Chuyện Đời Sinh Viên

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Tóm lai 1 câu cho câu chuyện này, bằng 1 câu nói bất hủ của "tình chỉ đẹp khi còn dang dở" giữ cho nhau những ký ức tốt đẹp về nhau. Tao cũng giống mày cũng đã từng yêu và dc yêu nhưng ko đến dc với nhau. Thế là Xam lại kết thúc 1 câu chuyện tự sự về quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Chờ xem có bro nào viết tiếp tâm sự cuộc dời mình ko? Tao rất thích đọc thể loại truyện kể lại chuyện đời của mình. Từ hóa đơn, tình mãi xanh, làm người đàn ông của chị một lần nhé hay tội lỗi. Chúc thằng thơt nhiều sk công tác tốt. Nào có dịp ra ngoài đó lên thái nguyên, tao sẽ cố gắng gặp dc tác gỉa ngoài đời lúc đó đừng từ chối nha...
Chốt luôn bác hehe
 

Anh Tắc Kè

Tao là gay
Chương 250 — Kết Thúc Đời Sinh Viên

Sáng hôm sau.

Mình thức dậy khá sớm.

Không có chuông báo.

Không ai gọi.

Cũng chẳng vì có việc gì cần phải chạy.

Chỉ tự nhiên tỉnh.

Mở mắt.

Nhìn trần nhà.

Một lúc lâu.

Rồi nhớ ra...

hôm nay mình về.

...

Phòng rất yên.

Dương cũng đã dậy.

Nó đang ngồi dưới đất.

Xung quanh là mấy túi đồ cuối cùng.

Mình chống tay ngồi lên.

— Mấy giờ rồi?

Dương nhìn điện thoại.

— Hơn bảy.

— Mày dậy lâu chưa?

— Một lúc.

— Sao không gọi tao?

— Gọi làm gì?

Mình cười.

— Hôm nay lạ thế.

Dương cúi xuống buộc túi.

— Có đi thi đâu mà gọi.

Mình im.

Lại một câu rất bình thường.

Nhưng nghe xong...

tự nhiên thấy lòng hụt một chút.

Có đi thi đâu.

Ừ.

Từ giờ cũng chẳng còn buổi thi nào ở đây để hai thằng gọi nhau dậy nữa.

...

Mình bước xuống.

Đi rửa mặt.

Lần cuối.

Không hiểu sao trong đầu tự nhiên hiện đúng hai chữ ấy.

Lần cuối.

Mình không thích.

Nên cố không nghĩ.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Lau bằng cái khăn đã dùng không biết bao lâu.

Mọi thứ vẫn như mọi sáng.

Chỉ khác...

hôm nay làm xong,

mình gấp khăn lại.

Cho vào túi.

...

Quay vào phòng.

Dương hỏi:

— Cái này của mày không?

Nó giơ một cái sạc.

Mình nhìn.

— Không.

— Của tao à?

— Tao biết à?

Dương nhìn cái sạc.

— Thế vứt nhé?

Mình:

— Cắm thử xem còn sống không.

— Mang về làm gì?

— Thế mày hỏi tao làm gì?

— Tao hỏi xem của ai.

— Không của ai thì vứt.

Nó cầm mấy giây.

Rồi vẫn để vào một túi riêng.

Mình nhìn.

— Mày làm gì đấy?

— Để đấy.

— Vừa bảo vứt.

— Biết đâu dùng được.

Mình bật cười.

— Địt mẹ, dây sạc hỏng cũng tiếc.

Dương nhìn.

— Còn hơn thằng nào giữ giấy rác.

Mình im.

Rồi cười.

— Cũng đúng.

...

Hai thằng tiếp tục dọn.

Mỗi người một góc.

Không nói nhiều.

Thi thoảng chỉ:

— Cái này của ai?

— Mày.

— Không phải.

— Thế tao.

— Vứt không?

— Khoan.

Rồi lại tiếp tục.

Có những món chẳng đáng giá gì.

Một cái móc áo.

Một cây bút hết mực.

Một chiếc cốc.

Một quyển sổ cũ.

Một cái túi nilon được nhét trong góc.

Mình đã từng nhìn chúng mỗi ngày mà chẳng nghĩ gì.

Hôm nay...

tự nhiên món nào cũng khiến tay chậm lại một chút.

...

Mình rút chiếc sạc cuối cùng khỏi ổ điện.

Đứng nhìn.

Ổ cắm trống.

Cái bàn trống hơn.

Không còn điện thoại nào đang sạc.

Không còn laptop.

Không còn đèn.

Không còn thứ gì phải cắm vào để tối dùng tiếp.

Mình cuộn dây lại.

Bỏ vào balô.

Rồi bất chợt nhận ra...

căn phòng thật sự chẳng còn thứ gì cần điện nữa.

Một chi tiết nhỏ thôi.

Nhưng lúc đó...

mình thấy căn phòng như vừa mất đi một phần sự sống cuối cùng.

...

Dương đang cầm cái chổi.

— Cái này mang không?

Mình nhìn.

— Mang làm đéo gì?

— Thế bỏ?

— Ừ.

Nó nhìn cái chổi.

Rồi dựng lại vào góc.

Ngay ngắn.

Mình bật cười.

— Mày vừa bảo bỏ.

— Thì để cho phòng.

— Phòng cần chổi à?

Dương:

— Chủ sau dùng.

Mình nhìn.

— Tự nhiên tử tế thế.

— Tao lúc nào chẳng tử tế.

— Ừ.

Hai thằng cùng cười.

...

Gần chín giờ.

Hương tới trước.

Em vừa bước lên đã nhìn quanh.

Đứng ở cửa mấy giây.

— Trống thật rồi anh.

Dương quay lại.

— Có trống đâu.

Hương nhìn.

— Trước phòng anh có thế này đâu.

Dương im.

Rồi:

— Ờ.

Mình đứng cạnh.

Cũng nhìn quanh.

Đúng là trống.

Không còn phải tưởng tượng nữa.

Những khoảng tường lộ ra.

Góc bàn không còn đồ.

Sàn rộng hơn.

Tiếng bước chân nghe rõ hơn.

Căn phòng...

đột nhiên lớn hơn rất nhiều.

Mà kỳ lạ.

Lúc ở đầy đồ...

mình từng thấy nó chật.

Đến khi trống...

lại thấy rộng quá.

...

Hương bắt đầu kiểm tra đồ cho Dương.

— Anh lấy sạc chưa?

— Rồi.

— Ví?

— Rồi.

— Điện thoại?

— Đây.

— Giấy tờ?

— Rồi.

— Bằng?

Dương im.

Mình đang buộc túi cũng dừng tay.

Hai giây.

Dương quay phắt về phía bàn.

Không có.

Nó nhìn dưới giường.

Rồi mở balô.

— Địt.

Mình phá lên cười.

— Sáu năm học để quên bằng tốt nghiệp.

Dương:

— Câm!

Hương bật cười.

— Em hỏi đúng mà.

Dương lục.

Một lúc mới tìm được trong ngăn túi.

Nó giơ lên.

— Đây.

Mình:

— May.

Dương nhìn tấm bằng.

Rồi cất rất kỹ.

Lần này không chửi nữa.

...

Diệu tới sau.

Em gọi cho mình.

— Anh.

— Ừ.

— Em dưới sân rồi.

Mình nhìn ra cửa.

— Lên đi.

— Em lên nhé.

— Ừ.

Một lát...

tiếng chân ngoài cầu thang.

Rồi em xuất hiện.

Diệu bước tới cửa.

Đứng lại.

Giống Hương.

Mắt nhìn quanh phòng.

Rất chậm.

Mình biết em đang nghĩ gì.

Không cần hỏi.

Diệu bước vào.

Nhìn cái bàn.

Nhìn giường.

Nhìn những túi đồ đã buộc.

Rồi nhìn mình.

— Anh dọn hết rồi à?

— Gần hết.

— Nhanh thế.

Mình cười.

— Mấy hôm rồi mà.

Diệu không đáp.

Chỉ đi lại gần.

Nắm tay mình.

Mình siết nhẹ.

— Sao?

Em lắc đầu.

— Không sao.

Mình nhìn.

— Hôm nay anh cho em “không sao”.

Diệu cười rất nhẹ.

— Vâng.

...

Bốn đứa đứng trong phòng.

Không hiểu sao chẳng ai biết làm gì.

Đồ đã gần xong.

Chẳng còn gì để giúp.

Dương cầm một túi.

Hương nhìn xem có chắc không.

Diệu đi quanh chỗ đồ mình.

Mình đứng giữa.

Cuối cùng Dương nói:

— Xuống buộc xe đi.

Mình gật.

— Ừ.

Thế là cả đám bắt đầu mang đồ xuống.

...

Chiếc Dream dựng dưới sân.

Mình buộc balô.

Một túi quần áo.

Mấy món linh tinh.

Không quá nhiều.

Những thứ của sáu năm...

cuối cùng lại gói gọn được trong vài túi.

Mình nhìn.

Thấy buồn cười.

Sáu năm rõ ràng nhiều đến thế.

Mà đồ đạc mang đi...

lại chẳng có bao nhiêu.

Diệu ngồi xổm cạnh xe.

Em kiểm tra dây.

— Anh buộc lỏng rồi.

Mình:

— Chắc mà.

— Không chắc.

— Anh đi bao nhiêu lần rồi.

— Em nói không chắc.

Mình cười.

— Thế em buộc đi.

Diệu thật sự tháo ra.

Buộc lại.

Cẩn thận.

Mình đứng nhìn.

— Em buộc chặt thế này...

Diệu không ngẩng.

— Thì sao?

— Anh mang luôn cả xe về được rồi.

Em bật cười.

— Linh tinh.

Mình cúi xuống.

— Em sợ rơi à?

— Vâng.

— Đồ hay anh?

Diệu ngẩng lên.

Nhìn mình.

Rất ngắn.

Rồi nói:

— Cả hai.

Mình im.

Em lại cúi xuống buộc.

Còn mình...

chỉ đứng đó.

Cười.

Mà lòng tự nhiên đau một chút.

...

Hương bên kia cũng đang chỉnh đồ cho Dương.

— Cái này anh buộc lại.

— Chắc rồi.

— Không.

— Anh vừa buộc.

— Nhưng lệch.

Dương nhìn mình.

— Mày thấy quen không?

Mình bật cười.

— Rất.

Diệu quay sang.

— Hai anh tự buộc thì bọn em có phải sửa không?

Dương:

— Bọn anh đi bao nhiêu năm rồi.

Hương:

— Thế mà vừa quên bằng.

Mình cười lớn.

Dương:

— Địt mẹ.

Hương lườm.

— Anh.

Dương lập tức:

— Anh xin lỗi.

Mình:

— Ngoan.

— Cút.

...

Cuối cùng...

đồ đã buộc xong.

Không còn việc gì dưới sân nữa.

Mình nhìn lên căn phòng.

Cửa vẫn mở.

Mình nói:

— Tao lên xem lại lần cuối.

Dương:

— Tao cũng—

Mình lắc.

— Thôi. Tao lên tí.

Nó nhìn mình.

Không hỏi.

Chỉ:

— Ừ.

...

Mình đi lên cầu thang.

Từng bậc.

Không chậm cố ý.

Nhưng cũng chẳng nhanh.

Đến cửa phòng.

Đứng.

Một lúc.

Rồi bước vào.

...

Trống.

Thật sự trống.

Không phải trống một góc.

Không phải bớt đồ.

Mà là căn phòng gần như trở về hình dạng của nó trước khi bọn mình sống ở đây.

Mình đứng giữa.

Không hồi tưởng.

Đêm qua đã nhớ đủ rồi.

Hôm nay...

mình chỉ nhìn.

Cửa sổ.

Bức tường.

Chỗ cái bàn từng đặt.

Góc Dương nằm.

Chỗ giường mình.

Mấy vết trên tường.

Một khoảng sạch màu hơn nơi trước đây có đồ che.

Mình bước vài bước.

Tiếng chân vang.

Khác hẳn.

Mình dừng.

Nhìn quanh thêm một lần nữa.

Nhớ câu Diệu.

Sống cho kỹ vào.

Ừ.

Lần này mình nhìn kỹ.

Không cố giữ.

Chỉ nhìn.

...

Không hiểu sao...

mình gọi:

— Dương.

Tiếng vọng nhẹ trong phòng.

Phía dưới...

giọng nó vang lên.

— Gì?

Mình đứng im.

Cười.

— Không gì.

Dương:

— Địt mẹ, gọi làm gì?

Mình không trả lời.

Chỉ cười.

Có lẽ...

mình chỉ muốn nghe tiếng nó đáp trong căn phòng này thêm một lần.

Thế thôi.

...

Mình đi ra.

Đứng ngoài cửa.

Bàn tay đặt lên nắm.

Kéo cửa lại.

Cạch.

Mình lấy chìa khóa.

Khóa.

Rồi theo thói quen...

kéo tay nắm thử.

Một lần.

Cửa không mở.

Đã khóa.

Mình đứng yên.

Một việc mình từng làm không biết bao nhiêu lần.

Khóa phòng.

Kéo thử.

Rồi đi.

Chỉ có điều...

mọi lần mình đều biết tối sẽ quay về.

Sẽ mở cánh cửa ấy.

Bật đèn.

Quăng đồ.

Nằm xuống.

Nghe Dương chửi.

Hôm nay...

mình khóa.

Nhưng tối sẽ không quay lại mở nữa.

...

Mình giữ chìa khóa trong lòng bàn tay.

Xuống cầu thang.

Không quay lại.

...

Chủ trọ ở dưới.

Mình đưa chìa khóa.

— Cháu trả cô/chú ạ.

Người ta nhận.

Hỏi:

— Dọn hết rồi à cháu?

— Vâng ạ.

— Không còn gì trên phòng chứ?

— Dạ hết rồi.

— Thế về nhé.

Mình cười.

— Vâng ạ.

Chỉ vậy.

Không có lời chia tay dài.

Không ai biết một cái chìa khóa nhỏ như thế...

đã từng mở ra bao nhiêu ngày của mình.

Nhưng cũng chẳng cần biết.

Mình bước ra sân.

...

Dương đã đội mũ bảo hiểm.

Hương đứng cạnh.

Diệu đứng bên Dream.

Mình đi tới.

Dương hỏi:

— Trả rồi à?

— Ừ.

— Thế...

Nó ngập một nhịp.

Rồi:

— Về nhé?

Mình nhìn.

— Ừ.

Hai thằng đứng đối diện.

Tự nhiên không biết nói gì.

Lạ thật.

Chửi nhau sáu năm.

Bao nhiêu chuyện nói được.

Đến lúc này...

lại im.

Mình vừa định mở miệng.

Dương lập tức:

— Địt mẹ, đừng có sến.

Mình bật cười.

— Tao có định nói gì đâu.

— Nhìn mặt mày là tao biết.

— Cút.

Dương cũng cười.

Rồi nó đưa tay.

Mình đập vào.

Không ôm.

Không nói cảm ơn sáu năm.

Không nói sẽ nhớ.

Chẳng cần.

Dương nói:

— Về tới nhà nhắn tao.

— Mày cũng thế.

— Ừ.

Mình nhìn.

— Đừng quên bằng.

Dương:

— Địt mẹ.

Cả bốn đứa cùng cười.

...

Dương quay sang Hương.

Hai đứa nói gì đó.

Mình không nghe.

Không cần nghe.

Mình quay về phía Diệu.

Em vẫn đứng cạnh xe.

Không cười nhiều như lúc nãy.

Chỉ nhìn mình.

Mình hỏi:

— Sao nhìn anh?

Diệu nói:

— Em nhìn cho kỹ.

Mình khựng.

Rồi cười.

— Ai dạy em thế?

Em cũng cười.

— Em.

Mình gật.

— Thế anh cũng nhìn.

Diệu hơi ngượng.

— Nhìn gì?

— Em.

— Nhìn em làm gì?

— Cho kỹ.

Em bật cười.

Nhưng mắt bắt đầu đỏ.

Mình bước lại.

— Này.

— Gì ạ?

— Hôm nay không khóc nhé.

Diệu lắc đầu.

— Em không khóc.

— Mắt kia?

— Gió.

Mình nhìn quanh.

— Đứng yên mà cũng có gió à?

— Có.

Mình bật cười.

...

Diệu chạm nhẹ vào tay mình.

— Anh về đến nhà nhớ gọi em.

— Ừ.

— Không được quên.

— Không quên.

— Đi chậm thôi.

— Ừ.

— Đồ buộc kỹ rồi nhưng vẫn kiểm tra giữa đường.

— Vâng.

Em nhìn.

— Anh đừng “vâng” kiểu cho xong.

Mình bật cười.

— Anh nghe thật.

— Thật không?

— Thật.

Một lúc.

Diệu hỏi:

— Về nhà...

— Sao?

— Anh có nhớ em không?

Mình nhìn em.

— Có.

— Bao lâu thì nhớ?

Mình cười.

— Chắc vừa đi khỏi đây đã nhớ.

Em bĩu môi.

— Xạo.

— Thế em muốn anh nói gì?

— Nói thật.

Mình nhìn.

Không cười nữa.

— Anh chưa đi...

Mình ngừng một chút.

— đã thấy nhớ rồi.

Diệu im.

Mắt đỏ hẳn.

— Anh M...

Mình đưa tay lau nhẹ khóe mắt.

— Anh bảo đừng khóc.

— Tại anh.

— Anh làm gì?

— Anh cứ nói mấy câu thế.

— Thế anh không nói nữa.

Em lập tức:

— Không.

Mình cười.

— Khó chiều thật.

— Kệ em.

— Ừ.

— Anh chịu không?

Mình nhìn.

Nhớ chuyện mấy hôm trước.

Rồi cười.

— Chịu.

Diệu cũng nhớ.

Em cười qua đôi mắt đỏ.

...

Mình kéo em lại.

Ôm.

Lần này lâu hơn một chút.

Không phải ôm tạm biệt.

Mình không muốn gọi nó như thế.

Chỉ là ôm.

Diệu áp mặt vào ngực.

Tay vòng qua lưng.

Mình vuốt nhẹ tóc.

Em nói:

— Em yêu anh.

— Anh yêu em.

— Anh nhớ nhé.

— Anh nhớ.

— Cả câu kia nữa.

— Câu nào?

Diệu ngẩng lên.

— Anh không đi khỏi em.

Mình cười.

— Ừ.

— Hứa?

Mình nhìn.

— Anh chỉ về nhà thôi.

Em khẽ cười.

— Em biết.

Mình cúi xuống.

Hôn nhẹ lên trán.

— Ngoan.

— Anh mới ngoan.

— Anh lúc nào chẳng ngoan.

Diệu bật cười.

— Lại câu đấy.

...

Buông nhau ra.

Mình đội mũ.

Ngồi lên Dream.

Diệu lại đưa tay kiểm tra dây buộc phía sau.

— Chắc chưa?

Mình:

— Em vừa kiểm tra ba lần.

— Em hỏi thôi.

— Chắc rồi.

Em đứng cạnh.

Tay đặt lên tay lái của mình một chút.

Rồi nói:

— Anh đi đường chậm thôi nhé.

Mình gật.

— Ừ.

Diệu nhìn.

Rồi cười rất nhẹ.

— Sống cho kỹ mà.

Mình khựng.

Một lần nữa...

câu ấy trở về.

Mình nhìn em.

— Anh nhớ rồi.

— Thật?

— Thật.

Mình cười.

— Cô giáo dạy kỹ quá.

— Học sinh nhớ là được.

...

Phía bên kia...

Dương nổ máy.

Hương đứng cạnh.

Nó nhìn mình.

— Đi chưa?

Mình gật.

— Đi.

Không ai nói “tạm biệt”.

Chắc vì chẳng đứa nào nghĩ bọn mình đang chia tay.

Dương đi trước.

Mình nhìn theo một đoạn.

Rồi quay lại Diệu.

Em vẫn đứng đó.

Mình nói:

— Anh về nhé.

Diệu gật.

— Vâng.

— Về đến nơi anh gọi.

— Vâng.

— Em về cũng đi cẩn thận.

— Em biết rồi.

Mình cười.

— Lại biết rồi.

Diệu cũng cười.

— Đi đi anh.

Mình bóp nhẹ tay ga.

Dream nhích lên.

Đi được vài mét...

mình nhìn gương.

Diệu vẫn đứng.

Hương vẫn ở đó.

Xóm trọ phía sau.

Mình giảm ga.

Nhìn thêm một lần.

Rồi rẽ.

...

Con đường quen chạy dưới bánh xe.

Mình không khóc.

Ít nhất lúc ấy.

Chỉ thấy lòng rất lạ.

Nhẹ.

Mà nặng.

Giống như mình vừa để lại phía sau một thứ rất lớn...

nhưng lại chẳng thể chỉ tay và nói chính xác nó là gì.

Mình đi qua những con đường từng chạy hàng nghìn lần.

Một quán ăn.

Một ngã rẽ.

Những dãy nhà.

Sinh viên đi qua.

Có đứa đeo balô.

Có đứa vội.

Có đứa ngồi sau xe bạn.

Cuộc sống vẫn chạy.

Chẳng ai biết hôm nay là ngày cuối của một thằng sinh viên nào đó.

Mà cũng chẳng cần biết.

...

Đến gần trường.

Mình nhìn sang.

Cổng vẫn thế.

Người vẫn ra vào.

Một nhóm sinh viên đang đi phía trước.

Mình không dừng.

Chỉ giảm ga.

Nhìn.

Rồi đi tiếp.

Ngày đầu tới đây...

mình từng nhìn cánh cổng ấy với cảm giác rất khác.

Nó là một nơi xa lạ.

Một thứ lớn hơn mình.

Một thế giới mình chưa biết.

Hôm nay...

nó lại nằm bên đường.

Rất quen.

Quen đến mức đau.

Mình chạy qua.

Không quay đầu.

...

Điện thoại trong túi rung.

Mình biết có thể là Diệu.

Nhưng không lấy ra.

Đang đi đường.

Một lúc sau...

đến chỗ dừng.

Mình mới lấy điện thoại.

Đúng là em.

Một tin nhắn.

“Đi chậm thôi anh nhé.”

Mình nhìn.

Cười.

Không trả lời dài.

Chỉ nhắn:

“Anh biết rồi.”

Ba chấm hiện lên gần như ngay lập tức.

“Lại biết rồi.”

Mình bật cười.

Nhắn:

“Anh yêu em.”

Em trả lời:

“Em cũng yêu anh.”

Mình tắt màn hình.

Cất điện thoại.

Đèn phía trước chuyển xanh.

Mình nổ máy.

Đi tiếp.

...

Con đường về quê...

vẫn là con đường ấy.

Chỉ người trên xe đã khác.

Sáu năm trước...

bố chở mình đến Thái Nguyên.

Khi đó mình mười tám tuổi.

Trong balô là quần áo.

Vài quyển vở.

Một ít đồ mẹ chuẩn bị.

Và một đống thứ mình còn chưa biết phải sợ.

Mình ngồi sau lưng bố.

Nhìn đường.

Không biết sáu năm sau sẽ ra sao.

Không biết sẽ gặp Dương.

Không biết sẽ yêu những ai.

Không biết sẽ có những lần đau đến vậy.

Không biết sẽ cười nhiều đến thế.

Không biết sẽ đứng ở bệnh viện.

Không biết có ngày bố nằm trên giường bệnh còn mình ở cạnh.

Không biết Diệu.

Không biết Hương.

Không biết một căn phòng nhỏ có thể chứa được nhiều ký ức đến vậy.

Mười tám tuổi...

mình chỉ biết mình đang đi học đại học.

...

Sáu năm sau.

Mình tự chạy chiếc Dream về nhà.

Phía sau xe là vài túi đồ đã buộc chặt.

Trong balô...

có tấm bằng.

Một tấm thẻ sinh viên mình không nỡ bỏ.

Một vài món đồ cũ.

Mấy thứ chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Và trong mình...

là sáu năm không thể gấp lại cho vừa bất kỳ chiếc thùng nào.

...

Gió thổi qua.

Mình chạy không nhanh.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...

phía trước không còn một môn học tiếp theo.

Không có lịch thi.

Không có kỳ mới.

Không có quyển sổ cần xin chữ ký.

Không có một năm học khác đang chờ.

Mình không biết sau đó cuộc đời sẽ đưa mình đi đâu.

Không biết mình sẽ giỏi đến đâu.

Sẽ sai bao nhiêu lần.

Sẽ làm được những gì.

Sẽ còn gặp những ai.

Ngày ấy...

mình không biết.

Và có lẽ...

cũng không cần biết.

Ít nhất sáng hôm đó.

Phía trước chỉ có một con đường.

Con đường về nhà.

...

Mình kéo nhẹ ga.

Chiếc Dream chạy về phía trước.

Thái Nguyên dần ở lại phía sau.

Không phải bố mẹ.

Không phải Dương.

Không phải Hương.

Không phải Diệu.

Không phải những người mình đã thương.

Mình không mất ai trong số họ vào sáng hôm ấy.

Chỉ có một người...

thật sự ở lại.

Một thằng M của những buổi sáng vội đi học.

Một thằng M mặc blouse chạy trong viện.

Một thằng M ngồi ôn thi cùng Dương.

Một thằng M trong ví còn có thẻ sinh viên.

Một thằng M lúc nào cũng biết phía trước mình còn một học kỳ khác.

Một năm khác.

Một môn khác.

...

Sáu năm trước...

có một thằng M mười tám tuổi đến Thái Nguyên để bắt đầu làm sinh viên.

Sáng hôm ấy...

một thằng M hai mươi tư tuổi rời đi.

Mình không nói tạm biệt.

Cũng không quay lại.

Chỉ chạy về phía trước.

Bởi phía trước...

là đường về nhà.

Và từ giây phút ấy...

mình không còn là sinh viên nữa rồi.





THE END!
Ông em viết theo phong cách Cô Dâu 8 tuổi đọc mệt vãi.đọc ko nổi chỉ nắm bắt ý chính thôi
 

Tuyetyeuthuong24

Yếu sinh lý
Chương 108: Ngày em mặc váy cưới

Ngày cưới của V.Anh đến vào một buổi sáng mùa đông.

Mình dậy từ rất sớm.

Không cần báo thức.

Đêm trước cũng gần như không ngủ.

Dương với Hương đều biết hôm ấy mình sẽ đi.

Hai đứa sang phòng từ lúc trời còn chưa sáng.

Hương mang cho mình cốc sữa nóng.

Dương thì kiểm tra xe, đổ đầy xăng rồi dúi chìa khóa vào tay.

— Tao vẫn nghĩ mày không nên đi một mình.

Mình mặc chiếc áo sơ mi trắng, cài từng chiếc cúc trước gương.

— Tao đi được.

Hương đứng phía sau, mắt đỏ hoe.

— Anh M…

— Anh đừng cố tỏ ra ổn.

Mình cười.

— Anh ổn thật.

Cả hai đứa đều không tin.

Nhưng chẳng ai vạch ra.

Trước lúc đi, Dương giữ vai mình.

— Nhìn xong thì về.

— Đừng làm gì ngu.

Mình vỗ tay nó.

— Tao biết rồi.

Con đường lên Hà Giang mình đã từng đi trong háo hức.

Hôm ấy lại dài và lạnh đến lạ.

Lần trước mình đi để gặp người yêu.

Lần này mình đi để nhìn em trở thành vợ người khác.



Đến gần nhà V.Anh, từ xa đã nghe tiếng nhạc đám cưới.

Cổng hoa dựng rất lớn.

Xe cộ đỗ kín hai bên đường.

Người ra vào đông đúc, ai cũng mặc đẹp, nói cười vui vẻ.

Mình dừng xe ở một đoạn xa.

Không đi vào.

Chỉ đứng bên kia đường, nép sau một gốc cây lớn.

Từ vị trí ấy vẫn nhìn thấy một phần sân nhà.

Nhìn thấy bố mẹ em đứng đón khách.

Bố em mặc vest, tóc đã bạc đi nhiều.

Mẹ em trang điểm nhẹ, miệng cười nhưng ánh mắt mệt mỏi.

Có lúc cô nhìn ra phía cổng, như đang tìm ai đó.

Mình vội lùi sâu hơn.

Mình không biết họ có mong mình đến hay không.

Cũng không biết sự xuất hiện của mình sẽ khiến ai đau thêm.

Thế nên chỉ đứng ngoài.

Như một người xa lạ.



Một lúc sau, tiếng nhạc trong sân thay đổi.

Mọi người bắt đầu xôn xao.

Rồi em xuất hiện.

V.Anh mặc váy cưới màu trắng.

Mái tóc được búi cao.

Gương mặt trang điểm rất đẹp.

Đẹp hơn tất cả những lần mình từng thấy.

Nhưng em không cười.

Ít nhất là không phải nụ cười mình từng quen.

K đứng bên cạnh em trong bộ vest đen.

Nó nhìn em rất dịu dàng.

Cẩn thận đỡ váy.

Thỉnh thoảng cúi xuống nói gì đó.

Mình từng muốn ghét nó.

Nhưng khoảnh khắc ấy, mình không ghét nổi.

Nó cũng đang cố chăm sóc người con gái mà nó yêu.

Chỉ có điều…

Trái tim em không thuộc về nó.



V.Anh bước gần ra phía cổng để chụp ảnh cùng khách.

Mình đứng rất xa, nhưng vẫn nhìn thấy em rõ ràng.

Trên tay em là bó hoa cưới màu trắng.

Giữa những bông hoa, có một cái vòng nhỏ màu trắng.

Mới đầu mình tưởng là dải ruy băng trang trí.

Nhưng khi em khẽ xoay bó hoa, vật ấy lộ ra dưới ánh sáng.

Là chiếc vòng tay mình từng tặng em.

Chiếc vòng giản dị, chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Em từng đeo nó suốt chuyến đi Tuyên Quang.

Từng cười bảo:

— Sau này cũ em cũng không tháo.

Hôm ấy, em không đeo trên tay.

Nhưng đã buộc nó vào bó hoa cưới.

Ngay sát ngực mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc vòng, chân mình gần như không còn đứng vững.

Mình phải đưa tay bám lấy thân cây.

Nước mắt cứ thế rơi.

Không thể ngăn lại.

Trong sân, có người gọi em quay sang chụp ảnh.

V.Anh quay đầu.

Ánh mắt vô tình hướng ra phía đường.

Mình không biết em có nhìn thấy mình không.

Khoảng cách xa lắm.

Người cũng đông.

Nhưng em bỗng đứng sững.

Nụ cười trên môi tắt hẳn.

Hai mắt nhìn về đúng phía mình đang đứng.

Tim mình đập loạn.

Mình muốn bước ra.

Muốn chạy đến.

Muốn ôm em lần cuối.

Nhưng rồi nhớ lời em viết:

“Nếu anh đến… xin đừng để em nhìn thấy anh khóc.”

Mình quay mặt đi.

Lau vội nước mắt.

Lúc nhìn lại, em vẫn đứng đó.

Môi khẽ run.

Rồi em cúi xuống, siết chặt bó hoa trong tay.

Chiếc vòng tay nằm giữa những cánh hoa trắng.

Mình khẽ cười.

Một nụ cười chỉ dành cho em.

Không biết em có nhìn thấy hay không.



Tiếng người dẫn chương trình vang lên.

Mọi người mời cô dâu chú rể vào trong.

V.Anh quay đi.

Từng bước.

Từng bước một.

Chiếc váy trắng khuất dần sau cổng hoa.

Mình đứng nguyên ở đó rất lâu.

Đến khi trong sân chỉ còn tiếng nhạc và tiếng vỗ tay.

Đến khi mình biết mọi thứ đã thực sự kết thúc.

Mình quay về.

Không vào chào bố mẹ em.

Không gặp K.

Không nói với em câu nào.

Chỉ để lại nơi ấy tất cả những gì hai đứa từng có.



Trên đường xuống núi, mình dừng xe ở một khoảng đất vắng.

Ngồi xuống ven đường.

Rút điện thoại.

Mở tấm ảnh bốn đứa chụp bên sông Lô.

V.Anh đứng sát bên mình.

Dương giơ hai ngón tay phía sau đầu.

Hương cười tươi.

Cả bốn đứa khi ấy đều tin tương lai sẽ đẹp.

Mình nhìn rất lâu.

Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng, bấm xóa tấm ảnh khỏi điện thoại.

Nhưng khi màn hình hỏi:

“Xóa ảnh?”

Mình lại không thể nhấn tiếp.

Cuối cùng chỉ tắt màn hình.

Cất điện thoại vào túi.

Có những ký ức không đủ can đảm để giữ.

Nhưng cũng chẳng đủ nhẫn tâm để xóa.



Về đến Thái Nguyên đã tối.

Dương với Hương vẫn ngồi chờ ở phòng.

Vừa thấy mình, hai đứa đứng dậy.

Không ai hỏi đám cưới thế nào.

Dương chỉ đưa mình cốc nước.

Hương nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Mình ngồi xuống.

Một lúc sau mới nói:

— Em đẹp lắm.

Chỉ bốn chữ.

Hương bật khóc.

Dương ngồi cạnh, vòng tay khoác lấy vai mình.

Mình cười.

— Trên bó hoa cưới…

— Em buộc chiếc vòng tao tặng.

Dương cúi đầu.

Hàm siết chặt.

Không nói được gì.

Đêm ấy, mình không uống rượu.

Không khóc thêm.

Chỉ ngồi ngoài ban công đến sáng.

Mình hiểu rằng từ ngày hôm đó, V.Anh đã bước sang một cuộc đời khác.

Còn tình yêu của hai đứa…

Được em giấu trong bó hoa cưới.

Mang theo vào lễ đường.

Không ai biết.

Chỉ mình.

Chỉ em.

Và một quãng thanh xuân từ đó mãi mãi không thể quay lại.
lồn mẹ chưa đọc clg buồn như chap này cay vkl
 

Lenhdenhhp

Yếu sinh lý
Chương 108: Ngày em mặc váy cưới

Ngày cưới của V.Anh đến vào một buổi sáng mùa đông.

Mình dậy từ rất sớm.

Không cần báo thức.

Đêm trước cũng gần như không ngủ.

Dương với Hương đều biết hôm ấy mình sẽ đi.

Hai đứa sang phòng từ lúc trời còn chưa sáng.

Hương mang cho mình cốc sữa nóng.

Dương thì kiểm tra xe, đổ đầy xăng rồi dúi chìa khóa vào tay.

— Tao vẫn nghĩ mày không nên đi một mình.

Mình mặc chiếc áo sơ mi trắng, cài từng chiếc cúc trước gương.

— Tao đi được.

Hương đứng phía sau, mắt đỏ hoe.

— Anh M…

— Anh đừng cố tỏ ra ổn.

Mình cười.

— Anh ổn thật.

Cả hai đứa đều không tin.

Nhưng chẳng ai vạch ra.

Trước lúc đi, Dương giữ vai mình.

— Nhìn xong thì về.

— Đừng làm gì ngu.

Mình vỗ tay nó.

— Tao biết rồi.

Con đường lên Hà Giang mình đã từng đi trong háo hức.

Hôm ấy lại dài và lạnh đến lạ.

Lần trước mình đi để gặp người yêu.

Lần này mình đi để nhìn em trở thành vợ người khác.



Đến gần nhà V.Anh, từ xa đã nghe tiếng nhạc đám cưới.

Cổng hoa dựng rất lớn.

Xe cộ đỗ kín hai bên đường.

Người ra vào đông đúc, ai cũng mặc đẹp, nói cười vui vẻ.

Mình dừng xe ở một đoạn xa.

Không đi vào.

Chỉ đứng bên kia đường, nép sau một gốc cây lớn.

Từ vị trí ấy vẫn nhìn thấy một phần sân nhà.

Nhìn thấy bố mẹ em đứng đón khách.

Bố em mặc vest, tóc đã bạc đi nhiều.

Mẹ em trang điểm nhẹ, miệng cười nhưng ánh mắt mệt mỏi.

Có lúc cô nhìn ra phía cổng, như đang tìm ai đó.

Mình vội lùi sâu hơn.

Mình không biết họ có mong mình đến hay không.

Cũng không biết sự xuất hiện của mình sẽ khiến ai đau thêm.

Thế nên chỉ đứng ngoài.

Như một người xa lạ.



Một lúc sau, tiếng nhạc trong sân thay đổi.

Mọi người bắt đầu xôn xao.

Rồi em xuất hiện.

V.Anh mặc váy cưới màu trắng.

Mái tóc được búi cao.

Gương mặt trang điểm rất đẹp.

Đẹp hơn tất cả những lần mình từng thấy.

Nhưng em không cười.

Ít nhất là không phải nụ cười mình từng quen.

K đứng bên cạnh em trong bộ vest đen.

Nó nhìn em rất dịu dàng.

Cẩn thận đỡ váy.

Thỉnh thoảng cúi xuống nói gì đó.

Mình từng muốn ghét nó.

Nhưng khoảnh khắc ấy, mình không ghét nổi.

Nó cũng đang cố chăm sóc người con gái mà nó yêu.

Chỉ có điều…

Trái tim em không thuộc về nó.



V.Anh bước gần ra phía cổng để chụp ảnh cùng khách.

Mình đứng rất xa, nhưng vẫn nhìn thấy em rõ ràng.

Trên tay em là bó hoa cưới màu trắng.

Giữa những bông hoa, có một cái vòng nhỏ màu trắng.

Mới đầu mình tưởng là dải ruy băng trang trí.

Nhưng khi em khẽ xoay bó hoa, vật ấy lộ ra dưới ánh sáng.

Là chiếc vòng tay mình từng tặng em.

Chiếc vòng giản dị, chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Em từng đeo nó suốt chuyến đi Tuyên Quang.

Từng cười bảo:

— Sau này cũ em cũng không tháo.

Hôm ấy, em không đeo trên tay.

Nhưng đã buộc nó vào bó hoa cưới.

Ngay sát ngực mình.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc vòng, chân mình gần như không còn đứng vững.

Mình phải đưa tay bám lấy thân cây.

Nước mắt cứ thế rơi.

Không thể ngăn lại.

Trong sân, có người gọi em quay sang chụp ảnh.

V.Anh quay đầu.

Ánh mắt vô tình hướng ra phía đường.

Mình không biết em có nhìn thấy mình không.

Khoảng cách xa lắm.

Người cũng đông.

Nhưng em bỗng đứng sững.

Nụ cười trên môi tắt hẳn.

Hai mắt nhìn về đúng phía mình đang đứng.

Tim mình đập loạn.

Mình muốn bước ra.

Muốn chạy đến.

Muốn ôm em lần cuối.

Nhưng rồi nhớ lời em viết:

“Nếu anh đến… xin đừng để em nhìn thấy anh khóc.”

Mình quay mặt đi.

Lau vội nước mắt.

Lúc nhìn lại, em vẫn đứng đó.

Môi khẽ run.

Rồi em cúi xuống, siết chặt bó hoa trong tay.

Chiếc vòng tay nằm giữa những cánh hoa trắng.

Mình khẽ cười.

Một nụ cười chỉ dành cho em.

Không biết em có nhìn thấy hay không.



Tiếng người dẫn chương trình vang lên.

Mọi người mời cô dâu chú rể vào trong.

V.Anh quay đi.

Từng bước.

Từng bước một.

Chiếc váy trắng khuất dần sau cổng hoa.

Mình đứng nguyên ở đó rất lâu.

Đến khi trong sân chỉ còn tiếng nhạc và tiếng vỗ tay.

Đến khi mình biết mọi thứ đã thực sự kết thúc.

Mình quay về.

Không vào chào bố mẹ em.

Không gặp K.

Không nói với em câu nào.

Chỉ để lại nơi ấy tất cả những gì hai đứa từng có.



Trên đường xuống núi, mình dừng xe ở một khoảng đất vắng.

Ngồi xuống ven đường.

Rút điện thoại.

Mở tấm ảnh bốn đứa chụp bên sông Lô.

V.Anh đứng sát bên mình.

Dương giơ hai ngón tay phía sau đầu.

Hương cười tươi.

Cả bốn đứa khi ấy đều tin tương lai sẽ đẹp.

Mình nhìn rất lâu.

Rồi lần đầu tiên sau nhiều tháng, bấm xóa tấm ảnh khỏi điện thoại.

Nhưng khi màn hình hỏi:

“Xóa ảnh?”

Mình lại không thể nhấn tiếp.

Cuối cùng chỉ tắt màn hình.

Cất điện thoại vào túi.

Có những ký ức không đủ can đảm để giữ.

Nhưng cũng chẳng đủ nhẫn tâm để xóa.



Về đến Thái Nguyên đã tối.

Dương với Hương vẫn ngồi chờ ở phòng.

Vừa thấy mình, hai đứa đứng dậy.

Không ai hỏi đám cưới thế nào.

Dương chỉ đưa mình cốc nước.

Hương nhìn đôi mắt sưng đỏ của mình, lặng lẽ quay đi lau nước mắt.

Mình ngồi xuống.

Một lúc sau mới nói:

— Em đẹp lắm.

Chỉ bốn chữ.

Hương bật khóc.

Dương ngồi cạnh, vòng tay khoác lấy vai mình.

Mình cười.

— Trên bó hoa cưới…

— Em buộc chiếc vòng tao tặng.

Dương cúi đầu.

Hàm siết chặt.

Không nói được gì.

Đêm ấy, mình không uống rượu.

Không khóc thêm.

Chỉ ngồi ngoài ban công đến sáng.

Mình hiểu rằng từ ngày hôm đó, V.Anh đã bước sang một cuộc đời khác.

Còn tình yêu của hai đứa…

Được em giấu trong bó hoa cưới.

Mang theo vào lễ đường.

Không ai biết.

Chỉ mình.

Chỉ em.

Và một quãng thanh xuân từ đó mãi mãi không thể quay lại.
Tml viết đoạn này hay như bác Hoài cổ viết trong tình mãi xanh vậy. Bác ấy có ngoại chuyện chén lại nyc và ôn kỷ niệm đấy, mày có chén nếu ko kể thì nhớ bật mí nhé, bọn tao hương nhăng sẵn sàng rồi 😭😭😭
 

Depzaivn

Yếu sinh lý
Kết lại chuyện thấy đẹp nhất đoạn bắt đầu với V.Anh cảm giác là đẹp nhất. 🤣
 

vuonghoang_xxx

Yếu sinh lý
Tóm lai 1 câu cho câu chuyện này, bằng 1 câu nói bất hủ của "tình chỉ đẹp khi còn dang dở" giữ cho nhau những ký ức tốt đẹp về nhau. Tao cũng giống mày cũng đã từng yêu và dc yêu nhưng ko đến dc với nhau. Thế là Xam lại kết thúc 1 câu chuyện tự sự về quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Chờ xem có bro nào viết tiếp tâm sự cuộc dời mình ko? Tao rất thích đọc thể loại truyện kể lại chuyện đời của mình. Từ hóa đơn, tình mãi xanh, làm người đàn ông của chị một lần nhé hay tội lỗi. Chúc thằng thơt nhiều sk công tác tốt. Nào có dịp ra ngoài đó lên thái nguyên, tao sẽ cố gắng gặp dc tác gỉa ngoài đời lúc đó đừng từ chối nha..

Tóm lai 1 câu cho câu chuyện này, bằng 1 câu nói bất hủ của "tình chỉ đẹp khi còn dang dở" giữ cho nhau những ký ức tốt đẹp về nhau. Tao cũng giống mày cũng đã từng yêu và dc yêu nhưng ko đến dc với nhau. Thế là Xam lại kết thúc 1 câu chuyện tự sự về quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân. Chờ xem có bro nào viết tiếp tâm sự cuộc dời mình ko? Tao rất thích đọc thể loại truyện kể lại chuyện đời của mình. Từ hóa đơn, tình mãi xanh, làm người đàn ông của chị một lần nhé hay tội lỗi. Chúc thằng thơt nhiều sk công tác tốt. Nào có dịp ra ngoài đó lên thái nguyên, tao sẽ cố gắng gặp dc tác gỉa ngoài đời lúc đó đừng từ chối nha...
Truyện "Tội lỗi" của bác Langtucodoc đọc xong em suy hết mấy ngày luôn bác, truyện cảm xúc thật.
 

vuonghoang_xxx

Yếu sinh lý
Thôi bác ạ, lộ in4 rồi giờ viết lúc đi làm vợ e đuổi mẹ nó e đi mất. Đợi thư thư thời gian đã nha bác
Vậy đây như là lời hứa của bác sĩ rồi nhé, hẹn bác ngày gần nhất. Lâu lắm em mới đọc câu truyện viết tới hoàn thành như lời hứa, hay và cảm xúc như vậy. Cảm ơn bác sĩ!
 

TaoKýNgựcFan2k7

Yếu sinh lý
Link full 250 cháp + ngoại truyện cho ae nhé. pdf lẫn epub
To @Badboy9xtq: Đm truyện hay vl, đhs tôi đọc xong tưởng tượng khu trọ rồi đường phố thái nguyên rồi cả cái hồ xương rồng nữa, kiểu mình muốn nhập vai luôn vào câu chuyện ấy. À mà ko bt mấy nhân vật Dương, Hương có biết ông viết để đọc ko nhỉ??
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Link full 250 cháp + ngoại truyện cho ae nhé. pdf lẫn epub
To @Badboy9xtq: Đm truyện hay vl, đhs tôi đọc xong tưởng tượng khu trọ rồi đường phố thái nguyên rồi cả cái hồ xương rồng nữa, kiểu mình muốn nhập vai luôn vào câu chuyện ấy. À mà ko bt mấy nhân vật Dương, Hương có biết ông viết để đọc ko nhỉ??
hehe không ai biết đâu bác :D nỗi đau đã qua nói lại làm gì bác :d hehe
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo