Mẹ tôi tình tôi - Loạn luân thời chiến

sunshine69

Yếu sinh lý

CHAP 30: VIÊM MÃN​

[QUÁ KHỨ]

Sau đám cưới, cuộc sống của tôi bước vào giai đoạn mới. Khi này nàng mang thai đã gần 5 tháng, bụng lùm lùm lộ rõ, chúng tôi vẫn chăm chỉ làm việc ở xí nghiệp, nhưng mỗi đêm về nhà, tôi không thể cưỡng lại ham muốn với nàng. Cái cảm giác đầu tiên được chịch một bà bầu, bụng cứ lớn từng ngày, đứa con sắp chào đời đạp trong bụng, mang lại trải nghiệm tình dục hoàn toàn mới lạ với tôi. Mẹ vẫn ở bên, sống cùng chúng tôi trong căn biệt thự, chăm sóc hai vợ chồng, nhưng ranh giới giữa tôi và mẹ đã được giữ vững, dù lòng tôi vẫn day dứt nhớ những ngày xưa.

Những tháng đầu sau cưới, bụng nàng lớn dần, vú nàng căng hơn, núm vú sẫm màu lại, nở to hơn hạt đậu nhỏ ban đâu, mỗi lần tôi sờ, nàng đều rên khẽ vì nhạy cảm, nhưng đỡ đau nhiều hơn trước. Tôi học cách địt nàng nhẹ nhàng, không còn nhấp mạnh như trước. Một đêm, khi thai được 6 tháng, nàng nằm quay lưng về phía tôi. Tôi nhẹ nhàng từ từ vén cái váy ngủ lên tận cổ, bò xuống dưới vục mặt vào tôi bờ mông to của nàng, le người liềm lồn nàng từ phía sau, tay ve vuốt mông lưng và bụng.

Nàng vẫn ngủ, nước từ lồn ứa ra, rồi như nàng đã tỉnh khi không chịu nổi những phản ứng từ cơ thể, giơ 1 chân lên để tôi dễ dàng mút những dòng nước chảy ra từ lồn nàng, mân mê hột le nàng từ phía sau. Tôi nhổm dậy đặt nàng nằm nghiêng, bụng bầu vắt sang 1 bên, đút buồi vào lồn nàng, nhấp từng cái nhè nhẹ. Tôi hôn lên môi nàng, lưỡi nàng ngọt ngào đáp lại. 1 tay tôi xoa lưng xoa mông thi thoảng vỗ đánh đét 1 cái, 1 tay tôi bóp vú và xoa bụng nàng. “Bạch… bạch… bạch” từng nhịp nhấp chậm rãi mà dứt khoát, lồn nàng ép chặt lấy buồi tôi, nàng rên “Ư… sướng… chú… chú ơi… sướng…”

Tôi ôm bụng nàng, cảm nhận con đạp nhẹ sau nhịp nhấp, lòng tôi rạo rực lạ thường “Con đạp kìa cháu…” Nàng cười đặt tay lên tay tôi, ấn vào chỗ chân con đạp “Hai mẹ con cháu đang ngủ mà chú hư đánh thức…”. “Ơ thế chú dừng cho 2 mẹ con ngủ nhé?”. “Ai cho chú dừng mà dừng?” nàng đánh yêu vào mông tôi, đang nhấp nhổm trên mông nàng.

Tôi nhấp đều “Bạch… bạch… bạch…” tay vuốt vú nàng, vài giọt sữa non vàng nhạt rỉ ra từ núm vú. Tôi cúi xuống, mút nhẹ, vị sữa non ngọt thanh, hơi tanh, khác hẳn cảm giác từng mút vú mẹ. “Cháu có sữa rồi…” tôi thì thầm, nàng đỏ mặt “Chú mút đi… cháu thích…” Tôi nhấp nhanh hơn “Bạch… bạch… bạch…” mút mạnh núm vú, sữa non chảy ít nhưng đủ làm tôi tê dại.

Nàng cong người “Ư… chú ơi… cháu sướng…” lồn nàng co bóp, nước nhờn trào ra, tôi xuất vào trong lồn nàng, dòng tinh nóng hổi phun nhẹ, nàng trân người “Ư… ấm quá…” rồi ôm tôi “Chú ơi… cháu yêu chú…” Tôi ôm nàng trong cơn cực khoái còn đang âm ỉ, lòng hạnh phúc – trải nghiệm bà bầu này là lần đầu, đúng là chơi gái chửa sướng nửa đời người.

Những tháng sau, bụng nàng to hơn, tôi thử nhiều tư thế mới: nàng ngồi trên tôi, tôi đỡ mông nàng nhấp từ dưới, hoặc quỳ sau nàng nhấp nhẹ. Mỗi lần con đạp, tôi dừng lại cười “Chú vào thăm mà con nó không chịu đây này…” Nàng cũng cười “Ai bảo chú dài và to, chọc vào con sao nó chịu được”. Tôi lại đùa “Cứ chê dài và to mà mẹ nó cứ đòi đấy chứ…” Tôi mút sữa non thường xuyên, vú nàng giờ rỉ nhiều hơn, dòng sữa ngọt ngào làm tôi nghiện, một cảm giác nhục dục mới mà mẹ không bao giờ cho tôi được.

Mẹ sống cùng chúng tôi, ngày nào cũng nấu ăn, giặt đồ, chăm nàng như con ruột. “Nó đang bầu con so, như mẹ mang con ngày trước, con đừng để nó mệt…” mẹ dặn, tôi gật “Dạ, con biết…” nhưng mỗi lần nhìn mẹ, lòng tôi lại nhói lên. Có đêm, sau khi nàng đã say ngủ, tôi đôi khi mò xuống phòng mẹ, hai mẹ con ngồi nhìn nhau, không nói gì. Có lần tôi ôm mẹ chặt, mẹ cũng ôm tôi, hơi thở mẹ ấm áp trên vai tôi, tôi thì thầm “Con nhớ mẹ…” Mẹ vuốt lưng tôi “Mẹ cũng nhớ con…” Tôi gật, nước mắt lăn dài, chúng tôi chỉ ôm, không sờ mó, giữ đúng lời thề năm đó, dù lòng tôi vẫn khao khát mẹ đến cháy bỏng.

Một ngày, tôi đưa mẹ về căn hộ tập thể cũ lấy vài món đồ còn sót lại. Căn phòng nhỏ giờ phủ bụi, chiếc giường cũ, cửa sổ cạnh giường – nơi tôi từng chịch mẹ và cả nàng – vẫn đứng đó, như chứng nhân của quá khứ. Mẹ đứng cạnh cửa sổ, vuốt bậu cửa “Ngày xưa, mẹ con mình ở đây…” Tôi đến gần, ôm mẹ từ sau “Con nhớ từng góc nhỏ… mẹ ơi…” Mẹ quay lại, mắt đỏ “Mẹ cũng nhớ…” Tôi gật, không dám hôn mẹ, chỉ đứng nhìn, kỷ niệm ùa về: những đêm “Bạch… bạch… bạch…” bên chiếc cửa sổ tròn, tiếng rên của mẹ, dòng tinh tôi từng phóng vào mẹ. Chúng tôi lấy đồ, rời đi, lòng tôi nặng trĩu, như bỏ lại một phần đời mình trong căn hộ bé nhỏ ấy.

Đầu năm sau ,nàng sinh con trai. Tôi đứng ngoài phòng sinh, hồi hộp, khi nghe tiếng khóc trẻ vang lên, tôi lao vào. Y tá đưa thằng bé cho tôi, đỏ hỏn, mắt nhắm chặt, thằng bé trông giống ông nội quá. Tôi bế nó sang cho mẹ đang ngồi cạnh, mẹ đón cháu, mắt lấp lánh hạnh phúc “Giống con ngày xưa chưa này… trộm vía… yêu lắm… ôi nhìn cái con chim cu của nó này…” mẹ cười, nụ cười mãn nguyện.

2 hôm sau được về nhà, nàng nằm trên giường, cho con bú. Tôi ngồi cạnh, nhìn nàng đút đầu ti vào miệng thằng bé, dòng sữa trắng chảy ra, thằng bé mút ngon lành. Tôi không thể không nghĩ: nếu một ngày, nàng và con trai tôi cũng như tôi và mẹ thì sao? Ý nghĩ ấy làm tôi rùng mình, nhưng cũng khơi dậy một cảm giác kỳ lạ. Tôi đến gần nàng, cúi xuống cạnh con trai, nhẹ nhàng mút núm vú còn lại của nàng. Sữa trắng ngọt ngào tràn vào miệng, nàng đánh yêu vào má “Chú làm gì thế?” Tôi ngẩng lên, sữa còn dính môi “Chú muốn cho con nó biết ai là thằng bú trước…” Nàng cười khanh khách, xoa đầu thằng bé, rồi xoa đầu tôi âu yếm “Chú ơi… chú này… sinh con cho chú rồi, cháu gọi con chú bằng gì đây?”
Nhẹ nhàng sâu lắng, happy end. Không biết sau truyện này còn tác phẩm nào nữa không bác ơi?
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo