Chuyện Đời Sinh Viên

letung45

Yếu sinh lý
Diệu là vợ th thớt bh nhé 😂😂.
Hơi mâu thuẫn, bố vk nó sn 69 áng chừng năn nó về chơi nhà em D thì ngang tuổi tác. Nhưng bố vợ thớt làm thầu xây dựng, còn bố em D làm nông. Nhà 1 người Vĩnh Phúc 1 người Ba Vì. Thằng thớt có 1 chi tiết vk nó ko liên quan đến thời sinh viên nên vk thằng thớt ko phải em D. Chờ và suy đoán đi các bro.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Vay tôi từ t6 năm ngoái, tôi thì vẫn còn bạn fb nma nhắn thì lúc rep dc tí xong lại lặn mất mấy tháng, h tôi cũng chán đòi cũng có đâu nên tôi coi như mất r
Ở đời kiểu vậy chán vl, xin thì bảo xin, mượn xong đ trả khác gì lừa đảo.
 

VCNN

Yếu sinh lý
Hơi mâu thuẫn, bố vk nó sn 69 áng chừng năn nó về chơi nhà em D thì ngang tuổi tác. Nhưng bố vợ thớt làm thầu xây dựng, còn bố em D làm nông. Nhà 1 người Vĩnh Phúc 1 người Ba Vì. Thằng thớt có 1 chi tiết vk nó ko liên quan đến thời sinh viên nên vk thằng thớt ko phải em D. Chờ và suy đoán đi các bro.
Ông bác sĩ sn 97, về Ba Vì chơi năm 4 thì phải là tầm 2019. Mà bố Diệu trẻ so với tuổi chứ đâu phải ngang gì, trên D còn 1 chị đã lấy chồng thì bố D lúc đó trẻ lắm cũng ngoài 40 rồi, vậy bố D sinh cỡ cuối 7x. Đấy là nói về tuổi tác, còn nhiều chi tiết khác nữa thì theo như mạch truyện thì vợ thớt ko phải là D rồi, còn ổng có bịp không thì chịu.
 

Lukaku1996

Yếu sinh lý
Ông bác sĩ sn 97, về Ba Vì chơi năm 4 thì phải là tầm 2019. Mà bố Diệu trẻ so với tuổi chứ đâu phải ngang gì, trên D còn 1 chị đã lấy chồng thì bố D lúc đó trẻ lắm cũng ngoài 40 rồi, vậy bố D sinh cỡ cuối 7x. Đấy là nói về tuổi tác, còn nhiều chi tiết khác nữa thì theo như mạch truyện thì vợ thớt ko phải là D rồi, còn ổng có bịp không thì chịu.
Dù gì nó cũng là 1 câu chuyện =)) để ae suy tính đi. t thì t đoán vợ th thớt là diệu 100% 😂😂😂
 

cayngodong11

Yếu sinh lý
Ông bác sĩ sn 97, về Ba Vì chơi năm 4 thì phải là tầm 2019. Mà bố Diệu trẻ so với tuổi chứ đâu phải ngang gì, trên D còn 1 chị đã lấy chồng thì bố D lúc đó trẻ lắm cũng ngoài 40 rồi, vậy bố D sinh cỡ cuối 7x. Đấy là nói về tuổi tác, còn nhiều chi tiết khác nữa thì theo như mạch truyện thì vợ thớt ko phải là D rồi, còn ổng có bịp không thì chịu.
Có thể bịp, thớt nó tráo đổi thứ tự nhân vật cũng méo biết thế nào.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 223: Khi người bệnh là mình

Mày sốt rồi.

Dương nói lại lần nữa.

Lần này giọng nó không còn cái kiểu nửa đùa nửa thật như mọi khi.

Mình ngồi trên giường.

Chăn kéo quá bụng.

Hai bàn tay chống xuống nệm.

Cảm giác đầu tiên là lạnh.

Lạnh kinh khủng.

Trong khi chỉ cách đó mấy tiếng, mình còn đứng trong bộ bảo hộ nóng đến mức mồ hôi ướt đẫm lưng.

Bây giờ...

cả người cứ run lên từng đợt.

Đầu nặng.

Hai hốc mắt nóng.

Cổ họng bắt đầu rát.

Hai chân đau mỏi như vừa đi bộ cả chục cây số.

Mình đưa tay sờ trán.

Chẳng cần nhiệt kế cũng biết.

Sốt thật rồi.


Dương đứng cách mình một khoảng.

Nó không bước lại gần nữa.

Cả hai thằng đều hiểu.

Nếu chỉ là ở phòng trọ Thái Nguyên, chắc nó đã dí tay thẳng vào trán mình rồi.

Nhưng đây là Bắc Ninh.

Giữa một đợt dịch.

Bọn mình vừa tiếp xúc với không biết bao nhiêu người mỗi ngày.

Chỉ một cái sốt...

ý nghĩa đã khác hoàn toàn.


Mình cầm khẩu trang đeo lại.

Dương cũng kéo khẩu trang thật kín.

Nó hỏi:

Có đau họng không?

Hơi.

Ho?

Mình hắng giọng.

Chưa nhiều.

Ngửi được không?

Mình nhìn nó.

Mày hỏi như bác sĩ thật.

Dương cau mặt.

Giờ đéo phải lúc đùa.

Mình cười yếu.

Biết rồi.


Điện thoại rung.

Diệu.

Màn hình sáng lên trong tay.

Mình nhìn tên em.

Chẳng hiểu sao lúc ấy lại không muốn nghe.

Không phải vì giận.

Mà vì biết chỉ cần nghe giọng mình...

em sẽ nhận ra ngay.

Và mình không muốn Diệu lo.

Mình cũng chẳng muốn bố mẹ biết.

Ít nhất là lúc chưa có kết quả.

Có lẽ đấy vẫn là cái tính xấu giống bố.

Có chuyện gì cũng thích giấu đi một chút.

Tự nghĩ mình chịu được.


Dương nhìn điện thoại.

Diệu à?

Ừ.

Nghe đi.

Tí.

Nó nhìn mình.

M.

Gì?

Đừng có giống bố mày.

Câu ấy làm mình sững.


Mình nhìn nó.

Dương chẳng nói thêm.

Nhưng mình hiểu.

Ngày bố nằm viện...

mình từng đau đến mức nào vì ông giấu bệnh.

Từng nói với bố rằng có bệnh thì phải nói.

Rằng đừng lúc nào cũng tự chịu.

Bây giờ...

đến lượt mình lại đang làm đúng điều ấy.


Mình cầm điện thoại.

Nhưng trước khi gọi lại cho Diệu...

Dương đã nói:

Báo bên phụ trách trước.

Mình gật.

Ừ.


Thông tin được báo đi khá nhanh.

Từ khoảnh khắc ấy...

cảm giác mình là một thành viên của đội chống dịch gần như lập tức thay đổi.

Mình trở thành một người có triệu chứng cần được đánh giá.

Không ai hoảng loạn.

Không ai chạy toán loạn.

Nhưng mọi thứ chuyển động rất nhanh.

Mình được hướng dẫn tách khỏi những người còn lại.

Những người có tiếp xúc gần cũng phải báo lại.

Hương biết chuyện, lập tức gọi.

Anh M sốt thật à?

Mình đáp:

Ừ.

Anh thấy thế nào?

Bình thường.

Dương ở phía xa chen ngay:

Bình thường cái lồn.

Mình lườm.

Hương gần như quát qua điện thoại:

Anh đừng sĩ nữa!

Mình bật cười yếu.

Hai đứa chúng mày giống mẹ tao thế.

Nhưng cười xong...

mình phải ho.

Một tràng ngắn.

Cổ họng đau rát.

Hương im luôn.


Khoảng thời gian ấy ở Bắc Ninh...

mỗi ngày nhìn đâu cũng thấy sự gấp gáp.

Nhưng không phải cái hỗn loạn vô tổ chức.

Nó giống một cỗ máy bị bắt chạy ở tốc độ cao hơn bình thường rất nhiều.

Ai cũng vội.

Nhưng mỗi người vẫn biết mình đang phải đứng đâu.


Xe đi vào rồi lại đi ra.

Các nhóm lấy mẫu nhận danh sách rồi tách hướng.

Người mặc đồ bảo hộ di chuyển giữa những điểm tập trung.

Những thùng vật tư được bê xuống.

Điện thoại đổ chuông liên tục.

Có lúc loa gọi vang lên.

Những bàn ghi thông tin lúc nào cũng có người.

Ngoài những khu vực chờ lấy mẫu là từng hàng người.

Xa hơn nữa là những con đường bị chặn.

Những khu dân cư bỗng tách khỏi nhịp sống bình thường.


Có những lúc chỉ cần nhìn quanh...

mình thấy rất loạn.

Người này gọi người kia.

Nhóm khác lại vừa chuyển địa điểm.

Một danh sách mới được đưa xuống.

Có người dân hỏi.

Có trẻ con khóc.

Có cụ già cần hỗ trợ.


Nhưng nhìn kỹ hơn...

mọi thứ đều có nề nếp của nó.

Người lấy mẫu làm việc của người lấy mẫu.

Người nhập dữ liệu ngồi đúng bàn.

Đội phụ trách địa bàn nhận địa bàn.

Nhóm vận chuyển xử lý phần vận chuyển.

Ai mệt thì đổi người khi có thể.

Ai có triệu chứng...

như mình lúc ấy...

phải rời khỏi vị trí.

Không có chuyện cố làm anh hùng.


Chính điều đó lại khiến mình thấy xấu hổ một chút.

Mình đã định:

Làm nốt.

Chỉ vì nghĩ một chút rét, một chút đau đầu không đáng gì.

Nhưng nếu mình thật sự nhiễm...

việc cố ở lại chẳng giúp ai.

Chỉ làm tăng nguy cơ cho người khác.


Mình ngồi một mình ở khu vực được bố trí tạm thời.

Đeo khẩu trang.

Chờ.

Thời gian lúc ấy trôi chậm kinh khủng.

Cảm giác chờ kết quả xét nghiệm của chính mình...

khác hoàn toàn những lần cầm mẫu của người khác.


Mình đã nhìn không biết bao nhiêu người lo lắng.

Có người hỏi:

Bao lâu có kết quả cháu?

Có người:

Nếu dương tính thì sao?

Mình từng bình tĩnh trả lời trong phạm vi công việc của mình.

Bây giờ...

mình mới hiểu cảm giác của người ngồi phía bên kia.


Trong đầu bắt đầu chạy đủ thứ.

Nếu dương tính...

thì sao?

Mình còn trẻ.

Không có bệnh nền gì đáng kể.

Khả năng nặng chắc không cao.

Mình tự phân tích.

Tự trấn an.

Những kiến thức đã học cứ hiện ra.

Nhưng càng biết...

đầu lại càng tự dựng thêm nhiều tình huống.


Nếu khó thở thì sao?

Nếu phổi bị ảnh hưởng?

Nếu phải chuyển đi?


Rồi mình tự chửi.

Địt mẹ.

Chưa có kết quả đã nghĩ tới đâu.


Nhưng sợ là sợ.

Không vì học Y mà hết sợ được.


Bên ngoài...

mọi người vẫn làm việc.

Qua cửa mình còn thấy bóng những bộ đồ bảo hộ đi lại.

Thỉnh thoảng lại có tiếng xe.

Tiếng gọi.

Tiếng người trao đổi.

Cả một hệ thống vẫn chạy.

Còn mình...

ngồi tách ra.

Chỉ trong vài tiếng đã từ một người chạy giữa guồng quay ấy thành người đứng bên ngoài nhìn vào.

Cảm giác hụt hẫng khó tả.


Dương gọi.

Sao rồi?

Đang chờ.

Sốt bao nhiêu?

Mình đọc cho nó.

Nó chửi.

Thế mà bảo bình thường.

Chưa chết.

Mày đừng nói từ đấy.

Mình cười.

Sao hôm nay ai cũng kiêng thế.

Dương im một chút.

Rồi nói:

Tao nói thật.

Có gì thì báo ngay.

Đừng có cố.

Mình nghe giọng nó...

tự nhiên thấy thương thằng bạn.

Mấy năm ở cạnh nhau.

Chửi nhau.

Đánh nhau.

Chơi game.

Đi viện.

Phòng mổ.

Trực Tết.

Rồi giờ chống dịch.

Nó chưa bao giờ nói mấy câu tình cảm.

Nhưng một câu:

Đừng có cố.

Nghe là hiểu.

Ừ.

Mình đáp.

Tao biết.


Hương cũng nhắn liên tục.

Không gọi nữa vì biết mình mệt.

"Anh thấy khó chịu hơn không?"

"Uống nước được không?"

"Có cần em báo gì không?"


Mình trả lời:

"Anh ổn."

Một lát sau em nhắn:

"Anh đừng trả lời câu đấy nữa. Anh Dương bảo anh toàn nói dối."

Mình bật cười.

Hai đứa chó.


Diệu vẫn gọi.

Cuối cùng mình nghe.

Alo.

Chỉ một chữ.

Bên kia im.

Rồi em hỏi ngay:

Anh sốt đúng không?

Mình khựng.

Ai nói?

Hương.

Mình chửi thầm.

Nhanh thật.

Hơi sốt.

Hơi là bao nhiêu?

Mình nói.

Diệu im.

Anh test chưa?

Đang chờ.

Giọng em nhỏ hẳn.

Anh sợ không?

Câu hỏi ấy...

làm mình bất ngờ.

Không phải:

Có sao không?

Không phải:

Bao giờ có kết quả?

Mà là:

Anh sợ không?


Mình im vài giây.

Rồi nói thật.

Có.

Bên kia cũng im.

Mình cười nhẹ.

Lần đầu anh thừa nhận nhanh thế đấy.

Diệu không cười.

Sợ thì cứ bảo sợ.

Có ai chê anh đâu.

Mắt mình tự nhiên cay.

Ừ.


Em hỏi:

Em gọi với anh một lúc nhé?

Ừ.

Hai đứa để điện thoại như thế.

Có lúc không nói.

Mình nằm.

Diệu bên kia chắc cũng ngồi.

Thỉnh thoảng em hỏi:

Anh còn lạnh không?

Có.

Đau đầu?

Có.

Anh uống nước đi.

Rồi.


Một lúc sau...

có người gọi mình.

Mình phải tắt máy.

Trước khi tắt Diệu nói:

Có kết quả gọi em ngay nhé.

Ừ.

Anh hứa đi.

Mình cười.

Anh hứa.


Rồi kết quả tới.

Dù trong lòng đã đoán...

khoảnh khắc biết mình dương tính vẫn khiến mình ngồi im rất lâu.

Không có tiếng nhạc kịch tính.

Không có ai hét lên.

Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.

Chỉ là một kết quả.

Nhưng từ giây đó...

mọi thứ thay đổi.


Dương tính.

Hai chữ.

Mình nhìn.

Đầu như ong lên.


Thật rồi.

Không còn là:

Có thể.

Không còn:

Chắc do mệt.

Không còn:

Hy vọng chỉ cảm.

COVID.

Mình nhiễm thật.


Điều đầu tiên mình nghĩ tới...

không phải bản thân.

Mà là:

Dương với Hương có sao không?

Rồi những người mình đã làm cùng.

Mình lập tức hỏi.

Được trấn an rằng mọi quy trình tiếp theo sẽ được xử lý.

Nhưng cảm giác có lỗi vẫn xuất hiện.

Dù biết mình không cố tình.

Dù đã phòng hộ.

Dù đây là nguy cơ của công việc lúc ấy.

Vẫn thấy có lỗi.


Sau đó là chuyện được tách, đánh giá và theo dõi theo quy trình.

Mình không còn ở cùng Dương.

Chỉ một khoảng thời gian rất ngắn...

nhưng lúc bị đưa sang khu riêng,

quay lại nhìn nó đứng xa...

cảm giác kỳ lạ lắm.

Dương giơ nắm tay.

Cố lên bố cháu.

Mình cũng giơ tay.

Mày đừng dương theo tao.

Nó chửi:

Cút.

Hương đứng xa hơn.

Mắt đỏ.

Mình cười.

Hai đứa đừng làm như tiễn tao đi đâu.

Không ai cười.


Đến chỗ theo dõi...

cơ thể bắt đầu mệt rõ hơn.

Sốt cao hơn.

Rét run.

Đầu đau.

Mỗi khớp như nhức.

Cảm giác giống một trận cúm rất nặng cộng với sự kiệt sức của những ngày trước.

Mình nằm.

Chỉ muốn ngủ.

Nhưng lại không ngủ sâu được.


Cổ họng ngày càng khó chịu.

Ho bắt đầu nhiều hơn.

Mỗi lần ho...

ngực lại đau.

Ban đầu vẫn chịu được.

Mình tự nhủ:

Chắc vài hôm.

Người trẻ.

Ổn thôi.



Nhưng đến đêm...

mọi thứ đáng sợ hơn.


Khi xung quanh yên xuống,

người ta bắt đầu nghe rõ cơ thể mình hơn.

Tiếng thở.

Nhịp tim.

Cơn ho.

Cảm giác tức ở ngực.


Mình nằm nghiêng.

Không thoải mái.

Nằm ngửa.

Cũng không.

Cuối cùng ngồi dậy.

Hít sâu.


Hơi vào.

Nhưng không có cảm giác “đã”.

Khó diễn tả.

Giống như mình muốn hít thêm một chút nữa...

nhưng lồng ngực không cho cảm giác đủ.


Mình hít lại.

Sâu hơn.

Rồi ho.

Ngực đau.


Lần đầu...

mình thấy hoảng.


Mình học Y.

Biết khó thở là thứ không được xem thường.

Biết phải báo.

Biết không nên ngồi tự đoán.

Nhưng giữa kiến thức và khoảnh khắc cơ thể chính mình có vấn đề...

vẫn có một vài giây bản năng rất con người.

Mình sợ.


Địt mẹ... chẳng lẽ mình nặng thật?

Ý nghĩ bật ra.


Ngay sau đó mình tự chấn chỉnh.

Bình tĩnh.

Nói thành tiếng.

Đừng tự dọa.


Nhưng tay vẫn hơi run.

Mình báo nhân viên y tế.

Được kiểm tra và tiếp tục theo dõi.

Chỉ riêng việc có người tới đánh giá...

mình đã bình tĩnh hơn một chút.

Ít nhất mình không phải tự nằm đoán.


Đến lúc ấy...

điện thoại bắt đầu biến thành một thế giới khác.

Tin nhắn quá nhiều.

Bạn bè.

Nhóm lớp.

Mấy anh chị.

Người quen.

Không biết tin truyền đi từ đâu nhanh thế.


Rồi mẹ gọi.

Mình nhìn tên.

Không muốn nghe.

Nhưng nhớ lời Dương.

Đừng giống bố mày.

Mình bấm.

Alo mẹ.

Chỉ vừa nói...

mẹ đã hỏi:

Sao giọng mày thế?

Mình cười yếu.

Có sao đâu.

Mày đừng có nói dối mẹ.

Giọng mẹ bắt đầu run.

Con bị thật à?

Vâng.

Đầu dây bên kia im.

Rồi mình nghe tiếng mẹ hít vào.

Biết ngay bà đang khóc.

Mẹ đừng khóc.

Con ổn.

Bác sĩ theo dõi rồi.

Con trẻ mà.

Mẹ hỏi liên tục.

Có sốt nhiều không?

Có ăn được không?

Có khó thở không?

Mình khựng.

Chỉ một nhịp.

Nhưng mẹ bắt được.

Mày khó thở à?

Hơi thôi.

Giọng mẹ gần như vỡ.

Ông ơi...

Chắc mẹ gọi bố.


Một lát sau bố cầm máy.

M.

Vâng.

Giọng ông bình tĩnh hơn mẹ.

Nhưng mình nghe ra.

Bố lo.

Khó thở nhiều không con?

Không nhiều bố.

Có bác sĩ kiểm tra chưa?

Rồi.

Thế thì nghe người ta.

Có gì phải nói ngay.

Rồi ông dừng.

Nói một câu khiến mình nghẹn.

Đừng có giấu.


Mình nhắm mắt.

Ngày trước...

chính mình từng nói câu ấy với bố.

Giờ ông trả lại.

Vâng.

Giọng mình khàn.

Con biết rồi.


Bố nói:

Ở nhà không làm được gì cho mày.

Mày cứ nghe bác sĩ.

Đừng lo cho nhà.

Mình quay mặt.

Nước mắt tự nhiên chảy.

Vâng.

Bố mẹ cứ ở nhà.

Con ổn.

Bố đáp:

Ừ.

Nhưng lần này mình biết...

hai chữ “con ổn” chẳng làm ông bà yên tâm được.

Giống như năm trước bố từng bảo mình:

Bố không sao.

Mà mình chẳng tin.


Em gái gọi sau đó.

Vừa bắt máy nó đã khóc.

Mình phải chửi:

Mày khóc cái gì?

Anh có chết đâu.

Nó quát lại:

Anh đừng nói chết!

Hôm nay đúng là ai cũng cấm.

Mình cười.

Rồi.

Không nói.

Nó sụt sịt.

Anh phải về nhé.

Một câu trẻ con.

Nhưng mình nghe lại thấy đau.

Ừ.

Anh về.


Dương gọi.

Hương gọi.

Cả hai vẫn ổn lúc đó.

Mình mới thấy nhẹ được một phần.

Dương còn cố chửi:

Mày ăn cho nhiều vào.

Đừng có nằm đấy mà sụt cân rồi về đẹp trai hơn tao.

Mình cười đến ho.

Thằng chó.

Nó nghe mình ho...

im ngay.

Khó thở à?

Hơi.

Báo chưa?

Báo rồi.

Ừ.

Đừng sĩ.

Mình cười.

Biết rồi mẹ.


Cuối cùng là Diệu.

Video call.

Mình nhìn.

Không muốn bật camera.

Mặt lúc ấy chắc thảm lắm.

Tóc bết.

Mắt đỏ.

Da nhợt.

Môi khô.

Mình từ chối.


Em gọi lại.

Mình lại tắt.


Lần ba.

Vẫn Diệu.

Mình nhắn:

"Gọi thường thôi."

Em gọi video tiếp.

Mình bật cười yếu.

Con này lì thật.

Cuối cùng nghe.


Khuôn mặt em hiện lên.

Và chỉ mất vài giây...

mắt Diệu đã đỏ.

Anh bảo em anh không sao mà?

Mình cố cười.

Thì chưa...

Định nói chữ quen thuộc.

Nhìn mặt em.

Lập tức đổi.

Thì vẫn ổn.

Diệu lau mắt.

Anh nhìn mặt anh chưa?

Đẹp mà.

Anh đừng đùa nữa.

Mình im.


Em nhìn rất kỹ.

Anh thở sao thế?

Bình thường.

Không.

Anh đang khó thở đúng không?

Mình chưa trả lời.

Đúng lúc ấy phải dừng giữa câu để hít.

Diệu thấy hết.

Anh M!

Giọng em cao lên.

Một tí thôi.

Một tí cái gì?

Anh gọi bác sĩ chưa?

Rồi.

Người ta kiểm tra chưa?

Rồi.

Thật không?

Mình gật.

Thật.


Diệu khóc.

Không phải kiểu khóc nức nở.

Chỉ nước mắt chảy liên tục.

Em xin anh đấy.

Đừng giấu em nữa.

Câu ấy...

làm mình im hẳn.


Hai tháng chia tay.

Hồ Xương Rồng.

Lời hứa không biến mất.

Không bắt người kia phải đoán.

Mình nhớ hết.

Ừ.

Mình nói.

Anh xin lỗi.

Anh sẽ nói thật.

Em gật.

Anh đang thế nào?

Lần này mình trả lời thật.

Sốt.

Người đau nhiều.

Ho.

Mình thở chậm.

Với hơi khó thở.

Nước mắt Diệu lại rơi.

Nhưng em không hoảng loạn hỏi dồn nữa.

Chỉ nói:

Anh nghe bác sĩ nhé.

Ừ.

Có gì nặng hơn phải gọi ngay.

Ừ.

Không được cố chịu.

Anh biết.


Mình nhìn em.

Cố trêu:

Lại quản anh à?

Diệu lau nước mắt.

Vâng.

Em quản.

Anh khỏe về đây rồi muốn cãi nhau với em thế nào cũng được.

Mình bật cười.

Cười xong ho.

Em lập tức:

Đấy!

Anh đừng cười nữa.

Mình vừa ho vừa cười.

Đến cười cũng cấm.

Cấm.


Hai đứa để video mở.

Mình nằm xuống.

Diệu cũng nằm bên kia.

Không ai nói nhiều.


Có lúc mình lim dim.

Rồi nghe:

Anh M.

Mình mở mắt.

Anh đây.

Có khó thở hơn không?

Không.


Một lúc sau.

Anh M?

Ừ.

Anh còn thức không?

Còn.


Rồi tiếp.

Anh M?

Mình bật cười yếu.

Anh chưa biến mất đâu bà nội.

Diệu nhìn mình.

Anh mà nói linh tinh nữa...

Em sụt sịt.

em chia tay anh lần nữa.

Mình cười.

Thế anh khỏi ngay.

Cuối cùng em cũng bật cười qua nước mắt.


Chẳng hiểu sao...

chỉ nhìn thấy em cười,

mình cũng bớt sợ.


Đêm ấy rất dài.

Có lúc mình ngủ được một chút.

Có lúc tỉnh vì ho.

Có lúc tỉnh vì người đau.

Có lúc chỉ mở mắt nhìn điện thoại.

Diệu vẫn ở đó.

Màn hình tối đi một chút.

Có lẽ em cũng ngủ gật.

Nhưng cuộc gọi chưa tắt.


Mình nhìn khuôn mặt em.

Tự nhiên nhớ hai tháng mình đứng xa ở khu Đại học Kinh tế.

Ngày đó chỉ muốn nhìn em cười.

Rồi nghĩ mình đã mất.

Bây giờ người ấy lại nằm bên kia màn hình...

canh mình thở từng hơi.


Ngoài kia...

Bắc Ninh vẫn thức.

Đèn ở những khu làm việc vẫn sáng.

Xe vẫn di chuyển.

Những đội khác vẫn còn nhiệm vụ.

Có người đang lấy mẫu.

Có người nhập dữ liệu.

Có người trực.

Có người vừa nhận một ca mới.

Dịch bệnh không dừng chỉ vì một thằng sinh viên Y vừa trở thành F0.


Mình nằm trong phòng.

Nghe tiếng thở của mình.

Nghe tiếng Diệu bên kia điện thoại.

Rồi lần đầu hiểu rất rõ...

mình chỉ là một con người bình thường.


Mình có thể đứng trong phòng mổ nhìn máu.

Có thể trực ba mươi Tết.

Có thể mặc đồ bảo hộ lao vào vùng dịch.

Nhưng khi chính mình sốt cao và thấy một hơi thở không còn dễ dàng như hôm qua...

mình vẫn sợ.

Sợ bệnh nặng.

Sợ bố mẹ ở quê khóc.

Sợ Diệu lo.

Sợ Dương, Hương vì mình mà gặp chuyện.

Sợ có những thứ mình còn chưa kịp làm.


Mình còn một năm cuối.

Còn chưa cầm bằng.

Chưa trở thành bác sĩ.

Chưa học nội soi được như mình muốn.

Chưa làm được bao nhiêu thứ cho bố mẹ.

Chưa sống đủ những ngày mình từng nghĩ còn rất nhiều.


Hóa ra khi khỏe...

người ta luôn tưởng thời gian phía trước là vô tận.

Chỉ đến lúc nằm một mình...

hít một hơi mà phải chú ý xem mình có đủ hơi hay không...

mới thấy mỗi ngày bình thường đáng giá đến thế nào.


Mình quay sang màn hình.

Khẽ gọi:

Diệu.

Em tỉnh ngay.

Em đây.

Anh yêu em.

Diệu nhìn mình.

Mắt lại đỏ.

Em cũng yêu anh.

Mình cười nhẹ.

Anh sẽ về.

Em gật.

Em biết.

Em chờ.


Mình nhắm mắt.

Lần này...

ngủ được.

Và trong những giấc ngủ chập chờn của đêm ấy,

giữa một Bắc Ninh vừa hỗn loạn vừa kỷ luật, giữa những đoàn người vẫn đang chạy không ngừng ngoài kia...

mình lần đầu tiên không nghĩ mình là một sinh viên Y đang đi chống dịch nữa.

Mình chỉ là M.

Một thằng con trai đang bệnh.

Đang sợ.

Đang nhớ nhà.

Và đang cố từng hơi một...

để khỏe lại,

rồi trở về.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 224: Những ngày mình phải tự kéo mình dậy

Sáng hôm sau...

mình tỉnh dậy vì một cơn ho.

Không phải tiếng chuông.

Không phải tiếng người gọi.

Mà là cảm giác ngứa rát từ sâu trong cổ họng kéo mình bật dậy.

Mình ho liên tục.

Càng ho, ngực càng đau.

Đầu như có ai lấy búa gõ từng nhịp.

Cả người nóng ran.

Nhưng hai bàn chân lại lạnh.

Mất một lúc khá lâu...

mình mới nhận ra mình đang ở đâu.

Không phải phòng trọ.

Không phải bệnh viện Thái Nguyên.

Càng không phải căn phòng Diệu.

Bắc Ninh.

F0.


Điện thoại đặt ngay cạnh đầu.

Màn hình tối.

Cuộc gọi với Diệu đã kết thúc từ lúc nào mình không biết.

Chắc điện thoại hết pin hoặc mạng gián đoạn.

Mình cầm máy lên.

Pin còn rất ít.

Có hàng loạt tin nhắn.

Diệu.

Mẹ.

Dương.

Hương.

Em gái.

Bạn bè.

Mình nhìn.

Chẳng muốn mở ngay.

Không phải không muốn nói chuyện.

Mà chỉ riêng việc cầm điện thoại...

tay cũng thấy mỏi.


Cảm giác mệt lúc mắc COVID khác với mệt sau một đêm trực.

Trực xong...

cơ thể mỏi nhưng đầu vẫn tỉnh.

Nằm xuống ngủ một giấc là có cảm giác sẽ khỏe.

Còn lúc ấy...

mình thấy từng phần cơ thể như không thuộc về mình.

Hai chân nặng.

Lưng đau.

Vai đau.

Đầu đau.

Mỗi lần ngồi dậy...

phải chống tay.


Mình nhìn cốc nước đặt cạnh.

Khát.

Nhưng lại chẳng muốn với.

Chỉ cách chưa tới nửa mét.

Thế mà mình nằm nhìn nó vài phút.

Cuối cùng tự chửi:

Địt mẹ.

Có cốc nước cũng lười.

Rồi chống tay ngồi dậy.

Cầm.

Uống từng ngụm.

Nước đi qua cổ họng...

rát.


Ăn sáng được đưa tới.

Mình nhìn.

Không có cảm giác thèm.

Ngày bình thường mình ăn khỏe.

Đi viện về có khi hai bát cơm chưa đủ.

Bây giờ nhìn hộp đồ ăn...

chỉ thấy ngán.

Mình cố ăn.

Một miếng.

Hai miếng.

Rồi dừng.


Trong đầu tự nhiên hiện lên mẹ.

Nếu mẹ nhìn thấy chắc chắn sẽ mắng.

Ốm càng phải ăn.

Rồi Diệu.

Anh ăn đi.

Rồi bố.

Có bệnh thì phải chữa, đừng có giấu.

Mình cười yếu.

Đúng là lúc người ta nằm bệnh...

những câu từng nghe quen thuộc tự nhiên lại vang lên rất rõ.


Mình lại cầm thìa.

Ăn thêm.

Không ngon.

Nhưng ăn.

Không phải vì muốn.

Mà vì biết cơ thể đang cần.


Ở khu mình được theo dõi...

không chỉ có mình.

Có nhiều người khác cũng là F0.

Mỗi người một tình trạng.

Có người còn nói chuyện khỏe.

Có người sốt.

Có người ho nhiều.

Có người nằm im.

Có những ánh mắt nhìn lên mỗi lần nhân viên y tế bước vào.

Một thứ ánh mắt mà mình từng thấy rất nhiều khi đi viện.

Lo.

Chờ.

Hy vọng nghe được một câu:

Ổn.


Ngày trước mình đứng bên ngoài giường bệnh.

Bây giờ nằm cùng phía với bệnh nhân...

mới cảm thấy khoảng cách ấy chẳng xa như mình từng nghĩ.

Một chiếc blouse không biến mình thành một loài người khác.

Hôm nay mình đứng.

Ngày mai mình có thể nằm.


Giường gần mình có một bác lớn tuổi hơn.

Chắc ngoài năm mươi.

Bác ho khá nhiều.

Mỗi lần ho xong đều thở dài.

Có hôm bác nhìn mình.

Cháu cũng bị à?

Mình cười.

Vâng.

Cháu làm y tế à?

Chắc thấy mình nói chuyện với nhân viên y tế khá quen.

Mình lắc.

Cháu vẫn sinh viên Y thôi bác.

Sang hỗ trợ chống dịch rồi dính luôn.

Bác cười.

Thế là chiến sĩ bị thương rồi.

Mình cũng cười.

Chắc thế ạ.


Bác hỏi:

Bệnh này có đáng sợ lắm không cháu?

Câu hỏi làm mình khựng.

Nếu là vài hôm trước...

mình có thể trả lời rất bình tĩnh.

Nhưng bây giờ chính mình còn đang sốt.

Đêm qua còn sợ vì hụt hơi.

Mình không muốn nói những câu sáo rỗng.

Bác cứ nghe bác sĩ với nhân viên y tế hướng dẫn ạ.

Mỗi người một tình trạng.

Bác thấy khó thở hơn, đau ngực nhiều hoặc có gì bất thường thì báo ngay nhé.

Bác gật.

Ừ.

Rồi hỏi:

Còn cháu?

Mình cười.

Cháu cũng phải làm thế thôi bác.


Bác nhìn mình một lúc.

Sinh viên mà nói chuyện cũng ra dáng bác sĩ rồi.

Mình bật cười.

Còn lâu lắm bác.

Nhưng trong lòng...

vẫn ấm.


Ngày thứ hai sau khi dương tính...

mình mệt hơn.

Sốt lên xuống.

Có lúc rét.

Có lúc mồ hôi ướt cả áo.

Cổ họng rát.

Ho.

Mỗi lần ho mạnh...

phần ngực lại đau.


Có thời điểm mình đứng lên đi vài bước...

đã thấy hụt hơi.

Không đến mức không thở được.

Nhưng cái cảm giác cơ thể vốn quen thuộc bỗng hoạt động khác đi khiến mình cực kỳ khó chịu.

Mình phải ngồi.

Thở chậm.

Chờ.


Và chính những lúc ấy...

đầu lại bắt đầu nghĩ linh tinh.

Nếu không đỡ thì sao?

Nếu nặng hơn?

Nếu phải chuyển?



Mình tự nhắc:

M.

Bình tĩnh.

Nhưng nói thì dễ.

Khi đang khỏe, mình từng động viên bệnh nhân:

Bác cứ bình tĩnh nhé.

Giờ mới hiểu hai chữ bình tĩnh đôi khi khó đến mức nào.


Diệu gọi.

Lần này mình chủ động bật video.

Em vừa thấy đã nhíu mày.

Anh vẫn sốt à?

Ừ.

Ăn chưa?

Rồi.

Em nhìn.

Ăn được nhiều không?

Mình im.

Diệu hiểu.

Không ăn được đúng không?

Hơi khó.

Thế cố ăn ít một.

Mình cười.

Em làm bác sĩ à?

Không.

Nhưng em biết anh lì.

Mình không phản bác.


Diệu nói:

Anh M.

Ừ?

Anh đừng nghĩ nhiều.

Mình nhìn.

Sao biết anh nghĩ nhiều?

Em nhìn mặt là biết.

Mình cười nhẹ.

Anh chỉ hơi sợ thôi.

Em gật.

Sợ thì nói với em.

Em nghe.

Câu ấy giống hệt tối hôm đầu.

Không hiểu sao nghe lần hai...

vẫn khiến mình dịu xuống.


Mình hỏi:

Ở nhà mọi người có biết anh khó thở không?

Diệu nhìn.

Bác trai bác gái biết anh bị rồi.

Còn chi tiết thì em không nói thêm.

Mình thở ra.

Đỡ.

Anh lại định giấu?

Không.

Chỉ không muốn mẹ khóc.

Diệu im một chút.

Em cũng không muốn em khóc đâu.

Mình cười.

Thế em đừng khóc.

Anh khỏe đi rồi em không khóc.

Rõ.


Sau đó mẹ gọi.

Mẹ cố nói chuyện bình thường.

Nhưng chỉ vài câu là hỏi:

Hôm nay đỡ chưa con?

Đỡ hơn hôm qua rồi mẹ.

Thật ra chưa chắc.

Nhưng ít nhất không nặng hơn.

Ăn được không?

Có.

Ngủ được không?

Có.

Mình cố nói giọng khỏe.

Mẹ chắc vẫn biết.

Nhưng không bóc nữa.


Bố thì chỉ nói:

Một ngày không đỡ cũng bình thường.

Đừng sốt ruột.

Mình cười.

Bố giờ nói như bác sĩ.

Ông cười.

Tao nghe mày nói hồi tao nằm viện.

Mình im.

Lại thấy sống mũi cay.


Ngày thứ ba...

mình có một buổi sáng rất tệ.

Tỉnh dậy đã thấy người đau.

Không muốn ngồi.

Không muốn ăn.

Cũng không muốn nói chuyện với ai.

Điện thoại rung.

Mình tắt.

Lại rung.

Lại tắt.

Không phải vì giận.

Mà vì mệt đến mức chỉ muốn mặc kệ tất cả.


Mình nằm nhìn trần nhà.

Cảm giác chán nản xuất hiện.

Bao giờ mới hết?

Mới vài ngày.

Nhưng khi bệnh...

mỗi ngày dài kinh khủng.


Mình nhìn những người xung quanh.

Có người còn nặng hơn mình.

Có bác ho suốt đêm.

Có một cô cứ hỏi khi nào được về vì con còn nhỏ ở nhà.

Có người nằm im...

điện thoại lúc nào cũng cầm trên tay để gọi cho gia đình.


Tự nhiên mình thấy mình không có quyền nằm đấy tự thương thân mãi.

Không phải vì người khác khổ hơn thì nỗi mệt của mình không đáng kể.

Mà là...

mình vẫn còn có thể ngồi dậy.

Vẫn nói được.

Vẫn ăn được chút.

Vẫn có người theo dõi.

Vẫn có bố mẹ.

Diệu.

Dương.

Hương.

Bao nhiêu người đang đợi.


Mình chống tay ngồi dậy.

Đầu choáng nhẹ.

Ngồi yên một lúc.

Rồi với hộp cơm.


Không ngon.

Vẫn ăn.

Mỗi lần một chút.


Bác giường bên nhìn.

Hôm nay khỏe rồi à cháu?

Mình cười.

Chưa bác.

Nhưng nằm mãi mệt hơn.

Bác cũng cười.

Bác cũng thế.


Mình hỏi:

Bác ăn được không?

Không muốn ăn.

Mình nhìn phần cơm của bác gần như nguyên.

Bác thử ăn ít thôi ạ.

Chia ra.

Không cần ép một lần nhiều.

Bác thở dài.

Không ngon.

Mình cười.

Cháu cũng thấy có ngon đâu.

Nhưng hai bác cháu không ăn thì lấy gì mà khỏe.

Bác nhìn mình.

Rồi cầm thìa.

Thế thi xem ai ăn nhiều hơn.

Mình bật cười.

Chơi luôn bác.


Hai người bệnh.

Một thằng sinh viên Y.

Một ông bác xa lạ.

Ngồi ăn một bữa cơm chẳng ai thấy ngon.

Nhưng lại thành một trò thi.

Bác ăn được mấy miếng.

Mình cũng cố thêm.


Lúc sau bác cười:

Cháu thắng rồi.

Mình nói:

Cháu trẻ hơn, thắng không vẻ vang.

Bác cười thành tiếng.

Rồi ho.

Mình lập tức nhắc:

Bác thấy khó chịu hơn thì báo người ta nhé.

Ừ.


Không hiểu sao từ hôm ấy...

mấy người xung quanh bắt đầu hay hỏi mình.

Không phải hỏi thuốc.

Mình không có quyền kê hay chỉ định.

Mà chỉ hỏi những chuyện bình thường.

Cháu ơi, thế này có cần báo không?

Bác sốt lại rồi.

Cô thấy mệt quá.

Mình đều nói:

Cô/chú/bác báo nhân viên y tế giúp cháu nhé.

Có lúc bấm gọi hộ.

Có lúc nhắc uống nước nếu phù hợp theo hướng dẫn họ đã được dặn.

Có lúc chỉ ngồi nghe người ta kể.


Một cô lớn tuổi nói:

Cô sợ lắm cháu.

Nhà cô còn chồng ở nhà.

Mình ngồi cách đúng khoảng được yêu cầu.

Cháu cũng sợ cô ạ.

Cô nhìn.

Chắc không nghĩ một thằng học Y lại nói thế.

Mình cười.

Đêm đầu cháu cũng sợ.

Nhưng mình ở đây rồi thì cứ từng ngày thôi.

Có gì khó chịu mình báo người ta.

Cô gật.

Cháu nói thế cô đỡ sợ.


Mình không làm gì lớn.

Không cứu ai.

Không điều trị ai.

Chỉ nói chuyện.

Nhưng chính việc phải động viên người khác...

lại kéo tinh thần mình lên.


Mỗi lần bảo người ta:

Cố ăn một chút.

Mình cũng phải ăn.

Mỗi lần nói:

Đừng nghĩ xấu quá.

Mình cũng phải tự nhắc bản thân.

Mỗi lần nói:

Có bất thường thì báo.

Mình cũng thôi cái kiểu cố chịu.


Có lẽ giúp người khác cũng là một cách mình tự giúp chính mình.


Đến ngày thứ tư...

sốt bắt đầu nhẹ hơn.

Không phải hết hẳn.

Nhưng khoảng thời gian không sốt dài hơn.

Cơ thể vẫn đau.

Ho vẫn còn.

Nhưng mình cảm giác đầu tỉnh hơn.


Sáng ấy thức dậy...

việc đầu tiên không phải kiểm tra mình đau ở đâu.

Mà tự nhiên nghĩ:

Hôm nay chắc ăn được nhiều hơn.

Chỉ một suy nghĩ ấy thôi...

mình đã thấy vui.


Mình nhắn Diệu trước.

"Anh dậy rồi."

Em trả lời ngay:

"Hôm nay sao?"

"Đỡ hơn."


Một lát sau:

"Thật không?"

Mình chụp khuôn mặt gửi.

Em đáp:

"Vẫn xấu."

Mình bật cười thành tiếng.

Bác bên cạnh nhìn.

Người yêu à?

Mình cười.

Vâng.

Thảo nào hôm nay khỏe.

Mình nói:

Hôm nào cô ấy cũng gọi bác ạ.

Bác gật gù.

Thế phải khỏe mà về.

Câu ấy nghe đơn giản.

Nhưng mình lại thấy có thêm lý do.


Dương gọi.

Mình bắt.

Nó vừa thấy mặt đã nói:

Địt mẹ.

Nay có vẻ đỡ giống người sắp để lại di chúc rồi.

Mình cười.

Mày mong tao chết lắm à?

Không.

Mày còn nợ tao tiền.

Mình chửi:

Cút.

Hương ở phía sau điện thoại nghe được.

Anh Dương nói năng tử tế đi.

Nó đáp:

Nó cười được là khỏe rồi.


Đúng thật.

Mấy hôm trước cười cũng thấy mệt.

Hôm ấy...

mình cười thoải mái hơn.


Ngày thứ năm.

Mình thử đứng dậy đi lại thêm một chút trong phạm vi được hướng dẫn.

Chậm.

Không cố.

Lúc đầu vài bước đã thấy chân yếu.

Cảm giác rất khó chịu.

Một cơ thể từng đứng phòng mổ hàng giờ...

giờ đi vài vòng đã phải nghỉ.


Mình ngồi xuống.

Thở.

Bực.

Địt mẹ yếu thế.

Bác giường bên cười.

Từ từ cháu.

Câu nghe quen.

Mình từng nói với bệnh nhân.

Giờ bệnh nhân lại nói với mình.


Mình cười.

Vâng.

Từ từ.


Chiều ấy...

mình đi được thêm.

Không nhiều.

Nhưng hơn buổi sáng.

Ngày hôm sau lại hơn một chút.


Cái gọi là chiến thắng COVID với mình chẳng có khoảnh khắc nào kiểu bật dậy rồi hết bệnh.

Nó là những thứ rất nhỏ.

Một buổi sáng nhiệt độ không tăng lại.

Một bữa ăn hết được hơn nửa hộp.

Một đêm ho ít hơn.

Một lần đứng lên không thấy đầu quay.

Một vòng đi lại mà không phải ngồi ngay.

Một cuộc gọi với Diệu mà nói được lâu hơn không phải ngừng lại lấy hơi.


Từng chút một.

Cơ thể quay lại.


Có một tối...

mình ngồi gần cửa sổ.

Nhìn ra ngoài.

Bắc Ninh vẫn không bình thường.

Xa xa vẫn có những vùng ánh sáng.

Có tiếng xe.

Có những người mặc bảo hộ đi lại.

Dịch chưa biến mất chỉ vì mình đỡ.

Đồng đội mình vẫn đang làm.


Mình nhớ bộ đồ bảo hộ.

Nhớ Dương chửi nóng.

Nhớ Hương mệt mà vẫn cười.

Nhớ những hàng người chờ lấy mẫu.

Lần đầu thấy nhớ cả việc ấy.


Mình từng muốn trở thành bác sĩ Ngoại.

Vẫn muốn.

Vẫn mê phòng mổ.

Vẫn muốn học nội soi.

Nhưng những ngày nằm đây cho mình hiểu thêm một thứ khác.

Người bệnh không phải một cái chẩn đoán.


Trên bệnh án có thể chỉ vài dòng.

Sốt.

Ho.

Khó thở.

Đau mỏi.

Nhưng phía sau mỗi dòng ấy...

là một đêm rất dài.

Là một người nằm nghe tiếng mình thở.

Là một bà mẹ gọi điện hỏi con đã ăn chưa.

Là một người yêu thức chờ.

Là một ông bố cố nói thật bình tĩnh dù trong lòng đang sợ.


Trước đây mình từng nghĩ hiểu bệnh là hiểu cơ chế.

Hiểu xét nghiệm.

Hiểu điều trị.

Sau đợt ấy...

mình mới hiểu thêm:

Muốn hiểu bệnh nhân...

đôi khi phải hiểu cả cái cảm giác một phút đêm dài thế nào khi người ta đang sợ.


Mình lấy điện thoại.

Gọi bố.

Alo.

Con đây.

Bố hỏi:

Hôm nay thế nào?

Mình cười.

Đỡ thật rồi bố.

Lần đầu nói câu ấy mà không thấy mình đang cố làm người nhà yên tâm.

Ăn được rồi.

Đi lại được.

Thở cũng dễ hơn.

Đầu dây bên kia im vài giây.

Rồi bố:

Ừ.

Chỉ một chữ.

Nhưng mình nghe ông thở phào.


Mẹ giật máy.

Thật không?

Mình bật cười.

Thật.

Con nói thật.

Mẹ khóc.

Lần này...

mình không bảo đừng khóc nữa.

Cứ để bà khóc.

Có lẽ mấy hôm nay mẹ đã phải nén quá nhiều.


Diệu gọi cuối cùng.

Em nhìn mình.

Mình cười.

Này.

Sao?

Anh thở ngon rồi.

Em bật cười.

Rồi mắt lại đỏ.

Đừng có khoe như trẻ con.

Anh phải khoe.

Hôm trước thở còn sợ chết.

Diệu lập tức:

Lại từ đấy!

Mình cười lớn.

Không ho.

Cả hai cùng khựng.


Mình nhìn em.

Thấy không?

Anh cười không ho nữa.

Diệu đưa tay che miệng.

Nước mắt chảy.

Nhưng lần này...

là nước mắt vui.

Vâng.

Em thấy rồi.


Mình nằm xuống.

Không còn cảm giác phải cố tìm một tư thế để thở dễ.

Chỉ đơn giản nằm.

Một thứ bình thường đến mức trước đây mình chưa từng nghĩ cần biết ơn.


Mình nói:

Diệu.

Vâng?

Anh sẽ về.

Em gật.

Em biết.

Mình cười.

Lần này anh nói chắc hơn.

Thế em chờ.

Ừ.


Tắt máy.

Mình nhìn trần nhà.

Không còn thấy nó nặng nề như mấy ngày trước.


COVID chưa biến mất khỏi người mình ngay ngày ấy.

Cơ thể vẫn còn yếu.

Vẫn ho.

Vẫn cần theo dõi.

Vẫn phải làm đúng mọi hướng dẫn trước khi có thể trở lại cuộc sống bình thường.

Nhưng mình biết...

đoạn tệ nhất đã bắt đầu ở phía sau.


Vài giường bên cạnh...

những người khác vẫn đang chiến đấu với những ngày của họ.

Mình quay sang bác bên cạnh.

Bác.

Ông nhìn.

Gì?

Mình cười.

Mai hai bác cháu thi ăn tiếp nhé?

Bác cười.

Hôm nay bác thua.

Mai chưa chắc.

Mình gật.

Chơi.


Tiếng cười vang lên rất nhỏ.

Giữa một nơi chẳng ai muốn tới.


Và chính khoảnh khắc ấy...

mình tự nhiên hiểu.

Chiến thắng bệnh tật đôi khi chẳng phải chuyện gì lớn lao.

Không phải hét lên rằng mình mạnh mẽ.

Không phải giả vờ không sợ.

Mà là hôm nay còn ăn được thêm một thìa.

Thì ăn.

Còn đứng được thêm vài bước.

Thì đứng.

Còn cười được.

Thì cười.

Còn có thể động viên người bên cạnh.

Thì nói với họ một câu.

Ngày mai lại làm thêm một chút.


Mình từng bước vào vùng dịch với suy nghĩ mình tới để giúp người khác.

Rồi mình mắc bệnh.

Phải để người khác giúp mình.

Và trong những ngày nằm đó...

mình mới hiểu hai vai ấy thực ra chẳng đối lập.

Hôm nay mình là người bệnh.

Ngày mai có thể lại mặc blouse.

Hôm nay mình cần một người nói:

Cố lên.

Ngày mai...

có thể mình sẽ là người nói câu ấy với một bệnh nhân khác.


Vậy nên mình không thấy xấu hổ vì đã sợ nữa.

Không thấy xấu hổ vì có đêm phải gọi người tới kiểm tra chỉ vì một hơi thở làm mình hoảng.

Không thấy mình yếu vì đã khóc khi nghe bố mẹ.

Hay vì chỉ nhìn thấy Diệu qua màn hình cũng thấy muốn về.


Mình chỉ là con người.

Và có lẽ...

muốn trở thành một bác sĩ tốt,

trước hết cũng phải nhớ rằng người nằm trước mặt mình...

cũng chỉ là một con người như thế.

Biết đau.

Biết sợ.

Biết nhớ nhà.

Và đôi khi...

chỉ cần một người ngồi gần nói:

Bác cố thêm một chút.

...cũng đủ để họ có lý do bước qua thêm một ngày.


Mình kéo chăn.

Nhắm mắt.

Ngày mai...

mình sẽ dậy.

Ăn thêm.

Đi thêm.

Thở thêm.

Rồi ngày sau nữa.

Cho đến khi đủ khỏe để bước ra khỏi đây.

Không phải với tư cách một thằng đã đánh bại thứ gì ghê gớm.

Mà chỉ là một thằng sinh viên Y...

đã bị COVID quật nằm xuống,

rồi tự mình,

cùng gia đình,

bạn bè,

Diệu,

những người làm y tế,

và cả những bệnh nhân nằm cạnh...

kéo mình đứng dậy từng chút một.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 225: Ngày trở về

Những ngày sau đó, sức khỏe của mình tốt dần lên.

Không phải kiểu sáng ngủ dậy một cái rồi khỏe như chưa từng có chuyện gì.

Cơ thể vẫn yếu.

Ho vẫn còn lác đác.

Đi lại lâu một chút vẫn thấy mệt.

Nhưng sốt đã hết.

Cảm giác nặng ngực cũng giảm dần.

Ăn uống bắt đầu ngon miệng trở lại.

Quan trọng nhất...

mình không còn phải nằm trong đêm rồi chăm chú nghe từng hơi thở của chính mình nữa.

Mình biết mình đã qua được đoạn khó khăn nhất.


Nhưng khỏi bệnh không có nghĩa là mình xách túi về Thái Nguyên ngay.

Mình vẫn đang ở Bắc Ninh.

Cả đoàn vẫn còn nhiệm vụ.

Dương.

Hương.

Bạn bè.

Thầy cô.

Những người đi cùng mình vẫn ở đây.

Và mình cũng phải tiếp tục tuân thủ những quy định của đoàn cũng như những yêu cầu phòng chống dịch lúc ấy.

Thế nên ngày được xác định tình trạng đã ổn hơn...

mình chỉ nhắn cho Diệu:

Anh ổn rồi.

Em gọi ngay.

Thật chưa?

Mình bật cười.

Thật.

Lần này thật.

Khuôn mặt em trên màn hình cuối cùng cũng giãn ra.

Thế bao giờ anh về?

Mình lắc đầu.

Chưa về ngay được.

Anh còn phải đợi đoàn.

Diệu hơi thất vọng.

Nhưng chỉ một chút.

Rồi em gật.

Vâng.

Thế anh cứ ở đấy.

Bao giờ mọi người về thì anh về cùng.

Mình trêu:

Không nhớ anh à?

Em nhìn.

Nhớ.

Nhớ chết đi được.

Mình im.

Em nói tiếp:

Nhưng em chờ được.


Câu ấy làm mình nhớ rất lâu.

Em chờ được.

Ngày trước Diệu là đứa ghét nhất cảm giác phải chờ mình.

Còn bây giờ...

em lại là người chủ động nói câu ấy.

Có lẽ cả hai thật sự đã thay đổi.


Mấy ngày cuối ở Bắc Ninh với mình mang một cảm giác rất khác.

Mình không còn cái sức như lúc mới sang nên cũng chẳng cố chứng minh điều gì.

Việc gì được phép làm thì làm.

Cần nghỉ thì nghỉ.

Không sĩ.

Không giấu.

Có dấu hiệu gì khác thường thì báo.

Sau một trận COVID...

tự nhiên mình ngoan hẳn.

Dương nhìn còn buồn cười.

Đợt này bố cháu biết nghe lời rồi nhỉ?

Mình đáp:

Tao vừa suýt ăn đủ rồi.

Khôn ra tí.

Nó cười.

Thế cũng đáng.

Mình giơ chân định đạp.

Đáng cái đầu mày.

Hương đứng cạnh bật cười.

Cảm giác ba đứa lại có thể đứng cạnh nhau mà chửi nhau như thế...

vui hơn mình tưởng.


Bắc Ninh những ngày ấy vẫn chưa hoàn toàn trở lại bình thường.

Những chiếc xe vẫn chạy.

Những bộ đồ bảo hộ vẫn xuất hiện.

Những điểm lấy mẫu vẫn còn người.

Các nhóm vẫn nhận nhiệm vụ.

Điện thoại vẫn reo.

Những hàng rào vẫn còn đó.

Nhưng sau nhiều ngày ở đây...

mình bắt đầu quen với nhịp vận hành kỳ lạ ấy.

Một sự gấp gáp có trật tự.

Ai cũng mệt.

Ai cũng muốn dịch nhanh chóng kết thúc.

Nhưng sáng đến...

người nào lại vào việc người ấy.


Rồi cuối cùng...

ngày đoàn mình hoàn thành đợt chi viện cũng tới.

Thông báo ấy khiến cả đám vui từ tối hôm trước.

Dương vừa nghe đã quay sang:

Về thật à?

Mình cười.

Chắc đéo lừa mày đâu.

Hương ở bên cạnh thở phào.

Cuối cùng.

Chỉ hai chữ.

Nhưng nghe đủ hiểu.


Tối cuối cùng ở Bắc Ninh...

mình lại chẳng ngủ ngay.

Nằm nghĩ về ngày đầu tiên đặt chân tới đây.

Ba đứa còn đùa.

Dương bảo học Y chưa ra trường đã đi đánh trận.

Hương bảo đang run.

Mình cũng sợ.

Rồi mặc bảo hộ.

Lấy mẫu.

Mệt.

Sốt.

Hai vạch.

Những đêm khó thở.

Những cuộc gọi của bố mẹ.

Khuôn mặt Diệu trên màn hình.

Những F0 nằm cạnh.

Từng thứ lướt qua.


Mình sang Bắc Ninh với tư cách một sinh viên Y đi hỗ trợ chống dịch.

Rồi giữa chuyến đi...

chính mình lại trở thành F0.

Được người khác chăm sóc.

Được động viên.

Được theo dõi.

Rồi khỏe lại.

Chỉ một chuyến đi...

mà mình đứng ở cả hai phía.

Có lẽ cả đời mình cũng khó quên được.


Ngày lên xe trở về...

không khí khác hoàn toàn hôm sang.

Hôm đi...

ai cũng cố tỏ ra hào hứng để che đi lo lắng.

Hôm về...

mặt đứa nào cũng mệt.

Có đứa gầy đi.

Có đứa đen hơn.

Dấu khẩu trang, dấu bảo hộ dường như vẫn còn đâu đó.

Nhưng tiếng cười nhiều hơn.


Dương ném túi lên xe.

Ngồi phịch xuống.

Về thôi.

Mình ngồi cạnh.

Ừ.

Hương phía trước quay lại.

Hai anh có nhớ Thái Nguyên không?

Dương đáp:

Nhớ cái giường.

Mình nói:

Tao nhớ Dream.

Hương cười.

Anh M nhớ Dream hơn Diệu thật.

Mình lắc đầu.

Diệu là mục riêng.

Dương:

Khiếp.

F0 xong mồm ngọt hẳn.

Mình cười.

Ghen à?

Cút.


Xe chuyển bánh.

Mình nhìn Bắc Ninh qua cửa kính.

Những con đường lùi dần.

Những nơi mấy tuần trước còn hoàn toàn xa lạ...

giờ tự nhiên lại khiến mình thấy lưu luyến.


Không phải kiểu muốn ở lại.

Mình muốn về bỏ mẹ.

Nhưng biết rằng có lẽ rất lâu nữa...

mình mới quay lại nơi này.

Và nếu có quay lại...

Bắc Ninh khi ấy chắc sẽ chẳng còn giống Bắc Ninh mình đang nhìn.


Mình lấy điện thoại.

Nhắn Diệu.

"Bọn anh lên xe rồi."

Chưa đầy một phút.

"Về thật à?"

Mình cười.

"Thật."

"Mấy giờ tới?"

"Chưa biết chính xác."


Em gửi:

"Em đợi."


Mình nhìn hai chữ ấy.

Lại cười.

Dương liếc.

Diệu à?

Ừ.

Nó ra đón?

Chắc thế.

Dương gật gù.

Thôi.

Trả chồng về cho người ta.

Mình đấm vai.

Chồng cái đầu mày.


Càng gần Thái Nguyên...

mình càng thấy trong lòng nôn nao.

Không phải lần đầu xa thành phố này.

Nhưng đây là lần đầu mình trở về sau một chuyến đi mà có lúc chính mình từng nằm nghĩ:

Bao giờ mới được về?


Rồi những thứ quen thuộc bắt đầu xuất hiện.

Con đường.

Biển hiệu.

Dãy nhà.

Dòng xe.

Từng thứ trước đây chẳng bao giờ mình chú ý...

hôm ấy nhìn cái gì cũng thấy thân quen.

Dương cũng nhìn ra ngoài.

Địt mẹ.

Thái Nguyên đây rồi.

Mình cười.

Ừ.

Về rồi.


Đoàn về tới nơi.

Nhưng vẫn phải hoàn tất những việc cần thiết.

Không phải xe vừa dừng là mỗi thằng nhảy xuống chạy về ngay.

Cả đoàn nghe hướng dẫn.

Kiểm tra.

Nhận thông tin.

Sắp xếp đồ.

Ai về đâu thì chuẩn bị về đó.


Mình vừa xách túi xuống...

đã nhìn quanh.

Không thấy.

Đi thêm vài bước.

Vẫn không.

Dương đi phía sau hỏi:

Tìm ai đấy?

Mình không thèm trả lời.

Nó cười:

Có người sốt ruột.

Câm.


Rồi Hương chỉ:

Anh M.

Kia kìa.

Mình quay lại.


Diệu đứng ở phía xa.

Khẩu trang che mặt.

Tóc ngắn ngang vai.

Em đứng im.

Chỉ nhìn mình.


Mình cũng đứng im.

Không hiểu sao...

bao nhiêu câu đã nghĩ trên xe tự nhiên biến mất.


Diệu bước trước.

Ban đầu còn đi.

Sau nhanh hơn.

Rồi gần như chạy.


Mình thả túi xuống.

Em lao tới ôm.

Thật chặt.


Không phải cái ôm của đêm Hồ Xương Rồng.

Đêm ấy hai đứa ôm nhau vì vừa tìm lại được tình yêu.

Còn lần này...

là cái ôm của một người đã có những đêm nhìn mình qua màn hình điện thoại, thấy mình sốt, thấy mình mệt, nghe mình nói bị khó thở...

nhưng chẳng thể chạy tới.


Diệu vùi mặt vào ngực.

Không nói.

Mình ôm.

Anh về rồi.

Em vẫn không trả lời.

Vai bắt đầu rung.

Mình biết ngay.

Lại khóc.

Em đấm nhẹ vào lưng.

Kệ em.

Mình cười.

Anh khỏi rồi mà.

Diệu ngẩng lên.

Mắt đỏ.

Anh biết em sợ thế nào không?

Mình im.

Nụ cười cũng mất.

Anh biết.

Em lắc.

Anh không biết đâu.

Đêm anh khó thở...

Giọng em nghẹn.

em chỉ nhìn anh qua điện thoại.

Em chẳng làm được gì cả.

Mình kéo em vào lại.

Qua rồi.

Anh ở đây rồi.


Diệu ôm chặt hơn.

Mình cúi xuống.

Nói nhỏ:

Anh xin lỗi vì làm em lo.

Em lắc đầu.

Anh có cố tình đâu.

Nhưng sau này...

Em ngẩng.

không được giấu em nữa.

Mình cười.

Anh nhớ rồi.


Ở phía sau...

Dương hét:

Ôm vừa thôi!

Mình quay lại.

Cút!

Nó đang đứng cạnh Hương, cười như thằng điên.

Còn phải về phòng!

Diệu ngượng, buông mình ra.

Mình nhặt túi.

Rồi tự nhiên em giành lấy một bên.

Đưa em.

Anh xách được.

Em biết.

Thế giành làm gì?

Diệu nhìn.

Thích.

Mình cười.

Rồi.


Bốn đứa lại đứng cạnh nhau.

M.

Dương.

Hương.

Diệu.

Sau một chuyến đi tưởng chỉ là chống dịch...

mà cuối cùng mang về quá nhiều chuyện.


Tối hôm ấy...

mình không đi viện.

Không nghĩ đến phòng mổ.

Không nghĩ đến thi.

Chỉ ăn một bữa tử tế.

Ngồi với mọi người.

Gọi video về cho bố mẹ để mẹ tận mắt nhìn thấy mình đã khỏe.

Mẹ nhìn một lúc rồi bảo:

Gầy.

Mình cười.

Về con ăn bù.

Bố ngồi phía sau nói:

Khỏe là được.

Em gái chen:

Nhìn vẫn xấu.

Mình chửi:

Cút.

Cả nhà cười.


Đêm ấy mình ngủ rất sâu.

Không có tiếng xe ngoài khu chống dịch.

Không có tiếng ho của những người nằm cạnh.

Không phải tỉnh dậy để tự hỏi mình có đang khó thở hơn không.

Chỉ có tiếng quạt quen thuộc.

Căn phòng quen thuộc.

Chiếc giường quen thuộc.

Và ở dưới sân...

chiếc Dream vẫn nằm đó.


Sáng hôm sau tỉnh dậy...

mình nằm thêm một lúc.

Nhìn trần nhà.

Rồi hít một hơi thật sâu.

Dễ dàng.

Mình cười.


Đợt Bắc Ninh kết thúc.

Không phải bằng một chiến công.

Cũng chẳng có cảm giác mình là anh hùng.

Nó chỉ để lại trong mình một thứ rất khó gọi tên.

Có lẽ là sự trưởng thành.


Mình từng nghĩ người học Y phải mạnh.

Sau đó mới hiểu...

mạnh không có nghĩa là không biết sợ.

Mạnh cũng không phải cố chịu tất cả.

Có lúc phải biết mình đang yếu.

Biết nhờ người khác.

Biết nghe.

Biết nói mình đau.

Và quan trọng nhất...

sau khi từng nằm ở phía bệnh nhân,

mình hiểu rằng một câu hỏi rất bình thường:

Bác có đau không?

...đôi khi quan trọng hơn mình từng nghĩ.


Vài ngày sau...

mình khoác blouse trở lại.

Dương đứng cạnh.

Khỏe chưa?

Mình cười.

Khỏe.

Lần này thật?

Thật.

Nó khoác túi.

Thế đi.

Mình gật.

Đi.


Hai thằng lại tới bệnh viện.

Bác sĩ gặp mình ở hành lang.

Ông nhìn một lúc.

F0 về rồi à?

Mình cười.

Dạ.

Khỏe hẳn chưa?

Dạ rồi ạ.

Ông chỉ tay.

Đừng khỏe mồm.

Mệt thì nghỉ.

Dạ.

Ông đi được mấy bước...

rồi quay lại.

À.

Chiều có ca.

Vào được không?

Mình nhìn Dương.

Nó nhìn mình.

Nụ cười quen thuộc lại xuất hiện.

Mình quay sang bác sĩ.

Dạ được ạ.


Buổi chiều ấy...

mình lại đứng dưới ánh đèn phòng mổ.

Tiếng monitor đều đều.

Mùi sát khuẩn.

Tiếng kim loại của dụng cụ.

Những âm thanh từng quá quen.


Mình nhìn người bệnh nằm trên bàn.

Lần này...

ngoài nghĩ về bệnh,

về ca mổ,

về kỹ thuật...

mình còn nghĩ tới một thứ khác.

Không biết đêm qua người này có sợ không?


Bác sĩ gọi:

M.

Mình lập tức:

Dạ.

Tập trung.

Mình cười sau khẩu trang.

Dạ.


Và thế là...

sau Bắc Ninh,

sau những bộ đồ bảo hộ,

sau hai vạch,

sau những đêm nằm nghe từng hơi thở của chính mình...

mình trở lại nơi mình muốn thuộc về.

Phòng mổ.

Năm sáu.

Và những tháng cuối cùng của đời sinh viên vẫn đang chờ phía trước.

 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 226: Người bệnh quen thuộc

Sau đợt Bắc Ninh, cuộc sống của mình lại quay về cái guồng quen thuộc của năm sáu.

Sáng.

Bệnh viện.

Trưa ăn vội.

Chiều tiếp tục.

Có hôm tối mới về.

Có hôm trực.

Có hôm vừa đặt lưng xuống giường đã ngủ chẳng biết trời đất gì.

Nếu như năm nhất, một ngày không có chuyện gì vui là mình thấy chán, thì đến năm sáu, có một ngày bình thường lại thành thứ khá xa xỉ.


Diệu đợt ấy cũng không còn ở Thái Nguyên thường xuyên.

Em xuống huyện thực tập.

Ngày tiễn em đi, mình còn trêu:

Thế là từ nay anh được tự do rồi.

Diệu đang xếp đồ, lập tức quay lại.

Anh nói lại em nghe?

Mình cười.

Anh bảo từ nay anh cô đơn rồi.

Em nghe rõ câu trước rồi.

Câu trước anh nói nhầm.

Diệu nheo mắt.

Em đi huyện chứ em chưa chết đâu nhé.

Mình phì cười.

Biết rồi.

Em bước lại, kéo cổ áo mình xuống.

Ngoan.

Đi viện.

Về phòng.

Không được linh tinh.

Mình nhìn.

Lại bắt đầu kiểm soát đấy.

Diệu khựng một chút.

Rồi chính em cũng bật cười.

Thôi.

Em không hỏi nữa.

Anh thích làm gì thì làm.

Mình vòng tay ôm eo.

Anh đùa.

Biết.

Em dựa đầu vào ngực mình.

Em tin anh.

Chỉ ba chữ ấy.

Lúc ấy mình nghe thấy rất bình thường.

Sau này nhớ lại...

nó lại là một trong những câu khiến mình thấy day dứt nhất.


Diệu đi rồi, phòng trọ tự nhiên vắng.

Thực ra em đâu có ở cùng phòng mình.

Nhưng trước kia biết em ở gần, muốn gặp chỉ cần xuống cầu thang, đi vài bước.

Có hôm đang ăn:

Diệu!

Gì?

Sang ăn không?

Một lát đã thấy cái đầu ló vào.

Bây giờ không còn.


Hương vẫn ở đấy.

Dương vẫn ở đấy.

Hai thằng vẫn chửi nhau từ sáng tới tối.

Nhưng thiếu một người...

mình vẫn nhận ra.

Tối nào Diệu cũng gọi.

Có hôm mình vừa đi viện về đã thấy điện thoại rung.

Alo.

Anh đang đâu?

Phòng.

Ăn chưa?

Chưa.

Sao giờ này chưa ăn?

Mình nằm vật xuống.

Lười.

Em thở dài.

Anh M.

Vâng?

Em đi có mấy hôm mà anh sống như trẻ mồ côi thế?

Mình bật cười.

Thế về nuôi anh đi.

Cuối tuần.

Còn lâu.

Có mấy ngày.

Mình nhìn trần nhà.

Nhớ.

Bên kia im một chút.

Rồi giọng nhỏ xuống.

Em cũng nhớ.


Khoảng cách lúc ấy không làm hai đứa nhạt đi.

Ngược lại.

Có lẽ vì ít gặp nên càng mong.

Những cuối tuần Diệu về trở thành thứ mình đếm từng ngày.

Nhưng cũng chính trong khoảng thời gian tưởng như chẳng có gì thay đổi ấy...

một người cũ lại xuất hiện.


Hôm đó mình tới khoa như bình thường.

Buổi sáng khá đông bệnh nhân.

Hành lang đầy tiếng dép.

Tiếng người nhà gọi nhau.

Mùi thuốc sát khuẩn trộn với thứ mùi rất riêng của bệnh viện mà sau nhiều năm mình gần như chẳng còn để ý.

Nắng từ cửa sổ cuối hành lang chiếu xiên xuống nền gạch.

Một chiếc xe cáng vừa được đẩy qua.

Phía bên kia, điều dưỡng đang gọi tên bệnh nhân.

Mình cầm sổ đi theo bác sĩ.

Mọi thứ bình thường đến mức chẳng có gì đáng nhớ.


Cho đến khi mình nhìn thấy một cái tên.

Mình dừng bút.

Nhìn lại.

Tên.

Tuổi.

Quê quán.

Hà Giang.

Tim mình bỗng hụt một nhịp.

Không đến mức giật mình.

Nhưng đủ để đứng yên vài giây.

Mình tự nhủ:

Trùng tên thôi.

Tên ấy đâu phải trên đời chỉ có một người.

Nhưng quê Hà Giang nữa...

thì hơi trùng hợp quá.


Mình hỏi điều dưỡng:

Chị ơi, bệnh nhân này mới vào ạ?

Ừ.

Sao thế chị?

Chị vừa làm vừa đáp.

Đau bụng, đang theo dõi với điều trị viêm ruột.

Mình nhìn lại tờ giấy.

Không hiểu sao trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt Y.


Cô gái mình từng gặp lại ở khu Sư phạm.

Tóc dài hơn trước.

Khuôn mặt đã bớt nét sinh viên non nớt.

Xinh hơn.

Dịu hơn.

Ra dáng một cô giáo trẻ.

Và vẫn cái kiểu xưng anh–em với mình mặc cho mình từng bảo:

Y cứ M với Y đi.

Em còn tỉnh bơ:

Đến tầm này rồi, lớn cả rồi.

Em thích xưng thế nào kệ em.


Nghĩ tới đấy mình bật cười.

Rồi đi về phía phòng bệnh.


Đứng ngoài cửa...

mình nhìn vào.

Và đúng là em.


Y nằm gần phía trong.

Một tay đặt trên bụng.

Tóc không được chải kỹ như lần gặp trước, chỉ buộc hờ phía sau.

Khuôn mặt không son phấn.

Môi hơi nhợt.

Đôi mắt vốn rất sáng lúc ấy có vẻ mệt.

Chiếc chăn kéo ngang bụng.

Điện thoại đặt cạnh gối.


Không hiểu sao mình không bước vào ngay.

Chỉ đứng ngoài nhìn một lúc.

Cảm giác rất lạ.

Lần gần nhất gặp nhau...

hai đứa ngồi bên quán ốc gần Sư phạm.

Có rượu.

Có những câu nói nửa đùa nửa thật.

Có ánh mắt của Y mà mình cố tình không hiểu quá sâu.

Còn bây giờ...

em nằm ở đây.

Đúng khoa mình đang thực tập.


Mình bước vào.

Y đang nhìn điện thoại nên không để ý.

Mình đứng cạnh giường.

Bệnh nhân này trông quen thế nhỉ?

Y ngẩng lên.

Đôi mắt mở lớn.

Ơ...

Rồi gần như bật dậy.

Anh?

Mình cười.

Nhẹ thôi bà nội.

Viêm ruột chứ có phải khỏe đâu mà bật như lò xo.

Y nhìn mình mấy giây.

Rồi cười.

Nụ cười làm khuôn mặt đang nhợt đi bỗng có sức sống hẳn.

Sao anh ở đây?

Mình chỉ blouse.

Đi bán bảo hiểm.

Y bật cười.

Rồi lập tức ôm bụng.

Á...

Mình giật mình.

Đấy.

Cười ít thôi.

Y vẫn cười.

Em không nghĩ gặp anh ở đây.

M cũng không nghĩ.

Mình kéo ghế.

Sao rồi?

Y kể.

Đau bụng từ trước.

Ban đầu nghĩ rối loạn tiêu hóa.

Sau đau nhiều hơn mới vào viện.

Qua khám và đánh giá thì được cho nằm lại theo dõi, điều trị.

Mình nghe.

Hỏi thêm vài câu.

Nhưng không làm ra vẻ mình là bác sĩ của em.

Ở khoa này mình vẫn là sinh viên.

Có bác sĩ điều trị.

Có điều dưỡng.

Có quy trình.

Mình hiểu rất rõ ranh giới ấy.


Mình hỏi:

Bố mẹ biết chưa?

Y gật.

Biết rồi.

Có xuống không?

Không.

Sao lại không?

Em cười.

Hà Giang xuống đây có gần đâu anh.

Với lại em bảo không cần.

Mình cau mày.

Ốm nằm viện một mình còn bảo không cần.

Y nhìn.

Thế giờ có anh rồi còn gì.

Mình khựng.

Em lập tức cười.

Em đùa.

Mặt anh căng thế.

Mình lắc đầu.

Vẫn cái mồm đấy.


Nhưng câu nói ấy cứ ở lại trong đầu mình.

Giờ có anh rồi còn gì.


Trưa hôm đó...

đáng lẽ mình xuống ăn cùng Dương.

Nhưng đi được nửa đường lại nghĩ tới Y.

Mình quay lại.

Ăn được gì chưa?

Y lắc.

Chưa muốn ăn.

Bác sĩ dặn ăn uống thế nào?

Em kể.

Mình nghe rồi nói:

Thế làm đúng người ta dặn.

Đừng nhịn linh tinh.

Y nhìn mình.

Anh mua cho em à?

M hỏi thôi.

Thế thôi.

Em quay mặt đi.

Mình bật cười.

Muốn ăn gì?

Y quay lại ngay.

Em chưa nghĩ ra.

Thế nghĩ đi.


Xuống dưới...

Dương đang ngồi ăn.

Nó nhìn mình.

Mày đi đâu?

Lên phòng bệnh.

Làm gì?

Mình ngồi xuống.

Y nằm khoa tao.

Dương đang nhai bỗng dừng.

Y nào?

Mình nhìn.

Nó lập tức hiểu.

À!

Rồi nó đặt đũa xuống.

Con bé Sư phạm á?

Ừ.

Sao?

Viêm ruột.

Dương nhìn mình một lúc.

Đúng khoa mày luôn?

Ừ.

Nó cười.

Duyên vl.

Mình lườm.

Duyên cái đầu buồi.

Dương vẫn cười.

Tao nói có sai đâu.


Hương vừa đi tới.

Nghe được đoạn cuối.

Ai duyên?

Dương kéo ghế.

Ngồi đi.

Anh kể cho.

Mình lập tức:

Mày bớt mồm.

Hương càng tò mò.

Ai cơ?

Dương nhìn mình.

Rồi cười rất đểu.

Một nhân vật truyền kỳ.

Mình chửi:

Địt mẹ mày.

Hương phá lên.

Thế em càng muốn nghe.


Và thế là trong bữa trưa ấy...

Dương kể.

Tất nhiên qua mồm nó thì chuyện gì cũng được thêm mắm.

Có một em gái Sư phạm.

Xinh.

Rất xinh.

Mình chen:

Ăn đi.

Nó mặc kệ.

Thích thằng M nhà mình từ lâu.

Hương tròn mắt.

Thật á?

Mình:

Dương.

Gì?

Tao đập mày bây giờ.

Hương cười:

Anh kể tiếp đi.

Dương càng hăng.

Mà thằng này ngày xưa...

Mình đá chân nó dưới bàn.

Á!

Hương cười đến đỏ mặt.

Hai anh đúng là trẻ con.


Cuối cùng Dương cũng kể đủ để Hương hiểu Y là ai.

Không phải toàn bộ.

Nhưng đủ biết:

Y là một người quen cũ.

Từng thích mình.

Từng xuất hiện trong một đoạn rất rối của mình với Diệu.


Hương nghe xong hỏi:

Bạn ấy vẫn thích anh à?

Mình im một chút.

Anh không biết.

Dương nhìn.

Không nói.

Nhưng cái mặt nó rõ ràng đang bảo:

Mày biết thừa.

Mình tránh ánh mắt.


Chiều.

Mình quay lại phòng Y.

Trên tay có ít đồ.

Y nhìn.

Gì đấy?

Đồ ăn.

Em có nhờ đâu.

Ừ.

M tự mua.

Em cười.

Thế em cảm ơn anh.

Mình đặt xuống.

Ăn được thì ăn.

Không được cố thì thôi.

Với làm đúng chế độ người ta dặn.

Y gật.

Vâng, bác sĩ.

Mình lập tức:

Sinh viên.

Chưa bác sĩ.

Em cười.

Sớm muộn.


Những ngày sau...

mình bắt đầu có thêm một thói quen.

Sáng tới khoa.

Làm việc.

Nếu đi ngang qua phòng Y...

nhìn vào.

Có lúc em ngủ.

Mình không gọi.

Có lúc em thức.

Hai đứa nhìn thấy nhau.

Em cười.

Mình giơ tay.

Rồi đi.


Trưa rảnh thì ngồi vài phút.

Chiều xong việc ghé qua.

Có hôm chỉ hỏi:

Hôm nay đau không?

Đỡ rồi.

Ăn được chưa?

Rồi ạ

Đi ngoài thế nào?

Y đỏ mặt.

Anh hỏi duyên thế.

Mình bật cười.

Vào viện rồi còn ngại.

Anh không được hỏi.

Thế bác sĩ hỏi thì sao?

Bác sĩ khác.

Còn anh là anh.

Câu ấy...

lại làm mình im một nhịp.


Y vẫn vậy.

Luôn có cách nói những câu rất bình thường...

nhưng khiến mình chẳng biết nên đáp thế nào.


Có hôm mình vào thấy em đang nhìn ra cửa sổ.

Ngoài trời mưa.

Mưa Thái Nguyên không lớn.

Nhưng trời xám.

Những giọt nước chảy dài trên kính.

Y ngồi bó gối trên giường.

Mình hỏi:

Buồn à?

Em lắc.

Chán.

Nằm viện mà.

Chán là đúng.

Y nhìn mình.

Anh từng nằm viện rồi còn gì.

Mình cười.

F0 á?

Vâng.

Lúc ấy anh có chán không?

Mình kéo ghế ngồi.

Có.

Có hôm chỉ muốn về.

Y hỏi:

Thế ai chăm anh?

Nhân viên y tế.

Ý em là ai hỏi han anh ấy.

Mình hiểu.

Bố mẹ.

Dương.

Hương.

Mình dừng.

Diệu.

Y gật.

Không hỏi nữa.


Hai đứa cùng nhìn mưa.

Một lúc lâu.

Y nói:

Em hơi nhớ nhà.

Mình quay sang.

Lần đầu tiên từ khi nhập viện...

mình thấy em thật sự buồn.

Không phải kiểu làm nũng.

Không phải hờn.

Chỉ là một cô gái quê xa, vừa học xong, đang nằm bệnh viện mà bố mẹ ở cách hàng trăm cây số.


Mình nói:

Gọi về đi.

Y lắc.

Em gọi rồi.

Mẹ nghe giọng em là lo.

Nên em toàn bảo em khỏe.

Mình bật cười.

Giống M.

Y quay sang.

Anh cũng thế à?

Ừ.

Đợt Covid toàn bảo ổn.

Xong bị chửi.

Y cười.

Ai chửi?

Cả nhà.

Diệu nữa.

Y im.

Rồi hỏi:

Diệu đi thực tập rồi à?

Ừ.

Dưới huyện.

Cuối tuần mới về.

Em gật.


Một lát sau Y nói:

Hai người vẫn tốt chứ?

Mình nhìn mưa.

Tốt.

Yêu nhau?

Mình cười.

Ừ.

Y cũng cười.

Thế là được.

Nhưng chẳng hiểu sao...

nụ cười ấy khiến mình không vui.


Tối đó mình gọi Diệu.

Em đang nằm ở chỗ thực tập.

Tóc buộc cao.

Mặt mộc.

Nhìn hơi mệt.

Hôm nay thế nào?

Bình thường.

Anh thì sao?

Cũng thế.

Mình kể:

Y đỡ rồi.

Diệu hỏi:

Chị ấy có người nhà xuống chưa?

Chưa.

Vẫn một mình à?

Ừ.

Em suy nghĩ.

Tội nhỉ.

Mình gật.

Quê xa mà.

Diệu nói:

Anh ở khoa thì để ý chị ấy đi.

Mình nhìn em.

Em không sợ à?

Sợ gì?

Y xinh.

Diệu cười.

Em cũng xinh.

Mình phá lên.

Tự tin thế.

Chứ sao.

Rồi em nhìn mình.

Với em tin anh.


Lại câu ấy.

Em tin anh.


Mình cười.

Ừ.

Anh biết.


Hôm sau Dương theo mình vào thăm Y.

Vừa thấy nó...

Y đã nhận ra.

Anh Dương?

Dương cười.

Vẫn nhớ anh à?

Y:

Nhớ chứ.

Bạn thân anh M mà.

Dương kéo ghế.

Anh tưởng em chỉ nhớ mỗi thằng M.

Mình lập tức:

Mày vừa vào đã ngứa mồm à?

Y đỏ mặt nhưng cười.

Anh Dương vẫn thế nhỉ.

Thế nào?

Nhiều chuyện.

Mình bật cười.

Chuẩn.

Dương chỉ mình.

Đấy.

Nó cũng nói thế.


Không khí tự nhiên hẳn.

Dương vốn biết Y.

Y cũng không lạ nó.

Một lúc sau Hương tới.

Đây mới là lần đầu hai người gặp nhau.

Dương giới thiệu rất long trọng:

Đây là Hương.

Người đã được nghe truyền thuyết về em.

Y tròn mắt.

Truyền thuyết gì?

Hương cười.

Mình cũng vừa mới được nghe thôi.

Y quay sang mình.

Anh kể à?

Mình chỉ Dương.

Thằng kia.

Y lườm Dương.

Anh kể gì em?

Dương:

Toàn điều tốt.

Mình:

Tin nó là chết.


Chẳng hiểu bằng cách nào...

chỉ sau một lúc, Y với Hương đã nói chuyện khá hợp.

Con gái có những tốc độ làm quen mà mình với Dương không hiểu nổi.

Từ chuyện bệnh.

Sang chuyện trường.

Rồi quê.

Rồi tóc.

Rồi quần áo.

Hai thằng ngồi cạnh dần trở thành người thừa.

Dương quay sang mình.

Điếu không?

Mình gật.

Đi.

Hương lập tức:

Hai anh đi đâu?

Dương:

Ra ngoài.

Không được hút thuốc trong này.

Mình:

Biết rồi mẹ.


Hai thằng đi ra hành lang.

Đứng cạnh cửa sổ cuối dãy.

Dương nhìn mình.

M.

Gì?

Nó im vài giây.

Cẩn thận nhé.

Mình biết nó đang nói gì.

Nhưng vẫn giả ngu.

Cẩn thận gì?

Dương nhìn thẳng.

Mày biết mà.


Mình im.

Nó nói:

Diệu đang ổn với mày.

Con Y...

Dương dừng.

Tao không biết giờ nó thế nào.

Nhưng ngày trước nó thích mày thật.

Mình nhìn ra ngoài.

Mưa vẫn rơi.

Tao biết.

Biết thì được.

Nó vỗ vai.

Tao không dạy đời mày.

Chỉ nhắc thôi.

Mình cười.

Từ bao giờ mày thành người tử tế thế?

Dương:

Từ lúc chơi với thằng chó như mày.

Mình bật cười.

Cút.


Nhưng sau khi nó đi...

mình đứng lại thêm một lúc.


Có những điều người ngoài nhìn rất rõ.

Chỉ người trong cuộc mới thích giả vờ không thấy.


Mình quan tâm Y.

Điều ấy là thật.

Không hoàn toàn giống tình yêu mình dành cho Diệu.

Nhưng cũng không thể nói Y chỉ là một người bạn bình thường.

Nếu bình thường...

mình đã chẳng nhớ những câu em từng nói.

Chẳng để ý lúc em buồn.

Chẳng ngày nào cũng nhìn vào phòng xem em đã ăn chưa.


Nhưng mình cũng yêu Diệu.

Điều ấy càng thật.


Mình tự nhủ:

Chỉ cần biết giới hạn là được.

Y đang bệnh.

Quê xa.

Mình ở đúng khoa.

Quan tâm một người bạn...

có gì sai?


Lúc ấy mình thật sự nghĩ như thế.


Vài hôm sau...

Diệu báo cuối tuần được về.

Mình đang ở viện, đọc tin nhắn mà cười.

Y nhìn thấy.

Diệu à?

Mình ngẩng.

Sao biết?

Mặt anh.

Mặt M làm sao?

Y cười.

Nhìn ngu hẳn.

Mình:

Y đang bệnh mà M vẫn đập được nhé.

Em cười.

Em mách Diệu.


Mình bỏ điện thoại xuống.

Cuối tuần Diệu về.

Y gật.

Thế tốt.

Rồi im vài giây.

Em cũng muốn gặp Diệu.

Mình hơi bất ngờ.

Gặp làm gì?

Y nhìn.

Không được à?

Được.

Em cười.

Em muốn cảm ơn.

Cảm ơn gì?

Vì người yêu người ta ngày nào cũng chăm em mà người ta không ghen.

Mình bật cười.

Diệu không hẹp hòi thế.

Y nhìn mình.

Em biết.

Rồi nói nhỏ:

Diệu tốt.


Hai chữ ấy...

làm mình chẳng hiểu sao lại thấy lòng nặng đi.


Cuối tuần đến.

Diệu về thật.

Nhưng thay vì chỉ chạy sang tìm mình như mọi lần...

em còn mua một túi hoa quả.

Hương đi cùng.

Hai đứa đứng trước cửa phòng bệnh.

Diệu nhìn Y.

Y nhìn Diệu.

Mấy giây đầu hơi ngượng.

Rồi Diệu cười trước.

Chị Y đúng không?

Y cũng cười.

Ừ.

Diệu nhỉ?

Ừ.


Dương đứng sau lưng mình, ghé tai.

Hội nghị thượng đỉnh.

Mình cố nhịn cười.

Câm.


Diệu bước vào.

Đặt túi xuống.

Em nghe anh M bảo chị Y đỡ nhiều rồi.

Y nhìn mình.

Rồi quay sang Diệu.

Đỡ rồi e ạ.

Mấy hôm nữa chắc được về.

Hương chen:

Nằm viện chán lắm Y nhỉ.

Y thở dài.

Chán kinh khủng.

Diệu hỏi:

Thế đã được đi lại chưa?

Được rồi.

Hương nhìn Diệu.

Rồi nhìn Y.

Không biết hai đứa nghĩ gì.

Một lúc sau Hương bỗng nói:

Hay hôm nào Y khỏe...

về xóm bọn mình chơi đi.

Y tròn mắt.

Được à?

Diệu lập tức hưởng ứng:

Đúng đấy.

Về ăn cơm một bữa.

Mình đứng cạnh:

Khoan.

Bốn người quay sang.

Mình chỉ Y.

Bệnh nhân nhé.

Không phải muốn trốn là trốn.

Y bật cười.

Em khỏe rồi.

Khỏe cũng phải hỏi.

Dương khoanh tay.

Lần đầu tao thấy thằng M có trách nhiệm.

Mình:

Địt mẹ.

Diệu lườm.

Trong viện.

Xin lỗi.


Y nhìn cả bọn.

Ánh mắt em lúc ấy...

mình nhớ rất rõ.

Có một chút háo hức.

Một chút thèm muốn.

Không phải thèm món ăn.

Mà là thèm một buổi tối bình thường.


Em đã học xong.

Sắp rời Thái Nguyên.

Những năm sinh viên của Y cũng đang đi tới cuối.

Lại nằm viện đúng lúc ấy.

Có lẽ lời mời:

Về xóm ăn cơm một bữa.

với bọn mình chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng với em...

hình như không nhỏ.


Y hỏi:

Nếu em được phép ra ngoài...

mọi người cho em về thật à?

Hương cười.

Thật.

Diệu nói:

Về đi chị.

Bọn mình nấu.

Dương chen:

Anh nấu.

Mình lập tức:

Mày nấu thì cho nó nằm viện thêm tuần nữa.

Cả phòng cười.


Y cũng cười.

Rất tươi.

Khác hoàn toàn nụ cười mệt mỏi mấy hôm đầu.


Mình đứng nhìn.

Trong lòng tự nhiên vui theo.

Nhưng cùng lúc ấy...

lời Dương ngoài hành lang lại hiện lên.

Cẩn thận nhé.


Mình quay sang Diệu.

Em đang ngồi cạnh Y.

Hai người đã bắt đầu nói chuyện gì đó.

Hương cũng chen vào.

Ba cô gái cười.

Dương đứng cạnh mình.

Nó nhìn cảnh ấy rồi lẩm bẩm:

Địt mẹ.

Mình hỏi:

Gì?

Nó lắc đầu.

Không có gì.

Rồi nhìn mình.

Đời mày lắm chuyện thật.

Mình bật cười.

Tao có làm gì đâu.

Dương không cười.

Ừ.

Hiện tại thì chưa.


Mình im.

Ngoài cửa sổ...

mưa đã tạnh.

Nắng cuối chiều xuyên qua những đám mây, chiếu một vệt vàng nhạt vào căn phòng bệnh.

Diệu đang bóc quả.

Hương nói gì đó làm Y bật cười.

Dương đứng cạnh.

Còn mình...

đứng giữa tất cả những con người ấy.


Nếu có ai nói với mình rằng chỉ ít ngày sau...

cô gái đang cười trên giường bệnh kia sẽ xin mình đúng một ngày được yêu...

có lẽ mình sẽ bảo họ nói linh tinh.

Bởi lúc ấy...

mọi thứ vẫn còn rất trong sáng.

Diệu tin mình.

Y vẫn giữ giới hạn.

Dương chỉ nhắc một câu.

Hương còn chưa hiểu hết câu chuyện.

Và mình...

vẫn tin rằng chỉ cần mình biết đâu là ranh giới...

thì chẳng có chuyện gì xảy ra.


Nhưng đôi khi...

ranh giới không biến mất trong một khoảnh khắc.

Nó mờ đi từng chút.

Một lần hỏi thăm.

Một túi đồ ăn.

Một buổi chiều ngồi nhìn mưa.

Một câu:

Em nhớ nhà.

Một câu:

Em tin anh.

Một lời mời:

Về xóm bọn mình ăn cơm đi.


Những thứ nhỏ đến mức chẳng ai thấy nguy hiểm.

Cho đến một ngày...

người ta quay đầu lại,

mới nhận ra mình đã đứng quá gần phía bên kia từ lúc nào.
 

Badboy9xtq

Tao là gay
Chủ thớt
Chương 227 — Một bữa cơm trước ngày xa

Mấy ngày cuối Y nằm viện trôi qua nhẹ hơn những ngày đầu rất nhiều.

Sức khỏe của Y đã khá lên thấy rõ. Mỗi sáng mình vào khoa, cảnh đầu tiên không còn là Y nằm co người trên giường, mặt nhợt đi vì đau nữa. Có hôm Y đã tự ngồi dậy, tự đi lại quanh phòng, thậm chí còn đứng ở cửa nhìn ra hành lang như thể chỉ cần bác sĩ gật đầu một cái là Y có thể xách túi về Hà Giang ngay lập tức.

Sáng hôm ấy cũng vậy.

Mình vừa đi qua cửa phòng bệnh thì nghe tiếng gọi quen thuộc phía sau.

— Anh M.

Mình quay lại.

Y đang ngồi bên mép giường, tóc buộc gọn sau gáy. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt là một túi bánh với hộp sữa.

— Gì đấy?

Y chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.

— Anh ngồi đây một tí đi.

— M đang đi buồng.

— Em biết.

— Biết mà còn gọi?

Y hơi bĩu môi.

— Thì em có bảo anh ngồi cả ngày đâu. Một tí thôi.

Mình nhìn quanh.

Mấy giường bên cạnh cũng chẳng có chuyện gì cần mình xử lý ngay, nên cuối cùng kéo chiếc ghế nhựa lại.

— Rồi. Có chuyện gì?

Y chìa cái bánh về phía mình.

— Ăn không?

— Không.

— Em mời đấy.

— Y ăn đi.

— Em không muốn ăn một mình.

Mình bật cười.

— Y bao nhiêu tuổi rồi?

— Bằng tuổi anh.

— Thế mà ăn cũng cần có người ngồi cùng à?

Y nhìn mình, khóe mắt cong lên.

— Với người khác thì không.

— Còn với M?

— Cần.

Y nói rất tự nhiên.

Tự nhiên đến mức người ngượng lại thành mình.

Mình nhìn Y một lúc rồi đưa tay lấy một cái bánh.

— Được chưa?

Y cười ngay.

— Ngoan.

— Này.

— Dạ?

— Đừng có được nước lấn tới.

— Em khen anh mà.

— M không cần.

— Nhưng em thích khen.

Mình lắc đầu.

Y cúi xuống bóc bánh, vẻ mặt vui đến mức chẳng giống một người mới mấy hôm trước còn khiến cả khoa phải để ý vì đau bụng.

Nhìn Y như vậy, trong lòng mình cũng nhẹ đi.

Chỉ là đâu đó vẫn có một cảm giác hơi lạ.

Y sắp xuất viện.

Điều đó có nghĩa là những buổi sáng mình bước vào khoa rồi nhìn thấy Y ở đây cũng sắp hết.

Mình biết điều ấy.

Y chắc chắn cũng biết.

Nhưng hai đứa đều chẳng nhắc đến.


Gần trưa, điện thoại trong túi áo blouse rung lên.

Mình vừa bước ra khỏi phòng bệnh thì lấy ra xem.

Diệu.

Anh đang ở viện à?

Mình trả lời.

Ừ. Sao thế em?


Tin nhắn bên kia đến rất nhanh.

Anh đoán xem em đang ở đâu.

Mình đứng dựa vào tường hành lang.

Ở huyện.

Sai.

Trên xe về Thái Nguyên?

Cũng sai.

Mình nhíu mày.

Thế ở đâu?


Không thấy trả lời.

Mình đang định cất điện thoại thì nghe phía sau có tiếng con gái.

— Anh đoán dở thật đấy.

Mình quay phắt lại.

Diệu đang đứng cách mình không xa.

Bên cạnh em là Hương.

Diệu vẫn đeo chiếc túi trên vai, chắc vừa về chưa được bao lâu. Mái tóc hơi rối vì đi đường, nhưng khuôn mặt thì cười rất tươi.

Mình đứng nhìn vài giây.

— Sao về mà không nói anh?

Diệu đi lại.

— Nói trước thì còn gì vui.

— Em vừa từ huyện về à?

— Vâng.

— Không về nghỉ mà chạy lên đây làm gì?

Em nhìn mình.

— Nhớ anh.

Hương đứng cạnh lập tức thở dài.

— Tôi biết ngay mà.

Diệu quay sang.

— Sao?

— Lúc ở dưới cứ giục tôi nhanh lên. Tôi tưởng có chuyện gì.

— Thì chuyện quan trọng mà.

Hương nhìn mình rồi nhìn Diệu.

— Ừ. Quan trọng lắm.

Mình bật cười.

Diệu lại gần thêm một bước, khẽ kéo tay áo blouse của mình.

— Anh không nhớ em à?

— Không.

Mặt em lập tức xị xuống.

Mình cố nhịn cười.

— Không nhớ mới lạ.

Diệu đánh nhẹ vào tay mình.

— Đáng ghét.

— Ai bảo hỏi.

— Em đi cả quãng đường về mà anh còn trêu em.

— Thế mệt không?

Diệu gật đầu.

— Mệt.

Mình nhìn đôi mắt em.

— Thế sao không về phòng nghỉ trước?

— Vì em muốn gặp anh trước.

Câu ấy làm mình im mất một nhịp.

Hương đứng bên cạnh lắc đầu.

— Hai người cứ nói tiếp nhé. Tôi vào trước.

Diệu bật cười, rồi nhìn mình.

— Anh.

— Ừ?

— Thấy anh xong tự nhiên em hết mệt rồi.

Mình đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió làm rối bên thái dương em.

— Lần sau về thì nghỉ trước đã.

— Không thích.

— Sao?

— Nhớ thì phải gặp.

— Cứng đầu.

Diệu cười.

— Anh chiều nên em mới thế.

— Lại tại anh?

— Vâng.

— Hay thật.

Em nhìn mình, đôi mắt vẫn cong cong.

— Người yêu để làm gì.

Mình chưa kịp đáp thì Hương từ trong phòng bệnh ló đầu ra.

— Hai người định đứng ngoài này đến chiều à?

Diệu bật cười.

— Vào thôi anh.


Y đang ngồi trên giường.

Khi nhìn thấy Diệu bước vào cùng mình, ánh mắt Y khựng lại một thoáng.

Rất nhanh.

Nếu không để ý, có lẽ mình cũng chẳng nhận ra.

Nhưng rồi Y cười.

Diệu là người bước tới trước.

— Chị đỡ nhiều chưa?

Y gật đầu.

— Đỡ rồi em.

— Em nghe anh M nói chắc chị sắp được về rồi.

Y liếc sang mình.

— Anh ấy kể em nghe à?

Diệu cũng nhìn mình.

— Ngày nào em chẳng hỏi.

Mình chen vào:

— Có ngày nào đâu.

Diệu quay phắt sang.

— Anh nói lại xem?

— M nói có ngày nào em không hỏi đâu.

— Thế còn được.

Y bật cười.

— Anh sợ em thế à?

Mình nhìn Y.

— Y đừng hùa vào.

Diệu đứng cạnh lập tức nói:

— Chị cứ hùa đi.

— Này.

— Sao anh?

Diệu cười rất ngọt.

— Hai người gặp nhau là bắt nạt M à?

Y lắc đầu.

— Em đâu dám bắt nạt anh.

— Y mà không dám?

— Em ngoan thế này.

Mình nhìn Y từ đầu đến chân.

— M chưa thấy chỗ nào.

Y bĩu môi.

Diệu cười.

Không khí mình từng lo sẽ ngượng ngập cuối cùng lại nhẹ hơn nhiều.

Không có ánh mắt dò xét.

Không có câu hỏi khó chịu.

Không ai cố tình nhắc đến những chuyện vốn chẳng cần phải nói ra.

Diệu biết Y là ai.

Y cũng biết Diệu là ai.

Thế là đủ.

Dương đúng lúc ấy từ ngoài đi vào.

Nó nhìn một vòng rồi huýt sáo.

— Đông đủ thế. Họp lớp à?

Hương nói:

— Thiếu mỗi anh thôi.

Dương nhìn Y.

— Hôm nay đi được chưa?

Y gật đầu.

— Đi đâu?

— Về trọ ăn cơm.

Y quay sang mình.

— Được không anh?

— Hỏi bác sĩ đi.

— Anh cũng học bác sĩ mà.

— Học thôi, chưa phải bác sĩ.

Dương vỗ vai mình.

— Khiêm tốn giả tạo.

Mình gạt tay nó ra.

— Mày im.

Dương quay sang Y.

— Đi được. Tớ bảo lãnh.

Mình nhìn nó.

— Mày lấy tư cách gì?

— Đầu bếp trưởng tối nay.

Hương lập tức quay sang.

— Anh nấu à?

— Ừ.

Hương im hai giây.

— Y ở lại viện đi.

Cả phòng phá lên cười.

Dương trừng mắt.

— Ý gì?

Y ôm bụng cười.

— Tớ đang cân nhắc.

— Này!

Mình vỗ vai Dương.

— Thôi. Để người bệnh sống thêm mấy hôm.

Tiếng cười lại vang lên.

Một cô điều dưỡng đi ngang cửa nhìn vào.

Cả đám lập tức im.

Đợi chị ấy đi khuất, năm đứa nhìn nhau rồi lại cười tiếp.


Chiều hôm ấy, sau khi những việc cần làm bên viện ổn thỏa, Y được ra ngoài một lúc.

Cả nhóm kéo nhau về xóm trọ.

Cái sân quen thuộc vẫn như mọi ngày.

Mấy chiếc xe dựng sát chân cầu thang.

Tiếng xoong nồi từ phòng ai đó vọng ra.

Quần áo phơi trên dây lay nhẹ theo gió.

Mình với Dương vẫn ở căn phòng trên tầng hai.

Hương ở phòng riêng phía dưới.

Còn Diệu bây giờ chỉ là khách của cái xóm trọ mà trước đây em từng quá quen thuộc.

Mình nhận ra điều ấy khi vừa bước vào sân.

Diệu đứng yên một lúc.

Ánh mắt em lướt qua cầu thang, qua khoảng sân, qua dãy phòng.

Mình nhìn em.

— Sao thế?

Diệu lắc đầu.

— Không sao.

— Nhớ à?

Em nhìn mình rồi cười.

— Một chút.

Mình cũng chẳng hỏi thêm.

Có những nơi dù mình đã rời khỏi rồi, chỉ cần quay lại vẫn có thể khiến một quãng thời gian cũ ùa về rất nhanh.

Hương mở cửa phòng, đặt đồ vào trong.

Mình với Dương lên tầng hai thay quần áo.

Lúc đi xuống, Y vẫn đang đứng ngoài sân nhìn lên.

— Sao thế?

Y ngẩng đầu.

— Phòng anh vẫn trên kia à?

— Ừ.

— Vẫn ở với Dương?

— Chứ M ở với ai?

Y cười.

— Em hỏi thôi.

— Có gì lạ đâu.

— Không lạ.

Y nhìn lên lần nữa.

— Chỉ là lâu rồi.

Mình gật đầu.

— Ừ. Lâu thật.

Y quay sang nhìn mình.

— Anh vẫn chẳng thay đổi mấy.

— Có chứ.

— Chỗ nào?

— Già hơn.

Y bật cười.

— Anh mà già thì em là gì?

— Y tự nhận đi.

— Em vẫn trẻ.

— Thế M cũng trẻ.

Y nghiêng đầu.

— Anh bắt chước em à?

— Ai thèm.

Y cười rồi nói rất nhẹ:

— Nhưng có vài thứ ở anh đúng là chẳng thay đổi.

— Ví dụ?

Y nhìn mình.

— Em nhớ thôi.

Mình hơi khựng lại.

Y dường như cũng nhận ra câu ấy khiến không khí chậm đi nên cúi xuống chỉnh quai túi.

Đúng lúc đó Diệu từ phía Hương bước ra.

— Anh!

Mình quay lại.

— Gì em?

— Đi mua đồ ăn.

— Dương đi.

Trên tầng hai vang xuống tiếng Dương.

— Tao không đi!

Mình ngẩng lên.

— Mày làm gì đấy?

— Tao chuẩn bị tinh thần nấu ăn.

Hương đứng dưới sân nói vọng lên:

— Anh cứ ở trên đấy luôn cũng được.

— Hương!

Diệu cười đến dựa vào vai mình.

Cuối cùng bốn đứa mình, Diệu, Hương và Y ra ngoài mua đồ.

Dương ở lại trọ.

Theo lời nó là chuẩn bị bếp.

Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, khả năng cao là nằm nghịch điện thoại.


Ra khỏi xóm trọ một đoạn, Diệu đi chậm lại để ngang với mình.

Hương và Y đang đi phía trước.

Mình vừa định hỏi em mệt không thì bàn tay Diệu đã luồn vào tay mình.

Mình nhìn xuống.

— Sao đấy?

— Sao là sao?

— Tự nhiên nắm tay.

Diệu ngước lên.

— Người yêu em, em không được nắm à?

— Được.

— Thế còn hỏi.

Mình siết nhẹ tay em.

Diệu cười.

Đi được thêm một đoạn, em ghé sát vào mình.

— Anh.

— Ừ?

— Chị Y xinh nhỉ.

Mình quay sang.

— Thế à?

Diệu nheo mắt.

— Anh trả lời thế thôi à?

— Chứ anh phải trả lời sao?

— Không biết.

— Lại định gài anh?

— Em có gài đâu.

Mình nhìn em.

Diệu bật cười rồi dựa nhẹ đầu vào vai mình trong lúc bước.

— Em chỉ thấy chị ấy xinh thật.

— Ừ.

Diệu lập tức ngẩng lên.

— À.

Mình bật cười.

— Em vừa bảo xinh mà.

— Nhưng anh không được đồng ý nhanh thế.

— Thế anh phải nói dối à?

Diệu bĩu môi.

— Không biết.

— Khó chiều thật.

— Anh chiều được mà.

— Ai nói?

— Em nói.

Mình đưa tay bóp nhẹ bàn tay em.

— Lại nghĩ linh tinh không?

Diệu lắc đầu.

— Không.

— Thật?

— Thật mà.

Em im một lúc.

Rồi giọng nhỏ hơn.

— Em biết anh thế nào.

Mình nhìn em.

— Biết gì?

Diệu nhìn thẳng phía trước.

— Biết người yêu em thương em.

Mình bật cười.

— Tự tin thế?

— Có cơ sở.

— Cơ sở đâu?

Diệu giơ bàn tay hai đứa đang nắm vào giữa.

— Đây.

Mình cười.

— Mỗi thế?

— Còn nhiều.

— Kể xem.

— Không.

— Sao không?

— Cho anh tự biết.

Mình lắc đầu.

Diệu lại ghé gần, nói nhỏ:

— Với cả em cũng thương anh nhiều.

Một câu rất nhẹ.

Không làm quá.

Nhưng đủ khiến mình bất giác siết tay em chặt hơn.

Diệu quay sang.

— Anh nắm đau.

Mình thả lỏng.

— Xin lỗi.

Em lập tức nắm chặt lại.

— Em có bảo buông đâu.

Mình nhìn em.

Diệu cười.

— Ngốc.

Mình cũng cười theo.


Bữa cơm hôm ấy cuối cùng vẫn do Hương làm chính.

Dương cương quyết không chịu thừa nhận.

— Món thịt này tao làm.

Hương đứng bên cạnh.

— Anh thái thịt.

— Thái thịt cũng là một công đoạn quan trọng.

— Hành em phi.

— Anh bật bếp.

— Gia vị em cho.

— Anh... lấy cái chảo.

Mình ngồi nhặt rau, nghe đến đấy thì ngẩng lên.

— Thế công lao của mày là bê dụng cụ à?

Dương chỉ tay vào mình.

— Mày không hiểu nghệ thuật nấu ăn thì im.

Diệu ngồi sát cạnh mình, đang nhặt mớ rau còn lại.

Em cúi xuống nhìn rổ rau trong tay mình rồi nhăn mặt.

— Anh nhặt thế này à?

— Thế này làm sao?

— Còn nguyên lá sâu này.

— Đâu?

Diệu nhặt lên.

— Đây.

Mình nhìn.

— Lá bé tí thế ai nhìn thấy.

— Ăn vào bụng thì nhìn thấy ngay.

— Trong bụng có mắt à?

Diệu quay sang nhìn mình.

— Anh đừng cãi.

— Anh đang giải thích.

— Không cần.

Mình thở dài.

— Người yêu gì mà khó tính.

Diệu cười rất tươi.

— Thế có yêu không?

— Không.

Em lập tức bỏ rau xuống.

— Anh nói lại.

Mình nhìn khuôn mặt em.

— Yêu.

Diệu nhướng mày.

— Ngoan.

Phía bên kia, Y đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ.

Y nhìn hai đứa mình rồi cười.

Mình quay sang.

— Y cười gì đấy?

— Em có cười gì đâu.

— Rõ ràng vừa cười.

— Em thấy hai người đáng yêu.

Diệu nghe thấy liền quay sang.

— Thật hả chị?

Y gật đầu.

— Ừ.

Diệu cười rồi quay lại nhìn mình.

— Nghe chưa?

— Nghe gì?

— Người ta khen mình đáng yêu.

— Khen em thôi.

— Hai người.

— Không có M.

Y chen vào:

— Có anh.

Mình chỉ sang Y.

— Y đừng tiếp tay cho em ấy.

Y cười.

— Em nói thật mà.

Dương từ bếp quay ra.

— Tao xin chúng mày. Có ai quan tâm đến nồi canh không?

Hương nhìn lại.

— Anh đứng cạnh nồi canh mà.

— Anh đang bận.

— Bận nghe chuyện người ta yêu nhau à?

Cả đám lại cười.


Y được giao nhiệm vụ nhẹ nhất.

Ngồi.

Nhưng Y không chịu.

Một lúc sau đã đứng lên định bê đĩa thức ăn.

Mình thấy vậy liền giật lấy.

— Y ngồi xuống.

— Em khỏe rồi.

— Khỏe gì.

— Em đi được cả buổi rồi mà.

— Đi được không có nghĩa là bê đồ được.

Y nhìn mình.

— Anh cứ coi em như đồ dễ vỡ ấy.

— M không coi Y dễ vỡ.

— Thế sao cái gì cũng không cho làm?

— Vì Y vừa mới đỡ.

— Em bê mỗi cái đĩa thôi.

— Đưa đây.

Y giữ chặt.

— Không.

Mình nhìn Y.

Y cũng nhìn mình.

— Y.

— Anh.

— Đưa đây.

— Không.

— Ngoan.

Y im bặt.

Mình cũng khựng lại vì chẳng hiểu sao miệng lại nói ra chữ ấy.

Hai giây sau Y chậm rãi đưa cái đĩa cho mình.

Khóe môi Y cong lên.

— Anh vừa bảo em ngoan à?

— Không.

— Em nghe thấy.

— Nghe nhầm.

— Em không nhầm.

Mình quay đi.

Y ở phía sau vẫn cười.

— Anh M.

— Gì nữa?

— Em ngoan mà.

Mình chẳng thèm quay lại.

— Ừ, ngoan nhất rồi.

Giọng Y lập tức vui hẳn.

— Anh nhớ đấy nhé.

Mình lắc đầu.

Đúng lúc đi ngang qua Diệu, em nhìn mình bằng ánh mắt hơi tinh nghịch.

Mình hỏi:

— Gì?

Diệu lắc đầu.

— Không có gì.

— Sao nhìn anh thế?

Em cười.

— Em thấy anh chăm người bệnh tận tình quá thôi.

Mình nhướng mày.

— Ghen à?

Diệu bước lại gần, rất tự nhiên chỉnh cổ áo cho mình.

— Không.

— Thật không?

— Thật.

Em ngẩng lên.

— Vì em biết tối anh vẫn phải đưa em về.

Mình bật cười.

— Ghê đấy.

Diệu nói rất khẽ, chỉ đủ mình nghe.

— Với lại... anh là của em mà.

Mình nhìn em.

— Ai bảo thế?

Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.

— Anh muốn chết à?

— Đau.

— Đáng đời.

Mình giữ lấy bàn tay em.

— Rồi. Của em.

Lúc ấy em mới chịu cười.


Cuối cùng năm đứa ngồi quanh chiếc bàn thấp giữa căn phòng tầng dưới của Hương.

Không có món gì sang trọng.

Một đĩa thịt rang.

Rau luộc.

Một bát canh.

Mấy quả trứng mà Dương nhất quyết nhận công lao.

Nhưng bữa cơm đông vui đến lạ.

Dương kể chuyện trong khoa.

Hương bóc lại mấy vụ ngớ ngẩn hồi sinh viên.

Diệu kể chuyện thực tập ở huyện, chuyện sáng phải dậy sớm, chuyện có hôm đi cả ngày về chỉ muốn lăn ra ngủ.

Y kể vài chuyện bên Sư phạm.

Có lúc đang ăn, Dương bất ngờ hỏi:

— Y về Hà Giang rồi định làm gì?

Y hơi chậm lại.

— Chắc về nhà một thời gian.

— Không ở Thái Nguyên nữa à?

— Chắc không.

Mình đang gắp thức ăn cũng vô thức dừng lại.

Y nhìn sang mình một thoáng.

Rồi lại cúi xuống bát.

Diệu ngồi bên cạnh gắp một miếng thịt vào bát mình.

— Anh ăn đi.

Mình nhìn em.

— Anh tự gắp được mà.

— Em biết.

— Thế sao cứ gắp?

— Em thích.

— Anh béo lên bây giờ.

Diệu nhìn mình từ trên xuống dưới.

— Béo thêm chút cũng được.

— Để làm gì?

Em đáp rất tự nhiên.

— Ôm cho ấm.

Dương đang uống nước suýt sặc.

— Tao xin hai đứa.

Diệu đỏ mặt.

— Ai nói với anh đâu.

Hương cười.

— Nhưng cả phòng nghe thấy.

Y ngồi đối diện cũng bật cười.

Một lúc sau, Y gắp một miếng thức ăn đặt vào bát mình.

— Anh ăn đi.

Mình ngẩng lên.

— Y ăn đi.

— Em no rồi.

— Mới ăn được mấy miếng.

— Em không ăn nổi nữa.

— Thế để đấy.

Y lắc đầu.

— Anh ăn giúp em đi.

Diệu nhìn miếng thức ăn trong bát mình.

Mình cũng nhìn Diệu.

Trong đầu chỉ xuất hiện đúng một câu.

Chết rồi.

Nhưng Diệu chẳng nói gì.

Em cầm đũa, gắp một miếng khác bỏ vào bát Y.

— Chị ăn thêm đi.

Y hơi bất ngờ.

Diệu cười.

— Anh ấy ăn khỏe lắm, không cần chị nhường đâu.

Y nhìn Diệu vài giây rồi cũng cười.

— Thế à?

— Vâng. Em nuôi mãi chưa béo được.

Mình đặt đũa xuống.

— Khoan đã.

Cả hai quay sang.

— Sao anh?

— Sao?

Mình nhìn từng người.

— Hai người đang coi M là cái gì?

Y chống cằm.

— Người cần nuôi.

Diệu gật đầu.

— Em đồng ý.

Dương lập tức giơ tay.

— Tao cũng đồng ý.

— Mày im.

Hương bật cười.

Mình cũng không nhịn được.

Một bữa cơm rất bình thường.

Một cái bàn nhỏ.

Năm đứa sinh viên.

Chẳng có gì đáng để ghi nhớ nếu nhìn từ bên ngoài.

Nhưng khi ngồi ở đó, mình bỗng có cảm giác muốn thời gian đi chậm lại một chút.

Dương.

Hương.

Diệu.

Y.

Những người xuất hiện trong đời mình ở những khoảng thời gian khác nhau.

Có người đi cùng mình gần như suốt quãng đại học.

Có người từng rời xa.

Có người tưởng đã mất hút khỏi cuộc sống rồi lại bất ngờ xuất hiện.

Vậy mà hôm ấy tất cả lại cùng ngồi quanh một mâm cơm trong căn phòng nhỏ ở xóm trọ.

Mình không nghĩ nhiều hơn.

Chỉ thấy vui.

Và hơi tiếc.

Vì những ngày như thế chắc chẳng còn nhiều.


Ăn xong, Dương bất ngờ đứng dậy.

— Chụp ảnh đi.

Hương nhìn nó.

— Tự nhiên?

— Hiếm khi đủ mặt.

Nó quay sang Y.

— Với cả Y sắp về rồi.

Không khí trên bàn chậm đi một chút.

Y mỉm cười.

— Ừ.

Diệu đứng dậy trước.

— Chụp đi chị.

Dương kê điện thoại lên một chỗ, đặt hẹn giờ rồi chạy vào.

Năm đứa đứng chen nhau ngoài sân.

Dương và Hương một bên.

Mình đứng giữa.

Diệu sát bên phải.

Y đứng phía còn lại.

Điện thoại bắt đầu đếm.

Ba.

Hai.

Một.

Ngay trước lúc máy chụp, Diệu bất ngờ nghiêng đầu tựa lên vai mình.

Mình theo phản xạ quay sang nhìn em.

Tách.

Dương chạy lại cầm máy.

— Ôi thằng này!

— Sao?

— Chụp ảnh mà mày nhìn đâu thế?

Mình cúi xuống.

Cả bốn người đều nhìn vào máy.

Chỉ có mình đang quay sang nhìn Diệu.

Diệu nhìn tấm ảnh rồi cười.

— Em thấy đẹp mà.

— Mặt anh có nhìn máy đâu.

— Nhưng anh đang nhìn em.

— Thì sao?

Diệu ngước lên.

— Thì em thích.

Mình bật cười.

Y đứng bên cạnh cũng nhìn tấm ảnh khá lâu.

Sau đó Y nói:

— Em cũng thấy đẹp.

Mình quay sang.

Y đang cười.

Một nụ cười nhẹ.

Rất bình thường.

Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại nhìn Y thêm một chút.


Tối xuống, mình lấy chiếc Dream đỏ ra.

Diệu đứng ngoài sân chờ.

Em phải trở về phòng trọ của mình bên khu Đại học Kinh tế. Sáng hôm sau hoặc sau cuối tuần, em lại phải quay lại huyện tiếp tục đợt thực tập.

Mình đưa cho em chiếc mũ bảo hiểm.

— Đội vào.

Diệu nhận lấy.

— Anh đưa em về thật à?

Mình nhìn em.

— Không thì cho em đi bộ à?

— Em tưởng anh mệt.

— Mệt vẫn đưa được người yêu về.

Diệu cười.

— Thích thế.

Mình ngồi lên xe.

— Lên đi cô nương.

Diệu ngồi phía sau.

Chiếc Dream nổ máy.

Vừa ra khỏi xóm trọ được một đoạn, mình cảm nhận hai tay em vòng qua eo.

Ban đầu chỉ nhẹ thôi.

Rồi chặt hơn một chút.

Mình nói:

— Ôm gì chặt thế?

Giọng Diệu vang phía sau.

— Lâu rồi em mới ngồi sau xe anh mà.

Mình cười.

— Nhớ xe à?

— Nhớ.

— Thế là nhớ xe chứ có nhớ anh đâu.

Diệu tựa cằm lên vai mình.

— Nhớ cả.

— Cả là thế nào?

— Nhớ xe.

— Ừ.

— Nhớ đường.

— Ừ.

— Nhớ người lái.

Mình bật cười.

— Người lái xếp cuối à?

— Nhưng quan trọng nhất.

— Nịnh.

Diệu ôm mình chặt hơn.

— Thật mà.

Gió tối thổi qua.

Những ngọn đèn hai bên đường cứ nối nhau trôi về phía sau.

Thái Nguyên lúc ấy chẳng phải thành phố quá lớn.

Những con đường mình chạy qua không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà hôm ấy, có Diệu ngồi sau lưng, mình lại thấy quãng đường về phía Đại học Kinh tế dường như ngắn hơn bình thường.

Một lúc sau Diệu gọi.

— Anh.

— Ừ?

— Đi chậm thôi.

— Buồn ngủ à?

— Không.

— Thế sao?

Diệu im một lát.

— Em muốn ngồi thế này thêm một lúc.

Tay mình đang giữ ga tự nhiên nhẹ xuống.

Chiếc xe chậm hơn.

Mình không nói gì.

Diệu cũng không.

Chỉ có hai tay em vẫn vòng quanh eo mình.


Đến gần khu trọ bên Đại học Kinh tế, mình dừng xe.

Diệu bước xuống nhưng chưa đi ngay.

Em tháo mũ bảo hiểm đưa cho mình.

— Anh.

— Ừ?

— Mai em lại phải đi rồi.

— Biết.

— Anh có buồn không?

— Không.

Diệu nhìn mình.

— Anh nói lại xem.

Mình cười.

— Có.

— Bao nhiêu?

— Một tí.

Mặt em xị xuống.

— Một tí thôi à?

— Nhiều.

— Nhiều là bao nhiêu?

— Em hỏi khó thế.

Diệu bước lại gần.

— Em muốn nghe.

Mình nhìn em.

— Thì nhớ.

— Nhớ bao nhiêu?

— Nhớ nhiều.

Lúc ấy em mới cười.

— Thế còn được.

Mình đưa tay xoa nhẹ đầu em.

— Trẻ con.

— Em trẻ hơn anh mà.

— Lại lấy lý do.

— Được quyền.

Mình cười.

Diệu im một chút.

Rồi bỗng hỏi:

— Chị Y sắp về thật hả anh?

Mình gật đầu.

— Chắc vài hôm nữa.

— Về Hà Giang luôn?

— Chắc thế.

Diệu khẽ “ừ”.

Mình nhìn em.

— Sao thế?

— Không sao.

— Nghĩ gì đấy?

— Em chỉ nghĩ...

Diệu ngập ngừng.

— Chắc chị ấy buồn.

Mình không đáp ngay.

— Sao em nghĩ thế?

— Em không biết.

Diệu lắc đầu.

— Cảm giác thôi.

Mình chống một chân xuống đường, nhìn em.

Một lúc sau Diệu hỏi:

— Anh có buồn không?

— Có một chút.

Em nhìn mình.

— Vì chị ấy về?

— Ừ.

— Anh không sợ em ghen à?

Mình cười.

— Anh đang chờ em ghen đây.

Diệu đánh nhẹ vào tay mình.

— Đáng ghét.

— Thế có không?

Em lắc đầu.

— Không.

— Thật?

— Thật.

Diệu bước tới gần hơn.

— Em biết chị ấy thương anh.

Mình im.

Đó không phải chuyện cần phải giả vờ không hiểu.

Diệu nhìn mình.

— Nhưng em cũng biết anh thương ai.

Ánh mắt em lúc ấy bình yên lạ.

Không phải ánh mắt của Diệu ngày trước.

Không phải ánh mắt từng khiến mình có cảm giác chỉ cần điện thoại không bắt máy là mọi chuyện có thể biến thành một trận cãi nhau.

Chúng mình đã từng yêu nhau theo một cách rất mệt.

Từng giữ nhau quá chặt.

Từng làm nhau đau.

Từng buông tay thật.

Rồi lại mất rất nhiều thời gian mới có thể đứng cạnh nhau như bây giờ.

Diệu đưa tay nắm lấy tay mình.

— Anh chăm chị ấy tử tế những ngày cuối nhé.

Mình nhìn em.

— Em nói thật à?

— Vâng.

— Không sợ à?

— Sợ gì?

— Anh với Y...

Diệu ngắt lời.

— Em tin anh.

Mình im.

Chỉ bốn chữ.

Nhưng nghe từ Diệu ở thời điểm ấy lại nặng hơn rất nhiều câu yêu thương.

Mình siết tay em.

— Cảm ơn em.

Diệu lập tức nhăn mặt.

— Sao lại cảm ơn?

— Vì tin anh.

— Người yêu em mà em không tin thì em yêu làm gì.

Mình bật cười.

— Lý luận hay nhỉ.

— Đúng mà.

Em nhìn mình một lúc.

Rồi nhẹ giọng hơn.

— Với lại...

— Sao?

— Em biết anh không làm em buồn đâu.

Mình đưa tay vuốt tóc em.

— Tự tin thế?

Diệu lắc đầu.

— Không phải tự tin.

— Thế là gì?

Em cười.

— Là tin người yêu.

Mình nhìn em vài giây.

— Diệu.

— Dạ?

— Anh yêu em.

Em khựng lại.

Rồi nụ cười hiện lên rất chậm.

— Tự nhiên thế?

— Không thích à?

— Thích.

— Thế còn hỏi.

Diệu tiến thêm nửa bước.

— Anh nói lại đi.

— Không.

— Anh.

— Gì?

— Nói lại.

Mình cố tình nhìn sang chỗ khác.

— Quên rồi.

Diệu véo vào tay mình.

— Anh!

Mình bật cười.

— Rồi, rồi.

Mình nhìn em.

— Anh yêu em.

Diệu cắn môi để giấu nụ cười.

— Em cũng yêu anh.

— Biết rồi.

— Sao anh biết?

— Em nói suốt.

— Thế em không nói nữa.

— Không được.

Diệu bật cười.

— Anh khó chiều thật.

— Học từ em đấy.

Em đứng nhìn mình một lúc rồi nói nhỏ.

— Em vào nhé.

— Ừ.

Đi được hai bước, Diệu lại quay lại.

— Anh.

— Lại gì nữa?

— Về đến trọ nhắn em.

— Biết rồi.

— Đi chậm thôi.

— Biết rồi.

— Đừng thức khuya.

— Biết rồi.

— Với cả...

Mình bật cười.

— Còn gì nữa?

Diệu nhìn mình.

— Nhớ em.

Mình chống tay lên tay lái.

— Cái đấy không cần dặn.

— Thật không?

— Thật.

Em cười.

— Ngoan.

— Lại ngoan.

Diệu quay người chạy vào.

Đi được mấy bước, em vẫn quay đầu lại nhìn mình.

Mình vẫn đứng đó.

Đến khi Diệu khuất hẳn vào phía trong, mình mới nổ máy.

Chiếc Dream quay đầu trở lại con đường vừa đi.

Tự nhiên mình thấy lòng nhẹ.

Có lẽ sau tất cả, thứ thay đổi lớn nhất giữa hai đứa không phải là mình yêu em nhiều hơn hay em yêu mình nhiều hơn.

Mà là chúng mình bắt đầu biết cách tin nhau.

Không cần giữ chặt.

Không cần hỏi nhau từng phút đang ở đâu.

Chỉ cần biết rằng ở cuối một ngày dài, người kia vẫn là người mình muốn quay về.


Hôm sau mình lại vào khoa.

Y đang ngồi gấp quần áo.

Chiếc túi bên cạnh giường đã đầy hơn hôm trước.

Mình đứng ở cửa nhìn một lúc.

— Chuẩn bị chạy trốn à?

Y ngẩng lên.

Thấy mình, Y cười.

— Vâng.

— Đi đâu?

— Về nhà.

Mình bước vào.

— Nhanh thế.

Y dừng tay.

— Anh không muốn em về à?

Mình kéo ghế lại ngồi.

— M đâu nói thế.

— Nhưng mặt anh nói.

— Mặt M nói gì?

Y nhìn mình rất chăm chú.

— Nói là anh tiếc.

Mình cười.

— Y biết đọc suy nghĩ à?

— Không.

Y đặt chiếc áo xuống.

— Em chỉ nhìn anh thôi.

Mình im.

Y cũng im.

Bên ngoài hành lang có tiếng bánh xe đẩy lăn qua.

Một điều dưỡng gọi tên bệnh nhân.

Mùi thuốc sát khuẩn quen thuộc vẫn quanh quẩn.

Mọi thứ chẳng khác những ngày trước.

Chỉ là túi đồ bên cạnh giường Y đã được xếp gần xong.

Mình nhìn sang.

— Bao giờ về?

— Chắc sớm thôi.

— Về Hà Giang luôn?

— Vâng.

— Không ở Thái Nguyên thêm à?

Y nhìn mình.

— Anh muốn em ở lại sao?

Mình thở ra.

— Sao hôm nay Y cứ hỏi khó M thế?

— Vì em sắp về rồi.

— Sắp về thì được quyền bắt nạt M à?

Y gật đầu.

— Vâng.

— Ai cho?

— Em tự cho.

Mình bật cười.

— Ghê nhỉ.

Y cũng cười.

Nhưng nụ cười ấy không kéo dài lâu.

Một lúc sau Y nói:

— Anh.

— Ừ?

— Em về rồi... anh có nhớ em không?

Mình nhìn Y.

Lần này Y không né mắt.

Mình không muốn trả lời bằng một câu trêu.

— Có.

Y chớp mắt.

— Thật à?

— Thật.

— Bao nhiêu?

Mình bật cười.

— Sao hôm nay ai cũng hỏi M câu này thế nhỉ?

Y hơi nghiêng đầu.

— Còn ai hỏi anh?

— Không nói.

— Diệu à?

Mình không trả lời.

Y cười khẽ.

— Em đoán đúng rồi.

Mình nhìn Y.

— Y hỏi thì M trả lời rồi đấy.

Y cúi xuống vuốt phẳng chiếc áo trên đùi.

— Vâng.

Rồi rất nhỏ:

— Thế là em vui rồi.

Mình nhìn Y.

Có những câu mình biết không nên hỏi tiếp.

Nên mình không hỏi.

Hai đứa ngồi nói chuyện thêm khá lâu.

Chuyện Hà Giang.

Chuyện trường của Y.

Chuyện học hành.

Chuyện những năm trước.

Những chuyện chẳng có đầu chẳng có cuối.

Có lúc Y cười.

Có lúc Y im lặng nhìn ra cửa sổ.

Mình không biết Y đang nghĩ gì.

Và mình cũng không tự đoán.

Đến lúc phải đi, mình đứng dậy.

— M đi đây.

Y gật đầu.

— Vâng.

Mình bước ra cửa.

— Anh M.

Mình quay lại.

— Gì?

Y ngồi trên giường nhìn mình.

Rất lâu.

— Y?

Y chớp mắt rồi cười.

— Không có gì.

— Khó hiểu thế.

— Anh đi đi.

Mình quay người.

Đi được hai bước.

— Anh.

Mình quay lại lần nữa.

— Lại gì nữa?

Y cắn nhẹ môi.

Ánh nắng cuối chiều từ cửa sổ chiếu vào một bên khuôn mặt.

Lần này Y không cười ngay.

— Mai anh vẫn vào chứ?

— M đi viện thì tất nhiên vào.

Y lắc đầu.

— Không phải kiểu đó.

Mình đứng yên.

Y nhìn mình.

— Ý em là... mai anh vẫn đến gặp em chứ?

Mình không trêu nữa.

— Ừ.

— Anh hứa nhé.

— Ừ, M hứa.

Y lúc ấy mới cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

— Em đợi.

Mình bước ra hành lang.

Đi được khá xa rồi, câu nói ấy vẫn còn ở trong đầu.

Em đợi.

Ngày Y về Hà Giang đã gần lắm rồi.

Có lẽ chỉ còn tính bằng vài ngày.

Và lúc ấy mình vẫn chưa biết trước khi rời Thái Nguyên, Y còn muốn nói với mình một điều.

Một điều mà Y đã giữ lại suốt từ ngày gặp lại.

Và cũng là điều sẽ khiến ngày sau đó trở thành một trong những ngày mình nhớ rất lâu về sau.

 

letung45

Yếu sinh lý
1 góc nhìn từ người đi qua dịch. Thế là lại chia tay em D lý do là em y ak. Kể ra đến được vs em D thì vui nhỉ, hợp rồi lại tan chắc cảm giác đó ko dễ chịu hơn lần đầu chia ly nhỉ bác sĩ
 

TaoKýNgựcFan2k7

Yếu sinh lý
Chương 227 — Một bữa cơm trước ngày xa

Mấy ngày cuối Y nằm viện trôi qua nhẹ hơn những ngày đầu rất nhiều.

Sức khỏe của Y đã khá lên thấy rõ. Mỗi sáng mình vào khoa, cảnh đầu tiên không còn là Y nằm co người trên giường, mặt nhợt đi vì đau nữa. Có hôm Y đã tự ngồi dậy, tự đi lại quanh phòng, thậm chí còn đứng ở cửa nhìn ra hành lang như thể chỉ cần bác sĩ gật đầu một cái là Y có thể xách túi về Hà Giang ngay lập tức.

Sáng hôm ấy cũng vậy.

Mình vừa đi qua cửa phòng bệnh thì nghe tiếng gọi quen thuộc phía sau.

— Anh M.

Mình quay lại.

Y đang ngồi bên mép giường, tóc buộc gọn sau gáy. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt là một túi bánh với hộp sữa.

— Gì đấy?

Y chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.

— Anh ngồi đây một tí đi.

— M đang đi buồng.

— Em biết.

— Biết mà còn gọi?

Y hơi bĩu môi.

— Thì em có bảo anh ngồi cả ngày đâu. Một tí thôi.

Mình nhìn quanh.

Mấy giường bên cạnh cũng chẳng có chuyện gì cần mình xử lý ngay, nên cuối cùng kéo chiếc ghế nhựa lại.

— Rồi. Có chuyện gì?

Y chìa cái bánh về phía mình.

— Ăn không?

— Không.

— Em mời đấy.

— Y ăn đi.

— Em không muốn ăn một mình.

Mình bật cười.

— Y bao nhiêu tuổi rồi?

— Bằng tuổi anh.

— Thế mà ăn cũng cần có người ngồi cùng à?

Y nhìn mình, khóe mắt cong lên.

— Với người khác thì không.

— Còn với M?

— Cần.

Y nói rất tự nhiên.

Tự nhiên đến mức người ngượng lại thành mình.

Mình nhìn Y một lúc rồi đưa tay lấy một cái bánh.

— Được chưa?

Y cười ngay.

— Ngoan.

— Này.

— Dạ?

— Đừng có được nước lấn tới.

— Em khen anh mà.

— M không cần.

— Nhưng em thích khen.

Mình lắc đầu.

Y cúi xuống bóc bánh, vẻ mặt vui đến mức chẳng giống một người mới mấy hôm trước còn khiến cả khoa phải để ý vì đau bụng.

Nhìn Y như vậy, trong lòng mình cũng nhẹ đi.

Chỉ là đâu đó vẫn có một cảm giác hơi lạ.

Y sắp xuất viện.

Điều đó có nghĩa là những buổi sáng mình bước vào khoa rồi nhìn thấy Y ở đây cũng sắp hết.

Mình biết điều ấy.

Y chắc chắn cũng biết.

Nhưng hai đứa đều chẳng nhắc đến.



Gần trưa, điện thoại trong túi áo blouse rung lên.

Mình vừa bước ra khỏi phòng bệnh thì lấy ra xem.

Diệu.

Anh đang ở viện à?

Mình trả lời.

Ừ. Sao thế em?


Tin nhắn bên kia đến rất nhanh.

Anh đoán xem em đang ở đâu.

Mình đứng dựa vào tường hành lang.

Ở huyện.

Sai.

Trên xe về Thái Nguyên?

Cũng sai.

Mình nhíu mày.

Thế ở đâu?


Không thấy trả lời.

Mình đang định cất điện thoại thì nghe phía sau có tiếng con gái.

— Anh đoán dở thật đấy.

Mình quay phắt lại.

Diệu đang đứng cách mình không xa.

Bên cạnh em là Hương.

Diệu vẫn đeo chiếc túi trên vai, chắc vừa về chưa được bao lâu. Mái tóc hơi rối vì đi đường, nhưng khuôn mặt thì cười rất tươi.

Mình đứng nhìn vài giây.

— Sao về mà không nói anh?

Diệu đi lại.

— Nói trước thì còn gì vui.

— Em vừa từ huyện về à?

— Vâng.

— Không về nghỉ mà chạy lên đây làm gì?

Em nhìn mình.

— Nhớ anh.

Hương đứng cạnh lập tức thở dài.

— Tôi biết ngay mà.

Diệu quay sang.

— Sao?

— Lúc ở dưới cứ giục tôi nhanh lên. Tôi tưởng có chuyện gì.

— Thì chuyện quan trọng mà.

Hương nhìn mình rồi nhìn Diệu.

— Ừ. Quan trọng lắm.

Mình bật cười.

Diệu lại gần thêm một bước, khẽ kéo tay áo blouse của mình.

— Anh không nhớ em à?

— Không.

Mặt em lập tức xị xuống.

Mình cố nhịn cười.

— Không nhớ mới lạ.

Diệu đánh nhẹ vào tay mình.

— Đáng ghét.

— Ai bảo hỏi.

— Em đi cả quãng đường về mà anh còn trêu em.

— Thế mệt không?

Diệu gật đầu.

— Mệt.

Mình nhìn đôi mắt em.

— Thế sao không về phòng nghỉ trước?

— Vì em muốn gặp anh trước.

Câu ấy làm mình im mất một nhịp.

Hương đứng bên cạnh lắc đầu.

— Hai người cứ nói tiếp nhé. Tôi vào trước.

Diệu bật cười, rồi nhìn mình.

— Anh.

— Ừ?

— Thấy anh xong tự nhiên em hết mệt rồi.

Mình đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió làm rối bên thái dương em.

— Lần sau về thì nghỉ trước đã.

— Không thích.

— Sao?

— Nhớ thì phải gặp.

— Cứng đầu.

Diệu cười.

— Anh chiều nên em mới thế.

— Lại tại anh?

— Vâng.

— Hay thật.

Em nhìn mình, đôi mắt vẫn cong cong.

— Người yêu để làm gì.

Mình chưa kịp đáp thì Hương từ trong phòng bệnh ló đầu ra.

— Hai người định đứng ngoài này đến chiều à?

Diệu bật cười.

— Vào thôi anh.



Y đang ngồi trên giường.

Khi nhìn thấy Diệu bước vào cùng mình, ánh mắt Y khựng lại một thoáng.

Rất nhanh.

Nếu không để ý, có lẽ mình cũng chẳng nhận ra.

Nhưng rồi Y cười.

Diệu là người bước tới trước.

— Chị đỡ nhiều chưa?

Y gật đầu.

— Đỡ rồi em.

— Em nghe anh M nói chắc chị sắp được về rồi.

Y liếc sang mình.

— Anh ấy kể em nghe à?

Diệu cũng nhìn mình.

— Ngày nào em chẳng hỏi.

Mình chen vào:

— Có ngày nào đâu.

Diệu quay phắt sang.

— Anh nói lại xem?

— M nói có ngày nào em không hỏi đâu.

— Thế còn được.

Y bật cười.

— Anh sợ em thế à?

Mình nhìn Y.

— Y đừng hùa vào.

Diệu đứng cạnh lập tức nói:

— Chị cứ hùa đi.

— Này.

— Sao anh?

Diệu cười rất ngọt.

— Hai người gặp nhau là bắt nạt M à?

Y lắc đầu.

— Em đâu dám bắt nạt anh.

— Y mà không dám?

— Em ngoan thế này.

Mình nhìn Y từ đầu đến chân.

— M chưa thấy chỗ nào.

Y bĩu môi.

Diệu cười.

Không khí mình từng lo sẽ ngượng ngập cuối cùng lại nhẹ hơn nhiều.

Không có ánh mắt dò xét.

Không có câu hỏi khó chịu.

Không ai cố tình nhắc đến những chuyện vốn chẳng cần phải nói ra.

Diệu biết Y là ai.

Y cũng biết Diệu là ai.

Thế là đủ.

Dương đúng lúc ấy từ ngoài đi vào.

Nó nhìn một vòng rồi huýt sáo.

— Đông đủ thế. Họp lớp à?

Hương nói:

— Thiếu mỗi anh thôi.

Dương nhìn Y.

— Hôm nay đi được chưa?

Y gật đầu.

— Đi đâu?

— Về trọ ăn cơm.

Y quay sang mình.

— Được không anh?

— Hỏi bác sĩ đi.

— Anh cũng học bác sĩ mà.

— Học thôi, chưa phải bác sĩ.

Dương vỗ vai mình.

— Khiêm tốn giả tạo.

Mình gạt tay nó ra.

— Mày im.

Dương quay sang Y.

— Đi được. Tớ bảo lãnh.

Mình nhìn nó.

— Mày lấy tư cách gì?

— Đầu bếp trưởng tối nay.

Hương lập tức quay sang.

— Anh nấu à?

— Ừ.

Hương im hai giây.

— Y ở lại viện đi.

Cả phòng phá lên cười.

Dương trừng mắt.

— Ý gì?

Y ôm bụng cười.

— Tớ đang cân nhắc.

— Này!

Mình vỗ vai Dương.

— Thôi. Để người bệnh sống thêm mấy hôm.

Tiếng cười lại vang lên.

Một cô điều dưỡng đi ngang cửa nhìn vào.

Cả đám lập tức im.

Đợi chị ấy đi khuất, năm đứa nhìn nhau rồi lại cười tiếp.



Chiều hôm ấy, sau khi những việc cần làm bên viện ổn thỏa, Y được ra ngoài một lúc.

Cả nhóm kéo nhau về xóm trọ.

Cái sân quen thuộc vẫn như mọi ngày.

Mấy chiếc xe dựng sát chân cầu thang.

Tiếng xoong nồi từ phòng ai đó vọng ra.

Quần áo phơi trên dây lay nhẹ theo gió.

Mình với Dương vẫn ở căn phòng trên tầng hai.

Hương ở phòng riêng phía dưới.

Còn Diệu bây giờ chỉ là khách của cái xóm trọ mà trước đây em từng quá quen thuộc.

Mình nhận ra điều ấy khi vừa bước vào sân.

Diệu đứng yên một lúc.

Ánh mắt em lướt qua cầu thang, qua khoảng sân, qua dãy phòng.

Mình nhìn em.

— Sao thế?

Diệu lắc đầu.

— Không sao.

— Nhớ à?

Em nhìn mình rồi cười.

— Một chút.

Mình cũng chẳng hỏi thêm.

Có những nơi dù mình đã rời khỏi rồi, chỉ cần quay lại vẫn có thể khiến một quãng thời gian cũ ùa về rất nhanh.

Hương mở cửa phòng, đặt đồ vào trong.

Mình với Dương lên tầng hai thay quần áo.

Lúc đi xuống, Y vẫn đang đứng ngoài sân nhìn lên.

— Sao thế?

Y ngẩng đầu.

— Phòng anh vẫn trên kia à?

— Ừ.

— Vẫn ở với Dương?

— Chứ M ở với ai?

Y cười.

— Em hỏi thôi.

— Có gì lạ đâu.

— Không lạ.

Y nhìn lên lần nữa.

— Chỉ là lâu rồi.

Mình gật đầu.

— Ừ. Lâu thật.

Y quay sang nhìn mình.

— Anh vẫn chẳng thay đổi mấy.

— Có chứ.

— Chỗ nào?

— Già hơn.

Y bật cười.

— Anh mà già thì em là gì?

— Y tự nhận đi.

— Em vẫn trẻ.

— Thế M cũng trẻ.

Y nghiêng đầu.

— Anh bắt chước em à?

— Ai thèm.

Y cười rồi nói rất nhẹ:

— Nhưng có vài thứ ở anh đúng là chẳng thay đổi.

— Ví dụ?

Y nhìn mình.

— Em nhớ thôi.

Mình hơi khựng lại.

Y dường như cũng nhận ra câu ấy khiến không khí chậm đi nên cúi xuống chỉnh quai túi.

Đúng lúc đó Diệu từ phía Hương bước ra.

— Anh!

Mình quay lại.

— Gì em?

— Đi mua đồ ăn.

— Dương đi.

Trên tầng hai vang xuống tiếng Dương.

— Tao không đi!

Mình ngẩng lên.

— Mày làm gì đấy?

— Tao chuẩn bị tinh thần nấu ăn.

Hương đứng dưới sân nói vọng lên:

— Anh cứ ở trên đấy luôn cũng được.

— Hương!

Diệu cười đến dựa vào vai mình.

Cuối cùng bốn đứa mình, Diệu, Hương và Y ra ngoài mua đồ.

Dương ở lại trọ.

Theo lời nó là chuẩn bị bếp.

Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, khả năng cao là nằm nghịch điện thoại.



Ra khỏi xóm trọ một đoạn, Diệu đi chậm lại để ngang với mình.

Hương và Y đang đi phía trước.

Mình vừa định hỏi em mệt không thì bàn tay Diệu đã luồn vào tay mình.

Mình nhìn xuống.

— Sao đấy?

— Sao là sao?

— Tự nhiên nắm tay.

Diệu ngước lên.

— Người yêu em, em không được nắm à?

— Được.

— Thế còn hỏi.

Mình siết nhẹ tay em.

Diệu cười.

Đi được thêm một đoạn, em ghé sát vào mình.

— Anh.

— Ừ?

— Chị Y xinh nhỉ.

Mình quay sang.

— Thế à?

Diệu nheo mắt.

— Anh trả lời thế thôi à?

— Chứ anh phải trả lời sao?

— Không biết.

— Lại định gài anh?

— Em có gài đâu.

Mình nhìn em.

Diệu bật cười rồi dựa nhẹ đầu vào vai mình trong lúc bước.

— Em chỉ thấy chị ấy xinh thật.

— Ừ.

Diệu lập tức ngẩng lên.

— À.

Mình bật cười.

— Em vừa bảo xinh mà.

— Nhưng anh không được đồng ý nhanh thế.

— Thế anh phải nói dối à?

Diệu bĩu môi.

— Không biết.

— Khó chiều thật.

— Anh chiều được mà.

— Ai nói?

— Em nói.

Mình đưa tay bóp nhẹ bàn tay em.

— Lại nghĩ linh tinh không?

Diệu lắc đầu.

— Không.

— Thật?

— Thật mà.

Em im một lúc.

Rồi giọng nhỏ hơn.

— Em biết anh thế nào.

Mình nhìn em.

— Biết gì?

Diệu nhìn thẳng phía trước.

— Biết người yêu em thương em.

Mình bật cười.

— Tự tin thế?

— Có cơ sở.

— Cơ sở đâu?

Diệu giơ bàn tay hai đứa đang nắm vào giữa.

— Đây.

Mình cười.

— Mỗi thế?

— Còn nhiều.

— Kể xem.

— Không.

— Sao không?

— Cho anh tự biết.

Mình lắc đầu.

Diệu lại ghé gần, nói nhỏ:

— Với cả em cũng thương anh nhiều.

Một câu rất nhẹ.

Không làm quá.

Nhưng đủ khiến mình bất giác siết tay em chặt hơn.

Diệu quay sang.

— Anh nắm đau.

Mình thả lỏng.

— Xin lỗi.

Em lập tức nắm chặt lại.

— Em có bảo buông đâu.

Mình nhìn em.

Diệu cười.

— Ngốc.

Mình cũng cười theo.



Bữa cơm hôm ấy cuối cùng vẫn do Hương làm chính.

Dương cương quyết không chịu thừa nhận.

— Món thịt này tao làm.

Hương đứng bên cạnh.

— Anh thái thịt.

— Thái thịt cũng là một công đoạn quan trọng.

— Hành em phi.

— Anh bật bếp.

— Gia vị em cho.

— Anh... lấy cái chảo.

Mình ngồi nhặt rau, nghe đến đấy thì ngẩng lên.

— Thế công lao của mày là bê dụng cụ à?

Dương chỉ tay vào mình.

— Mày không hiểu nghệ thuật nấu ăn thì im.

Diệu ngồi sát cạnh mình, đang nhặt mớ rau còn lại.

Em cúi xuống nhìn rổ rau trong tay mình rồi nhăn mặt.

— Anh nhặt thế này à?

— Thế này làm sao?

— Còn nguyên lá sâu này.

— Đâu?

Diệu nhặt lên.

— Đây.

Mình nhìn.

— Lá bé tí thế ai nhìn thấy.

— Ăn vào bụng thì nhìn thấy ngay.

— Trong bụng có mắt à?

Diệu quay sang nhìn mình.

— Anh đừng cãi.

— Anh đang giải thích.

— Không cần.

Mình thở dài.

— Người yêu gì mà khó tính.

Diệu cười rất tươi.

— Thế có yêu không?

— Không.

Em lập tức bỏ rau xuống.

— Anh nói lại.

Mình nhìn khuôn mặt em.

— Yêu.

Diệu nhướng mày.

— Ngoan.

Phía bên kia, Y đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ.

Y nhìn hai đứa mình rồi cười.

Mình quay sang.

— Y cười gì đấy?

— Em có cười gì đâu.

— Rõ ràng vừa cười.

— Em thấy hai người đáng yêu.

Diệu nghe thấy liền quay sang.

— Thật hả chị?

Y gật đầu.

— Ừ.

Diệu cười rồi quay lại nhìn mình.

— Nghe chưa?

— Nghe gì?

— Người ta khen mình đáng yêu.

— Khen em thôi.

— Hai người.

— Không có M.

Y chen vào:

— Có anh.

Mình chỉ sang Y.

— Y đừng tiếp tay cho em ấy.

Y cười.

— Em nói thật mà.

Dương từ bếp quay ra.

— Tao xin chúng mày. Có ai quan tâm đến nồi canh không?

Hương nhìn lại.

— Anh đứng cạnh nồi canh mà.

— Anh đang bận.

— Bận nghe chuyện người ta yêu nhau à?

Cả đám lại cười.



Y được giao nhiệm vụ nhẹ nhất.

Ngồi.

Nhưng Y không chịu.

Một lúc sau đã đứng lên định bê đĩa thức ăn.

Mình thấy vậy liền giật lấy.

— Y ngồi xuống.

— Em khỏe rồi.

— Khỏe gì.

— Em đi được cả buổi rồi mà.

— Đi được không có nghĩa là bê đồ được.

Y nhìn mình.

— Anh cứ coi em như đồ dễ vỡ ấy.

— M không coi Y dễ vỡ.

— Thế sao cái gì cũng không cho làm?

— Vì Y vừa mới đỡ.

— Em bê mỗi cái đĩa thôi.

— Đưa đây.

Y giữ chặt.

— Không.

Mình nhìn Y.

Y cũng nhìn mình.

— Y.

— Anh.

— Đưa đây.

— Không.

— Ngoan.

Y im bặt.

Mình cũng khựng lại vì chẳng hiểu sao miệng lại nói ra chữ ấy.

Hai giây sau Y chậm rãi đưa cái đĩa cho mình.

Khóe môi Y cong lên.

— Anh vừa bảo em ngoan à?

— Không.

— Em nghe thấy.

— Nghe nhầm.

— Em không nhầm.

Mình quay đi.

Y ở phía sau vẫn cười.

— Anh M.

— Gì nữa?

— Em ngoan mà.

Mình chẳng thèm quay lại.

— Ừ, ngoan nhất rồi.

Giọng Y lập tức vui hẳn.

— Anh nhớ đấy nhé.

Mình lắc đầu.

Đúng lúc đi ngang qua Diệu, em nhìn mình bằng ánh mắt hơi tinh nghịch.

Mình hỏi:

— Gì?

Diệu lắc đầu.

— Không có gì.

— Sao nhìn anh thế?

Em cười.

— Em thấy anh chăm người bệnh tận tình quá thôi.

Mình nhướng mày.

— Ghen à?

Diệu bước lại gần, rất tự nhiên chỉnh cổ áo cho mình.

— Không.

— Thật không?

— Thật.

Em ngẩng lên.

— Vì em biết tối anh vẫn phải đưa em về.

Mình bật cười.

— Ghê đấy.

Diệu nói rất khẽ, chỉ đủ mình nghe.

— Với lại... anh là của em mà.

Mình nhìn em.

— Ai bảo thế?

Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.

— Anh muốn chết à?

— Đau.

— Đáng đời.

Mình giữ lấy bàn tay em.

— Rồi. Của em.

Lúc ấy em mới chịu cười.



Cuối cùng năm đứa ngồi quanh chiếc bàn thấp giữa căn phòng tầng dưới của Hương.

Không có món gì sang trọng.

Một đĩa thịt rang.

Rau luộc.

Một bát canh.

Mấy quả trứng mà Dương nhất quyết nhận công lao.

Nhưng bữa cơm đông vui đến lạ.

Dương kể chuyện trong khoa.

Hương bóc lại mấy vụ ngớ ngẩn hồi sinh viên.

Diệu kể chuyện thực tập ở huyện, chuyện sáng phải dậy sớm, chuyện có hôm đi cả ngày về chỉ muốn lăn ra ngủ.

Y kể vài chuyện bên Sư phạm.

Có lúc đang ăn, Dương bất ngờ hỏi:

— Y về Hà Giang rồi định làm gì?

Y hơi chậm lại.

— Chắc về nhà một thời gian.

— Không ở Thái Nguyên nữa à?

— Chắc không.

Mình đang gắp thức ăn cũng vô thức dừng lại.

Y nhìn sang mình một thoáng.

Rồi lại cúi xuống bát.

Diệu ngồi bên cạnh gắp một miếng thịt vào bát mình.

— Anh ăn đi.

Mình nhìn em.

— Anh tự gắp được mà.

— Em biết.

— Thế sao cứ gắp?

— Em thích.

— Anh béo lên bây giờ.

Diệu nhìn mình từ trên xuống dưới.

— Béo thêm chút cũng được.

— Để làm gì?

Em đáp rất tự nhiên.

— Ôm cho ấm.

Dương đang uống nước suýt sặc.

— Tao xin hai đứa.

Diệu đỏ mặt.

— Ai nói với anh đâu.

Hương cười.

— Nhưng cả phòng nghe thấy.

Y ngồi đối diện cũng bật cười.

Một lúc sau, Y gắp một miếng thức ăn đặt vào bát mình.

— Anh ăn đi.

Mình ngẩng lên.

— Y ăn đi.

— Em no rồi.

— Mới ăn được mấy miếng.

— Em không ăn nổi nữa.

— Thế để đấy.

Y lắc đầu.

— Anh ăn giúp em đi.

Diệu nhìn miếng thức ăn trong bát mình.

Mình cũng nhìn Diệu.

Trong đầu chỉ xuất hiện đúng một câu.

Chết rồi.

Nhưng Diệu chẳng nói gì.

Em cầm đũa, gắp một miếng khác bỏ vào bát Y.

— Chị ăn thêm đi.

Y hơi bất ngờ.

Diệu cười.

— Anh ấy ăn khỏe lắm, không cần chị nhường đâu.

Y nhìn Diệu vài giây rồi cũng cười.

— Thế à?

— Vâng. Em nuôi mãi chưa béo được.

Mình đặt đũa xuống.

— Khoan đã.

Cả hai quay sang.

— Sao anh?

— Sao?

Mình nhìn từng người.

— Hai người đang coi M là cái gì?

Y chống cằm.

— Người cần nuôi.

Diệu gật đầu.

— Em đồng ý.

Dương lập tức giơ tay.

— Tao cũng đồng ý.

— Mày im.

Hương bật cười.

Mình cũng không nhịn được.

Một bữa cơm rất bình thường.

Một cái bàn nhỏ.

Năm đứa sinh viên.

Chẳng có gì đáng để ghi nhớ nếu nhìn từ bên ngoài.

Nhưng khi ngồi ở đó, mình bỗng có cảm giác muốn thời gian đi chậm lại một chút.

Dương.

Hương.

Diệu.

Y.

Những người xuất hiện trong đời mình ở những khoảng thời gian khác nhau.

Có người đi cùng mình gần như suốt quãng đại học.

Có người từng rời xa.

Có người tưởng đã mất hút khỏi cuộc sống rồi lại bất ngờ xuất hiện.

Vậy mà hôm ấy tất cả lại cùng ngồi quanh một mâm cơm trong căn phòng nhỏ ở xóm trọ.

Mình không nghĩ nhiều hơn.

Chỉ thấy vui.

Và hơi tiếc.

Vì những ngày như thế chắc chẳng còn nhiều.



Ăn xong, Dương bất ngờ đứng dậy.

— Chụp ảnh đi.

Hương nhìn nó.

— Tự nhiên?

— Hiếm khi đủ mặt.

Nó quay sang Y.

— Với cả Y sắp về rồi.

Không khí trên bàn chậm đi một chút.

Y mỉm cười.

— Ừ.

Diệu đứng dậy trước.

— Chụp đi chị.

Dương kê điện thoại lên một chỗ, đặt hẹn giờ rồi chạy vào.

Năm đứa đứng chen nhau ngoài sân.

Dương và Hương một bên.

Mình đứng giữa.

Diệu sát bên phải.

Y đứng phía còn lại.

Điện thoại bắt đầu đếm.

Ba.

Hai.

Một.

Ngay trước lúc máy chụp, Diệu bất ngờ nghiêng đầu tựa lên vai mình.

Mình theo phản xạ quay sang nhìn em.

Tách.

Dương chạy lại cầm máy.

— Ôi thằng này!

— Sao?

— Chụp ảnh mà mày nhìn đâu thế?

Mình cúi xuống.

Cả bốn người đều nhìn vào máy.

Chỉ có mình đang quay sang nhìn Diệu.

Diệu nhìn tấm ảnh rồi cười.

— Em thấy đẹp mà.

— Mặt anh có nhìn máy đâu.

— Nhưng anh đang nhìn em.

— Thì sao?

Diệu ngước lên.

— Thì em thích.

Mình bật cười.

Y đứng bên cạnh cũng nhìn tấm ảnh khá lâu.

Sau đó Y nói:

— Em cũng thấy đẹp.

Mình quay sang.

Y đang cười.

Một nụ cười nhẹ.

Rất bình thường.

Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại nhìn Y thêm một chút.



Tối xuống, mình lấy chiếc Dream đỏ ra.

Diệu đứng ngoài sân chờ.

Em phải trở về phòng trọ của mình bên khu Đại học Kinh tế. Sáng hôm sau hoặc sau cuối tuần, em lại phải quay lại huyện tiếp tục đợt thực tập.

Mình đưa cho em chiếc mũ bảo hiểm.

— Đội vào.

Diệu nhận lấy.

— Anh đưa em về thật à?

Mình nhìn em.

— Không thì cho em đi bộ à?

— Em tưởng anh mệt.

— Mệt vẫn đưa được người yêu về.

Diệu cười.

— Thích thế.

Mình ngồi lên xe.

— Lên đi cô nương.

Diệu ngồi phía sau.

Chiếc Dream nổ máy.

Vừa ra khỏi xóm trọ được một đoạn, mình cảm nhận hai tay em vòng qua eo.

Ban đầu chỉ nhẹ thôi.

Rồi chặt hơn một chút.

Mình nói:

— Ôm gì chặt thế?

Giọng Diệu vang phía sau.

— Lâu rồi em mới ngồi sau xe anh mà.

Mình cười.

— Nhớ xe à?

— Nhớ.

— Thế là nhớ xe chứ có nhớ anh đâu.

Diệu tựa cằm lên vai mình.

— Nhớ cả.

— Cả là thế nào?

— Nhớ xe.

— Ừ.

— Nhớ đường.

— Ừ.

— Nhớ người lái.

Mình bật cười.

— Người lái xếp cuối à?

— Nhưng quan trọng nhất.

— Nịnh.

Diệu ôm mình chặt hơn.

— Thật mà.

Gió tối thổi qua.

Những ngọn đèn hai bên đường cứ nối nhau trôi về phía sau.

Thái Nguyên lúc ấy chẳng phải thành phố quá lớn.

Những con đường mình chạy qua không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà hôm ấy, có Diệu ngồi sau lưng, mình lại thấy quãng đường về phía Đại học Kinh tế dường như ngắn hơn bình thường.

Một lúc sau Diệu gọi.

— Anh.

— Ừ?

— Đi chậm thôi.

— Buồn ngủ à?

— Không.

— Thế sao?

Diệu im một lát.

— Em muốn ngồi thế này thêm một lúc.

Tay mình đang giữ ga tự nhiên nhẹ xuống.

Chiếc xe chậm hơn.

Mình không nói gì.

Diệu cũng không.

Chỉ có hai tay em vẫn vòng quanh eo mình.



Đến gần khu trọ bên Đại học Kinh tế, mình dừng xe.

Diệu bước xuống nhưng chưa đi ngay.

Em tháo mũ bảo hiểm đưa cho mình.

— Anh.

— Ừ?

— Mai em lại phải đi rồi.

— Biết.

— Anh có buồn không?

— Không.

Diệu nhìn mình.

— Anh nói lại xem.

Mình cười.

— Có.

— Bao nhiêu?

— Một tí.

Mặt em xị xuống.

— Một tí thôi à?

— Nhiều.

— Nhiều là bao nhiêu?

— Em hỏi khó thế.

Diệu bước lại gần.

— Em muốn nghe.

Mình nhìn em.

— Thì nhớ.

— Nhớ bao nhiêu?

— Nhớ nhiều.

Lúc ấy em mới cười.

— Thế còn được.

Mình đưa tay xoa nhẹ đầu em.

— Trẻ con.

— Em trẻ hơn anh mà.

— Lại lấy lý do.

— Được quyền.

Mình cười.

Diệu im một chút.

Rồi bỗng hỏi:

— Chị Y sắp về thật hả anh?

Mình gật đầu.

— Chắc vài hôm nữa.

— Về Hà Giang luôn?

— Chắc thế.

Diệu khẽ “ừ”.

Mình nhìn em.

— Sao thế?

— Không sao.

— Nghĩ gì đấy?

— Em chỉ nghĩ...

Diệu ngập ngừng.

— Chắc chị ấy buồn.

Mình không đáp ngay.

— Sao em nghĩ thế?

— Em không biết.

Diệu lắc đầu.

— Cảm giác thôi.

Mình chống một chân xuống đường, nhìn em.

Một lúc sau Diệu hỏi:

— Anh có buồn không?

— Có một chút.

Em nhìn mình.

— Vì chị ấy về?

— Ừ.

— Anh không sợ em ghen à?

Mình cười.

— Anh đang chờ em ghen đây.

Diệu đánh nhẹ vào tay mình.

— Đáng ghét.

— Thế có không?

Em lắc đầu.

— Không.

— Thật?

— Thật.

Diệu bước tới gần hơn.

— Em biết chị ấy thương anh.

Mình im.

Đó không phải chuyện cần phải giả vờ không hiểu.

Diệu nhìn mình.

— Nhưng em cũng biết anh thương ai.

Ánh mắt em lúc ấy bình yên lạ.

Không phải ánh mắt của Diệu ngày trước.

Không phải ánh mắt từng khiến mình có cảm giác chỉ cần điện thoại không bắt máy là mọi chuyện có thể biến thành một trận cãi nhau.

Chúng mình đã từng yêu nhau theo một cách rất mệt.

Từng giữ nhau quá chặt.

Từng làm nhau đau.

Từng buông tay thật.

Rồi lại mất rất nhiều thời gian mới có thể đứng cạnh nhau như bây giờ.

Diệu đưa tay nắm lấy tay mình.

— Anh chăm chị ấy tử tế những ngày cuối nhé.

Mình nhìn em.

— Em nói thật à?

— Vâng.

— Không sợ à?

— Sợ gì?

— Anh với Y...

Diệu ngắt lời.

— Em tin anh.

Mình im.

Chỉ bốn chữ.

Nhưng nghe từ Diệu ở thời điểm ấy lại nặng hơn rất nhiều câu yêu thương.

Mình siết tay em.

— Cảm ơn em.

Diệu lập tức nhăn mặt.

— Sao lại cảm ơn?

— Vì tin anh.

— Người yêu em mà em không tin thì em yêu làm gì.

Mình bật cười.

— Lý luận hay nhỉ.

— Đúng mà.

Em nhìn mình một lúc.

Rồi nhẹ giọng hơn.

— Với lại...

— Sao?

— Em biết anh không làm em buồn đâu.

Mình đưa tay vuốt tóc em.

— Tự tin thế?

Diệu lắc đầu.

— Không phải tự tin.

— Thế là gì?

Em cười.

— Là tin người yêu.

Mình nhìn em vài giây.

— Diệu.

— Dạ?

— Anh yêu em.

Em khựng lại.

Rồi nụ cười hiện lên rất chậm.

— Tự nhiên thế?

— Không thích à?

— Thích.

— Thế còn hỏi.

Diệu tiến thêm nửa bước.

— Anh nói lại đi.

— Không.

— Anh.

— Gì?

— Nói lại.

Mình cố tình nhìn sang chỗ khác.

— Quên rồi.

Diệu véo vào tay mình.

— Anh!

Mình bật cười.

— Rồi, rồi.

Mình nhìn em.

— Anh yêu em.

Diệu cắn môi để giấu nụ cười.

— Em cũng yêu anh.

— Biết rồi.

— Sao anh biết?

— Em nói suốt.

— Thế em không nói nữa.

— Không được.

Diệu bật cười.

— Anh khó chiều thật.

— Học từ em đấy.

Em đứng nhìn mình một lúc rồi nói nhỏ.

— Em vào nhé.

— Ừ.

Đi được hai bước, Diệu lại quay lại.

— Anh.

— Lại gì nữa?

— Về đến trọ nhắn em.

— Biết rồi.

— Đi chậm thôi.

— Biết rồi.

— Đừng thức khuya.

— Biết rồi.

— Với cả...

Mình bật cười.

— Còn gì nữa?

Diệu nhìn mình.

— Nhớ em.

Mình chống tay lên tay lái.

— Cái đấy không cần dặn.

— Thật không?

— Thật.

Em cười.

— Ngoan.

— Lại ngoan.

Diệu quay người chạy vào.

Đi được mấy bước, em vẫn quay đầu lại nhìn mình.

Mình vẫn đứng đó.

Đến khi Diệu khuất hẳn vào phía trong, mình mới nổ máy.

Chiếc Dream quay đầu trở lại con đường vừa đi.

Tự nhiên mình thấy lòng nhẹ.

Có lẽ sau tất cả, thứ thay đổi lớn nhất giữa hai đứa không phải là mình yêu em nhiều hơn hay em yêu mình nhiều hơn.

Mà là chúng mình bắt đầu biết cách tin nhau.

Không cần giữ chặt.

Không cần hỏi nhau từng phút đang ở đâu.

Chỉ cần biết rằng ở cuối một ngày dài, người kia vẫn là người mình muốn quay về.



Hôm sau mình lại vào khoa.

Y đang ngồi gấp quần áo.

Chiếc túi bên cạnh giường đã đầy hơn hôm trước.

Mình đứng ở cửa nhìn một lúc.

— Chuẩn bị chạy trốn à?

Y ngẩng lên.

Thấy mình, Y cười.

— Vâng.

— Đi đâu?

— Về nhà.

Mình bước vào.

— Nhanh thế.

Y dừng tay.

— Anh không muốn em về à?

Mình kéo ghế lại ngồi.

— M đâu nói thế.

— Nhưng mặt anh nói.

— Mặt M nói gì?

Y nhìn mình rất chăm chú.

— Nói là anh tiếc.

Mình cười.

— Y biết đọc suy nghĩ à?

— Không.

Y đặt chiếc áo xuống.

— Em chỉ nhìn anh thôi.

Mình im.

Y cũng im.

Bên ngoài hành lang có tiếng bánh xe đẩy lăn qua.

Một điều dưỡng gọi tên bệnh nhân.

Mùi thuốc sát khuẩn quen thuộc vẫn quanh quẩn.

Mọi thứ chẳng khác những ngày trước.

Chỉ là túi đồ bên cạnh giường Y đã được xếp gần xong.

Mình nhìn sang.

— Bao giờ về?

— Chắc sớm thôi.

— Về Hà Giang luôn?

— Vâng.

— Không ở Thái Nguyên thêm à?

Y nhìn mình.

— Anh muốn em ở lại sao?

Mình thở ra.

— Sao hôm nay Y cứ hỏi khó M thế?

— Vì em sắp về rồi.

— Sắp về thì được quyền bắt nạt M à?

Y gật đầu.

— Vâng.

— Ai cho?

— Em tự cho.

Mình bật cười.

— Ghê nhỉ.

Y cũng cười.

Nhưng nụ cười ấy không kéo dài lâu.

Một lúc sau Y nói:

— Anh.

— Ừ?

— Em về rồi... anh có nhớ em không?

Mình nhìn Y.

Lần này Y không né mắt.

Mình không muốn trả lời bằng một câu trêu.

— Có.

Y chớp mắt.

— Thật à?

— Thật.

— Bao nhiêu?

Mình bật cười.

— Sao hôm nay ai cũng hỏi M câu này thế nhỉ?

Y hơi nghiêng đầu.

— Còn ai hỏi anh?

— Không nói.

— Diệu à?

Mình không trả lời.

Y cười khẽ.

— Em đoán đúng rồi.

Mình nhìn Y.

— Y hỏi thì M trả lời rồi đấy.

Y cúi xuống vuốt phẳng chiếc áo trên đùi.

— Vâng.

Rồi rất nhỏ:

— Thế là em vui rồi.

Mình nhìn Y.

Có những câu mình biết không nên hỏi tiếp.

Nên mình không hỏi.

Hai đứa ngồi nói chuyện thêm khá lâu.

Chuyện Hà Giang.

Chuyện trường của Y.

Chuyện học hành.

Chuyện những năm trước.

Những chuyện chẳng có đầu chẳng có cuối.

Có lúc Y cười.

Có lúc Y im lặng nhìn ra cửa sổ.

Mình không biết Y đang nghĩ gì.

Và mình cũng không tự đoán.

Đến lúc phải đi, mình đứng dậy.

— M đi đây.

Y gật đầu.

— Vâng.

Mình bước ra cửa.

— Anh M.

Mình quay lại.

— Gì?

Y ngồi trên giường nhìn mình.

Rất lâu.

— Y?

Y chớp mắt rồi cười.

— Không có gì.

— Khó hiểu thế.

— Anh đi đi.

Mình quay người.

Đi được hai bước.

— Anh.

Mình quay lại lần nữa.

— Lại gì nữa?

Y cắn nhẹ môi.

Ánh nắng cuối chiều từ cửa sổ chiếu vào một bên khuôn mặt.

Lần này Y không cười ngay.

— Mai anh vẫn vào chứ?

— M đi viện thì tất nhiên vào.

Y lắc đầu.

— Không phải kiểu đó.

Mình đứng yên.

Y nhìn mình.

— Ý em là... mai anh vẫn đến gặp em chứ?

Mình không trêu nữa.

— Ừ.

— Anh hứa nhé.

— Ừ, M hứa.

Y lúc ấy mới cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

— Em đợi.

Mình bước ra hành lang.

Đi được khá xa rồi, câu nói ấy vẫn còn ở trong đầu.

Em đợi.

Ngày Y về Hà Giang đã gần lắm rồi.

Có lẽ chỉ còn tính bằng vài ngày.

Và lúc ấy mình vẫn chưa biết trước khi rời Thái Nguyên, Y còn muốn nói với mình một điều.

Một điều mà Y đã giữ lại suốt từ ngày gặp lại.

Và cũng là điều sẽ khiến ngày sau đó trở thành một trong những ngày mình nhớ rất lâu về sau.
Sao t có cảm giác thớt sẽ thịt Y xong Diệu phát hiện thế là toang nhỉ
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo