Mẹ tôi tình tôi - Loạn luân thời chiến

Davidmoi

Yếu sinh lý
Ấn tượng với văn phong của Bro. Nó thể hiện 1 con người đẫ từng trải, đã chiêm nghiệm cũng đầy hoài niệm, khắc khoải.
Như này chỉ có trải qua 1 đời biển dâu và thuộc tuyp người ở thế hệ cũ mới viết nên được.
Dù là truyện xnxx hay bất kì 1 dòng truyện nào khác. Văn phong và quy phạm nội tâm mới là cái toát ra hồn của câu truyện.

P/S: Đéo như Trình mặt thộn Ca suốt ngày văn vở GPT lòe người
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 20: KHÁM PHÁ​

[QUÁ KHỨ]

Đêm đó tôi ngủ lại phòng nàng, nàng đặt lễ tân lên tận phòng bữa ăn tối nhiều chút cho 1 người còn tôi tạm lánh mặt người phục vụ. Nàng tươi hơn và vui vẻ cùng ăn với nhau. Tôi nói nàng nếu mai đi lại đỡ đau sẽ đưa nàng đi chơi mấy chỗ tôi biết tại thành phố này. Lịch công việc khá sát nên đáng nhẽ ra lúc này tôi với nàng phải lên máy bay về Việt Nam rồi. Vụ làm ăn lớn với đối tác tại đây giúp tôi đẩy lịch 1 công việc khác tại Việt Nam thêm 1 tuần nữa.

Hôm sau chúng tôi dạo chơi trong thành phố, lo nàng còn đau, tôi đặt taxi đi qua 1 số điểm du lịch trong thành phố, thường tôi hay đi 1 mình hoặc với cả nhóm công tác, đây là lần đầu tiên tôi đi riêng với 1 người con gái. Nàng ngồi lắc lư, rồi tựa vào người tôi. Tôi chẳng biết xử lý sao với nàng, chỉ đơn giản đưa tay nắm tay nàng. “Tay chú ấm thế.” Nàng thì thầm, 1 tay vẫn nắm tay, 1 tay đưa lên bắp tay tôi vuốt ve tình tứ. Thơm quá, không phải cái mùi thơm của mỹ phẩm, chỉ là tôi thấy thơm. Tim tôi đập mạnh, tôi chưa từng gần 1 người con gái nào đến thế trừ mẹ.

Qua mấy điểm du lịch chủ yếu là ngắm thôi, tôi không muốn nàng phải đi nhiều, xe dừng lại ở 1 khu chợ nhỏ, chúng tôi đi bộ dạo qua trong chợ. Tôi chỉ nàng xem mấy món đồ lưu niệm, rồi ngắm nghía mua một chiếc vòng tay được làm bằng những miếng gỗ nhỏ, khắc thành những bông hoa cúc trắng nhỏ khá tinh xảo tặng nàng.

Nàng đeo vào, xoay tay ngắm nghía, mắt sáng lên “Đẹp quá, cháu thích lắm, cảm ơn chú!” Ôi trời, tôi lấy trinh người ta, đánh đổi lại bằng 1 chiếc vòng gỗ, rồi lại nhận 1 lời cảm ơn, có được không đây? Đi được 1 lúc thì nàng có vẻ chậm lại, hơi nhăn mặt nhưng vẫn cố tỏ ra không có vấn đề. Tôi quyết định dừng lại trước một quán ăn nhỏ trong chợ cho nàng nghỉ, gọi mấy món mà tôi biết ăn khá ngon. Nhìn thấy nàng vui vẻ nếm thử, lòng tôi cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Rồi tôi chợt nhớ tới mẹ, chưa bao giờ mẹ được đi nước ngoài, nếu như người lúc này ở bên tôi là mẹ, có lẽ mẹ sẽ vui biết bao. Cơ mà rốt cuộc tôi đang làm gì đây? Tôi đang nghĩ đến mẹ, rồi lại nghĩ hay mình đang trêu đùa tình cảm của nàng? Có vẻ như mọi chuyện tiến triển quá nhanh giữa tôi và nàng, bụp 1 cái, màng trinh nàng rách, tôi làm điều mà thời này ở đất nước tôi bị cho là cấm kỵ; tình cảm giấu kín của nàng và sự không dứt khoát xen lẫn ăn năn xen lẫn tò mò của tôi. Liệu tôi có đang làm đúng ko?

Trên đường về, nàng hỏi “Sách nghiên cứu chú hay mua, là sách hôm nọ hả?” Tôi ngượng chín mặt. “Chú đọc nhiều loại sách mà, đó cũng là sách, chú học được nhiều từ nó” Nàng chỉ tủm tỉm cười. Có vẻ như khá vui vì bắt thóp được tôi. Nàng hỏi tiếp “Thế chú định cho cháu mượn sách gì?” Tôi lại càng bị nàng đẩy vào thế hớ. “Ờ, chú có 1 tủ sách, cháu thích sách gì chú cho cháu mượn sách đó”. Nàng nheo nheo mắt nhìn tôi “Cháu thích sách mà chú thích đọc” rồi cười phá lên. Thật sự rất dễ thương.

Về đến khách sạn chiều muộn, tôi hỏi “Cháu có muốn chú ở lại không?” Nàng gật đầu. Lúc này tôi với nàng đã như 1 cặp đầy tình ý, chúng tôi gần gũi hơn, ở nơi không có người khác, nàng rúc vào lòng tôi. Chúng tôi nói đủ mọi thứ chuyện, tôi kể nàng nghe các chuyện cũ mười mấy năm qua của xí nghiệp. Tôi trêu nàng hóa ra có âm mưu với tôi từ trước. Nàng ôm tôi, nằm lên đùi tôi, vui như tỏ tình thành công vậy. Nhưng trong lòng, tôi giằng xé – ôm nàng, đùa với nàng, tôi thấy như đang phản bội mẹ, phản bội tình yêu với mẹ. Nhưng tôi cũng nghĩ, có lẽ đây là điều mẹ muốn, điều đúng đắn mẹ ép tôi hứa – mở lòng với ai đó ngoài mẹ.

Lúc đùa nhau, nàng vô tình chạm tay vào đùi tôi, thấy buồi tôi cứng lên dưới quần. Nàng cười khúc khích: “Chú lại muốn à?” Tôi đỏ mặt, gãi đầu: “Do bản năng thôi, chú có nhu cầu cao mà…” Nàng trêu: “Nhu cầu cao thế mà nhất quyết không lấy vợ?” Tôi nhìn nàng, nghiêm túc hỏi: “Nếu chú muốn lấy cháu bây giờ, cháu có đồng ý không?” Nàng ngập ngừng, mắt cụp xuống, không trả lời ngay.

Tôi đoán nàng dù có đang vui, vẫn có suy nghĩ rõ ràng chỉ 2 ngày trước tôi chỉ coi nàng là 1 người cháu thân thiết. Việc tôi thay đổi thái độ nhưng chưa hề nói là có tình cảm với nàng cả, tất cả chỉ vì nàng đã vô tình dâng hiến cho tôi. Tôi nắm tay nàng, nói chậm: “Chú sẽ cầu hôn cháu ngay khi chú nghĩ mình yêu cháu. Cháu có thể chờ không? Có thể sẽ rất nhanh, cũng có thể sẽ rất lâu. Và dù có nhanh hay chậm, ngay khi chú nói yêu cháu, chú muốn cháu trở thành vợ chú” Nàng ngẩng lên, cười rạng rỡ, không quên đùa “Cháu còn trẻ lắm, người không chờ được chắc là chú đấy!” Tôi nghiêm giọng: “Chú nói thật đấy.” Nàng khẽ gật đầu, mắt long lanh, như thể khẳng định rằng nàng tin tôi.

Rồi nàng ngồi đó, nhìn chằm chằm vào thứ cộm lên trong quần tôi, hỏi: “Chú có… muốn không?” Tôi hỏi lại: “Cháu còn đau không?” Nằng lắc đầu: “Chỉ khó chịu chút thôi ạ…” Tôi tò mò: “Hôm trước cháu đau lắm à?” Nàng đỏ mặt: “Đau lúc đầu… xong chú thúc mạnh thì càng đau hơn… làm xong thì còn đau âm ỉ nữa”

Nàng lại hỏi tiếp “Vợ chồng cứ phải đau thế à chú?” Tôi cười: “Chỉ lần đầu thôi, sau quen thì con gái cũng thích mà…” Nàng gật gù: “Chắc vậy… lúc đó cháu bị kích thích dữ lắm…” Nàng nhìn tôi: “Cháu chạm vào… nó được không?” Tôi gật, nàng đưa tay chạm ngoài quần, xoa xoa, tôi ngồi đơ, không biết làm gì, chỉ thấy rạo rực. “Cháu muốn nhìn nó không?” tôi hỏi. Nàng gật, tôi nhấc mông, nàng loay hoay mở khóa kéo, kéo quần tôi xuống.

Giờ nàng mới nhìn rõ buồi tôi, hôm trước nó thúc vào bên dưới, nàng cũng chưa biết nó tròn méo ra sao. Mắt nàng tròn xoe: “Eo, to thế á!… dài thế này… mà sao vào được cái lỗ bé tí của cháu nhỉ…” Nàng lấy ngón tay chọc chọc vào đầu buồi tôi, nghịch nghịch nước nhờn đang rỉ ra, đưa lên mũi ngửi. “Eo chú tè dầm này…” Tôi cười nói “Cháu làm chú kích thích nên nước nhờn nó ra đấy, để cho trơn ấy.”

Nàng lườm lườm nhìn tôi “Chú hư lắm… cháu cầm nhé?” tôi gật. Nàng bóp nhẹ buồi tôi, rồi như theo bản năng sục lên xuống vài cái, bàn tay nhỏ bé mát rượi. “Nóng quá…” nàng nói, tôi rên khẽ: “Ư…” Nàng cười: “Vừa nóng vừa to vừa dài thế này thảo nào đau thế” Tôi cười đáp: “Cứ chê to với dài mà cho hết được vào trong còn gì…” Nàng đỏ mặt, bóp chặt lấy buồi tôi lắc lắc. “Cháu nghịch thêm chỗ dưới cho chú đi, thích quá” tôi cười bảo, nàng thò tay xuống bìu, sờ hai hòn dái tôi, vuốt ve, vân vê cảm giác mát lạnh từ tay nàng làm tôi sướng run.

Tôi đưa tay vén áo nàng, lên, vừa ngắm, vừa vân vê hai bầu vé – vú nàng vừa cỡ trái cam thôi, căng mọng, mềm mà săn chắc, núm vú nhỏ xíu màu nâu. Tôi rà ngòn tay trên đầu núm vú, nàng gai người, núm vú se cứng lại. “Chú thích thế này hả?” nàng hỏi. “Ừ,” tôi đáp. “Thế cháu thích không?” Nàng gật gật, mắt lim dim. Hai chúng tôi nghịch nhau vài phút, tay tôi xoa vú nàng, nàng sục buồi tôi, không khí nóng dần lên.

“Cháu cảm thấy gì không?” tôi hỏi. Nàng ngập ngừng: “Nó nóng nóng, giật giật…” Tôi cười: “Ý chú là trong người cháu cơ.” Nàng đỏ mặt: “Tim đập nhanh… hơi nóng người… phía dưới hơi… hơi…” Nàng không biết tả thế nào, tôi nói: “Chú làm một việc với cháu nhé!” Nàng hỏi: “Việc gì ạ?” Tôi cười: “Đó không phải câu hỏi đâu, chú thông báo là chú sắp làm thôi…” Nàng cười trước câu đùa, tôi đưa tay kéo quần nàng ra, quần lót ướt nhẹp, trên còn vết máu đỏ nho nhỏ đã khô. Nàng dạng 2 chân thở gấp, tôi nhìn lồn nàng lần đầu tiên – lông lưa thưa, không rậm như mẹ, mu nàng nhô cao, mum múp, cái mép trong e ấp lộ ra, nước nhờn chảy đầy tay tôi. Tôi xoa nhẹ bên ngoài, lồn nàng nóng hầm hập rồi, nàng run run, phấn khích: “Ư…”

Tôi đỡ nàng nằm xuống, cúi xuống mu lồn nàng hôn nhẹ, nàng giật mình: “Ấy, bẩn lắm chú!” Tôi mặc kệ, liếm một đường dài, vị mặn mặn, không mùi, tanh tanh nhẹ. Với kỹ năng điêu luyện từ hàng trăm lần quần thảo với lồn mẹ, tôi đưa lưỡi xoay vòng, tách mép lồn nàng ra, mút nhẹ, tay luồn vào áo xoa bóp hai vú nàng, vân vê núm vú. Da nàng ngăm nhưng lồn lại khá hồng hào, lúc này đang nở rộng, hột le tí tẹo nhô lên dưới bờ mu lơ thơ lông. Tôi đặt lưỡi nhẹ nàng lên lỗ lồn nàng, cảm nhận hơi ấm bên trong, liếm quanh môi lớn, môi bé, rồi đánh lưỡi liên tục vào hột le.

Nàng giật đùng đùng, rên: “Chú ơi… chú ơi…” rồi lên đỉnh lần đầu trong đời, người nàng cong lên, bụng thót lại, nước trào ra ướt miệng tôi, lỗ lồn nàng co bóp mạnh. Tôi liếm tiếp, chỉ ít phút sau lại làm nàng cực khoái lần nữa, nàng rên to: “Ư… chú ơi… cháu… chú ơi… cháu… sướng… chú ơi” Xong việc tôi trườn lên người nàng, lúc này nằm im, thở hổn hển. Tôi đặt một nụ hôn sâu lên môi nàng, môi nàng lạnh ngắt, tôi hỏi: “Cháu thấy thế nào?” Nàng thì thầm: “Ra cảm giác là như vậy à? Thích quá chú ạ” rồi ôm chặt tôi.

Nàng chạm vào buồi tôi, vẫn cương cứng từ nãy, cười: “Chú dạy cháu làm... cho chú... đi…” Tôi cười cười "Cháu ko sợ bân hả?" Nàng trả lời tôi bằng cách mút chụt một cái vào đầu khấc. Tôi ấn đầu nàng xuống, nàng ngập ngừng ngậm lấy, sâu hơn. Tôi hướng dẫn chi tiết: “Môi nhẹ thôi, đừng để răng chạm vào, lưỡi cuốn quanh đầu… mút chậm chậm, rồi xuống hai bên dưới…” Nàng làm theo, đôi môi nàng khá dày và cong – mềm mại, đầy đặn – bao quanh buồi tôi, cảm giác ấm nóng từ miệng nàng làm tôi tê người. Lúc đầu nàng vụng, răng khẽ chạm làm tôi nhói, tôi bảo: “Cẩn thận răng …” Nàng điều chỉnh, môi mím chặt hơn, lưỡi nàng lùa qua đầu buồi tôi, xoay vòng vụng về nhưng đầy kích thích. Tôi rên: “Ư… sướng…” tay vuốt tóc nàng, cảm giác từng đợt sướng chạy dọc sống lưng.

Nàng ngẩng lên hỏi: “Chú muốn gì thì chú bảo cháu nha?” rồi tiếp tục, môi dày của nàng mút chặt, lưỡi quấn quanh thân buồi tôi, trượt lên xuống, nước bọt nàng chảy ra làm nó trơn nhẵn. Tôi chỉ nàng “Bú hai bên dưới nữa…” Nàng cúi xuống, ngậm một bên dái, mút nhẹ, rồi chuyển sang bên kia, cảm giác nhớp nháp từ lưỡi nàng xen lẫn nóng ran từ miệng nàng làm tôi sướng đến run chân. “Cháu làm tốt lắm…” tôi khen, nàng phát ra tiếng cười khúc khích, đôi môi dày lại ngậm lấy đầu buồi tôi, sục mạnh hơn.

Tôi rên to hơn: “Ư… sắp ra rồi…” rồi nói “Chú sắp bắn vào miệng cháu đấy!” Nàng gật, có lẽ còn chưa biết bắn là gì, tôi nắc nhẹ vào miệng nàng, nàng sục nhanh, môi nàng siết chặt, lưỡi xoáy liên hồi. Tôi không chịu nổi, tôi sướng, tôi bắn thẳng vào họng nàng, tinh trùng nóng bỏng tràn đầy, từng đợt bắn mạnh làm nàng bất ngờ mà mắc nghẹn. Trân người đón hết tinh trùng tôi bắn tràn trong khoang miệng.

Cho đến khi tôi xìu hẳn, buồi rời khỏi miệng, nàng muốn nôn ra, mắt đỏ hoe, nhưng tôi để 1 ngón tay trên miệng nàng ra hiệu không được nhổ ra, nàng bụm miệng, lấy hơi, nuốt sạch, nước mắt ứa ra, thở hổn hển: “Eo, vị lạ quá…” Tôi ôm nàng, vuốt ve lưng nàng: “Cháu giỏi lắm…” Nàng nép vào tôi, cười mệt mỏi, cả hai nằm im, thỏa mãn, lòng ấm áp lạ thường.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 21: QUẤN QUÍT​

[QUÁ KHỨ]

Từ đó cho đến ngày về Việt Nam, tôi và nàng chính thức ở chung một phòng. Hôm nay là ngày thứ năm, nàng đã hết đau hoàn toàn, bước đi nhẹ nhàng, không còn khập khiễng hay xuýt xoa như trước. Tôi đề nghị “Cho chú thử yêu cháu một thời gian nhé, rồi tính sau?” Nàng bật cười: “Cháu cho chú hết rồi còn gì! Người ta giờ có còn gì để giữ nữa đâu.” Chúng tôi quyết định giữ bí mật với xí nghiệp cho đến khi chính thức – thời đó, chuyện tình cảm giữa phó giám đốc và thực tập sinh dễ gây xì xào.

Chúng tôi kể nhau nghe về gia đình. Nàng là gái Hà Nội, gia đình cơ bản, bố làm giáo viên, mẹ làm cấp dưỡng, có 1 em trai và 1 em gái. Giọng nàng hồn nhiên: “Bố cháu thì nghiêm lắm, bố dạy cháu tiếng Anh đấy, nhưng chuyện này bố mà biết thì cháu chẳng biết tính sao nữa”. Tôi kể về 2 thằng em đã lập gia đình, mấy đứa cháu, người bố đã hi sinh ở chiến trường miền Nam hơn 20 năm trước và cuối cùng tôi kể với nàng về mẹ, tần tảo 1 mình nuôi 3 con ăn học, giờ đang ở Hà Nội với tôi, chỉ có duy nhất mối quan hệ bí mật giữa mẹ và tôi thì luôn giấu kín. Tôi định kể thêm về mình, nhưng nàng nói “Những gì cháu biết thì đã biết rồi, còn chú để cháu tự khám phá thêm đi”

Rồi không khí đổi khác, nàng nhìn tôi, mắt long lanh, tôi kéo nàng lại, cả hai cuốn lấy nhau. Lần này, lần đầu tiên chúng tôi thật sự trần truồng trước nhau – hai lần trước vẫn còn chút quần áo vướng víu. Tôi ngắm nàng trần truồng nằm xõa trên tấm ga giường trắng tinh, nàng e lệ đưa tay che mấy chỗ kín, người đàn bà thứ 2 của đời tôi. Tôi lại nhớ về mẹ, bứt rứt khó tả như vừa phản bội mẹ, vừa phản bội nàng, liệu tôi có thể yêu nàng được không? Hay tôi sẽ giả vờ để thực hiện lời hứa với mẹ.

Cứ thấy tôi ngồi đó, có vẻ nàng nghĩ tôi muốn nàng chủ động, chủ động kéo tôi xuống tôi hôn, đôi môi cong veo mềm mại, lưỡi quấn lấy nhau, chỉ mấy ngày mà nàng thuần thục hơn rồi. Tay tôi xoa lên bụng nàng, đưa lên vú, rồi lại vuốt xuống mu, lơ thơ vài cọng lông. Đây mới là cái lồn thứ 2 tôi thấy, nó khác hoàn toàn so với lồn của mẹ. Mềm hơn chứ không thô ráp như những sợi lông kín đặc, xoăn tít. Tôi vuốt ve bên ngoài hai mép, cái thứ nước nhơn nhớt rỉ ra. Nàng rên khẽ: “Ư…” rồi đưa tay xuống buồi tôi, sục nhẹ. Tôi cúi xuống, ngoạm cả vú nàng mà mút, rồi rê lưỡi quan cái núm vú, cảm nhận từng cái gai đang nổi lên và đầu ti như hạt đỗ thì cứng, nhô lên, nàng cong người: “Sao thích thế chú nhỉ…” Tôi cười rồi vươn người vế phía hạ bộ nàng, đặt đầu lên đùi nàng, êm quá, tôi ôm lấy bờ mông, áp 2 đùi nàng vào đầu tôi, đưa miệng mút lấy cái thứ nước mằn mặn chảy ra từ lồn nàng, dùng môi vuốt ve hai mép.

Tôi cầm buồi vẩy vẩy trước miệng nàng, nàng hiểu ý ngậm sâu buồi tôi chạm đến tận họng, để lại 1 tiếng ọe nhỏ vì shock, nhưng rồi ngậm chặt lại, và sục nhẹ, tôi thấy lưỡi nàng xoáy quanh thân buồi, tuy còn vụng. Tôi cạ râu lún phún vào lồn nàng, rồi nhè hột le và cửa lồn mà đánh lưỡi. Tư thế 69 này làm nàng kích thích kịch độ, mỗi cái đánh lưỡi của tôi làm cơ thể nàng rung lên, là 1 lần miệng nàng thít chặt lấy buồi tôi. Rồi thì miệng nàng há rộng ra, thở gấp, cả cơ thể run bần bật, nàng ra, cái lỗ lồn hồng hồng cứ thít vào rồi lại nhả ra, nước chảy ra từ đó, vị mặn mặn làm tôi rạo rực.

Hai cơ thể quấn quýt, mồ hôi lấm tấm, tôi lộn ngược người lại, đặt lên nàng 1 nụ hôn sâu, tôi thì thầm vào tai nàng “Chú cho vào nhé!”, nàng rùng mình khi làn hơi thổi đến tai, rúc vào người tôi “Lúc này mà chú còn phải hỏi à?” “Cháu quên à, chú có hỏi đâu.” Tôi trêu. Nàng ré lên cười thích thú. Nạng dạng rộng hai chân giơ lên cao.

Tôi hẩy hạ bộ mình về giữa háng này, buồi tôi vốn hơi cong, lồn nàng thì đang ướt nhẹp, nước nhờn nhễu hết bên ngoài, nên dù lỗ nàng đang nở rộng, nhưng không ngắm chuẩn nên cứ nhẹ nhàng trượt qua. Thấy tôi hẩy chả có tâm nàng nói xéo “Thế mà hôm trước chú đâm cháu có 1 cái mà đã hỏng luôn cái màng người ta…” “Hôm trước chú chỉnh bằng tay mà, mà giờ tay chú bận” Tôi cười trêu, 2 tay vẫn bóp đều 2 bầu vú. Nàng đấm nhẹ ngực tôi 1 cái vừa lườm, rồi thò tay xuống đưa cặc tôi vào đúng lỗ.

“Ót” 1 cái, tôi hẩy buồi cắm thẳng vào trong. Nàng chật chội, chỉ được nửa khúc của tôi vào bên trong, mà đã thấy nó khít rịt và ấm áp vô cùng. “Cháu đau không?”, nàng lắc đầu. Tôi ấn vào thêm 1 chút, nó nong ra, rồi lại bóp chặt vào buồi tôi. “Cháu đau không?” tôi lại hỏi, nàng lại lắc. Lần này tôi rút nhẹ, rồi nhấp vào 2 nhịp. Lại nhìn nàng xem nàng có ổn không. Nàng chủ động nói “Không đau tẹo nào, nhưng hơi thốn thốn chú ạ” “Thốn thốn là tích hay không thích?” tôi hỏi. “Thích ạ”, nàng bẽn lẽn.

Tôi nhấp vào thêm 1 nhịp nữa, nàng giật mình khi đầu buồi chạm đến cổ tử cung. Toàn bộ buồi tôi nằm trọn trong cái lỗ nóng hầm hập, bóp chặt không còn 1 kẽ. “Ư… ư…” nàng rên khe nhẽ. Tôi trân người cảm nhận toàn bộ ngóc ngách trong cơ thể nàng, rồi từ nhấp nhẹ và chậm rãi từng nhịp “Bạch… bạch… bạch…” tôi nhìn nàng nhăn mặt, rồi giãn ra, mắt lim dim. Tiếng nhóp nhép của 2 cơ thể, tiếng rên khe khẽ của nàng. “Chú làm nhanh hơn nhé!” “Dạ chú”. Tôi tăng tốc, dần, nhịp nhàng, buồi tôi ra vào trơn tru, cảm giác sướng lan khắp người, như từng đợt sóng ấm áp. Nàng rên to hơn: “Ư… chú ơi…” tôi điều tiết, thấy nàng nhăn mặt thì chậm lại, tay tôi di chuyển khắp người nàng – bóp vú, xoa eo, vuốt mông – những chỗ nhạy cảm làm nàng cong người.

Nàng ôm chặt tôi, móng tay cào nhẹ lưng tôi, rồi bất ngờ giật mạnh, rên: “Chú ơi… cháu… cháu… ư… ư…” Lồn nàng co bóp, nước trào ra, lần đầu tiên nàng cực khoái với buồi tôi bên trong. Tôi sướng tê người, cảm giác chặt khít siết lấy tôi, nó đến rồi, tôi rút ra, cảm giác sung sướng lan tỏa khắp cơ thể, tinh trùng phụt tung tóe lên bụng nàng, nóng hổi.

Nàng thở hổn hển, tôi ôm nàng, cả hai mồ hôi nhễ nhại. Nàng lẩm bẩm “Ôi ra là thế… ôi ra là thế… thiên đường là đây hả chú… cơ thể cháu thích quá… chim chú… cháu thích lắm”. Tôi cười đặt lên môi nàng 1 nụ hôn sâu. “Chú cũng thích lồn cháu lắm” tôi nói “Eo chú bậy thế, cháu gọi là bím thôi” nàng đỏ mặt “Chú thích cả vú cháu nữa này” tôi đưa tay véo nhẹ núm vú nàng, nàng cười hì hì “Cho chú… của chú hết đấy” tôi lại ghẹo “Chú muốn địt lúc nào thì địt à?” nàng đấm nhẹ tôi 1 cái “Eo cái chú này, toàn nói bậy!”

Chúng tôi vào phòng tắm, tắm cho nhau – tôi kỳ lưng nàng, nàng xoa ngực tôi, nước ấm chảy qua, cả hai cười đùa. Nàng ôm chặt, hôn tôi, rồi nói “I loved you. Now I love you more” (Cháu yêu chú, giờ còn yêu nhiều hơn trước). Tôi không trả lời, chỉ xiết chặt cơ thể nhỏ bé ấy. tôi vui. Rồi tôi ôm nàng nằm ngủ, tôi lại mơ về mẹ, nhưng không phải là tôi mơ thẩy cảnh mẹ và tôi địt nhau – tôi mơ về cảnh tôi còn bé tí, mẹ dắt tôi đi chợ, tay mẹ ấm áp, mùi chợ quê thoảng qua, lòng tôi bình yên lạ.

Hôm sau là ngày đàm phán hợp đồng. Kết quả thành công mỹ mãn, hai bên ký kết xong xuôi, tôi và nàng vui mừng bắt tay chúc mừng đối tác, không quên trao nhau một ánh mắt vụng trộm đầy tình ý. Tối đó, trước khi ra máy bay về Việt Nam sáng mai, chúng tôi lại cuốn vào nhau, lần này là màn tôi với nàng chơi kiểu chó nồng cháy. Tôi quỳ sau nàng, nàng chống tay trên giường, mông to tròn lẳn nhô lên, tôi hôn lưng nàng, liếm dọc sống lưng, nàng rùng mình: “Ư…” Tay tôi bóp vú nàng từ phía sau, xoa núm vú, nàng rên khe khẽ, cam chịu bất cứ những gì tôi làm với cơ thể nàng “Chú… chú ơi…” nàng rên rỉ. Tôi rà buổi trước lồn nàng, nước nhờn ướt át chảy ra như suối, tôi đút vào từ từ, cảm giác chặt khít lại bao lấy tôi, nóng ran, sướng đến tê dại.

“Bạch… bạch… bạch” tôi nhấp nhẹ, nàng rên ư ử. “Cháu sướng không?” tôi hỏi “Sướng… chú…” nàng thều thào đáp lại “Cái gì sướng?” tôi hỏi “Cháu sướng… cháu sướng…” nàng trả lời “Cái gì của cháu sướng?” tôi hỏi dồn dập hơn, tì sát ngực lên lưng nàng “Bím cháu sướng… ti cháu sướng…” “Cái gì cơ…?” tôi lại hỏi tiếp “L… lồn cháu sướng… vú cháu sướng…” Như thỏa mãn với câu trả lời, tôi nói nàng “Ngoan lắm”, rồi kéo tóc nàng ngược ra sau, dập từng đợt lia lịa vào lồn nàng. “Cái gì làm cháu sướng thế?” tôi hỏi “Chú… chú làm cháu sướng…” nàng trả lời khi lồn liên hồi bóp chặt buồi tôi. 2 mông dày ép vào hạ bộ tôi êm êm, mát rượi. “Bạch… bạch… bạch…” “Không phải, cái gì của chú làm cháu sướng?” “Chim chú…” “Chú có gọi là chim đâu” “Bạch… bạch… bạch…” “Buồi chú… buồi chú làm cháu sướng… ơ sướng…”

Tôi hỏi: “Mạnh hơn nhé?” Nàng gật: “Dạ…”, miệng nàng há hốc ra, các lớp thịt đâm vào nhau nhóp nhép, nhóp nhép cùng với dâm thủy lai láng của cả hai. Tôi tăng tốc, nhịp nhanh hơn, tiếng da thịt va chạm “Bạch… bạch… bạch…” vang lên, buồi tôi ra vào sâu hơn, mỗi lần đâm vào là một đợt sướng lan khắp người, như điện chạy dọc xương sống. Nàng cong lưng, rên to: “Ư… chú ơi… sướng quá…” tay bấu chặt ga giường. Tôi bóp mông nàng, da thịt mềm mại dưới tay, cảm giác vừa chặt vừa trơn làm tôi không chịu nổi. Nàng giật người: “Ôi cháu… ôi cháu… chú… ơi… cháu…” lồn nàng co bóp mạnh, nước trào ra ướt đùi tôi. Tôi rút ra, bắn lên lưng nàng, tinh trùng bắn từng đợt dài, trắng muốt trên làn da ngăm đen, chảy xuống mông nàng, nóng hổi.

Nàng nằm sấp, thở dốc, tôi nằm cạnh, vuốt tóc nàng: “Cháu thấy ổn không?” Nàng cười mệt: “Dạ… sướng lắm…” Cả hai trần truồng ôm nhau ngủ, cơ thể nàng ấm áp trong tay tôi, nhưng lòng tôi lại đấu tranh. Về Việt Nam, tôi sẽ đối mặt mẹ thế nào? Tôi nhớ mẹ, nhớ cái ôm của mẹ, nhưng nàng làm tôi thấy điều gì đó mới – không thay thế mẹ, mà như một lối đi khác. Lần này, tôi không mua quà về nhà như mọi chuyến công tác, lòng trĩu nặng, không biết mẹ sẽ nghĩ gì khi tôi thay đổi.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 22: LỜI HỨA​

[QUÁ KHỨ]

Mười mấy tiếng trên đường về là mười mấy tiếng tôi và nàng nắm tay nhau. Máy bay hạ cánh xuống Hà Nội, thời tiết oi ả hơn ở Châu Âu, chúng tôi lấy hành lý rồi di chuyển ra xe của xí nghiệp đang chờ sẵn. Nàng dúi vào tay tôi một gói nhỏ: “Chú gửi bà cho cháu tặng cái này nhé…” Tôi bất ngờ, nàng nhỏ tuổi mà xử lý chu toàn, suy nghĩ thấu đáo quá, trong tôi lại có thêm chút rung động. Chúng tôi giữ vẻ xa cách, lịch sự như lãnh đạo và nhân viên trợ lý, trên xe tôi chỉ đạo nàng các công việc chuẩn bị cho ngày mai đi làm, không quên kín đáo nắm xiết bàn tay nhỏ bé. Xe đưa nàng về nhà trước, rồi mới chở tôi về khu tập thể cũ của mình.

Tôi bước vào nhà, mẹ đang lúi húi trong bếp ngoài ban công, chưa kịp để cho mẹ bất ngờ, tôi kéo mẹ vào nhà chỉ kịp đóng cửa và vứt hành lý sang 1 bên, tôi ôm lấy mẹ từ phía sau: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá…”. Mẹ ngửa đầu tựa vào người tôi, tôi hôn cổ và đưa tay luồn vào ngực mẹ. Tôi bế mẹ vào phòng ngủ, đặt mẹ ngồi trên giường. Tôi đứng dưới đất, vạch quần ra, buồi cương cứng, đưa về phía mẹ. Mẹ theo thói quen nhìn ra cửa, như chắc chắn đã an toàn, rồi từ từ ngậm lấy buồi tôi.

Kỹ năng của mẹ vẫn điêu luyện, nhưng tôi thấy rõ sự mệt mỏi – mẹ dừng lại nhiều lần để thở, hơi thở yếu ớt phả vào buồi tôi. Tôi xoa đầu mẹ, những sợi tóc bạc nay đã nhiều hơn. Mẹ làm nhanh hơn, rồi tôi rên khẽ khẽ khi cơn sướng bùng lên “Ư…” rồi bắn hết vào miệng mẹ, tinh trùng nóng tràn ra, mẹ nuốt chậm, ho khẽ. Tôi ngồi gục xuống chân, rúc đầu lên đùi mẹ, ấm áp, bình yên đến lạ. Tôi khóc, nước mắt thấm ướt áo mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi… con… con đang cố yêu một người…”

Mẹ reo lên: “Thật sao con?” rồi mẹ vuốt tóc tôi, an ủi “Con phải tốt với người ta đấy… nghe chưa…” Tôi ngước lên, thấy nước mắt mẹ giàn giụa, ánh mắt vừa vui vừa buồn. Tôi ôm mẹ, đè mẹ xuống giường, tụt quần mẹ ra. Tôi cúi xuống liếm, lưỡi xoay vòng quanh hột le như mẹ vẫn thích, mẹ rên: “Ôi con ơi… con ơi… sướng lồn tôi… sướng lồn tôi quá…” và rồi 1 lúc sau mẹ lên đỉnh lần đầu sau thời gian dài, cơ thể mẹ mẹ rung nhẹ. Và 1 chuyện lạ xảy ra lồn mẹ khô cằn mấy năm rồi, nhưng hôm nay lại rỉ ra chút nước nhờn.

Thường thì ở tuổi tôi chỉ chơi 1 lần rồi rất lâu cương trở lại, nhưng ngay lúc này, dù vừa xuất tinh, khi nhìn thấy cơ thể mẹ đáp ứng, đường như tôi kích thích cực độ, buồi tôi lại vươn lên hùng dũng, lồn mẹ đang ướt. Tôi thoa thêm ít gel bôi trơn, nhẹ nhàng tách mép lồn mẹ đút buồi vào, mẹ trên người đón nhận cái buồi đã cùng mẹ tạo ra những cơn cực khoái suốt hơn 20 năm nay.

Tôi ôm mẹ đứng lên, mẹ nhẹ như chiếc lá, tôi bám mông mẹ, tay đỡ mẹ nắc ở tư thế đứng. “Bạch… bạch… bạch…” mẹ rên: “Ư… con… tôi… tôi sướng… tôi sướng… lồn tôi sướng…” tôi cảm thấy lồn mẹ co bóp trong cơn cực khoái. Tôi đè mẹ xuống, giữ mông mẹ trên cào mà đẩy vào những nhịp cuối, đây là lúc mà mẹ thích nhất, dòng tinh nóng hổi bắn tràn trong tử cung của mẹ, cũng lần đầu tiên sau bao năm.

Tôi chợt nhận ra mẹ không còn sung sức, cả cơ thể lẫn những bộ phận dùng cho sinh dục, vú mẹ không còn căng mà chảy xệ dần, lồn mẹ lỏng hơn, khả năng co dãn yếu đi nhiều, nhưng tôi vẫn yêu mẹ sâu sắc, và cảm hứng loạn luân với mẹ vẫn là một cái gì khác hẳn, kể cả khi so với cơ thể mơn mởn của nàng. Dưới mỗi nhịp tôi nhấp, tôi thấy mẹ mệt đi 1 chút, nhưng tình yêu và cảm hứng vẫn trào dâng – cái ấm áp quen thuộc, cái thân thương từ mẹ không ai thay được.

Tôi khóc, khóc vì mẹ già, khóc vì sợ một ngày tôi mất mẹ, lòng đau như cắt. Tôi đưa mẹ chiếc khăn nàng gửi tặng. Mẹ cầm, vuốt ve: “Đẹp quá nhỉ, đúng con gái chọn có khác…” rồi nói “Con kể mẹ nghe đi” Tôi kể hết – từ ngày gặp ở xí nghiệp, đến những chuyến công tác, đến chuyến vừa rồi, đến việc tôi phá trinh nàng thế nào, đến hết cả cảm xúc của tôi. “Con thấy trong cô ấy có hình bóng mẹ…” tôi nói. Mẹ cười mộc mạc: “Nhẽ ra thì phải giữ gìn… nếu lộ ra thì… mà thôi… với mẹ thế là tốt… con nên yêu cô gái này…” Mẹ thắp hương cho bố, lầm rầm trong miệng mấy lời khấn cầu cho chuyện này có thể đi xa hơn.

Mối quan hệ với nàng thì phát triển khá nhanh. Tôi đến gặp gia đình nàng ở 1 khu tập thể giáo viên, căn nhà rộng hơn căn hộ của mẹ con tôi khá nhiều, được chia làm 4 phòng, 1 phòng khách với 3 phòng ngủ, 1 phòng lớn cho bố mẹ, 1 phòng của nàng và em gái, và 1 phòng của em trai, bên cạnh là bếp và công trình phụ. Nghe tin phó giám đốc xí nghiệp của con gái đến nhà, bố mẹ nàng niềm nở đón tiếp, nhưng khi thay vì công việc thì lại nghe tôi xin được tìm hiểu nàng, sắc mặt của cả bố mà mẹ nàng chợt biến mất.

Bố nàng hơn tôi 6 tuổi, còn mẹ nàng thì hơn 3. Rõ ràng khoảng cách tuổi của tôi và nàng cách nhau khá lớn. Bố nàng giận tím mặt, nhưng vì sợ điều tiếng với hàng xóm láng giềng nên chẳng dám nói to. Bố nàng từ chối tôi, còn nàng thì quay sang thì thầm vào tai mẹ, khiến bà lại điếng người “Mày nói cái gì… mày trao hết cho người ta rồi hả con… sao… sao mày ngu thế hả?”. Bố mẹ quay sang nói rằng tôi dụ dỗ nàng, trách: “Mày bị nó lừa rồi chứ, tuổi này lại còn là phó giám đốc, có khi ở quê vợ con đuề huề rồi…”

“Anh chị ạ, tôi cũng không ít hơn anh chị bao nhiêu tuổi. Xét về địa vị xã hội, tôi cũng không thua kém anh chị. Tôi thật sự chưa lập gia đình, con gái anh chị cũng độc thân. Nếu tôi lừa gạt con gái anh chị để chiếm tiện nghi thì sao tôi cần tử tế đến đây xin anh chị được chính thức tìm hiểu cô ấy? Nếu tôi quen thói trêu hoa ghẹo nguyệt thì tôi cũng chẳng độc thân đến tận bây giờ”.

“Lý do tôi chưa lập gia đình thì là một câu chuyện dài. Nếu có thời gian tôi xin hầu chuyện. Tôi cảm mến vì cô ấy nhỏ tuổi nhưng hiểu chuyện, lại ham học hỏi, chăm chỉ có chí tiến thủ, dần dà qua trao đổi công việc nên nảy sinh tình cảm với nhau. Ban đầu chỉ là những tình cảm trong sáng hoàn toàn. Việc đi công tác cũng là khách quan và cần thiết, không hề sắp đặt. Vừa rồi tức cảnh sinh tình, tôi và cô ấy cũng lỡ với nhau. Tôi xin anh chị cho tôi cơ hội chịu trách nhiệm, chứng minh tình cảm với cô ấy trước anh chị”

Bố cô ấy kéo mẹ vào trong phòng nói chuyện với nhau 1 hồi. Nàng thì cứ ngồi nhìn tôi tủm tỉm, nàng còn trẻ lại chưa từng trải, có thể vẫn còn ngây thơ và coi nhẹ mọi chuyện. Tôi thân là người lớn, cũng trung niên rồi, làm việc gì cũng quang minh chính đại (đương nhiên là trừ chuyện loạn luân với mẹ) nên cũng không ngại gánh trách nhiệm. Mối quan hệ này có thể tạm giấu xí nghiệp, nhưng không thể giấu gia đình. Cuối cùng bố mẹ nàng bước ra, nói 1 câu thôi thì muốn ra sao thì ra, vợ chồng chúng tôi không quản. Có lẽ sự lịch thiệp và thẳng thắn của tôi cũng có đôi chút giá trị, dần dần những hôm sau tôi qua lại, ban đầu bố mẹ nàng vẫn tỏ ra khó chịu nhưng dần chào hỏi cũng có đôi chút nhiệt tình hơn.

Một tối tôi đưa nàng về ăn cơm với mẹ, mẹ mừng lắm thấy nàng loay hoay chuyện bếp núc, cũng được 1 bữa ra trò. Tôi ngồi ngoài phòng chính sau bữa cơm, mẹ kéo nàng vào phòng trong buông rèm thủ thỉ, chả biết nói những việc gì nhưng sau đó có vẻ cả mẹ và nàng đều vui vẻ lắm. Tôi thấy tình cảm với nàng lớn dần, thật sự cảm thấy có chút yêu thương nhớ nhưng nàng, có vẻ cả những cái nhìn kín đáo ở xí nghiệp làm tăng thêm gia vị cho tình cảm.

Từ khi về Việt Nam, tôi chỉ giao hợp với mẹ, chưa có cơ hội với nàng. Nhà nghỉ thời đó hiếm, ở xí nghiệp khó gặp riêng, đợt này lại không có chuyến công tác. Tôi đưa nàng đi chơi, xem phim, ăn uống, cảm hứng dâng trào, nhưng không giải quyết được – với nàng thôi, chứ tôi về nhà đã có mẹ. Từ khi yêu nàng, tôi và mẹ giao hợp nhiều hơn, cơ thể mẹ giờ ra lại nước nhờn, có vẻ như có 1 đợt hồi xuân, lồn mẹ bớt khô ráp, bớt đau đớn sau mỗi lần quan hệ. Mỗi lần tôi xuất vào trong lồn mẹ, mẹ trân người đón nhận dòng tinh nóng tràn vào tử cung giờ đã không còn khả năng sinh nở, mắt mẹ long lanh, tôi ôm mẹ, lòng vừa yêu vừa day dứt.

Tôi thú nhận với mẹ sau khi thỏa mãn “Con yêu cô ấy thật rồi mẹ ạ, không nhiều bằng mẹ… có lẽ con sẽ làm đám cưới… nhưng cô ấy còn trẻ quá…” rồi tôi hỏi về lời hứa 2 năm với mẹ, cũng chỉ còn vài tháng là hết, liệu mẹ có thể kéo nó dài hơn không? Mẹ kiên định: “Mẹ sẽ không đổi ý, con phải làm gì thì làm…” Tôi hiểu mình phải quyết định, tôi chấm dứt hợp đồng cho thuê căn biệt thự 4 tầng để chuẩn bị cho những gì quan trọng sắp diễn ra.

Sáng hôm đó tôi xin phép mẹ tối nay không về. Lần đầu tiên tôi muốn ngủ bên ngoài không phải vì công việc. Mẹ vui vẻ đồng ý dù tôi biết tôi đủ lớn để có thể không phải xin phép mẹ những việc này, nhưng với tôi, mẹ vẫn luôn là mẹ, và là cả người đàn bà mà tôi chưa bao giờ muốn nói dối về bất cứ việc gì.

[HIỆN TẠI]

Những năm tháng đó, có lẽ như mẹ đang hồi xuân. Dường như mẹ cởi bỏ được những lo lắng trong lòng về tôi, hay như có chút hứng thú từ cảm giác lừa dối người thứ 3. Nó làm cơ thể mẹ dường như phản ứng điều hòa lại những dục vọng của bản năng. Khi đó, tôi biết thời gian của mẹ không còn nhiều, chỉ muốn lấy bản thân mình đáp ứng mẹ càng nhiều càng tốt cho đến khi thời gian của mẹ hết nhưu ngọn đèn dầu sắp cạn. Tôi vẫn yêu mẹ, bên cạnh tình yêu mới chớm nở dành cho nàng, không hề ít đi, cũng không hề giảm đi những ham muốn với mẹ.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 23: HẠNH PHÚC​

[QUÁ KHỨ]

Sau buổi xem phim ở rạp Tháng Tám, lần đầu tiên tôi đưa nàng về căn biệt thự. Chẳng thèm trầm trồ với căn nhà khang trang bề thế, đóng cửa 1 cái là nàng ôm chầm lấy tôi, bao nhớ nhung thèm muốn của nàng vỡ òa “Chú ơi… nhớ chú quá…”. Tôi bế thốc nàng đặt lên ghế sofa, trao vội 1 nụ hôn sâu cùng cái ôm xiết “Ngày nào mà chả gặp… tuần còn đi chơi mấy lần… thế mà cũng bảo nhớ?” tôi hỏi. Nàng giả vỡ dỗi, vỗ vào buồi tôi đang cứng ngắc trong quần rồi nguýt dài “Hứ, chú chẳng nhớ cháu thì thôi…”

“Thôi gì cơ?” tôi hỏi.”Thôi cháu chẳng thèm…” nàng ngập ngừng đỏ ửng mặt. “Thèm gì cơ?” Tôi lại hỏi. “Thèm… thèm chim… à buồi chú nữa…” nàng lí nhí sửa sai. “Thật nhé?” tôi hỏi nàng, rồi tôi cởi quần ra ném sang 1 bên, nằm dài trên sofa, buồi tôi dựng thẳng đứng lên trời, giật giật nhẹ. Tôi cũng thèm nàng lắm, nhưng muốn kéo dài hơn những lời mơn trớn trêu đùa nàng. Nàng quay đi giả vờ dỗi, nhưng tay thì lại đưa vào sờ mó bìu và nghịch 2 hòn dái, những ngón tay nhỏ mát rượi, nhất quyết không nắm lấy buồi tôi.

“Chú yêu cháu!” tôi nói. Nàng quay lại nhìn tôi, tròn xoe mắt, lần đầu tiên tôi nói điều đó với nàng. Rồi mắt nàng đỏ hoe, rơm rớm, nước mắt trào ra. Tôi ôm lấy nàng, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra làm nàng khóc. Nàng gục đầu vào ngực, khóc ướt cả áo tôi “Cháu… cháu cữ nghĩ… không biết bao giờ nó mới đến… mấy tháng rồi đi chơi cũng chả được cả cái nắm tay… sợ chú chán cháu rồi…”. Tôi ve vuốt lưng nàng “Ở ngoài đó… ai mà dám nắm tay… chú cũng muốn cháu lắm…”

Rồi nàng từ từ cúi xuống, đôi môi cong căng mọng mềm mại ôm lấy buồi tôi ấn xuống. Ngón tay mát rượi vẫn nghịch 2 hòn dái, miệng ấm áp, nhớp nháp sục nhẹ nhàng nhưng dứt khoát trên buồi. Tôi đưa tay cởi từng cúc áo nàng và tôi, vạch cái coóc-xê lên để lộ 2 bầu vú căng phồng mà xoa mà bóp. Đầu vú mẹ thì to, đầu vú nàng thì nhỏ, chỉ như hạt đỗ, tôi tay vẫn bóp 2 bầu vú tròn như trái cam, mà lấy ngón tay xoay đều quanh hạt đỗ ấy. Tôi lại luồn tay vào quần nàng, lúc này đang quỳ trên sofa bú buồi tôi, luồn qua cả 2 lớp quần, ôm lấy đôi bờ mông to tròn, lướt tay xuống khe mô nàng mà cảm nhận sự hầm hập của lồn nàng.

Tôi đẩy nàng ngửa ra, lột vội vã cả quần ngoài lẫn quần lót, lồn nàng ướt nhẹp, nước nhoe nhoét trên mu và 2 bên bẹn. Tôi vục mặt vào đó hút cái thứ nước mằn mặn, nhơn nhớt ấy, lấy môi mút chặt hột le nàng mà đánh lưỡi, tay xoa vú, xoa mông vân vê đầu ti nhỏ. 2 đùi to của nàng ép chặt lấy đầu tôi, hai tay nắm tóc, cong người rên “Ư… ư… ư…”. Tôi cảm nhận nàng thở gấp gáp, người nàng gồng, rung lên một dòng khí đục chảy ra cùng nước nhờn trong vắt từ lồn nàng.

Nàng lại nhổm dậy hôn tôi, lưỡi cuốn lấy nhau, môi lạnh nghắt “Chú... đút vào đi chú…” nàng thều thào. Tôi đặt nàng ngồi lên đùi, nằm lựa lưng mình vào thành sofa. Lồn nàng đang ép chặt buồi tôi trên bụng ra lệnh “Cháu cho vào đi…”. Tư thế này tôi chưa thử với nàng, nhưng có vẻ bản năng làm nàng hiểu phải làm gì, nàng nhón 1 chân lên, cầm lấy buồi tôi, rà rà trước lồn nàng, rồi ngồi lên cho buồi cắm vào lồn.

Lồn nàng kít rịt, dù đang trơn lắm nhưng cái dập đó chỉ làm cho buồi tôi vào được 1 đoạn. “Cẩn thận gãy… chú đau…” Tôi xuýt xoa. Nàng luống cuống dừng lại, như nhớ lại cái cách tôi nhấp vài lần mới vào được trọn bên trong, nàng lại nhón chân nhấp nhẹ thêm 2 cái nữa. Lồn nàng nóng ran, tôi sướng tê người mỗi khi vào được sâu hơn. Rồi buồi tôi nằm trọn trong lồn nàng, tôi cảm nhận được đầu buồi chạm đến tử cung nàng bên trong. Cái lồn kít rịt ấm áp và trơn tuột.

Tôi giữ nàng lại cho nàng quen với buồi bên trong, nói “Cháu bóp đi” nàng dùng tay xoa bóp cổ và vai tôi khi đang ngồi trên “Chú thích không?”, nhưng tôi bảo “Bóp thế cũng thích… nhưng bóp buồi chú cơ…”. Lúc này nàng bẽn lẽn vì hiểu nhầm “Như nào chú nhỉ?” rồi cố gắng thít cơ lồn. Tôi cảm nhận từng chút, từng thớ thịt trong lồn nàng đang tiếp xúc, mơn trớn trên buồi tôi.

“Đúng rồi… chú thích lắm… sướng lắm… cháu nhấp đi”, nàng bắt đầu nhấp, đôi bờ mông to tròn mát rượi đập liên hồi vào hạ bộ tôi, buồi tôi chạy dọc trong lồn nàng, đón nhận từng cú thúc đến tận tử cung. Tôi dạy nàng hẩy bụng và ngoáy, giúp cho buồi tôi khám phá từng ngóc ngách trong lồn nàng.

Rồi cứ thế cơn sướng của nàng lại đến, lồn nàng bóp chặt buồi tôi như hơn bao giờ hết, mắt nàng trợn ngược, mồm há hốc, run lẩy bẩy ôm xiết lấy tôi “Ơ… ơ… ơ… sướng quá chú ơi…”. Tôi lại đè nàng xuống, dập liên hồi xuống nàng khi đang không chịu thêm được nữa, chỉ muốn cơn sướng này kéo dài thêm dài thêm. Tôi xuất tinh, từng đợt mạnh mẽ phun sâu vào tử cung nàng, cảm giác như điện chạy khắp cả cơ thể. Nàng trân người đón nhận từng đợt “Eo… ôi… ấm quá… hì hì… chim… à buồi chú giật giật này… thích quá… sướng quá chú ơi…”. Tôi rút buồi khỏi lồn nàng, dòng tinh trắng đục cùng dòng khí trắng của nàng và dâm thủy của cả 2 trộn lẫn với nhau trào ra.

Mồ hôi tấm tấm trên cả tôi và nàng, tôi nằm sát vào trong, nàng nằm cạnh xoay lưng sát về phía tôi. Tôi ve vuốt bầu vú và bụng nàng, hôn âu yếm lên gáy. Nàng nhích mông lại sát vào người tôi, thỏ thẻ “Cháu vừa hết kinh hơn 1 tuần trước… nhỡ… có bầu thì sao chú nhỉ?” “Mình cưới nhé!” tôi thầm thì vào tai nàng. Nàng dừng 1 chút, rồi gật gật. Cả 2 chìm vào giấc ngủ.

Sau đó, tôi và nàng thường xuyên qua căn biệt thự để giao hoan, lần nào cũng bắn hết vào trong nàng, không rút bắn ra bên ngoài nữa, nhưng chúng tôi thường không ngủ lại. 3 tuần sau ngày tôi cầu hôn nàng, tại xí nghiệp, nàng bước vào phòng tôi trình tài liệu như thường nhật, hôm nay, nàng lặng lẽ dúi vào tay tôi một tờ giấy nhỏ, viết mấy dòng nắn nót “Trễ mất mấy ngày rồi”.

Tôi đọc dòng chữ ngắn, tim đập thình thịch, nửa mừng nửa lo. Tôi nhìn nàng, ánh mắt nàng long lanh, cả hai ngầm hiểu chuyện gì có thể đang xảy ra. Thời gian của lời hứa 2 năm với mẹ chỉ còn 2 tháng, và giờ đây, một sinh linh có thể đã xuất hiện, đẩy mọi thứ nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nhìn ra cửa cảnh giác, lén nắm tay nàng, thì thầm: “Cháu thấy thế nào?” Nàng mặt hơi tái: “Bụng hơi nao nao khó chịu… cháu sợ…” Tôi bóp chặt tay nàng lạnh ngắt, truyền 1 chút hơi ấm qua “Có chú ở đây rồi!” nàng gật, có vẻ vững tâm hơn.

Tối hôm đó, trong căn biệt thự, tôi và nàng nằm trên sofa, cùng thử kiểm tra cơ thể nàng xem sao. Nàng kêu đau đầu ti mỗi khi tôi chạm vào – ngực nàng nhạy cảm hơn, căng tức nếu tôi bóp hơi mạnh, dấu hiệu rõ ràng mà cả hai đều ngầm hiểu. Sờ đến bụng thì chả cảm thấy gì cả, có lẽ vì sớm quá. “Cháu muốn không?” tôi hỏi. “Cháu muốn… nhưng cháu sợ…” nàng khe khẽ trả lời khi đang dạng chân cho tôi ve vuốt mu lồn nàng, nước nhờn vẫn đều đều rỉ ra. “Cháu sợ có bầu à?” tôi hỏi tiếp.

“Ban đầu thì sợ chuyện đó nhưng giờ cháu hết rồi… bầu với chú thì giờ lại thấy thích… cháu sợ… là sợ mình làm… à mình địt… sợ ảnh hưởng đến con ý…” nàng thỏ thẻ. Tôi thú thật với nàng là không có tí kinh nghiệm nào với gái bầu cả. Nên là có lẽ việc thâm nhập buồi tôi với lồn nàng phải tạm gác lại, cả việc kích thích lồn nàng nữa vì sự co bóp mạnh cũng có thể làm ảnh hưởng đến thai nhi. Cả việc nàng muốn bú buồi cho tôi ra, nhưng tôi từ chối vì điều đó cũng kích thích tình dục nàng dữ dội. Chúng tôi chỉ nằm ôm nhau đến hơn 9h tối, vừa cảm nhận hơi ấm, vừa nói chuyện tương lai. Thậm chí cả việc đặt tên con là gì nếu là con trai hay con gái, thậm chí lựa chọn những cái tên nếu là sinh đôi.

Tôi đưa nàng về nhà, rồi lái xe về căn hộ chung cư cũ với mẹ, lòng vừa vui vừa nặng trĩu. Gần đây, tôi và mẹ ngày nào cũng giao hoan, dù tôi có gặp nàng hay không. Từ khi tôi có nàng, mẹ có vẻ khỏe hơn, da dẻ hồng hào, có da có thịt hơn trước. Có lẽ tâm lý đè nặng bao năm – nỗi lo tôi mãi cô đơn, mãi lệ thuộc mẹ – đã được giải tỏa phần nào khi tôi yêu và sắp cưới nàng. Lồn mẹ như thần kỳ lại rỉ nước nhờn trong giai đoạn này, không còn khô ráp như trước, dù không thể được như xưa, sự co bóp nhẹ cũng trở lại, làm mẹ không bị đau đớn nhiều sau quan hệ nếu thời gian không quá lâu.

Tôi bước vào nhà, mẹ nằm trên giường, đắp chiếc chăn mỏng, nhỏm dậy nhìn tôi, tôi từ từ tiến lại phía mẹ, vừa đi, tôi cởi quần áo vứt sang 1 bên, buồi đã cương lên hùng dũng. Mẹ cười hiền, tôi tung chăn bế thốc mẹ lên, mẹ đã trần truồng sẵn, mẹ nặng hơn một chút nhưng vẫn nhẹ trong tay tôi. Tôi đứng giữa phòng, mẹ quắp chân vào hông tôi, thoa vội chút gel bôi trơn, tôi đút buồi vào lồn mẹ, nhấp nhẹ “Bạch… bạch… bạch” mẹ rên: “Ư… con…” hưởng ứng từng nhịp, tay bấu vai tôi. Tôi vừa nhấp vừa kể: “Mẹ ơi… cô ấy… chắc… có bầu rồi…” Mẹ ngừng rên, mắt sáng lên: “Thật sao con?” Tôi nhấp chậm lại, cảm giác lồn mẹ giờ lỏng nhưng vẫn ấm áp, vẫn là nơi tôi muốn nằm gọn bên trong, tôi cảm nhận sự sung sướng thân thuộc từ bao năm. “Dạ… bọn con thử kiểm tra rồi… khả năng cao ạ…” tôi nói, giọng run run.

Mẹ trao tôi một nụ hôn sâu, lưỡi mẹ quấn lấy lưỡi tôi, hơi thở mẹ ấm nóng. “Ôi mẹ hạnh phúc quá… thôi thì phải cưới sớm không mang tiếng nhà người ta con ạ…” mẹ thì thầm, giọng nghẹn ngào. Tôi gật: “Con cũng nghĩ thế…” Mẹ cười, người nhấp nhổm trở lại: “Nếu không vì giáo điều xã hội, tổ tông, các em, và lo cả di tật, có khi mẹ với con đã có một đứa rồi…” Tôi sững người, nhìn mẹ, mắt mẹ long lanh. “Mẹ hạnh phúc vì con, vì con sắp làm cha, vì mẹ có thể chăm cháu – con của người mẹ yêu nhất…” mẹ nói, giọng mộc mạc mà chân thành.

Tôi nhấp mạnh hơn “Bạch… bạch… bạch…” mẹ rên to: “Ư… con… sướng lồn…” tay mẹ siết chặt vai tôi, người run rẩy. Tôi cảm nhận lồn mẹ co bóp yếu ớt, mẹ lên đỉnh: “Ư… mẹ ra…” Tôi ôm mẹ chặt hơn, nhịp nhấp đều đặn, lòng vừa vui vừa đau – vui vì nàng, đau vì mẹ già đi mỗi ngày. Tôi cố gắng để mẹ hưởng cảm giác tinh trùng bắn vào trong, nhấp nhanh hơn “Bạch… bạch… bạch…” rồi bắn, dòng tinh nóng phun mạnh, tràn đầy trong lồn mẹ. Mẹ trân người: “Ư… ấm quá… sướng quá” nước mắt lăn dài trên má mẹ, tôi hôn mẹ, cả hai thở hổn hển, ôm nhau đứng im giữa phòng.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 24: LÒNG MẸ​

[QUÁ KHỨ]

Hôm sau, tôi đưa mẹ sang nhà nàng nói chuyện. Bố mẹ nàng cũng lịch sự đón tiếp, đến khi nói chuyện thì lúc này, bố mẹ nàng mới biết chuyện nàng có bầu. Thời đó, phòng khám tư hiếm, bệnh viện công thì ngại chường mặt, nhưng những triệu chứng – trễ kinh, đau ngực – thì phụ nữ nào cũng nhận ra. Họ đã biết nàng trao trinh tiết cho tôi, nhưng chuyện có bầu lại ở một cấp độ khác. Mất trinh trước khi cưới đã là điều tiếng, “ăn cơm trước kẻng” mà có thai thì xã hội coi như lăng loàn, gia đình nhục nhã. Bố mẹ nàng vừa giận con, vừa giận tôi, lại thêm xấu hổ khi đối diện mẹ tôi.

Bố nàng thở dài, cúi đầu trước mẹ tôi: “Chúng tôi xin lỗi bác… Con bé hư hỏng, chúng tôi không dạy bảo được nó nên thân. Giờ sự đã rồi, cũng chỉ dám mong gia đình chấp nhận…” Mẹ tôi ngồi đó, trong bộ áo nâu bạc màu, cười hiền, giọng ấm áp: “Anh chị đừng nói thế. Chồng tôi hi sinh hơn 2 chục năm rồi, để lại thằng bé này gánh vác cả gia đình. Hồi đó nó mới lớn đã phải ra đây 1 thân 1 mình vừa làm vừa học, còn phải lo nuôi mẹ, nuôi 2 đứa em còn tuổi ăn tuổi học, tôi chỉ quanh quẩn ở quê với mấy mảnh vườn.”

“Rồi nó trưởng thành, cáng đáng cho các em học hành, lo dựng dựng vợ gả chồng cho các em, lại còn phấn đấu xây dựng đất nước, mà quên mất chính mình. Là mẹ, tôi thương nó, xót nó lắm. Tôi giờ tuổi cao, chẳng biết còn sống được bao lâu, chỉ mong nó sớm yên bề gia thất, có người bên cạnh chăm lo chu toàn. Từ ngày gặp cháu nhà anh chị, tôi đã đem lòng yêu quý, mong hai đứa sớm nên duyên trăm năm. Chồng tôi dưới suối vàng có cháu đích tôn cũng thanh thản mà ngậm cười với tổ tiên. Tôi phải cảm ơn cháu nó, cảm ơn anh chị mới đúng…”

Lời mẹ nói như chạm vào lòng tôi, nước mắt trào ra không kìm được. Tôi nhìn sang, thấy bố mẹ nàng cũng rưng rưng, nàng cúi đầu, tay nắm chặt vạt áo, mắt đỏ hoe. Bố nàng hắng giọng, nói: “Thú thật với bác, trước nay tôi không ưa anh ấy lắm. Anh ấy trạc tuổi tôi, mà con bé nhà tôi là viên ngọc tôi nâng niu từ nhỏ, dạy dỗ cẩn thận. Ra đời, lại gặp người hơn nó cả một thế hệ, chuyện tình cảm tiến triển nhanh như gió cuốn, tôi sợ nó bị lừa, bị hư hỏng.”

“Tính con bé quật cường, tôi từng nghĩ có khi mất nó vì lầm đường lạc lối. Nhưng tiếp xúc với anh ấy nhiều lần, tôi dần có thiện cảm. Giờ nghe bác tâm sự, tôi lại thêm phần nể phục. Nếu bác và anh ấy thật lòng, con bé đã lựa chọn, thì vợ chồng tôi xin thuận theo duyên trời. Mong 2 nhà kết thông gia…” Ông quay sang tôi, cười nhẹ: “Nhưng tôi vẫn trách anh một chuyện. Anh với con bé… đến nước này rồi mà cứ… chú chú cháu cháu, sau này tôi biết xưng hô với anh thế nào đây?”

Cả nhà bật cười, không khí nặng nề tan biến, thay bằng niềm vui giản dị, hạnh phúc. Tôi đứng dậy, cúi đầu trước bố mẹ nàng: “Xin lỗi vì đã làm anh chị… à cô chú lo lắng thời gian qua. Tôi… à cháu hứa sẽ yêu thương, chăm sóc em ấy, làm cho em ấy được hạnh phúc…” Mẹ nàng lau nước mắt, nắm tay mẹ tôi: “Chị ơi, em cảm ơn chị… Con bé nhà em được chị thương là phúc của nó…” Nàng ngước lên nhìn tôi, mắt long lanh, khẽ cười – nụ cười làm lòng tôi ấm áp, như xua tan mọi căng thẳng.

Tôi chở mẹ ra về, trên đường về mẹ bảo: “Mẹ muốn ra lại bãi sông hồi trước …” Tôi gật đầu, lái xe qua những con đường theo trí nhớ. Tôi chỉ còn nhớ mang máng vị trí ấy, còn cảnh vật xung quanh đã thay đổi sau 20 năm rồi. Mãi thì cũng đến được bãi sông, dưới ánh trăng sáng rực. Gió đêm thổi qua, những bụi cỏ lau cao quá đầu người đung đưa, Hà Nội thay đổi nhanh, nhưng dường như chỉ chỗ này là chưa nhanh đến vậy, vẫn như khi mẹ con tôi từng bên nhau ở đây.

Mẹ tựa vào vai tôi, ngồi lặng trên bãi cỏ, ánh trăng soi xuống khuôn mặt mẹ, tóc bạc lòa xòa bay trong gió. Tôi thì thầm: “Mẹ… những lời mẹ nói khi nãy… chưa bao giờ mẹ nói với con…” Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng: “Đó là điều mẹ luôn nghĩ về con suốt bao năm… con ơi… mẹ tự hào vì con, nhưng cũng xót con vì mẹ và em mà quên bản thân mình. Giờ con có vợ sắp cưới, lại sắp cả có con đầu lòng, mẹ nhẹ lòng rồi…”

Tôi khóc, nước mắt rơi xuống tay mẹ, mẹ cũng khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lặng lẽ hòa vào đêm trăng. Tay tôi tìm đến cơ thể mẹ, vuốt ve lưng mẹ qua lớp áo mỏng, mẹ ngả vào lòng tôi, hơi thở mẹ ấm áp phả vào ngực tôi. Tôi cởi áo mẹ, rồi quần mẹ, mẹ cũng kéo quần tôi xuống, cả hai trần truồng giữa bãi cỏ lau, ánh trăng soi sáng làn da mẹ – gầy guộc nhưng thân thương. Hôm nay chẳng cần thuốc bôi trơn hay bao cao su, tôi hôn mẹ, môi mẹ khô nhưng mềm, lưỡi mẹ quấn lấy tôi như ngày xưa. Tôi cúi xuống, liếm lồn mẹ, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn 1 chút dưới tiếng mẹ rên: “Con ơi… con ơi… sướng lồn mẹ quá…”

Tôi đỡ mẹ nằm xuống, cỏ lau mềm mại lót dưới lưng mẹ, tôi đút buồi vào từ từ, cảm giác lồn mẹ ấm áp, từ từ, chậm rãi nhấp vào cho mẹ khỏi đau rát. Lồn mẹ không còn chặt nữa, nhưng cái ấm áp ấy tôi yêu suốt đời. “Bạch… bạch… bạch” tôi nhấp nhẹ, mẹ ôm tôi, tay vuốt lưng tôi: “Ư… chậm thôi con…” Tôi hôn lên trán mẹ, nhịp nhàng như sóng sông Hồng vỗ bờ, mỗi nhịp là một lời yêu không nói ra.

Mẹ rên: “Ư… mẹ ra…” lồn mẹ co bóp, không còn mạnh mẽ, nước chảy ra thấm vào cỏ. Tôi nhấp nhanh hơn “Bạch… bạch… bạch…” gió đêm mát lạnh thổi qua, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt mẹ – bình yên, hạnh phúc. Tôi bắn vào trong mẹ, dòng tinh nóng tràn đầy, chảy sâu trong mẹ, mẹ thì thầm: “Ôi… mẹ thích…” Tôi nằm đè lên mẹ, ôm mẹ, cả hai thở hổn hển, hòa vào tiếng gió và tiếng sóng sông, như đoạn cuối của khúc nhạc tình yêu cấm kỵ mà lãng mạn giữa mẹ con tôi.
 

bodaytien

Yếu sinh lý
bác tả cảnh làm tình hay mà phê vl. không biết thực tế chuyện LL này có nhiều hay không nữa. hư hỏng suy đồi mà kích thích thế. kk
 

bodaytien

Yếu sinh lý
mà bác viết hết 31 cháp thì đang liền cho anh đọc cho đã đi. ít ra mỗi ngày 1 chap thì yêu hơn
 

bulonmuonnam

Yếu sinh lý

CHAP 24: LÒNG MẸ​

[QUÁ KHỨ]

Hôm sau, tôi đưa mẹ sang nhà nàng nói chuyện. Bố mẹ nàng cũng lịch sự đón tiếp, đến khi nói chuyện thì lúc này, bố mẹ nàng mới biết chuyện nàng có bầu. Thời đó, phòng khám tư hiếm, bệnh viện công thì ngại chường mặt, nhưng những triệu chứng – trễ kinh, đau ngực – thì phụ nữ nào cũng nhận ra. Họ đã biết nàng trao trinh tiết cho tôi, nhưng chuyện có bầu lại ở một cấp độ khác. Mất trinh trước khi cưới đã là điều tiếng, “ăn cơm trước kẻng” mà có thai thì xã hội coi như lăng loàn, gia đình nhục nhã. Bố mẹ nàng vừa giận con, vừa giận tôi, lại thêm xấu hổ khi đối diện mẹ tôi.

Bố nàng thở dài, cúi đầu trước mẹ tôi: “Chúng tôi xin lỗi bác… Con bé hư hỏng, chúng tôi không dạy bảo được nó nên thân. Giờ sự đã rồi, cũng chỉ dám mong gia đình chấp nhận…” Mẹ tôi ngồi đó, trong bộ áo nâu bạc màu, cười hiền, giọng ấm áp: “Anh chị đừng nói thế. Chồng tôi hi sinh hơn 2 chục năm rồi, để lại thằng bé này gánh vác cả gia đình. Hồi đó nó mới lớn đã phải ra đây 1 thân 1 mình vừa làm vừa học, còn phải lo nuôi mẹ, nuôi 2 đứa em còn tuổi ăn tuổi học, tôi chỉ quanh quẩn ở quê với mấy mảnh vườn.”

“Rồi nó trưởng thành, cáng đáng cho các em học hành, lo dựng dựng vợ gả chồng cho các em, lại còn phấn đấu xây dựng đất nước, mà quên mất chính mình. Là mẹ, tôi thương nó, xót nó lắm. Tôi giờ tuổi cao, chẳng biết còn sống được bao lâu, chỉ mong nó sớm yên bề gia thất, có người bên cạnh chăm lo chu toàn. Từ ngày gặp cháu nhà anh chị, tôi đã đem lòng yêu quý, mong hai đứa sớm nên duyên trăm năm. Chồng tôi dưới suối vàng có cháu đích tôn cũng thanh thản mà ngậm cười với tổ tiên. Tôi phải cảm ơn cháu nó, cảm ơn anh chị mới đúng…”

Lời mẹ nói như chạm vào lòng tôi, nước mắt trào ra không kìm được. Tôi nhìn sang, thấy bố mẹ nàng cũng rưng rưng, nàng cúi đầu, tay nắm chặt vạt áo, mắt đỏ hoe. Bố nàng hắng giọng, nói: “Thú thật với bác, trước nay tôi không ưa anh ấy lắm. Anh ấy trạc tuổi tôi, mà con bé nhà tôi là viên ngọc tôi nâng niu từ nhỏ, dạy dỗ cẩn thận. Ra đời, lại gặp người hơn nó cả một thế hệ, chuyện tình cảm tiến triển nhanh như gió cuốn, tôi sợ nó bị lừa, bị hư hỏng.”

“Tính con bé quật cường, tôi từng nghĩ có khi mất nó vì lầm đường lạc lối. Nhưng tiếp xúc với anh ấy nhiều lần, tôi dần có thiện cảm. Giờ nghe bác tâm sự, tôi lại thêm phần nể phục. Nếu bác và anh ấy thật lòng, con bé đã lựa chọn, thì vợ chồng tôi xin thuận theo duyên trời. Mong 2 nhà kết thông gia…” Ông quay sang tôi, cười nhẹ: “Nhưng tôi vẫn trách anh một chuyện. Anh với con bé… đến nước này rồi mà cứ… chú chú cháu cháu, sau này tôi biết xưng hô với anh thế nào đây?”

Cả nhà bật cười, không khí nặng nề tan biến, thay bằng niềm vui giản dị, hạnh phúc. Tôi đứng dậy, cúi đầu trước bố mẹ nàng: “Xin lỗi vì đã làm anh chị… à cô chú lo lắng thời gian qua. Tôi… à cháu hứa sẽ yêu thương, chăm sóc em ấy, làm cho em ấy được hạnh phúc…” Mẹ nàng lau nước mắt, nắm tay mẹ tôi: “Chị ơi, em cảm ơn chị… Con bé nhà em được chị thương là phúc của nó…” Nàng ngước lên nhìn tôi, mắt long lanh, khẽ cười – nụ cười làm lòng tôi ấm áp, như xua tan mọi căng thẳng.

Tôi chở mẹ ra về, trên đường về mẹ bảo: “Mẹ muốn ra lại bãi sông hồi trước …” Tôi gật đầu, lái xe qua những con đường theo trí nhớ. Tôi chỉ còn nhớ mang máng vị trí ấy, còn cảnh vật xung quanh đã thay đổi sau 20 năm rồi. Mãi thì cũng đến được bãi sông, dưới ánh trăng sáng rực. Gió đêm thổi qua, những bụi cỏ lau cao quá đầu người đung đưa, Hà Nội thay đổi nhanh, nhưng dường như chỉ chỗ này là chưa nhanh đến vậy, vẫn như khi mẹ con tôi từng bên nhau ở đây.

Mẹ tựa vào vai tôi, ngồi lặng trên bãi cỏ, ánh trăng soi xuống khuôn mặt mẹ, tóc bạc lòa xòa bay trong gió. Tôi thì thầm: “Mẹ… những lời mẹ nói khi nãy… chưa bao giờ mẹ nói với con…” Mẹ nắm tay tôi, giọng dịu dàng: “Đó là điều mẹ luôn nghĩ về con suốt bao năm… con ơi… mẹ tự hào vì con, nhưng cũng xót con vì mẹ và em mà quên bản thân mình. Giờ con có vợ sắp cưới, lại sắp cả có con đầu lòng, mẹ nhẹ lòng rồi…”

Tôi khóc, nước mắt rơi xuống tay mẹ, mẹ cũng khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lặng lẽ hòa vào đêm trăng. Tay tôi tìm đến cơ thể mẹ, vuốt ve lưng mẹ qua lớp áo mỏng, mẹ ngả vào lòng tôi, hơi thở mẹ ấm áp phả vào ngực tôi. Tôi cởi áo mẹ, rồi quần mẹ, mẹ cũng kéo quần tôi xuống, cả hai trần truồng giữa bãi cỏ lau, ánh trăng soi sáng làn da mẹ – gầy guộc nhưng thân thương. Hôm nay chẳng cần thuốc bôi trơn hay bao cao su, tôi hôn mẹ, môi mẹ khô nhưng mềm, lưỡi mẹ quấn lấy tôi như ngày xưa. Tôi cúi xuống, liếm lồn mẹ, nước nhờn rỉ ra nhiều hơn 1 chút dưới tiếng mẹ rên: “Con ơi… con ơi… sướng lồn mẹ quá…”

Tôi đỡ mẹ nằm xuống, cỏ lau mềm mại lót dưới lưng mẹ, tôi đút buồi vào từ từ, cảm giác lồn mẹ ấm áp, từ từ, chậm rãi nhấp vào cho mẹ khỏi đau rát. Lồn mẹ không còn chặt nữa, nhưng cái ấm áp ấy tôi yêu suốt đời. “Bạch… bạch… bạch” tôi nhấp nhẹ, mẹ ôm tôi, tay vuốt lưng tôi: “Ư… chậm thôi con…” Tôi hôn lên trán mẹ, nhịp nhàng như sóng sông Hồng vỗ bờ, mỗi nhịp là một lời yêu không nói ra.

Mẹ rên: “Ư… mẹ ra…” lồn mẹ co bóp, không còn mạnh mẽ, nước chảy ra thấm vào cỏ. Tôi nhấp nhanh hơn “Bạch… bạch… bạch…” gió đêm mát lạnh thổi qua, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt mẹ – bình yên, hạnh phúc. Tôi bắn vào trong mẹ, dòng tinh nóng tràn đầy, chảy sâu trong mẹ, mẹ thì thầm: “Ôi… mẹ thích…” Tôi nằm đè lên mẹ, ôm mẹ, cả hai thở hổn hển, hòa vào tiếng gió và tiếng sóng sông, như đoạn cuối của khúc nhạc tình yêu cấm kỵ mà lãng mạn giữa mẹ con tôi.
.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 25: CÔNG KHAI​

[QUÁ KHỨ]

Sáng hôm sau, tôi gõ cửa phòng chú giám đốc, trưa nay toàn xí nghiệp sẽ có buổi liên hoan công bố dự án mới thực hiện hợp đồng lớn mà tôi đưa về, có 1 việc nhất định tôi phải gặp chú trước buổi liên hoan. Chú năm đó cũng gần 60 tuổi, trước đây là người trực tiếp dẫn dắt tôi từ ngày đầu tôi về xí nghiệp. Khi đó chú còn là 1 trưởng phòng, sự sáng suốt và quyết đoán của chú giúp chú vững bước trở thành giám đốc xí nghiệp, lèo lái sự thành công của cả tập thể.

Chú trọng người tài, luôn tiếp thu kiến thức mới cũng như không ngại thay đổi tư duy theo thời cuộc. Hơn 17 năm qua, chú là người anh lớn nhận ra khả năng của tôi, đã tạo nhiều điều kiện cho tôi đương đầu những thử thách mới, hỗ trợ, cất nhắc tôi lên vị trí phó giám đốc xí nghiệp. Tình cảm giữa tôi và chú hết sức trung thành và thân thiết.

Về cá nhân, chú cùng vài lần mai mối nhiệt tình cho tôi, kể cả với những cô cháu họ trong gia đình chú đến cả con gái của bạn đồng cấp với chú ở các cơ quan khác. Đáng tiếc hay cũng có khi lại là đáng may khi tôi chả thành công với mối nào. Chú bực, còn mắng vốn “Thôi công việc thì tao làm với chú mày, còn chuyện gia đình thì tao mặc, không giúp nữa.”

“Chú có bận không ạ, cho cháu xin ít phút chú nhé?” tôi cất giọng, tay gõ cánh cửa đang mở. Chú ngước lên từ chồng giấy tờ, cười hiền: “Vào đi, có chuyện gì mà trông mày nghiêm trọng thế cháu?”, đoạn ra bàn nước pha ấm trà. Tôi đóng cửa, ngồi xuống đối diện chú hít sâu, rồi thổ lộ: “Cháu muốn xin phép chú một chuyện… là chuyện cá nhân của cháu…”

“Chà chà cái thằng này, có tình yêu tình báo rồi phải không? Kể ngay tao nghe xem nào!” chú cười khà, ra vẻ cực kỳ tò mò. “Dạ vâng ạ, chuyện là thời gian vừa rồi cháu có tìm hiểu 1 cô gái, mối quan hệ thì trong sáng nhưng với xí nghiệp mình thì lại hơi nhạy cảm 1 chút ạ.” Tôi ngập ngừng dẫn dắt.

“Để tao đoán nhé… có phải con bé thực tập sinh mới được bổ nhiệm về bộ phận của chú mày năm trước không?” chú vươn người lên tò mò. “Ơ, dạ… sao chú lại biết ạ?” Tôi lắp bắp, hơi bất ngờ. Chú vỗ đùi đánh đét, cười sảng khoái “Cuối cùng thì rốt cuộc cũng đúng ý tao rồi!” rồi đưa tay nhấp ngụm nước trà trong sự bất ngờ của tôi.

Chú cười khách vỗ vai tôi, vừa nói “Chú mày cứ suốt ngày cắm đầu vào công việc, đám bên dưới thì nhiều chuyện bàn tán mãi suốt bao năm qua. Tao coi chú mày vừa như đệ tử ruột, vừa như con cháu trong nhà, tao biết chú mày cũng gặp hết đám này đám nọ: trẻ măng có, quá lứa cũng có, xinh đẹp nết na cũng rồi, hiền dịu đảm đang cũng thế… nhưng chả đến đâu vào đâu cả…, có lẽ với chú mày, thúc ép không đem lại kết quả.” chú lại nhấp ngụm nước trà. Rồi nói tiếp.

“Năm ngoái mày có đề bạt con bé tạm làm trợ lý. Tao cũng chả nghĩ sâu xa gì đâu, mười mấy năm chú mày làm với tao, chú mày cũng đề bạt nhiều nhân viên chất lượng, nam có, nữ có. Nên tao chắc nó xuất phát như tính cách bình thường của chú mày chứ không có ý đồ cá nhân. Tao để ý thấy con bé cũng có chút nhan sắc, ngoan ngoãn, trong công việc cũng chăm chỉ và có chút cả tài năng, tao cũng chẳng quan tâm đến tuổi tác mà cũng có ý ngắm cho chú mày.” Chú dừng lại lấy hơi, rồi lại tiếp:

“Nhân thể khi mày đề xuất cho con bé đi cùng công tác trong nhiều chuyến đi nước ngoài, bên phòng nhân sự khi phê duyệt có phàn nàn với tao là con bé mới vào thực tập. Nhưng tao hiểu chú mày thế nào, lại có ý gán ghép nên tao bảo đây là quyết định của tao để chú mày bồi dưỡng nhân tài kế cận, nhận bừa con bé là cháu họ tao giao mày dạy dỗ, nhưng cấm tiệt tụi nó bàn tán, tao mà nghe được là tao xử lý nên thông tin cũng êm xuôi.” Chú vẫn nói tiếp trong nụ cười đắc thắng.

“Tao biết thúc ép không được với chú mày, nên cứ thử để mưa dầm thấm lâu, mày cứ cắm đầu với công việc, thì tao dùng công việc để đẩy, cuối cùng cũng không thoát được ý trời. Tao chờ ngày này mấy tháng rồi! Ha ha ha”. Tôi nghệt mặt ra, từng này tuổi đầu rồi mà… “Dạ chú đã nói thế thì cháu cũng không biết giấu gì hơn nữa. Cháu với cô ấy cũng tìm hiểu nhau hơn nửa năm nay, gia đình 2 bên cũng đã gặp gỡ.” tôi nói dối để giữ danh giá cho nàng. “Đúng, đúng, xúc tiến nhanh đi cháu!” Chú lại vỗ vai tôi cười hà hà. “Dạ. Hôm nay cháu tính mượn buổi tiệc trưa để công khai với xí nghiệp, không biết ý chú thế nào?”

“Tao tưởng mày định sống cô độc cả đời, giờ có người bên cạnh, tao yên tâm rồi. Công khai đi, cứ tự nhiên, chú ủng hộ hết mình!” Tôi thở phào, cúi đầu: “Cháu cảm ơn chú…” Chú gật đầu, mắt lấp lánh: “Tao lại chả mừng cho mày quá chứ, thằng ranh!”

Buổi liên hoan trưa đó, xí nghiệp rộn ràng ăn mừng đơn hàng lớn nhất từ trước đến giờ, sắp tới sẽ thay đổi cuộc sống của cả mọi người. Tiếng cười nói vang khắp hội trường. Theo kịch bản, MC mời các lãnh đạo phát biểu, và tôi là người cuối cùng đứng lên. Tôi cầm micro, giọng điềm đạm: “Tôi không dám nhận công lao về mình. Thành công hôm nay là nhờ tập thể, nhờ các anh em đã đồng lòng để bộ phận kinh doanh quốc tế chúng ta cạnh tranh với doanh nghiệp nước ngoài. Tôi xin cảm ơn tất cả vì những đóng góp không mệt mỏi…” Tiếng vỗ tay vang lên, tôi cúi đầu chào nhẹ, vốn phải trả micro cho MC để khai mạc bữa tiệc. Nhưng tôi giơ tay, xin giữ lại: “Xin cho tôi phát biểu thêm 1 phần nữa…”

Cả hội trường xôn xao, ánh mắt tò mò đổ dồn về tôi. “Hôm nay, tôi muốn mời một người lên sân khấu,” tôi nói tiếp. “Ai vậy?” tiếng ồn ào nổi lên, tôi mỉm cười, đọc to tên nàng. Mọi người ồ lên ngạc nhiên, vài tiếng huýt sáo vang lên từ góc phòng. Nàng bước lên, dáng vẻ tự tin như khi đối diện đối tác nước ngoài, nhưng tôi đọc được trong mắt nàng chút lo lắng thoáng qua. Nàng đứng cạnh tôi, tay khẽ run, tôi nhìn nàng, rồi nói: “Hôm nay tôi mời cô ấy lên không phải vì việc công, mà vì việc riêng. Thưa quý vị, tôi năm nay gần 40, suốt 17 năm gắn bó với xí nghiệp, đồng hành cùng anh em, tôi mải mê công việc, có lúc nghĩ mình chẳng còn gì ngoài nó. Nhưng rồi cô gái này xuất hiện. Thời gian qua làm việc cùng nhau, chúng tôi cũng nảy sinh tình cảm cá nhân. Nhờ công việc, chúng tôi trong sáng tìm hiểu nhau, đã gặp gỡ hai bên gia đình và được đồng ý. Thời gian đã chín muồi, hôm nay tôi xin công khai mối quan hệ này, và mời cả xí nghiệp đến dự đám cưới của chúng tôi trong một ngày rất gần!”

Cả hội trường hơi có chút bất ngờ, có lẽ khoảng cách tuổi tác giữa tôi và nàng cũng như mối quan hệ bí mật trong công việc, cũng mới chỉ gần 1 năm khiến mọi người hơi có chút phản ứng, nơi thì có vẻ ủng hộ, nơi có vẻ lại đang có chút hiềm nghi. Dù là người bản lĩnh nhưng tôi cũng có chút hơi hoảng. Lúc này, chú giám đốc bước lên đầu tiên, bắt tay tôi chặt: “Chúc mừng cháu!” rồi quay sang nàng, cười hiền: “Cháu làm tốt lắm, giữ thằng này cho chắc nhé!”

Chú giám đốc giơ tay lấy micro từ tôi, giọng sang sảng: “Tôi xin có vài lời. Đồng chí này làm việc với tôi 17 năm, gần như là cánh tay phải của tôi, tài năng thì ai cũng biết, nhân cách cũng tuyệt vời, đóng góp cho xí nghiệp ta thì công đầu, nhưng đời tư thì kín như bưng. Tôi từng lo đồng chí cô độc mãi, giờ đồng chí tìm được hạnh phúc, tôi mừng hơn ai hết. Tôi tin đồng chí không chỉ là phó giám đốc giỏi, mà còn là người đàn ông có trách nhiệm. Hôm nay, cả xí nghiệp chúng ta chúc mừng 2 đồng chí này!”

Tức thì cả hội trường rào rào những lời vỗ tay chúc mừng, các phó giám đốc khác cũng lên bắt tay chúc mừng tôi và nàng. Chú giơ ly rượu, hô vang: “Chúc mừng đôi uyên ương! Tôi tuyên bố khai tiệc!” Mọi người nâng ly theo, tiếng cụng ly lanh canh vang lên trong không khí ấm áp. Tôi ghé vào tai chú “Cháu cảm ơn chú nhiều!”

Tối hôm đó, tại căn biệt thự, tôi và nàng nằm ôm nhau trên sofa. Tôi sờ bụng nàng cảm nhận xem con lớn đến đâu rồi, nhưng có lẽ còn quá sớm. “Trưa nay cháu sợ muốn chết…” Tôi cười: “Nhưng cháu bước đi tự tin lắm còn gì…” Nàng ép chặt ngực vào tôi, thì thầm tiếp: “Hôm nọ nghe bà nói mà cháu suýt khóc. Lúc bà với chú về, bố mẹ gọi cháu lại hỏi chuyện, hỏi cháu định thế nào…” Tôi ôm chặt nàng, tay xoa bờ lưng trần mịn màng, lim dim, thì thào vào tai: “Thế cháu bảo bố mẹ sao?” Nàng cười: “Cháu chả muốn về với bố mẹ, cháu muốn ở bên chú thôi…” Tôi hỏi tiếp: “Ở bên chú thì thế nào?” Nàng nhổm dậy, thò tay vào quần tôi, sục buồi tôi đáp: “Thì như thế này này!” ánh mắt vừa ngây thơ vừa tà dâm.

Tôi lườm nàng, mấy hôm rồi tôi chưa kịp có thời gian để tìm hiểu thêm về chuyện quan hệ sau khi mới thụ thai nên cũng chưa dám đi xa hơn những động chạm bên ngoài. Đưa tay vê nhẹ núm vú tí tẹo của nàng, nàng rụt lại “Úi đau!” nên tôi lại ôm nàng nằm xuống. Nàng ghé sát, hỏi: “Thế có đổi cách xưng hô không chú?” Tôi nhìn nàng, hỏi ngược: “Ý cháu sao?” Nàng thỏ thẻ: “Cháu thích thế này hơn. Không phải ngại đổi, mà cháu thích gọi chú…” Tôi ôm nàng chặt, xoa bụng nàng “Vậy khi riêng với nhau thì cứ thế này nhé. Còn bên ngoài, mình sửa anh – em cho dễ xưng hô…”

Tôi đưa nàng về, đường hoàng dắt tay bước đến tận cửa, dõng dạc chào bố mẹ vợ tương lai: “Dạ cháu chào cô chú, cháu đưa em nó về đến nơi ạ!” Bố nàng cười: “Sắp thành người nhà cả rồi còn khách sáo làm gì, anh… à cháu vào nhà uống nước đã rồi về!” Tôi đáp: “Dạ, cháu xin phép cô chú, giờ cũng hơi muộn rồi, cháu về cho mẹ nghỉ sớm không bà lại chờ mở cửa ạ.”. “Vậy anh… à cháu về cẩn thận nhé!” bố nàng ôn tồn bảo, trong mắt ánh lên sự trân trọng với người đàn ông hiếu thảo. Mẹ nàng nhéo tai thằng em trai nàng đang ngồi vắt vẻo “Đấy. Liệu mà học anh rể tương lai đi nhé”.

Thằng nhóc 15 tuổi chào tôi, tôi vẫy tay chào cả nhà rồi ra về. Lòng nghĩ chà, nếu mẹ nàng biết chuyện giữa tôi và mẹ, liệu mẹ nàng có muốn thằng em nàng học làm chuyện giống tôi không? Tôi phóng xe về lại căn hộ tập thể, nơi mẹ đang chờ tôi, trên giường, với tất cả cơ thể mẹ. Nghĩ đến đó buồi tôi cương lên, lòng tôi khấp khởi, hạnh phúc vì 1 ngày trọn vẹn.

[HIỆN TẠI]

Năm sau thì xí nghiệp tôi cổ phần hóa, trở thành công ty cổ phần, chú giám đốc làm chủ tịch hội đồng quản trị và tổng giám đốc. Chú điều hành công ty thêm 10 năm nữa, 70 tuổi mới về hưu, vẫn xuất hiện trong ban cố vấn. Tôi cũng nằm trong hội đồng quản trị, làm phó tổng giám đốc hỗ trợ chú suốt thời gian đó. Sau khi chú nghỉ hưu, tôi trở thành tổng giám đốc, điều hành mọi việc suốt 15 năm nay.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo