Chuyện Đời Sinh Viên

Dorecasan

Yếu sinh lý
Chương 209: Những ngày không còn đủ thời gian

Càng đi sâu vào năm năm, mình càng cảm thấy một ngày hai mươi bốn tiếng bắt đầu không đủ.

Sáng đi viện.

Chiều có hôm học lý thuyết.

Tối về đọc bài.

Có lịch trực thì ở lại.

Có ca mổ thì lại chẳng biết mấy giờ mới được về.

Những ngày đầu còn đếm xem hôm nay thứ mấy.

Sau một thời gian...

mình chỉ nhớ ngày nào có ca.

Ngày nào có bài phải trình.

Ngày nào được nghỉ.

Cuộc sống sinh viên năm năm bắt đầu bị chia nhỏ thành những khoảng thời gian như vậy.

...

Mình với Dương cũng ngày càng được các bác sĩ gọi vào phòng mổ nhiều hơn.

Không phải vì hai thằng giỏi.

Càng không phải vì có gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là chịu khó.

Gọi thì có mặt.

Đứng lâu cũng cố.

Không biết thì hỏi.

Bị mắng thì nghe.

Và sau mỗi ca vẫn hay quay lại xem bệnh nhân.

Có bác sĩ dần thành quen.

Thấy mình ngoài hành lang liền hỏi:

Chiều có học không?

Dạ không ạ.

Thế vào ca.

Dạ.

Mình chẳng còn háo hức đến mức cười toe như những lần đầu.

Nhưng trong lòng vẫn vui.

Cảm giác được một người đi trước nhớ tới mình...

đối với một thằng sinh viên lúc ấy có giá trị lắm.



Việc khâu da cũng bắt đầu trở nên quen tay hơn.

Sau những đêm hai thằng ngồi tập đến một, hai giờ sáng, đường khâu trên miếng mô phỏng ngày càng thẳng.

Khoảng cách đều hơn.

Lực tay cũng bớt vụng.

Có hôm bác sĩ đóng gần xong thì quay sang:

M.

Dạ.

Làm nốt đi.

Mình nhận dụng cụ.

Không còn cái cảm giác bàn tay cứng ngắc như lần đầu.

Vẫn tập trung.

Nhưng tự nhiên hơn.

Khâu xong một đoạn, bác sĩ nhìn.

Được.

Sau ca tôi thì cuối ca khâu cho.

Trong lòng mình vui vl.

Nhưng ngoài mặt vẫn:

Dạ.

Ra khỏi phòng, Dương lập tức hỏi:

Bác bảo gì?

Sau ca bác thì tao khâu.

Nó bĩu môi.

Có gì đâu.

Hôm qua bác khác cũng bảo tao thế.

Mình quay sang:

Thật không?

Nó cười đểu.

Không.

Mình đấm vai nó.

Súc vật.

Hai thằng lại cười.

...

Tối về vẫn lôi bộ tập khâu ra.

Nhưng giờ không còn tập đến sáng liên tục nữa.

Chỉ hôm nào rảnh thì làm.

Có khi mình vừa khâu xong một đường, Dương nằm trên giường thò đầu xuống:

Mũi thứ tư lệch.

Mình nhìn.

Lệch chỗ đéo nào?

Hơi lệch.

Mày nhìn bằng kính hiển vi à?

Nó chống tay lên cằm.

Tao nhìn bằng con mắt của một phẫu thuật viên.

Mình cầm chiếc khăn ném thẳng vào mặt.

Phẫu thuật viên cái lồn.

Căn phòng lại đầy tiếng chửi với tiếng cười.

Nhưng chính những lần soi mói nhau như thế khiến hai thằng khá lên thật.



Rồi đến một ca mổ mà sau này mình nhớ rất lâu.

Không phải vì mình làm được điều gì hay.

Mà vì hôm ấy...

mình lần đầu biết cảm giác trong phòng mổ có thể thay đổi chỉ trong vài giây.

Buổi sáng đó khoa khá đông.

Bác sĩ gọi hai thằng vào từ sớm.

Hôm nay ca này hơi khó.

Hai đứa tập trung.

Mình với Dương cùng đáp:

Dạ.

Không ai đùa.

Cũng chẳng ai hỏi nhiều.

Từ cách bác sĩ nói, mình biết ca hôm ấy không giống những ca thường ngày hai thằng vẫn theo.



Những giờ đầu trôi tương đối ổn.

Mình đứng bên trái.

Dương phía đối diện.

Công việc vẫn quen thuộc.

Giữ.

Hút.

Điều chỉnh theo yêu cầu.

Quan sát.

Mình cố nhìn từng thao tác.

Không hiểu thì ghi nhớ để sau hỏi.

Ca kéo dài.

Cơ thể bắt đầu mỏi.

Nhưng mình vẫn tập trung được.

Cho đến một khoảnh khắc...

chỉ đúng một khoảnh khắc thôi.

Không biết vì mệt hay vì đầu óc lơ đi đúng lúc ấy, sự chú ý của mình rời khỏi trường mổ vài giây.

Có tiếng bác sĩ nói nhanh:

Hút!

Mình phản ứng chậm hơn bình thường.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đúng lúc đó, tình trạng chảy máu xuất hiện bất ngờ hơn những gì mình từng chứng kiến trước đây.

Mình chỉ nhớ một màu đỏ bật lên trước mắt.

Máu bắn ra.

Tóe lên găng.

Áo.

Rồi bắn cả lên tấm kính và phần mặt phía trên khẩu trang của mình.

Mọi thứ xảy ra rất nhanh.

Nhưng trong cảm giác của mình...

nó như chậm lại.

Mình đứng chết trân.

Đầu óc trống rỗng.

Tầm nhìn tự nhiên hoa lên một chút.

Tiếng monitor.

Tiếng hút.

Tiếng người trong phòng.

Mọi thứ đang ở rất gần nhưng lại như xa ra.

Mình chưa từng thấy lượng máu bật ra ngay trước mặt như thế.

Không phải trong sách.

Không phải trên màn hình.

Mà cách mình chỉ vài chục centimet.

Tay mình cứng lại.

Bác sĩ quát:

M!

Mình giật mình.

Dạ!

Đứng cái đéo gì đấy!

Hút đi!

Mình luống cuống đưa tay lại.

Dương phía đối diện cũng có vẻ hoảng.

Nó điều chỉnh tay hơi chậm.

Bác sĩ lại quát:

Địt mẹ, tập trung vào!

Đéo phải đứng đây xem phim!

Cả người mình như tỉnh hẳn.

Dạ!

Bác sĩ vẫn thao tác rất nhanh.

Giọng gắt nhưng hoàn toàn không hoảng.

M, nhìn vào chỗ đang làm!

Đừng có nhìn máu!

Dương, giữ cho chắc!

Tay mày rung cái đéo gì đấy!

Dương đáp:

Dạ!

Bình tĩnh!

Hai thằng mà cuống thì địt mẹ tao tống hết ra bây giờ!

Mình nghe đến câu ấy, bụng lạnh toát.

Nhưng bác sĩ không đuổi.

Ông chỉ tiếp tục:

Hút đúng chỗ.

Đúng rồi.

Giữ đấy.

Đừng kéo mạnh.

Mình cố hít một hơi thật sâu sau lớp khẩu trang.

Ép hai mắt trở lại vùng mổ.

Không nhìn vết máu trên kính.

Không nhìn áo mình.

Chỉ nhìn vào việc đang phải làm.

Tim vẫn đập rất nhanh.

Nhưng tay bắt đầu nghe lời hơn.

Đấy.

Bác sĩ nói cộc lốc.

Thế có phải được không.

Mình không dám đáp gì ngoài:

Dạ.



Khoảng thời gian sau đó mình gần như không còn biết mỏi.

Toàn bộ sự tập trung dồn hết vào từng câu bác sĩ nói.

Hút.

Làm.

Cao.

Chỉnh.

Giữ.

Giữ.

Mình không dám để đầu óc trôi đi thêm lần nào.

Dương bên kia cũng vậy.

Mắt nó căng lên.

Hai thằng chẳng còn trao đổi với nhau một ánh nhìn.

Bác sĩ vẫn làm việc.

Bình tĩnh đến mức mình dần lấy lại được nhịp.

Tình trạng trong trường mổ được kiểm soát.

Không khí bớt căng.

Lúc ấy mình mới phát hiện lưng áo bên trong đã ướt đẫm.

Không biết vì nóng.

Hay vì sợ.

Có lẽ cả hai.



Khi phần khó nhất đã qua, bác sĩ mới nói:

Xong rồi, thở đi!

Dương gần như thở phào thành tiếng.

Mình cũng cười rất gượng sau khẩu trang.

Bác sĩ nhìn qua:

M.

Dạ?

Lúc nãy sợ à?

Mình không dám sĩ.

Dạ... hơi sốc ạ.

Ông hừ một tiếng.

Sốc thì được.

Đứng đần ra thì không được.

Cả phòng có người bật cười nhỏ.

Mình cũng cười ngượng.

Dạ.

Bác sĩ nói tiếp:

Vào Ngoại thấy máu là bình thường.

Có bất ngờ thì càng phải tập trung.

Mày cuống thì người bệnh chịu.

Câu ấy làm mình nghiêm hẳn.

Dạ.

Ông quay sang Dương:

Còn mày nữa.

Tay rung như cầy sấy.

Dương lí nhí:

Dạ.

Lần sau rung thì tự cắn lưỡi cho tỉnh.

Mấy người trong phòng lại cười.

Dương cũng cười gượng.

Bác sĩ chửi nghe thô.

Nhưng chẳng có ác ý.

Ngược lại...

cái kiểu vừa chửi vừa kéo hai thằng trở lại nhịp làm việc ấy khiến mình cảm thấy ông vẫn muốn bọn mình ở lại.

Nếu không...

ông hoàn toàn có thể đuổi hai thằng ra ngoài từ lâu.



Ca mổ kết thúc khá muộn.

Khi bước ra khỏi phòng, mình tháo khẩu trang.

Dương nhìn mặt mình rồi bật cười.

Địt mẹ.

Mặt mày còn vết máu này.

Mình đi tới gương.

Trên phần da gần trán và cạnh kính vẫn còn vài vệt đã khô.

Nhìn thấy chúng...

cảm giác ban nãy lại trở về một chút.

Mình rửa mặt rất lâu.

Nước lạnh chảy qua.

Hai bàn tay vẫn hơi run nhẹ.

Dương đứng cạnh.

Lần này nó không trêu nữa.

Lúc nãy tao cũng rén vãi lồn.

Mình nhìn qua gương.

Tao tưởng mỗi tao.

Đéo.

Máu bật lên cái tao cũng đơ.

Mình bật cười.

Bác chửi mày tay rung.

Nó cười.

Mày bị chửi đứng đần.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

Có lẽ chỉ cần nhận ra thằng bên cạnh cũng sợ như mình...

cái cảm giác xấu hổ tự nhiên giảm đi rất nhiều.



Mình với Dương chưa về ngay.

Bác sĩ gọi hai thằng lại ngoài hành lang.

Ông cởi mũ, ngồi xuống ghế.

Giọng không còn gắt như trong phòng mổ nữa.

Hai đứa hôm nay thấy thế nào?

Mình đáp thật:

Dạ em bị mất tập trung lúc ấy.

Em không nghĩ lại chảy nhiều như vậy.

Bác sĩ gật.

Đấy là cái ngu đầu tiên.

Mình hơi khựng.

Ông nói tiếp:

Phẫu thuật không phải lúc nào cũng đi đúng như đầu mình nghĩ.

Càng ca khó càng phải chuẩn bị tâm lý chuyện bất ngờ xảy ra.

Dương hỏi:

Lúc máu ra nhiều như thế thì làm sao để không cuống ạ?

Bác sĩ nhìn hai thằng.

Không có cách thần kỳ.

Gặp nhiều.

Học nhiều.

Biết mình đang đứng trước cái gì.

Và quan trọng nhất là đừng để não đứng lại.

Ông chỉ tay vào mình.

M lúc nãy bị cái đấy.

Mắt thấy máu cái là đầu tắt.

Mình gật.

Dạ.

Người mổ không được phép thế.

Ông dựa lưng vào ghế.

Sợ không xấu.

Tao đi mổ bao nhiêu năm vẫn có lúc căng.

Nhưng tay với đầu vẫn phải làm việc.

Hiểu chưa?

Hai thằng cùng:

Dạ.

Ông nhìn Dương.

Còn mày thấy bạn cuống thì đừng cuống theo.

Một thằng mất bình tĩnh đã đủ mệt rồi.

Dương gật mạnh.

Dạ.

Bác sĩ im một lúc rồi nói thêm:

Với sinh viên như chúng mày...

Không biết thì đừng cố làm.

Có vấn đề thì nghe lệnh.

Đừng tự tiện.

Tao quát thì nghe câu tao cần mày làm cái gì, đừng chỉ nghe tiếng chửi.

Câu cuối làm hai thằng bật cười.

Ông cũng cười.

Tao chửi có mất miếng thịt nào đâu.

Để bệnh nhân mất máu mới là chuyện.

Mình gật.

Dạ.

Bác sĩ đứng dậy.

Trước khi đi còn vỗ nhẹ vai mình.

Hôm nay đứng lại được là tốt.

Lần sau tập trung hơn.

Rồi quay sang Dương:

Mày cũng thế.

Dạ.

Ông đi mất.

Hai thằng vẫn ngồi yên.

Mình nhìn theo.

Trong lòng nhẹ hơn rất nhiều.

Không phải vì được khen.

Mà vì biết cái lỗi vừa rồi...

mình có cơ hội sửa.



Trên đường về, mình nghĩ mãi.

Cảnh máu bắn lên.

Khoảnh khắc đầu óc trắng xóa.

Tiếng bác sĩ quát.

Rồi cái giây mình bắt đầu lấy lại được tập trung.

Mọi thứ cứ tua lại trong đầu.

Đến tối, mình còn lấy sách ra xem lại những thứ liên quan đến ca hôm ấy.

Dương nằm trên giường nhìn.

Mày còn học à?

Ừ.

Cay à?

Mình gật.

Cay.

Tao cũng.

Nó bò xuống.

Kéo ghế ngồi cạnh.

Hai thằng lại đọc.

Không phải để thi.

Không ai kiểm tra.

Chỉ vì cảm giác mình đã đứng ngay trong tình huống thật mà lại chưa đủ bình tĩnh khiến cả hai khó chịu.

Đọc đến gần một giờ sáng.

Dương mới nói:

Lần sau đừng đơ nữa nhé.

Mình nhìn nó.

Mày đừng rung.

Chơi.

Hai thằng đập tay.

Rồi đi ngủ.



Từ sau ca ấy...

mình thay đổi khá nhiều mỗi khi bước vào phòng mổ.

Không còn chỉ háo hức.

Mình bắt đầu tự nhắc mình trước từng ca:

Tập trung.

Đừng đoán.

Đừng chủ quan.

Nếu có chuyện bất ngờ...

việc đầu tiên là nghe.

Không phải sợ.

Thực ra mình vẫn sợ.

Nhưng đã biết phải kéo sự chú ý trở lại đâu.

Vài ca sau, có những lúc trường mổ chảy máu nhiều hơn bình thường.

Tim mình vẫn đập nhanh.

Nhưng tay không còn cứng.

Bác sĩ nói:

Hút.

Mình làm.

Giữ.

Mình giữ.

Mọi thứ dần trở thành phản xạ.

Có hôm kết thúc ca, chính bác sĩ hôm trước nhìn sang.

Hôm nay đỡ đần chưa?

Mình cười.

Dạ đỡ rồi ạ.

Ông gật.

Thế mới được.

Chỉ thế.

Nhưng đối với mình...

đó giống như việc trả lại được một món nợ nhỏ.



Bệnh viện càng chiếm nhiều thời gian thì cuộc sống bên ngoài càng trở nên chật chội.

Có tuần bốn đứa ở cùng một xóm nhưng chẳng ăn đủ một bữa với nhau.

Mình về thì Diệu đi học.

Diệu về thì mình ở viện.

Hương có lịch riêng.

Dương hôm được nghỉ lại ngủ từ chiều tới tối.

Đến một hôm hiếm hoi đủ mặt, Hương vừa bới cơm vừa nói:

Bốn người ở cùng một chỗ mà hẹn ăn cơm khó hơn hẹn bác sĩ.

Dương gật gù.

Tại anh bận.

Mình nhìn.

Mày bận cái gì?

Ngủ.

Cả bàn bật cười.

Diệu cũng cười.

Bữa cơm hôm ấy vui.

Nhưng mình nhận ra em ít nói hơn trước.

Mình hỏi:

Sao thế?

Có sao đâu.

Mệt à?

Hơi.

Mình gắp miếng thịt vào bát.

Ăn đi.

Em nhìn mình rồi cười nhẹ.

Vâng.

Mình tưởng chỉ thế.



Cuối tuần ấy, mình đã hẹn đưa Diệu đi ăn.

Em nhắc từ hai hôm trước.

Tối thứ Bảy anh để cho em nhé.

Mình cười.

Anh là đồ vật à mà để?

Thì không đi viện.

Không đi với Dương.

Không đi với ai.

Chỉ đi với em.

Mình trêu:

Kiểm soát thế.

Diệu đánh vào vai.

Em hẹn trước mà.

Rồi.

Anh nhớ.

Em cười rất vui.

Tối thứ Bảy...

mình cũng định về đúng giờ thật.

Khoảng gần năm giờ, đang thu dọn đồ thì bác sĩ gọi.

M với Dương còn đấy không?

Hai thằng quay lại.

Dạ.

Có ca.

Hai đứa vào được không?

Mình khựng mất một giây.

Nhớ lời hẹn với Diệu.

Nhưng rồi vẫn đáp:

Dạ được ạ.

Bác sĩ đi trước.

Dương nhìn mình.

Mày hẹn Diệu đúng không?

Ừ.

Thế?

Mình lấy điện thoại.

Tao nhắn.

Gõ nhanh:

"Anh có ca đột xuất. Chắc tối nay mình không đi được rồi."

Tin nhắn gửi đi.

Chưa đầy một phút.

Diệu trả lời:

"Lại viện à?"

Mình:

"Ừ. Bác vừa gọi."

Em xem.

Không nhắn thêm.

Mình nhìn màn hình mấy giây.

Rồi cất điện thoại.

Đi.



Ca kéo đến hơn chín giờ.

Bước ra khỏi viện đã gần mười giờ.

Mình vừa mệt vừa đói.

Nhưng điều khiến mình ngại nhất...

là phải về gặp Diệu.

Về đến xóm trọ, phòng em vẫn sáng.

Mình tắm qua.

Thay quần áo.

Rồi xuống.

Gõ cửa.

Diệu mở.

Em đã thay quần áo ở nhà.

Nhìn trên bàn còn thấy chiếc túi nhỏ với ít đồ trang điểm.

Có lẽ em đã chuẩn bị thật.

Mình thấy hơi áy náy.

Em chưa ngủ à?

Chưa.

Anh xin lỗi.

Anh không biết bác gọi ca.

Diệu quay vào.

Vâng.

Mình bước theo.

Giận anh à?

Không.

Em lại thế rồi.

Diệu quay lại.

Thế em phải thế nào?

Giọng em bắt đầu khác.

Mình im.

Em nói:

Anh lúc nào cũng bệnh viện.

Diệu, anh đi học mà.

Nhưng anh hẹn em.

Anh đâu biết có ca.

Lúc nào anh cũng có lý do.

Câu ấy làm mình khó chịu.

Lý do gì?

Anh đang ở bệnh viện thật.

Anh có đi chơi đâu?

Em không bảo anh đi chơi.

Nhưng lần nào cũng thế.

Em chờ.

Rồi cuối cùng anh chỉ nhắn một câu là thôi.

Mình cũng bắt đầu nóng.

Thế em muốn anh bảo bác sĩ là em hẹn người yêu nên em không vào à?

Diệu im.

Mắt đỏ lên.

Em có bảo anh làm thế đâu.

Nhưng cách em nói khiến anh thấy anh đi viện là sai.

Em chỉ muốn anh dành thời gian cho em.

Anh vẫn dành.

Bao giờ?

Câu hỏi ấy khiến mình đứng lại.

Không trả lời ngay được.

Diệu cười buồn.

Anh thấy chưa.

Mình mệt.

Cả ngày dài cộng thêm cuộc cãi khiến đầu nặng trĩu.

Thôi.

Hôm nay anh mệt.

Mai nói.

Mình đứng dậy.

Diệu nhìn.

Anh đi thật à?

Ừ.

Anh muốn lên ngủ.

Thế anh đi đi.

Giọng em nghẹn.

Mình đi ra.

Cửa đóng lại phía sau.

Lần đầu tiên...

hai đứa cãi nhau rồi mình không quay lại ôm em.



Lên đến phòng.

Dương chưa ngủ.

Nó nhìn mặt mình.

Lại cãi?

Ừ.

Làm hòa chưa?

Mình nằm vật xuống giường.

Chưa.

Nó định nói gì đó.

Rồi thôi.

Mình quay mặt vào tường.

Điện thoại đặt ngay bên gối.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Không rung.

Bình thường mình từng thấy khó chịu khi Diệu gọi quá nhiều.

Đêm ấy...

em không gọi một cuộc.

Tự nhiên lại thấy hụt.

Mình mở điện thoại.

Không tin nhắn.

Nhìn giờ.

Gần mười hai.

Định nhắn.

Nhưng rồi lại đặt xuống.

Lần đầu tiên trong nhiều năm yêu nhau...

hai đứa đi ngủ khi vẫn đang giận.



Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Điều đầu tiên mình làm là nhìn điện thoại.

Vẫn không có tin nhắn.

Cảm giác rất kỳ.

Dương đang mặc áo.

Thấy mình cứ nhìn màn hình liền hỏi:

Không nhắn à?

Không.

Nó cười:

Hôm trước gọi nhiều thì mày kêu.

Giờ không gọi lại buồn.

Mình lườm.

Mày im.

Nó cười.

Nhưng câu ấy đúng.

Mình chẳng phản bác được.



Chiều hôm đó mình về sớm.

Trên đường mua hai cốc trà sữa.

Một cho Hương.

Một cho Diệu.

Dương nhìn:

Tao đâu?

Tự mua.

Súc vật.

Mình xách túi xuống phòng.

Diệu đang ngồi đóng hàng.

Thấy mình bước vào cũng chỉ nhìn một cái rồi cúi xuống.

Mình đặt cốc trước mặt.

Cho em.

Em không uống.

Thế anh uống.

Mình ngồi xuống.

Cắm ống hút.

Uống thật.

Diệu nhìn.

Anh mua cho em mà.

Em bảo không uống.

Anh...

Mình bật cười.

Em cuối cùng cũng không nhịn được, giật cốc lại.

Của em.

Mình nhìn.

Hết giận chưa?

Diệu không đáp.

Mình im một lúc rồi nói:

Anh xin lỗi vì hôm qua thất hẹn.

Em vẫn cúi đầu.

Anh biết em chờ.

Cái đó là anh làm em buồn.

Anh xin lỗi.

Diệu ngẩng lên.

Mình nói tiếp:

Nhưng anh không xin lỗi vì anh vào viện.

Em khựng lại.

Anh đi học.

Anh muốn làm Ngoại.

Có những cơ hội người ta gọi, anh không muốn bỏ.

Em hiểu không?

Diệu im rất lâu.

Mình nắm lấy tay.

Anh có thể xin lỗi vì làm em buồn.

Nhưng anh không thể hứa sau này cứ hẹn em là anh sẽ bỏ ca.

Nước mắt em bắt đầu rơi.

Vậy sau này em lúc nào cũng xếp sau bệnh viện à?

Mình thấy đau ở câu ấy.

Không phải xếp sau.

Hai chuyện khác nhau.

Em là người anh yêu.

Còn đây là nghề anh đang học.

Diệu lau nước mắt.

Nhưng em cũng cần anh.

Mình kéo em lại.

Anh biết.

Anh sẽ cố dành thời gian.

Nhưng em cũng phải hiểu cho anh.

Em tựa vào vai mình.

Một lúc sau mới khẽ gật.

Vâng.

Mình ôm em.

Không ai thắng.

Không ai thua.

Chỉ là lần đầu tiên...

mình không nhận hết lỗi về phía mình để đổi lấy một cái ôm.



Những tuần sau đó lại trôi nhanh.

Mình với Dương càng được vào mổ nhiều.

Đường khâu chắc tay hơn.

Có ca bác sĩ để hẳn phần da cuối cho hai thằng.

Ca nặng thì vẫn chủ yếu đứng phụ và học.

Mình bắt đầu hiểu thêm từng chút về hậu phẫu.

Ca nào từng tham gia thì có thời gian lại ghé xem.

Thầy nhớ tên.

Điều dưỡng nhớ mặt.

Có lúc các em khóa dưới hỏi.

Cảm giác mình thật sự đã bước sang một giai đoạn khác của đời sinh viên.

Nhưng ngoài bệnh viện...

thời gian dành cho Diệu ít dần.

Không phải mình cố tình.

Chỉ là cuộc sống tự nhiên thành như vậy.

Có hôm em đợi mình đến mười giờ.

Có hôm mình về thì em ngủ rồi.

Có khi hai đứa nói với nhau cả ngày chưa được mười câu.

Rồi những lúc có thời gian...

Diệu lại muốn biết nhiều hơn.

Mình thì càng ngày càng muốn được yên một chút.

Hai thứ nhu cầu ấy cứ thế đẩy ngược nhau.



Một đêm gần cuối học kỳ.

Mình về phòng lúc hơn mười một giờ.

Dương đã ngủ.

Mình thả chiếc ba lô xuống đất.

Nằm vật lên giường.

Điện thoại rung.

Diệu nhắn:

"Anh đang đâu?"

Mình nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Không giận.

Không bực đến mức muốn cãi.

Chỉ mệt.

Mình đặt điện thoại xuống ngực.

Nhắm mắt.

Một lúc sau mới cầm lên trả lời:

"Anh vừa về phòng."

Em lập tức nhắn:

"Sao về không nói em?"

Mình nhìn màn hình.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Cuối cùng chỉ gõ:

"Anh mệt quá. Mai mình nói nhé."

Diệu xem.

Một lúc sau đáp:

"Vâng."

Mình đặt điện thoại sang bên.

Nhìn lên trần nhà.

Ngày ấy mình bắt đầu hiểu...

thứ hai đứa thiếu nhất không phải tình yêu.

Tình yêu vẫn còn rất nhiều.

Có lẽ còn nhiều hơn cả trước.

Thứ thiếu là thời gian.

Thời gian để nói chuyện.

Thời gian để hiểu vì sao người kia đang mệt.

Thời gian để mỗi đứa được sống cuộc sống riêng mà không khiến người còn lại cảm thấy bị bỏ rơi.

Và càng ít thời gian dành cho nhau...

chúng mình lại càng dùng chính tình yêu để đòi hỏi ở nhau nhiều hơn.

Mình cần được tự do để theo đuổi thứ mình đang ngày càng yêu thích.

Diệu cần cảm giác chắc chắn rằng mình vẫn thuộc về em.

Chẳng ai hoàn toàn sai.

Nhưng cũng chẳng ai biết phải lùi về đâu.

Ngoài cửa sổ, bệnh viện phía xa vẫn còn những ô cửa sáng.

Mình nhìn về phía ấy rất lâu.

Ngày mai...

lại có ca.

Lại có bệnh nhân.

Lại có những điều mình chưa biết đang chờ phía trước.

Và lúc đó mình vẫn tin...

chỉ cần mình cố đủ nhiều,

mình có thể giữ được cả hai.

Nghề mình yêu.

Và người con gái mình yêu.

Sau này mới biết...

có những giai đoạn của cuộc đời,

không phải cứ cố giữ thật chặt...

là sẽ giữ được tất cả.

Đọc đoạn Thớt với Diệu yêu nhau mình thấy rất giống mình và ny mình hiện tại. Công việc của mình có những tháng bận, làm từ 7h sáng đến 23-24h đêm, tháng không nghỉ ngày nào. Xong việc thì cũng chỉ muốn ngủ vì quá mệt, không muốn cầm điện thoại nữa. Ny mình cũng hay nói a yêu công việc hơn yêu e, lúc đấy không biết nên nói gì nữa ...
 

Berriver14prm

Yếu sinh lý
Y hn toàn quái thú bác ạ
Nhưng t vẫn tiếc những ông thủ khoa cần vào mảng nội tạng đề cứu ng cơ. Chứ sản để kiếm tiền thì t tiếc, biết là tiền ai cũng cần. Nhưng t cảm thấy đẳng cấp nhất vẫn là mấy ông mảng Nội. Nhưng mà dm đọc chuyện buồn vcl bao mối tình m cũng bị chia tay lúc còn yêu mà sao lỡ bỏ rơi em Diệu lại trong chính cái cảnh m từng phải trải qua đến đây t thấy m cũng tệ. N kiểm soát vì quá yêu thôi. Mình kh lgi sai thì sợ gì đối diện thẳng thắn thôi. Đéo đọc đéo sao đọc xong hết mối tình em Diệu tao buồn lây dm
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Nhưng t vẫn tiếc những ông thủ khoa cần vào mảng nội tạng đề cứu ng cơ. Chứ sản để kiếm tiền thì t tiếc, biết là tiền ai cũng cần. Nhưng t cảm thấy đẳng cấp nhất vẫn là mấy ông mảng Nội. Nhưng mà dm đọc chuyện buồn vcl bao mối tình m cũng bị chia tay lúc còn yêu mà sao lỡ bỏ rơi em Diệu lại trong chính cái cảnh m từng phải trải qua đến đây t thấy m cũng tệ. N kiểm soát vì quá yêu thôi. Mình kh lgi sai thì sợ gì đối diện thẳng thắn thôi. Đéo đọc đéo sao đọc xong hết mối tình em Diệu tao buồn lây dm
bác ơi, có giỏi giang đến mấy thì thực tại, là vẫn kiếm tiền là trên hết, tất nhiên những người trong top 1000 kia thì ai cũng quái vật rồi, ngoại khoa vất vả, và hay sai xót y khoa nhiều, nhiều khi sự cố y khoa nó chẳng phải do mình, do nhiều yếu tố, nhưng đến khi họp hội đồng y khoa, thì PTV lại là người đứng mũi chịu sào, nên phải thật sự yêu nghề, có cái tâm từ đáy lòng, và thần kinh thép thì mới giám chọn ngoại khoa, hoặc HSCC. Còn e thì lại hơi khác lạ, vì căn bản em lại thích được vào phòng mổ, thích cảm giác được cầm con dao mổ, nhiều khi nhìn thấy máu e còn cảm thấy hơi phấn khích, nghe có vẻ man dợ, nhưng mình phấn khích không phải theo kiểu bọn nhân cách biến thái đâu ạ hehe {brick} {brick}
 
Chương 209: Những ngày không còn đủ thời gian

Càng đi sâu vào năm năm, mình càng cảm thấy một ngày hai mươi bốn tiếng bắt đầu không đủ.

Sáng đi viện.

Chiều có hôm học lý thuyết.

Tối về đọc bài.

Có lịch trực thì ở lại.

Có ca mổ thì lại chẳng biết mấy giờ mới được về.

Những ngày đầu còn đếm xem hôm nay thứ mấy.

Sau một thời gian...

mình chỉ nhớ ngày nào có ca.

Ngày nào có bài phải trình.

Ngày nào được nghỉ.

Cuộc sống sinh viên năm năm bắt đầu bị chia nhỏ thành những khoảng thời gian như vậy.

...

Mình với Dương cũng ngày càng được các bác sĩ gọi vào phòng mổ nhiều hơn.

Không phải vì hai thằng giỏi.

Càng không phải vì có gì đặc biệt.

Chỉ đơn giản là chịu khó.

Gọi thì có mặt.

Đứng lâu cũng cố.

Không biết thì hỏi.

Bị mắng thì nghe.

Và sau mỗi ca vẫn hay quay lại xem bệnh nhân.

Có bác sĩ dần thành quen.

Thấy mình ngoài hành lang liền hỏi:

Chiều có học không?

Dạ không ạ.

Thế vào ca.

Dạ.

Mình chẳng còn háo hức đến mức cười toe như những lần đầu.

Nhưng trong lòng vẫn vui.

Cảm giác được một người đi trước nhớ tới mình...

đối với một thằng sinh viên lúc ấy có giá trị lắm.



Việc khâu da cũng bắt đầu trở nên quen tay hơn.

Sau những đêm hai thằng ngồi tập đến một, hai giờ sáng, đường khâu trên miếng mô phỏng ngày càng thẳng.

Khoảng cách đều hơn.

Lực tay cũng bớt vụng.

Có hôm bác sĩ đóng gần xong thì quay sang:

M.

Dạ.

Làm nốt đi.

Mình nhận dụng cụ.

Không còn cái cảm giác bàn tay cứng ngắc như lần đầu.

Vẫn tập trung.

Nhưng tự nhiên hơn.

Khâu xong một đoạn, bác sĩ nhìn.

Được.

Sau ca tôi thì cuối ca khâu cho.

Trong lòng mình vui vl.

Nhưng ngoài mặt vẫn:

Dạ.

Ra khỏi phòng, Dương lập tức hỏi:

Bác bảo gì?

Sau ca bác thì tao khâu.

Nó bĩu môi.

Có gì đâu.

Hôm qua bác khác cũng bảo tao thế.

Mình quay sang:

Thật không?

Nó cười đểu.

Không.

Mình đấm vai nó.

Súc vật.

Hai thằng lại cười.

...

Tối về vẫn lôi bộ tập khâu ra.

Nhưng giờ không còn tập đến sáng liên tục nữa.

Chỉ hôm nào rảnh thì làm.

Có khi mình vừa khâu xong một đường, Dương nằm trên giường thò đầu xuống:

Mũi thứ tư lệch.

Mình nhìn.

Lệch chỗ đéo nào?

Hơi lệch.

Mày nhìn bằng kính hiển vi à?

Nó chống tay lên cằm.

Tao nhìn bằng con mắt của một phẫu thuật viên.

Mình cầm chiếc khăn ném thẳng vào mặt.

Phẫu thuật viên cái lồn.

Căn phòng lại đầy tiếng chửi với tiếng cười.

Nhưng chính những lần soi mói nhau như thế khiến hai thằng khá lên thật.



Rồi đến một ca mổ mà sau này mình nhớ rất lâu.

Không phải vì mình làm được điều gì hay.

Mà vì hôm ấy...

mình lần đầu biết cảm giác trong phòng mổ có thể thay đổi chỉ trong vài giây.

Buổi sáng đó khoa khá đông.

Bác sĩ gọi hai thằng vào từ sớm.

Hôm nay ca này hơi khó.

Hai đứa tập trung.

Mình với Dương cùng đáp:

Dạ.

Không ai đùa.

Cũng chẳng ai hỏi nhiều.

Từ cách bác sĩ nói, mình biết ca hôm ấy không giống những ca thường ngày hai thằng vẫn theo.



Những giờ đầu trôi tương đối ổn.

Mình đứng bên trái.

Dương phía đối diện.

Công việc vẫn quen thuộc.

Giữ.

Hút.

Điều chỉnh theo yêu cầu.

Quan sát.

Mình cố nhìn từng thao tác.

Không hiểu thì ghi nhớ để sau hỏi.

Ca kéo dài.

Cơ thể bắt đầu mỏi.

Nhưng mình vẫn tập trung được.

Cho đến một khoảnh khắc...

chỉ đúng một khoảnh khắc thôi.

Không biết vì mệt hay vì đầu óc lơ đi đúng lúc ấy, sự chú ý của mình rời khỏi trường mổ vài giây.

Có tiếng bác sĩ nói nhanh:

Hút!

Mình phản ứng chậm hơn bình thường.

Chỉ một nhịp.

Nhưng đúng lúc đó, tình trạng chảy máu xuất hiện bất ngờ hơn những gì mình từng chứng kiến trước đây.

Mình chỉ nhớ một màu đỏ bật lên trước mắt.

Máu bắn ra.

Tóe lên găng.

Áo.

Rồi bắn cả lên tấm kính và phần mặt phía trên khẩu trang của mình.

Mọi thứ xảy ra rất nhanh.

Nhưng trong cảm giác của mình...

nó như chậm lại.

Mình đứng chết trân.

Đầu óc trống rỗng.

Tầm nhìn tự nhiên hoa lên một chút.

Tiếng monitor.

Tiếng hút.

Tiếng người trong phòng.

Mọi thứ đang ở rất gần nhưng lại như xa ra.

Mình chưa từng thấy lượng máu bật ra ngay trước mặt như thế.

Không phải trong sách.

Không phải trên màn hình.

Mà cách mình chỉ vài chục centimet.

Tay mình cứng lại.

Bác sĩ quát:

M!

Mình giật mình.

Dạ!

Đứng cái đéo gì đấy!

Hút đi!

Mình luống cuống đưa tay lại.

Dương phía đối diện cũng có vẻ hoảng.

Nó điều chỉnh tay hơi chậm.

Bác sĩ lại quát:

Địt mẹ, tập trung vào!

Đéo phải đứng đây xem phim!

Cả người mình như tỉnh hẳn.

Dạ!

Bác sĩ vẫn thao tác rất nhanh.

Giọng gắt nhưng hoàn toàn không hoảng.

M, nhìn vào chỗ đang làm!

Đừng có nhìn máu!

Dương, giữ cho chắc!

Tay mày rung cái đéo gì đấy!

Dương đáp:

Dạ!

Bình tĩnh!

Hai thằng mà cuống thì địt mẹ tao tống hết ra bây giờ!

Mình nghe đến câu ấy, bụng lạnh toát.

Nhưng bác sĩ không đuổi.

Ông chỉ tiếp tục:

Hút đúng chỗ.

Đúng rồi.

Giữ đấy.

Đừng kéo mạnh.

Mình cố hít một hơi thật sâu sau lớp khẩu trang.

Ép hai mắt trở lại vùng mổ.

Không nhìn vết máu trên kính.

Không nhìn áo mình.

Chỉ nhìn vào việc đang phải làm.

Tim vẫn đập rất nhanh.

Nhưng tay bắt đầu nghe lời hơn.

Đấy.

Bác sĩ nói cộc lốc.

Thế có phải được không.

Mình không dám đáp gì ngoài:

Dạ.



Khoảng thời gian sau đó mình gần như không còn biết mỏi.

Toàn bộ sự tập trung dồn hết vào từng câu bác sĩ nói.

Hút.

Làm.

Cao.

Chỉnh.

Giữ.

Giữ.

Mình không dám để đầu óc trôi đi thêm lần nào.

Dương bên kia cũng vậy.

Mắt nó căng lên.

Hai thằng chẳng còn trao đổi với nhau một ánh nhìn.

Bác sĩ vẫn làm việc.

Bình tĩnh đến mức mình dần lấy lại được nhịp.

Tình trạng trong trường mổ được kiểm soát.

Không khí bớt căng.

Lúc ấy mình mới phát hiện lưng áo bên trong đã ướt đẫm.

Không biết vì nóng.

Hay vì sợ.

Có lẽ cả hai.



Khi phần khó nhất đã qua, bác sĩ mới nói:

Xong rồi, thở đi!

Dương gần như thở phào thành tiếng.

Mình cũng cười rất gượng sau khẩu trang.

Bác sĩ nhìn qua:

M.

Dạ?

Lúc nãy sợ à?

Mình không dám sĩ.

Dạ... hơi sốc ạ.

Ông hừ một tiếng.

Sốc thì được.

Đứng đần ra thì không được.

Cả phòng có người bật cười nhỏ.

Mình cũng cười ngượng.

Dạ.

Bác sĩ nói tiếp:

Vào Ngoại thấy máu là bình thường.

Có bất ngờ thì càng phải tập trung.

Mày cuống thì người bệnh chịu.

Câu ấy làm mình nghiêm hẳn.

Dạ.

Ông quay sang Dương:

Còn mày nữa.

Tay rung như cầy sấy.

Dương lí nhí:

Dạ.

Lần sau rung thì tự cắn lưỡi cho tỉnh.

Mấy người trong phòng lại cười.

Dương cũng cười gượng.

Bác sĩ chửi nghe thô.

Nhưng chẳng có ác ý.

Ngược lại...

cái kiểu vừa chửi vừa kéo hai thằng trở lại nhịp làm việc ấy khiến mình cảm thấy ông vẫn muốn bọn mình ở lại.

Nếu không...

ông hoàn toàn có thể đuổi hai thằng ra ngoài từ lâu.



Ca mổ kết thúc khá muộn.

Khi bước ra khỏi phòng, mình tháo khẩu trang.

Dương nhìn mặt mình rồi bật cười.

Địt mẹ.

Mặt mày còn vết máu này.

Mình đi tới gương.

Trên phần da gần trán và cạnh kính vẫn còn vài vệt đã khô.

Nhìn thấy chúng...

cảm giác ban nãy lại trở về một chút.

Mình rửa mặt rất lâu.

Nước lạnh chảy qua.

Hai bàn tay vẫn hơi run nhẹ.

Dương đứng cạnh.

Lần này nó không trêu nữa.

Lúc nãy tao cũng rén vãi lồn.

Mình nhìn qua gương.

Tao tưởng mỗi tao.

Đéo.

Máu bật lên cái tao cũng đơ.

Mình bật cười.

Bác chửi mày tay rung.

Nó cười.

Mày bị chửi đứng đần.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

Có lẽ chỉ cần nhận ra thằng bên cạnh cũng sợ như mình...

cái cảm giác xấu hổ tự nhiên giảm đi rất nhiều.



Mình với Dương chưa về ngay.

Bác sĩ gọi hai thằng lại ngoài hành lang.

Ông cởi mũ, ngồi xuống ghế.

Giọng không còn gắt như trong phòng mổ nữa.

Hai đứa hôm nay thấy thế nào?

Mình đáp thật:

Dạ em bị mất tập trung lúc ấy.

Em không nghĩ lại chảy nhiều như vậy.

Bác sĩ gật.

Đấy là cái ngu đầu tiên.

Mình hơi khựng.

Ông nói tiếp:

Phẫu thuật không phải lúc nào cũng đi đúng như đầu mình nghĩ.

Càng ca khó càng phải chuẩn bị tâm lý chuyện bất ngờ xảy ra.

Dương hỏi:

Lúc máu ra nhiều như thế thì làm sao để không cuống ạ?

Bác sĩ nhìn hai thằng.

Không có cách thần kỳ.

Gặp nhiều.

Học nhiều.

Biết mình đang đứng trước cái gì.

Và quan trọng nhất là đừng để não đứng lại.

Ông chỉ tay vào mình.

M lúc nãy bị cái đấy.

Mắt thấy máu cái là đầu tắt.

Mình gật.

Dạ.

Người mổ không được phép thế.

Ông dựa lưng vào ghế.

Sợ không xấu.

Tao đi mổ bao nhiêu năm vẫn có lúc căng.

Nhưng tay với đầu vẫn phải làm việc.

Hiểu chưa?

Hai thằng cùng:

Dạ.

Ông nhìn Dương.

Còn mày thấy bạn cuống thì đừng cuống theo.

Một thằng mất bình tĩnh đã đủ mệt rồi.

Dương gật mạnh.

Dạ.

Bác sĩ im một lúc rồi nói thêm:

Với sinh viên như chúng mày...

Không biết thì đừng cố làm.

Có vấn đề thì nghe lệnh.

Đừng tự tiện.

Tao quát thì nghe câu tao cần mày làm cái gì, đừng chỉ nghe tiếng chửi.

Câu cuối làm hai thằng bật cười.

Ông cũng cười.

Tao chửi có mất miếng thịt nào đâu.

Để bệnh nhân mất máu mới là chuyện.

Mình gật.

Dạ.

Bác sĩ đứng dậy.

Trước khi đi còn vỗ nhẹ vai mình.

Hôm nay đứng lại được là tốt.

Lần sau tập trung hơn.

Rồi quay sang Dương:

Mày cũng thế.

Dạ.

Ông đi mất.

Hai thằng vẫn ngồi yên.

Mình nhìn theo.

Trong lòng nhẹ hơn rất nhiều.

Không phải vì được khen.

Mà vì biết cái lỗi vừa rồi...

mình có cơ hội sửa.



Trên đường về, mình nghĩ mãi.

Cảnh máu bắn lên.

Khoảnh khắc đầu óc trắng xóa.

Tiếng bác sĩ quát.

Rồi cái giây mình bắt đầu lấy lại được tập trung.

Mọi thứ cứ tua lại trong đầu.

Đến tối, mình còn lấy sách ra xem lại những thứ liên quan đến ca hôm ấy.

Dương nằm trên giường nhìn.

Mày còn học à?

Ừ.

Cay à?

Mình gật.

Cay.

Tao cũng.

Nó bò xuống.

Kéo ghế ngồi cạnh.

Hai thằng lại đọc.

Không phải để thi.

Không ai kiểm tra.

Chỉ vì cảm giác mình đã đứng ngay trong tình huống thật mà lại chưa đủ bình tĩnh khiến cả hai khó chịu.

Đọc đến gần một giờ sáng.

Dương mới nói:

Lần sau đừng đơ nữa nhé.

Mình nhìn nó.

Mày đừng rung.

Chơi.

Hai thằng đập tay.

Rồi đi ngủ.



Từ sau ca ấy...

mình thay đổi khá nhiều mỗi khi bước vào phòng mổ.

Không còn chỉ háo hức.

Mình bắt đầu tự nhắc mình trước từng ca:

Tập trung.

Đừng đoán.

Đừng chủ quan.

Nếu có chuyện bất ngờ...

việc đầu tiên là nghe.

Không phải sợ.

Thực ra mình vẫn sợ.

Nhưng đã biết phải kéo sự chú ý trở lại đâu.

Vài ca sau, có những lúc trường mổ chảy máu nhiều hơn bình thường.

Tim mình vẫn đập nhanh.

Nhưng tay không còn cứng.

Bác sĩ nói:

Hút.

Mình làm.

Giữ.

Mình giữ.

Mọi thứ dần trở thành phản xạ.

Có hôm kết thúc ca, chính bác sĩ hôm trước nhìn sang.

Hôm nay đỡ đần chưa?

Mình cười.

Dạ đỡ rồi ạ.

Ông gật.

Thế mới được.

Chỉ thế.

Nhưng đối với mình...

đó giống như việc trả lại được một món nợ nhỏ.



Bệnh viện càng chiếm nhiều thời gian thì cuộc sống bên ngoài càng trở nên chật chội.

Có tuần bốn đứa ở cùng một xóm nhưng chẳng ăn đủ một bữa với nhau.

Mình về thì Diệu đi học.

Diệu về thì mình ở viện.

Hương có lịch riêng.

Dương hôm được nghỉ lại ngủ từ chiều tới tối.

Đến một hôm hiếm hoi đủ mặt, Hương vừa bới cơm vừa nói:

Bốn người ở cùng một chỗ mà hẹn ăn cơm khó hơn hẹn bác sĩ.

Dương gật gù.

Tại anh bận.

Mình nhìn.

Mày bận cái gì?

Ngủ.

Cả bàn bật cười.

Diệu cũng cười.

Bữa cơm hôm ấy vui.

Nhưng mình nhận ra em ít nói hơn trước.

Mình hỏi:

Sao thế?

Có sao đâu.

Mệt à?

Hơi.

Mình gắp miếng thịt vào bát.

Ăn đi.

Em nhìn mình rồi cười nhẹ.

Vâng.

Mình tưởng chỉ thế.



Cuối tuần ấy, mình đã hẹn đưa Diệu đi ăn.

Em nhắc từ hai hôm trước.

Tối thứ Bảy anh để cho em nhé.

Mình cười.

Anh là đồ vật à mà để?

Thì không đi viện.

Không đi với Dương.

Không đi với ai.

Chỉ đi với em.

Mình trêu:

Kiểm soát thế.

Diệu đánh vào vai.

Em hẹn trước mà.

Rồi.

Anh nhớ.

Em cười rất vui.

Tối thứ Bảy...

mình cũng định về đúng giờ thật.

Khoảng gần năm giờ, đang thu dọn đồ thì bác sĩ gọi.

M với Dương còn đấy không?

Hai thằng quay lại.

Dạ.

Có ca.

Hai đứa vào được không?

Mình khựng mất một giây.

Nhớ lời hẹn với Diệu.

Nhưng rồi vẫn đáp:

Dạ được ạ.

Bác sĩ đi trước.

Dương nhìn mình.

Mày hẹn Diệu đúng không?

Ừ.

Thế?

Mình lấy điện thoại.

Tao nhắn.

Gõ nhanh:

"Anh có ca đột xuất. Chắc tối nay mình không đi được rồi."

Tin nhắn gửi đi.

Chưa đầy một phút.

Diệu trả lời:

"Lại viện à?"

Mình:

"Ừ. Bác vừa gọi."

Em xem.

Không nhắn thêm.

Mình nhìn màn hình mấy giây.

Rồi cất điện thoại.

Đi.



Ca kéo đến hơn chín giờ.

Bước ra khỏi viện đã gần mười giờ.

Mình vừa mệt vừa đói.

Nhưng điều khiến mình ngại nhất...

là phải về gặp Diệu.

Về đến xóm trọ, phòng em vẫn sáng.

Mình tắm qua.

Thay quần áo.

Rồi xuống.

Gõ cửa.

Diệu mở.

Em đã thay quần áo ở nhà.

Nhìn trên bàn còn thấy chiếc túi nhỏ với ít đồ trang điểm.

Có lẽ em đã chuẩn bị thật.

Mình thấy hơi áy náy.

Em chưa ngủ à?

Chưa.

Anh xin lỗi.

Anh không biết bác gọi ca.

Diệu quay vào.

Vâng.

Mình bước theo.

Giận anh à?

Không.

Em lại thế rồi.

Diệu quay lại.

Thế em phải thế nào?

Giọng em bắt đầu khác.

Mình im.

Em nói:

Anh lúc nào cũng bệnh viện.

Diệu, anh đi học mà.

Nhưng anh hẹn em.

Anh đâu biết có ca.

Lúc nào anh cũng có lý do.

Câu ấy làm mình khó chịu.

Lý do gì?

Anh đang ở bệnh viện thật.

Anh có đi chơi đâu?

Em không bảo anh đi chơi.

Nhưng lần nào cũng thế.

Em chờ.

Rồi cuối cùng anh chỉ nhắn một câu là thôi.

Mình cũng bắt đầu nóng.

Thế em muốn anh bảo bác sĩ là em hẹn người yêu nên em không vào à?

Diệu im.

Mắt đỏ lên.

Em có bảo anh làm thế đâu.

Nhưng cách em nói khiến anh thấy anh đi viện là sai.

Em chỉ muốn anh dành thời gian cho em.

Anh vẫn dành.

Bao giờ?

Câu hỏi ấy khiến mình đứng lại.

Không trả lời ngay được.

Diệu cười buồn.

Anh thấy chưa.

Mình mệt.

Cả ngày dài cộng thêm cuộc cãi khiến đầu nặng trĩu.

Thôi.

Hôm nay anh mệt.

Mai nói.

Mình đứng dậy.

Diệu nhìn.

Anh đi thật à?

Ừ.

Anh muốn lên ngủ.

Thế anh đi đi.

Giọng em nghẹn.

Mình đi ra.

Cửa đóng lại phía sau.

Lần đầu tiên...

hai đứa cãi nhau rồi mình không quay lại ôm em.



Lên đến phòng.

Dương chưa ngủ.

Nó nhìn mặt mình.

Lại cãi?

Ừ.

Làm hòa chưa?

Mình nằm vật xuống giường.

Chưa.

Nó định nói gì đó.

Rồi thôi.

Mình quay mặt vào tường.

Điện thoại đặt ngay bên gối.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Không rung.

Bình thường mình từng thấy khó chịu khi Diệu gọi quá nhiều.

Đêm ấy...

em không gọi một cuộc.

Tự nhiên lại thấy hụt.

Mình mở điện thoại.

Không tin nhắn.

Nhìn giờ.

Gần mười hai.

Định nhắn.

Nhưng rồi lại đặt xuống.

Lần đầu tiên trong nhiều năm yêu nhau...

hai đứa đi ngủ khi vẫn đang giận.



Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Điều đầu tiên mình làm là nhìn điện thoại.

Vẫn không có tin nhắn.

Cảm giác rất kỳ.

Dương đang mặc áo.

Thấy mình cứ nhìn màn hình liền hỏi:

Không nhắn à?

Không.

Nó cười:

Hôm trước gọi nhiều thì mày kêu.

Giờ không gọi lại buồn.

Mình lườm.

Mày im.

Nó cười.

Nhưng câu ấy đúng.

Mình chẳng phản bác được.



Chiều hôm đó mình về sớm.

Trên đường mua hai cốc trà sữa.

Một cho Hương.

Một cho Diệu.

Dương nhìn:

Tao đâu?

Tự mua.

Súc vật.

Mình xách túi xuống phòng.

Diệu đang ngồi đóng hàng.

Thấy mình bước vào cũng chỉ nhìn một cái rồi cúi xuống.

Mình đặt cốc trước mặt.

Cho em.

Em không uống.

Thế anh uống.

Mình ngồi xuống.

Cắm ống hút.

Uống thật.

Diệu nhìn.

Anh mua cho em mà.

Em bảo không uống.

Anh...

Mình bật cười.

Em cuối cùng cũng không nhịn được, giật cốc lại.

Của em.

Mình nhìn.

Hết giận chưa?

Diệu không đáp.

Mình im một lúc rồi nói:

Anh xin lỗi vì hôm qua thất hẹn.

Em vẫn cúi đầu.

Anh biết em chờ.

Cái đó là anh làm em buồn.

Anh xin lỗi.

Diệu ngẩng lên.

Mình nói tiếp:

Nhưng anh không xin lỗi vì anh vào viện.

Em khựng lại.

Anh đi học.

Anh muốn làm Ngoại.

Có những cơ hội người ta gọi, anh không muốn bỏ.

Em hiểu không?

Diệu im rất lâu.

Mình nắm lấy tay.

Anh có thể xin lỗi vì làm em buồn.

Nhưng anh không thể hứa sau này cứ hẹn em là anh sẽ bỏ ca.

Nước mắt em bắt đầu rơi.

Vậy sau này em lúc nào cũng xếp sau bệnh viện à?

Mình thấy đau ở câu ấy.

Không phải xếp sau.

Hai chuyện khác nhau.

Em là người anh yêu.

Còn đây là nghề anh đang học.

Diệu lau nước mắt.

Nhưng em cũng cần anh.

Mình kéo em lại.

Anh biết.

Anh sẽ cố dành thời gian.

Nhưng em cũng phải hiểu cho anh.

Em tựa vào vai mình.

Một lúc sau mới khẽ gật.

Vâng.

Mình ôm em.

Không ai thắng.

Không ai thua.

Chỉ là lần đầu tiên...

mình không nhận hết lỗi về phía mình để đổi lấy một cái ôm.

Cô bé này cũng hay nhỉ, yêu thì rõ xong lại phải cố được theo ý mình. Nghề Y, nghề dịch vụ thì có mấy khi đúng giờ đúng lịch được,luôn sống chung với những phát sinh mà


Những tuần sau đó lại trôi nhanh.

Mình với Dương càng được vào mổ nhiều.

Đường khâu chắc tay hơn.

Có ca bác sĩ để hẳn phần da cuối cho hai thằng.

Ca nặng thì vẫn chủ yếu đứng phụ và học.

Mình bắt đầu hiểu thêm từng chút về hậu phẫu.

Ca nào từng tham gia thì có thời gian lại ghé xem.

Thầy nhớ tên.

Điều dưỡng nhớ mặt.

Có lúc các em khóa dưới hỏi.

Cảm giác mình thật sự đã bước sang một giai đoạn khác của đời sinh viên.

Nhưng ngoài bệnh viện...

thời gian dành cho Diệu ít dần.

Không phải mình cố tình.

Chỉ là cuộc sống tự nhiên thành như vậy.

Có hôm em đợi mình đến mười giờ.

Có hôm mình về thì em ngủ rồi.

Có khi hai đứa nói với nhau cả ngày chưa được mười câu.

Rồi những lúc có thời gian...

Diệu lại muốn biết nhiều hơn.

Mình thì càng ngày càng muốn được yên một chút.

Hai thứ nhu cầu ấy cứ thế đẩy ngược nhau.



Một đêm gần cuối học kỳ.

Mình về phòng lúc hơn mười một giờ.

Dương đã ngủ.

Mình thả chiếc ba lô xuống đất.

Nằm vật lên giường.

Điện thoại rung.

Diệu nhắn:

"Anh đang đâu?"

Mình nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Không giận.

Không bực đến mức muốn cãi.

Chỉ mệt.

Mình đặt điện thoại xuống ngực.

Nhắm mắt.

Một lúc sau mới cầm lên trả lời:

"Anh vừa về phòng."

Em lập tức nhắn:

"Sao về không nói em?"

Mình nhìn màn hình.

Ngón tay dừng trên bàn phím.

Cuối cùng chỉ gõ:

"Anh mệt quá. Mai mình nói nhé."

Diệu xem.

Một lúc sau đáp:

"Vâng."

Mình đặt điện thoại sang bên.

Nhìn lên trần nhà.

Ngày ấy mình bắt đầu hiểu...

thứ hai đứa thiếu nhất không phải tình yêu.

Tình yêu vẫn còn rất nhiều.

Có lẽ còn nhiều hơn cả trước.

Thứ thiếu là thời gian.

Thời gian để nói chuyện.

Thời gian để hiểu vì sao người kia đang mệt.

Thời gian để mỗi đứa được sống cuộc sống riêng mà không khiến người còn lại cảm thấy bị bỏ rơi.

Và càng ít thời gian dành cho nhau...

chúng mình lại càng dùng chính tình yêu để đòi hỏi ở nhau nhiều hơn.

Mình cần được tự do để theo đuổi thứ mình đang ngày càng yêu thích.

Diệu cần cảm giác chắc chắn rằng mình vẫn thuộc về em.

Chẳng ai hoàn toàn sai.

Nhưng cũng chẳng ai biết phải lùi về đâu.

Ngoài cửa sổ, bệnh viện phía xa vẫn còn những ô cửa sáng.

Mình nhìn về phía ấy rất lâu.

Ngày mai...

lại có ca.

Lại có bệnh nhân.

Lại có những điều mình chưa biết đang chờ phía trước.

Và lúc đó mình vẫn tin...

chỉ cần mình cố đủ nhiều,

mình có thể giữ được cả hai.

Nghề mình yêu.

Và người con gái mình yêu.

Sau này mới biết...

có những giai đoạn của cuộc đời,

không phải cứ cố giữ thật chặt...

là sẽ giữ được tất cả.

Chuẩn này. Không cần phải giữ bởi cái gì của mình sẽ là của mình
 

Tuyetyeuthuong24

Yếu sinh lý
Đọc đoạn Thớt với Diệu yêu nhau mình thấy rất giống mình và ny mình hiện tại. Công việc của mình có những tháng bận, làm từ 7h sáng đến 23-24h đêm, tháng không nghỉ ngày nào. Xong việc thì cũng chỉ muốn ngủ vì quá mệt, không muốn cầm điện thoại nữa. Ny mình cũng hay nói a yêu công việc hơn yêu e, lúc đấy không biết nên nói gì nữa ...
ơ, sao chia tay e Diệu ý nhỉ
 

Shamanking

Yếu sinh lý
bác ơi, có giỏi giang đến mấy thì thực tại, là vẫn kiếm tiền là trên hết, tất nhiên những người trong top 1000 kia thì ai cũng quái vật rồi, ngoại khoa vất vả, và hay sai xót y khoa nhiều, nhiều khi sự cố y khoa nó chẳng phải do mình, do nhiều yếu tố, nhưng đến khi họp hội đồng y khoa, thì PTV lại là người đứng mũi chịu sào, nên phải thật sự yêu nghề, có cái tâm từ đáy lòng, và thần kinh thép thì mới giám chọn ngoại khoa, hoặc HSCC. Còn e thì lại hơi khác lạ, vì căn bản em lại thích được vào phòng mổ, thích cảm giác được cầm con dao mổ, nhiều khi nhìn thấy máu e còn cảm thấy hơi phấn khích, nghe có vẻ man dợ, nhưng mình phấn khích không phải theo kiểu bọn nhân cách biến thái đâu ạ hehe {brick} {brick}
E ko học Y nhung e thần tượng bác Hệ ngoại TK , Ko học Y mà e còn mua cả sách của bác để đọc
 

Thomas2610

Yếu sinh lý
Đọc mấy chương ngoại chuyện cảm xúc hơn mấy chương cuối, chủ yếu mấy chương cuối ít cảm xúc và có phần bị lặp, đọc tới đây có thể khẳng định câu chuyện thớt kể là thật, mọi thứ đầu khớp với hiện tại và mọi khúc mắc của người đọc đều có câu trả lời.
P/s: vẫn hơi thắc mắc là tại sao chia tay em Diệu, nếu ko ra phầm tiếp theo của chuyện mong thớt giải đáp 😂
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Đọc mấy chương ngoại chuyện cảm xúc hơn mấy chương cuối, chủ yếu mấy chương cuối ít cảm xúc và có phần bị lặp, đọc tới đây có thể khẳng định câu chuyện thớt kể là thật, mọi thứ đầu khớp với hiện tại và mọi khúc mắc của người đọc đều có câu trả lời.
P/s: vẫn hơi thắc mắc là tại sao chia tay em Diệu, nếu ko ra phầm tiếp theo của chuyện mong thớt giải đáp 😂
hẹn bác lúc nào em rảnh, em viết full chuyện rồi e đăng nha
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo