Chuyện Đời Sinh Viên

cayngodong11

Yếu sinh lý
thật sự, đợt này em đang rảnh, cũng rất muốn viết thêm về quãng đời từ lúc đi làm đến hiện tại, nhưng em bị lộ Info rồi, mà chắc chắn chuyện em định kể thì có nhiều cái vợ em hiện tại không biết, hoặc có biết nhưng không muốn nói, nên em cũng không muốn viết lắm, đời người muôn hình muôn vẻ mà, em có xin thì nhiều thằng bẩn bựa cũng lại như thằng sáng nay gửi link cho vợ em :D hehe
Bro viết ngoại chuyện chia tay Diệu cũng đc, hoặc hint Diệu là vợ m bây h đi
 

YOLOMan

Yếu sinh lý
Tình hình này chắc thi và có kết quả xong thì em D sẽ nói chia tay do biết vụ chủ thớt với em Y rồi.
 

congbui714

Yếu sinh lý
Khả năng cao là em Y có baby với bạn M, M sống có trách nhiệm, chia tay Diệu, cưới Y. Đọc chương gần đây thấy Diệu có vẻ ngãng ra, ko sướt mướt, tình cảm sâu nặng với M nữa. Nhưng tất cả cuộc tình của M thì chỉ có V.Anh, Diệu là còn trinh, và mình cũng thấy 2 em này là sống tình cảm và yêu M nhất.
 

TâyĐộc

Chim TO
thật sự, đợt này em đang rảnh, cũng rất muốn viết thêm về quãng đời từ lúc đi làm đến hiện tại, nhưng em bị lộ Info rồi, mà chắc chắn chuyện em định kể thì có nhiều cái vợ em hiện tại không biết, hoặc có biết nhưng không muốn nói, nên em cũng không muốn viết lắm, đời người muôn hình muôn vẻ mà, em có xin thì nhiều thằng bẩn bựa cũng lại như thằng sáng nay gửi link cho vợ em :D hehe
Hóng e nào vợ m thôi.. mà m lộ in4 cũng tiếc thật.. tùy m vậy
 

votam9311

Yếu sinh lý
Khả năng cao là em Y có baby với bạn M, M sống có trách nhiệm, chia tay Diệu, cưới Y. Đọc chương gần đây thấy Diệu có vẻ ngãng ra, ko sướt mướt, tình cảm sâu nặng với M nữa. Nhưng tất cả cuộc tình của M thì chỉ có V.Anh, Diệu là còn trinh, và mình cũng thấy 2 em này là sống tình cảm và yêu M nhất.
M bảo vk em nó ở VP mà :)). Y ở Hà Giang
 

Trungtrau123

Yếu sinh lý
Đọc

Thằng thớt nó nói từ mấy hôm trước là ko rồi mà, nhưng em Diệu quản một tý thôi chứ sau em nó thay đổi rồi mà. Đúng mẫu gái lấy làm vợ rồi đấy, 2 đứa mà ko đến đc với nhau thì suy đét. Mẹ cay quá qua đọc full seri của ông doithayxxx luỵ em Thư vch ko ngủ đc.
Bộ này hay.nếu mà xuyên suốt thì nghĩ tiếc thật khi mà hai đứa k đến dc với nhau.nhưng t thấy bộ này hay nhất vẫn là những vụ mà thằng chủ thớt theo.những tình tiết cũng như câu chuyện và cách phá ân cũng hồi hộp k kém.có cái là phần không phải truyện kinh dị lại bị drop mất
 

Ngunu

Yếu sinh lý
Đi trực đọc tới chương 53 nó hay diễn tả đúng cũng nghành y.mình cũng dân y cũng khô khan như bác cũng cái tôi cao. Mình dân trong nam câu chuyện của bác với v.a y trang thằng bạn mình năm đó.
Sau này bác có gặp lại v.a lầm nào nữa ko
 

letung45

Yếu sinh lý
Khả năng cao là em Y có baby với bạn M, M sống có trách nhiệm, chia tay Diệu, cưới Y. Đọc chương gần đây thấy Diệu có vẻ ngãng ra, ko sướt mướt, tình cảm sâu nặng với M nữa. Nhưng tất cả cuộc tình của M thì chỉ có V.Anh, Diệu là còn trinh, và mình cũng thấy 2 em này là sống tình cảm và yêu M nhất.
Các bố đọc truyện chả để ý chi tiết phán cũng hay thât, truyện có nói em Y thằng thớt 1 ngày, sau đó ko liên lạc, nhiều năm sau đó gặp lại cũng chỉ xin 1 ngày xong lại thôi. Còn chuyện em D có phải vk nó giờ hơi lấn cấn để nó bật mí đi. Ko viết về quãng đời đi làm thì thôi làm tí ngoại truyện cho vui. Lên đây chém gió vs anh em cho đời nó thoải mái. Tôi đang ngồi chờ con khai giảng. Có bro nào giống tôi không?
 

letung45

Yếu sinh lý
Kể ra, viết thêm cuốn tự sự quãng đời đi làm thì nó hay, chọn sự kiện nào con vk nó biết mà viết thôi, kiểu giống bác "chịch dạo". Tao cũng muốn viết chia sẻ lắm nhưng tao văn dở tệ ngang phè phè nên thôi. Vs cuộc dời tao nó nhạt ko muôn màu như của mấy bác trên đây nên thôi làm tàu ngầm vào đọc trộm rồi bình luận dạo thôi.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 238 — Bài thi cuối cùng

Sáng hôm ấy.

Hai thằng đến trường sớm hơn thường lệ.

Không hiểu vì lo.

Hay vì đêm qua ngủ chẳng được bao nhiêu.

Trời mới sáng hẳn.

Sân trường đã có khá nhiều người.

Sinh viên đứng thành từng nhóm nhỏ.

Người cầm tập giấy.

Người cầm điện thoại.

Người vừa đi vừa đọc.

Người đứng yên một chỗ nhưng môi vẫn lẩm nhẩm.

Nhìn qua là biết ngay mùa thi.

Cái cảnh ấy...

mình đã thấy quá nhiều lần trong sáu năm.

Ngày trước chẳng bao giờ để ý.

Chỉ thấy ồn.

Thấy mệt.

Thấy ai cũng căng.

Hôm nay lại khác.

Mình dựng xe.

Dương dựng bên cạnh.

Nó khóa cổ xe xong vẫn đứng kiểm tra túi.

Một lần.

Hai lần.

Rồi ba lần.

Mình nhìn.

— Làm gì đấy?

— Kiểm tra thẻ.

— Sáng vừa tìm rồi.

— Tao biết.

— Thế kiểm tra ba lần làm gì?

Dương lấy thẻ ra cho mình xem.

— Chắc ăn.

Mình bật cười.

— Mày làm như đi thi đại học.

Nó nhét lại vào ví.

— Bài cuối đấy.

Mình đang tháo mũ bảo hiểm thì dừng một chút.

Không phải vì câu nó nói lạ.

Mà vì...

đúng thật.

Bài cuối.

Hai chữ ấy nghe nhẹ thế.

Nhưng tự nhiên làm ngực mình chùng xuống một nhịp.

Mình cố tình cười.

— Mày đừng làm tao áp lực.

— Tao mới áp lực.

— Học được chưa?

Dương thở dài.

— Không muốn nói.

— Thế là chưa.

— Mày thì sao?

— Cũng không muốn nói.

— Thế là cũng chưa.

Hai thằng nhìn nhau.

Rồi cùng cười.

...

Từ bãi xe lên khu thi chỉ vài phút.

Nhưng sáng hôm ấy...

mình đi chậm hơn bình thường.

Dương không biết có nhận ra không.

Nó vẫn đi cạnh.

Thỉnh thoảng lại rút điện thoại ra xem một câu nào đó.

Mình thì nhìn quanh.

Những dãy nhà.

Khoảng sân.

Mấy bậc cầu thang.

Cây xanh.

Những tấm biển phòng.

Không có thứ gì mới.

Thậm chí có những góc mình đã đi qua hàng nghìn lần.

Có hôm vội đến mức chạy.

Có hôm ngủ muộn, bước lên cầu thang mà đầu vẫn chưa tỉnh.

Có hôm thi xong vừa xuống vừa chửi.

Có hôm điểm thấp.

Có hôm qua môn.

Có hôm vui.

Có hôm chẳng nhớ nổi đã học gì.

Sáu năm.

Mình đã đi qua chỗ này nhiều đến mức chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải nhìn nó kỹ.

Nhưng lời Diệu vẫn ở trong đầu.

“Sống cho kỹ vào.”

Thế là mình nhìn.

Nhìn thật.

Như thể cố ghi lại từng thứ.

...

Ngoài hành lang phòng thi đã đông.

Thấy mình với Dương, mấy đứa cùng lớp gọi.

— Ê M!

— Dương!

Hai thằng bước lại.

Một thằng đang cầm tài liệu hỏi ngay:

— Câu này chúng mày học không?

Dương nhìn.

— Câu nào?

Nó chìa ra.

Dương đọc chưa hết đã lắc đầu.

— Không.

Thằng kia mặt tái đi.

— Địt mẹ, tao cũng không.

Mình nhìn.

— Cái này có mà.

Cả hai quay sang mình.

— Ở đâu?

Mình chỉ.

— Đoạn này.

— Đâu?

— Đây này.

Ba bốn cái đầu lập tức chụm lại.

Một đứa phía sau chen vào.

— Học làm gì, chắc gì vào.

Thằng đang cầm giấy quay lại.

— Mày im. Mày nói câu nào là vào câu đấy.

— Thế tao bảo không vào.

— Địt mẹ.

Cả đám cười.

Chỉ vài giây sau...

lại cúi xuống đọc.

Cảnh ấy quen đến buồn cười.

Sáu năm qua...

trước mỗi kỳ thi gần như đều thế.

Đứa nào cũng bảo chưa học.

Đứa nào cũng nói chắc trượt.

Đứa nào cũng hỏi một câu cuối cùng.

Rồi lúc giám thị gọi vào...

vẫn đứng dậy.

Vẫn đi.

Vẫn làm.

Mình từng nghĩ những khoảnh khắc như vậy chẳng đáng nhớ.

Nhưng sáng hôm ấy...

mình lại thấy thân thuộc đến lạ.

...

Dương ghé tai.

— Mày thấy chưa?

— Gì?

— Đứa nào cũng ngu như mình.

Mình bật cười.

— Đấy là thứ làm mày yên tâm à?

— Có đồng đội.

— Tư duy học tập rất tốt.

— Tao học sáu năm mới rút ra được.

Mình đang định chửi thì phía trước có người gọi:

— Chuẩn bị vào phòng nhé!

Hành lang lập tức thay đổi.

Những tờ giấy được gấp lại.

Điện thoại bỏ vào túi.

Mấy đứa còn cố đọc thêm đúng một dòng.

Có người thở dài.

Có người hít thật sâu.

Mình cũng vậy.

Không hiểu sao tim tự nhiên đập nhanh hơn.

Dù đã thi không biết bao nhiêu lần.

Dương quay sang.

— Đi thôi.

Mình gật.

— Ừ.

Rồi hai thằng tách ra theo số báo danh.

...

Phòng thi.

Vẫn kiểu bàn ghế quen thuộc.

Mình tìm đúng chỗ.

Ngồi xuống.

Đặt bút.

Đặt thẻ sinh viên lên góc bàn.

Mắt tự nhiên dừng lại ở tấm thẻ.

Bức ảnh trên đó...

trẻ hơn mình bây giờ rất nhiều.

Không phải khác đến mức không nhận ra.

Nhưng nhìn là thấy.

Cái mặt ấy còn ít nếp mệt hơn.

Ánh mắt cũng khác.

Mình không nhớ chính xác hôm chụp ảnh thẻ đã nghĩ gì.

Chắc chẳng nghĩ gì.

Chỉ làm thủ tục.

Chụp.

Nộp.

Nhận thẻ.

Rồi dùng nó suốt sáu năm.

Mỗi lần vào thi lại đặt lên bàn.

Ngày trước mình chỉ sợ quên.

Hôm nay...

tự nhiên thấy nó giống một thứ gì đó đang sắp hoàn thành nhiệm vụ.

Mình cười rất nhẹ.

Rồi kéo mắt khỏi tấm thẻ.

...

Giám thị phát đề.

Không khí trong phòng lập tức im.

Chỉ còn tiếng giấy.

Tiếng bút.

Mình nhìn câu đầu tiên.

Ổn.

Câu thứ hai.

Cũng được.

Đến câu tiếp theo...

mình khựng.

Rất quen.

Rõ ràng tối qua đã đọc.

Thậm chí còn nhớ mình ngồi ở đâu lúc đọc.

Nhưng nội dung...

trống.

Mình nhìn câu hỏi lâu thêm vài giây.

Trong đầu chỉ có đúng một câu:

Địt.

Tối qua đọc rồi mà.

Càng cố nhớ...

càng không ra.

Mình nhắm mắt một chút.

Hít vào.

Rồi bỏ qua.

Làm câu khác.

Ngày trước mỗi khi gặp câu không biết, mình hay bị mắc ở đó.

Cứ nghĩ.

Cứ bực.

Rồi mất thời gian.

Sau nhiều năm mới biết...

có những lúc phải biết bỏ qua một câu trước.

Không phải bỏ luôn.

Chỉ là chưa làm được thì đi tiếp.

Lát quay lại.

Có lẽ học hành cũng dạy mình vài thứ ngoài sách vở.

...

Mình làm được phần lớn.

Có câu chắc.

Có câu không chắc.

Có câu chọn xong vẫn lăn tăn.

Đến khi quay lại câu bị khựng...

tự nhiên một đoạn mình đọc đêm qua hiện lên.

Không rõ từ đâu.

Chỉ là một ý.

Rồi thêm một ý.

Mình viết.

Không hoàn hảo.

Nhưng đủ để không bỏ trống.

Mình ngẩng lên.

Nhìn đồng hồ.

Vẫn còn thời gian.

Mình kiểm tra lại.

Một lần.

Hai lần.

Sau đó...

gần như đã xong.

Ngày trước nếu thế này...

mình sẽ nộp.

Ra ngoài.

Đi vệ sinh.

Uống nước.

Hoặc đứng chờ Dương.

Chẳng có lý do gì ngồi thêm.

Nhưng hôm ấy...

mình không đứng dậy ngay.

Mình đặt bút xuống.

Ngồi yên.

Rồi nhìn quanh phòng.

Những dãy bàn.

Những cái đầu đang cúi.

Một người ngồi phía trước còn đang viết rất nhanh.

Một đứa bên trái chống cằm suy nghĩ.

Giám thị ngồi phía trên.

Cửa sổ mở.

Ánh sáng chiếu vào một khoảng sàn.

Chẳng có gì đẹp.

Chẳng có gì đặc biệt.

Một phòng thi.

Chỉ vậy.

Nhưng mình chợt nghĩ...

có thể đây là lần cuối mình ngồi trong một căn phòng như thế này...

với tấm thẻ sinh viên đặt bên tay phải.

Ý nghĩ đến quá đột ngột.

Mình nhìn thẻ.

Rồi nhìn bài.

Tự nhiên không muốn nộp sớm nữa.

Không phải vì còn gì để làm.

Mà chỉ muốn ngồi thêm một chút.

Rất vô lý.

Sáu năm qua...

có lần nào mình chẳng muốn thoát khỏi phòng thi càng nhanh càng tốt.

Có những bài vừa đủ thời gian là chạy.

Có bài nộp xong còn thở phào như vừa được thả.

Vậy mà hôm nay...

mình lại ngồi cố thêm vài phút.

Không làm gì.

Chỉ nhìn.

Nhớ.

Cảm nhận.

Có lẽ đúng như Diệu nói.

Mình hay để mọi thứ qua đi rồi mới tiếc.

Ít nhất lần này...

mình muốn biết chính xác nó kết thúc thế nào.

...

Giám thị nhắc:

— Còn mười phút.

Mình cầm bút lên.

Kiểm tra lại lần cuối.

Rồi ký.

Sắp xếp giấy.

Ngồi thêm một lúc.

Cuối cùng đứng dậy.

Mang bài lên.

Giám thị nhận.

Kiểm tra.

Mình đứng chờ.

Rồi thầy gật.

— Được rồi.

Mình quay đi.

Bước về cửa.

Tay chạm vào tay nắm.

Không hiểu sao...

mình dừng đúng một nhịp.

Rất ngắn.

Rồi mở cửa.

Bước ra ngoài.

Không có tiếng gì vang lên.

Không có ai đứng đó thông báo:

“Xong rồi.”

Chỉ là một hành lang.

Vài người đã thi xong.

Một đứa đang ngồi ở ghế.

Một đứa cầm điện thoại gọi ai đó.

Mình bước ra.

Và cánh cửa phía sau đóng lại.

...

Dương chưa ra.

Mình đứng tựa lan can.

Lấy điện thoại.

Có tin nhắn của Diệu từ hơn hai mươi phút trước.

“Làm bài tốt nhé ❤️

Mình nhìn.

Cười.

Chưa trả lời.

Muốn đợi Dương ra đã.

Một lúc sau...

cửa mở.

Dương bước ra.

Nó nhìn thấy mình.

Câu đầu tiên:

— Câu ba mày làm gì?

Mình phá lên cười.

— Địt mẹ, vừa ra đã hỏi đáp án à?

— Tao hỏi thôi.

— Mày làm gì?

Dương nói.

Mình nghe.

Rồi nhíu mày.

— Tao làm khác.

Mặt nó thay đổi ngay.

— Khác thế nào?

Mình nói.

Dương đứng im.

— Địt.

Mình cười.

— Tao chưa chắc đúng.

Đúng lúc ấy một thằng khác đi ra.

Dương chặn luôn.

— Ê! Câu ba mày làm gì?

Nó trả lời.

Dương nhìn mình.

Mình nhìn Dương.

Thằng kia hỏi:

— Sao?

Dương:

— Mày giống ai?

— Giống M.

Mình bật cười.

Dương ôm đầu.

— Địt mẹ.

Mấy đứa khác cũng bắt đầu ra.

Thế là cái cảnh quen thuộc lại diễn ra.

Câu này chọn gì.

Câu kia làm sao.

Ai đúng.

Ai sai.

Có đứa vừa nghe đáp án đã kêu trời.

Có đứa bảo:

— Thôi đéo check nữa.

Rồi hai phút sau lại hỏi tiếp.

Mình đứng giữa đám đó.

Cười.

Sáu năm.

Có lẽ lần nào thi xong cũng vậy.

Và buồn cười nhất là...

lần cuối vẫn chẳng khác gì.

...

Một lúc sau đám đông bắt đầu tan.

Người xuống cầu thang.

Người rủ nhau đi ăn.

Người gọi điện về nhà.

Dương vẫn đứng cạnh mình.

Nó nhìn phòng thi.

Rồi hỏi:

— Thế là hết à?

Mình quay sang.

— Hết gì?

— Thi.

Mình định trả lời.

Nhưng tự nhiên không nói ngay.

Trong đầu rà lại.

Những lịch còn lại.

Thủ tục.

Kết quả.

Bao nhiêu thứ khác.

Nhưng bài thi...

thì đúng là đã xong.

Mình nói:

— Chắc thế.

Dương gật.

— Ừ.

Hai thằng đứng im.

Không lâu.

Nhưng đủ để cái hành lang tự nhiên rộng hơn bình thường.

Dương nói:

— Tao tưởng thi xong phải vui lắm.

Mình cười.

— Mày không vui à?

— Có.

— Thế?

Nó nghĩ.

— Tao đéo biết.

Mình gật.

— Tao cũng thế.

— Kiểu nhẹ.

— Ừ.

— Nhưng trống.

Mình quay sang nhìn nó.

Dương cũng nhìn mình.

Mình bật cười nhẹ.

— Chuẩn.

Trống.

Đúng từ ấy.

Không phải buồn.

Không phải tiếc hẳn.

Chỉ là suốt rất nhiều năm...

luôn có một thứ ở phía trước.

Thi môn này xong...

còn môn khác.

Hết học kỳ...

còn học kỳ sau.

Hết năm...

còn năm tiếp theo.

Luôn luôn có cái gì đó để mình nghĩ:

“Qua cái này đã.”

Bây giờ...

tự nhiên không có nữa.

Ít nhất là theo cách cũ.

...

Mình lấy điện thoại.

— Tao gọi Diệu.

Dương gật.

— Ừ.

Mình bấm.

Em bắt máy rất nhanh.

— Xong chưa anh?

Mình cười.

— Xong rồi.

— Làm được không?

— Chắc được.

— “Chắc” là bao nhiêu?

— Là chưa biết.

Diệu cười.

— Anh lúc nào cũng thế.

— Qua là được.

— Em biết ngay anh sẽ nói câu đó.

Mình dựa vào lan can.

— Em đang làm gì?

— Đợi anh gọi.

Mình im một chút.

— Thật à?

— Vâng.

Không hiểu sao nghe câu ấy...

lòng tự nhiên ấm lên.

— Em đợi từ lúc nào?

— Từ lúc em đoán anh sắp thi xong.

— Sao không làm việc khác?

— Có.

Em cười.

— Nhưng vẫn đợi.

Mình nhìn xuống sân trường.

Người đi lại.

Xe.

Nắng.

Mọi thứ rất bình thường.

— Diệu.

— Dạ?

— Hết rồi.

— Thi á?

— Ừ.

Em im một chút.

— Thế là hết thi rồi à anh?

Mình nhìn Dương.

Nó đang đứng cách đó vài bước.

Tay đút túi.

Nhìn xuống dưới.

Mình nói:

— Chắc vậy.

Diệu lại im.

Rồi:

— Giỏi.

Mình bật cười.

— Anh học sáu năm, em khen có một chữ?

— Thế anh muốn gì?

— Ít nhất phải kiểu “người yêu em giỏi nhất”.

Diệu phá lên.

— Anh tự nói hết rồi còn gì.

— Em nói mới có giá trị.

— Không.

— Keo.

— Vâng.

Mình cười.

Rồi em hỏi:

— Anh thấy sao?

Lần này mình không trả lời ngay.

— Trống.

— Trống?

— Ừ.

— Sao lại trống?

Mình nghĩ.

— Không biết.

— Lại không biết.

— Thật.

Mình dựa lưng vào tường.

— Mọi lần thi xong anh còn biết phải học môn sau.

— Ừm.

— Giờ tự nhiên...

Mình cười rất nhẹ.

— không có môn sau nữa.

Diệu im.

Một lúc mới nói:

— Thế thì nghỉ.

— Nghỉ?

— Vâng.

— Anh không quen.

Em cười.

— Rồi sẽ quen.

— Em lại nói dễ.

— Hôm nay em cho anh nghỉ một hôm.

Mình bật cười.

— Cho?

— Vâng.

— Em là ai?

— Người yêu anh.

— Ghê.

— Tối muốn ăn gì?

Mình nhìn Dương.

Nó nghe thấy, lập tức chỉ vào mình rồi làm động tác uống bia.

Mình cười.

— Chưa biết.

— Nghĩ đi.

— Em lên à?

— Có thể.

— “Có thể” là sao?

— Xem anh có nhớ em không đã.

— Không nhớ.

— Thế thôi em không lên.

Mình lập tức:

— Anh nhớ.

Diệu cười rất rõ.

— Em biết mà.

— Lừa à?

— Vâng.

Mình lắc đầu.

— Em được lắm.

— Thi xong rồi thì vui lên nhé.

— Ừ.

— Tối em gọi.

— Không lên à?

— Anh nhớ em đến thế à?

Mình im.

Diệu cười.

— Em lên.

Mình cũng cười.

— Ừ.

— Chờ em.

— Anh chờ.

— Yêu anh.

— Anh cũng yêu em.

Mình tắt máy.

Dương đứng bên cạnh.

— Tối Diệu lên?

— Ừ.

— Thế Hương cũng ở.

— Rồi sao?

— Ăn gì?

Mình nhìn nó.

— Mày chỉ nghĩ được thế thôi à?

— Thi xong thì ăn chứ làm gì?

Mình bật cười.

— Đi.

— Đi đâu?

— Ăn.

Dương lập tức:

— Hợp lý.

...

Hai thằng không về ngay.

Ghé một quán quen.

Không phải quán sang.

Chẳng có tiệc ăn mừng.

Chỉ gọi mấy món vẫn ăn.

Dương ngồi đối diện.

Lúc đồ ăn chưa ra...

nó lại lôi điện thoại.

Mình hỏi:

— Lại check đáp án à?

— Không.

— Thế làm gì?

— Xem lịch.

Mình khựng một chút.

— Xem gì?

Dương kéo xuống.

Rồi im.

— Không có gì.

Mình hiểu.

Cái lịch trước đây kín những môn.

Những ngày thi.

Những thứ phải học.

Bây giờ đoạn phía trước tự nhiên trống hơn.

Mình cũng lấy điện thoại.

Không phải xem lịch.

Mà mở ví.

Thẻ sinh viên nằm trong đó.

Mình rút ra.

Dương nhìn.

— Làm gì đấy?

— Xem.

— Có gì mà xem?

Mình nhìn bức ảnh.

— Mặt tao hồi này non nhỉ.

Dương lấy thẻ của nó ra.

— Tao đẹp hơn.

Mình nhìn.

— Mày bị ngáo à?

— Thật.

— Nhìn như thằng trộm chó.

— Địt mẹ.

Hai thằng cười.

Mình lại nhìn thẻ.

Sáu năm.

Một miếng nhựa nhỏ.

Mình từng dùng nó để đi học.

Đi thi.

Làm thủ tục.

Mượn đủ thứ.

Có lần suýt mất.

Có lần để quên.

Có hôm chẳng thèm nhìn.

Bây giờ lại thấy nó tự nhiên đáng giữ.

Mình cất vào ví.

Dương hỏi:

— Sau này mày có vứt không?

— Vứt gì?

— Thẻ.

Mình nghĩ.

— Chắc không.

— Tao cũng thế.

Mình nhìn nó.

— Lần đầu mày nói câu có tình người.

— Cút.

...

Chiều.

Hai đứa chạy về xóm trọ.

Nắng vẫn thế.

Đường vẫn đông.

Dương vẫn chạy bên cạnh.

Có đoạn nó vượt lên.

Rồi giảm tốc chờ mình.

Mọi thứ vẫn y như hôm qua.

Chẳng có gì khác.

Nhưng mình biết...

có một thứ vừa thay đổi.

...

Về phòng.

Mình đặt balô xuống.

Dương nằm thẳng ra giường.

— Địt mẹ, cuối cùng.

Mình cười.

— Ngủ à?

— Không biết làm gì.

Mình cũng đứng yên.

Không biết làm gì thật.

Ngày trước thi xong...

về phòng là nghĩ ngay:

Môn sau học gì?

Còn mấy ngày?

Tài liệu đâu?

Hôm nay...

không có.

Mình nhìn bàn.

Đống sách vẫn nguyên.

Giấy vẫn nằm đó.

Cốc cà phê tối qua chưa rửa.

Cây bút.

Mấy tờ ghi chú.

Mọi thứ vẫn giống một căn phòng đang trong mùa thi.

Nhưng mùa thi của mình...

hình như vừa kết thúc.

Mình ngồi xuống giường.

Không mở sách.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm...

không cần kiểm tra xem ngày mai phải học gì.

Dương nằm dưới.

Nó hỏi:

— M.

— Gì?

— Tối chơi game không?

Mình bật cười.

— Sáu năm rồi vẫn game à?

— Thi xong rồi.

Mình nhìn trần nhà.

Rồi cười.

— Chơi.

— Thật?

— Ừ.

Dương ngồi bật dậy.

— Tao bật máy.

Mình nhìn nó lục đục.

Tự nhiên thấy buồn cười.

Có lẽ...

một giai đoạn trong đời mình vừa kết thúc.

Nhưng cuộc sống chẳng vì thế mà dừng lại để làm lễ.

Không có tiếng chuông.

Không có ai đứng trước cửa phòng thi nói rằng:

“Hôm nay là ngày cuối.”

Chỉ là mình đặt cây bút xuống.

Nộp bài.

Bước qua một cánh cửa.

Rồi chiều về...

vẫn ngồi trong căn phòng cũ.

Vẫn có Dương.

Vẫn chờ Diệu lên.

Vẫn định chơi một trận game.

Chẳng có gì thay đổi.

Mà cũng có thứ gì đó...

đã khác rồi.

Mình nằm xuống.

Nhìn đống tài liệu trên bàn.

Rất lâu.

Tối hôm ấy...

lần đầu tiên sau nhiều năm...

mình không cần mở sách để xem ngày mai thi gì.

Không có môn tiếp theo.

Không có bài tiếp theo.

Và đến lúc đó...

mình mới thật sự hiểu.

Có một phần của sáu năm ấy...

đã kết thúc vào khoảnh khắc mình đặt cây bút xuống trong phòng thi sáng nay.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 239 — Một ngày chẳng phải vội

Sáng hôm sau.

Mình tỉnh dậy vì nắng.

Không phải chuông báo thức.

Không phải tiếng Dương gọi.

Cũng không phải vì trong đầu chợt nhớ ra hôm nay có lịch gì.

Chỉ đơn giản là nắng từ cửa sổ chiếu vào mặt.

Mình mở mắt.

Nằm im.

Nhìn trần nhà.

Theo thói quen, tay với sang lấy điện thoại.

Chín giờ mười ba.

Mình giật mình ngồi dậy.

Phản xạ đầu tiên là:

Muộn rồi.

Nhưng vừa ngồi lên được vài giây...

mình lại khựng.

Muộn cái gì?

Không đi viện.

Không thi.

Không có tiết học.

Không có ai điểm danh.

Không có quyển sổ nào cần chạy chữ ký.

Mình ngồi giữa giường.

Điện thoại vẫn cầm trên tay.

Tóc chắc đang dựng hết lên.

Tự nhiên thấy hơi buồn cười.

Sáu năm qua...

mình từng mong có một ngày như thế không biết bao nhiêu lần.

Một ngày không phải đặt báo thức.

Không phải bật dậy lúc trời còn chưa sáng.

Không phải vừa đánh răng vừa nghĩ xem hôm nay phải học gì.

Không phải nhìn đồng hồ rồi cuống lên.

Không phải vội.

Ngày ấy cuối cùng cũng đến.

Vậy mà cảm giác đầu tiên của mình lại là...

không biết phải làm gì.

Mình lại nằm xuống.

Nhìn trần nhà thêm một lúc.

Rồi quay đầu nhìn xuống.

Dương vẫn đang ngủ.

Một tay vắt lên trán.

Chăn cuộn thành một cục ở chân.

Mình gọi:

— Dương.

Không phản ứng.

— Dương.

Nó cựa.

— Gì?

— Dậy.

— Mấy giờ?

— Hơn chín.

Dương im vài giây.

Rồi:

— Kệ.

Mình nhìn nó.

— Hôm nay làm gì?

Nó vẫn nhắm mắt.

— Ngủ.

— Rồi sao?

— Ngủ tiếp.

Mình bật cười.

— Địt mẹ, thế cũng gọi là kế hoạch à?

Dương kéo chăn lên.

— Kế hoạch tốt nhất sáu năm nay.

Mình không phản bác được.

Nó nói cũng đúng.

...

Mình nằm thêm được khoảng mười phút.

Cuối cùng vẫn phải ngồi dậy.

Không phải vì có việc.

Mà vì nằm mãi cũng khó chịu.

Đi rửa mặt.

Đánh răng.

Uống nước.

Xong.

Lại đứng giữa phòng.

Không biết làm gì.

Trên bàn vẫn còn đống tài liệu của đêm ôn thi.

Mấy tờ giấy ghi chú.

Hai cái cốc chưa rửa.

Một cây bút nằm dưới chân bàn.

Quyển sổ thực tập đã được mình xếp gọn vào trong.

Tấm thẻ sinh viên vẫn nằm trong ví.

Căn phòng nhìn vẫn giống hệt trước ngày thi.

Chỉ là người trong phòng...

không còn việc gì để học cho ngày mai nữa.

Mình kéo ghế.

Ngồi xuống.

Theo thói quen mở một quyển sách.

Lật đúng hai trang.

Rồi tự bật cười.

Đóng lại.

Đúng là bị hành thành phản xạ thật.

Dương lúc ấy mới bò dậy.

Nó ngồi dưới sàn.

Mắt còn chưa mở hết.

Nhìn mình.

— Mày làm gì đấy?

— Không gì.

— Vừa mở sách à?

— Quen tay.

Dương cười.

— Hết thi rồi mà còn diễn.

— Tao quên.

— Sáu năm bị hành thành bệnh rồi.

Mình nhìn nó.

— Mày không thấy trống à?

Dương ngáp.

— Có.

— Thế mày làm gì?

— Ngủ.

Mình lắc đầu.

— Đúng là mày.

Dương đứng dậy.

Đi ra ngoài.

Được mấy bước lại quay vào.

— Xuống Hương không?

Mình nhìn.

— Làm gì?

— Không biết.

— Không biết mà xuống?

Nó rất bình thản.

— Thì xem nó dậy chưa.

Mình bật cười.

— Người yêu cùng khóa vừa thi xong giống mình, mày tưởng nó dậy sớm chắc?

Dương đứng im hai giây.

— Cũng đúng.

Mình cười.

— Xuống gọi.

— Mày xuống cùng.

— Tao xuống làm gì?

— Đông vui.

Mình nhìn cái mặt nó.

Rồi vẫn đứng dậy.

...

Hai thằng xuống tầng dưới.

Cửa phòng Hương vẫn đóng.

Dương gõ.

Không tiếng trả lời.

Nó gõ tiếp.

— Hương.

Bên trong im.

Dương quay sang mình.

— Ngủ thật.

Mình khoanh tay.

— Tao bảo rồi.

Dương lại gọi:

— Hương!

Bên trong vang lên giọng ngái ngủ:

— Gì đấy anh?

Dương cười.

— Dậy chưa?

— Anh nghe giọng em mà còn hỏi à?

Mình bật cười.

Dương quay sang lườm mình.

Rồi nói vào trong:

— Mở cửa đi.

— Làm gì?

— Không làm gì.

Bên trong im hai giây.

Rồi Hương nói:

— Hai anh rảnh quá à?

Mình lập tức:

— Anh có làm gì đâu nhé.

Hương ở trong đáp:

— Em nghe giọng anh M rồi.

Mình cười.

Đúng xưng hô quen thuộc ấy.

Hương vẫn luôn gọi mình là anh M.

Tự xưng em.

Dù học cùng khóa.

Dù những năm tháng qua đã thân đến mức chẳng còn phải khách sáo gì.

Có những cách gọi...

ở lâu rồi thành quen.

Nghe một tiếng là biết ngay người nào.

Một lúc sau cửa mở.

Hương đứng đó.

Tóc hơi rối.

Mặt đúng kiểu vừa tỉnh.

Nhìn hai thằng.

— Hai anh thi xong không biết làm gì thật à?

Dương gật.

— Ừ.

Hương thở dài.

— Em cũng thế.

Mình bật cười.

— Thấy chưa.

Dương hỏi:

— Em dậy lâu chưa?

— Vừa dậy vì anh gọi.

— Thế ăn gì chưa?

Hương nhìn nó.

— Anh vừa dậy cũng chưa ăn đúng không?

Dương im.

Mình cười.

— Hai đứa chúng mày đúng là một đôi.

Hương nhìn sang mình.

— Anh M ăn chưa?

— Anh cũng chưa.

— Thế ba người xuống đây để nhìn nhau đói à?

Dương:

— Thì đang bàn.

Hương:

— Bàn được gì chưa?

Dương:

— Chưa.

Mình bật cười.

Có lẽ...

đây mới là hậu quả thật sự của thi xong.

Ba đứa vừa trải qua bài thi cuối.

Ba đứa đều cùng khóa.

Cùng có một khoảng trống phía trước.

Không ai cần vội.

Không ai có lịch phải chạy đi đâu.

Và điều đầu tiên cả ba làm...

là đứng giữa xóm trọ hỏi nhau ăn gì.

Rất sinh viên.

...

Điện thoại mình rung.

Diệu.

“Anh dậy chưa?”

Mình trả lời:

“Rồi.”

Tin nhắn tới ngay:

“Thật không?”

Mình nhìn màn hình.

“Thật.”

“Ảnh chứng minh.”

Mình bật cười.

Hương thấy.

— Diệu à anh?

— Ừ.

Dương:

— Chụp đi.

Mình giơ điện thoại.

Chụp nhanh một tấm.

Trong ảnh có mình.

Dương đứng cạnh.

Hương phía sau vẫn còn chưa tỉnh hẳn.

Gửi.

Vài giây sau.

Diệu trả lời:

“Ba người nhìn như vừa sống sót qua một trận đánh.”

Mình đưa cho Dương xem.

Nó cười.

Hương ghé sang.

— Đúng mà anh.

Mình nhìn Hương.

— Em đứng trong ảnh đấy nhé.

Hương cười.

— Em có phủ nhận đâu.

Rồi Diệu nhắn tiếp:

“Trưa em lên.”

Mình nhìn tin nhắn.

Không hiểu sao tự nhiên thấy ngày hôm nay có việc để chờ.

Dương nhìn mặt mình.

— Diệu lên à?

— Ừ.

Hương cười.

— Anh M tỉnh hẳn rồi.

Mình nhìn.

— Em theo phe Dương à?

— Em nói thật mà.

Dương cười lớn.

Mình lắc đầu.

...

Cuối cùng ba đứa đi ăn sáng.

Thực ra gần mười giờ nên gọi là ăn trưa sớm cũng được.

Chọn quán gần xóm.

Ngồi xuống.

Không ai mang sách.

Không ai mang tài liệu.

Không ai vừa ăn vừa đọc điện thoại xem câu hỏi.

Đây là thứ rất nhỏ.

Nhưng mình nhận ra ngay.

Hương cũng thế.

Em chống cằm.

— Em thấy lạ thật.

Mình hỏi:

— Gì?

— Ăn mà không phải nghĩ lát học gì.

Dương lập tức:

— Đấy.

Mình cười.

— Anh sáng nay cũng thế.

Hương nhìn mình.

— Em vừa dậy cũng mất mấy giây mới nhớ là thi xong rồi.

Dương:

— Tao không.

Mình:

— Vì mày không có não để nhớ.

— Cút.

Hương cười.

Rồi im một lúc.

Em nói:

— Nhanh thật anh nhỉ.

Mình nhìn sang.

— Ừ.

Không cần hỏi nhanh cái gì.

Ba đứa đều hiểu.

Sáu năm.

Ngày trước nhìn nó dài.

Bây giờ ba đứa cùng ngồi trước một quán ăn bình thường...

sau bài thi cuối cùng.

Chẳng có gì long trọng.

Không ai mặc áo đẹp.

Không có hoa.

Không có tiếng vỗ tay.

Chỉ ba đứa cùng khóa.

Vừa thi xong.

Đói.

Rồi đi ăn.

Nhưng có lẽ...

chính những khoảnh khắc như vậy mới làm người ta hiểu một quãng đời thật sự đã đi đến đoạn cuối.

...

Gần trưa.

Diệu tới.

Mình ra cổng đón.

Em vừa dựng xe đã nhìn mình.

— Anh ngủ được không?

— Được.

— Mấy giờ dậy?

— Chín giờ.

Diệu tròn mắt.

— Hiếm thế.

— Hết việc.

— Anh chịu nhận rồi à?

Mình cười.

— Tạm thời.

Em đưa mình túi hoa quả.

— Cầm.

— Lại mua đồ à?

— Vâng.

— Sao lần nào lên cũng mang?

— Vì anh chẳng mua.

— Anh có mua.

Diệu nhìn.

— Lần gần nhất?

Mình nghĩ.

Không nhớ.

Em cười.

— Thấy chưa.

Mình nhận túi.

Hai đứa đi vào.

Diệu hỏi:

— Hôm nay anh định làm gì?

Mình nghĩ.

— Chưa biết.

— Anh Dương?

— Chưa biết.

— Chị Hương?

— Cũng chưa biết.

Diệu bật cười.

— Cả ba người vừa thi xong nên cùng mất phương hướng à?

Mình nhìn em.

— Đại khái.

— Thế hôm nay không làm gì.

— Anh không quen.

Diệu cười.

— Thì tập.

— Lại tập.

— Vâng.

— Tập kiểu gì?

Em nhìn mình.

— Đầu tiên là thôi nghĩ xem mình phải làm gì.

Mình cười.

— Khó.

— Thế việc thứ hai.

— Gì?

— Ôm em.

Mình nhìn.

— Cái này dễ.

Diệu bật cười.

Mình kéo em lại.

Ôm nhẹ.

Giữa sân.

Rất bình thường.

Em vòng tay qua eo.

— Anh nhớ em không?

— Có.

— Hôm nay trả lời nhanh thế.

— Anh tiến bộ.

— Bao nhiêu?

— Nhiều.

— Không cần em ép luôn à?

— Anh sợ bị véo.

Diệu cười.

— Thế ngoan.

...

Trưa ấy bốn đứa ăn cùng nhau.

Mình.

Dương.

Hương.

Diệu.

Lần này khác mấy hôm trước ở một chỗ:

ba đứa trong bốn người...

đã cùng bước qua kỳ thi cuối.

Hương ngồi đối diện mình.

Dương cạnh Hương.

Diệu cạnh mình.

Đang ăn, Diệu hỏi:

— Ba người thi xong hết rồi, cảm giác thế nào?

Dương trả lời trước:

— Đói.

Hương đánh tay nó.

— Anh nghiêm túc tí đi.

Dương:

— Thì anh đang ăn mà.

Mình cười.

Diệu quay sang Hương.

— Chị thấy sao?

Hương suy nghĩ.

— Trống.

Mình ngẩng lên ngay.

Dương cũng vậy.

Hương thấy ba người nhìn thì cười.

— Sao?

Mình nói:

— Hôm qua anh với Dương cũng nói đúng từ này.

— Thật à?

— Ừ.

Dương gật.

— Kiểu không biết tiếp theo phải làm gì.

Hương cũng gật.

— Em cũng thế.

Diệu nhìn ba đứa.

Rồi cười nhẹ.

— Vì ba người quen lúc nào cũng có cái để chạy rồi.

Mình im.

Đúng.

Ba đứa học cùng khóa.

Dù mỗi người sống theo cách khác.

Nhưng sáu năm qua...

cùng bị cuốn trong một guồng.

Học.

Thi.

Thực tập.

Lịch.

Điểm.

Những thứ luôn ở phía trước.

Bây giờ cái guồng ấy chậm lại.

Nên cả ba cùng thấy trống.

Mình nhìn Hương.

Tự nhiên thấy thú vị.

Dương là người mình ở cạnh gần như mỗi ngày.

Hương thì sau này xuất hiện nhiều trong những năm tháng ấy.

Nhưng cuối cùng...

ba đứa lại đứng cùng nhau ở đoạn cuối này.

Cùng khóa.

Cùng bài thi cuối.

Cùng một cảm giác chẳng biết hôm nay phải làm gì.

...

Ăn xong.

Dương hỏi:

— Đi đâu không?

Hương:

— Đi đâu?

Dương:

— Không biết.

Mình bật cười.

— Mày chỉ biết mỗi câu đấy à?

Diệu nhìn mình.

— Đi đi anh.

— Đi đâu?

Em cười.

— Không biết.

Mình thở dài.

— Hai đứa đúng là.

Hương hỏi:

— Hay đi vòng vòng?

Dương lập tức:

— Được.

Thế là đi.

Hai chiếc xe.

Mình chở Diệu.

Dương chở Hương.

Không điểm đến.

Không lịch.

Không có ai cần phải có mặt ở đâu vào một giờ cụ thể.

Chỉ chạy.

...

Buổi chiều ấy...

Thái Nguyên có cảm giác khác hẳn.

Không phải thành phố thay đổi.

Mà có lẽ là mình.

Ngày trước chạy xe qua những con đường này...

đầu óc luôn có một nơi phải tới.

Giảng đường.

Bệnh viện.

Quán.

Xóm trọ.

Một cuộc hẹn.

Một lịch học.

Một ca trực.

Một giờ thi.

Hôm nay...

không.

Dương chạy trước.

Một lúc sau lại giảm tốc.

Hương ngồi phía sau.

Diệu ôm eo mình.

Gió thổi qua.

Mình tự nhiên chạy chậm.

Không phải vì sợ.

Cũng chẳng vì đông.

Chỉ thấy chẳng cần nhanh.

Lần đầu tiên sau rất lâu...

mình không nhìn đồng hồ.

Mình bắt đầu nhìn những thứ hai bên đường.

Một hàng cây.

Một quán nước.

Một ngã tư quen.

Một đoạn đường mùa đông từng lạnh đến tê tay.

Một chỗ hồi trước từng đứng trú mưa.

Một con phố chẳng có gì đặc biệt.

Mình đã đi qua tất cả không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà đến hôm ấy...

mới thấy chúng rõ.

Có lẽ lời Diệu nói đúng.

“Sống cho kỹ vào.”

Muốn nhớ một nơi...

trước hết phải thật sự nhìn nó.

...

Cuối cùng bốn đứa đi ngang qua trường.

Dương giảm ga.

Hỏi:

— Vào không?

Mình:

— Vào làm gì?

Hương từ sau nói:

— Vào đi anh.

Dương quay xe.

Mình cũng theo.

...

Sân trường buổi chiều vẫn có người.

Không quá đông.

Nhưng cũng không vắng.

Có vài nhóm sinh viên đang đứng nói chuyện.

Một nhóm chụp ảnh ở phía xa.

Một đứa cầm máy ảnh cứ giơ tay:

— Sát vào tí!

Tiếng cười vang lên.

Dương nhìn.

— Chụp sớm thế.

Hương cười.

— Chúng mình cũng sắp chụp rồi còn gì.

Lần này câu ấy nghe đúng hơn rất nhiều.

Không phải “hai anh”.

Mà là:

chúng mình.

Mình.

Dương.

Hương.

Cùng khóa.

Cùng đến đoạn này.

Dương nhìn Hương.

— Em thích chụp không?

— Có.

— Anh ghét.

Mình chen vào:

— Mặt xấu thì ghét đúng rồi.

Dương quay sang.

— Địt mẹ.

Hương bật cười.

Diệu đi cạnh mình.

Em kéo nhẹ tay áo.

— Anh M.

— Gì?

— Sau anh chụp với em nhé.

— Em có tốt nghiệp đâu.

— Em chụp với anh.

— Thu phí.

— Em trả.

Mình nhìn.

— Bao nhiêu?

Diệu ghé sát.

— Một cái hôn.

Mình cười.

— Ít.

Hương đứng bên nghe được.

— Anh M với Diệu lại bắt đầu rồi.

Mình nhìn Hương.

— Em lo Dương đi.

Dương lập tức:

— Đúng.

Hương quay sang.

— Anh im.

Mình phá lên cười.

...

Bốn đứa đi sâu vào trong.

Đến khu bảng thông báo.

Có mấy tờ giấy mới.

Một vài người cùng khóa đang đứng xem.

Thấy ba đứa, một thằng gọi:

— Ê, xem thủ tục chưa?

Dương:

— Chưa.

— Xem đi, lắm thứ phết.

Mình bước tới.

Hương đứng bên cạnh.

Ba đứa cùng nhìn.

Danh sách.

Mốc thời gian.

Các bước.

Những thủ tục cuối.

Rất khô.

Chẳng có gì đáng để xúc động.

Nhưng mình lại đứng lâu.

Hương nói nhỏ:

— Tốt nghiệp thật rồi anh nhỉ.

Mình nhìn dòng chữ trên giấy.

— Chưa nhận bằng mà.

Dương:

— Nhưng gần rồi.

Không ai nói nữa.

Từ “tốt nghiệp” mình đã nghe suốt sáu năm.

Nó từng là một cái gì đó nằm rất xa.

Sau năm sáu.

Sau kỳ thi.

Sau những ngày chưa tới.

Bây giờ...

ba đứa cùng đứng trước một tờ giấy.

Tên của giai đoạn ấy nằm ngay trước mắt.

Mình bỗng hiểu rằng có nhiều cột mốc trong đời không đến bằng một khoảnh khắc lớn.

Nó đến từng chút.

Một chữ ký.

Một bài thi.

Một thông báo.

Một thủ tục.

Một chiếc áo.

Cho đến một ngày...

người ta quay đầu lại.

Mới biết mình đã đi hết rồi.

...

Một lúc sau Dương với Hương đi mua nước.

Mình với Diệu ngồi lại trên ghế đá.

Em ngồi sát bên.

Đầu hơi tựa vào vai mình.

Mình nhìn sân trường.

Diệu hỏi:

— Anh.

— Ừ?

— Sau này anh có nhớ trường không?

Mình nghĩ.

— Có.

— Lần này không “chắc” nữa à?

Mình cười.

— Chắc chắn có.

— Nhớ chỗ nào nhất?

Mình nhìn quanh.

Câu này khó.

Giảng đường?

Hành lang?

Bãi xe?

Cầu thang?

Căng tin?

Phòng thi?

Không biết.

Mình lắc đầu.

— Anh không chọn được.

— Sao?

— Nhiều quá.

Diệu nhìn mình.

Mình chỉ về phía trước.

— Chỗ kia từng học.

— Ừm.

— Cầu thang kia có hôm anh chạy vì muộn.

— Ừm.

— Bãi xe ngày nào cũng qua.

— ...

— Căng tin ăn không biết bao nhiêu bữa.

— ...

Mình cười.

— Phòng thi thì hôm qua còn ngồi.

Diệu im lặng.

Mình nhìn khu trường phía trước.

— Nếu sau này bảo anh nhớ trường...

mình dừng một chút.

— chắc anh chẳng nhớ riêng một tòa nhà nào.

— Thế anh nhớ gì?

Mình suy nghĩ.

— Cảm giác.

Diệu hỏi:

— Cảm giác gì?

— Là sinh viên ở đây.

Em im.

Mình cũng im.

Một câu rất đơn giản.

Nhưng khi nói ra...

tự nhiên thấy trong lòng chạm nhẹ.

Có lẽ sau này mình sẽ không nhớ chính xác căn phòng nào có bao nhiêu cửa sổ.

Không nhớ cái bàn nào từng ngồi.

Không nhớ từng buổi học.

Nhưng mình sẽ nhớ cảm giác sáng chạy vào trường.

Nhớ tiếng bạn bè.

Nhớ những lần đứng hành lang.

Nhớ cảnh cả đám trước giờ thi.

Nhớ cái cảm giác mình từng thuộc về nơi này.

Diệu dựa đầu lên vai mình.

— Thế anh nhớ cho kỹ nhé.

Mình bật cười.

— Lại nữa.

— Vâng.

— Em nghiện câu này à?

— Vì anh hay quên.

— Anh không quên đâu.

Diệu nói rất nhỏ:

— Thế thì tốt.

...

Dương với Hương quay lại.

Hương đưa mình chai nước.

— Anh M.

— Cảm ơn em.

Dương ngồi xuống cạnh.

Nó nhìn quanh sân trường.

Rồi bỗng nói:

— Tao thấy trường hôm nay đẹp hơn.

Mình quay sang.

Hương cũng nhìn Dương.

Dương lập tức:

— Nhìn gì?

Mình cười.

— Không gì.

— Tao chỉ bảo đẹp.

Hương cười.

— Em cũng thấy.

Mình nhìn cả hai.

Rồi nhìn sân trường.

— Anh cũng thế.

Diệu ngồi cạnh.

Cười rất nhẹ.

Không ai chọc nữa.

Bởi lần này...

cả ba đứa cùng hiểu.

Không phải trường hôm nay đẹp hơn.

Chỉ là bọn mình bắt đầu sợ sau này không còn nhiều buổi được ngồi nhìn nó như thế.

...

Chiều muộn.

Bốn đứa quay về.

Dương đi phía trước.

Hương ngồi sau.

Mình đi sau.

Diệu ôm eo.

Em hỏi:

— Hôm nay vui không anh?

— Có.

— Làm được gì?

Mình nghĩ.

— Không gì.

Diệu cười.

— Không làm gì mà vẫn vui.

— Ừ.

— Thấy em nói đúng chưa?

— Cái gì?

— Thỉnh thoảng không làm gì cũng được.

Mình cười.

— Tạm đúng.

— Mai tập tiếp.

— Để xem.

...

Tối.

Diệu về.

Mình đưa em ra cổng.

Không có câu chuyện dài.

Em đội mũ.

Quay sang.

— Em về nhé.

— Ừ.

— Tối nhắn em.

— Anh nhớ rồi.

Diệu cười.

— Tiến bộ.

Mình kéo em lại.

Hôn nhẹ lên trán.

— Về cẩn thận.

— Vâng.

— Đến nơi báo anh.

— Vâng.

Em đi.

Mình đứng nhìn vài giây.

Rồi quay vào.

Không buồn.

Chẳng có lý do gì phải buồn.

Có những người rời khỏi tầm mắt...

nhưng mình biết chắc họ vẫn ở trong cuộc sống của mình.

Nên chẳng cần một lời tạm biệt nào quá lớn.

...

Lên phòng.

Dương đang nằm nghịch điện thoại.

Mình vừa ngồi xuống thì nó gọi:

— M.

— Gì?

— Nhóm lớp có thông báo mới.

Mình chẳng buồn nhìn.

— Gì nữa?

Dương đọc.

Rồi nói:

— Lịch nhận áo cử nhân.

Mình ngẩng lên.

— Khi nào?

— Mai với ngày kia.

Nó kéo màn hình.

— Của khóa mình này.

Mình cầm điện thoại xem.

Tên lớp.

Khung giờ.

Các bước nhận.

Mình đọc.

Bốn chữ:

Áo cử nhân.

Dương hỏi:

— Mai đi lấy luôn không?

Mình theo phản xạ:

— Để tao xem lịch.

Dương nhìn mình.

Mình cũng nhìn nó.

Rồi hai thằng cùng bật cười.

— Địt mẹ, còn lịch gì nữa.

— Quen mồm.

Dương nói:

— Mai gọi Hương đi luôn.

— Ừ.

Lần này đúng rồi.

Ba đứa cùng khóa.

Cùng nhận áo.

Cùng chuẩn bị cho một mốc giống nhau.

Mình mở nhóm lớp.

Đọc lại thông báo thêm lần nữa.

Áo cử nhân.

Trên bàn...

quyển sổ thực tập đã kín.

Trong ví...

tấm thẻ sinh viên vẫn nằm đó.

Đống tài liệu của bài thi cuối còn chưa dọn.

Và trên màn hình...

là một thứ mình chưa từng cần đến trong suốt sáu năm qua.

Mình đặt điện thoại xuống.

Nhìn căn phòng.

Không hiểu sao...

chuyện tốt nghiệp tự nhiên lại gần thêm.

Không phải hàng tháng.

Không phải vài tuần.

Chỉ còn khoảng cách...

từ tối nay đến sáng mai.

Ngày mai...

mình, Dương và Hương sẽ đi lấy áo cử nhân.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 240 — Một cú va rất bình thường

Sáng hôm sau.

Mình tỉnh dậy vì tiếng Dương gọi.

Không phải kiểu gọi tử tế.

Mà là kiểu đứng ngay dưới giường rồi nói:

— M.

Mình nhắm mắt.

— Gì?

— Dậy.

— Mấy giờ?

— Tám giờ kém.

Mình hé mắt.

— Sớm mà.

Dương im hai giây.

Rồi nói:

— Hôm nay lấy áo.

Mình mở mắt hẳn.

Ngồi bật dậy.

— Mấy giờ?

Dương nhìn mình.

— Tao vừa bảo tám giờ kém.

— Không, lấy áo mấy giờ?

— Tám rưỡi bắt đầu.

Mình quay sang nhìn điện thoại.

Bảy giờ năm mươi hai.

— Địt.

Dương bật cười.

— Hôm qua ai bảo “mai đi sớm”?

Mình tung chăn.

— Mày không gọi tao sớm hơn được à?

— Tao gọi hai lần rồi.

— Lúc nào?

— Bảy giờ.

— Tao không nghe.

— Tao biết.

Mình lao xuống giường.

Đi rửa mặt.

Đánh răng.

Dương đứng ngoài nói vọng vào:

— Hương xuống rồi nhé.

— Thì bảo em ấy chờ.

— Nó đang chờ.

— Biết rồi!

— Nhanh lên!

— Địt mẹ, tao đang nhanh!

Mình vừa nói vừa kéo áo.

Tóc còn chưa khô.

Ví nhét túi.

Điện thoại.

Giấy tờ.

Thẻ sinh viên.

Mình đứng giữa phòng, rà lại trong đầu.

Dương hỏi:

— Đủ chưa?

— Chắc.

— “Chắc” là kiểu sắp quên cái gì đấy.

Mình nhìn.

— Câm.

Nó cười.

Hai thằng chạy xuống.

...

Hương đang đứng dưới sân.

Thấy mình, em nhìn đồng hồ.

Rồi nhìn mình.

— Anh M ngủ ngon không?

Mình thở dài.

— Em đừng bắt đầu.

Hương cười.

— Em có nói gì đâu.

Dương lập tức:

— Nó ngủ quên.

— Tao không ngủ quên.

— Thế gọi là gì?

— Ngủ hơi lâu.

Hương bật cười.

— Hai anh nhanh đi không lại đến lúc đông.

Mình dắt Dream ra.

— Đi.

Dương nhìn.

— Mày chắc mang đủ giấy chưa?

Mình sờ túi.

— Đủ.

— Thẻ?

— Có.

— Điện thoại?

— Có.

— Ví?

— Có.

Hương đứng cạnh:

— Anh Dương giống mẹ anh M quá.

Mình phá lên cười.

Dương quay sang.

— Em theo phe ai?

Hương vẫn cười.

— Em nói thật mà.

...

Ba đứa chạy đến trường.

Đường buổi sáng đông hơn hôm qua.

Sinh viên qua lại khá nhiều.

Đến gần trường...

mình bắt đầu thấy vài người cùng khóa.

Có đứa đi bộ.

Có đứa chở nhau.

Có đứa cầm túi giấy.

Dương đi bên cạnh hét:

— Chắc đông rồi!

Mình:

— Tại mày gọi muộn!

— Địt mẹ, lại tại tao!

Hương ngồi sau Dương bật cười.

Mình kéo ga.

...

Đến trường.

Ba đứa gửi xe.

Đi nhanh vào trong.

Đúng như dự đoán.

Đông.

Sinh viên đứng thành từng nhóm.

Có người đang kiểm tra danh sách.

Có người cầm áo trên tay.

Có người vừa nhận xong đã khoác thử.

Có đứa còn quay sang nhờ bạn chụp luôn mấy tấm.

Mình đứng lại một chút.

Không hiểu sao thấy cảnh ấy lạ.

Bao nhiêu năm...

mình đã từng nhìn sinh viên khóa trên mặc áo cử nhân.

Có năm đi ngang.

Có năm thấy người ta chụp ảnh.

Có lúc còn chẳng để ý.

Chỉ nghĩ:

Ừ, khóa trên tốt nghiệp.

Rồi thôi.

Hôm ấy...

người đứng trong hàng lại là mình.

Dương cũng nhìn quanh.

Nó nói:

— Đông thật.

Hương đứng cạnh.

— Em tưởng còn đông hơn cơ.

Mình nhìn mấy chiếc áo trên tay người khác.

— Trông cũng bình thường nhỉ.

Dương:

— Mày mặc vào chắc xấu.

— Mày đẹp chắc?

— Tao hợp đồ tốt nghiệp.

Hương bật cười.

— Hai anh chưa mặc đã cãi.

Mình quay sang.

— Em thấy ai hợp hơn?

Hương nghĩ.

Rồi nói:

— Em.

Mình với Dương cùng im.

Sau đó cùng bật cười.

— Được.

...

Đến lượt.

Ba đứa cùng kiểm tra tên.

Nhận đồ.

Mình cầm túi áo cử nhân trên tay.

Nhẹ.

Không có cảm giác gì quá đặc biệt.

Một chiếc áo.

Một cái mũ.

Mấy thứ phụ kiện.

Nhưng mình vẫn nhìn túi lâu hơn bình thường.

Dương đứng bên mở ngay ra.

— Ê.

— Gì?

— Mặc thử không?

— Ở đây á?

— Thử xem.

Hương:

— Em mặc.

Hương lấy áo ra trước.

Dương cũng làm theo.

Mình đứng nhìn hai người.

Tự nhiên thấy buồn cười.

Ba đứa đã học cùng khóa.

Đi qua bao nhiêu kỳ thi.

Bao nhiêu buổi học.

Bao nhiêu lần đứng trong bệnh viện.

Bây giờ lại đứng giữa trường...

cầm áo cử nhân.

Hương mặc xong.

Quay sang.

— Anh M, chỉnh giúp em cái này với.

Mình bước lại.

Chỉnh phần cổ áo.

— Thế này à?

— Vâng.

Dương nhìn.

— Của tao thì sao?

Mình:

— Tự chỉnh.

— Bạn bè sáu năm.

— Hương gọi tao trước.

— Địt mẹ.

Hương cười.

...

Cuối cùng cả ba cũng thử xong.

Chẳng ai chụp nghiêm túc.

Chỉ vài tấm bằng điện thoại.

Dương nhìn ảnh.

— Tao đẹp nhất.

Mình:

— Mày tự tin từ đâu thế?

Hương:

— Anh Dương đứng lệch hết mũ rồi.

Dương nhìn lại.

— Đâu?

Mình bật cười.

— Đẹp nhất.

Nó lườm.

...

Đúng lúc ấy...

mình sờ túi.

Không thấy điện thoại.

Khựng.

Sờ lại.

Không.

Túi kia.

Không.

Mình nhìn xuống.

Dương hỏi:

— Gì?

— Điện thoại tao đâu?

— Nãy mày cầm mà.

— Tao biết.

Hương:

— Anh thử túi áo xem.

Mình kiểm tra.

Không.

Đầu bắt đầu nóng.

Không phải vì cái điện thoại đắt.

Mà vì trong đó đủ thứ.

Tin nhắn.

Ảnh.

Liên lạc.

Mình nhìn quanh.

Rồi nhớ ra.

Hình như lúc nhận áo...

mình đặt điện thoại lên bàn để lấy giấy.

Mình quay người.

— Tao quay lại chỗ nhận.

Dương:

— Tao đi cùng.

— Thôi, mày với Hương đứng đây.

Mình cầm túi áo.

Chạy.

...

Khu hành lang khá đông.

Mình đi nhanh.

Lách qua mấy nhóm sinh viên.

Trong đầu chỉ nghĩ:

Đừng mất.

Đừng mất.

Vừa rẽ qua một góc...

mình va phải một người.

Bộp.

Mấy tờ giấy trên tay người ta rơi xuống.

Mình cũng suýt đánh rơi túi áo.

— Ôi, xin lỗi em.

Mình cúi xuống ngay.

Cô gái đối diện cũng cúi.

— Không sao ạ.

Mình nhặt mấy tờ giấy.

Một quyển vở.

Một cây bút.

— Anh đang vội quá.

Em cười nhẹ.

— Em thấy rồi.

Mình bật cười.

— Xin lỗi nhé.

— Vâng, không sao.

Hai đứa cùng cúi nhặt tờ cuối.

Suýt chạm đầu.

Cả hai cùng dừng.

Rồi mình lùi lại.

— Đây.

Mình đưa đồ cho em.

Lúc ấy mới để ý.

Trên tập tài liệu có mấy chữ liên quan đến Dược.

Mình hỏi:

— Em học Dược à?

— Vâng.

— Năm mấy rồi?

Em nhìn mình.

— Em dưới anh một khóa.

Mình hơi ngạc nhiên.

— Biết anh à?

Em chỉ vào túi áo cử nhân trên tay mình.

— Em đoán thôi.

Mình nhìn xuống.

À.

Cũng đúng.

— Thế còn một năm nữa.

Em gật.

— Vâng.

Mình cười.

— Còn lâu mới được mặc cái này.

Em nhìn túi áo.

Rồi nói:

— Có một năm thôi mà anh.

Mình định bảo:

Một năm dài lắm.

Nhưng tự nhiên lại nhớ sáu năm của mình.

Có lúc một học kỳ còn thấy lâu.

Một năm càng lâu.

Thế mà bây giờ...

nhìn lại chỉ như một cái chớp mắt.

Mình cười.

— Lúc đang học thì một năm dài lắm.

Em cũng cười.

— Anh sắp tốt nghiệp rồi nên mới nói thế thôi.

Mình khựng nhẹ.

Câu ấy nghe đơn giản.

Nhưng đúng.

Có lẽ nếu một năm trước ai nói với mình:

“Còn một năm thôi.”

mình sẽ thấy vẫn rất dài.

Chỉ khi đứng ở đoạn cuối...

mới thấy những quãng đường phía sau ngắn lại.

Mình nhìn đồng hồ.

Chợt nhớ ra lý do mình đang chạy.

— Thôi, anh đi trước nhé.

— Vâng.

— Xin lỗi em lần nữa.

— Không sao ạ.

Mình bước được mấy bước.

Em gọi:

— Anh.

Mình quay lại.

— Gì?

Em cười.

— Đi chậm thôi.

— Sao?

— Không lại va tiếp người khác.

Mình bật cười.

— Ừ.

Rồi quay đi.

Chỉ vậy.

Không hỏi tên.

Không nói thêm.

Không quay lại lần nữa.

Mình tiếp tục chạy về phía bàn nhận đồ.

...

May.

Điện thoại vẫn ở đó.

Nằm ngay góc bàn.

Một chị đang phụ trách cầm lên hỏi:

— Em tìm cái này à?

Mình thở phào.

— Dạ đúng rồi ạ.

— Lần sau giữ cẩn thận nhé.

— Dạ em cảm ơn chị.

Cầm điện thoại lại trong tay...

mình thấy nhẹ cả người.

Mở màn hình.

Có ba cuộc gọi nhỡ.

Dương.

Tin nhắn:

“Địt mẹ mày đi đâu lâu thế?”

Mình bật cười.

Gọi lại.

— Alo.

Dương bắt máy ngay.

— Mày chết đâu rồi?

— Tìm thấy rồi.

— Điện thoại?

— Ừ.

— Thế về đây.

— Biết rồi.

— Nhanh.

— Câm.

Mình tắt máy.

Đi bộ về.

Lần này thật sự chậm hơn.

Không phải vì nhớ lời cô bé vừa nãy.

Chỉ vì đã tìm thấy điện thoại.

Không còn gì phải chạy.

...

Dương thấy mình liền hỏi:

— Đâu?

Mình giơ điện thoại.

— Đây.

Hương:

— May thế anh.

— Ừ.

Dương nhìn túi áo.

— Mày đi có tí mà lâu thế?

Mình:

— Va phải người ta.

Dương lập tức nhướn mày.

— Ai?

— Một em bên Dược.

Nó cười.

— Xinh không?

Hương đang đứng cạnh quay sang nhìn Dương.

Dương lập tức:

— Anh hỏi hộ M.

Mình phá lên cười.

Hương nhìn.

— Em có hỏi gì đâu.

Dương:

— Anh giải thích trước.

Mình:

— Mày tự khai.

Hương bật cười.

Mình nói:

— Tao còn chẳng biết tên.

Dương:

— Thế phí.

Mình nhìn nó.

— Phí cái đầu.

— Va người ta còn không hỏi tên.

— Tao chạy tìm điện thoại.

— Thì tiện hỏi.

Hương:

— Anh Dương thôi đi.

Dương cười.

Mình cũng cười.

Câu chuyện trôi qua rất nhanh.

Thật ra chẳng có gì để kể.

Một cú va.

Mấy tờ giấy rơi.

Vài câu nói.

Một sinh viên Dược khóa dưới.

Chỉ thế.

...

Ba đứa đi thêm một vòng quanh trường.

Áo cử nhân vẫn cầm trên tay.

Có mấy đứa cùng lớp gọi chụp thử.

Thế là cả đám đứng lại.

Chụp vài tấm.

Có đứa đội mũ lệch.

Có đứa chưa kéo khóa.

Có đứa tạo dáng nghiêm túc.

Có đứa phá.

Mình nhìn màn hình sau khi chụp.

Mấy gương mặt quen.

Những người đã cùng mình học rất lâu.

Không phải ai cũng thân.

Không phải ai cũng xuất hiện nhiều trong cuộc sống của mình.

Nhưng nhìn một bức ảnh chung...

tự nhiên thấy sáu năm có hình dạng rõ hơn một chút.

Không chỉ là mình.

Không chỉ Dương.

Không chỉ Hương.

Mà là cả một khóa người...

cùng bước vào.

Rồi cùng đi đến đoạn này.

...

Gần trưa.

Ba đứa mới về xóm trọ.

Dương vừa lên phòng đã lôi áo ra mặc lại.

Mình nhìn.

— Mày nghiện à?

— Tao kiểm tra.

— Nãy kiểm tra rồi.

— Ở đây khác.

Hương đứng dưới gọi lên:

— Anh Dương!

Nó chạy ra.

— Anh đây!

Mình bật cười.

Hương ngẩng lên.

— Anh mang áo xuống em xem lại cái mũ.

— Ừ.

Dương cầm áo xuống.

Mình ở lại phòng.

Ngồi trên giường.

Túi áo cử nhân đặt cạnh.

Mình lấy áo ra.

Trải lên.

Sờ thử.

Chất vải bình thường.

Mình từng tưởng lúc cầm thứ này...

sẽ xúc động lắm.

Thật ra không.

Chỉ thấy lạ.

Giống như đang cầm một thứ vốn luôn thuộc về “người sắp tốt nghiệp”.

Mà bây giờ...

người đó là mình.

Điện thoại rung.

Diệu gọi video.

Mình bắt máy.

Mặt em hiện lên.

— Anh lấy áo chưa?

Mình giơ túi.

— Đây.

Mắt Diệu sáng lên.

— Mặc em xem.

— Giờ á?

— Vâng.

— Lười.

— Anh M.

— Rồi rồi.

Mình dựng điện thoại.

Mặc áo.

Đội mũ.

Hơi lệch.

Diệu nhìn.

Rồi im.

Mình hỏi:

— Sao?

— Không sao.

— Xấu à?

Em lắc đầu.

— Đẹp.

Mình cười.

— Thật?

— Vâng.

— Không phải “bình thường” à?

Diệu cười.

— Hôm nay đẹp.

Mình chỉnh mũ.

— Có ra dáng không?

Em nhìn rất lâu.

Rồi nói:

— Có.

— Ra dáng gì?

— Người sắp tốt nghiệp.

Mình khựng.

Rồi cười nhẹ.

— Sắp thôi.

— Vâng.

Diệu chống cằm.

— Em thấy lạ.

— Lại lạ gì?

— Nhìn anh mặc áo này.

Mình nhìn hình mình trên màn hình nhỏ.

Cũng lạ thật.

— Anh cũng thấy.

Diệu nói:

— Sau chụp nhiều ảnh nhé.

— Em lên mà chụp.

— Em sẽ lên.

— Nhớ đấy.

— Em nhớ.

Mình cởi mũ.

Em lập tức:

— Khoan, em chưa chụp màn hình.

— Chụp làm gì?

— Kỷ niệm.

— Anh còn mặc lại.

— Nhưng em thích lúc này.

Mình nhìn em.

Rồi lại đội mũ.

— Nhanh.

Diệu cười.

— Anh đứng tử tế.

— Thế này chưa tử tế à?

— Cười lên.

Mình cười.

— Được chưa?

— Rồi.

Em chụp.

Mình hỏi:

— Xong chưa?

— Chưa.

— Còn gì nữa?

— Em nhìn thêm tí.

Mình bật cười.

— Có mỗi cái áo.

Diệu lắc đầu.

— Em có nhìn áo đâu.

Mình im.

Rồi hiểu.

Tự nhiên thấy lòng ấm lên.

— Thế nhìn gì?

Em cười.

— Người yêu em.

Mình cũng cười.

— Sến.

— Kệ em.

Hai đứa nói thêm một lúc.

Toàn chuyện linh tinh.

Nhưng mình thấy vui.

Rất vui.

...

Chiều.

Mình gấp áo lại.

Để cẩn thận trên bàn.

Dương đi lên.

Nhìn.

— Mày gấp như đồ quý thế?

— Chứ vứt à?

— Nãy tao để trên giường.

— Mày khác.

Dương cười.

Nó nằm xuống.

Mình cầm điện thoại.

Kiểm tra lại mấy tấm ảnh sáng nay.

Có ảnh ba đứa.

Có ảnh cả nhóm.

Có ảnh mình mặc áo.

Rồi tự nhiên nhớ đến chuyện lúc sáng.

Một cú va.

Mấy tờ giấy.

Cô bé bên Dược.

Mình nghĩ rất nhanh.

Không biết có làm rơi thiếu gì của người ta không.

Chắc không.

Mình đã nhặt hết rồi.

Rồi thôi.

Không nghĩ thêm.

Trường có rất nhiều sinh viên.

Mỗi ngày mình đi qua không biết bao nhiêu người.

Có người từng học cùng môn.

Có người từng ngồi cùng giảng đường.

Có người chỉ lướt qua ngoài hành lang.

Có người mình nhìn một lần rồi quên.

Va phải một người.

Xin lỗi nhau vài câu.

Rồi mỗi người đi một hướng.

Là chuyện bình thường đến mức...

chẳng có lý do gì để nhớ.

Ít nhất...

lúc ấy mình nghĩ như vậy.

Mình đặt điện thoại xuống.

Nhìn chiếc áo cử nhân được gấp ngay ngắn trên bàn.

Sáng hôm nay...

mình chạy vội vì sợ muộn.

Làm rơi mất điện thoại.

Va phải một người lạ.

Bị Dương chửi.

Bị Hương cười.

Rồi mặc thử một chiếc áo.

Một buổi sáng chẳng có gì quá đặc biệt.

Nhưng có lẽ...

những ngày cuối cùng của đời sinh viên vốn là như thế.

Mỗi ngày lại xuất hiện thêm một thứ mình chưa từng có trước đây.

Hôm qua là bài thi cuối.

Hôm nay là áo cử nhân.

Ngày mai...

chắc lại thêm một việc khác.

Mình nằm xuống.

Dương ở dưới đang nghịch điện thoại.

Hương gọi nó từ tầng một.

Diệu vừa gửi cho mình tấm ảnh chụp màn hình lúc nãy.

Kèm một dòng:

“Người yêu em đẹp trai ❤️

Mình bật cười.

Nhắn lại:

“Biết rồi.”

Em trả lời ngay:

“Lại biết rồi.”

Mình cười lớn hơn.

Ngoài cửa sổ...

buổi chiều Thái Nguyên vẫn trôi rất chậm.

Và lúc ấy...

mình vẫn chỉ nghĩ về một chuyện rất đơn giản.

Ngày tốt nghiệp...

thật sự đang đến gần.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 241 — Lại gặp em

Sáng hôm sau.

Mình tỉnh dậy khá sớm.

Không phải vì có chuông báo thức.

Cũng chẳng phải vì Dương gọi.

Chỉ tự nhiên mở mắt.

Nhìn đồng hồ.

Bảy giờ hơn.

Mình nằm im thêm một lúc.

Sau mấy ngày thi cử kết thúc, cơ thể vẫn chưa quen với việc chẳng cần phải bật dậy ngay.

Ngày trước chỉ cần tỉnh là đầu tự động chạy.

Hôm nay học gì.

Mấy giờ lên viện.

Có lịch không.

Thầy nào.

Thi gì.

Còn thiếu chữ ký nào.

Bây giờ mở mắt ra...

không có câu nào trong số đó nữa.

Mình đưa tay lên trán.

Nhìn trần nhà.

Căn phòng vẫn im.

Dương nằm phía dưới.

Nó ngủ rất ngon.

Mình nghiêng người.

Thấy chiếc áo cử nhân hôm qua được gấp trên bàn.

Của mình.

Của Dương.

Hai túi đặt cạnh nhau.

Tự nhiên mình lại nhớ đến lúc ba đứa đứng trong trường thử áo.

Hương chỉnh cổ áo.

Dương khoe mình đẹp trai.

Rồi chuyện mình để quên điện thoại.

Một cú chạy.

Một cú va.

Một cô bé học Dược.

Mình nghĩ đúng vài giây.

Rồi thôi.

Chẳng có gì đáng để nghĩ thêm.

...

Mình ngồi dậy.

Vừa đặt chân xuống đất thì Dương lên tiếng.

— Mày đi đâu?

Mình giật mình.

— Địt mẹ, mày tỉnh à?

Nó vẫn nhắm mắt.

— Mày bước mạnh như voi.

— Tao đi vệ sinh.

— Ừ.

Mình đứng nhìn nó.

— Thế hỏi làm gì?

Dương không trả lời.

Hai giây sau đã lại thở đều.

Mình bật cười.

...

Rửa mặt xong.

Mình quay lại.

Điện thoại có mấy tin nhắn.

Nhóm lớp.

Vẫn là thủ tục.

Từ ngày thi xong...

nhóm lớp không còn gửi tài liệu nữa.

Thay vào đó là đủ thứ giấy tờ.

Ảnh.

Danh sách.

Xác nhận.

Thời gian.

Địa điểm.

Cái này nộp ở đâu.

Cái kia cần bản photo không.

Đứa hỏi:

“Có cần mang thẻ sinh viên không?”

Một đứa khác:

“Đéo biết, cứ mang hết đi cho chắc.”

Mình cười.

Đúng tư duy sinh viên.

Không biết cần gì...

thì mang tất.

Mình đọc thêm.

Hôm nay có một việc cần lên trường giải quyết.

Không gấp.

Nhưng thôi.

Đằng nào cũng chẳng có gì làm.

Mình gọi:

— Dương.

Không phản ứng.

— Dương.

Nó cựa.

— Gì?

— Tao lên trường.

— Đi đi.

— Mày không đi à?

— Không.

— Có cái thủ tục này.

— Tao làm rồi.

Mình quay xuống.

— Khi nào?

— Hôm qua.

— Địt mẹ, sao không bảo tao?

Dương hé một mắt.

— Mày chạy đi tìm điện thoại.

Mình nhớ lại.

— À.

Nó nhắm mắt.

— Tự đi đi.

— Hương làm chưa?

— Làm rồi.

Mình im.

Hóa ra hôm qua lúc mình chạy lung tung...

hai đứa kia làm hết.

Mình chỉ có mỗi nhiệm vụ giữ cái điện thoại còn làm không xong.

— Được.

Dương nói:

— Đi về mua đồ ăn.

— Mày dậy mà mua.

— Tao mệt.

— Mày ngủ từ tối qua.

— Mệt vì ngủ.

Mình nhìn.

— Địt mẹ mày.

Nó kéo chăn.

— Nhớ mua.

...

Mình xuống sân.

Chiếc Dream vẫn dựng chỗ quen.

Nắng sáng không gắt.

Mình nổ máy.

Chạy ra khỏi xóm.

Không phải vội.

Thế nên lần này mình đi rất chậm.

Có lẽ mấy hôm nay mình bắt đầu quen với điều đó.

Ngày trước mình cứ nghĩ chạy chậm là phí thời gian.

Giờ mới thấy...

đôi khi chẳng có nơi nào cần mình đến thật nhanh cả.

...

Đến trường.

Sân vẫn đông.

Không phải đông kiểu ngày thi.

Mà là cái kiểu sinh viên mỗi người một việc.

Khóa mình chạy thủ tục tốt nghiệp.

Khóa dưới vẫn học.

Người đi thực hành.

Người ôm sách.

Người đứng chờ bạn.

Mình đi giữa đám đông ấy.

Tự nhiên cảm thấy hơi lạ.

Mình vẫn đeo thẻ sinh viên.

Vẫn bước vào trường bằng con đường cũ.

Vẫn có thể đi qua bất cứ khu nào như mọi ngày.

Nhưng trong đầu lại biết...

mình đang dần trở thành người sắp rời khỏi nơi này.

Còn những đứa đi ngược chiều...

vẫn còn một năm.

Hai năm.

Ba năm.

Có những gương mặt rất trẻ.

Nhìn là biết năm nhất.

Tự nhiên mình nhớ mình hồi mới vào.

Có lẽ khi ấy...

mình cũng nhìn khóa trên như nhìn một thế giới rất xa.

Năm sáu.

Tốt nghiệp.

Bác sĩ.

Toàn những thứ tưởng còn lâu lắm.

Rồi chớp mắt một cái...

mình lại đang đứng bên này.

...

Làm thủ tục mất lâu hơn mình nghĩ.

Không phải vì khó.

Mà vì phải chờ.

Mình đứng xếp hàng.

Trước có mấy đứa cùng khóa.

Sau cũng thế.

Một thằng quay xuống.

— M làm chưa?

— Đang làm đây.

— Hôm qua mày không làm à?

— Đi tìm điện thoại.

Nó bật cười.

— Nghe Dương kể rồi.

Mình nhìn.

— Nó kể cả lớp à?

— Không biết. Tao nghe thằng khác kể.

Mình thở dài.

— Địt mẹ.

Chắc một chuyện ngu của mình qua miệng Dương...

chẳng mấy chốc cả đám biết.

Thằng kia cười.

— Mày va cả người ta nữa đúng không?

Mình ngẩng lên.

— Nó kể cả cái đấy?

— Có.

— Thằng chó.

Nó cười lớn.

Mình cũng cười.

Không để ý thêm.

...

Xong việc.

Mình cầm giấy đi ra.

Nhìn đồng hồ.

Vẫn còn sớm.

Chẳng muốn về ngay.

Mình đi chậm dọc hành lang.

Qua một dãy phòng.

Nghe tiếng giảng từ bên trong.

Một lớp nào đó vẫn đang học.

Giọng giảng viên đều đều.

Tiếng lật giấy.

Thi thoảng có tiếng ho.

Mình đứng ngoài đúng vài giây.

Không biết môn gì.

Cũng chẳng liên quan tới mình.

Nhưng cảm giác ấy...

quen.

Rất quen.

Một buổi sáng bình thường của trường.

Khóa dưới vẫn học.

Trong khi mình đang cầm giấy thủ tục tốt nghiệp đi ngang qua.

Một thế hệ chuẩn bị rời.

Những thế hệ khác vẫn tiếp tục.

Trường chẳng dừng lại chỉ vì mình sắp tốt nghiệp.

Ngày mình bước vào...

nơi này đã có những người sắp ra trường.

Ngày mình đi...

lại có những đứa mới bắt đầu.

Nghĩ vậy...

tự nhiên thấy sáu năm của mình vừa lớn...

lại vừa nhỏ.

Lớn vì với mình...

nó gần như là cả tuổi trẻ.

Nhỏ vì với ngôi trường này...

chỉ là một khóa sinh viên đi qua.

...

Mình xuống cầu thang.

Vừa bước ra khoảng sân phía sau...

có tiếng gọi:

— Anh.

Mình không nghĩ là gọi mình.

Vẫn đi.

Lại có tiếng:

— Anh hôm trước.

Lần này mình quay đầu.

Một cô gái đang đứng cách đó vài mét.

Trên tay ôm mấy quyển sách.

Mình nhìn.

Mất khoảng hai giây.

Rồi nhớ ra.

— À.

Em cười.

— Hôm nay anh đi chậm rồi ạ?

Mình bật cười.

Đúng cái giọng hôm qua.

— Em là...

Mình chỉ.

— Em hôm qua đúng không?

— Người bị anh va vào ấy ạ.

Mình cười.

— Anh có đâm đâu.

— Vâng.

Em gật rất ngoan.

— Anh nói sao cũng được.

Mình phì cười.

— Em nhớ dai thế?

— Mới hôm qua mà anh.

— Ờ nhỉ.

Mình nhìn em.

Hôm qua vội quá.

Gần như chẳng để ý gì ngoài mấy tờ giấy rơi.

Hôm nay đứng yên mới thấy em khá nhỏ người.

Tóc buộc gọn.

Ôm một chồng tài liệu trước ngực.

Trên cùng vẫn là mấy thứ của bên Dược.

Mình hỏi:

— Đi học à?

— Vâng.

— Hôm nay học gì?

Em nói tên môn.

Mình nghe rồi gật.

Thực ra không rành.

Dược với Y học chung trường...

nhưng chương trình khác khá nhiều.

Mình chỉ hỏi:

— Khó không?

Em cười.

— Anh học Y mà còn hỏi em khó không.

— Y với Dược khác nhau.

— Nhưng mọi người cứ bảo Y khó nhất.

Mình lắc đầu.

— Môn nào không học cũng khó hết.

Em nhìn mình.

— Câu này nghe giống người học lâu năm.

Mình bật cười.

— Sáu năm rồi.

— Thì đấy.

Em nhìn tập giấy trên tay mình.

— Anh đang làm thủ tục tốt nghiệp à?

— Ừ.

— Hôm qua nhận áo, hôm nay làm giấy.

— Mấy hôm nay toàn thế.

Em gật.

— Sướng nhỉ.

Mình nhìn.

— Sướng?

— Sắp ra trường.

Mình cười.

— Cứ học đến năm sáu đi rồi biết.

— Em còn một năm.

— Một năm dài lắm.

Em bật cười.

— Hôm qua anh cũng nói thế.

Mình khựng.

— Anh nói à?

— Vâng.

— Anh quên rồi.

Em nhìn mình kiểu hơi bất lực.

— Trí nhớ bác sĩ tương lai thế này à?

Mình phá lên cười.

— Chưa phải bác sĩ.

— Sắp rồi.

— Ai cũng nói “sắp”.

— Thì đúng mà.

Mình gật.

— Ừ.

...

Hai đứa đứng ngay giữa sân.

Người qua lại.

Không có gì đặc biệt.

Nói vài câu.

Rồi im.

Mình chợt nhận ra...

hôm qua đến giờ vẫn chưa biết tên.

Thế là hỏi:

— Mà em tên gì nhỉ?

Em nhìn mình.

— Anh hỏi sau khi va em hai lần à?

Mình lập tức:

— Hôm nay anh có va đâu.

Em cười.

— Em đùa thôi.

Rồi nói:

— Em tên T.

Mình gật.

— T.

— Vâng.

— Anh M.

Em đáp ngay:

— Em biết.

Mình hơi ngạc nhiên.

— Sao biết?

T nhìn xuống ngực mình.

Mình theo mắt em.

Thẻ sinh viên vẫn đeo.

Tên rõ ràng.

Mình bật cười.

— À.

T cười.

— Hôm qua em cũng nhìn thấy rồi.

— Thế mà không nói.

— Anh có hỏi đâu.

— Cũng đúng.

Một khoảng im.

T nhìn giờ.

— Em phải vào học rồi.

— Ừ, vào đi.

— Anh còn chạy nữa không?

Mình nhìn em.

— Hôm nay không.

— Thế tốt.

— Sao?

T cười.

— Đỡ va người khác.

Mình bật cười.

— Em nhắc mãi thế.

— Vì em là nạn nhân.

— Có mỗi mấy tờ giấy.

— Vâng.

Em vẫn cười.

— Thôi em vào nhé.

— Ừ.

— Chào anh.

— Chào em.

T quay đi.

Mình cũng quay đi.

Đi được một đoạn...

mình chợt nghĩ.

Tên T.

Thế là biết thêm tên một người.

Chỉ vậy.

Mình không quay đầu.

Không có lý do.

Ở trường này...

mỗi năm mình từng biết thêm rất nhiều người.

Có người cùng lớp.

Có người cùng khoa.

Có người học khác ngành.

Có người chỉ nói chuyện vài lần.

Tên của họ đến rồi ở lại đâu đó trong trí nhớ.

T lúc ấy...

cũng chỉ là một cái tên mới như thế.

Một cô bé bên Dược.

Dưới mình một khóa.

Từng bị mình va phải.

Nói chuyện hơi biết trêu.

Hết.

...

Mình đi ra bãi xe.

Điện thoại rung.

Diệu nhắn.

“Anh đang ở đâu?”

Mình trả lời:

“Trường.”

“Làm gì đấy?”

“Làm tí thủ tục.”

Tin nhắn đến:

“Xong chưa?”

“Xong rồi.”

“Thế sao chưa về?”

Mình cười.

“Đang đi lang thang.”

Diệu gửi:

“Anh bắt đầu biết sống chậm rồi đấy.”

Mình nhìn câu ấy.

Bật cười.

“Nhờ cô giáo.”

Bên kia:

“Ai là cô giáo?”

“Em.”

“Thế học sinh có ngoan không?”

“Không.”

“Em biết ngay.”

Mình cười.

Rồi nhắn:

“Tối lên không?”

Diệu trả lời rất nhanh:

“Anh nhớ em à?”

Mình nhìn màn hình.

Lần này chẳng trêu.

“Ừ.”

Ba chấm hiện lên.

Rồi:

“Em cũng nhớ anh.”

Mình đứng cạnh Dream.

Tự nhiên cười một mình.

Chắc ai nhìn thấy sẽ tưởng thằng này có vấn đề.

Nhưng kệ.

...

Về xóm trọ.

Dương đang ngồi dưới sân với Hương.

Thấy mình, nó hỏi ngay:

— Đồ ăn đâu?

Mình khựng.

Địt.

Quên.

Dương nhìn mặt là hiểu.

— Mày quên đúng không?

Mình dựng xe.

— Tao vừa nhớ ra.

— Địt mẹ.

Hương cười.

— Anh M đi có mỗi việc mua đồ ăn cũng quên.

— Anh lên trường làm thủ tục.

Dương:

— Tao bảo mày lúc đi rồi.

— Thì lát mua.

— Tao đói.

— Mày có chân.

Dương nhìn Hương.

— Em thấy bạn anh không?

Hương:

— Em thấy sáu năm rồi.

Mình bật cười.

Dương:

— Không hiểu sao tao vẫn chơi với nó được.

— Vì tao tốt.

— Lại câu đấy.

...

Mình ngồi xuống bậc cửa.

Hương hỏi:

— Anh làm xong chưa?

— Xong rồi em.

— Nhanh không anh?

— Chờ là chính.

Dương:

— Tao bảo rồi.

Mình nhìn nó.

— Hôm qua mày kể chuyện tao mất điện thoại cho cả lớp à?

Dương lập tức:

— Không.

— Sao người ta biết?

— Ai biết?

— Thằng lúc nãy.

Dương suy nghĩ.

— Chắc Hùng kể.

— Hùng biết từ đâu?

Dương im.

Mình nhìn.

— Từ mày đúng không?

Nó cười.

— Chuyện vui phải chia sẻ.

Mình giơ chân định đạp.

Dương tránh.

Hương cười.

— Thế anh M có gặp lại bạn hôm qua không?

Mình hơi ngạc nhiên.

— Sao em cũng biết?

Hương nhìn Dương.

Mình cũng quay sang.

Dương lập tức:

— Anh kể Hương thôi.

— “Thôi”?

— Người yêu tao thì tao kể.

Mình lắc đầu.

— Có.

Hương:

— Gặp lại thật ạ?

— Ừ.

Dương lập tức ngồi thẳng.

— Thế nào?

Mình nhìn.

— Thế nào là thế nào?

— Có nói chuyện không?

— Có.

— Biết tên chưa?

Mình hơi khựng.

— T.

Dương bật cười.

— Hôm qua bảo không biết tên.

— Hôm nay hỏi.

Hương hỏi:

— Em ấy học Dược đúng không anh?

— Ừ. Dưới bọn mình một khóa.

Dương:

— Thế còn một năm.

— Ừ.

Nó nhìn mình.

Mình nhìn lại.

— Gì?

— Không gì.

— Mặt mày có gì.

— Tao chỉ thấy buồn cười.

— Cười gì?

— Hôm qua va.

— Hôm nay gặp.

Mình:

— Trường này bé thế, gặp lại có gì lạ?

Dương gật.

— Cũng đúng.

Rồi nó chuyển ngay:

— Thế đồ ăn?

Mình bật cười.

— Địt mẹ, quay lại nhanh thế.

— Tao đang đói.

Hương:

— Thôi để em nấu.

Dương lập tức:

— Anh phụ.

Mình nhìn.

— Lại trưởng thành.

Nó giơ ngón giữa.

...

Buổi chiều chẳng có việc gì đáng kể.

Mình ở phòng.

Dọn bớt đống tài liệu.

Đây là lần đầu tiên mình thật sự bắt đầu cất chúng đi.

Không phải xếp tạm.

Mà cất.

Mấy tờ không cần nữa bỏ riêng.

Sách xếp lại.

Bút gom vào hộp.

Những tờ ghi chú mình từng dán quanh bàn được bóc xuống.

Có tờ chữ viết nguệch ngoạc.

Có tờ chỉ vài dòng.

Có cái nhìn vào chẳng nhớ mình viết từ bao giờ.

Mình cầm một tờ.

Định vứt.

Rồi lại đặt xuống.

Không hiểu sao tiếc.

Dương nằm dưới nhìn.

— Giấy rác giữ làm gì?

Mình:

— Không biết.

— Vứt đi.

— Để đấy.

— Nhà mình sắp thành bãi rác.

Mình nhìn quanh.

— Sáu năm rồi mới kêu à?

Dương im.

Rồi cười.

— Cũng đúng.

Mình tiếp tục xếp.

Có lẽ...

đây là lúc mình bắt đầu nhận ra chuyện kết thúc không chỉ nằm trong lễ tốt nghiệp.

Nó nằm trong việc những thứ từng cần trên bàn...

dần không còn cần nữa.

Một quyển sách được đóng lại.

Một tập tài liệu được cất.

Một cây bút không còn phải chuẩn bị cho bài thi sau.

Rất nhỏ.

Nhưng mỗi lần dọn đi một thứ...

căn phòng lại giống căn phòng của một người sắp rời đời sinh viên thêm một chút.

...

Tối.

Diệu lên thật.

Em vừa bước vào phòng đã nhìn cái bàn.

— Anh dọn à?

— Ừ.

— Hiếm thế.

Mình nhìn.

— Anh vẫn dọn.

Dương từ dưới:

— Xạo.

Mình:

— Mày im.

Diệu cười.

Em bước tới.

Cầm một tờ giấy ghi chú.

— Cái gì đây?

— Không nhớ.

— Chữ anh xấu thật.

— Chữ bác sĩ.

— Anh chưa là bác sĩ.

Mình nhìn.

— Dạo này ai cũng thích nhắc câu này nhỉ.

Diệu đặt giấy xuống.

— Thế hôm nay làm thủ tục ổn không?

— Ừ.

— Có đông không?

— Cũng đông.

Mình kể vài chuyện linh tinh.

Chuyện xếp hàng.

Chuyện gặp mấy đứa cùng khóa.

Chuyện đứng ngoài hành lang nghe lớp dưới học.

Không hiểu sao...

mình không kể chuyện gặp T.

Không phải giấu.

Chỉ đơn giản...

mình còn chẳng coi đó là một chuyện cần kể.

Giống như hôm nay mình gặp bao nhiêu người ngoài trường.

Chẳng ai kể cho người yêu từng người mình đã chào.

Diệu ngồi xuống cạnh.

— Hôm nay anh có nhớ em không?

Mình nhìn.

— Có.

— Lại trả lời nhanh.

— Anh sợ bị hỏi lại.

Em cười.

— Thế ôm em.

Mình kéo em vào lòng.

Dương ở dưới lập tức:

— Tao vẫn ở đây nhé.

Mình:

— Mày xuống Hương đi.

— Đây là phòng tao.

Diệu cười đến rung cả vai.

Dương:

— Hai đứa mày ngày càng quá đáng.

Mình ôm Diệu.

— Kệ nó.

Em nói nhỏ:

— Anh Dương nghe thấy.

— Càng tốt.

— Địt mẹ.

Tiếng Dương vang lên phía dưới.

Cả hai đứa cùng bật cười.

...

Một lúc sau.

Diệu ngồi cạnh mình trên giường.

Dương xuống dưới với Hương thật.

Căn phòng yên hơn.

Em nhìn chiếc áo cử nhân trên bàn.

— Mấy hôm nữa là anh mặc cái này thật rồi.

— Ừ.

— Hôm qua em nhìn ảnh mãi.

— Ảnh xấu thế mà nhìn.

— Em thấy đẹp.

— Vì người yêu em.

Diệu gật ngay.

— Vâng.

Mình bật cười.

— Không biết ngại à?

— Không.

Em tựa đầu lên vai.

Một lúc.

Rồi hỏi:

— Anh có sợ không?

— Sợ gì?

— Tốt nghiệp.

Mình nghĩ.

— Bớt rồi.

— Hôm trước còn sợ.

— Giờ vẫn có.

— Nhưng bớt?

— Ừ.

— Vì sao?

Mình nhìn căn phòng.

— Chắc vì nó đến từng tí một.

Diệu im lặng nghe.

— Lúc đầu anh cứ tưởng đến ngày đó sẽ có cảm giác rất lớn.

— Vâng.

— Nhưng giờ mỗi ngày lại xong một việc.

— Thi xong.

— Sổ xong.

— Lấy áo.

— Làm giấy.

Mình cười.

— Tự nhiên thấy nó bình thường hơn.

Diệu nói:

— Có khi những chuyện lớn đều thế.

Mình nhìn em.

— Em biết nhiều nhỉ.

— Em đoán.

— Nhà triết học.

— Người yêu nhà triết học.

— Anh là bác sĩ tương lai.

— Chưa tốt nghiệp.

Mình nhìn.

Diệu bật cười.

— Em học mọi người thôi.

Mình véo nhẹ má.

— Em được lắm.

...

Đêm đó.

Diệu về.

Mình nằm trên giường.

Dương ở dưới.

Đèn tắt.

Cả phòng im.

Một lúc sau...

điện thoại sáng vì tin nhắn.

Diệu.

“Ngủ sớm nhé.”

Mình trả lời:

“Biết rồi.”

Em:

🙂

Mình cười.

“Anh yêu em.”

Bên kia:

“Em cũng yêu anh.”

Mình tắt màn hình.

Đặt điện thoại cạnh gối.

Nhắm mắt.

Ngày hôm nay...

mình đã làm một thủ tục.

Đi qua trường.

Nghe một lớp học.

Nói chuyện với vài người.

Gặp lại cô bé hôm qua.

Biết em tên T.

Về nhà bị Dương chửi vì quên mua đồ ăn.

Tối ôm Diệu.

Toàn những chuyện rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nếu vài năm sau có ai hỏi:

“Ngày hôm ấy có gì đặc biệt?”

Có lẽ mình sẽ chẳng nhớ hết.

Nhưng tuổi trẻ của mình vốn được tạo ra từ những ngày như thế.

Không phải ngày nào cũng có biến cố.

Không phải cuộc gặp nào cũng lập tức có ý nghĩa.

Có những người...

lúc xuất hiện chỉ đơn giản là một người mình vừa biết tên.

Có những khoảnh khắc...

lúc xảy ra chẳng ai biết phải giữ lại.

Chỉ đến rất lâu sau...

khi đứng ở một đoạn khác của cuộc đời...

người ta mới chợt nhớ.

À.

Thì ra mình đã từng gặp nhau như thế.

Còn tối hôm ấy...

mình chẳng nghĩ xa đến vậy.

Mình chỉ kéo chăn lên.

Nghe tiếng Dương trở mình phía dưới.

Và nghĩ rằng...

ngày mai chắc mình lại có thêm vài thủ tục cần làm.

Những ngày cuối cùng của đời sinh viên...

vẫn đang trôi qua.

Rất chậm.

Rất bình thường.

Và mình...

vẫn đang cố sống cho kỹ từng ngày một.

 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo