Chương 227 — Một bữa cơm trước ngày xa
Mấy ngày cuối Y nằm viện trôi qua nhẹ hơn những ngày đầu rất nhiều.
Sức khỏe của Y đã khá lên thấy rõ. Mỗi sáng mình vào khoa, cảnh đầu tiên không còn là Y nằm co người trên giường, mặt nhợt đi vì đau nữa. Có hôm Y đã tự ngồi dậy, tự đi lại quanh phòng, thậm chí còn đứng ở cửa nhìn ra hành lang như thể chỉ cần bác sĩ gật đầu một cái là Y có thể xách túi về Hà Giang ngay lập tức.
Sáng hôm ấy cũng vậy.
Mình vừa đi qua cửa phòng bệnh thì nghe tiếng gọi quen thuộc phía sau.
— Anh M.
Mình quay lại.
Y đang ngồi bên mép giường, tóc buộc gọn sau gáy. Trên chiếc bàn nhỏ trước mặt là một túi bánh với hộp sữa.
— Gì đấy?
Y chỉ vào chiếc ghế cạnh giường.
— Anh ngồi đây một tí đi.
— M đang đi buồng.
— Em biết.
— Biết mà còn gọi?
Y hơi bĩu môi.
— Thì em có bảo anh ngồi cả ngày đâu. Một tí thôi.
Mình nhìn quanh.
Mấy giường bên cạnh cũng chẳng có chuyện gì cần mình xử lý ngay, nên cuối cùng kéo chiếc ghế nhựa lại.
— Rồi. Có chuyện gì?
Y chìa cái bánh về phía mình.
— Ăn không?
— Không.
— Em mời đấy.
— Y ăn đi.
— Em không muốn ăn một mình.
Mình bật cười.
— Y bao nhiêu tuổi rồi?
— Bằng tuổi anh.
— Thế mà ăn cũng cần có người ngồi cùng à?
Y nhìn mình, khóe mắt cong lên.
— Với người khác thì không.
— Còn với M?
— Cần.
Y nói rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức người ngượng lại thành mình.
Mình nhìn Y một lúc rồi đưa tay lấy một cái bánh.
— Được chưa?
Y cười ngay.
— Ngoan.
— Này.
— Dạ?
— Đừng có được nước lấn tới.
— Em khen anh mà.
— M không cần.
— Nhưng em thích khen.
Mình lắc đầu.
Y cúi xuống bóc bánh, vẻ mặt vui đến mức chẳng giống một người mới mấy hôm trước còn khiến cả khoa phải để ý vì đau bụng.
Nhìn Y như vậy, trong lòng mình cũng nhẹ đi.
Chỉ là đâu đó vẫn có một cảm giác hơi lạ.
Y sắp xuất viện.
Điều đó có nghĩa là những buổi sáng mình bước vào khoa rồi nhìn thấy Y ở đây cũng sắp hết.
Mình biết điều ấy.
Y chắc chắn cũng biết.
Nhưng hai đứa đều chẳng nhắc đến.
Gần trưa, điện thoại trong túi áo blouse rung lên.
Mình vừa bước ra khỏi phòng bệnh thì lấy ra xem.
Diệu.
Anh đang ở viện à?
Mình trả lời.
Ừ. Sao thế em?
Tin nhắn bên kia đến rất nhanh.
Anh đoán xem em đang ở đâu.
Mình đứng dựa vào tường hành lang.
Ở huyện.
Sai.
Trên xe về Thái Nguyên?
Cũng sai.
Mình nhíu mày.
Thế ở đâu?
Không thấy trả lời.
Mình đang định cất điện thoại thì nghe phía sau có tiếng con gái.
— Anh đoán dở thật đấy.
Mình quay phắt lại.
Diệu đang đứng cách mình không xa.
Bên cạnh em là Hương.
Diệu vẫn đeo chiếc túi trên vai, chắc vừa về chưa được bao lâu. Mái tóc hơi rối vì đi đường, nhưng khuôn mặt thì cười rất tươi.
Mình đứng nhìn vài giây.
— Sao về mà không nói anh?
Diệu đi lại.
— Nói trước thì còn gì vui.
— Em vừa từ huyện về à?
— Vâng.
— Không về nghỉ mà chạy lên đây làm gì?
Em nhìn mình.
— Nhớ anh.
Hương đứng cạnh lập tức thở dài.
— Tôi biết ngay mà.
Diệu quay sang.
— Sao?
— Lúc ở dưới cứ giục tôi nhanh lên. Tôi tưởng có chuyện gì.
— Thì chuyện quan trọng mà.
Hương nhìn mình rồi nhìn Diệu.
— Ừ. Quan trọng lắm.
Mình bật cười.
Diệu lại gần thêm một bước, khẽ kéo tay áo blouse của mình.
— Anh không nhớ em à?
— Không.
Mặt em lập tức xị xuống.
Mình cố nhịn cười.
— Không nhớ mới lạ.
Diệu đánh nhẹ vào tay mình.
— Đáng ghét.
— Ai bảo hỏi.
— Em đi cả quãng đường về mà anh còn trêu em.
— Thế mệt không?
Diệu gật đầu.
— Mệt.
Mình nhìn đôi mắt em.
— Thế sao không về phòng nghỉ trước?
— Vì em muốn gặp anh trước.
Câu ấy làm mình im mất một nhịp.
Hương đứng bên cạnh lắc đầu.
— Hai người cứ nói tiếp nhé. Tôi vào trước.
Diệu bật cười, rồi nhìn mình.
— Anh.
— Ừ?
— Thấy anh xong tự nhiên em hết mệt rồi.
Mình đưa tay chỉnh lại mấy sợi tóc bị gió làm rối bên thái dương em.
— Lần sau về thì nghỉ trước đã.
— Không thích.
— Sao?
— Nhớ thì phải gặp.
— Cứng đầu.
Diệu cười.
— Anh chiều nên em mới thế.
— Lại tại anh?
— Vâng.
— Hay thật.
Em nhìn mình, đôi mắt vẫn cong cong.
— Người yêu để làm gì.
Mình chưa kịp đáp thì Hương từ trong phòng bệnh ló đầu ra.
— Hai người định đứng ngoài này đến chiều à?
Diệu bật cười.
— Vào thôi anh.
Y đang ngồi trên giường.
Khi nhìn thấy Diệu bước vào cùng mình, ánh mắt Y khựng lại một thoáng.
Rất nhanh.
Nếu không để ý, có lẽ mình cũng chẳng nhận ra.
Nhưng rồi Y cười.
Diệu là người bước tới trước.
— Chị đỡ nhiều chưa?
Y gật đầu.
— Đỡ rồi em.
— Em nghe anh M nói chắc chị sắp được về rồi.
Y liếc sang mình.
— Anh ấy kể em nghe à?
Diệu cũng nhìn mình.
— Ngày nào em chẳng hỏi.
Mình chen vào:
— Có ngày nào đâu.
Diệu quay phắt sang.
— Anh nói lại xem?
— M nói có ngày nào em không hỏi đâu.
— Thế còn được.
Y bật cười.
— Anh sợ em thế à?
Mình nhìn Y.
— Y đừng hùa vào.
Diệu đứng cạnh lập tức nói:
— Chị cứ hùa đi.
— Này.
— Sao anh?
Diệu cười rất ngọt.
— Hai người gặp nhau là bắt nạt M à?
Y lắc đầu.
— Em đâu dám bắt nạt anh.
— Y mà không dám?
— Em ngoan thế này.
Mình nhìn Y từ đầu đến chân.
— M chưa thấy chỗ nào.
Y bĩu môi.
Diệu cười.
Không khí mình từng lo sẽ ngượng ngập cuối cùng lại nhẹ hơn nhiều.
Không có ánh mắt dò xét.
Không có câu hỏi khó chịu.
Không ai cố tình nhắc đến những chuyện vốn chẳng cần phải nói ra.
Diệu biết Y là ai.
Y cũng biết Diệu là ai.
Thế là đủ.
Dương đúng lúc ấy từ ngoài đi vào.
Nó nhìn một vòng rồi huýt sáo.
— Đông đủ thế. Họp lớp à?
Hương nói:
— Thiếu mỗi anh thôi.
Dương nhìn Y.
— Hôm nay đi được chưa?
Y gật đầu.
— Đi đâu?
— Về trọ ăn cơm.
Y quay sang mình.
— Được không anh?
— Hỏi bác sĩ đi.
— Anh cũng học bác sĩ mà.
— Học thôi, chưa phải bác sĩ.
Dương vỗ vai mình.
— Khiêm tốn giả tạo.
Mình gạt tay nó ra.
— Mày im.
Dương quay sang Y.
— Đi được. Tớ bảo lãnh.
Mình nhìn nó.
— Mày lấy tư cách gì?
— Đầu bếp trưởng tối nay.
Hương lập tức quay sang.
— Anh nấu à?
— Ừ.
Hương im hai giây.
— Y ở lại viện đi.
Cả phòng phá lên cười.
Dương trừng mắt.
— Ý gì?
Y ôm bụng cười.
— Tớ đang cân nhắc.
— Này!
Mình vỗ vai Dương.
— Thôi. Để người bệnh sống thêm mấy hôm.
Tiếng cười lại vang lên.
Một cô điều dưỡng đi ngang cửa nhìn vào.
Cả đám lập tức im.
Đợi chị ấy đi khuất, năm đứa nhìn nhau rồi lại cười tiếp.
Chiều hôm ấy, sau khi những việc cần làm bên viện ổn thỏa, Y được ra ngoài một lúc.
Cả nhóm kéo nhau về xóm trọ.
Cái sân quen thuộc vẫn như mọi ngày.
Mấy chiếc xe dựng sát chân cầu thang.
Tiếng xoong nồi từ phòng ai đó vọng ra.
Quần áo phơi trên dây lay nhẹ theo gió.
Mình với Dương vẫn ở căn phòng trên tầng hai.
Hương ở phòng riêng phía dưới.
Còn Diệu bây giờ chỉ là khách của cái xóm trọ mà trước đây em từng quá quen thuộc.
Mình nhận ra điều ấy khi vừa bước vào sân.
Diệu đứng yên một lúc.
Ánh mắt em lướt qua cầu thang, qua khoảng sân, qua dãy phòng.
Mình nhìn em.
— Sao thế?
Diệu lắc đầu.
— Không sao.
— Nhớ à?
Em nhìn mình rồi cười.
— Một chút.
Mình cũng chẳng hỏi thêm.
Có những nơi dù mình đã rời khỏi rồi, chỉ cần quay lại vẫn có thể khiến một quãng thời gian cũ ùa về rất nhanh.
Hương mở cửa phòng, đặt đồ vào trong.
Mình với Dương lên tầng hai thay quần áo.
Lúc đi xuống, Y vẫn đang đứng ngoài sân nhìn lên.
— Sao thế?
Y ngẩng đầu.
— Phòng anh vẫn trên kia à?
— Ừ.
— Vẫn ở với Dương?
— Chứ M ở với ai?
Y cười.
— Em hỏi thôi.
— Có gì lạ đâu.
— Không lạ.
Y nhìn lên lần nữa.
— Chỉ là lâu rồi.
Mình gật đầu.
— Ừ. Lâu thật.
Y quay sang nhìn mình.
— Anh vẫn chẳng thay đổi mấy.
— Có chứ.
— Chỗ nào?
— Già hơn.
Y bật cười.
— Anh mà già thì em là gì?
— Y tự nhận đi.
— Em vẫn trẻ.
— Thế M cũng trẻ.
Y nghiêng đầu.
— Anh bắt chước em à?
— Ai thèm.
Y cười rồi nói rất nhẹ:
— Nhưng có vài thứ ở anh đúng là chẳng thay đổi.
— Ví dụ?
Y nhìn mình.
— Em nhớ thôi.
Mình hơi khựng lại.
Y dường như cũng nhận ra câu ấy khiến không khí chậm đi nên cúi xuống chỉnh quai túi.
Đúng lúc đó Diệu từ phía Hương bước ra.
— Anh!
Mình quay lại.
— Gì em?
— Đi mua đồ ăn.
— Dương đi.
Trên tầng hai vang xuống tiếng Dương.
— Tao không đi!
Mình ngẩng lên.
— Mày làm gì đấy?
— Tao chuẩn bị tinh thần nấu ăn.
Hương đứng dưới sân nói vọng lên:
— Anh cứ ở trên đấy luôn cũng được.
— Hương!
Diệu cười đến dựa vào vai mình.
Cuối cùng bốn đứa mình, Diệu, Hương và Y ra ngoài mua đồ.
Dương ở lại trọ.
Theo lời nó là chuẩn bị bếp.
Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, khả năng cao là nằm nghịch điện thoại.
Ra khỏi xóm trọ một đoạn, Diệu đi chậm lại để ngang với mình.
Hương và Y đang đi phía trước.
Mình vừa định hỏi em mệt không thì bàn tay Diệu đã luồn vào tay mình.
Mình nhìn xuống.
— Sao đấy?
— Sao là sao?
— Tự nhiên nắm tay.
Diệu ngước lên.
— Người yêu em, em không được nắm à?
— Được.
— Thế còn hỏi.
Mình siết nhẹ tay em.
Diệu cười.
Đi được thêm một đoạn, em ghé sát vào mình.
— Anh.
— Ừ?
— Chị Y xinh nhỉ.
Mình quay sang.
— Thế à?
Diệu nheo mắt.
— Anh trả lời thế thôi à?
— Chứ anh phải trả lời sao?
— Không biết.
— Lại định gài anh?
— Em có gài đâu.
Mình nhìn em.
Diệu bật cười rồi dựa nhẹ đầu vào vai mình trong lúc bước.
— Em chỉ thấy chị ấy xinh thật.
— Ừ.
Diệu lập tức ngẩng lên.
— À.
Mình bật cười.
— Em vừa bảo xinh mà.
— Nhưng anh không được đồng ý nhanh thế.
— Thế anh phải nói dối à?
Diệu bĩu môi.
— Không biết.
— Khó chiều thật.
— Anh chiều được mà.
— Ai nói?
— Em nói.
Mình đưa tay bóp nhẹ bàn tay em.
— Lại nghĩ linh tinh không?
Diệu lắc đầu.
— Không.
— Thật?
— Thật mà.
Em im một lúc.
Rồi giọng nhỏ hơn.
— Em biết anh thế nào.
Mình nhìn em.
— Biết gì?
Diệu nhìn thẳng phía trước.
— Biết người yêu em thương em.
Mình bật cười.
— Tự tin thế?
— Có cơ sở.
— Cơ sở đâu?
Diệu giơ bàn tay hai đứa đang nắm vào giữa.
— Đây.
Mình cười.
— Mỗi thế?
— Còn nhiều.
— Kể xem.
— Không.
— Sao không?
— Cho anh tự biết.
Mình lắc đầu.
Diệu lại ghé gần, nói nhỏ:
— Với cả em cũng thương anh nhiều.
Một câu rất nhẹ.
Không làm quá.
Nhưng đủ khiến mình bất giác siết tay em chặt hơn.
Diệu quay sang.
— Anh nắm đau.
Mình thả lỏng.
— Xin lỗi.
Em lập tức nắm chặt lại.
— Em có bảo buông đâu.
Mình nhìn em.
Diệu cười.
— Ngốc.
Mình cũng cười theo.
Bữa cơm hôm ấy cuối cùng vẫn do Hương làm chính.
Dương cương quyết không chịu thừa nhận.
— Món thịt này tao làm.
Hương đứng bên cạnh.
— Anh thái thịt.
— Thái thịt cũng là một công đoạn quan trọng.
— Hành em phi.
— Anh bật bếp.
— Gia vị em cho.
— Anh... lấy cái chảo.
Mình ngồi nhặt rau, nghe đến đấy thì ngẩng lên.
— Thế công lao của mày là bê dụng cụ à?
Dương chỉ tay vào mình.
— Mày không hiểu nghệ thuật nấu ăn thì im.
Diệu ngồi sát cạnh mình, đang nhặt mớ rau còn lại.
Em cúi xuống nhìn rổ rau trong tay mình rồi nhăn mặt.
— Anh nhặt thế này à?
— Thế này làm sao?
— Còn nguyên lá sâu này.
— Đâu?
Diệu nhặt lên.
— Đây.
Mình nhìn.
— Lá bé tí thế ai nhìn thấy.
— Ăn vào bụng thì nhìn thấy ngay.
— Trong bụng có mắt à?
Diệu quay sang nhìn mình.
— Anh đừng cãi.
— Anh đang giải thích.
— Không cần.
Mình thở dài.
— Người yêu gì mà khó tính.
Diệu cười rất tươi.
— Thế có yêu không?
— Không.
Em lập tức bỏ rau xuống.
— Anh nói lại.
Mình nhìn khuôn mặt em.
— Yêu.
Diệu nhướng mày.
— Ngoan.
Phía bên kia, Y đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ.
Y nhìn hai đứa mình rồi cười.
Mình quay sang.
— Y cười gì đấy?
— Em có cười gì đâu.
— Rõ ràng vừa cười.
— Em thấy hai người đáng yêu.
Diệu nghe thấy liền quay sang.
— Thật hả chị?
Y gật đầu.
— Ừ.
Diệu cười rồi quay lại nhìn mình.
— Nghe chưa?
— Nghe gì?
— Người ta khen mình đáng yêu.
— Khen em thôi.
— Hai người.
— Không có M.
Y chen vào:
— Có anh.
Mình chỉ sang Y.
— Y đừng tiếp tay cho em ấy.
Y cười.
— Em nói thật mà.
Dương từ bếp quay ra.
— Tao xin chúng mày. Có ai quan tâm đến nồi canh không?
Hương nhìn lại.
— Anh đứng cạnh nồi canh mà.
— Anh đang bận.
— Bận nghe chuyện người ta yêu nhau à?
Cả đám lại cười.
Y được giao nhiệm vụ nhẹ nhất.
Ngồi.
Nhưng Y không chịu.
Một lúc sau đã đứng lên định bê đĩa thức ăn.
Mình thấy vậy liền giật lấy.
— Y ngồi xuống.
— Em khỏe rồi.
— Khỏe gì.
— Em đi được cả buổi rồi mà.
— Đi được không có nghĩa là bê đồ được.
Y nhìn mình.
— Anh cứ coi em như đồ dễ vỡ ấy.
— M không coi Y dễ vỡ.
— Thế sao cái gì cũng không cho làm?
— Vì Y vừa mới đỡ.
— Em bê mỗi cái đĩa thôi.
— Đưa đây.
Y giữ chặt.
— Không.
Mình nhìn Y.
Y cũng nhìn mình.
— Y.
— Anh.
— Đưa đây.
— Không.
— Ngoan.
Y im bặt.
Mình cũng khựng lại vì chẳng hiểu sao miệng lại nói ra chữ ấy.
Hai giây sau Y chậm rãi đưa cái đĩa cho mình.
Khóe môi Y cong lên.
— Anh vừa bảo em ngoan à?
— Không.
— Em nghe thấy.
— Nghe nhầm.
— Em không nhầm.
Mình quay đi.
Y ở phía sau vẫn cười.
— Anh M.
— Gì nữa?
— Em ngoan mà.
Mình chẳng thèm quay lại.
— Ừ, ngoan nhất rồi.
Giọng Y lập tức vui hẳn.
— Anh nhớ đấy nhé.
Mình lắc đầu.
Đúng lúc đi ngang qua Diệu, em nhìn mình bằng ánh mắt hơi tinh nghịch.
Mình hỏi:
— Gì?
Diệu lắc đầu.
— Không có gì.
— Sao nhìn anh thế?
Em cười.
— Em thấy anh chăm người bệnh tận tình quá thôi.
Mình nhướng mày.
— Ghen à?
Diệu bước lại gần, rất tự nhiên chỉnh cổ áo cho mình.
— Không.
— Thật không?
— Thật.
Em ngẩng lên.
— Vì em biết tối anh vẫn phải đưa em về.
Mình bật cười.
— Ghê đấy.
Diệu nói rất khẽ, chỉ đủ mình nghe.
— Với lại... anh là của em mà.
Mình nhìn em.
— Ai bảo thế?
Diệu đưa tay véo nhẹ vào hông mình.
— Anh muốn chết à?
— Đau.
— Đáng đời.
Mình giữ lấy bàn tay em.
— Rồi. Của em.
Lúc ấy em mới chịu cười.
Cuối cùng năm đứa ngồi quanh chiếc bàn thấp giữa căn phòng tầng dưới của Hương.
Không có món gì sang trọng.
Một đĩa thịt rang.
Rau luộc.
Một bát canh.
Mấy quả trứng mà Dương nhất quyết nhận công lao.
Nhưng bữa cơm đông vui đến lạ.
Dương kể chuyện trong khoa.
Hương bóc lại mấy vụ ngớ ngẩn hồi sinh viên.
Diệu kể chuyện thực tập ở huyện, chuyện sáng phải dậy sớm, chuyện có hôm đi cả ngày về chỉ muốn lăn ra ngủ.
Y kể vài chuyện bên Sư phạm.
Có lúc đang ăn, Dương bất ngờ hỏi:
— Y về Hà Giang rồi định làm gì?
Y hơi chậm lại.
— Chắc về nhà một thời gian.
— Không ở Thái Nguyên nữa à?
— Chắc không.
Mình đang gắp thức ăn cũng vô thức dừng lại.
Y nhìn sang mình một thoáng.
Rồi lại cúi xuống bát.
Diệu ngồi bên cạnh gắp một miếng thịt vào bát mình.
— Anh ăn đi.
Mình nhìn em.
— Anh tự gắp được mà.
— Em biết.
— Thế sao cứ gắp?
— Em thích.
— Anh béo lên bây giờ.
Diệu nhìn mình từ trên xuống dưới.
— Béo thêm chút cũng được.
— Để làm gì?
Em đáp rất tự nhiên.
— Ôm cho ấm.
Dương đang uống nước suýt sặc.
— Tao xin hai đứa.
Diệu đỏ mặt.
— Ai nói với anh đâu.
Hương cười.
— Nhưng cả phòng nghe thấy.
Y ngồi đối diện cũng bật cười.
Một lúc sau, Y gắp một miếng thức ăn đặt vào bát mình.
— Anh ăn đi.
Mình ngẩng lên.
— Y ăn đi.
— Em no rồi.
— Mới ăn được mấy miếng.
— Em không ăn nổi nữa.
— Thế để đấy.
Y lắc đầu.
— Anh ăn giúp em đi.
Diệu nhìn miếng thức ăn trong bát mình.
Mình cũng nhìn Diệu.
Trong đầu chỉ xuất hiện đúng một câu.
Chết rồi.
Nhưng Diệu chẳng nói gì.
Em cầm đũa, gắp một miếng khác bỏ vào bát Y.
— Chị ăn thêm đi.
Y hơi bất ngờ.
Diệu cười.
— Anh ấy ăn khỏe lắm, không cần chị nhường đâu.
Y nhìn Diệu vài giây rồi cũng cười.
— Thế à?
— Vâng. Em nuôi mãi chưa béo được.
Mình đặt đũa xuống.
— Khoan đã.
Cả hai quay sang.
— Sao anh?
— Sao?
Mình nhìn từng người.
— Hai người đang coi M là cái gì?
Y chống cằm.
— Người cần nuôi.
Diệu gật đầu.
— Em đồng ý.
Dương lập tức giơ tay.
— Tao cũng đồng ý.
— Mày im.
Hương bật cười.
Mình cũng không nhịn được.
Một bữa cơm rất bình thường.
Một cái bàn nhỏ.
Năm đứa sinh viên.
Chẳng có gì đáng để ghi nhớ nếu nhìn từ bên ngoài.
Nhưng khi ngồi ở đó, mình bỗng có cảm giác muốn thời gian đi chậm lại một chút.
Dương.
Hương.
Diệu.
Y.
Những người xuất hiện trong đời mình ở những khoảng thời gian khác nhau.
Có người đi cùng mình gần như suốt quãng đại học.
Có người từng rời xa.
Có người tưởng đã mất hút khỏi cuộc sống rồi lại bất ngờ xuất hiện.
Vậy mà hôm ấy tất cả lại cùng ngồi quanh một mâm cơm trong căn phòng nhỏ ở xóm trọ.
Mình không nghĩ nhiều hơn.
Chỉ thấy vui.
Và hơi tiếc.
Vì những ngày như thế chắc chẳng còn nhiều.
Ăn xong, Dương bất ngờ đứng dậy.
— Chụp ảnh đi.
Hương nhìn nó.
— Tự nhiên?
— Hiếm khi đủ mặt.
Nó quay sang Y.
— Với cả Y sắp về rồi.
Không khí trên bàn chậm đi một chút.
Y mỉm cười.
— Ừ.
Diệu đứng dậy trước.
— Chụp đi chị.
Dương kê điện thoại lên một chỗ, đặt hẹn giờ rồi chạy vào.
Năm đứa đứng chen nhau ngoài sân.
Dương và Hương một bên.
Mình đứng giữa.
Diệu sát bên phải.
Y đứng phía còn lại.
Điện thoại bắt đầu đếm.
Ba.
Hai.
Một.
Ngay trước lúc máy chụp, Diệu bất ngờ nghiêng đầu tựa lên vai mình.
Mình theo phản xạ quay sang nhìn em.
Tách.
Dương chạy lại cầm máy.
— Ôi thằng này!
— Sao?
— Chụp ảnh mà mày nhìn đâu thế?
Mình cúi xuống.
Cả bốn người đều nhìn vào máy.
Chỉ có mình đang quay sang nhìn Diệu.
Diệu nhìn tấm ảnh rồi cười.
— Em thấy đẹp mà.
— Mặt anh có nhìn máy đâu.
— Nhưng anh đang nhìn em.
— Thì sao?
Diệu ngước lên.
— Thì em thích.
Mình bật cười.
Y đứng bên cạnh cũng nhìn tấm ảnh khá lâu.
Sau đó Y nói:
— Em cũng thấy đẹp.
Mình quay sang.
Y đang cười.
Một nụ cười nhẹ.
Rất bình thường.
Nhưng chẳng hiểu sao lúc ấy mình lại nhìn Y thêm một chút.
Tối xuống, mình lấy chiếc Dream đỏ ra.
Diệu đứng ngoài sân chờ.
Em phải trở về phòng trọ của mình bên khu Đại học Kinh tế. Sáng hôm sau hoặc sau cuối tuần, em lại phải quay lại huyện tiếp tục đợt thực tập.
Mình đưa cho em chiếc mũ bảo hiểm.
— Đội vào.
Diệu nhận lấy.
— Anh đưa em về thật à?
Mình nhìn em.
— Không thì cho em đi bộ à?
— Em tưởng anh mệt.
— Mệt vẫn đưa được người yêu về.
Diệu cười.
— Thích thế.
Mình ngồi lên xe.
— Lên đi cô nương.
Diệu ngồi phía sau.
Chiếc Dream nổ máy.
Vừa ra khỏi xóm trọ được một đoạn, mình cảm nhận hai tay em vòng qua eo.
Ban đầu chỉ nhẹ thôi.
Rồi chặt hơn một chút.
Mình nói:
— Ôm gì chặt thế?
Giọng Diệu vang phía sau.
— Lâu rồi em mới ngồi sau xe anh mà.
Mình cười.
— Nhớ xe à?
— Nhớ.
— Thế là nhớ xe chứ có nhớ anh đâu.
Diệu tựa cằm lên vai mình.
— Nhớ cả.
— Cả là thế nào?
— Nhớ xe.
— Ừ.
— Nhớ đường.
— Ừ.
— Nhớ người lái.
Mình bật cười.
— Người lái xếp cuối à?
— Nhưng quan trọng nhất.
— Nịnh.
Diệu ôm mình chặt hơn.
— Thật mà.
Gió tối thổi qua.
Những ngọn đèn hai bên đường cứ nối nhau trôi về phía sau.
Thái Nguyên lúc ấy chẳng phải thành phố quá lớn.
Những con đường mình chạy qua không biết bao nhiêu lần.
Vậy mà hôm ấy, có Diệu ngồi sau lưng, mình lại thấy quãng đường về phía Đại học Kinh tế dường như ngắn hơn bình thường.
Một lúc sau Diệu gọi.
— Anh.
— Ừ?
— Đi chậm thôi.
— Buồn ngủ à?
— Không.
— Thế sao?
Diệu im một lát.
— Em muốn ngồi thế này thêm một lúc.
Tay mình đang giữ ga tự nhiên nhẹ xuống.
Chiếc xe chậm hơn.
Mình không nói gì.
Diệu cũng không.
Chỉ có hai tay em vẫn vòng quanh eo mình.
Đến gần khu trọ bên Đại học Kinh tế, mình dừng xe.
Diệu bước xuống nhưng chưa đi ngay.
Em tháo mũ bảo hiểm đưa cho mình.
— Anh.
— Ừ?
— Mai em lại phải đi rồi.
— Biết.
— Anh có buồn không?
— Không.
Diệu nhìn mình.
— Anh nói lại xem.
Mình cười.
— Có.
— Bao nhiêu?
— Một tí.
Mặt em xị xuống.
— Một tí thôi à?
— Nhiều.
— Nhiều là bao nhiêu?
— Em hỏi khó thế.
Diệu bước lại gần.
— Em muốn nghe.
Mình nhìn em.
— Thì nhớ.
— Nhớ bao nhiêu?
— Nhớ nhiều.
Lúc ấy em mới cười.
— Thế còn được.
Mình đưa tay xoa nhẹ đầu em.
— Trẻ con.
— Em trẻ hơn anh mà.
— Lại lấy lý do.
— Được quyền.
Mình cười.
Diệu im một chút.
Rồi bỗng hỏi:
— Chị Y sắp về thật hả anh?
Mình gật đầu.
— Chắc vài hôm nữa.
— Về Hà Giang luôn?
— Chắc thế.
Diệu khẽ “ừ”.
Mình nhìn em.
— Sao thế?
— Không sao.
— Nghĩ gì đấy?
— Em chỉ nghĩ...
Diệu ngập ngừng.
— Chắc chị ấy buồn.
Mình không đáp ngay.
— Sao em nghĩ thế?
— Em không biết.
Diệu lắc đầu.
— Cảm giác thôi.
Mình chống một chân xuống đường, nhìn em.
Một lúc sau Diệu hỏi:
— Anh có buồn không?
— Có một chút.
Em nhìn mình.
— Vì chị ấy về?
— Ừ.
— Anh không sợ em ghen à?
Mình cười.
— Anh đang chờ em ghen đây.
Diệu đánh nhẹ vào tay mình.
— Đáng ghét.
— Thế có không?
Em lắc đầu.
— Không.
— Thật?
— Thật.
Diệu bước tới gần hơn.
— Em biết chị ấy thương anh.
Mình im.
Đó không phải chuyện cần phải giả vờ không hiểu.
Diệu nhìn mình.
— Nhưng em cũng biết anh thương ai.
Ánh mắt em lúc ấy bình yên lạ.
Không phải ánh mắt của Diệu ngày trước.
Không phải ánh mắt từng khiến mình có cảm giác chỉ cần điện thoại không bắt máy là mọi chuyện có thể biến thành một trận cãi nhau.
Chúng mình đã từng yêu nhau theo một cách rất mệt.
Từng giữ nhau quá chặt.
Từng làm nhau đau.
Từng buông tay thật.
Rồi lại mất rất nhiều thời gian mới có thể đứng cạnh nhau như bây giờ.
Diệu đưa tay nắm lấy tay mình.
— Anh chăm chị ấy tử tế những ngày cuối nhé.
Mình nhìn em.
— Em nói thật à?
— Vâng.
— Không sợ à?
— Sợ gì?
— Anh với Y...
Diệu ngắt lời.
— Em tin anh.
Mình im.
Chỉ bốn chữ.
Nhưng nghe từ Diệu ở thời điểm ấy lại nặng hơn rất nhiều câu yêu thương.
Mình siết tay em.
— Cảm ơn em.
Diệu lập tức nhăn mặt.
— Sao lại cảm ơn?
— Vì tin anh.
— Người yêu em mà em không tin thì em yêu làm gì.
Mình bật cười.
— Lý luận hay nhỉ.
— Đúng mà.
Em nhìn mình một lúc.
Rồi nhẹ giọng hơn.
— Với lại...
— Sao?
— Em biết anh không làm em buồn đâu.
Mình đưa tay vuốt tóc em.
— Tự tin thế?
Diệu lắc đầu.
— Không phải tự tin.
— Thế là gì?
Em cười.
— Là tin người yêu.
Mình nhìn em vài giây.
— Diệu.
— Dạ?
— Anh yêu em.
Em khựng lại.
Rồi nụ cười hiện lên rất chậm.
— Tự nhiên thế?
— Không thích à?
— Thích.
— Thế còn hỏi.
Diệu tiến thêm nửa bước.
— Anh nói lại đi.
— Không.
— Anh.
— Gì?
— Nói lại.
Mình cố tình nhìn sang chỗ khác.
— Quên rồi.
Diệu véo vào tay mình.
— Anh!
Mình bật cười.
— Rồi, rồi.
Mình nhìn em.
— Anh yêu em.
Diệu cắn môi để giấu nụ cười.
— Em cũng yêu anh.
— Biết rồi.
— Sao anh biết?
— Em nói suốt.
— Thế em không nói nữa.
— Không được.
Diệu bật cười.
— Anh khó chiều thật.
— Học từ em đấy.
Em đứng nhìn mình một lúc rồi nói nhỏ.
— Em vào nhé.
— Ừ.
Đi được hai bước, Diệu lại quay lại.
— Anh.
— Lại gì nữa?
— Về đến trọ nhắn em.
— Biết rồi.
— Đi chậm thôi.
— Biết rồi.
— Đừng thức khuya.
— Biết rồi.
— Với cả...
Mình bật cười.
— Còn gì nữa?
Diệu nhìn mình.
— Nhớ em.
Mình chống tay lên tay lái.
— Cái đấy không cần dặn.
— Thật không?
— Thật.
Em cười.
— Ngoan.
— Lại ngoan.
Diệu quay người chạy vào.
Đi được mấy bước, em vẫn quay đầu lại nhìn mình.
Mình vẫn đứng đó.
Đến khi Diệu khuất hẳn vào phía trong, mình mới nổ máy.
Chiếc Dream quay đầu trở lại con đường vừa đi.
Tự nhiên mình thấy lòng nhẹ.
Có lẽ sau tất cả, thứ thay đổi lớn nhất giữa hai đứa không phải là mình yêu em nhiều hơn hay em yêu mình nhiều hơn.
Mà là chúng mình bắt đầu biết cách tin nhau.
Không cần giữ chặt.
Không cần hỏi nhau từng phút đang ở đâu.
Chỉ cần biết rằng ở cuối một ngày dài, người kia vẫn là người mình muốn quay về.
Hôm sau mình lại vào khoa.
Y đang ngồi gấp quần áo.
Chiếc túi bên cạnh giường đã đầy hơn hôm trước.
Mình đứng ở cửa nhìn một lúc.
— Chuẩn bị chạy trốn à?
Y ngẩng lên.
Thấy mình, Y cười.
— Vâng.
— Đi đâu?
— Về nhà.
Mình bước vào.
— Nhanh thế.
Y dừng tay.
— Anh không muốn em về à?
Mình kéo ghế lại ngồi.
— M đâu nói thế.
— Nhưng mặt anh nói.
— Mặt M nói gì?
Y nhìn mình rất chăm chú.
— Nói là anh tiếc.
Mình cười.
— Y biết đọc suy nghĩ à?
— Không.
Y đặt chiếc áo xuống.
— Em chỉ nhìn anh thôi.
Mình im.
Y cũng im.
Bên ngoài hành lang có tiếng bánh xe đẩy lăn qua.
Một điều dưỡng gọi tên bệnh nhân.
Mùi thuốc sát khuẩn quen thuộc vẫn quanh quẩn.
Mọi thứ chẳng khác những ngày trước.
Chỉ là túi đồ bên cạnh giường Y đã được xếp gần xong.
Mình nhìn sang.
— Bao giờ về?
— Chắc sớm thôi.
— Về Hà Giang luôn?
— Vâng.
— Không ở Thái Nguyên thêm à?
Y nhìn mình.
— Anh muốn em ở lại sao?
Mình thở ra.
— Sao hôm nay Y cứ hỏi khó M thế?
— Vì em sắp về rồi.
— Sắp về thì được quyền bắt nạt M à?
Y gật đầu.
— Vâng.
— Ai cho?
— Em tự cho.
Mình bật cười.
— Ghê nhỉ.
Y cũng cười.
Nhưng nụ cười ấy không kéo dài lâu.
Một lúc sau Y nói:
— Anh.
— Ừ?
— Em về rồi... anh có nhớ em không?
Mình nhìn Y.
Lần này Y không né mắt.
Mình không muốn trả lời bằng một câu trêu.
— Có.
Y chớp mắt.
— Thật à?
— Thật.
— Bao nhiêu?
Mình bật cười.
— Sao hôm nay ai cũng hỏi M câu này thế nhỉ?
Y hơi nghiêng đầu.
— Còn ai hỏi anh?
— Không nói.
— Diệu à?
Mình không trả lời.
Y cười khẽ.
— Em đoán đúng rồi.
Mình nhìn Y.
— Y hỏi thì M trả lời rồi đấy.
Y cúi xuống vuốt phẳng chiếc áo trên đùi.
— Vâng.
Rồi rất nhỏ:
— Thế là em vui rồi.
Mình nhìn Y.
Có những câu mình biết không nên hỏi tiếp.
Nên mình không hỏi.
Hai đứa ngồi nói chuyện thêm khá lâu.
Chuyện Hà Giang.
Chuyện trường của Y.
Chuyện học hành.
Chuyện những năm trước.
Những chuyện chẳng có đầu chẳng có cuối.
Có lúc Y cười.
Có lúc Y im lặng nhìn ra cửa sổ.
Mình không biết Y đang nghĩ gì.
Và mình cũng không tự đoán.
Đến lúc phải đi, mình đứng dậy.
— M đi đây.
Y gật đầu.
— Vâng.
Mình bước ra cửa.
— Anh M.
Mình quay lại.
— Gì?
Y ngồi trên giường nhìn mình.
Rất lâu.
— Y?
Y chớp mắt rồi cười.
— Không có gì.
— Khó hiểu thế.
— Anh đi đi.
Mình quay người.
Đi được hai bước.
— Anh.
Mình quay lại lần nữa.
— Lại gì nữa?
Y cắn nhẹ môi.
Ánh nắng cuối chiều từ cửa sổ chiếu vào một bên khuôn mặt.
Lần này Y không cười ngay.
— Mai anh vẫn vào chứ?
— M đi viện thì tất nhiên vào.
Y lắc đầu.
— Không phải kiểu đó.
Mình đứng yên.
Y nhìn mình.
— Ý em là... mai anh vẫn đến gặp em chứ?
Mình không trêu nữa.
— Ừ.
— Anh hứa nhé.
— Ừ, M hứa.
Y lúc ấy mới cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
— Em đợi.
Mình bước ra hành lang.
Đi được khá xa rồi, câu nói ấy vẫn còn ở trong đầu.
Em đợi.
Ngày Y về Hà Giang đã gần lắm rồi.
Có lẽ chỉ còn tính bằng vài ngày.
Và lúc ấy mình vẫn chưa biết trước khi rời Thái Nguyên, Y còn muốn nói với mình một điều.
Một điều mà Y đã giữ lại suốt từ ngày gặp lại.
Và cũng là điều sẽ khiến ngày sau đó trở thành một trong những ngày mình nhớ rất lâu về sau.