìn.

— Nó đi cong.

— Xe có cá tính.

T từ trong bếp:

— Anh thôi đi.

Mình cười.

...

Một lúc sau...

Tin chán xe.

Nó bắt đầu lục túi mình để trên bàn.

Mình đang xem điện thoại nên không để ý.

Đến lúc nghe:

— Bố.

— Gì?

— Ai đây?

Mình quay sang.

Trên tay Tin là một tấm thẻ cũ.

Màu đã không còn mới.

Mé góc hơi xước.

Mình nhìn.

Khựng.

Thẻ sinh viên.

Không hiểu sao...

sau từng ấy năm mình vẫn giữ.

Mình đưa tay.

— Đâu bố xem.

Tin không đưa.

Nó nhìn tấm ảnh.

Rồi nhìn mình.

— Ai đây?

Mình cười.

— Bố.

Thằng bé nhìn lại ảnh.

Rồi nhìn mặt mình.

Rất lâu.

Cuối cùng:

— Không phải.

T từ trong bếp bước ra đúng lúc.

Nghe thấy.

Cười.

— Mẹ cũng thấy không phải.

Mình quay sang.

— Hai mẹ con hôm nay muốn gây sự đúng không?

T cầm tấm thẻ từ tay Tin.

Nhìn.

— Anh hồi này gầy thật.

— Đẹp trai.

— Em chưa nói.

— Anh nói hộ.

T cười.

Tin vẫn chỉ vào ảnh.

— Bố tóc khác.

Mình:

— Bố trẻ.

Tin:

— Bố già.

Mình im.

T quay mặt đi.

Vai rung.

Mình nhìn thằng bé.

— Ai dạy con câu đấy?

Tin:

— Mẹ.

T lập tức:

— Em không nhé.

Mình nhìn.

— Nhà này phản rồi.

...

T ngồi xuống cạnh.

Vẫn cầm tấm thẻ.

Ngón tay em lướt nhẹ qua ảnh.

— Anh vẫn giữ cái này à?

Mình gật.

— Ừ.

— Em tưởng anh bỏ lâu rồi.

— Không nỡ.

T nhìn mình.

Không hỏi thêm.

Chỉ đưa lại.

Mình cầm tấm thẻ.

Nhìn ảnh của mình ngày xưa.

Một thằng trẻ hơn hiện tại rất nhiều.

Mặt còn non.

Ánh mắt khác.

Mình bật cười.

Tin ngồi sát lại.

— Bố.

— Gì?

— Bố ngày xưa à?

Mình nhìn con.

— Ừ.

— Bố bé.

— Bố không bé.

— Bé.

T cười.

Mình nhìn hai mẹ con.

Rồi nhét thẻ lại vào ví.

— Thôi, hai người thắng.

...

Gần chiều muộn.

Điện thoại mình rung.

Dương gọi.

Mình bắt máy.

— Alo.

Giọng nó bên kia:

— Ở nhà không?

— Có.

— Tao tạt qua.

— Làm gì?

— Ăn ké.

Mình bật cười.

— Địt mẹ, thật à?

— Ừ.

— Mày đang đâu?

— Vừa xong hội thảo dưới Đa khoa.

— Thế mà còn sức qua nhà tao?

— Có đồ ăn là có sức.

Mình:

— Cút.

Dương:

— Mười phút nữa tới.

Rồi nó cúp.

Mình nhìn điện thoại.

T hỏi:

— Anh Dương à?

— Ừ.

— Anh ấy đang đâu?

— Đi hội thảo dưới Bệnh viện Đa khoa, tiện tạt qua.

T cười.

— Em làm thêm đồ ăn.

Mình nhìn.

— Em chiều nó thế?

T:

— Bạn anh mà.

— Bạn anh chứ có phải con em đâu.

T:

— Thế anh nhắn anh ấy đừng qua.

Mình lập tức:

— Thôi.

T cười.

— Biết ngay.

...

Khoảng hơn mười phút sau...

ngoài cổng có tiếng xe.

Tin đang chơi trong nhà nghe thấy.

Nó chạy ra trước cả mình.

— Chú Dươn!

Mình đứng lên.

Dương vừa bước vào.

Áo sơ mi.

Tay còn cầm túi tài liệu.

Mặt đúng kiểu vừa ngồi hội thảo nửa ngày.

Nghe Tin gọi...

nó cười ngay.

— Ê, Tin!

Nó cúi xuống.

Tin chạy tới.

Dương bế lên.

— Nhớ chú không?

Tin gật rất mạnh.

— Có.

Mình đứng cửa.

— Mày gặp con tao còn vui hơn gặp tao.

Dương nhìn.

— Nó dễ thương hơn mày.

— Địt mẹ.

Dương:

— Trước mặt trẻ con.

Mình:

— Ai vừa dạy tao?

Tin nhìn hai người.

Rồi cười không hiểu gì.

...

T đi ra.

— Em chào anh Dương.

Dương:

— Ừ, chào em.

Rồi giơ túi tài liệu.

— Anh vừa thoát hội thảo xong.

T cười.

— Anh ăn cơm chưa?

Dương:

— Chưa.

Mình:

— Mày nói thật luôn à?

Dương:

— Tao đã bảo đến ăn ké.

T:

— Thế ở lại ăn luôn anh.

Dương nhìn mình.

— Thấy chưa?

Mình:

— Hai người cùng phe từ bao giờ?

T:

— Từ lúc anh Dương biết khen đồ em nấu.

Dương gật.

— Chuẩn.

Mình thở dài.

— Lại thêm một người phản.

...

Dương ngồi xuống.

Tin không chịu rời.

Nó ngồi luôn cạnh.

Dương mở túi.

Lôi ra một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ.

Mình nhìn.

— Mày lại mua?

Dương đưa cho Tin.

— Đây.

Mắt thằng bé sáng lên.

— Con xin chú!

T nhìn.

— Anh lại mua đồ chơi cho con rồi.

Dương:

— Có một cái thôi.

Mình:

— Nhà đầy rồi.

Dương:

— Tao có con đâu, tao chiều con mày.

Mình nhìn nó.

— Thế kiếm vợ đi rồi tự đẻ mà chiều.

Dương:

— Cút.

T bật cười.

Tin chẳng hiểu.

Chỉ ôm xe.

...

Hai thằng ngồi nói chuyện.

Ban đầu là hội thảo.

Dương than.

— Địt mẹ, ngồi gần hết buổi đau hết lưng.

Mình:

— Già rồi.

— Mày hơn tao à?

— Tao có con rồi.

Dương:

— Có con liên quan gì già?

— Bằng chứng trưởng thành.

Dương nhìn.

— Tao thấy mày vẫn ngu như trước.

Mình bật cười.

— Mày cũng thế.

...

T mang nước ra.

Ngồi cạnh một chút.

Mình hỏi Dương chuyện bệnh viện.

Nó kể.

Toàn chuyện nghề.

Một số câu nghe quen.

Một số thứ đã khác xa ngày còn sinh viên.

Nhưng cứ nói chuyện với Dương...

mình vẫn có cảm giác hai thằng đang ngồi trong phòng trọ ngày trước.

Chỉ là hôm nay...

trên bàn không có sách.

Không có game.

Không có mì gói.

Mà có một đứa trẻ ba tuổi đang bò dưới chân.

...

Đang nói...

T hỏi rất tự nhiên:

— Hương dạo này sao rồi anh?

Dương dừng một chút.

Không lâu.

— Vẫn thế.

Mình nhìn.

— Vẫn ở chỗ cũ à?

— Ừ.

T:

— Em ấy có người yêu chưa?

Dương lắc.

— Chưa.

Mình nhìn nó.

— Mày cũng chưa.

Dương:

— Liên quan đéo gì?

Mình bật cười.

T cũng cười.

Rồi nói:

— Hai người đúng là chia tay rồi vẫn giống nhau.

Dương ngồi im một chút.

Không cáu.

Không né.

Chỉ cười rất nhẹ.

— Thì ai sống đời người nấy thôi.

Mình nhìn nó.

Không hỏi tiếp.

Không cần.

Có những chuyện...

đến một tuổi nào đó,

không phải cái gì cũng cần lôi ra để tìm lý do.

Ngày xưa Dương và Hương từng đứng cạnh nhau.

Từng cãi.

Từng cười.

Từng chỉnh áo cho nhau trong ngày tốt nghiệp.

Từng có những ngày rất thật.

Sau này...

họ đi về hai phía.

Thế thôi.

Không có nghĩa những ngày trước đó là giả.

Có những người hợp với một quãng đời...

nhưng không đi hết đời.

Mình hiểu điều ấy hơn bất cứ ai.

Nên không hỏi.

...

Dương chuyển chủ đề trước.

— Tin.

Thằng bé ngẩng lên.

— Dạ?

— Sau này lớn làm bác sĩ không?

Tin nghĩ.

Rồi lắc.

— Không.

Dương:

— Thế làm gì?

Tin giơ ô tô.

— Lái xe.

Mình phá lên cười.

— Thấy chưa?

Dương:

— Nhà có truyền thống đi xe à?

Mình:

— Ít nhất không phải học sáu năm.

T:

— Anh đừng nói trước mặt con.

Tin:

— Con lái xe đỏ.

Mình khựng.

Dương nhìn.

— Sao phải đỏ?

Tin:

— Con thích.

Dương quay sang mình.

Nó cười.

— Giống bố mày rồi.

Mình nhìn nó.

Không đáp.

Hai thằng đều hiểu.

...

Bữa tối hôm ấy đông hơn bình thường.

T nấu thêm.

Dương ăn rất tự nhiên.

Tin ngồi cạnh cứ khoe xe mới.

Mình nhìn quanh bàn.

Tự nhiên thấy cảnh đó buồn cười.

Ngày trước...

bữa ăn của mình với Dương thường là hai thằng ngồi một quán nào đó.

Hoặc ăn trong phòng.

Có lúc chẳng đủ món.

Có lúc vừa ăn vừa chửi.

Bây giờ...

vẫn là Dương.

Vẫn cái mồm ấy.

Chỉ khác người ngồi cạnh mình là vợ.

Và bên kia có một đứa con.

Thời gian đúng là thứ rất kỳ.

Nó chẳng báo lúc nào cuộc đời đổi cảnh.

Đến khi nhìn lại...

mọi thứ đã khác từ lâu.

...

Dương ở lại đến tối.

Trước khi về...

Tin ôm chân nó.

— Chú Dương mai lại nhé.

Dương cúi xuống.

— Mai chú bận.

Tin xị mặt.

Dương:

— Hôm khác.

Tin:

— Có xe không?

Mình:

— Địt mẹ, con ai mà thực dụng thế?

T cười.

Dương cũng cười.

— Có.

Tin lập tức:

— Vân.

Mình:

— Mày chiều nó hỏng rồi.

Dương:

— Kệ tao.

Nó đứng lên.

Cầm túi.

Nhìn mình.

— Tao về.

— Ừ.

— Rảnh thì xuống chỗ tao.

— Ừ.

— Đừng đợi tao đi hội thảo mới gặp.

Mình cười.

— Biết rồi.

Dương:

— Lại biết rồi.

Mình khựng.

Rồi bật cười.

Không hiểu sao...

câu ấy nghe từ mồm nó lại kỳ.

— Cút.

Dương cười.

Đi.

...

Tối.

Tin ngủ sớm.

Thằng bé nằm giữa giường.

Một tay ôm chiếc xe Dương vừa mua.

Mình với T nằm hai bên.

Đèn đã tắt bớt.

Chỉ còn ánh sáng rất nhẹ từ ngoài cửa sổ.

Mình nằm nhìn con.

T nằm nhìn điện thoại.

Một lúc...

em quay sang.

— Anh.

— Ừ?

— Hôm nay anh vui nhỉ.

— Sao biết?

— Anh Dương tới là hai người nói suốt.

Mình cười.

— Lâu mới gặp.

T:

— Hai người vẫn giống ngày trước không?

Mình nghĩ.

— Chắc giống.

— Anh vẫn chửi nhau thế à?

— Ừ.

— Già rồi.

— Mới bao nhiêu mà già.

T cười.

— Con bảo anh già rồi.

Mình nhìn Tin.

— Thằng này phản bố.

...

Im một chút.

Mình tự nhiên hỏi:

— Em.

— Gì?

— Em còn nhớ lần đầu gặp anh không?

T quay sang.

Nhìn.

Rồi cười.

— Nhớ.

— Nhớ thật?

— Có một ông anh sắp tốt nghiệp chạy như bị ma đuổi.

Mình bật cười.

— Rồi?

— Rồi đâm vào em.

— Va.

T nhìn.

— Vâng.

— Va thôi.

— Anh nói sao cũng được.

Mình cười.

Câu ấy...

nghe quen đến lạ.

— Hôm đó anh còn xin lỗi mà.

— Vâng.

— Thế em có ấn tượng không?

T suy nghĩ.

— Có.

Mình hơi nhướn mày.

— Thật?

— Ừ.

— Ấn tượng gì?

T nhìn.

Rất nghiêm túc.

— Anh chạy ẩu.

Mình cười thành tiếng.

Sợ đánh thức Tin nên phải nén lại.

— Hết?

— Hết.

— Anh đẹp trai thế mà.

— Em không để ý.

— Xạo.

— Thật.

Mình nhìn.

— Thế hôm ấy em có nghĩ sẽ lấy anh không?

T nhìn mình như nhìn người có vấn đề.

— Không.

— Không một tí?

— Em còn chẳng biết anh là ai.

— Sau đó biết.

— Sau đó là sau đó.

Mình cười.

T hỏi ngược:

— Còn anh?

— Gì?

— Lúc đó anh có nghĩ sẽ lấy em không?

Mình lắc ngay.

— Không.

T:

— Thấy chưa.

Mình nhìn em.

Một lúc.

Rồi nói:

— Lúc đó anh đâu biết.

T hơi nghiêng đầu.

— Biết gì?

Mình cười.

Không nói ngay.

T chờ.

Mình đưa tay.

Nắm lấy tay em.

— Có những người...

— Ừ?

— xuất hiện ở cuối một câu chuyện.

T nhìn.

Mình siết nhẹ tay.

— nhưng lại thuộc về câu chuyện sau đó.

Em im.

Rất lâu.

Rồi cười.

— Anh lại sến rồi.

Mình:

— Em thích không?

T:

— Không.

— Xạo.

— Có một tí.

Mình bật cười.

— Biết ngay.

...

Tin trở mình.

Hai đứa cùng im ngay.

Thằng bé mở mắt.

Mơ màng.

— Mẹ.

T lập tức:

— Mẹ đây.

Tin:

— Uống nước bình.

Mình ngồi dậy.

— Bố lấy.

T:

— Để em.

— Thôi.

Mình đi lấy nước.

Quay lại.

Tin uống vài ngụm.

Rồi nằm xuống.

Mình kéo chăn lên.

Nó nhắm mắt rất nhanh.

T nhìn.

— Ngày nào cũng thế.

Mình:

— Ừ.

— Anh mệt không?

Mình lắc.

— Không.

T:

— Thật?

— Ừ.

Mình nhìn con.

— Vui mà.

...

Điện thoại rung.

Một tin nhắn.

Dương.

“Mai rảnh không?”

Mình nhìn.

Bật cười.

T hỏi:

— Ai đấy?

— Dương.

— Anh ấy hỏi gì?

— Mai rảnh không.

T:

— Anh rảnh à?

Mình nghĩ.

Rồi gõ:

“Rảnh.”

Gửi.

Đặt điện thoại xuống.

...

Mình nằm lại.

Tin ở giữa.

T bên cạnh.

Vai em chạm vai mình.

Mình nhìn trần nhà.

Tự nhiên thấy cuộc đời rất yên.

Không phải kiểu yên vì chẳng có chuyện gì xảy ra.

Mà là sau rất nhiều chuyện...

mình lại có thể nằm ở đây.

Có vợ.

Có con.

Có một thằng bạn từ sáu năm đại học vẫn nhắn hỏi mai rảnh không.

Có những người đã đi khỏi đời mình.

Có những người từng đứng rất gần rồi sau này không còn đi cùng nữa.

Có những mối quan hệ kết thúc mà không cần phải xóa sạch những ngày từng đẹp.

Có những chuyện...

đến bây giờ mình vẫn chẳng thấy cần kể lại.

Không phải vì quên.

Mà vì có những đoạn của cuộc đời...

chỉ cần biết chúng từng tồn tại là đủ.

...

Ngày ấy...

mình từng nghĩ tuổi trẻ đẹp nhất vì chẳng biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.

Bây giờ mới hiểu...

có một thứ cũng đẹp chẳng kém.

Là sau rất nhiều ngày mai không biết trước ấy...

một tối nào đó,

mình quay sang...

thấy vợ đang nằm cạnh.

Con trai ngủ giữa hai đứa.

Ở một nơi mình không cần phải sắp hành lý để rời đi vào sáng hôm sau.

...

T khẽ gọi:

— Anh.

— Ừ?

— Ngủ đi.

Mình quay sang.

— Em buồn ngủ à?

— Vâng.

— Thế ngủ.

T đưa tay ôm lấy cánh tay mình.

Giống một thói quen.

Mình cười.

— Em.

— Gì?

— Anh yêu em.

T không mở mắt.

Chỉ đáp:

— Em biết.

Mình bật cười.

— Lại biết rồi.

Em cũng cười.

— Em yêu anh.

— Anh biết.

— Ghét.

Mình cười rất nhẹ.

Không nói nữa.

...

Ngoài cửa sổ...

đêm rất yên.

Mình kéo lại chăn cho Tin.

T vẫn ôm tay mình.

Điện thoại nằm im trên bàn.

Trong ví...

tấm thẻ sinh viên cũ vẫn còn ở đó.

Một món đồ của một quãng đời đã rất xa.

Mình không cần lấy ra nhìn lại nữa.

Không cần quay về.

Không cần cố giữ mình ở tuổi hai mươi.

Bởi những ngày ấy đã làm xong việc của chúng rồi.

Chúng đưa mình đi qua rất nhiều người.

Rất nhiều nơi.

Rất nhiều lần yêu.

Rất nhiều lần mất.

Rồi cuối cùng...

đưa mình đến căn phòng này.

Đến người phụ nữ đang nằm cạnh.

Đến thằng bé ba tuổi đang ngủ giữa hai đứa.

Mình nhắm mắt.

Ngày trước...

mình từng chạy một chiếc Dream rời Thái Nguyên,

và nghĩ phía trước là đường về nhà.

Nhiều năm sau...

mình mới hiểu.

Nhà không chỉ là nơi mình trở về.

Đôi khi...

nhà là những người khiến mình chẳng còn muốn đi đâu nữa.

Mình siết nhẹ tay T.

Nghe hơi thở đều đều của Tin.

Rồi cười.

Lần này...

mình không còn nhớ về một nơi để quay lại nữa.

Bởi mình đã ở nhà.
Tđn từ Diệu nhảy sang T rồi?
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo