dungdamchemnhau
Yếu sinh lý
Nhị Gia vốn có tên là Ngụy Trung Hiền, sinh ra và lớn lên tại Phú Yên đầy nắng và gió. Môi trường khắc nghiệt cũng khiến con người tính toán theo, nhưng ngụy Trung Hiền lại không như vậy. Ngụy Trung Hiền thời còn đi học vốn là 1 thằng học sinh hiền lành, ngây thơ. Có điều do do nhà nghèo, bố lại đi làm ăn xa nên nó lúc nào cũng mong muốn có nhiều tiền để thoát nghèo. Đáng lẽ cuộc sống của nó sẽ luôn là như vậy cho đến khi nó học cấp 3.
Đấy là 1 ngày đẹp trời, hôm nay là ngày khai giảng ngày đầu tiên đi học cấp 3 của Hiền nên nó dạy sớm đánh răng, rửa mặt, thay đồng phục. Nhà nghèo nên bố mẹ của Nhị Gia chỉ mua 2 bộ đồng phục cho Nhị Gia thay đổi nguyên tuần. Mặc đồng phục xong, Nhị Gia chạy ngay đến trường cấp 3 mới.
Vẫn là con đường làng quen thuộc, tuy hơi xấu, gồ ghề nhưng đã gắn bó với nó suốt những năm tháng tuổi thơ. Thỉnh thoảng nó cũng gặp vài người bạn đã từng học chung cấp 2. Trời hôm nay thật đẹp, trong xanh, không mưa, không nắng. Cũng không có mây, hàng cây xanh 2 bên đường càng khiến cho không khí dịu mát hơn. Và cổng trường cấp 3 chẳng bao lâu đã hiện lên trước mắt nó, đang suy nghĩ xem làm sao để có 1 thời đi học tươi đẹp thì rầm.
1 cái gì đấy ở phía sau đẩy ngã Ngụy Trung Hiền làm nó bật ngã ra phía trước, phải mất hơn 1 phút sau nó mới ngồi dậy được nhưng mặt đau, quần áo thì bẩn do bùn đất khiến nó đau thì ít. Tiếc bộ quần áo mới mua thì nhiều. Khiến việc đầu tiên nó làm đứng được dậy là quay lại xem ai đã xô ngã nó. Thì sau lưng nó là 1 đứa con gái bằng tuổi Nhị Gia cũng đang ngồi ở dưới đất đang cố gắng kéo chiếc xe đạp cũ kỹ cũng đang ở dưới đất dựng xe lên.
Đấy là 1 ngày đẹp trời, hôm nay là ngày khai giảng ngày đầu tiên đi học cấp 3 của Hiền nên nó dạy sớm đánh răng, rửa mặt, thay đồng phục. Nhà nghèo nên bố mẹ của Nhị Gia chỉ mua 2 bộ đồng phục cho Nhị Gia thay đổi nguyên tuần. Mặc đồng phục xong, Nhị Gia chạy ngay đến trường cấp 3 mới.
Vẫn là con đường làng quen thuộc, tuy hơi xấu, gồ ghề nhưng đã gắn bó với nó suốt những năm tháng tuổi thơ. Thỉnh thoảng nó cũng gặp vài người bạn đã từng học chung cấp 2. Trời hôm nay thật đẹp, trong xanh, không mưa, không nắng. Cũng không có mây, hàng cây xanh 2 bên đường càng khiến cho không khí dịu mát hơn. Và cổng trường cấp 3 chẳng bao lâu đã hiện lên trước mắt nó, đang suy nghĩ xem làm sao để có 1 thời đi học tươi đẹp thì rầm.
1 cái gì đấy ở phía sau đẩy ngã Ngụy Trung Hiền làm nó bật ngã ra phía trước, phải mất hơn 1 phút sau nó mới ngồi dậy được nhưng mặt đau, quần áo thì bẩn do bùn đất khiến nó đau thì ít. Tiếc bộ quần áo mới mua thì nhiều. Khiến việc đầu tiên nó làm đứng được dậy là quay lại xem ai đã xô ngã nó. Thì sau lưng nó là 1 đứa con gái bằng tuổi Nhị Gia cũng đang ngồi ở dưới đất đang cố gắng kéo chiếc xe đạp cũ kỹ cũng đang ở dưới đất dựng xe lên.


