cho viết truyện sex thì có mỗi grok thôi, đoạn k sex thì tùy gu văn phong hợp gemini, chatgpt hoặc claude. Với t hỗ trợ viết truyện thì claude phân tích sâu và chuyên nghiệp nhất, còn cho AI viết thì vẫn phải sửa bét nhè nên nói chung là tự viết còn hơn, AI viết ngu lắm, kỹ tính tý đọc k thẩm nổi, nhất là viết hội thoại.Có con ai nào viết truyện ngon ko các đồng râm
m đòi free thì lấy đâu ra. Có con grok nó free, m làm kịch bản thật kĩ càng. Từ văn phong, câu từ, sửa nội dung nhiều lần thì được 1 chương okie. bọn nó còn giờ bán truyện. Free thì chịu. T trước có mua thử 1 con 20 đô dùng 3 tháng, viết được. mà đầu óc suốt ngày sex, mệt mỏi vlNhưng nó bắt mua giải trì nên kiém von nào free
đúng r, muốn nó viết ngon phải viết cốt truyện chi tiết, lên dàn í từng chương thật cụ thể xong hướng dẫn nó viết văn phong như thế nào các thứ. Chi tiết đến thế thì tự viết nhanh hơn mà lại đúng ý, thoại AI viết rất ngu (muốn nó viết khôn hơn phải lập file chi tiết hướng dẫn nó: tính cách nhân vật, đặc điểm ngôn ngữ, trạng thái tâm lý nhân vật trong từng chương, ý muốn làm gì v.v...) kiểu gì cũng phải sửa đi sửa lại.m đòi free thì lấy đâu ra. Có con grok nó free, m làm kịch bản thật kĩ càng. Từ văn phong, câu từ, sửa nội dung nhiều lần thì được 1 chương okie. bọn nó còn giờ bán truyện. Free thì chịu. T trước có mua thử 1 con 20 đô dùng 3 tháng, viết được. mà đầu óc suốt ngày sex, mệt mỏi vl
viết đoạn dài phải xây dựng khung cốt truyện với dàn ý để AI đọc thì nó mới nhớ và viết sát ý đượcDạo này thấy các đoạn ngắn AI mẹ con cuốn phết ko biết có đoạn dài ko
t lười lắm m ạ. trước có hứng thú còn mua cả tài khoản pro về nghịch cơ. Nhưng mà đầu óc toàn sex mệt mỏi lắm. M dùng AI nào xử lý viết truyện vậy.đúng r, muốn nó viết ngon phải viết cốt truyện chi tiết, lên dàn í từng chương thật cụ thể xong hướng dẫn nó viết văn phong như thế nào các thứ. Chi tiết đến thế thì tự viết nhanh hơn mà lại đúng ý, thoại AI viết rất ngu (muốn nó viết khôn hơn phải lập file chi tiết hướng dẫn nó: tính cách nhân vật, đặc điểm ngôn ngữ, trạng thái tâm lý nhân vật trong từng chương, ý muốn làm gì v.v...) kiểu gì cũng phải sửa đi sửa lại.
M hứng thú vụ viết truyện AI có thể ib t, t dùng AI hỗ trợ xây dựng cốt truyện nhiều nên nghiên cứu món này cũng khá sâu.
t có tk plus của gemini nên hồi xưa hay dùng gemini viết mấy đoạn non sex, đoạn sex thì dùng grok. Hỗ trợ xâydựng cốt truyện, gợi ý, phân tích các thứ thì dùng claude (mà thằng claude bộ lọc hơi mạnh, mấy cốt truyện kiểu slave với xỉ nhục phụ nữ là nó k hỗ trợ đâu)t lười lắm m ạ. trước có hứng thú còn mua cả tài khoản pro về nghịch cơ. Nhưng mà đầu óc toàn sex mệt mỏi lắm. M dùng AI nào xử lý viết truyện vậy.
t cũng thử rồi. t có chat GPT và claude pro hết, mà đúng chỉ có grok còn được. Nhưng bản chất viết truyện muốn có hồn bên trong thì phải chi tiết. Chứ để Ai viết thì bỏ, khô cứngt có tk plus của gemini nên hồi xưa hay dùng gemini viết mấy đoạn non sex, đoạn sex thì dùng grok. Hỗ trợ xâydựng cốt truyện, gợi ý, phân tích các thứ thì dùng claude (mà thằng claude bộ lọc hơi mạnh, mấy cốt truyện kiểu slave với xỉ nhục phụ nữ là nó k hỗ trợ đâu)
m viết theo góc nhìn cảu ai thế? Đọc đang không thấy góc nhìn của nhân vật nào để tưởng tượng cả.T dùng suppergrok.
T thử viết 10 tập. Loạn luân mẹ con nhé.
Tập 1 – Ngày đầu: Ngựa chung
Gia đình đến khu cắm trại lúc gần trưa. Nắng mùa hè gay gắt, không khí rừng núi khô và nóng. Ba con ngựa được thuê sẵn đứng dưới bóng cây. Bố chọn con ngựa đực to nhất. Em gái nhanh nhẹn leo lên con còn lại. Chỉ còn lại một con ngựa cái khỏe, lưng rộng.
Mẹ đứng nhìn con ngựa, đôi lông mày hơi nhíu lại. Bà vốn khó tính, hay khó chịu với những thứ không theo ý mình. “Sao lại chỉ có ba con? Đi cả nhà mà để mẹ với con mày phải ngồi chung à?” giọng bà cộc cằn, nhìn bố.
Bố chỉ cười gượng: “Không còn ngựa nào nữa rồi. Hai mẹ con cưỡi chung đi, đường cũng không xa.”
Mẹ thở dài, vẻ mặt không vui. Bà mặc quần short kaki mỏng, áo thun trắng ôm sát, tóc buộc cao. Dáng người vẫn săn chắc dù đã ngoài ba mươi tám. Con trai đứng bên cạnh, cao hơn mẹ một cái đầu, im lặng nhìn xuống đất.
“Lên đi,” mẹ nói ngắn gọn, giọng vẫn khó chịu. “Con ngồi sau. Ôm eo mẹ cho chắc, đừng để ngã.”
Con trai nuốt nước bọt, leo lên trước rồi ngồi phía sau yên. Mẹ leo lên, ngồi ngay trước mặt nó. Lưng bà thẳng, mông sát vào đùi con trai. Khoảng cách gần đến mức nó cảm nhận rõ hơi nóng từ cơ thể mẹ truyền sang.
Mẹ giật dây cương, ngựa bắt đầu bước chậm. Mỗi bước chân ngựa làm thân thể hai người khẽ đung đưa. Mông mẹ cọ nhẹ vào đùi con trai theo nhịp. Lưng bà chạm vào ngực nó mỗi khi ngựa nghiêng. Mùi sữa tắm và mồ hôi nhẹ của mẹ thoảng lên.
Con trai cố giữ khoảng cách, nhưng càng cố càng thấy rõ. Nó đặt hai tay lên eo mẹ, đúng như lời bà bảo. Ngón tay chạm vào lớp vải mỏng, cảm nhận rõ đường cong eo và xương sườn. Mỗi lần ngựa phi nhanh hơn một chút, mông mẹ ấn mạnh hơn vào đùi nó. Máu trong người nó bắt đầu nóng.
Mẹ vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. Bà không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng quay đầu lại: “Ngồi thẳng lên. Đừng dựa vào lưng mẹ.” Giọng vẫn cộc, nhưng hơi thở bà có vẻ hơi gấp hơn bình thường.
Đường lên dốc. Ngựa nghiêng người. Mẹ buộc phải dựa nhẹ về sau để giữ thăng bằng. Lưng bà ép sát vào ngực con trai hoàn toàn. Mồ hôi thấm qua áo thun trắng, dính vào da nó. Con trai cảm nhận rõ nhịp tim mẹ đập nhanh dưới lớp vải. Nó cũng cứng dần. Cái cứng đó không thể giấu, vì khoảng cách quá gần. Đầu dương vật căng lên, chạm nhẹ vào mông mẹ mỗi khi ngựa bước.
Mẹ khẽ cứng người một lúc. Bà không nói gì, nhưng tay siết dây cương chặt hơn. Vai bà hơi run. Con trai biết mẹ cảm nhận được. Nó đỏ mặt, xấu hổ, nhưng không dám rút tay ra.
“Đi chậm thôi,” mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó tính nhưng thấp hơn. “Đường dốc nguy hiểm.”
Ngựa tiếp tục leo. Mỗi bước là một lần cọ xát. Mông mẹ mềm, nóng, liên tục ấn vào chỗ cứng của con trai. Nó cố nghĩ sang chuyện khác nhưng không được. Hơi thở của mẹ sát tai nó, nóng và gấp. Mồ hôi từ gáy mẹ nhỏ xuống cổ áo, mùi cơ thể bà ngày càng rõ.
Đến đỉnh dốc, cả hai đều thở nhanh. Mẹ dừng ngựa, ngồi im một lúc. Lưng bà vẫn sát vào ngực con. Không ai nói gì. Chỉ có tiếng gió và tiếng thở.
Sau một lúc, mẹ nói khẽ, giọng vẫn khó chịu nhưng run nhẹ:
“Xuống đi. Nghỉ một chút.”
Con trai leo xuống trước. Khi chân chạm đất, nó phải khom người một chút để che. Mẹ nhìn nó một thoáng, mắt sắc, rồi quay đi. Bà cũng đỏ ửng ở mang tai.
Buổi chiều còn một đoạn đường nữa. Hai mẹ con lại lên ngựa. Lần này mẹ không bảo “ôm eo” nữa, nhưng con trai vẫn phải giữ. Mỗi lần ngựa phi, sự cọ xát càng rõ. Con trai cứng hoàn toàn, không thể nào xẹp. Mẹ ngồi thẳng, nhưng thỉnh thoảng khẽ nghiêng người, như thể cố tránh mà không tránh được.
Khi về đến khu cắm trại, trời đã gần tối. Mẹ xuống ngựa trước, mặt vẫn khó nhìn. Bà nói với bố:
“Ngày mai tìm thêm ngựa. Không ngồi chung nữa.”
Nhưng trong mắt bà có một thứ gì đó khác. Không chỉ là sự khó chịu.
Đêm đó, trong lều riêng, con trai nằm trên túi ngủ, mắt mở trừng. Hình ảnh lưng mẹ sát vào ngực, mông mẹ ấn vào đùi, hơi thở nóng của bà… cứ hiện lên. Nó phải tự xử lần đầu trong chuyến đi, cố nuốt tiếng thở dài để không ai nghe thấy.
Mẹ nằm ở lều bên cạnh. Bà cũng không ngủ ngay. Tay bà đặt lên bụng, mắt nhìn lên nóc lều. Ký ức về cái cứng của con trai vẫn còn rõ ràng dưới lớp quần short mỏng.
Ngày đầu tiên chỉ mới bắt đầu như thế.
Thông cảm đi. Đang test mà. Có gì góp ý. Ae thích thì t tập viết thêm.m viết theo góc nhìn cảu ai thế? Đọc đang không thấy góc nhìn của nhân vật nào để tưởng tượng cả.


