Nghịch Thiên Tiên Lộ

ManhCuong99

Yếu sinh lý
Ae ai thích thể loại tiên hiệp không nhỉ , t đang có bộ này mong ae cho ý kiến
 

Đính kèm

  • hinh-anh-tien-hiep-dep_031722510.jpg
    hinh-anh-tien-hiep-dep_031722510.jpg
    435.3 KB · Xem: 9

ManhCuong99

Yếu sinh lý
Chủ thớt

NGHỊCH THIÊN TIÊN LỘ​

Chương 1: Kẻ Không Có Linh Căn​

Thiên Huyền đại lục.

Nơi đây, kẻ mạnh có thể một kiếm chém núi, một chưởng phá thành. Tu sĩ đứng trên đỉnh cao có thể ngự kiếm phi thiên, trường sinh bất tử.

Còn phàm nhân…

Chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trời.

Hôm ấy, tại Thanh Vân Tông.

Hàng vạn thiếu niên đứng dưới chân Thiên Kiếm Sơn, chờ đợi một ngày có thể thay đổi vận mệnh.

Trên đài đá, một lão giả tóc bạc đặt tay lên vai từng người.

“Linh căn, Hỏa.”

“Đệ tử ngoại môn.”

“Linh căn, Thủy Mộc song hệ.”

“Có thể nhập nội môn.”

Tiếng reo hò vang lên liên tục.

Cho đến khi một thiếu niên áo vải bước lên.

Hắn tên Lâm Uyên.

Mười sáu tuổi.

Không cha, không mẹ.

Từ nhỏ lớn lên tại một thôn nhỏ dưới chân Thanh Vân Sơn.

Hắn đã chờ ngày này suốt mười sáu năm.

Lão giả đặt tay lên vai hắn.

Một hơi thở.

Hai hơi thở.

Ba hơi thở.

Không có bất kỳ phản ứng nào.

Lão giả nhíu mày.

“Đổi tay.”

Lâm Uyên làm theo.

Vẫn im lặng.

Một đệ tử phía dưới bật cười.

“Phế vật.”

Tiếng cười nhanh chóng lan ra.

“Không có linh căn mà cũng dám đến Thanh Vân Tông?”

“Đúng là nằm mơ.”

Lâm Uyên siết chặt nắm tay.

Lão giả lắc đầu.

“Không có linh căn.”

Bốn chữ.

Giống như một thanh kiếm đâm thẳng vào lòng hắn.

“Ta… thật sự không thể tu luyện sao?”

Lão giả nhìn hắn, giọng bình thản:

“Trở về đi.”

Lâm Uyên cúi đầu.

Hắn xoay người.

Nhưng đúng lúc ấy…

ẦM!

Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên.

Bầu trời vốn trong xanh đột nhiên tối sầm.

Mây đen cuồn cuộn.

Một tia sét màu tím xé ngang bầu trời, đánh thẳng xuống Thiên Kiếm Sơn.

Không ai biết rằng…

Khoảnh khắc tia sét ấy xuất hiện, trong cơ thể Lâm Uyên có một thứ đã ngủ say suốt mười sáu năm…

Thức tỉnh.

Ầm!

Lâm Uyên ngã xuống đất.

Trong đầu hắn xuất hiện một giọng nói cổ xưa.

“Ngươi… cuối cùng cũng tỉnh.”

Lâm Uyên kinh hãi.

“Ai?”

“Ta là ai không quan trọng.”

“Quan trọng là…”

“Ngươi có biết vì sao mình không có linh căn không?”

Lâm Uyên im lặng.

Giọng nói kia bật cười.

“Bởi vì thứ trong cơ thể ngươi…”

“Không phải linh căn.”

“Đó là…”

Tiên Cốt.

Ầm!

Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể Lâm Uyên đồng loạt sáng lên.

Máu trong người hắn bắt đầu sôi trào.

Một đạo kim quang xuyên qua trời đất.

Các trưởng lão Thanh Vân Tông đồng loạt biến sắc.

“Không thể nào!”

“Đây là khí tức gì?”

Trên đỉnh Thiên Kiếm Sơn, một lão tổ đã bế quan ba nghìn năm đột nhiên mở mắt.

Đôi mắt vốn đục ngầu của ông ta hiện lên vẻ kinh hãi.

“Tiên Cốt…”

“Không ngờ…”

“Thứ đó vẫn còn tồn tại trên thế gian.”

Ở dưới núi, Lâm Uyên từ từ đứng dậy.

Hắn nhìn hai bàn tay mình.

Không hiểu vì sao…

Hắn cảm thấy cả thế giới đã thay đổi.

Gió đang chuyển động.

Lá cây đang rung.

Ngay cả linh khí trong không khí cũng trở nên rõ ràng.

Nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất…

Là trên mu bàn tay hắn xuất hiện một đạo ấn ký màu đen.

Một chữ cổ xưa.

“Đế.”

Giọng nói trong đầu lại vang lên:

“Lâm Uyên.”

“Con đường phía trước của ngươi…”

“Không phải thành tiên.”

“Cũng không phải thành đế.”

“Bởi vì…”

Tiên và Đế đều từng chết dưới tay ngươi.

Lâm Uyên sững người.

“Ngươi nói gì?”

Không ai trả lời.

Giọng nói biến mất.

Bầu trời trở lại yên tĩnh.

Nhưng từ phía trên Thanh Vân Tông…

Một tiếng chuông cổ vang lên.

Đông!

Rồi tiếng thứ hai.

Đông!

Tiếng thứ ba.

Đông!

Chín tiếng chuông liên tiếp.

Toàn bộ Thanh Vân Tông chấn động.

Một trưởng lão run giọng:

“Cửu Thiên Tiên Chung…”

“Chỉ khi đại kiếp xuất hiện mới vang lên chín tiếng.”

Không ai biết rằng…

Đại kiếp mà họ sợ hãi…

Đã bắt đầu từ khoảnh khắc Lâm Uyên mở mắt.

Và cũng không ai biết…

Mười sáu năm sau.

Người thiếu niên bị cả thiên hạ gọi là phế vật

Sẽ một mình đứng trên Cửu Thiên.

Dưới chân hắn là hàng vạn tiên nhân.

Trước mặt hắn là Thiên Đạo.

Lâm Uyên cầm kiếm.

Máu chảy từ khóe miệng.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

“Các ngươi nói…”

“Thiên mệnh không thể nghịch?”

Hắn cười.

Một kiếm chém xuống.

“Vậy hôm nay…”

“Ta nghịch thử cho các ngươi xem.”
 

ManhCuong99

Yếu sinh lý
Chủ thớt
NGHỊCH THIÊN TIÊN LỘ

Chương 2: Tiên Cốt Thức Tỉnh

“Cái gì vừa xảy ra?”

Trên quảng trường Thanh Vân Tông, hàng nghìn đệ tử ngẩng đầu nhìn trời.

Mây đen đã tan.

Nhưng dư uy của chín tiếng Cửu Thiên Tiên Chung vẫn khiến lòng người run rẩy.

Không ai biết nguyên nhân.

Chỉ có một người biết.

Lâm Uyên.

Hắn đứng giữa quảng trường, sắc mặt tái nhợt.

Từ lúc tỉnh lại, hắn không còn cảm nhận được linh khí xung quanh như trước.

Mà là…

hắn có thể nhìn thấy chúng.

Từng sợi linh khí màu trắng lơ lửng trong không khí, chậm rãi chảy qua cơ thể mọi người.

Nhưng khi nhìn về phía những trưởng lão trên đài…

Lâm Uyên bỗng nhìn thấy một thứ khác.

Trên người họ có những sợi khí màu đen.

Giống như xiềng xích.

Quấn chặt lấy linh hồn.

Hắn vô thức lùi một bước.

“Đó… là cái gì?”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu.

“Thiên Đạo chi khóa.”

Lâm Uyên khựng lại.

“Ngươi chưa biến mất?”

“Ta chưa từng biến mất.”

“Vậy ngươi là ai?”

Im lặng hồi lâu.

Giọng nói đáp:

“Ngươi có thể gọi ta là… Mặc Lão.”

“Mặc Lão?”

“Ừ.”

“Ngươi đang ở đâu?”

“Trong xương của ngươi.”

Lâm Uyên sững sờ.

“Trong… xương?”

Mặc Lão cười nhạt.

“Không phải trong xương.”

“Là trong Tiên Cốt.”

Lâm Uyên cúi đầu nhìn ngực mình.

“Vậy tại sao ta không có linh căn?”

“Bởi vì Tiên Cốt đã nuốt mất nó.”

“…”

“Người bình thường muốn tu luyện phải hấp thu linh khí.”

“Còn ngươi…”

“Không cần.”

Mặc Lão nói từng chữ:

“Ngươi chính là linh khí.”

Lâm Uyên im lặng.

Một câu nói đơn giản.

Nhưng hắn hiểu được ý nghĩa khủng khiếp phía sau.

Ngay lúc ấy, một tiếng quát vang lên.

“Lâm Uyên!”

Hắn ngẩng đầu.

Một thanh niên áo trắng đang bước tới.

Người này tên Tần Hạo.

Là đệ tử ngoại môn nổi tiếng nhất Thanh Vân Tông.

Mười tám tuổi.

Luyện Khí tầng chín.

Chỉ còn một bước là tiến vào Trúc Cơ.

Tần Hạo nhìn Lâm Uyên từ trên xuống dưới.

“Ngươi vừa rồi làm gì?”

“Ta không biết.”

“Không biết?”

Tần Hạo cười lạnh.

“Không có linh căn lại khiến Cửu Thiên Tiên Chung vang lên chín tiếng?”

“Ngươi nghĩ ta tin?”

Lâm Uyên không đáp.

Tần Hạo bước tới.

“Quỳ xuống.”

Lâm Uyên nhíu mày.

“Vì sao?”

“Vì ngươi đã làm kinh động trưởng lão.”

“Ta bảo ngươi quỳ thì quỳ.”

Lâm Uyên vẫn đứng yên.

Tần Hạo biến sắc.

“Muốn chết?”

Một quyền lập tức đánh ra.

Ầm!

Nắm đấm mang theo linh lực đánh thẳng vào ngực Lâm Uyên.

Nhưng…

Không có máu.

Không có tiếng xương gãy.

Lâm Uyên chỉ lùi lại ba bước.

Tần Hạo trợn mắt.

“Không thể nào…”

Hắn vừa rồi đã dùng tám phần lực.

Cho dù là Luyện Khí tầng bảy cũng không thể đứng yên chịu một quyền như vậy.

Lâm Uyên nhìn nắm tay mình.

Trong cơ thể hắn…

Một luồng khí nóng đang chuyển động.

Mặc Lão cười.

“Đừng sợ.”

“Đó chỉ là Tiên Cốt đang bảo vệ ngươi.”

“Vậy ta có thể đánh lại hắn không?”

“Có.”

“Bao nhiêu?”

“Ngươi muốn đánh chết hắn?”

Lâm Uyên im lặng.

Mặc Lão nói:

“Vậy dùng một phần mười sức.”

Lâm Uyên nhìn Tần Hạo.

Hắn bước lên.

Tần Hạo biến sắc.

“Ngươi muốn làm gì?”

Lâm Uyên giơ tay.

Một quyền.

Không có linh lực.

Không có ánh sáng.

Chỉ đơn giản là một quyền.

ẦM!

Tần Hạo bay ngược hơn mười mét.

Đập mạnh vào cột đá.

Phụt!

Máu phun ra.

Toàn trường chết lặng.

Một thiếu niên kinh hãi:

“Luyện Khí tầng chín…”

“Bị một quyền đánh bay?”

Trên đài cao.

Các trưởng lão đồng loạt đứng dậy.

Một người nhìn Lâm Uyên như nhìn thấy quái vật.

“Thể tu?”

“Không…”

“Đây không phải thể tu.”

Một trưởng lão tóc bạc siết chặt tay.

“Thể tu không thể có sức mạnh như vậy.”

Lão ta nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.

Trong mắt xuất hiện sát ý.

“Giết hắn.”

Hai chữ rất nhẹ.

Nhưng Lâm Uyên nghe thấy.

Hắn quay đầu.

Nhìn về phía trưởng lão kia.

Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau…

Lâm Uyên nhìn thấy những sợi xiềng xích màu đen trên người ông ta.

Một sợi.

Hai sợi.

Ba sợi…

Có tất cả chín sợi.

Mặc Lão đột nhiên im lặng.

Sau vài giây…

Giọng nói của ông ta trở nên cực kỳ nghiêm túc.

“Lâm Uyên.”

“Ừ?”

“Đừng nhìn hắn nữa.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

“Thứ đang khóa linh hồn hắn…”

“Không phải Thiên Đạo.”

Lâm Uyên khựng lại.

“Vậy là cái gì?”

Mặc Lão không trả lời ngay.

Một lúc sau mới nói:

“Có người đang điều khiển hắn.”

Ầm!

Ngay lúc đó, bầu trời phía trên Thanh Vân Tông xuất hiện một bàn tay khổng lồ.

Bàn tay xuyên qua tầng mây.

Che phủ cả ngọn núi.

Toàn bộ đệ tử quỳ xuống.

Các trưởng lão đồng loạt biến sắc.

Một giọng nói từ trên trời truyền xuống.

“Đưa kẻ có Tiên Cốt ra đây.”

“Người của Thiên Ma Điện…”

Một trưởng lão run rẩy.

Lâm Uyên ngẩng đầu.

Bàn tay khổng lồ chậm rãi ép xuống.

Mặc Lão hét lên:

“Chạy!”

“Không thể chống lại hắn!”

“Tu vi của hắn ít nhất…”

“Đại Thừa!”

Đồng tử Lâm Uyên co lại.

Đại Thừa cảnh.

Đối với hắn hiện tại…

Đó là tồn tại không thể chạm tới.

Nhưng đúng lúc Lâm Uyên chuẩn bị chạy…

Một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Là một nữ tử áo xanh.

Nàng cầm kiếm.

Mái tóc dài tung bay trong gió.

Ánh mắt lạnh lùng.

“Đệ tử Thanh Vân Tông…”

“Không ai được mang đi.”

Nàng rút kiếm.

Keng!

Một kiếm chém lên trời.

Kiếm quang dài hàng trăm trượng.

Bàn tay khổng lồ bị chém thành hai nửa.

Thiên địa rung chuyển.

Lâm Uyên nhìn bóng lưng nàng.

Trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Mặc Lão lại im lặng rất lâu.

Sau đó…

Ông ta nói một câu khiến Lâm Uyên lạnh sống lưng.

“Lâm Uyên.”

“Ngươi biết nàng là ai không?”

“Không.”

“Vậy ta nói cho ngươi biết.”

“Nàng chính là…”

“người đã giết ngươi ở kiếp trước.”

Lâm Uyên chết lặng.

Nữ tử áo xanh quay đầu.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Nàng nhìn hắn.

Không hiểu vì sao…

Trong mắt nàng xuất hiện một tia kinh ngạc.

Sau đó là sát ý.

Nàng khẽ nói:

“Không thể nào…”

“Ngươi…”

“Vẫn còn sống?”

HẾT CHƯƠNG 2
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo