Mẹ tôi tình tôi - Loạn luân thời chiến

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 17: KHOẢNG CÁCH​

[QUÁ KHỨ]

Từ sau cái đêm mẹ cưỡi ngựa và ép tôi hứa trong 2 năm phải lấy vợ, tôi và mẹ quan hệ đã ít, nay còn ít đi nhiều. Mẹ giờ đã 58 tuổi, già đi trông thấy, tóc bạc gần hết, cơ thể không còn sức sống như xưa. Nhu cầu tình dục của mẹ giảm rõ rệt, chẳng còn cái ham muốn cháy bỏng ngày nào. Dù tôi dùng gel bôi trơn và bao cao su, mẹ vẫn đau đớn sau mỗi lần quan hệ. Không phải ngay lúc đó, khi tiếng “Bạch… bạch… bạch…” vẫn còn đang vang lên và tiếng mẹ rên khẽ: “Ôi… sướng lồn…”, mà là những ngày sau, khi mẹ đi lại hay ngồi xuống ghế, tôi nghe tiếng suýt xoa khe khẽ, đôi khi mẹ nhăn mặt, tay ôm bụng dưới. Tôi xót, biết mẹ cố chiều tôi, nhưng cơ thể mẹ không chịu nổi nữa.

Chiến tranh lạnh không còn nhiều như xưa, mẹ vẫn cố gắng đáp ứng tôi những lúc tôi có nhu cầu, mẹ giúp tôi thủ dâm và bú buồi để tôi xuất tinh cho khỏi căng tức. Mẹ vẫn lên đỉnh nếu tôi liếm lồn mẹ, lưỡi tôi ngoáy quanh hột le, mút nhẹ đám lông bạc, nhưng thời gian lâu hơn, và có khi còn không thể lên đỉnh. Trong ánh mắt của mẹ tôi vẫn thấy sự khao khát muốn tôi đút buồi vào lồn mẹ, bắn vào trong mẹ, nhưng lồn mẹ cũng ko thể co bóp được như xưa. Một lần mẹ tâm sự, giọng buồn buồn: “Mẹ vẫn nhớ cảm giác sướng từ trong lồn, từ bên trong… chứ không phải bên ngoài như giờ…” Tôi ôm mẹ, lòng đau nhói, không biết làm sao để mẹ sướng như xưa.

Tôi vẫn chịu khó thử hẹn hò, đồng ý những lời giới thiệu từ bạn bè, đồng nghiệp. Cố gắng gặp họ nhiều hơn ở những địa điểm lãng mạng, cố gắng tặng hoa tặng quà, nhưng tất cả đều làm tôi cảm thấy mình giả tạo. Tôi có thể giấu cả thế giới quan hệ loạn luân của mẹ con tôi. Nhưng lừa dối tỉnh cảm của chính mình đẩy tôi vào tuyệt vọng.

Có lần tôi hỏi mẹ “Nếu con lấy bừa 1 người nhưng không hề yêu người đó thì mẹ thấy sao?” Mẹ suy nghĩ 1 lúc, rồi nhỏ nhẹ “Ngày xưa mẹ với bố con cũng đâu có yêu nhau, thậm chí còn chả biết nhau trước khi cưới!” Khoảng cách giữa tôi và mẹ, giữa hai thế hệ, cho dù có san lấp bằng cách đút 2 cái bộ phận sinh dục vào trong nhau, vẫn xa vời vợi.

Rồi thì chả hiểu trời chiều lòng người. Lòng tôi hay lòng mẹ? Nàng xuất hiện. 20 tuổi, không xinh đẹp cao sang, cũng chẳng quá giỏi giang, chỉ học 2 năm cao đẳng, xuất thân bình thường, là thực tập sinh tại xí nghiệp tôi. Nàng nhỏ nhỏ, có làn da ngăm, tóc đen dài buộc gọn, gương mặt tròn, đôi mắt sáng nhưng không sắc. Mang lại cho người ta cái cảm giác nhẹ nhàng nhưng không tỏ ra yếu ớt, chăm chỉ tiếp thu kiến thức, đôi khi bị đồng nghiệp bắt nạt vì tính cam chịu.

Tôi gặp nàng lần đầu tiên khi xuống phân xưởng sản xuất, nàng đang mang tài liệu hướng dẫn xuống bàn giao cho quản đốc để đào tạo đám công nhân. Thấy nàng ngồ ngộ ngây thơ, bọn công nhân treo gẹo. “Để cho con bé yên đi. Mấy thằng này. Tập trung làm việc vào. Sản phẩm lần này cần chất lượng phải đảm bảo. Không được để có sai sót.” Giọng tôi nghiêm, mấy thằng công nhân trẻ im re. Nàng nhìn tôi, lí nhí: “Cháu cảm ơn chú…” Tôi gật đầu nói “Cháu xong việc dưới này thì về lại văn phòng. Quy định dưới này phải mang đồ bảo hiểm lao động.” Nàng lại lí nhí “Dạ”, rồi tôi bỏ đi, vốn chẳng để lại nàng trong tâm trí, cũng chẳng có ấn tượng gì.

Lần thứ 2 là lúc ở trên văn phòng, tôi có việc phải sang bên phòng kế toán, ngang qua phòng tài vụ, lại thấy V, một cô bé hơn nàng mấy tuổi cũng đã làm tại xí nghiệp được mấy năm đang trách mắng nàng vụng về vừa làm rơi tập tài liệu, tài liệu rơi xuống đất còn chưa kịp nhặt lên. Tôi tiến tới nhặt mấy tài liệu rơi dưới đất, còn V và nàng thấy tôi đến chợt im bặt. Tôi cười nói với V “Cái cô V này đúng nổi tiếng đanh đá nhỉ? Chỉ là rơi thôi mà, chú cũng đánh rơi hoài có sao đâu? Bỏ qua đi, em nó có bài học rồi, rồi tôi đưa tập tài liệu cho nàng “Lần sau cháu cẩn thận hơn!” Nàng đỡ lấy tập tài liệu lễ phép nói “Dạ cháu cảm ơn chú”.

Chợt tôi thấy trong tập tài liệu nàng mang có 1 quyển Headway (là 1 loại sách dạy tiếng Anh hồi đó). Tò mò, vì thời này người ta học tiếng Nga nhiều hơn là tiếng Anh, tôi chợt buông 1 câu hỏi:

– Can you speak English? (Cháu nói được tiếng Anh không?)

– Yes, I guess. (Dạ, cháu nói được ạ) – Nàng trả lời.

– Good! What your level now? (Tốt lắm, trình độ của cháu thế nào?)

– I’m good reading, medium at listening and speaking but still weak at writing (Cháu khá ở đọc, nghe và nói thì trung bình, còn kỹ năng viết vẫn còn yếu ạ)

– Good! Get more practice. (Tốt lắm, phải rèn luyện nhiều vào)

Ở thời điểm đó, không nhiều người Việt Nam sử dụng được tiếng Anh, chứ không dám nói đến giỏi. Nhưng qua cách phát âm, tôi thấy nàng có nền tảng khá tốt, phát âm khá chuẩn và trôi chảy, về từ vựng cũng khá. Tôi bắt đầu có ấn tượng với nàng, tuy nhiên chỉ dừng lại ở việc 1 cô bé biết tiếng Anh để sử dụng cho công việc

Từ đó khi thi thoảng gặp, nàng đều chào tôi rất lễ phép, còn tôi thì có đôi lúc trao đổi với nàng mấy câu tiếng Anh để thử phản ứng và trình độ. Nàng cảm ơn tôi vì giúp nàng luyện tập, tôi nói không có gì, tôi cũng coi như mình có môi trường luyện vài câu vì quanh đây chả có ai để sử dụng cả.

Cũng được mấy tháng, cho đến khi trợ lý của tôi gặp 1 tai nạn lao động lúc đang xuống phân xưởng sản xuất kiểm tra chất lượng sản phẩm. Tay cậu ta bị dập gãy nên việc ghi chép gần như không thực hiện được. Việc phục hồi được đánh giá cũng rất mất thời gian. Lúc này xí nghiệp sắp đón một đoàn khách nước ngoài quan trọng, cần thư ký để ghi chép, đặc biệt phải biết tiếng Anh để hỗ trợ. Tôi nghĩ ngay đến nàng. Trong buổi họp ban lãnh đạo xí nghiệp trước khi tiếp đón đoàn khách. Tôi đề xuất để nàng tạm thời đảm nhiệm vai trò thư ký.

Vốn tôi được đánh giá rất cao vì sự chuyên nghiệp trong công việc cũng như nghiệp vụ, ban giám đốc đồng ý thử việc người tôi đề bạt. Sau 2 buổi tôi trực tiếp đào tạo riêng về tác phong và cách ghi chép, nàng thực hiện xuất sắc nhiệm vụ được giao, không những thế, những trao đổi giao tiếp ngoài công việc với khách hàng nàng cũng làm rất tốt với thái độ dễ thương, khiến khách hàng rất hài lòng.

Chú giám đốc quyết định thuyên chuyển nàng từ bộ phận tài vụ sang bộ phận kinh doanh quốc tế do tôi phụ trách, vừa để học hỏi, vừa tạm thay trợ lý đến khi cậu kia hồi phục. Từ đó, tôi và nàng thường xuyên trao đổi bằng tiếng Anh, vừa trau dồi, vừa bàn công việc, nàng dần trở thành người tôi tin cậy trong những việc cần ngoại ngữ.

Nhưng điều đặc biệt nhất ở nàng là nàng gợi tôi nhớ đến mẹ tôi ngày xưa – cái bóng lưng thoăn thoắt xử lý việc như thời mẹ tháo vát, tảo tần nuôi 3 anh em tôi khi bố ra chiến trường. Nàng không mạnh mẽ như mẹ, nhưng cái cách nàng kiên nhẫn làm việc, chịu đựng khó khăn, làm tôi thoáng thấy bóng dáng mẹ trong nàng.

Những chuyến công tác nước ngoài sau đó tại các quốc gia dùng tiếng Anh, tôi đề xuất nàng đi cùng đội ngũ trợ lý, với mục tiêu đào tạo lứa kế cận giỏi tiếng Anh để mở ra những cơ hội mới trong tương lai cho xí nghiệp và được ban giám đốc chấp thuận.

Vốn là người có nhiều kinh nghiệm đi đây đi đó, lại giữ vị trí cao trong ban lãnh đạo xí nghiệp, tôi cũng khá rủng rỉnh và hay dốc hầu bao mời đội ngũ trợ lý trẻ trải nghiệm các món ăn, phong cách sống, địa điểm hay ho ở các quốc gia chúng tôi đến. Tôi vốn dĩ chưa có gia đình, thời gian cũng khá nhiều chẳng vướng bận nên có nhiều trải nghiệm mà các bạn trẻ trầm trồ. Tôi dạy chúng cách cầm ly uống rượu, tham gia các bữa tiệc theo phong cách tiếp khách lịch thiệp theo chuẩn quốc tế, hay kể cho chúng nghe về những chuyện vui trong gần 20 năm công tác.

Thời đó quan hệ nam nữ cùng đi công tác rất trong sáng, nam riêng, nữ riêng, phòng khách sạn cơ bản, cách xa nhau, chẳng ai nghĩ ngợi gì, đương nhiên các lãnh đạo đi công tác như tôi thì có những quy chế thoải mái hơn về phòng ốc. Trong đầu tôi thì dù có đang ở đó, nhưng suy nghĩ thì vấn cứ phiêu về Việt Nam quanh quẩn bên mẹ, xung quanh chỉ là lũ trẻ ranh. Đôi khi tôi chợt giật mình khi thời hạn 2 năm với mẹ đã đi qua được hơn 1 nửa rồi.

Trong cái đám trẻ ranh đó, nàng cũng không quá nổi bật, chỉ có kỹ năng ngoại ngữ thì vượt trội nên tính chủ động trong công việc và giao tiếp quốc tế thì hơn hẳn những trợ lý đi cùng. Lần đó là lần thứ 6 nàng đi công tác cùng tôi, địa điểm tại 1 quốc gia châu Âu. Đoàn đi gồm 3 nam và 2 nữ, có tôi và 1 người anh trong ban lãnh đạo. Do tính chất đặc thù, đoàn chúng tôi tách làm đôi, anh lãnh đạo cùng 1 nam và 1 nữ sẽ ở lại thành phố này để họp với đối tác, còn tôi và nàng sẽ di chuyển đến thành phố ở 1 quốc gia khác, chỉ cách đó có 300km để tham gia 1 cuộc thuyết trình quan trọng về 1 hợp đồng rất lớn với 1 khách hàng khác.

Xe thuê đưa chúng tôi di chuyển hơn 300km, tôi và nàng cùng ngồi ghế sau. Khoảng cách 300km với giao thông ở Châu Âu thời đó tốn khoảng 4h di chuyển. Sau chuyến bay dài, lại lên xe ngay nên tôi khá mệt, chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Lơ mơ tỉnh dậy, đập vào mắt tôi là nàng đang tựa vào thành cửa bên kia, thiu thiu ngủ. Chiếc coóc-xê trắng lộ ra trên làn da ngăm đen, lấp ló sau chiếc cúc áo tình cờ bị bung. Tôi thấy hơi ngại, nên giả vở nhắm mắt ngủ tiếp. Thú thật tôi không thấy có hứng, tôi từng nhìn thấy nhiều trường hợp lộ như thế, thậm chí có những cô đi xem mắt còn ăn mặc khá khiêu gợi, nhưng tuyệt nhiên chẳng kích thích được tôi.

Đến thành phố, chúng tôi có khoảng 2 tiếng tự do trước khi dùng bữa tối. Theo thói quen, tôi 1 mình rời khỏi khách sạn, qua 1 số tiệm sách trước khi vòng về khách sạn dùng bữa. Về gần đến nơi, tôi bắt gặp nàng cũng đang chọn sách tại 1 tiệm. Nàng đang cầm 2 cuốn tiểu thuyết của 2 tác giả nổi tiếng. Lưỡng lự xem giá và so sánh chúng với nhau, nâng lên đặt xuống như bỏ cái nào lại cũng tiếc mà lại chẳng đủ khả năng mua cả 2. “Cháu nên chọn cuốn B” tôi bảo, nàng giật mình khi nghe thấy tiếng Việt, trong khi vẫn đặt tâm thế sử dụng ngoại ngữ ở đây. “Ôi chú cũng đi chọn sách ạ?”

“Uh. Chú vẫn thường hay đi mua sách ở mỗi nơi chú đến.” tôi trả lời. “Dạ cháu cũng thích lắm, nhưng mọi khi hay đi với mấy anh chị em, nên không có nhiều thời gian để đi riêng tìm sách”. Rồi nàng lại hỏi tiếp “Cuốn B hay hơn hả chú?” nàng hỏi. “Không, 2 cuốn về 2 thể loại khác nhau. Nhưng cuốn A thì chú có. Về Việt Nam chú cho cháu mượn.” tôi trả lời.

Nàng cảm ơn tôi và quyết định mua cuốn B. Trên đường về khách sạn, nàng tò mò hỏi tôi tôi hay mua và đọc sách thể loại gì? Tôi giấu cuốn tạp chí Playboy trong cặp, cười nói “Chú đọc khá nhiều thể loại, chủ yếu là các nghiên cứu khoa học và cả văn học nữa…” Tôi hoàn toàn nói thật, chỉ trừ 1 việc còn 1 thể loại nữa tôi cũng hay mua, thậm chí vừa mua hôm nay thì tôi giấu nhẹm.

Trong bữa cơm chiều, tiện thể đối soát tài liệu, chúng tôi tình cờ nhận ra bị thiếu 1 bản tài liệu đã bị lẫn trong tài liệu của đội đã ở lại quốc gia kia. Cần phải dựng lại gấp nội dung để chuẩn bị cho buổi thuyết trình quan trọng sáng mai với đối tác. Lúc đó là 6h tối, tôi thống nhất với nàng sau khi ăn xong nghỉ ngơi 1 chút, 1h nữa nàng có mặt ở phòng tôi để bàn và thống nhất lại nội dung. Lý do vì phòng tôi là phòng cao cấp, có bàn làm việc khá rộng để có thể trao đổi.

Tôi về phòng, giấu cuốn tạp chí vào vali, rồi lấy đồ đi tắm. 7h có tiếng gõ cửa, nàng bước vào mang theo tập giấy. Tôi mặc áo sơ mi, quần dài, ngồi ở bàn nhỏ cạnh giường, nàng ngồi đối diện, ăn mặc kín đáo, váy công sở giản dị, tóc buộc cao. 2 người trao đổi rà soát các tài liệu bằng tiếng Anh, cố gắng nhớ lại những nội dung trong tài liệu đã thất lạc, đối chiếu với những con số. Tôi pha 2 ly cà phê, đưa nàng một ly “Cháu uống cho tỉnh táo…” Nàng cười: “Cháu cảm ơn chú…” Hai người tiếp tục bàn bạc, không khí nghiêm túc, nhưng tôi thoáng nhìn nàng, thấy nét dịu dàng của mẹ ngày xưa trong đôi mắt nàng, lòng tôi chợt ấm áp, dù chỉ là một thoáng.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao ko edit được bài trong post 1 nữa rồi. Chúng mày có quan tâm thì xin nhận của tao 1 cảm ơn và follow tiếp nhé.

Ngoài truyện này b có viết thêm truyện nào ko
Có bạn ơi. Tôi có mấy truyện toàn truyện ll thôi. Em tôi tình tôi - 2 truyện. Mẹ tôi tình tôi - 2 truyện. Bạn tìm theo keyword cũng được hoặc bao giờ rảnh tôi mò lại file cũ up lên đây.
 

Vvhen

Yếu sinh lý
Tao ko edit được bài trong post 1 nữa rồi. Chúng mày có quan tâm thì xin nhận của tao 1 cảm ơn và follow tiếp nhé.


Có bạn ơi. Tôi có mấy truyện toàn truyện ll thôi. Em tôi tình tôi - 2 truyện. Mẹ tôi tình tôi - 2 truyện. Bạn tìm theo keyword cũng được hoặc bao giờ rảnh tôi mò lại file cũ up lên đây.
Ông up lại giúp nhé, với truyện này khi nào full ấy, thích đọc truyện của b, có viết thêm truyện thì m uổng hộ.
 

bodaytien

Yếu sinh lý
đọc truyện này ngày xưa ở thiendia. không biết thật hay sáng tác nhưng nhiều cảm xúc quá. Cảm sơn sếp.
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt
đọc truyện này ngày xưa ở thiendia. không biết thật hay sáng tác nhưng nhiều cảm xúc quá. Cảm sơn sếp.
Mình phóng tác base trên truyện thật của 1 bác có tài khoản Avadakadavra từng share trên webtretho, mới mò được trong bản lưu:

”Với tư cách một người lớn tuổi (năm nay tôi 65 tuổi) và đã nhiều năm công tác ở nước ngoài, đi nhiều, thấy nhiều, tôi khuyên các bà mẹ trẻ không nên cưng chiều con trai quá mà hãy rèn cho con trai mình tính tự lập càng sớm càng tốt. Những bé trai luôn nằm trong vòng tay của mẹ sau này khó có thể trở thành những người đàn ông cứng cỏi đủ nghị lực gánh vác những trách nhiệm nặng nề trên vai mình.
Giờ thì nói về chuyện loạn luân. Xã hội phương Tây có vẻ thoáng hơn phương Đông trong chuyện này, nhưng không phải là không có giới hạn. Tại phần lớn các nước Âu-Mỹ (và ngay cả ở những nước thoáng nhất như Na Uy, Hà Lan chẳng hạn) thì quan hệ tình dục tự nguyện giữa cha và con gái, giữa mẹ vàcon trai hoặc giữa anh chị em ruột sẽ không bị pháp luật “sờ gáy” nếu cả hai đã đủ tuổi trưởng thành, nhưng tuyệt đối không được có con với nhau. Nếu có con thì chắc chắn bị vào tù – vì đứa con sẽ là gánh nặng cho xã hội sau này (có thể đứa con ấy chưa có khuyết tật gì nghiêm trọng, nhưng ai dám đảm bảo là thế hệ sau của nó không tệ hơn về mặt sinh học?). Nếu một trong 2 người chưa đủ tuổi trưởng thành (14-16 tuổi tuỳ nước) thì dù là quan hệ tự nguyện – người lớn tuổi hơn sẽ bị kết án xâm hại tình dục trẻ vị thành niên.
Khỏi cần nói đến những hậu quả nặng nề khi quan hệ loạn luân mẹ-con bị phát giác, ngay cả khi mọi chuyện có vẻ êm thấm (không ai biết chuyện ngoài hai mẹ con với nhau) thì còn một hệ luỵ nặng nề nữa: khả năng là 99% thằng bé sẽ coi thường nhân cách của mẹ. Nó thích chuyện ấy đấy, có thể ngoài miệng nó vẫn luôn nói thương yêu và thấu hiểu mẹ, nhưng trong thâm tâm nó sẽ không còn sự kính trọng đối với người mẹ.

Vậy chả lẽ loạn luân – một hiện tượng xã hội không đến nỗi hiếm như mọi người thường nghĩ – chỉ hoàn toàn là xấu, không có mảy may một chút tác dụng nào có thể coi là tốt ư? Có thể, nhưng vô cùng hãn hữu. Ta đặt ra tình huống thế này: người con trai đã đến tuổi trưởng thành, biết suy nghĩ chín chắn (khoảng 25-27 tuổi, người mẹ chừng 45-50 tuổi chẳng hạn), người cha mất sớm, người mẹ không đi bước nữa mà tần tảo nuôi con một mình, người con kính trọng và biết ơn mẹ. Thế rồi vào một ngày đẹp trời người mẹ đủ dũng cảm để thổ lộ với con trai về nhu cầu tình dục bị dồn nén nhiều năm của mình mà cặp bồ thì người mẹ lại không muốn vì có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc của người khác hoặc vì xấu hổ v.v…thì sao? Trường hợp lý tưởng nhất là người con đồng ý giúp đỡ mẹ, hai mẹ con quan hệ tình dục với lòng thương yêu nhau, tôn trọng nhau. Tuyệt vời chứ gì? Tuyệt vời. Nhưng chắc chắn trong lòng cả hai mẹ con sẽ không được thanh thản, chắc chắn không tránh khỏi những dằn vặt cho đến tận cuối đời.
Tôi đã phải cân nhắc rất nhiều trước khi viết tiếp tâm sự này. Những người đang tiến dần đến nguy cơ phạm tội loạn luân hãy tự biết kiềm chế, đừng để sự việc đi xa hơn rồi rơi vào cảnh dằn vặt day dứt suốt đời như tôi.

Tôi là một trí thức, sự nghiệp coi như khá thành đạt. Trong những năm chiến tranh quê tôi là trọng điểm đánh phá của máy bay Mỹ, bom đạn mù trời suốt ngày đêm. Bố tôi đi bộ đội chiến đấu trong Nam, ở nhà còn mẹ tôi và 3 anh em trai tôi. Hai thằng em tôi còn nhỏ nên được chính quyền đưa đi sơ tán cách túi bom đạn 6 cây số, mẹ tôi 36 tuổi tuy không phải là dân quân nhưng thuộc diện dân công, phải ở lại “phục vụ sản xuất và chiến đấu”, nôm na là chuyên đi lấp hố bom, sửa đường sau những trận bom. Tôi 15 tuổi, thuộc diện được đi sơ tán, nhưng vì thương mẹ vất vả nên hay trốn ra nhà cũ mót sắn mót khoai, trồng rau hoặc vớt cá chết vì bom đem về cho các em, nhiều đêm tôi ngủ lại dưới hầm với mẹ. Vào một buổi tối máy bay Mỹ đánh phá ác liệt, bom nổ gần liên hồi làm cho căn hầm của hai mẹ con tôi nảy lên bần bật. Mẹ tôi ôm tôi khóc: “Con ơi, bố con chắc hy sinh rồi, mẹ mà chết thì ai nuôi các con đây”. Hai mẹ con tôi ôm chặt lấy nhau và không hiểu sao khi trận bom kết thúc cũng là lúc hai mẹ con tôi chợt nhận ra một cảm giác khác lạ. Mặc dù biết là tội lỗi nhưng cả hai mẹ con tôi cùng không dừng lại được, may mà do lần đầu quá hồi hộp nên tôi “mới đến cổng chợ đã hết tiền”. Sau vài lần như thế thì tôi quen dần, kìm nén được cảm xúc và “vào được chợ”, đến thời điểm “sắp rơi tiền” thì kịp “chạy ra” ngay. Dần dần cả hai mẹ con cùng bị cuốn vào trò chơi đầy đam mê này với ý nghĩ “bom đạn thế này sống được ngày nào hay ngày ấy” và “trình độ tay nghề” của tôi cũng được nâng lên dần, càng ngày mẹ tôi càng “lên đỉnh” thường xuyên hơn…
2 năm sau mẹ tôi nhận giấy báo tử bố tôi. Biết mẹ đau buồn nên tôi càng yêu mẹ nồng nhiệt hơn với hy vọng làm cho mẹ khuây khoả phần nào nỗi đau mất chồng. Rồi tôi tốt nghiệp phổ thông, đỗ đại học, đi làm, được phân nhà và đón mẹ ra thành phố ở cùng. Hai thằng em trai của tôi cũng trưởng thành rồi lập gia đình. Với vốn ngoại ngữ giỏi tôi hay được đi công tác nước ngoài. Kinh tế khá giả, nhưng tôi vẫn chẳng hề nghĩ đến việc lập gia đình mặc dù mẹ thúc giục. Mãi đến năm 39 tuổi tôi mới lập gia đình sau khi mẹ tôi kiên quyết đòi về quê ở với cậu em ngay dưới tôi. Trước đám cưới 1 tuần tôi giao hợp với người mẹ kính yêu 60 tuổi của mình lần cuối, và hai mẹ con thề với Trời Đất rằng “đây là lần cuối cùng”.

Sau khi tôi lấy vợ thì cả hai mẹ con tôi nghiêm túc thực hiện lời thề mặc dù nhiều năm sau đó cả hai mẹ con đều phải cố gắng hết sức kiềm chế bản thân. Mẹ tôi đã đi xa cách đây 2 năm, các em tôi và vợ con tôi không hay biết gì về quãng thời gian 24 năm chung sống như vợ chồng của hai mẹ con tôi, nhưng tôi không đêm nào không bị day dứt dằn vặt bởi những ý nghĩ trái ngược nhau. Biết là sai, là rất sai, nhưng đôi khi tôi tự bào chữa cho mình và mẹ: “Mình vẫn có vợ con bình thường, mẹ mình tuy goá chồng nhưng vẫn được mình bù đắp cả nhu cầu tình cảm lẫn sinh lý. Có lẽ nếu bố biết thì bố cũng không giận mình đâu, có khi bố còn hài lòng vì mình đã không để mẹ phải héo hon buồn phiền”.
Chịu, không thể đi đến kết luận nào chắc chắn. Chỉ biết là trong lòng rất nặng nề mặc dù bề ngoài tôi luôn vui vẻ tươi cười với vợ con…”
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 18: BẢN NĂNG​

[QUÁ KHỨ]

Việc hoàn tất hồ sơ cho ngày mai xong xuôi thì đồng hồ cũng chỉ hơn 9 giờ. Nàng thu dọn tài liệu trên bàn, trong khi tôi vào toilet đi tiểu vì cố nhịn cho đến khi hoàn thành xong việc. Tôi nghe tiếng giấy sột soạt, tiếng bước chân nhẹ của nàng, tôi chậm rãi kéo khóa quần, xả nước và ra bồn rửa tay, chắc có lẽ nàng đã trở về phòng. Nhưng khi tôi bước ra, vẫn thấy nàng đứng bên cạnh bàn làm việc, kiên nhẫn chờ đợi. “Cháu xin phép phép về phòng ạ. Chú nghỉ sớm nhé.” – Tay cầm tập tài liệu, nàng nhẹ cúi mình.

Tôi cũng không quá bất ngờ với sự lễ phép của nàng, mỉm cười, gật đầu: “Ừ, cháu về đi. Mai chú cháu mình sang đó sớm.” Nàng gật đầu “Dạ” rồi quay người bước đi, nhưng chỉ được hai bước, “Ối” chân nàng vấp vào tay kéo chiếc vali tôi đặt cạnh giường, không biết từ lúc nào đổ ngang ra sàn, bình thường thì có thể dễ phát hiện, nhưng nó quá sát chân nàng nên khó quan sát, tôi bị khuất tầm nhìn nên cũng không để ý thấy.

Tôi chỉ kịp kêu lên “Cẩn thận cháu!”, cả người nàng đổ nhào về phía trước, chiếc vali cũng bung ra do tôi chưa kéo khóa, đồ đạc trong vali rơi ra tung tóe: quần áo, sổ tay, mấy thứ linh tinh và tai hại nhất là cuốn tạp chí Playboy tôi mua lúc chiều – trang bìa hiện rõ cơ thể lõa lồ của một phụ nữ tóc vàng, ngực trần căng tròn, ánh mắt khiêu khích – văng ra ngay trước mắt nàng.

Nàng luống cuống, tay run run nhặt mấy thứ đồ vừa văng ra đặt lại vào vali, cả cuốn tạp chí, mặt đỏ rực như quả cà chua chín, không dám ngẩng lên. Tôi đứng trân ra, lúng túng, không biết nói gì. Nàng ôm tập tài liệu trước ngực, đứng dậy, thấy tôi đứng đó, cũng trân người, mặt đỏ càng thêm đỏ, lắp bắp “Cháu… xin lỗi chú”.

“Chân cháu chảy máu kìa…” tôi bật ra câu nói, phá vỡ không khí ngột ngạt, vì tôi cũng chả biết nói gì hơn. Nàng cúi xuống, mới nhận ra đầu gối rách một đường, máu rỉ ra đỏ tươi, đau rát làm nàng khẽ nhăn mặt xuýt xoa, nhưng cũng cứng rắn nói: “Dạ… không sao đâu ạ…”

“Cháu ngồi đi chú lấy cồn sơ cứu cho.” Như có vẻ rất đau, nàng ngồi xuống góc giường, châm buông xuống đất. Tôi lấy bông và cồn từ hộp y tế trong phòng, đem đến gần rồi chủ động lau vết thương. Thời bấy giờ các sản phẩm kiểu như Playboy sẽ bị quy là văn hóa phẩm đồi trụy và lên án rất gay gắt. Tay tôi run run, không phải vì vụng, mà vì tình huống bất ngờ này. Hình ảnh 1 người chú đứng đắn, luôn giữ khoảng cách với phụ nữ… Có vẻ đau nên khi thấm nàng vẫn xuýt xa nhẹ.

Trong lúc tôi cẩn thận thấm máu, giọng nàng thốt lên, nhỏ nhưng rõ: “Chú có biết ở xí nghiệp người ta bảo chú không thích phụ nữ không?” Tôi ngẩng lên, cười nhẹ: “Chú biết.” Không khí bớt ngại ngùng, nàng nín cười, giọng lí nhí: “Có vẻ không phải chú nhỉ? Hì hì…” Tôi chỉ cười nhẹ, xử lý xong vết thương, băng lại cẩn thận, khi xong xuôi không thấy nàng nói thêm nói gì, chỉ đang xoa bên ngoài nớp băng, tôi ngồi ra chiếc ghế làm việc đối diện giường, giữ khoảng cách với nàng rồi mới đáp “Chú là đàn ông thẳng.”

Có vẻ như đã chờ câu nói này từ tôi để tiếp tục câu chuyện, nàng nghiêng đầu: “Vậy sao chú cứ ở một mình mãi ạ?”. “Chú sống với mẹ chú mà, có một mình đâu” tôi trả lời, giọng trầm xuống. Nàng gật gù: “Dạ… Ý là người ta cũng bảo chú cành cao, có khi phải như hoa hậu chú mới chịu, hì hì.” Tôi lắc đầu: “Không, không phải thế. Tại chú hơi khó gần, chứ không yêu cầu xinh đẹp giỏi giang hay phải có tính cách gì đó đâu.”

Nàng nhìn tôi, mắt sáng lên: “Cháu thấy chú dễ gần mà. Chú giúp cháu nhiều, vừa lịch thiệp vừa thân thiện…” Tôi cười: “Chỉ là chú khó có cảm xúc với người ta thôi.” Nàng tò mò, hỏi tiếp: “Thật không ạ? Cháu tưởng chú chỉ nghiêm khắc thôi chứ…” Tôi kể nàng nghe vài chuyện, về những lần mai mối thất bại, về cách tôi sống khép kín, nàng lắng nghe, gật gù, rồi cười: “Chú kể vui thật đấy…”

Hai chú cháu cởi mở hơn, nói chuyện từ công việc đến những điều lặt vặt, không khí nhẹ nhàng như giữa người thân – cách xưng hô “chú cháu” vì tôi và nàng chênh nhau đến 18 tuổi. Chợt tiếng chuông đồng hồ điểm 10 giờ vang lên, cắt đứt câu chuyện. Tôi nhìn nàng: “Thôi dừng ở đây nhé. Muộn rồi cháu về đi. Mai còn đi họp sớm.” Nàng gật đầu: “Vâng ạ,” rồi đứng dậy, nhưng chân đau làm nàng khựng lại, đổ người về phía trước chỗ tôi đang ngồi.

Tôi vội đỡ lấy nàng, 2 tay tôi đỡ lấy 2 tay nàng, 2 mắt đối diện nhau, chưa bao giờ gần đến thế, tôi thấy một mùi hương nhè nhẹ phảng phất, thơm quá. Bất ngờ nàng đưa người vươn tới, vụng về đặt lên môi tôi một nụ hôn, môi nàng mềm, ấm, hơi run run, như một cô bé mới lớn chưa biết yêu.

Tôi sững sờ, một cảm giác ấy giống như khi hôn mẹ – ấm áp, thân thuộc. Nàng dừng lại, ngập ngừng ngước nhìn tôi, rồi lại vươn mình đặt thêm 1 nụ hôn khác cũng vụng như nụ hôn ban đầu. Bản năng trỗi dậy, tôi đáp trả nụ hôn của nàng, vòng tay ôm chặt nàng, hôn sâu hơn nữa. Nàng lóng ngóng đáp trả và học theo cách tôi hôn. Lưỡi tôi nhẹ tách đôi môi quấn lấy lưỡi nàng, và như vô thức, tay tôi đưa lên ngực, bóp nhẹ vú nàng qua lớp vải mỏng. Nàng giật mình, rú lên, như bị điện giật, đẩy tôi ra, lùi lại vài bước, mắt tròn xoe nhìn tôi ngơ ngác.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra trước mắt mình là một cô gái Việt Nam điển hình thập niên 70, con nhà gia giáo, khép kín, chưa từng biết đến tình dục, và có lẽ chưa có chút trải nghiệm nào ngoài những câu chuyện mơ mộng tuổi mới lớn. Còn tôi, người đàn bà duy nhất tôi chạm vào cho đến lúc này là mẹ – vốn chưa bao giờ ngăn cản bản năng của tôi.

“Chú… xin lỗi… chú… bất ngờ quá…” tôi lắp bắp, lòng rối bời. Tôi thoáng có một chút do dự rằng nàng sẽ nghĩ gì về tôi, 1 thằng đàn ông già thích xem tạp chí đồi trụy, và trong cái thời đại 1 cái nắm tay cũng có thể được quy tội hiếp dâm thì tôi lại ngang nhiên đưa tay bóp vú con gái nhà người ta. Trong lòng tôi với nàng vốn không có tạp niệm, chỉ tại tình huống hơi bất ngờ với bản năng trỗi dậy nên tôi cũng không biết giải thích sao.

Nhưng trái với suy nghĩ ấy, nàng lại bước tới, ôm chầm lấy tôi lần nữa, trao tôi một nụ hôn sâu hơn, tay nàng run run ôm cổ tôi, nhấn cả cơ thể vào lòng tôi. Tôi đáp lại, tay vuốt ve lưng nàng, mơn trớn từ vai xuống eo, cảm giác mềm mại của nàng làm tôi rạo rực. Còn mọi thứ trên cơ thể nàng khi tôi chạm vào nàng đều có vẻ phản ứng nhẹ như lần đầu tiên một người đàn ông chạm vào chỗ đó.

Mọi thứ đi xa hơn, tôi bế thốc đặt ngửa nàng lên giường, tay luồn vào váy nàng, kéo chiếc quần lót cotton trắng xuống tận mắt cá chân. Tôi chạm vào đôi bờ mông to, tròn, săn chắc, mát rượi. Tôi rê tay đến bẹn nàng, ướt nhẹp, lông mu có vẻ lưa thưa. Nàng vẫn ôm lấy cổ tôi, mắt xoe tròn nhìn thẳng vào vào tôi, nửa như bất ngờ, nửa như bất chấp những gì tiếp theo. Tôi tụt quần mình xuống, buồi tôi cương cứng, nóng ran.

Theo bản năng quá quen thuộc, tôi luồn tay vào trong áo, đẩy chiếc áo lót lên, tôi bóp vú nàng – cỡ như trái cam, mềm nhưng săn chắc, núm vú nàng nhỏ như hạt đỗ, cứng lên dưới đầu ngón tay tôi. Nàng thở gấp, mắt vẫn tròn xoe nhìn tôi. Tôi tách hai chân nàng ra đưa hạ bộ đến, lấy tay rà buồi đến vị trí đang tứa ra những làn dâm thủy ướt át, rồi ấn thẳng vào lồn nàng.

Nàng rú lên: “Á…” ôm chặt lấy tôi, người run bần bật, nước mắt ứa ra, môi mím chặt nhưng vẫn phát ra tiếng rên đau đớn: “Ư… ư…” Mới chỉ vào được trong nàng 1 chút, tôi giật mình, buông một câu ngu ngốc dù biết thừa câu trả lời: “Cháu… cháu còn trinh hả?” Nàng gật đầu, òa khóc, tay vẫn bấu chặt vai tôi.

Tôi hoảng, hoảng vì ko biết hậu quả sẽ ra sao, và hoảng nữa vì tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm với gái trinh, thậm chí là không cả có kinh nghiệm với 1 người đàn bà nào khác ngoại trừ mẹ – người đã trải qua 3 lần sinh nở. Tôi vẫn chưa bao giờ quên cái lần đầu tôi đút buồi vào lồn mẹ, rất dễ dàng.

Với nàng, cảm giác hoàn toàn khác. Lồn nàng chặt khít dù thấm đẫm nước nhờn, lần đâm khi nãy khá thô bạo, tôi mới vào được khoảng 1/3. Tôi lục trong đầu những tài liệu đã đọc để nhớ vài chút kiến thức sách vở. Giờ thì sự cũng đã rồi, có lẽ màng trinh nàng đã rách. Đâm lao theo lao, tôi hơi kéo ra 1 chút, rồi hẩy người đút vào sâu hơn 1 chút nữa, lần này tôi làm chậm và nhẹ hơn, 1 cảm giác vừa lạ vừa kích thích khi nhích từng tí một, phải mất 4 lần nhấp tôi mới vào gần hết bên trong, lồn nàng co bóp mãnh liệt như muốn đẩy ngược buồi tôi ra..

Tôi nhìn nàng mím chặt môi, như ngừng thở, mắt nhắm tịt, gồng người lên chịu đau. “Cháu… thả lỏng ra 1 chút…” tôi rụt rè nói. Tức thì tôi thấy nàng có vẻ điều hòa dần nhịp thở, thả lỏng dần cơ thể. Tôi nhấp nhẹ nhàng và dứt khoát thêm 1 nhịp, dường như đầu buồi tôi chạm vào cổ tử cung nàng. Nàng há hốc thốt lên 1 tiếng, mặt nhăn lại vì đau, người lại gồng lên. Tôi nhận thấy lồn nàng bóp lấy buồi tôi như muốn siết đứt. Rồi tôi để yên đó, trọn vẹn buồi tôi trong lồn nàng, không dám nhúc nhích, nhưng tôi cảm nhận rõ sự nóng hổi theo từng nhịp co bóp từ cơ thể non nớt ấy, vừa sướng, vừa sợ làm nàng tổn thương.

Tầm 1 lúc khi nàng thả lỏng người và dần bớt run, tiếng rên đau nhỏ lại, tôi bắt đầu nhấp chậm “Bạch… bạch… bạch…” Mỗi nhịp, tôi nhìn nàng nhăn mặt, mắt nhắm nghiền, nước mắt ứa ra từ khóe mi. “Chú dừng nhé?” tôi hỏi, giọng lo lắng. Nàng lắc đầu: “Không… chú cứ làm…” Tôi tiếp tục, nhấp đều, tay bóp vú nàng, cảm giác ngực săn chắc dưới lòng bàn tay làm tôi rạo rực.

So với phụ nữ thời đó nàng cũng cao trung bình, tầm 1m56, dáng bình thường, ngực hệ cam, eo thon, da hơi ngăm đen nhưng mịn màng, mông to nổi bật so với thân hình nhỏ nhắn. Tôi nhấp nhanh hơn, ràng rên: “Ư… đau…” nhưng vẫn ôm tôi, tôi không chịu nổi, rút ra, bắn đầy lên áo và váy nàng những dòng tinh trùng trắng đục. Trên buồi tôi nhoe nhoét máu đỏ.

Nàng nằm im, thở dốc, mắt đỏ hoe, nước mắt chảy ướt gối, tôi nằm xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng, tay vuốt tóc nàng, lòng rối loạn, day dứt. “Chú xin lỗi… chú không cố ý làm cháu đau…” tôi thì thầm, giọng nghèn nghẹn. Nàng ngẩng lên, mắt ướt, nhưng khẽ lắc đầu “Cháu không sao… là do cháu muốn…” Tôi sững người, nhìn nàng – khuôn mặt trẻ trung, đôi môi mọng còn run, cơ thể nhỏ nhắn nằm trong tay tôi, tôi thấy thương, thấy tội, nhưng cũng thấy một cảm giác lạ len lỏi. Tôi lau tinh trùng trên áo và váy rồi kéo chăn đắp cho nàng, “Cháu… thấy buồn ngủ…” Tôi nói nhỏ “Cháu cứ ngủ đi” Nàng gật đầu, mắt nhắm lại, hơi thở dần đều.

Tôi ngồi ra ghế, nhìn nàng chìm vào giấc ngủ, lòng trĩu nặng. Tôi không yêu nàng, không có cảm xúc như với mẹ, nhưng cái ôm, cái hôn, và cái cảm giác vừa rồi của tôi trong lồn nàng làm tôi bối rối. Tôi tự hỏi, liệu đây có phải điều mẹ muốn – tôi mở lòng với ai đó ngoài mẹ? Nhưng sao lòng tôi vẫn chỉ nghĩ đến mẹ, đến cái đêm mẹ ép tôi hứa? Tôi thở dài, tắt đèn, ngồi trong bóng tối, nghe tiếng thở đều của nàng, lòng tôi giằng xé không yên.
 

tuquydaica

Tao là gay

CHAP 18: BẢN NĂNG​

[QUÁ KHỨ]

Việc hoàn tất hồ sơ cho ngày mai xong xuôi thì đồng hồ cũng chỉ hơn 9 giờ. Nàng thu dọn tài liệu trên bàn, trong khi tôi vào toilet đi tiểu vì cố nhịn cho đến khi hoàn thành xong việc. Tôi nghe tiếng giấy sột soạt, tiếng bước chân nhẹ của nàng, tôi chậm rãi kéo khóa quần, xả nước và ra bồn rửa tay, chắc có lẽ nàng đã trở về phòng. Nhưng khi tôi bước ra, vẫn thấy nàng đứng bên cạnh bàn làm việc, kiên nhẫn chờ đợi. “Cháu xin phép phép về phòng ạ. Chú nghỉ sớm nhé.” – Tay cầm tập tài liệu, nàng nhẹ cúi mình.

Tôi cũng không quá bất ngờ với sự lễ phép của nàng, mỉm cười, gật đầu: “Ừ, cháu về đi. Mai chú cháu mình sang đó sớm.” Nàng gật đầu “Dạ” rồi quay người bước đi, nhưng chỉ được hai bước, “Ối” chân nàng vấp vào tay kéo chiếc vali tôi đặt cạnh giường, không biết từ lúc nào đổ ngang ra sàn, bình thường thì có thể dễ phát hiện, nhưng nó quá sát chân nàng nên khó quan sát, tôi bị khuất tầm nhìn nên cũng không để ý thấy.

Tôi chỉ kịp kêu lên “Cẩn thận cháu!”, cả người nàng đổ nhào về phía trước, chiếc vali cũng bung ra do tôi chưa kéo khóa, đồ đạc trong vali rơi ra tung tóe: quần áo, sổ tay, mấy thứ linh tinh và tai hại nhất là cuốn tạp chí Playboy tôi mua lúc chiều – trang bìa hiện rõ cơ thể lõa lồ của một phụ nữ tóc vàng, ngực trần căng tròn, ánh mắt khiêu khích – văng ra ngay trước mắt nàng.

Nàng luống cuống, tay run run nhặt mấy thứ đồ vừa văng ra đặt lại vào vali, cả cuốn tạp chí, mặt đỏ rực như quả cà chua chín, không dám ngẩng lên. Tôi đứng trân ra, lúng túng, không biết nói gì. Nàng ôm tập tài liệu trước ngực, đứng dậy, thấy tôi đứng đó, cũng trân người, mặt đỏ càng thêm đỏ, lắp bắp “Cháu… xin lỗi chú”.

“Chân cháu chảy máu kìa…” tôi bật ra câu nói, phá vỡ không khí ngột ngạt, vì tôi cũng chả biết nói gì hơn. Nàng cúi xuống, mới nhận ra đầu gối rách một đường, máu rỉ ra đỏ tươi, đau rát làm nàng khẽ nhăn mặt xuýt xoa, nhưng cũng cứng rắn nói: “Dạ… không sao đâu ạ…”

“Cháu ngồi đi chú lấy cồn sơ cứu cho.” Như có vẻ rất đau, nàng ngồi xuống góc giường, châm buông xuống đất. Tôi lấy bông và cồn từ hộp y tế trong phòng, đem đến gần rồi chủ động lau vết thương. Thời bấy giờ các sản phẩm kiểu như Playboy sẽ bị quy là văn hóa phẩm đồi trụy và lên án rất gay gắt. Tay tôi run run, không phải vì vụng, mà vì tình huống bất ngờ này. Hình ảnh 1 người chú đứng đắn, luôn giữ khoảng cách với phụ nữ… Có vẻ đau nên khi thấm nàng vẫn xuýt xa nhẹ.

Trong lúc tôi cẩn thận thấm máu, giọng nàng thốt lên, nhỏ nhưng rõ: “Chú có biết ở xí nghiệp người ta bảo chú không thích phụ nữ không?” Tôi ngẩng lên, cười nhẹ: “Chú biết.” Không khí bớt ngại ngùng, nàng nín cười, giọng lí nhí: “Có vẻ không phải chú nhỉ? Hì hì…” Tôi chỉ cười nhẹ, xử lý xong vết thương, băng lại cẩn thận, khi xong xuôi không thấy nàng nói thêm nói gì, chỉ đang xoa bên ngoài nớp băng, tôi ngồi ra chiếc ghế làm việc đối diện giường, giữ khoảng cách với nàng rồi mới đáp “Chú là đàn ông thẳng.”

Có vẻ như đã chờ câu nói này từ tôi để tiếp tục câu chuyện, nàng nghiêng đầu: “Vậy sao chú cứ ở một mình mãi ạ?”. “Chú sống với mẹ chú mà, có một mình đâu” tôi trả lời, giọng trầm xuống. Nàng gật gù: “Dạ… Ý là người ta cũng bảo chú cành cao, có khi phải như hoa hậu chú mới chịu, hì hì.” Tôi lắc đầu: “Không, không phải thế. Tại chú hơi khó gần, chứ không yêu cầu xinh đẹp giỏi giang hay phải có tính cách gì đó đâu.”

Nàng nhìn tôi, mắt sáng lên: “Cháu thấy chú dễ gần mà. Chú giúp cháu nhiều, vừa lịch thiệp vừa thân thiện…” Tôi cười: “Chỉ là chú khó có cảm xúc với người ta thôi.” Nàng tò mò, hỏi tiếp: “Thật không ạ? Cháu tưởng chú chỉ nghiêm khắc thôi chứ…” Tôi kể nàng nghe vài chuyện, về những lần mai mối thất bại, về cách tôi sống khép kín, nàng lắng nghe, gật gù, rồi cười: “Chú kể vui thật đấy…”

Hai chú cháu cởi mở hơn, nói chuyện từ công việc đến những điều lặt vặt, không khí nhẹ nhàng như giữa người thân – cách xưng hô “chú cháu” vì tôi và nàng chênh nhau đến 18 tuổi. Chợt tiếng chuông đồng hồ điểm 10 giờ vang lên, cắt đứt câu chuyện. Tôi nhìn nàng: “Thôi dừng ở đây nhé. Muộn rồi cháu về đi. Mai còn đi họp sớm.” Nàng gật đầu: “Vâng ạ,” rồi đứng dậy, nhưng chân đau làm nàng khựng lại, đổ người về phía trước chỗ tôi đang ngồi.

Tôi vội đỡ lấy nàng, 2 tay tôi đỡ lấy 2 tay nàng, 2 mắt đối diện nhau, chưa bao giờ gần đến thế, tôi thấy một mùi hương nhè nhẹ phảng phất, thơm quá. Bất ngờ nàng đưa người vươn tới, vụng về đặt lên môi tôi một nụ hôn, môi nàng mềm, ấm, hơi run run, như một cô bé mới lớn chưa biết yêu.

Tôi sững sờ, một cảm giác ấy giống như khi hôn mẹ – ấm áp, thân thuộc. Nàng dừng lại, ngập ngừng ngước nhìn tôi, rồi lại vươn mình đặt thêm 1 nụ hôn khác cũng vụng như nụ hôn ban đầu. Bản năng trỗi dậy, tôi đáp trả nụ hôn của nàng, vòng tay ôm chặt nàng, hôn sâu hơn nữa. Nàng lóng ngóng đáp trả và học theo cách tôi hôn. Lưỡi tôi nhẹ tách đôi môi quấn lấy lưỡi nàng, và như vô thức, tay tôi đưa lên ngực, bóp nhẹ vú nàng qua lớp vải mỏng. Nàng giật mình, rú lên, như bị điện giật, đẩy tôi ra, lùi lại vài bước, mắt tròn xoe nhìn tôi ngơ ngác.

Lúc này tôi mới chợt nhớ ra trước mắt mình là một cô gái Việt Nam điển hình thập niên 70, con nhà gia giáo, khép kín, chưa từng biết đến tình dục, và có lẽ chưa có chút trải nghiệm nào ngoài những câu chuyện mơ mộng tuổi mới lớn. Còn tôi, người đàn bà duy nhất tôi chạm vào cho đến lúc này là mẹ – vốn chưa bao giờ ngăn cản bản năng của tôi.

“Chú… xin lỗi… chú… bất ngờ quá…” tôi lắp bắp, lòng rối bời. Tôi thoáng có một chút do dự rằng nàng sẽ nghĩ gì về tôi, 1 thằng đàn ông già thích xem tạp chí đồi trụy, và trong cái thời đại 1 cái nắm tay cũng có thể được quy tội hiếp dâm thì tôi lại ngang nhiên đưa tay bóp vú con gái nhà người ta. Trong lòng tôi với nàng vốn không có tạp niệm, chỉ tại tình huống hơi bất ngờ với bản năng trỗi dậy nên tôi cũng không biết giải thích sao.

Nhưng trái với suy nghĩ ấy, nàng lại bước tới, ôm chầm lấy tôi lần nữa, trao tôi một nụ hôn sâu hơn, tay nàng run run ôm cổ tôi, nhấn cả cơ thể vào lòng tôi. Tôi đáp lại, tay vuốt ve lưng nàng, mơn trớn từ vai xuống eo, cảm giác mềm mại của nàng làm tôi rạo rực. Còn mọi thứ trên cơ thể nàng khi tôi chạm vào nàng đều có vẻ phản ứng nhẹ như lần đầu tiên một người đàn ông chạm vào chỗ đó.

Mọi thứ đi xa hơn, tôi bế thốc đặt ngửa nàng lên giường, tay luồn vào váy nàng, kéo chiếc quần lót cotton trắng xuống tận mắt cá chân. Tôi chạm vào đôi bờ mông to, tròn, săn chắc, mát rượi. Tôi rê tay đến bẹn nàng, ướt nhẹp, lông mu có vẻ lưa thưa. Nàng vẫn ôm lấy cổ tôi, mắt xoe tròn nhìn thẳng vào vào tôi, nửa như bất ngờ, nửa như bất chấp những gì tiếp theo. Tôi tụt quần mình xuống, buồi tôi cương cứng, nóng ran.

Theo bản năng quá quen thuộc, tôi luồn tay vào trong áo, đẩy chiếc áo lót lên, tôi bóp vú nàng – cỡ như trái cam, mềm nhưng săn chắc, núm vú nàng nhỏ như hạt đỗ, cứng lên dưới đầu ngón tay tôi. Nàng thở gấp, mắt vẫn tròn xoe nhìn tôi. Tôi tách hai chân nàng ra đưa hạ bộ đến, lấy tay rà buồi đến vị trí đang tứa ra những làn dâm thủy ướt át, rồi ấn thẳng vào lồn nàng.

Nàng rú lên: “Á…” ôm chặt lấy tôi, người run bần bật, nước mắt ứa ra, môi mím chặt nhưng vẫn phát ra tiếng rên đau đớn: “Ư… ư…” Mới chỉ vào được trong nàng 1 chút, tôi giật mình, buông một câu ngu ngốc dù biết thừa câu trả lời: “Cháu… cháu còn trinh hả?” Nàng gật đầu, òa khóc, tay vẫn bấu chặt vai tôi.

Tôi hoảng, hoảng vì ko biết hậu quả sẽ ra sao, và hoảng nữa vì tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm với gái trinh, thậm chí là không cả có kinh nghiệm với 1 người đàn bà nào khác ngoại trừ mẹ – người đã trải qua 3 lần sinh nở. Tôi vẫn chưa bao giờ quên cái lần đầu tôi đút buồi vào lồn mẹ, rất dễ dàng.

Với nàng, cảm giác hoàn toàn khác. Lồn nàng chặt khít dù thấm đẫm nước nhờn, lần đâm khi nãy khá thô bạo, tôi mới vào được khoảng 1/3. Tôi lục trong đầu những tài liệu đã đọc để nhớ vài chút kiến thức sách vở. Giờ thì sự cũng đã rồi, có lẽ màng trinh nàng đã rách. Đâm lao theo lao, tôi hơi kéo ra 1 chút, rồi hẩy người đút vào sâu hơn 1 chút nữa, lần này tôi làm chậm và nhẹ hơn, 1 cảm giác vừa lạ vừa kích thích khi nhích từng tí một, phải mất 4 lần nhấp tôi mới vào gần hết bên trong, lồn nàng co bóp mãnh liệt như muốn đẩy ngược buồi tôi ra..

Tôi nhìn nàng mím chặt môi, như ngừng thở, mắt nhắm tịt, gồng người lên chịu đau. “Cháu… thả lỏng ra 1 chút…” tôi rụt rè nói. Tức thì tôi thấy nàng có vẻ điều hòa dần nhịp thở, thả lỏng dần cơ thể. Tôi nhấp nhẹ nhàng và dứt khoát thêm 1 nhịp, dường như đầu buồi tôi chạm vào cổ tử cung nàng. Nàng há hốc thốt lên 1 tiếng, mặt nhăn lại vì đau, người lại gồng lên. Tôi nhận thấy lồn nàng bóp lấy buồi tôi như muốn siết đứt. Rồi tôi để yên đó, trọn vẹn buồi tôi trong lồn nàng, không dám nhúc nhích, nhưng tôi cảm nhận rõ sự nóng hổi theo từng nhịp co bóp từ cơ thể non nớt ấy, vừa sướng, vừa sợ làm nàng tổn thương.

Tầm 1 lúc khi nàng thả lỏng người và dần bớt run, tiếng rên đau nhỏ lại, tôi bắt đầu nhấp chậm “Bạch… bạch… bạch…” Mỗi nhịp, tôi nhìn nàng nhăn mặt, mắt nhắm nghiền, nước mắt ứa ra từ khóe mi. “Chú dừng nhé?” tôi hỏi, giọng lo lắng. Nàng lắc đầu: “Không… chú cứ làm…” Tôi tiếp tục, nhấp đều, tay bóp vú nàng, cảm giác ngực săn chắc dưới lòng bàn tay làm tôi rạo rực.

So với phụ nữ thời đó nàng cũng cao trung bình, tầm 1m56, dáng bình thường, ngực hệ cam, eo thon, da hơi ngăm đen nhưng mịn màng, mông to nổi bật so với thân hình nhỏ nhắn. Tôi nhấp nhanh hơn, ràng rên: “Ư… đau…” nhưng vẫn ôm tôi, tôi không chịu nổi, rút ra, bắn đầy lên áo và váy nàng những dòng tinh trùng trắng đục. Trên buồi tôi nhoe nhoét máu đỏ.

Nàng nằm im, thở dốc, mắt đỏ hoe, nước mắt chảy ướt gối, tôi nằm xuống bên cạnh, ôm nàng vào lòng, tay vuốt tóc nàng, lòng rối loạn, day dứt. “Chú xin lỗi… chú không cố ý làm cháu đau…” tôi thì thầm, giọng nghèn nghẹn. Nàng ngẩng lên, mắt ướt, nhưng khẽ lắc đầu “Cháu không sao… là do cháu muốn…” Tôi sững người, nhìn nàng – khuôn mặt trẻ trung, đôi môi mọng còn run, cơ thể nhỏ nhắn nằm trong tay tôi, tôi thấy thương, thấy tội, nhưng cũng thấy một cảm giác lạ len lỏi. Tôi lau tinh trùng trên áo và váy rồi kéo chăn đắp cho nàng, “Cháu… thấy buồn ngủ…” Tôi nói nhỏ “Cháu cứ ngủ đi” Nàng gật đầu, mắt nhắm lại, hơi thở dần đều.

Tôi ngồi ra ghế, nhìn nàng chìm vào giấc ngủ, lòng trĩu nặng. Tôi không yêu nàng, không có cảm xúc như với mẹ, nhưng cái ôm, cái hôn, và cái cảm giác vừa rồi của tôi trong lồn nàng làm tôi bối rối. Tôi tự hỏi, liệu đây có phải điều mẹ muốn – tôi mở lòng với ai đó ngoài mẹ? Nhưng sao lòng tôi vẫn chỉ nghĩ đến mẹ, đến cái đêm mẹ ép tôi hứa? Tôi thở dài, tắt đèn, ngồi trong bóng tối, nghe tiếng thở đều của nàng, lòng tôi giằng xé không yên.
Hay
 

riulin

Yếu sinh lý
Chủ thớt

CHAP 19: TRÁCH NHIỆM​

[QUÁ KHỨ]

Tôi ngồi trên ghế, rồi giấc ngủ chập chờn đến, khi tỉnh dậy, đã 7 giờ sáng, thấy trên người khoác 1 chiếc áo mỏng. Nàng lúc này đã rời đi, tập tài liệu để lại ngay ngắn trên bàn làm việc, không quên đắp cho tôi chiếc áo lên người cho đỡ lạnh. Tôi có chút lo lắng, nhưng công việc không thể chậm trễ, tôi thay đồ rồi xuống lễ tân gọi taxi đến địa điểm gặp đối tác. Tôi viết lại cho nàng vài dòng “Chú đi họp 1 mình cũng được. Cháu cứ nghỉ đi đã nhé” rồi gửi lễ tân đem lên phòng cho nàng. Lễ tân chưa kịp đi, thì đã thấy nàng bước xuống sảnh.

Khuôn mặt nàng hơi nhợt nhạt, dù đã trang điểm nhẹ. Bước đi khó nhọc có lẽ vì đau sau khi rách màng trinh. “Hay cháu nghỉ thêm đi, chú đi 1 mình cũng được” tôi nói. Nàng lắc đầu “Cháu làm được ạ” rồi quay qua hỏi lễ tân lấy đồ đã chuẩn bị. Lúc này phục vụ nhà bếp mang ra cho nàng 2 chiếc bánh sandwich, 2 hộp sữa và 1 hộp nhỏ đựng hoa quả. Vậy ra nàng cũng chu đáo báo trước nhà bếp khách sạn mang đồ ăn sáng theo vì biết sẽ bị muộn.

Suốt buổi họp dù vẫn còn đau đớn, nhưng nàng vẫn tỏ ra chuyên nghiệp. Nói không ngoa chứ tôi thực sự thấy tự hào ví có 1 “đệ tử” nắm bắt công việc rất nhanh với tác phong đáng nể. Nàng phiên dịch khá trôi chảy dù đôi khi vẫn còn ngắc ngứ, ghi chép cẩn thận, cùng tôi trao đổi với đối tác nước ngoài không một sai sót. Lòng tôi trĩu nặng, tôi đã làm gì với cô gái 20 tuổi này vậy? Đối tác ngỏ ý muốn mời ăn trưa nhưng tôi từ chối. Vì tôi nghĩ nàng cần nghỉ ngơi, việc di chuyển và đi lại tiếp khách sẽ làm nàng đau.

Tôi mua đồ ăn trưa nhẹ trên đường đi và khi về đến khách sạn, tôi thấy máu rỉ ra từ đùi nàng, thấm đỏ một vệt nhỏ trên váy. Nàng cắn môi, lấy túi tài liệu che lại, bước nhanh vào thang máy, tôi đi theo, muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Phòng nàng cách phòng tôi tầm 5 căn, nhưng cùng tầng, từ thang máy sẽ đi qua phòng nàng trước. Tôi bước sau nàng, cảm nhận được sự xa cách của 2 chú cháu, không còn cái tự nhiên như trước.

Đến trước cửa phòng, tôi cố gắng mở lời “Cháu ổn không?”, giọng khô khốc. Nàng gật đầu, không nhìn tôi: “Dạ, cháu ổn… chú cứ yên tâm ạ” rồi bước vào phòng. Tôi về phòng mình, lòng trĩu nặng, ngẩn ngơ. Sau này tôi mới nhận ra, chiều hôm đấy là chiều đầu tiên trong đời sau bao nhiêu năm tôi không nghĩ đến mẹ.

Bữa tối hôm đó, tôi đi sớm sang gõ cửa phòng nàng, tính mời nàng đi ăn tối. Thực ra mọi lần đi công tác nàng cùng các trợ lý đều là người chủ động sắp xếp chỗ ăn rồi qua mời tôi đi, nhưng lần này thì có lẽ tôi không để thế được. Nàng hé cửa, người vẫn mặc 1 bộ đồ ngủ, tóc hơi rối “Chú cứ đi ăn đi ạ, nãy cháu có đặt cơm lên phòng rồi, cháu xin lỗi nhưng hôm nay cháu không muốn đi đâu”. Tôi ừ rồi lặng lẽ rời đi.

Sáng hôm sau tôi nhận được điện báo từ khách sạn do đối tác chuyển đến. Sau đánh giá hôm qua từ phía đối tác với các bên đã giới thiệu thì họ quyết định sẽ ký hợp đồng với bên tôi. Tuy nhiên sẽ đợi lãnh đạo từ 1 nước khác về để đàm phán hợp đồng luôn sau 4 ngày nữa. Tôi qua phòng báo cho nàng, rồi nói tôi sẽ chủ động báo về xí nghiệp để điều chỉnh lại vé vì lẽ ra tối nay chúng tôi sẽ bay về nước.

Trưa hôm đó nàng cũng từ chối xuống ăn với lý do đã đặt đồ ăn khách sạn phục vụ tận phòng. Tôi ăn trưa tại nhà hàng trong khách sạn, khi định về phòng tôi lại tạt qua lễ tân, hỏi thử xem đã mang đồ ăn lên phòng cho nàng chưa thì nhận được câu trả lời là từ hôm qua đến nay nàng không hề đặt đồ ăn gì cả. Chuyện gì thế nhỉ? Tôi đặt cho nàng 1 set đồ ăn có súp, thêm 1 vài món mềm và nhiều dinh dưỡng. Bảo lễ tân mang lên cho nàng.

Tôi về phòng nhưng lòng vẫn bất an. 1 lúc có lẽ lo lắng không chịu nổi, tôi sang phòng nàng gõ cửa, nàng ra mở cửa, sắc mặt nhợt nhạt hơn. “Chú vào được không?” tôi hỏi. Nàng chỉ “Dạ” rồi hé cửa cho tôi vào. Nàng nằm lên trên giường, đồ ăn khi nãy lễ tân mang lên còn nguyên trên xe đẩy, mắt nàng nhìn vào hư vô, khuôn mặt nhỏ nhắn giờ thêm phần tiều tụy.

Tôi thấy lòng xót xa và ân hận “Cháu còn đau không?” tôi hỏi, ngồi xuống ghế cạnh giường. Nàng gật đầu, giọng nhỏ: “Dạ…” Rồi cả hai chìm vào im lặng, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc như đếm từng nhịp thở nặng nề của tôi. Tôi biết mình sẽ không hỏi nàng không ăn à hay nàng muốn ăn không vì điều đó hoàn toàn vô nghĩa.

Một lúc sau, tôi phá vỡ sự tĩnh lặng, tôi nói hoàn toàn bằng tiếng Anh, vì có lẽ nó dễ nói hơn trong lúc này:

– Do you want to talk? (Cháu muốn nói chuyện không)

– Yes? (Vâng) – Nàng nghĩ 1 lúc rồi trả lời.

– Do you feel… you are ok? (Cháu nghĩ… mình ổn không?)

– I think I will be… (Cháu nghĩ cháu sẽ ổn)

– Can I ask you why? (Chú hỏi cháu tại sao được không?)

– Why what? (Tại sao gì cơ ạ?)

– Uhm… why do you let me do… that? (Tại sao… cháu để chú làm việc… đó?)

Nàng ngập ngừng, đỏ mặt, mắt chớp chớp nhìn về phía tôi, suy nghĩ hồi lâu, nàng nói rất nhỏ:

– Maybe… because I love you… (Có lẽ… vì cháu yêu chú…)

Tôi sững người, nhìn nàng, lòng rối bời.

– Why… me? (Tại sao… lại là chú?) – tôi hỏi tiếp, giọng run run, cổ họng đắng ngắt.

Nàng nằm nghiêng, kéo chăn che nửa người, trả lời chậm rãi:

– I don’t know… It is my feeling for a long time. I know you are single. But I was scared you didn’t like women, people kept saying that… I just like being near you, learning from you, hearing you talk… (Cháu không biết… Cháu có cảm giác này rất lâu rồi. Cháu biết chú độc thân. Nhưng cháu sợ chú không thích phụ nữ, mọi người đều bảo thế… Cháu chỉ muốn được ở cạnh chú, được chú dạy bảo, nghe chú kể chuyện…)

Tôi im lặng, cảm giác ấm áp xen lẫn day dứt trào lên.

– But I’m so much older than you… (Nhưng chú hơn cháu nhiều tuổi lắm…) tôi nói, giọng trầm.

Nàng nhìn tôi, lắc đầu

– It’s just love… Everything doesn’t matter to me. (Cháu yêu chú… còn lại cháu không quan tâm nhiều)

Tôi ngẩn ra, không ngờ nàng lại thẳng thắn thế.

– So… what now? (Giờ thì sao giờ?) Tôi hỏi.

Dường như có 1 cái gì đó thất vọng và lo sợ thoảng qua trong mắt nàng, mắt nàng đỏ au, rơm rớm hít sâu rồi nói:

– Don’t worry. It’s okay, I was the one who let you to… do. I will not talk to anyone. Whatever happens, I’ll accpet… (Chú đừng lo. Không sao cả. Cháu là người để chú làm… việc đó. Cháu sẽ không nói với ai. Có gì đi nữa thì cháu cũng chấp nhận.)

Tôi hiểu ý nàng – Việt Nam thời đó khắt khe với tình dục trước hôn nhân, mất trinh là điều nặng nề với một gia đình gia giáo như nàng. Thậm chí còn ảnh hưởng đến hạnh phúc sau này.

– Why do you stay alone all the time? (Sao chú cứ vẫn còn độc thân vậy?) – nàng hỏi ngược lại tôi, mắt nhìn thẳng vào tôi như tìm 1 câu trả lời thật.

Đối với câu hỏi này, tôi đã luôn có 1 câu nói dối với quá nhiều người, đứng trước nàng lúc này với lòng nặng trĩu ân hận, nhưng bí mật của tôi và mẹ quá lớn. Tôi trả lời với giọng trầm ngâm:

– I had a hurt in the past… It’s hard for me to feel something for women… (Chú có vết thương lòng trong quá khứ… Nó làm chú khó có cảm tình với phụ nữ lắm…)

– But you seemed so... professional last night… you must do it a lot. (Nhưng hôm qua cháu thấy chú… chuyên nghiệp lắm… chắc chú phải làm rất nhiều rồi)

– I’ve watched movies, read stuff… and took care of myself to satisfy my needs. You know, I’m travel a lot, and have been exposed to westen culture… (Chú xem phim, đọc sách, tranh ảnh… và tự thỏa mãn nhu cầu của mình thôi) – Tôi lắc đầu

– I see… you are the one can become a professinal in any field you interested in… guess you have a whole library of them (Vâng… cháu tin chú có thể chuyên gia ở bất cứ lĩnh vực nào chú quan tâm… cháu đoán chú phải có cả 1 thư viện ấy nhỉ, hì hì) – Nàng cười khúc khích, có vẻ như tâm trạng đã vui hơn.

– Why did you thought I am professinal? (Sao cháu lại nghĩ là chú chuyên nghiệp) – tôi hỏi lại, mắt nháy nháy trêu nàng

– I just… felt it. You knew what to do… (Cháu… cảm thấy vậy. Chú như thể biết phải làm thế nào…) – Nàng đỏ mặt lí nhí.

Tôi nhìn nàng, lòng thoáng tự hào xen lẫn xấu hổ, rồi hỏi:

– Have you ever had a boyfriend? (Cháu có bạn trai chưa?)

– No… I’ve never loved any one… (Chưa, cháu chưa từng yêu ai) – Nàng lắc đầu, rồi ngập ngừng cười nhẹ nói tiếp – Well… maybe one person… I call him uncle. (À… có 1 người… mà cháu gọi bằng chú) – bẽn lẽn nhìn sang tôi.

Tôi ngẩn người nhìn nàng, tim đập nhanh hơn, không biết nói gì tiếp.

– How about you? How many women have you been with? (Chú thì sao, chú có mấy người rồi vậy?) – nàng hỏi, giọng tò mò.

– Just one… (Một) – Tôi ngập ngừng, rồi sửa lại – Well… two now. (Giờ thì có hai) – Tôi nhìn nàng cười.

Nàng cười khúc khích, nhưng không hỏi thêm, như thể hiểu đó là chủ đề tôi không muốn đào sâu.

– Could you ever love me someday? (Liệu một ngày nào đó chú có thể yêu cháu không?) – Nàng hỏi, mắt long lanh nhìn tôi.

Tôi nhìn nàng, lòng giằng xé, rồi hỏi lại:

– Could you wait for me to love you? (Cháu có đợi được đến lúc chú yêu cháu không?)

– How long? (Cháu sẽ phải chờ bao lâu?)

– I don’t know, soon… or late… (Chú không biết, có thể sớm… có thể muộn…) – Tôi đáp, không chắc mình có thể giữ lời.

– At least it’s not never, right? (Ít nhất thì không phải không bao giờ, phải không ạ?) – Nàng có vẻ cũng không chắc với điều mình nói.

Nàng xoay người lại, không nhìn vào tôi nữa. Im lặng 1 lúc, rồi lại thì thầm rất nhẹ

– Can you lie here and hold me? (Chú nằm đây và ôm cháu được không?)

Tôi do dự, nhưng rồi bước đến, nằm xuống cạnh nàng, vòng tay ôm nàng từ phía sau. Cơ thể nàng nhỏ nhắn, ấm áp, nằm gọn trong lòng tôi. Mùi con gái của nàng làm tôi xao xuyến. Buồi tôi cương lên, tôi dịch người ra để không chạm vào nàng, nhưng nàng khẽ nói:

– Just hold me close… (Ôm chặt cháu đi…)

Tôi kéo nàng sát lại, nắm lấy tay nàng, cảm nhận hơi thở nàng phập phồng, mặc kệ cái của nợ của mình ép sát vào mông nàng.

– Does it still hurt? (Cháu còn đau không?) – Tôi hỏi

– Yes… (Còn…) – Nàng gật đầu, nhưng lại nói thêm – But if you want, I’ll let you… (Nhưng nếu chú muốn, cháu sẽ cho…)

Tôi ôm chặt nàng, lòng rung động thật sự

– I liked it… a lot (Chú thích… rất thích) – tôi nói, giọng khàn khàn

Tôi thừa nhận cảm giác đêm qua – cái chặt khít, nóng ran của nàng làm tôi sướng đến tê người, khác hẳn sự quen thuộc của mẹ. Nhưng tôi lắc đầu:

– If I did that now, it wouldn’t be love… (Nếu chú làm thế bây giờ, thì có lẽ sẽ không phải là yêu đâu…)

Nàng im lặng, xoay người lại, mắt long lanh nhìn tôi, rồi khẽ gật gật cười rồi rúc vào người tôi.

– But if I want this, is it ok? (Nếu chú muốn thế này… có được không?) – Tôi đưa tay lên ngực nàng, cho nàng thấy tôi có vẻ muốn bóp vú.

Nàng không nói, chỉ nhìn tròn xoa mắt, rồi gật gật giơ tay lên tính để cho tôi luồn tay vào. Nhưng tôi cười, đưa tay lên cốc vào trán nàng.

– Just kidding. The most thing I want now is you have to eat. (Chú đùa thôi. Chú muốn nhất là bây giờ cháu phải ăn.)

Tôi ra xe đẩy lấy đồ ăn, nhưng có vẻ đồ ăn nguội rồi, tôi định bụng gọi lễ tân mang lên đồ ăn nóng khác, nhưng nàng từ chối, nàng không muốn có ai nữa xuất hiện lúc này, và chấp nhận ăn đồ nguội. Tôi đút cho nàng từng thìa súp, miếng thịt, nàng ăn chậm, tôi cũng ăn cùng. Không khí nhẹ nhàng hơn, tôi ôm nàng, tay vuốt tóc, vỗ nhè nhẹ vào lưng, cả hai chìm vào giấc ngủ trong cái ôm ấy.

Trong mơ, tôi thấy mẹ – mẹ trẻ trung như ngày xưa, tóc đen dài, mắt sáng, trần truồng nằm bên tôi trong căn hầm, ngoài hầm tiếng bom nổ, nhưng không ai sợ hãi. Tôi ôm mẹ, hôn mẹ, tay tôi tìm vú mẹ, buồi tôi cọ vào lồn mẹ, tôi đút vào, nắc mạnh “Bạch… bạch… bạch…” tiếng mẹ rên: “Con ơi… mẹ sướng…” Mẹ nẩy người lên, tôi bắn vào trong mẹ, tinh trùng từng đợt, từng đợt. Mẹ ôn lấy tôi “Mẹ thích lắm… sướng lắm…”

Tôi giật mình tỉnh dậy, quần ướt nhẹp vì mộng tinh, nàng vẫn ngủ say trong vòng tay tôi, hơi thở đều đều. Tôi nhìn nàng, lòng rối loạn – giấc mơ về mẹ quá thật, mẹ thì đang ở rất xa, nhưng nàng thì lại ở đây, gần gũi, ấm áp. Tôi vuốt tóc nàng, cảm giác lạ lùng trào lên – không phải yêu, nhưng là một sự gắn bó tôi chưa từng có với ai ngoài mẹ.

38 tuổi, 23 năm, 1 người đàn bà duy nhất. Nhưng 2 ngày hôm nay làm tôi bối rối. Tôi ân hận, phá trinh 1 người con gái, làm cô ấy đau, nhưng lại chẳng xuất phát vì tình yêu với người ta, tôi thấy thương, thấy muốn bảo vệ nàng. Lòng tôi vẫn nhớ mẹ, vẫn day dứt vì lời hứa 2 năm, liệu tôi có nên đi xa hơn với nàng để thực hiện lời hứa với mẹ, dù tôi có thể không bao giờ có tình cảm với nàng?

Tôi kéo chăn đắp kín cho nàng, nằm nghiêng nhìn nàng ngủ, khuôn mặt nàng bình yên, đôi môi mọng khẽ mỉm cười trong mơ. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể yêu nàng không, hay chỉ là tôi đang tìm một bóng hình mẹ trong nàng? Tôi thở dài, ôm nàng chặt hơn, lòng giằng xé giữa quá khứ với mẹ và hiện tại với nàng, đang nằm đây, nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không còn cô đơn như trước khi không có mẹ bên cạnh.

[HIỆN TẠI]

“Hôm đó cháu không kiềm chế được…” tôi tủm tỉm 1 mình nhớ về cái hôm tôi hỏi lại nàng về lần đầu tiên giữa nàng và tôi. “Yêu thầm chú cũng lâu… lại cả tò mò chuyện trai gái từ hồi cấp 2 nữa… hôm đó có khi lại đúng ngày rụng trứng nên… nên… chắc là cháu… nứng!”. “Cũng tại chú hôn lại cháu cơ… trước lúc đó chỉ muốn hôn 1 cái thôi rồi chạy về phòng ấy.”

“Lúc chú bóp vú ấy… sợ lắm ý… lần đầu tiên bị chạm vào vú… người ta là gái trinh đó cái chú già này… cơ mà… chạm vào chú… cái mùi của chú… làm cháu cứ muốn tiếp… muốn tiếp… không muốn ngừng lại… chỉ muốn cho chú tất cả những gì chú muốn!”.

“Lúc chú tụt quần sờ vào bím… sợ chết… mà nứng chết… nghĩ thoáng qua nhỡ mất thì sao… nhưng kệ… rồi cái của nợ của chú thúc vào… đau chết luôn… chỉ thấy mỗi đau… với cả biết là mất trinh rồi… nên khóc… xong nhìn mặt chú thỏa mãn lắm… lại kệ… cho chú… chả thèm đòi…”
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo