[Truyện dài]: Tuổi thơ của Ngụy Trung Hiền - 1 cuộc đời, 1 nhân cách sống

dungdamchemnhau

Yếu sinh lý
Nhị Gia vốn có tên là Ngụy Trung Hiền, sinh ra và lớn lên tại Phú Yên đầy nắng và gió. Môi trường khắc nghiệt cũng khiến con người tính toán theo, nhưng ngụy Trung Hiền lại không như vậy. Ngụy Trung Hiền thời còn đi học vốn là 1 thằng học sinh hiền lành, ngây thơ. Có điều do do nhà nghèo, bố lại đi làm ăn xa nên nó lúc nào cũng mong muốn có nhiều tiền để thoát nghèo. Đáng lẽ cuộc sống của nó sẽ luôn là như vậy cho đến khi nó học cấp 3.

Đấy là 1 ngày đẹp trời, hôm nay là ngày khai giảng ngày đầu tiên đi học cấp 3 của Hiền nên nó dạy sớm đánh răng, rửa mặt, thay đồng phục. Nhà nghèo nên bố mẹ của Nhị Gia chỉ mua 2 bộ đồng phục cho Nhị Gia thay đổi nguyên tuần. Mặc đồng phục xong, Nhị Gia chạy ngay đến trường cấp 3 mới.

Vẫn là con đường làng quen thuộc, tuy hơi xấu, gồ ghề nhưng đã gắn bó với nó suốt những năm tháng tuổi thơ. Thỉnh thoảng nó cũng gặp vài người bạn đã từng học chung cấp 2. Trời hôm nay thật đẹp, trong xanh, không mưa, không nắng. Cũng không có mây, hàng cây xanh 2 bên đường càng khiến cho không khí dịu mát hơn. Và cổng trường cấp 3 chẳng bao lâu đã hiện lên trước mắt nó, đang suy nghĩ xem làm sao để có 1 thời đi học tươi đẹp thì rầm.

1 cái gì đấy ở phía sau đẩy ngã Ngụy Trung Hiền làm nó bật ngã ra phía trước, phải mất hơn 1 phút sau nó mới ngồi dậy được nhưng mặt đau, quần áo thì bẩn do bùn đất khiến nó đau thì ít. Tiếc bộ quần áo mới mua thì nhiều. Khiến việc đầu tiên nó làm đứng được dậy là quay lại xem ai đã xô ngã nó. Thì sau lưng nó là 1 đứa con gái bằng tuổi Nhị Gia cũng đang ngồi ở dưới đất đang cố gắng kéo chiếc xe đạp cũ kỹ cũng đang ở dưới đất dựng xe lên.
 

dungdamchemnhau

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Mặc dù trong tâm Ngụy Trung Hiền rất tức giận muốn chửi vào mặt con kia Địt mẹ, mắt mày để lên đầu à con kia ? Nhưng thấy đứa con gái trước mặt khá ngon, dù mặt không đẹp lắm. Nên Nhị Gia đã lại gần nâng xe giúp con kia và không quên hỏi thăm.

Nhị Gia: Bạn không sao chứ ?
Con kia: Mình không sao hết, xin lỗi bạn nhé. Tại ngày đầu tiên đi học nên mình sợ trễ giờ nên lái xe hơi nhanh.
Đến lúc này, Nhị Gia mới để ý con này mặc 1 bộ đồng phục của trường cấp 3 của nó. Lúc nãy tức giận nên không quan tâm, bây giờ lại gần nhìn kỹ mới thấy con này tuy không đẹp nhưng ngon. Da trắng, mũi thẳng, chân thẳng tắp, thon thả. Mặc dù còn học cấp 3, nhưng ngực cũng không phải nhỏ, mông cong vút dưới váy. Đúng chuẩn ngực tấn công, mông phòng thủ. Nhưng khuôn mặt có nét gì đấy, phảng phất sự dâm đãng.

Mới cấp 3 còn vậy, sau này sẽ nhiều anh theo đuổi.

Nhị Gia nghĩ thầm: "May mà mình chưa chửi nó".
Con kia: Bạn không sao chứ ?
Nhị Gia: Mình không sao, còn bạn ?
Con kia: Mình không sao, mà hình như bạn học chung trường Y với mình phải không ?
Nhị Gia: Phải, bạn học lớp mấy ?
Con kia: mình học lớp 10a2.
Nhị Gia: Trùng hợp quá, mình học lớp 10a1. Ngay sát bên lớp bạn luôn.

Con kia: Ra bạn cũng mới nhập học trường Y như mình, vậy mà mặt bạn già quá. Làm mình tưởng bạn học sinh lớp 12.
Nghe đến đây, Nhị Gia chạch lòng. Con kia có biết đâu, do hoàn cảnh gia đình Nhị Gia không tốt. Gần như là 1 trong những gia đình nghèo nhất cái thị trấn này, nên ngay từ lớp 9. Nhị Gia đã đi làm những công việc thời vụ như rửa chén, phụ hồ, phụ quán cà phê để có thêm tiền lo cho gia đình và chăm sóc đứa em gái. Đứa em gái này là niềm tự hào của Nhị Gia, Nhị Gia thương nó lắm.

Đi học buổi chiều xong là về nhà ăn cơm, thay đồ đồng phục và đạp xe đạp đến chỗ làm. Gần 21 giờ đêm mới về nhà, đi làm nhiều, cộng với việc suy nghĩ chuyện tiền bạc đã làm Nhị Gia già trước tuổi. Không chỉ vẻ bề ngoài mà còn nội tâm. Đang suy nghĩ mặc kệ con kia nói gì Nhị Gia cũng không để ý thì con kia la lớn.

Con kia: Chết rồi, mãi nói chuyện với bạn. Mình trễ giờ rồi. Mình đi đây.

Đến đây, Nhị Gia cũng kết thúc hồi tưởng với cũng nhớ ra mình học cùng trường con kia. Con kia trễ giờ, thì mình cũng trễ giờ học. Nên Nhị Gia cũng chạy nhanh nhất có thể để đến trường. Như nhớ ra chuyện gì đấy, Nhị Gia gọi con kia lại. :embarrassed:

Nhị Gia: Bạn ơi, bạn tên gì ?

Con kia: Mình tên Giang.

Con kia vừa đạp xe, vừa quay đầu lại trả lời Ngụy Trung Hiền. "Ra nó tên Giang", Ngụy Trung Hiền nghĩ thầm trong đầu. Hỏi chuyện nó xong Nhị Gia chạy nhanh nhất có thể đến trường cấp 3 Y, ngày khai giảng nên chẳng có lớp phó học tập hay cờ đỏ kiểm tra học sinh. Nhị Gia tìm lớp có biển 10a1 gắn trước cửa lớp, cuối cùng cũng tìm ra.

Nhị Gia đi vào đúng lúc giáo viên chủ nhiệm là 1 bà cô trung tuổi đang phổ biến nội quy nhà trường, thấy Nhị Gia.

Giáo viên kêu lên, "Em kia, ngày đầu tiên mà đã đi học trễ sao ?".

Cô giáo:"Em tên gì?"

Nhị Gia:"thưa cô, em tên là Ngụy Trung Hiền".

Và 1 tràng giảng dạy đạo đức của giáo viên và học sinh phải tuân thủ nội quy nhà trường, đi học đúng giờ. Làm bài, học bài đầy đủ. Kéo dài suốt 15 phút đồng hồ, trong khi bà cô khó tính, thích ra oai và cứng nhắc với nội quy nhà trường đang giảng giải cho Nhị Gia. "Chắc ngày đầu tiên, con mẹ này muốn ra oai để thể hiện uy quyền", Nhị Gia vừa nghĩ, vừa nhìn xuống lớp. Nhị Gia thấy 1 số gương mặt quen thuộc đã từng học chung với nó năm cấp 2, 1 số tỏ ra bàng quan, 1 số ra vẻ thông cảm cho Nhị Gia mới khai giảng đã bị giáo viên chủ nhiệm chửi. Nhưng đại đa số tỏ ra vui mừng trên tai họa của người khác.

Chửi xong, Nhị Gia bị bắt đứng cuối lớp. Còn cô giáo già vẫn phổ biến nội quy nhà trường, đạo đức học sinh và sách vở cần mua cho cả năm học. Nghĩ giữa giờ khoảng 30 phút cho đến giữa trưa thì học sinh ra về (Do là ngày khai giảng nên thông thường đến trường nhận lớp, nhận trường xong thì gần trưa học sinh về nhà).
Ra về sau khi khai giảng mà Ngụy Trung Hiền rất không vui vì mới ngày đầu tiên của ngày học cấp 3 mà đã bị chửi. Đang ấm ức thì 1 ai đấy ở phía sau vỗ vai nó và nói: "ê, sao đi khai giảng trễ vậy mày ?"

Quay lại thì ra là Thịnh, bạn chơi chung với nó năm cấp 2. Cũng có thể gọi là thân thiết, có vẻ đại đa số học sinh học khá giỏi trường cấp 2 sẽ vào trường Y khá có tiếng ở Phú Yên này.

Nhị Gia: "DM mới sáng ra bị tông xe đạp nên đi trễ mày ạ".
Thịnh: "Hết khai giảng rồi, đi đâu với tao không mày ?".
Nhị Gia: "Tao tính ra quán net làm vài phán AOE, xong về nhà ngủ. Hay mày ra quán net chơi với tao không ?".
Thịnh: "Tao lại tính ra quán chè đầu làng ăn, mày nói vậy tao không biết làm thế nào ?".
Nhị Gia: "Thôi tao nghĩ lại rồi, tao đi ăn chè với mày".
Thịnh: "Uh đi thì đi, mà mày lấy xe đạp đi rồi di chung với tao".

Thằng bạn thân nói đến đây, làm Ngụy Trung Hiền khựng lại. Nhà nó vốn là 1 trong những hộ gia đình nghèo nhất cái thị trấn của tỉnh Phú Yên này. Bố nó đi làm ăn xa, cụ thể là làm gì nó không rõ mẹ đi làm công nhân nhà máy hợp tác liên doanh với Hàn Quốc. Mãi đến trời mờ tối mới thấy mẹ nó về, nhà cơm rau dưa qua ngày. Được bữa nay lo bữa mai, nhiều ngày phải ăn mì tôm hay cháo loãng qua ngày. Nhà là cái nhà cấp 4 xã cấp cho từ thời ông bà nó đến nay, có thịt bò ăn với nó đã là niềm vui. Thì xe đạp với nó chỉ là 1 thứ xa xỉ phẩm.
 

dungdamchemnhau

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Đang mãi chìm đắm trong những dòng hồi tưởng của bản thân về quá khứ của bản thân, bất chợt 1 bàn tay đập vào vai Nhị Gia 1 cái rõ đau làm Nhị Gia giật mình. "Ê nghĩ gì vậy mày, đi ăn chè với tao không ?". Thịnh nói.

Cú đập vai của thằng Thịnh đã kéo Nhị Gia từ hồi tưởng trở về với thực tại. Suy nghĩ 1 lát, Nhị Gia nói: "Đi, nhưng mày chở tao đi. Xe đạp tao để ở nhà".

Thịnh: "Uh, được. Chỉ cần lát nữa mày bao tao ly chè bưởi là được".

Đang nói chuyện với thằng bạn thân từ những năm cấp 2. Nhị Gia thấy 1 hình bóng quen thuộc, nhưng nhất thời Nhị Gia vẫn không nhớ ra là ai. Đến khi gần đến cổng trường, lại gần hơn người đấy.
Nhị Gia mới nhận ra người đấy và lên tiếng: "Gianggggg".

Giang quay lại nhận ra Nhị Gia, nó liền nở nụ cười và quay lại nói.
Giang: "Chào bạn, mình lại gặp bạn ở đây rồi".
Nhị Gia: "Khai giảng xong bạn có tính đi đâu chơi không hay về nhà? ".
Giang: "Mình tính đi về nhà, còn bạn? "
Nhị Gia: "Mình tính cùng với thằng bạn của mình đi ăn chè ở đầu thị xã".
Giang: "Uh, bạn đi với bạn của bạn đi. Mình về trước".
Con bé Giang vừa mới quay người đi được mấy bước, Nhị Gia lại lên tiếng.
Nhị Gia: "Giang".
Giang quay lại và nói: "Sao bạn?"
Nhị Gia: "Bạn hiện nay có bận gì không ?".
Giang: "Không, sao thế bạn? ".
Nhị Gia: "Nếu vậy, không biết bạn có thể đi ăn chè với bọn mình được không ?".
Giang cúi đầu suy nghĩ mấy giây, Nhị Gia yên lặng chờ đợi. Và Giang nói: "Được chứ bạn".

+ Phần này cũng không có gì, chỉ là giải thích. Tại sao lúc thì tôi gọi nhân vật chính là Nhị Gia, lúc thì gọi nhân vật chính là Ngụy Trung Hiền. Tại có lần tôi thấy Nhị Gia lập topic hỏi "Trong xamvn, nếu Manhthuong là vua, ai là Ngụy Trung Hiền ?. Tôi thấy Nhị Gia có vẻ hâm mộ Ngụy Trung Hiền, nên gán đại tên thật ngoài đời của Nhị Gia là Ngụy Trung Hiền. Còn Nhị Gia là tên nick nó sử dụng trên các diễn đàn như voz, thiendia, xamvn,...

Nghe con Giang nói, Nhị Gia thấy vui vui.
Nhị Gia nói: "Được, bây giờ đi luôn".
Giang: "Nhưng xe đạp của bạn đâu ?".
Nhị Gia: "Bạn mình sẽ chở mình".

Và thế là Giang đi xe đạp điện, còn Nhị Gia ngồi sau thằng Thịnh chở. Cả 3 người cùng nhau đi ra đầu thị trấn, nơi có quán chè mà những năm cấp 2. Ngụy Trung Hiền và những người bạn của nó hay ra đấy ăn chè và tán gẫu. Vừa ngồi sau xe thằng Thịnh chở, Ngụy Trung Hiền vừa ngắm nhìn đường xá 2 bên đường thị trấn nơi nó sinh ra và gắn bó cả tuổi thơ ở đây.

Thị trấn quê hương Ngụy Trung Hiền còn nghèo lắm, nhiều nơi còn chưa có đường bê tông. Có khi là 1 trong những nơi nghèo nhất Việt Nam cũng nên, nên trừ Phú Yên ra không mấy người Việt Nam biết tên thị trấn quê hương của Nhị Gia.

Chính vì vậy, thanh niên quê nó tốt nghiệp cấp 3 thường hay lên Hà Nội hay vào trong Nam học lên đại học, hay vào các cơ quan nhà máy để làm việc lập nghiệp do có sống ở đây cũng không biết làm gì. Nhị Gia cũng như vậy, Nhị Gia dự định tốt nghiệp cấp 3 xong sẽ lên Hà Nội học. Bên cạnh để học tập học lên đại học hay lập nghiệp, Nhị Gia còn muốn làm giàu. Để quên đi quá khứ từng là con nhà nghèo của nó. Và quan trọng hơn để trả thù họ hàng của nó.

Nghĩ đến họ hàng, lòng Nhị Gia thấy đắng ngắt. Cùng là anh em họ hàng với nhau, sao lũ chúng nó lại có thể đối xử mẹ con nó như vậy. Đang chìm đắm trong những dòng hồi tưởng, 1 ai đấy lấy tay đánh mạnh vào vai nó cắt ngang những dòng suy nghĩ của nó. Và nói: "ê nghĩ gì mà ngồi suy tư nữa ngày thế, đến nơi rồi ?".

Ra là thằng Thịnh, Ngụy Trung Hiền ngẩng đầu nhìn lên. Vẫn là quán chè quen thuộc, qua hơn 2 tháng hè không quay lại đây. Cách bài trí của quán vẫn như cũ. Quán này Ngụy Trung Hiền không biết đã có từ bao giờ, Ngụy Trung Hiền chỉ biết từ khi nó học cấp 2. Quán chè này đã có ở đầu thị trấn.

Ngụy Trung Hiền, Giang và Thịnh, bạn thân của Ngụy Trung Hiền vào quán chè. Bà chủ quán nhìn có vẻ có tuổi, thấy vậy từ quầy tính tiền đi ra tươi cười hỏi: "Mấy tháng hè, mới thấy các emđến đây. Các em uống gì? ".
Thịnh đáp: "Cho em 1 ly chè bưởi đi".
Giang: "Cho em 1 ly sinh tố dâu".
Bà chủ quán chè: "Được rồi, 1 ly chè bưởi. 1 ly sinh tố dâu. Còn em ?". Nói đoạn bà ấy quay sang hỏi Nhị Gia.
Nhị Gia suy nghĩ 1 lát và đáp: "Cho em 1 ly cà phê đen."

Đoạn này em muốn nói thêm, đây không phải 1 truyện hồi ký của tuổi học sinh thông thường. Mà truyện sẽ có các yếu tố tình dục, kinh dị. Em nói trước, để các bác chuẩn bị tinh thần mà biết có nên đọc tiếp hay không ?

"Uh, được rồi, 1 ly chè bưởi, 1 ly sinh tố dâu. 1 ly cà phê đen". Bà chủ quán chè vừa tươi cười vừa đáp. Và quay đi đi làm nước. Nhị Gia nhìn theo bóng lưng của người đàn bà đấy, mặc dù cũng có tuổi nhưng thân thể ngực tấn công, mông phòng thủ. Mặt lại trát cả tá phấn khiến gương mặt dâm đãng làm bất cứ người đàn ông nào nhìn vào chỉ muốn lên giường với bà ấy.

Chính vì vậy quán chè này khá đông khách và những người đến nhiều nhất là các thanh niên mới lớn. Tuy nhiên theo lời của 1 số người bạn cấp 2 của Ngụy Trung Hiền nói sau lưng bà này, bà này từng có quá khứ bỏ xứ lên Hà Nội làm kỹ nữ. Và cũng theo lời của 1 thằng từng học chung lớp 9 với Ngụy Trung Hiền, 1 người anh của nó từng ra Hà Nội làm thuê thấy bà ấy từng đi khách và bà ấy từng là 1 trong những gái ngành nổi tiếng trên web thiendia. Web sex lớn nhất Việt Nam 1 thời. Và bà này đã giải nghệ và mở quán chè này để hoàn lương.

Nhưng Ngụy Trung Hiền không quan tâm hay nói đúng hơn không tin. Bởi người nhà quê thường dân trí thấp nên hay đồn đại lung tung. Mà nếu bà ấy từng làm gái ngành thật thì đã sao, ai chẳng có quá khứ ?
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo