Viết truyện

kebinthai

Tao là gay
Có con ai nào viết truyện ngon ko các đồng râm
cho viết truyện sex thì có mỗi grok thôi, đoạn k sex thì tùy gu văn phong hợp gemini, chatgpt hoặc claude. Với t hỗ trợ viết truyện thì claude phân tích sâu và chuyên nghiệp nhất, còn cho AI viết thì vẫn phải sửa bét nhè nên nói chung là tự viết còn hơn, AI viết ngu lắm, kỹ tính tý đọc k thẩm nổi, nhất là viết hội thoại.
 
Chỉnh sửa lần cuối:

dzungdu

Yếu sinh lý
Nhưng nó bắt mua giải trì nên kiém von nào free
m đòi free thì lấy đâu ra. Có con grok nó free, m làm kịch bản thật kĩ càng. Từ văn phong, câu từ, sửa nội dung nhiều lần thì được 1 chương okie. bọn nó còn giờ bán truyện. Free thì chịu. T trước có mua thử 1 con 20 đô dùng 3 tháng, viết được. mà đầu óc suốt ngày sex, mệt mỏi vl
 

kebinthai

Tao là gay
m đòi free thì lấy đâu ra. Có con grok nó free, m làm kịch bản thật kĩ càng. Từ văn phong, câu từ, sửa nội dung nhiều lần thì được 1 chương okie. bọn nó còn giờ bán truyện. Free thì chịu. T trước có mua thử 1 con 20 đô dùng 3 tháng, viết được. mà đầu óc suốt ngày sex, mệt mỏi vl
đúng r, muốn nó viết ngon phải viết cốt truyện chi tiết, lên dàn í từng chương thật cụ thể xong hướng dẫn nó viết văn phong như thế nào các thứ. Chi tiết đến thế thì tự viết nhanh hơn mà lại đúng ý, thoại AI viết rất ngu (muốn nó viết khôn hơn phải lập file chi tiết hướng dẫn nó: tính cách nhân vật, đặc điểm ngôn ngữ, trạng thái tâm lý nhân vật trong từng chương, ý muốn làm gì v.v...) kiểu gì cũng phải sửa đi sửa lại.
M hứng thú vụ viết truyện AI có thể ib t, t dùng AI hỗ trợ xây dựng cốt truyện nhiều nên nghiên cứu món này cũng khá sâu.
 

Themlolmb

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Dạo này thấy các đoạn ngắn AI mẹ con cuốn phết ko biết có đoạn dài ko
 

dzungdu

Yếu sinh lý
đúng r, muốn nó viết ngon phải viết cốt truyện chi tiết, lên dàn í từng chương thật cụ thể xong hướng dẫn nó viết văn phong như thế nào các thứ. Chi tiết đến thế thì tự viết nhanh hơn mà lại đúng ý, thoại AI viết rất ngu (muốn nó viết khôn hơn phải lập file chi tiết hướng dẫn nó: tính cách nhân vật, đặc điểm ngôn ngữ, trạng thái tâm lý nhân vật trong từng chương, ý muốn làm gì v.v...) kiểu gì cũng phải sửa đi sửa lại.
M hứng thú vụ viết truyện AI có thể ib t, t dùng AI hỗ trợ xây dựng cốt truyện nhiều nên nghiên cứu món này cũng khá sâu.
t lười lắm m ạ. trước có hứng thú còn mua cả tài khoản pro về nghịch cơ. Nhưng mà đầu óc toàn sex mệt mỏi lắm. M dùng AI nào xử lý viết truyện vậy.
 

kebinthai

Tao là gay
t lười lắm m ạ. trước có hứng thú còn mua cả tài khoản pro về nghịch cơ. Nhưng mà đầu óc toàn sex mệt mỏi lắm. M dùng AI nào xử lý viết truyện vậy.
t có tk plus của gemini nên hồi xưa hay dùng gemini viết mấy đoạn non sex, đoạn sex thì dùng grok. Hỗ trợ xâydựng cốt truyện, gợi ý, phân tích các thứ thì dùng claude (mà thằng claude bộ lọc hơi mạnh, mấy cốt truyện kiểu slave với xỉ nhục phụ nữ là nó k hỗ trợ đâu)
 

dzungdu

Yếu sinh lý
t có tk plus của gemini nên hồi xưa hay dùng gemini viết mấy đoạn non sex, đoạn sex thì dùng grok. Hỗ trợ xâydựng cốt truyện, gợi ý, phân tích các thứ thì dùng claude (mà thằng claude bộ lọc hơi mạnh, mấy cốt truyện kiểu slave với xỉ nhục phụ nữ là nó k hỗ trợ đâu)
t cũng thử rồi. t có chat GPT và claude pro hết, mà đúng chỉ có grok còn được. Nhưng bản chất viết truyện muốn có hồn bên trong thì phải chi tiết. Chứ để Ai viết thì bỏ, khô cứng
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
T dùng suppergrok.
T thử viết 10 tập. Loạn luân mẹ con nhé.

Tập 1 – Ngày đầu: Ngựa chung
Gia đình đến khu cắm trại lúc gần trưa. Nắng mùa hè gay gắt, không khí rừng núi khô và nóng. Ba con ngựa được thuê sẵn đứng dưới bóng cây. Bố chọn con ngựa đực to nhất. Em gái nhanh nhẹn leo lên con còn lại. Chỉ còn lại một con ngựa cái khỏe, lưng rộng.
Mẹ đứng nhìn con ngựa, đôi lông mày hơi nhíu lại. Bà vốn khó tính, hay khó chịu với những thứ không theo ý mình. “Sao lại chỉ có ba con? Đi cả nhà mà để mẹ với con mày phải ngồi chung à?” giọng bà cộc cằn, nhìn bố.
Bố chỉ cười gượng: “Không còn ngựa nào nữa rồi. Hai mẹ con cưỡi chung đi, đường cũng không xa.”
Mẹ thở dài, vẻ mặt không vui. Bà mặc quần short kaki mỏng, áo thun trắng ôm sát, tóc buộc cao. Dáng người vẫn săn chắc dù đã ngoài ba mươi tám. Con trai đứng bên cạnh, cao hơn mẹ một cái đầu, im lặng nhìn xuống đất.
“Lên đi,” mẹ nói ngắn gọn, giọng vẫn khó chịu. “Con ngồi sau. Ôm eo mẹ cho chắc, đừng để ngã.”
Con trai nuốt nước bọt, leo lên trước rồi ngồi phía sau yên. Mẹ leo lên, ngồi ngay trước mặt nó. Lưng bà thẳng, mông sát vào đùi con trai. Khoảng cách gần đến mức nó cảm nhận rõ hơi nóng từ cơ thể mẹ truyền sang.
Mẹ giật dây cương, ngựa bắt đầu bước chậm. Mỗi bước chân ngựa làm thân thể hai người khẽ đung đưa. Mông mẹ cọ nhẹ vào đùi con trai theo nhịp. Lưng bà chạm vào ngực nó mỗi khi ngựa nghiêng. Mùi sữa tắm và mồ hôi nhẹ của mẹ thoảng lên.
Con trai cố giữ khoảng cách, nhưng càng cố càng thấy rõ. Nó đặt hai tay lên eo mẹ, đúng như lời bà bảo. Ngón tay chạm vào lớp vải mỏng, cảm nhận rõ đường cong eo và xương sườn. Mỗi lần ngựa phi nhanh hơn một chút, mông mẹ ấn mạnh hơn vào đùi nó. Máu trong người nó bắt đầu nóng.
Mẹ vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. Bà không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng quay đầu lại: “Ngồi thẳng lên. Đừng dựa vào lưng mẹ.” Giọng vẫn cộc, nhưng hơi thở bà có vẻ hơi gấp hơn bình thường.
Đường lên dốc. Ngựa nghiêng người. Mẹ buộc phải dựa nhẹ về sau để giữ thăng bằng. Lưng bà ép sát vào ngực con trai hoàn toàn. Mồ hôi thấm qua áo thun trắng, dính vào da nó. Con trai cảm nhận rõ nhịp tim mẹ đập nhanh dưới lớp vải. Nó cũng cứng dần. Cái cứng đó không thể giấu, vì khoảng cách quá gần. Đầu dương vật căng lên, chạm nhẹ vào mông mẹ mỗi khi ngựa bước.
Mẹ khẽ cứng người một lúc. Bà không nói gì, nhưng tay siết dây cương chặt hơn. Vai bà hơi run. Con trai biết mẹ cảm nhận được. Nó đỏ mặt, xấu hổ, nhưng không dám rút tay ra.
“Đi chậm thôi,” mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó tính nhưng thấp hơn. “Đường dốc nguy hiểm.”
Ngựa tiếp tục leo. Mỗi bước là một lần cọ xát. Mông mẹ mềm, nóng, liên tục ấn vào chỗ cứng của con trai. Nó cố nghĩ sang chuyện khác nhưng không được. Hơi thở của mẹ sát tai nó, nóng và gấp. Mồ hôi từ gáy mẹ nhỏ xuống cổ áo, mùi cơ thể bà ngày càng rõ.
Đến đỉnh dốc, cả hai đều thở nhanh. Mẹ dừng ngựa, ngồi im một lúc. Lưng bà vẫn sát vào ngực con. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió và tiếng thở.
Sau một lúc, mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó chịu nhưng run nhẹ:
“Xuống đi. Nghỉ một chút.”
Con trai leo xuống trước. Khi chân chạm đất, nó phải khom người một chút để che. Mẹ nhìn nó một thoáng, mắt sắc, rồi quay đi. Bà cũng đỏ ửng ở mang tai.
Buổi chiều còn một đoạn đường nữa. Hai mẹ con lại lên ngựa. Lần này mẹ không bảo “ôm eo” nữa, nhưng con trai vẫn phải giữ. Mỗi lần ngựa phi, sự cọ xát càng rõ. Con trai cứng hoàn toàn, không thể nào xẹp. Mẹ ngồi thẳng, nhưng thỉnh thoảng khẽ nghiêng người, như thể cố tránh mà không tránh được.
Khi về đến khu cắm trại, trời đã gần tối. Mẹ xuống ngựa trước, mặt vẫn khó nhìn. Bà nói với bố:
“Ngày mai tìm thêm ngựa. Không ngồi chung nữa.”
Nhưng trong mắt bà có một thứ gì đó khác. Không chỉ là sự khó chịu.
Đêm đó, trong lều riêng, con trai nằm trên túi ngủ, mắt mở trừng. Hình ảnh lưng mẹ sát vào ngực, mông mẹ ấn vào đùi, hơi thở nóng của bà… cứ hiện lên. Nó phải tự xử lần đầu trong chuyến đi, cố nuốt tiếng thở dài để không ai nghe thấy.
Mẹ nằm ở lều bên cạnh. Bà cũng không ngủ ngay. Tay bà đặt lên bụng, mắt nhìn lên nóc lều. Ký ức về cái cứng của con trai vẫn còn rõ ràng dưới lớp quần short mỏng.
Ngày đầu tiên chỉ mới bắt đầu như thế.
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
Tập 2 – Buổi tập buổi chiều
Trưa hôm sau, nắng vẫn gay gắt. Bố đi mượn thêm ngựa nhưng không được. Người quản lý trang trại chỉ lắc đầu: “Mùa này đông khách, chỉ còn đúng ba con thôi.”
Mẹ đứng cạnh, tay chống hông, mặt lạnh như đá.
“Vậy là lại phải ngồi chung?” giọng bà ngắn ngủn.
Bố gãi đầu: “Chỉ tập nửa tiếng thôi. Đường gần, không nguy hiểm.”
Mẹ không trả lời. Bà quay sang con trai, ánh mắt sắc:
“Lên đi. Lần này ngồi thẳng, đừng có dựa.”
Hai mẹ con lại lên cùng một con ngựa. Lần này mẹ mặc áo thun trắng mỏng hơn, vì trời nóng. Mồ hôi từ buổi sáng vẫn còn làm vải dính sát lưng và ngực. Quần short kaki cũ, hơi ngắn hơn một chút khi bà ngồi lên yên.
Con trai leo lên sau. Ngay khi mông mẹ chạm vào đùi nó, cả hai đều khẽ cứng người. Khoảng cách gần hơn hôm qua vì yên ngựa hơi lệch.
Mẹ giật dây cương. Ngựa bắt đầu bước.
Mỗi nhịp chân ngựa làm thân thể bà đung đưa. Mông mềm ấn nhẹ rồi nhấc lên, rồi lại ấn xuống đúng chỗ cứng của con trai. Lớp vải mỏng giữa hai người gần như không còn tác dụng. Con trai cảm nhận rõ độ nóng và độ mềm mỗi lần cọ. Nó cố nghiêng người ra sau, nhưng yên hẹp, càng nghiêng càng khiến háng nó ép sát hơn.
“Ngồi im,” mẹ nói cộc, không quay đầu.
Giọng bà vẫn khó chịu, nhưng hơi thở đã không đều. Mỗi lần ngựa đi nhanh hơn một đoạn ngắn, mông bà bị xóc mạnh, cọ dọc theo chiều dài chỗ cứng. Con trai thấy mẹ siết chặt dây cương đến trắng khớp tay.
Đường vào rừng râm hơn. Ngựa phải cúi đầu đi dưới cành thấp. Mẹ buộc phải khom người về phía trước. Động tác đó làm mông bà nhô ra sau, ép chặt hoàn toàn vào háng con trai. Lần này không còn “cọ nhẹ” nữa. Cả hai cảm nhận rõ ràng từng đường nét qua lớp quần.
Con trai nuốt nước bọt. Tay nó đang giữ eo mẹ theo phản xạ. Ngón cái vô tình chạm vào da trần nơi áo thun bị kéo lên một đoạn. Da mẹ nóng và ẩm mồ hôi.
Mẹ khẽ rùng mình. Bà không nói gì, chỉ thẳng người lại thật nhanh.
“Bỏ tay ra,” bà nói khẽ, giọng vẫn cứng nhưng thấp hơn bình thường.
Con trai rút tay. Nhưng chỉ được vài giây. Ngựa bất ngờ trượt chân trên rễ cây. Cả hai nghiêng mạnh. Con trai theo phản xạ ôm chặt lấy mẹ từ phía sau để giữ thăng bằng. Hai cánh tay vòng qua eo, ngực ép sát lưng, háng đè mạnh vào mông.
Thời gian dừng lại khoảng ba giây.
Mẹ thở hổn hển. Con trai cũng vậy. Nó cảm nhận rõ nhịp tim mẹ đập loạn dưới lớp áo mỏng, và mẹ chắc chắn cảm nhận được độ cứng đang ép chặt vào mình.
Ngựa lấy lại thăng bằng. Mẹ đẩy nhẹ khuỷu tay ra sau:
“Buông ra.”
Giọng bà vẫn khó tính, nhưng run. Con trai buông. Hai người ngồi im. Ngựa tiếp tục đi chậm. Không ai nói thêm câu nào. Chỉ còn tiếng lá xào xạc và hơi thở gấp của cả hai.
Khi về đến bãi đất trống, mẹ xuống ngựa trước. Bà đứng quay lưng, chỉnh lại áo thun bị kéo lệch. Mang tai đỏ ửng. Con trai xuống sau, phải đứng khom một lúc vì chỗ cứng vẫn chưa chịu xẹp.
Mẹ quay lại nhìn nó một cái. Ánh mắt sắc, khó chịu như mọi khi, nhưng nhìn lâu hơn một nhịp. Rồi bà quay đi, nói với bố đang ngồi chờ:
“Ngày mai nếu không có ngựa riêng thì thôi, không tập nữa.”
Bố chỉ ừ ờ.
Chiều hôm đó, cả nhà ngồi quanh lửa trại. Mẹ ngồi cách con trai đúng một mét. Bà không nhìn nó. Nhưng thỉnh thoảng, khi lửa bùng lên, ánh sáng lướt qua mặt bà, con trai thấy hai mang tai vẫn còn đỏ nhạt.
Đêm đó, trong lều, con trai lại không ngủ được. Hình ảnh mông mẹ bị xóc lên xuống, cảm giác da nóng dưới ngón tay, và cái cách bà thở gấp khi bị ôm chặt… cứ lặp lại. Nó phải tự xử lần thứ hai, lần này lâu hơn, cố kìm tiếng thở để không lọt ra ngoài.
Ở lều bên cạnh, mẹ nằm nghiêng, mắt mở. Tay bà vô thức đặt lên chỗ quần short từng bị cọ xát cả buổi chiều. Bà nhíu mày, khó chịu với chính mình, rồi lật người sang bên kia, cố ngủ.
822072-7faba0659d82.jpg

