Chương 239 — Một ngày chẳng phải vội
Sáng hôm sau.
Mình tỉnh dậy vì nắng.
Không phải chuông báo thức.
Không phải tiếng Dương gọi.
Cũng không phải vì trong đầu chợt nhớ ra hôm nay có lịch gì.
Chỉ đơn giản là nắng từ cửa sổ chiếu vào mặt.
Mình mở mắt.
Nằm im.
Nhìn trần nhà.
Theo thói quen, tay với sang lấy điện thoại.
Chín giờ mười ba.
Mình giật mình ngồi dậy.
Phản xạ đầu tiên là:
Muộn rồi.
Nhưng vừa ngồi lên được vài giây...
mình lại khựng.
Muộn cái gì?
Không đi viện.
Không thi.
Không có tiết học.
Không có ai điểm danh.
Không có quyển sổ nào cần chạy chữ ký.
Mình ngồi giữa giường.
Điện thoại vẫn cầm trên tay.
Tóc chắc đang dựng hết lên.
Tự nhiên thấy hơi buồn cười.
Sáu năm qua...
mình từng mong có một ngày như thế không biết bao nhiêu lần.
Một ngày không phải đặt báo thức.
Không phải bật dậy lúc trời còn chưa sáng.
Không phải vừa đánh răng vừa nghĩ xem hôm nay phải học gì.
Không phải nhìn đồng hồ rồi cuống lên.
Không phải vội.
Ngày ấy cuối cùng cũng đến.
Vậy mà cảm giác đầu tiên của mình lại là...
không biết phải làm gì.
Mình lại nằm xuống.
Nhìn trần nhà thêm một lúc.
Rồi quay đầu nhìn xuống.
Dương vẫn đang ngủ.
Một tay vắt lên trán.
Chăn cuộn thành một cục ở chân.
Mình gọi:
— Dương.
Không phản ứng.
— Dương.
Nó cựa.
— Gì?
— Dậy.
— Mấy giờ?
— Hơn chín.
Dương im vài giây.
Rồi:
— Kệ.
Mình nhìn nó.
— Hôm nay làm gì?
Nó vẫn nhắm mắt.
— Ngủ.
— Rồi sao?
— Ngủ tiếp.
Mình bật cười.
— Địt mẹ, thế cũng gọi là kế hoạch à?
Dương kéo chăn lên.
— Kế hoạch tốt nhất sáu năm nay.
Mình không phản bác được.
Nó nói cũng đúng.
...
Mình nằm thêm được khoảng mười phút.
Cuối cùng vẫn phải ngồi dậy.
Không phải vì có việc.
Mà vì nằm mãi cũng khó chịu.
Đi rửa mặt.
Đánh răng.
Uống nước.
Xong.
Lại đứng giữa phòng.
Không biết làm gì.
Trên bàn vẫn còn đống tài liệu của đêm ôn thi.
Mấy tờ giấy ghi chú.
Hai cái cốc chưa rửa.
Một cây bút nằm dưới chân bàn.
Quyển sổ thực tập đã được mình xếp gọn vào trong.
Tấm thẻ sinh viên vẫn nằm trong ví.
Căn phòng nhìn vẫn giống hệt trước ngày thi.
Chỉ là người trong phòng...
không còn việc gì để học cho ngày mai nữa.
Mình kéo ghế.
Ngồi xuống.
Theo thói quen mở một quyển sách.
Lật đúng hai trang.
Rồi tự bật cười.
Đóng lại.
Đúng là bị hành thành phản xạ thật.
Dương lúc ấy mới bò dậy.
Nó ngồi dưới sàn.
Mắt còn chưa mở hết.
Nhìn mình.
— Mày làm gì đấy?
— Không gì.
— Vừa mở sách à?
— Quen tay.
Dương cười.
— Hết thi rồi mà còn diễn.
— Tao quên.
— Sáu năm bị hành thành bệnh rồi.
Mình nhìn nó.
— Mày không thấy trống à?
Dương ngáp.
— Có.
— Thế mày làm gì?
— Ngủ.
Mình lắc đầu.
— Đúng là mày.
Dương đứng dậy.
Đi ra ngoài.
Được mấy bước lại quay vào.
— Xuống Hương không?
Mình nhìn.
— Làm gì?
— Không biết.
— Không biết mà xuống?
Nó rất bình thản.
— Thì xem nó dậy chưa.
Mình bật cười.
— Người yêu cùng khóa vừa thi xong giống mình, mày tưởng nó dậy sớm chắc?
Dương đứng im hai giây.
— Cũng đúng.
Mình cười.
— Xuống gọi.
— Mày xuống cùng.
— Tao xuống làm gì?
— Đông vui.
Mình nhìn cái mặt nó.
Rồi vẫn đứng dậy.
...
Hai thằng xuống tầng dưới.
Cửa phòng Hương vẫn đóng.
Dương gõ.
Không tiếng trả lời.
Nó gõ tiếp.
— Hương.
Bên trong im.
Dương quay sang mình.
— Ngủ thật.
Mình khoanh tay.
— Tao bảo rồi.
Dương lại gọi:
— Hương!
Bên trong vang lên giọng ngái ngủ:
— Gì đấy anh?
Dương cười.
— Dậy chưa?
— Anh nghe giọng em mà còn hỏi à?
Mình bật cười.
Dương quay sang lườm mình.
Rồi nói vào trong:
— Mở cửa đi.
— Làm gì?
— Không làm gì.
Bên trong im hai giây.
Rồi Hương nói:
— Hai anh rảnh quá à?
Mình lập tức:
— Anh có làm gì đâu nhé.
Hương ở trong đáp:
— Em nghe giọng anh M rồi.
Mình cười.
Đúng xưng hô quen thuộc ấy.
Hương vẫn luôn gọi mình là anh M.
Tự xưng em.
Dù học cùng khóa.
Dù những năm tháng qua đã thân đến mức chẳng còn phải khách sáo gì.
Có những cách gọi...
ở lâu rồi thành quen.
Nghe một tiếng là biết ngay người nào.
Một lúc sau cửa mở.
Hương đứng đó.
Tóc hơi rối.
Mặt đúng kiểu vừa tỉnh.
Nhìn hai thằng.
— Hai anh thi xong không biết làm gì thật à?
Dương gật.
— Ừ.
Hương thở dài.
— Em cũng thế.
Mình bật cười.
— Thấy chưa.
Dương hỏi:
— Em dậy lâu chưa?
— Vừa dậy vì anh gọi.
— Thế ăn gì chưa?
Hương nhìn nó.
— Anh vừa dậy cũng chưa ăn đúng không?
Dương im.
Mình cười.
— Hai đứa chúng mày đúng là một đôi.
Hương nhìn sang mình.
— Anh M ăn chưa?
— Anh cũng chưa.
— Thế ba người xuống đây để nhìn nhau đói à?
Dương:
— Thì đang bàn.
Hương:
— Bàn được gì chưa?
Dương:
— Chưa.
Mình bật cười.
Có lẽ...
đây mới là hậu quả thật sự của thi xong.
Ba đứa vừa trải qua bài thi cuối.
Ba đứa đều cùng khóa.
Cùng có một khoảng trống phía trước.
Không ai cần vội.
Không ai có lịch phải chạy đi đâu.
Và điều đầu tiên cả ba làm...
là đứng giữa xóm trọ hỏi nhau ăn gì.
Rất sinh viên.
...
Điện thoại mình rung.
Diệu.
“Anh dậy chưa?”
Mình trả lời:
“Rồi.”
Tin nhắn tới ngay:
“Thật không?”
Mình nhìn màn hình.
“Thật.”
“Ảnh chứng minh.”
Mình bật cười.
Hương thấy.
— Diệu à anh?
— Ừ.
Dương:
— Chụp đi.
Mình giơ điện thoại.
Chụp nhanh một tấm.
Trong ảnh có mình.
Dương đứng cạnh.
Hương phía sau vẫn còn chưa tỉnh hẳn.
Gửi.
Vài giây sau.
Diệu trả lời:
“Ba người nhìn như vừa sống sót qua một trận đánh.”
Mình đưa cho Dương xem.
Nó cười.
Hương ghé sang.
— Đúng mà anh.
Mình nhìn Hương.
— Em đứng trong ảnh đấy nhé.
Hương cười.
— Em có phủ nhận đâu.
Rồi Diệu nhắn tiếp:
“Trưa em lên.”
Mình nhìn tin nhắn.
Không hiểu sao tự nhiên thấy ngày hôm nay có việc để chờ.
Dương nhìn mặt mình.
— Diệu lên à?
— Ừ.
Hương cười.
— Anh M tỉnh hẳn rồi.
Mình nhìn.
— Em theo phe Dương à?
— Em nói thật mà.
Dương cười lớn.
Mình lắc đầu.
...
Cuối cùng ba đứa đi ăn sáng.
Thực ra gần mười giờ nên gọi là ăn trưa sớm cũng được.
Chọn quán gần xóm.
Ngồi xuống.
Không ai mang sách.
Không ai mang tài liệu.
Không ai vừa ăn vừa đọc điện thoại xem câu hỏi.
Đây là thứ rất nhỏ.
Nhưng mình nhận ra ngay.
Hương cũng thế.
Em chống cằm.
— Em thấy lạ thật.
Mình hỏi:
— Gì?
— Ăn mà không phải nghĩ lát học gì.
Dương lập tức:
— Đấy.
Mình cười.
— Anh sáng nay cũng thế.
Hương nhìn mình.
— Em vừa dậy cũng mất mấy giây mới nhớ là thi xong rồi.
Dương:
— Tao không.
Mình:
— Vì mày không có não để nhớ.
— Cút.
Hương cười.
Rồi im một lúc.
Em nói:
— Nhanh thật anh nhỉ.
Mình nhìn sang.
— Ừ.
Không cần hỏi nhanh cái gì.
Ba đứa đều hiểu.
Sáu năm.
Ngày trước nhìn nó dài.
Bây giờ ba đứa cùng ngồi trước một quán ăn bình thường...
sau bài thi cuối cùng.
Chẳng có gì long trọng.
Không ai mặc áo đẹp.
Không có hoa.
Không có tiếng vỗ tay.
Chỉ ba đứa cùng khóa.
Vừa thi xong.
Đói.
Rồi đi ăn.
Nhưng có lẽ...
chính những khoảnh khắc như vậy mới làm người ta hiểu một quãng đời thật sự đã đi đến đoạn cuối.
...
Gần trưa.
Diệu tới.
Mình ra cổng đón.
Em vừa dựng xe đã nhìn mình.
— Anh ngủ được không?
— Được.
— Mấy giờ dậy?
— Chín giờ.
Diệu tròn mắt.
— Hiếm thế.
— Hết việc.
— Anh chịu nhận rồi à?
Mình cười.
— Tạm thời.
Em đưa mình túi hoa quả.
— Cầm.
— Lại mua đồ à?
— Vâng.
— Sao lần nào lên cũng mang?
— Vì anh chẳng mua.
— Anh có mua.
Diệu nhìn.
— Lần gần nhất?
Mình nghĩ.
Không nhớ.
Em cười.
— Thấy chưa.
Mình nhận túi.
Hai đứa đi vào.
Diệu hỏi:
— Hôm nay anh định làm gì?
Mình nghĩ.
— Chưa biết.
— Anh Dương?
— Chưa biết.
— Chị Hương?
— Cũng chưa biết.
Diệu bật cười.
— Cả ba người vừa thi xong nên cùng mất phương hướng à?
Mình nhìn em.
— Đại khái.
— Thế hôm nay không làm gì.
— Anh không quen.
Diệu cười.
— Thì tập.
— Lại tập.
— Vâng.
— Tập kiểu gì?
Em nhìn mình.
— Đầu tiên là thôi nghĩ xem mình phải làm gì.
Mình cười.
— Khó.
— Thế việc thứ hai.
— Gì?
— Ôm em.
Mình nhìn.
— Cái này dễ.
Diệu bật cười.
Mình kéo em lại.
Ôm nhẹ.
Giữa sân.
Rất bình thường.
Em vòng tay qua eo.
— Anh nhớ em không?
— Có.
— Hôm nay trả lời nhanh thế.
— Anh tiến bộ.
— Bao nhiêu?
— Nhiều.
— Không cần em ép luôn à?
— Anh sợ bị véo.
Diệu cười.
— Thế ngoan.
...
Trưa ấy bốn đứa ăn cùng nhau.
Mình.
Dương.
Hương.
Diệu.
Lần này khác mấy hôm trước ở một chỗ:
ba đứa trong bốn người...
đã cùng bước qua kỳ thi cuối.
Hương ngồi đối diện mình.
Dương cạnh Hương.
Diệu cạnh mình.
Đang ăn, Diệu hỏi:
— Ba người thi xong hết rồi, cảm giác thế nào?
Dương trả lời trước:
— Đói.
Hương đánh tay nó.
— Anh nghiêm túc tí đi.
Dương:
— Thì anh đang ăn mà.
Mình cười.
Diệu quay sang Hương.
— Chị thấy sao?
Hương suy nghĩ.
— Trống.
Mình ngẩng lên ngay.
Dương cũng vậy.
Hương thấy ba người nhìn thì cười.
— Sao?
Mình nói:
— Hôm qua anh với Dương cũng nói đúng từ này.
— Thật à?
— Ừ.
Dương gật.
— Kiểu không biết tiếp theo phải làm gì.
Hương cũng gật.
— Em cũng thế.
Diệu nhìn ba đứa.
Rồi cười nhẹ.
— Vì ba người quen lúc nào cũng có cái để chạy rồi.
Mình im.
Đúng.
Ba đứa học cùng khóa.
Dù mỗi người sống theo cách khác.
Nhưng sáu năm qua...
cùng bị cuốn trong một guồng.
Học.
Thi.
Thực tập.
Lịch.
Điểm.
Những thứ luôn ở phía trước.
Bây giờ cái guồng ấy chậm lại.
Nên cả ba cùng thấy trống.
Mình nhìn Hương.
Tự nhiên thấy thú vị.
Dương là người mình ở cạnh gần như mỗi ngày.
Hương thì sau này xuất hiện nhiều trong những năm tháng ấy.
Nhưng cuối cùng...
ba đứa lại đứng cùng nhau ở đoạn cuối này.
Cùng khóa.
Cùng bài thi cuối.
Cùng một cảm giác chẳng biết hôm nay phải làm gì.
...
Ăn xong.
Dương hỏi:
— Đi đâu không?
Hương:
— Đi đâu?
Dương:
— Không biết.
Mình bật cười.
— Mày chỉ biết mỗi câu đấy à?
Diệu nhìn mình.
— Đi đi anh.
— Đi đâu?
Em cười.
— Không biết.
Mình thở dài.
— Hai đứa đúng là.
Hương hỏi:
— Hay đi vòng vòng?
Dương lập tức:
— Được.
Thế là đi.
Hai chiếc xe.
Mình chở Diệu.
Dương chở Hương.
Không điểm đến.
Không lịch.
Không có ai cần phải có mặt ở đâu vào một giờ cụ thể.
Chỉ chạy.
...
Buổi chiều ấy...
Thái Nguyên có cảm giác khác hẳn.
Không phải thành phố thay đổi.
Mà có lẽ là mình.
Ngày trước chạy xe qua những con đường này...
đầu óc luôn có một nơi phải tới.
Giảng đường.
Bệnh viện.
Quán.
Xóm trọ.
Một cuộc hẹn.
Một lịch học.
Một ca trực.
Một giờ thi.
Hôm nay...
không.
Dương chạy trước.
Một lúc sau lại giảm tốc.
Hương ngồi phía sau.
Diệu ôm eo mình.
Gió thổi qua.
Mình tự nhiên chạy chậm.
Không phải vì sợ.
Cũng chẳng vì đông.
Chỉ thấy chẳng cần nhanh.
Lần đầu tiên sau rất lâu...
mình không nhìn đồng hồ.
Mình bắt đầu nhìn những thứ hai bên đường.
Một hàng cây.
Một quán nước.
Một ngã tư quen.
Một đoạn đường mùa đông từng lạnh đến tê tay.
Một chỗ hồi trước từng đứng trú mưa.
Một con phố chẳng có gì đặc biệt.
Mình đã đi qua tất cả không biết bao nhiêu lần.
Vậy mà đến hôm ấy...
mới thấy chúng rõ.
Có lẽ lời Diệu nói đúng.
“Sống cho kỹ vào.”
Muốn nhớ một nơi...
trước hết phải thật sự nhìn nó.
...
Cuối cùng bốn đứa đi ngang qua trường.
Dương giảm ga.
Hỏi:
— Vào không?
Mình:
— Vào làm gì?
Hương từ sau nói:
— Vào đi anh.
Dương quay xe.
Mình cũng theo.
...
Sân trường buổi chiều vẫn có người.
Không quá đông.
Nhưng cũng không vắng.
Có vài nhóm sinh viên đang đứng nói chuyện.
Một nhóm chụp ảnh ở phía xa.
Một đứa cầm máy ảnh cứ giơ tay:
— Sát vào tí!
Tiếng cười vang lên.
Dương nhìn.
— Chụp sớm thế.
Hương cười.
— Chúng mình cũng sắp chụp rồi còn gì.
Lần này câu ấy nghe đúng hơn rất nhiều.
Không phải “hai anh”.
Mà là:
chúng mình.
Mình.
Dương.
Hương.
Cùng khóa.
Cùng đến đoạn này.
Dương nhìn Hương.
— Em thích chụp không?
— Có.
— Anh ghét.
Mình chen vào:
— Mặt xấu thì ghét đúng rồi.
Dương quay sang.
— Địt mẹ.
Hương bật cười.
Diệu đi cạnh mình.
Em kéo nhẹ tay áo.
— Anh M.
— Gì?
— Sau anh chụp với em nhé.
— Em có tốt nghiệp đâu.
— Em chụp với anh.
— Thu phí.
— Em trả.
Mình nhìn.
— Bao nhiêu?
Diệu ghé sát.
— Một cái hôn.
Mình cười.
— Ít.
Hương đứng bên nghe được.
— Anh M với Diệu lại bắt đầu rồi.
Mình nhìn Hương.
— Em lo Dương đi.
Dương lập tức:
— Đúng.
Hương quay sang.
— Anh im.
Mình phá lên cười.
...
Bốn đứa đi sâu vào trong.
Đến khu bảng thông báo.
Có mấy tờ giấy mới.
Một vài người cùng khóa đang đứng xem.
Thấy ba đứa, một thằng gọi:
— Ê, xem thủ tục chưa?
Dương:
— Chưa.
— Xem đi, lắm thứ phết.
Mình bước tới.
Hương đứng bên cạnh.
Ba đứa cùng nhìn.
Danh sách.
Mốc thời gian.
Các bước.
Những thủ tục cuối.
Rất khô.
Chẳng có gì đáng để xúc động.
Nhưng mình lại đứng lâu.
Hương nói nhỏ:
— Tốt nghiệp thật rồi anh nhỉ.
Mình nhìn dòng chữ trên giấy.
— Chưa nhận bằng mà.
Dương:
— Nhưng gần rồi.
Không ai nói nữa.
Từ “tốt nghiệp” mình đã nghe suốt sáu năm.
Nó từng là một cái gì đó nằm rất xa.
Sau năm sáu.
Sau kỳ thi.
Sau những ngày chưa tới.
Bây giờ...
ba đứa cùng đứng trước một tờ giấy.
Tên của giai đoạn ấy nằm ngay trước mắt.
Mình bỗng hiểu rằng có nhiều cột mốc trong đời không đến bằng một khoảnh khắc lớn.
Nó đến từng chút.
Một chữ ký.
Một bài thi.
Một thông báo.
Một thủ tục.
Một chiếc áo.
Cho đến một ngày...
người ta quay đầu lại.
Mới biết mình đã đi hết rồi.
...
Một lúc sau Dương với Hương đi mua nước.
Mình với Diệu ngồi lại trên ghế đá.
Em ngồi sát bên.
Đầu hơi tựa vào vai mình.
Mình nhìn sân trường.
Diệu hỏi:
— Anh.
— Ừ?
— Sau này anh có nhớ trường không?
Mình nghĩ.
— Có.
— Lần này không “chắc” nữa à?
Mình cười.
— Chắc chắn có.
— Nhớ chỗ nào nhất?
Mình nhìn quanh.
Câu này khó.
Giảng đường?
Hành lang?
Bãi xe?
Cầu thang?
Căng tin?
Phòng thi?
Không biết.
Mình lắc đầu.
— Anh không chọn được.
— Sao?
— Nhiều quá.
Diệu nhìn mình.
Mình chỉ về phía trước.
— Chỗ kia từng học.
— Ừm.
— Cầu thang kia có hôm anh chạy vì muộn.
— Ừm.
— Bãi xe ngày nào cũng qua.
— ...
— Căng tin ăn không biết bao nhiêu bữa.
— ...
Mình cười.
— Phòng thi thì hôm qua còn ngồi.
Diệu im lặng.
Mình nhìn khu trường phía trước.
— Nếu sau này bảo anh nhớ trường...
mình dừng một chút.
— chắc anh chẳng nhớ riêng một tòa nhà nào.
— Thế anh nhớ gì?
Mình suy nghĩ.
— Cảm giác.
Diệu hỏi:
— Cảm giác gì?
— Là sinh viên ở đây.
Em im.
Mình cũng im.
Một câu rất đơn giản.
Nhưng khi nói ra...
tự nhiên thấy trong lòng chạm nhẹ.
Có lẽ sau này mình sẽ không nhớ chính xác căn phòng nào có bao nhiêu cửa sổ.
Không nhớ cái bàn nào từng ngồi.
Không nhớ từng buổi học.
Nhưng mình sẽ nhớ cảm giác sáng chạy vào trường.
Nhớ tiếng bạn bè.
Nhớ những lần đứng hành lang.
Nhớ cảnh cả đám trước giờ thi.
Nhớ cái cảm giác mình từng thuộc về nơi này.
Diệu dựa đầu lên vai mình.
— Thế anh nhớ cho kỹ nhé.
Mình bật cười.
— Lại nữa.
— Vâng.
— Em nghiện câu này à?
— Vì anh hay quên.
— Anh không quên đâu.
Diệu nói rất nhỏ:
— Thế thì tốt.
...
Dương với Hương quay lại.
Hương đưa mình chai nước.
— Anh M.
— Cảm ơn em.
Dương ngồi xuống cạnh.
Nó nhìn quanh sân trường.
Rồi bỗng nói:
— Tao thấy trường hôm nay đẹp hơn.
Mình quay sang.
Hương cũng nhìn Dương.
Dương lập tức:
— Nhìn gì?
Mình cười.
— Không gì.
— Tao chỉ bảo đẹp.
Hương cười.
— Em cũng thấy.
Mình nhìn cả hai.
Rồi nhìn sân trường.
— Anh cũng thế.
Diệu ngồi cạnh.
Cười rất nhẹ.
Không ai chọc nữa.
Bởi lần này...
cả ba đứa cùng hiểu.
Không phải trường hôm nay đẹp hơn.
Chỉ là bọn mình bắt đầu sợ sau này không còn nhiều buổi được ngồi nhìn nó như thế.
...
Chiều muộn.
Bốn đứa quay về.
Dương đi phía trước.
Hương ngồi sau.
Mình đi sau.
Diệu ôm eo.
Em hỏi:
— Hôm nay vui không anh?
— Có.
— Làm được gì?
Mình nghĩ.
— Không gì.
Diệu cười.
— Không làm gì mà vẫn vui.
— Ừ.
— Thấy em nói đúng chưa?
— Cái gì?
— Thỉnh thoảng không làm gì cũng được.
Mình cười.
— Tạm đúng.
— Mai tập tiếp.
— Để xem.
...
Tối.
Diệu về.
Mình đưa em ra cổng.
Không có câu chuyện dài.
Em đội mũ.
Quay sang.
— Em về nhé.
— Ừ.
— Tối nhắn em.
— Anh nhớ rồi.
Diệu cười.
— Tiến bộ.
Mình kéo em lại.
Hôn nhẹ lên trán.
— Về cẩn thận.
— Vâng.
— Đến nơi báo anh.
— Vâng.
Em đi.
Mình đứng nhìn vài giây.
Rồi quay vào.
Không buồn.
Chẳng có lý do gì phải buồn.
Có những người rời khỏi tầm mắt...
nhưng mình biết chắc họ vẫn ở trong cuộc sống của mình.
Nên chẳng cần một lời tạm biệt nào quá lớn.
...
Lên phòng.
Dương đang nằm nghịch điện thoại.
Mình vừa ngồi xuống thì nó gọi:
— M.
— Gì?
— Nhóm lớp có thông báo mới.
Mình chẳng buồn nhìn.
— Gì nữa?
Dương đọc.
Rồi nói:
— Lịch nhận áo cử nhân.
Mình ngẩng lên.
— Khi nào?
— Mai với ngày kia.
Nó kéo màn hình.
— Của khóa mình này.
Mình cầm điện thoại xem.
Tên lớp.
Khung giờ.
Các bước nhận.
Mình đọc.
Bốn chữ:
Áo cử nhân.
Dương hỏi:
— Mai đi lấy luôn không?
Mình theo phản xạ:
— Để tao xem lịch.
Dương nhìn mình.
Mình cũng nhìn nó.
Rồi hai thằng cùng bật cười.
— Địt mẹ, còn lịch gì nữa.
— Quen mồm.
Dương nói:
— Mai gọi Hương đi luôn.
— Ừ.
Lần này đúng rồi.
Ba đứa cùng khóa.
Cùng nhận áo.
Cùng chuẩn bị cho một mốc giống nhau.
Mình mở nhóm lớp.
Đọc lại thông báo thêm lần nữa.
Áo cử nhân.
Trên bàn...
quyển sổ thực tập đã kín.
Trong ví...
tấm thẻ sinh viên vẫn nằm đó.
Đống tài liệu của bài thi cuối còn chưa dọn.
Và trên màn hình...
là một thứ mình chưa từng cần đến trong suốt sáu năm qua.
Mình đặt điện thoại xuống.
Nhìn căn phòng.
Không hiểu sao...
chuyện tốt nghiệp tự nhiên lại gần thêm.
Không phải hàng tháng.
Không phải vài tuần.
Chỉ còn khoảng cách...
từ tối nay đến sáng mai.
Ngày mai...
mình, Dương và Hương sẽ đi lấy áo cử nhân.