Nhưng giấc ngủ đến rất chậm.
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
Tập 3 – Áo mỏng và đường dốc
Sáng ngày thứ ba, trời nóng hơn. Mẹ thay đồ trong lều. Vì áo thun trắng hôm trước đã ướt đẫm mồ hôi và dính bẩn, bà lấy ra chiếc áo thể thao mỏng màu be nhạt, cổ chữ V sâu, chất liệu co giãn ôm sát. Phía trước có đường cắt thấp, để lộ rõ đường ngực và một phần da dưới xương quai xanh. Quần short thì ngắn hơn, chỉ vừa che hết mông khi đứng thẳng. Bà vốn không thích mặc đồ này, nhưng ngoài trời quá oi bức, không còn lựa chọn nào khác.
Khi bà bước ra, con trai đang buộc dây giày. Nó vô tình nhìn lên. Áo mỏng làm vòng ngực mẹ hiện rõ từng đường cong, núm hơi nổi lên vì lớp vải sát. Quần short ngắn khiến đôi đùi săn chắc lộ nhiều hơn. Mẹ nhận ra ánh mắt đó, nhíu mày:
“Nhìn cái gì? Đi rửa mặt đi.”
Giọng vẫn cộc, nhưng mang tai hơi ửng.
Buổi tập hôm nay vẫn phải cưỡi chung. Bố và em gái đã đi trước. Hai mẹ con lại lên ngựa. Lần này, vì áo mỏng và quần ngắn, khoảng cách da thịt gần hơn rõ rệt. Khi mẹ ngồi xuống, mép quần short bị kéo lên một chút, để lộ da mông trắng. Con trai ngồi sau, hai đùi kẹp lấy hông bà. Lớp vải mỏng của quần short mẹ gần như không còn ngăn cách.
Ngựa bắt đầu đi. Mỗi bước chân làm mông mẹ cọ lên xuống. Vì quần ngắn, da mông trực tiếp chạm vào đùi con trai. Cảm giác nóng và mềm rõ hơn hẳn hai ngày trước. Áo mỏng bị mồ hôi thấm nhanh, dính sát lưng, để lộ đường xương sống và đường viền áo ngực bên trong.
Con trai cố giữ tay trên yên, không dám ôm eo. Nhưng đường dốc xuất hiện. Ngựa nghiêng mạnh. Mẹ bị xốc về sau, lưng ép sát ngực nó. Lớp áo mỏng ướt khiến da bà gần như dính vào áo thun của con trai. Hai bầu ngực mềm bị ép mạnh vào cánh tay nó khi bà cố giữ thăng bằng.
Mẹ thở gấp. Bà đẩy người về phía trước ngay:
“Ngồi thẳng. Đừng để sát thế.”
Giọng vẫn khó chịu, nhưng hơi run. Con trai cảm nhận rõ độ mềm của ngực mẹ vừa chạm vào mình. Chỗ cứng của nó lại dâng lên nhanh chóng, lần này ép trực tiếp vào khe mông qua lớp quần mỏng.
Ngựa tiếp tục leo dốc. Mỗi nhịp xóc làm mông mẹ trượt nhẹ lên xuống trên chỗ cứng. Áo mỏng bị kéo lệch vì tư thế, để lộ thêm phần da bên hông. Con trai thấy rõ từng giọt mồ hôi lăn xuống sống lưng bà, biến mất vào mép quần short.
Bất ngờ một cành cây thấp quét ngang. Mẹ cúi người gấp. Động tác đó khiến mông bà nhô cao, ấn mạnh và sâu hơn vào háng con trai. Cả hai cùng cứng người. Con trai vô thức đặt tay lên eo mẹ để giữ. Ngón tay chạm da trần vì áo bị kéo lên. Da nóng, ẩm, mịn.
Mẹ giật mình, quay đầu lại. Khoảng cách chỉ còn vài centimet. Hơi thở bà nóng hổi đập vào mặt nó. Ánh mắt sắc, nhưng khóe mắt hơi đỏ:
“Bỏ tay… ngay.”
Con trai rút tay. Ngựa đi tiếp. Không ai nói thêm. Chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng cọ xát nhẹ mỗi khi ngựa bước.
Khi xuống đến chỗ bằng, mẹ dừng ngựa đột ngột. Bà ngồi im một lúc lâu, lưng vẫn thẳng, nhưng vai run nhẹ. Rồi bà xuống trước, chỉnh lại áo bị lệch, kéo mép quần short xuống. Mặt vẫn lạnh, nhưng cổ và ngực dưới lớp áo mỏng đỏ ửng rõ.
Con trai xuống sau. Nó phải đứng dựa vào thân cây một lúc vì chỗ cứng vẫn căng cứng, không chịu xẹp. Mẹ nhìn nó thoáng một cái, rồi quay đi nhanh, nói với bố đang ngồi chờ từ xa:
“Chiều nay không tập nữa. Nóng quá.”
Nhưng cả hai đều biết, cái nóng đó không chỉ đến từ mặt trời.
Đêm đó, trong lều, con trai nằm im. Hình ảnh áo mỏng ướt dính, đường ngực lộ rõ, và cảm giác mông mẹ trượt trên chỗ cứng cứ hiện lên liên tục. Nó phải tự xử lần thứ ba, lần này lâu và mạnh hơn, cố nuốt hết tiếng thở.
Ở lều bên cạnh, mẹ nằm ngửa, một tay đặt lên ngực nơi áo mỏng vẫn còn hơi ẩm. Bà nhắm mắt, lông mày vẫn nhíu, cố đuổi những cảm giác vừa xảy ra trên lưng ngựa ra khỏi đầu. Nhưng chúng không chịu đi.
Ngày thứ ba kết thúc trong sự im lặng và căng thẳng còn nặng hơn.
822075-03fc78583330.jpg
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
Tập 4 – Mưa bất chợt
Chiều ngày thứ tư, trời đột nhiên trở gió. Mây đen kéo đến nhanh. Bố và em gái đã về trước vì em gái mệt. Chỉ còn lại hai mẹ con đang trên đường về từ buổi tập ngắn.
Mẹ vẫn mặc bộ đồ mỏng buổi sáng: áo thể thao be cổ chữ V sâu, ướt đẫm mồ hôi, và quần short cực ngắn. Khi những hạt mưa đầu tiên rơi, bà chỉ nhíu mày khó chịu:
“Nhanh lên. Sắp mưa to.”
Ngựa chưa kịp phi nhanh thì mưa đã đổ ầm ầm. Trong vòng chưa đầy một phút, cả hai người ướt sũng. Áo mỏng của mẹ gần như trong suốt, dính sát vào da, lộ rõ hoàn toàn đường cong ngực và màu da bên dưới. Quần short ướt cũng dính chặt lấy mông và đùi, đường viền nội y hiện rõ qua lớp vải.
Con trai ngồi sau, nước mưa chảy dọc sống lưng mẹ rồi thấm vào ngực nó. Lớp áo ướt của bà lạnh và mỏng đến mức nó cảm nhận rõ từng đường nét cơ thể mẹ mỗi khi ngựa bước. Chỗ cứng của nó lại dâng lên ngay, lần này không còn gì ngăn cách ngoài hai lớp vải mỏng ướt.
Mẹ cúi người về phía trước để tránh mưa tạt vào mặt. Động tác đó làm mông bà ấn mạnh hơn vào háng con trai. Nước mưa làm da trơn, mỗi nhịp xóc của ngựa trở thành một lần trượt dài và sâu. Con trai siết chặt hàm, cố không phát ra tiếng.
“Đừng có sát thế!” mẹ quay đầu gắt, giọng vẫn khó tính dù nước mưa chảy thành dòng trên mặt.
Nhưng khi bà quay đầu, khoảng cách chỉ còn vài centimet. Tóc ướt dính vào má, môi hơi há vì thở gấp, áo ướt trong suốt dính chặt. Con trai vô thức nhìn xuống. Mẹ nhận ra ánh mắt đó, mặt đỏ bừng dù trời mưa lạnh, rồi vội quay đi:
“Nhìn đường!”
Ngựa trượt chân trên đất lầy. Cả hai nghiêng mạnh. Con trai theo phản xạ ôm chặt lấy mẹ từ phía sau. Hai cánh tay vòng qua eo, bàn tay đè lên vùng bụng dưới nơi áo bị kéo lên, chạm da nóng ướt. Ngực nó ép sát lưng bà, chỗ cứng ấn sâu vào khe mông qua lớp quần ướt.
Thời gian như dừng lại vài giây. Mưa vẫn đổ, ngựa cố giữ thăng bằng. Mẹ thở hổn hển, vai run. Con trai cũng vậy. Nó cảm nhận rõ nhịp tim mẹ đập loạn dưới lòng bàn tay, và mẹ chắc chắn cảm nhận được độ cứng đang ép chặt vào mình.
Mẹ đẩy khuỷu tay ra sau, giọng khàn và run:
“Buông… ra.”
Con trai buông. Nhưng cả hai vẫn ngồi sát nhau vì yên ngựa hẹp và mưa quá mạnh. Mỗi bước chân ngựa tiếp theo vẫn khiến da thịt cọ xát qua lớp vải ướt. Mẹ ngồi thẳng cứng, không nói thêm câu nào.
Khi về đến khu cắm trại, mưa vẫn chưa dứt. Bố và em gái đang trú trong lều lớn. Mẹ xuống ngựa trước, áo ướt dính sát đến mức gần như không còn che được gì. Bà đứng dưới mái che, lưng quay về phía con trai, hai tay ôm ngực, cố kéo áo ra cho đỡ dính. Mang tai và cổ đỏ ửng.
Con trai xuống sau, phải đứng một lúc lâu mới dám bước đi vì chỗ cứng vẫn căng đến đau. Mẹ không nhìn nó. Bà chỉ nói ngắn ngủn, giọng vẫn lạnh nhưng hơi khàn:
“Về lều thay đồ. Đừng đứng đó.”
Đêm đó mưa vẫn rả rích. Trong lều riêng, con trai nằm nghe tiếng mưa, không ngủ được. Hình ảnh áo mỏng ướt trong suốt, cảm giác da mẹ dưới lòng bàn tay, và cái cách mông bà trượt trên chỗ cứng dưới mưa… cứ lặp lại không ngừng. Nó phải tự xử lần thứ tư, lần này gần như không kìm được tiếng thở dài.
Ở lều bên cạnh, mẹ nằm im trong bóng tối. Áo khô đã thay, nhưng cảm giác lớp vải ướt dính sát và bàn tay con trai trên da bụng vẫn còn nguyên. Bà nhắm mắt, lông mày nhíu chặt, cố đuổi hết những hình ảnh đó đi. Nhưng chúng bám riết lấy bà đến tận khuya.
822079-a5f64c2be07c.jpg
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
Tập 5 – Đường đất lầy
Sáng ngày thứ năm, mưa đã tạnh nhưng đất vẫn ướt và trơn. Áo mỏng be của mẹ vẫn chưa khô hoàn toàn từ hôm qua, bà buộc phải mặc lại vì không còn đồ dự phòng. Lớp vải mỏng giờ sát hơn, ôm chặt lấy ngực và eo. Quần short ngắn cũng vậy, mỗi lần bà cúi xuống đều lộ rõ đường cong mông.
Hai mẹ con lại phải cưỡi chung vì vẫn chưa có ngựa riêng. Bố và em gái đi đường khác. Mẹ lên ngựa trước, mặt lạnh như mọi khi:
“Ngồi sau. Giữ khoảng cách.”
Nhưng đất lầy làm ngựa đi khó. Chỉ sau vài phút, mỗi bước chân đều khiến thân thể hai người xóc mạnh. Mông mẹ liên tục trượt lên xuống trên đùi con trai. Vì quần short quá ngắn và ướt, da mông bà trực tiếp cọ vào lớp quần của nó. Chỗ cứng dâng lên nhanh, lần này rõ ràng và cứng hơn mọi lần trước. Mỗi nhịp xóc trở thành một lần ép sâu.
Mẹ siết dây cương chặt đến trắng tay. Vai bà run. Hơi thở bắt đầu gấp dù cố giữ vẻ mặt khó chịu.
“Ngồi im… đừng nghiêng,” bà nói khàn, giọng vẫn gắt nhưng không còn sắc như trước.
Ngựa bất ngờ sụt chân xuống hố bùn. Cả hai bị hất mạnh về phía trước rồi giật ngược lại. Con trai theo phản xạ ôm chặt lấy mẹ. Lần này không chỉ ôm eo. Vì lực quá mạnh, một tay nó vô tình trượt lên dưới áo mỏng, lòng bàn tay đè trực tiếp lên da bụng dưới và phần dưới ngực mẹ. Ngón tay chạm vào đường cong mềm nóng.
Mẹ khẽ rên một tiếng ngắn, rồi lập tức cắn môi. Toàn thân bà cứng đờ trong vòng tay con trai. Chỗ cứng của nó lúc này ép thẳng vào khe mông, chỉ còn hai lớp vải mỏng ướt ngăn cách. Mỗi lần ngựa cố gắng nhấc chân lên, mông bà bị xóc mạnh, trượt dài trên độ cứng đó.
“Buông… tay ra,” mẹ nói, giọng run và thấp.
Nhưng con trai chưa kịp buông thì ngựa lại sụt thêm một lần nữa. Cả hai bị ấn sát vào nhau hoàn toàn. Ngực mẹ mềm bị ép vào cánh tay nó, hơi thở nóng phả vào cổ. Mẹ há miệng, mắt lim dim một giây, rồi vội đẩy mạnh khuỷu tay ra sau:
“Tôi bảo buông!”
Con trai buông tay. Nhưng khoảng cách quá hẹp, chỗ cứng vẫn còn ép chặt. Mẹ ngồi thẳng cứng, thở hổn hển, hai mang tai đỏ rực. Áo mỏng bị kéo lệch, lộ rõ phần da dưới ngực còn in dấu ngón tay.
Ngựa终于 lấy lại thăng bằng và đi tiếp. Những phút tiếp theo im lặng đến nghẹt thở. Mỗi bước chân vẫn khiến mông mẹ cọ nhẹ lên chỗ cứng. Bà không nói gì thêm, chỉ siết dây cương và nhìn thẳng.
Khi về đến trại, mẹ xuống ngựa gần như chạy. Bà đứng quay lưng, hai tay ôm ngực, chỉnh lại áo bị lệch. Vai vẫn run nhẹ. Con trai xuống sau, phải đứng dựa vào thân cây khá lâu vì chỗ cứng căng đến mức đau.
Mẹ quay đầu nhìn nó một cái. Ánh mắt vẫn khó chịu, nhưng lần này có thêm thứ gì đó khác – vừa giận, vừa rối loạn. Bà nói ngắn ngủn, giọng khàn:
“Chiều nay… không tập nữa.”
Rồi bà đi nhanh về lều, không nhìn lại.
Đêm đó, trong lều, con trai nằm trong bóng tối, tay siết chặt túi ngủ. Cảm giác lòng bàn tay chạm da mềm dưới ngực mẹ, tiếng rên ngắn của bà, và độ trượt của mông trên chỗ cứng… cứ hiện lên rõ mồn một. Nó tự xử lần thứ năm, lần này mạnh và lâu hơn bất kỳ lần nào trước, đến mức suýt không kìm được tiếng thở.
Ở lều bên cạnh, mẹ nằm nghiêng, một tay vô thức đặt lên chỗ bụng dưới nơi bàn tay con trai từng đè. Bà nhắm mắt, môi mím chặt, cố đuổi hết những cảm giác vừa xảy ra. Nhưng chúng không chịu biến mất. Chúng còn mạnh hơn, rõ hơn, và khiến bà phải cắn môi đến gần như rách.
822083-005cdf24b65e.jpg
 

dzungdu

Yếu sinh lý
T dùng suppergrok.
T thử viết 10 tập. Loạn luân mẹ con nhé.

Tập 1 – Ngày đầu: Ngựa chung
Gia đình đến khu cắm trại lúc gần trưa. Nắng mùa hè gay gắt, không khí rừng núi khô và nóng. Ba con ngựa được thuê sẵn đứng dưới bóng cây. Bố chọn con ngựa đực to nhất. Em gái nhanh nhẹn leo lên con còn lại. Chỉ còn lại một con ngựa cái khỏe, lưng rộng.
Mẹ đứng nhìn con ngựa, đôi lông mày hơi nhíu lại. Bà vốn khó tính, hay khó chịu với những thứ không theo ý mình. “Sao lại chỉ có ba con? Đi cả nhà mà để mẹ với con mày phải ngồi chung à?” giọng bà cộc cằn, nhìn bố.
Bố chỉ cười gượng: “Không còn ngựa nào nữa rồi. Hai mẹ con cưỡi chung đi, đường cũng không xa.”
Mẹ thở dài, vẻ mặt không vui. Bà mặc quần short kaki mỏng, áo thun trắng ôm sát, tóc buộc cao. Dáng người vẫn săn chắc dù đã ngoài ba mươi tám. Con trai đứng bên cạnh, cao hơn mẹ một cái đầu, im lặng nhìn xuống đất.
“Lên đi,” mẹ nói ngắn gọn, giọng vẫn khó chịu. “Con ngồi sau. Ôm eo mẹ cho chắc, đừng để ngã.”
Con trai nuốt nước bọt, leo lên trước rồi ngồi phía sau yên. Mẹ leo lên, ngồi ngay trước mặt nó. Lưng bà thẳng, mông sát vào đùi con trai. Khoảng cách gần đến mức nó cảm nhận rõ hơi nóng từ cơ thể mẹ truyền sang.
Mẹ giật dây cương, ngựa bắt đầu bước chậm. Mỗi bước chân ngựa làm thân thể hai người khẽ đung đưa. Mông mẹ cọ nhẹ vào đùi con trai theo nhịp. Lưng bà chạm vào ngực nó mỗi khi ngựa nghiêng. Mùi sữa tắm và mồ hôi nhẹ của mẹ thoảng lên.
Con trai cố giữ khoảng cách, nhưng càng cố càng thấy rõ. Nó đặt hai tay lên eo mẹ, đúng như lời bà bảo. Ngón tay chạm vào lớp vải mỏng, cảm nhận rõ đường cong eo và xương sườn. Mỗi lần ngựa phi nhanh hơn một chút, mông mẹ ấn mạnh hơn vào đùi nó. Máu trong người nó bắt đầu nóng.
Mẹ vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. Bà không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng quay đầu lại: “Ngồi thẳng lên. Đừng dựa vào lưng mẹ.” Giọng vẫn cộc, nhưng hơi thở bà có vẻ hơi gấp hơn bình thường.
Đường lên dốc. Ngựa nghiêng người. Mẹ buộc phải dựa nhẹ về sau để giữ thăng bằng. Lưng bà ép sát vào ngực con trai hoàn toàn. Mồ hôi thấm qua áo thun trắng, dính vào da nó. Con trai cảm nhận rõ nhịp tim mẹ đập nhanh dưới lớp vải. Nó cũng cứng dần. Cái cứng đó không thể giấu, vì khoảng cách quá gần. Đầu dương vật căng lên, chạm nhẹ vào mông mẹ mỗi khi ngựa bước.
Mẹ khẽ cứng người một lúc. Bà không nói gì, nhưng tay siết dây cương chặt hơn. Vai bà hơi run. Con trai biết mẹ cảm nhận được. Nó đỏ mặt, xấu hổ, nhưng không dám rút tay ra.
“Đi chậm thôi,” mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó tính nhưng thấp hơn. “Đường dốc nguy hiểm.”
Ngựa tiếp tục leo. Mỗi bước là một lần cọ xát. Mông mẹ mềm, nóng, liên tục ấn vào chỗ cứng của con trai. Nó cố nghĩ sang chuyện khác nhưng không được. Hơi thở của mẹ sát tai nó, nóng và gấp. Mồ hôi từ gáy mẹ nhỏ xuống cổ áo, mùi cơ thể bà ngày càng rõ.
Đến đỉnh dốc, cả hai đều thở nhanh. Mẹ dừng ngựa, ngồi im một lúc. Lưng bà vẫn sát vào ngực con. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió và tiếng thở.
Sau một lúc, mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó chịu nhưng run nhẹ:
“Xuống đi. Nghỉ một chút.”
Con trai leo xuống trước. Khi chân chạm đất, nó phải khom người một chút để che. Mẹ nhìn nó một thoáng, mắt sắc, rồi quay đi. Bà cũng đỏ ửng ở mang tai.
Buổi chiều còn một đoạn đường nữa. Hai mẹ con lại lên ngựa. Lần này mẹ không bảo “ôm eo” nữa, nhưng con trai vẫn phải giữ. Mỗi lần ngựa phi, sự cọ xát càng rõ. Con trai cứng hoàn toàn, không thể nào xẹp. Mẹ ngồi thẳng, nhưng thỉnh thoảng khẽ nghiêng người, như thể cố tránh mà không tránh được.
Khi về đến khu cắm trại, trời đã gần tối. Mẹ xuống ngựa trước, mặt vẫn khó nhìn. Bà nói với bố:
“Ngày mai tìm thêm ngựa. Không ngồi chung nữa.”
Nhưng trong mắt bà có một thứ gì đó khác. Không chỉ là sự khó chịu.
Đêm đó, trong lều riêng, con trai nằm trên túi ngủ, mắt mở trừng. Hình ảnh lưng mẹ sát vào ngực, mông mẹ ấn vào đùi, hơi thở nóng của bà… cứ hiện lên. Nó phải tự xử lần đầu trong chuyến đi, cố nuốt tiếng thở dài để không ai nghe thấy.
Mẹ nằm ở lều bên cạnh. Bà cũng không ngủ ngay. Tay bà đặt lên bụng, mắt nhìn lên nóc lều. Ký ức về cái cứng của con trai vẫn còn rõ ràng dưới lớp quần short mỏng.
Ngày đầu tiên chỉ mới bắt đầu như thế.
m viết theo góc nhìn cảu ai thế? Đọc đang không thấy góc nhìn của nhân vật nào để tưởng tượng cả.
 

anhtraisome2

Yếu sinh lý
Tập 6 – Đường dốc dài
Sáng ngày thứ sáu, trời nắng gắt trở lại. Mẹ không còn đồ nào khác. Bà buộc phải mặc chiếc áo thể thao mỏng nhất còn lại: chất liệu co giãn gần như trong suốt khi dính mồ hôi, cổ chữ V sâu đến gần hết đường ngực, hai dây vai mỏng. Quần short thì ngắn đến mức khi ngồi lên yên, mép quần bị kéo lên cao, để lộ gần hết phần mông dưới. Bà đứng trước gương trong lều, nhíu mày khó chịu với chính bộ đồ của mình, nhưng ngoài trời quá nóng, không còn lựa chọn.
Hai mẹ con lại lên ngựa. Lần này đường tập là đoạn dốc dài và gồ ghề nhất từ trước đến giờ. Mẹ ngồi phía trước, lưng thẳng, giọng vẫn lạnh:
“Ngồi sau. Đừng có dựa.”
Nhưng chỉ sau vài phút, ngựa bắt đầu leo dốc. Mỗi bước chân làm thân thể bà xóc mạnh. Vì quần short quá ngắn và mỏng, da mông trực tiếp cọ vào đùi con trai. Áo mỏng dính ướt mồ hôi ngay, trong suốt đến mức đường viền ngực và màu da bên dưới hiện rõ. Mỗi lần ngựa nghiêng, hai bầu ngực mềm bị xóc lên xuống rõ ràng.
Con trai ngồi sau, chỗ cứng đã dâng lên từ phút đầu. Lần này độ cứng ép thẳng vào khe mông mẹ qua lớp vải mỏng gần như không còn tác dụng. Mỗi nhịp xóc trở thành một lần trượt dài, sâu, và đều đặn.
Mẹ siết dây cương. Hơi thở bà bắt đầu gấp. Vai run nhẹ. Ban đầu bà vẫn cố giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng sau gần mười phút liên tục bị cọ xát, cơ thể bà bắt đầu phản ứng mạnh hơn mọi lần trước.
Ngựa bất ngờ tăng tốc vì dốc đứng. Lực xóc mạnh đến mức mẹ bị hất về sau, lưng ép sát ngực con trai hoàn toàn. Áo mỏng ướt dính vào da nó. Chỗ cứng ấn sâu vào khe mông. Một tay con trai theo phản xạ vòng ra trước, đè lên vùng bụng dưới của mẹ để giữ thăng bằng. Ngón tay chạm da nóng, và vô tình trượt nhẹ lên phần dưới ngực.
Mẹ khẽ rên lên một tiếng dài hơn trước. Toàn thân bà run. Lần này không còn là tiếng rên ngắn. Cơ thể bà tự động hơi ưỡn về sau, mông ấn chặt hơn vào chỗ cứng như muốn tìm thêm ma sát. Mắt bà lim dim, môi há, hơi thở rối loạn.
“Không… đừng…” bà nói, giọng khàn và run, nhưng tay lại không đẩy ra ngay.
Con trai cảm nhận rõ ràng. Mông mẹ đang tự động chuyển động nhẹ theo nhịp ngựa, cọ lên xuống trên độ cứng của nó. Áo mỏng bị kéo lệch, lộ rõ phần da dưới ngực. Hơi thở bà nóng hổi đập vào cổ nó. Nhịp tim mẹ đập loạn dưới lòng bàn tay.
Cao trào của bà đến gần. Cơ thể run mạnh hơn, đùi kẹp chặt, hơi thở đứt quãng. Mẹ há miệng, sắp buông ra một tiếng dài…
Thì ngựa đột ngột dừng vì một khúc gỗ chắn đường.
Cú giật mạnh khiến cả hai bị hất về phía trước. Mẹ tỉnh táo trở lại ngay lập tức. Bà đẩy mạnh tay con trai ra, ngồi thẳng cứng, thở hổn hển đến mức vai rung.
“Xuống… ngay,” bà nói, giọng khàn đặc, vừa giận vừa rối loạn.
Con trai xuống trước. Mẹ xuống sau, hai chân hơi run. Áo mỏng ướt dính sát, gần như không còn che được gì. Quần short bị kéo lệch, để lộ rõ dấu ửng đỏ trên da đùi. Bà đứng dựa vào thân cây, mặt đỏ bừng, mắt nhìn xuống đất, lông mày vẫn nhíu nhưng lần này không còn chỉ là khó chịu.
Cả hai im lặng khá lâu. Chỉ còn tiếng thở gấp.
Cuối cùng mẹ nói, giọng thấp và run:
“Chiều nay… tuyệt đối không tập nữa.”
Rồi bà đi nhanh về hướng trại, không nhìn lại. Vai vẫn run nhẹ.
Đêm đó, trong lều, con trai nằm trong bóng tối, hình ảnh cơ thể mẹ run rẩy, tiếng rên dài, và cái cách mông bà tự động ấn vào mình cứ hiện lên không ngừng. Nó tự xử lần thứ sáu, lần này mạnh đến mức suýt không kìm được.
Ở lều bên cạnh, mẹ nằm nghiêng, hai đùi khép chặt. Bà cắn môi, một tay vô thức đặt lên chỗ bụng dưới vẫn còn cảm giác bàn tay con trai. Cơ thể bà vẫn còn dư chấn của cao trào bị ngắt quãng. Bà nhắm mắt, cố đuổi nó đi, nhưng nó không chịu biến mất. Nó còn mạnh hơn, rõ hơn, và khiến bà phải cắn chặt môi đến gần rách da.
822087-23430f0cb61f.jpg
 

Themlolmb

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Dạo này hay có clip AI Của tàu khựa hay hơn jav đóng chúng mày ạ
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo