Kiến thức Gửi những tml từng lạc lối như tao

luan1992

Yếu sinh lý
TÂM THƯ GỬI NHỮNG TML ĐÃ TỪNG LẠC LỐI NHƯ TAO

Tao viết những dòng này không phải để kể mình đã yêu một người như thế nào.

Cũng không phải để biện minh cho những gì tao đã làm.

Tao viết cho những thằng đã từng giống tao — những thằng đang có một gia đình nhưng bên trong đã trống rỗng từ rất lâu, những thằng tưởng rằng mình kiểm soát được mọi thứ, cho đến một ngày nhận ra thứ mất kiểm soát nhất trên đời lại chính là lòng mình.

Tao đã có gia đình.

Sau sáu năm kết hôn, tao và vợ gần như không còn kết nối được với nhau. Có những khoảng cách không phải nằm ở vài mét trong một căn nhà, mà nằm giữa hai con người nằm cạnh nhau mỗi đêm.

Tao cũng chẳng phải người chồng hoàn hảo.

Tao từng sai, từng làm những chuyện khiến vợ tổn thương. Nhưng trong đầu tao khi ấy có một nguyên tắc rất rõ: chuyện bên ngoài chỉ là chuyện bên ngoài.

Vui chơi thì vui chơi.

Bóc bánh trả tiền.

Mua bán sòng phẳng.

Không tình cảm.

Không ràng buộc.

Không để một người phụ nữ khác bước vào cuộc sống của tao.

Tao tưởng tao đủ tỉnh táo để làm được điều đó
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Cho đến ngày tao gặp nó.

Nó kém tao mười hai tuổi.

Ngay từ đầu nó biết tao có vợ. Tao cũng nói thẳng với nó rằng kể cả có một ngày tao bỏ vợ, tao cũng không cưới nó. Tao sẽ sống một mình.

Tao không chu cấp cho nó.

Không hứa hẹn tương lai.

Không vẽ ra một cuộc đời màu hồng.

Vậy mà nó vẫn ở đó.

Ban đầu mọi thứ đơn giản lắm.

Tao đi làm. Chiều tối thỉnh thoảng tạt qua gặp nó. Rồi tối tao lại về nhà với gia đình.

Cứ thế khoảng nửa năm.

Tao tưởng mọi thứ vẫn nằm trong tay tao.

Cho đến một ngày đẹp trời, vợ tao chủ động nói chuyện với tao.

Sau gần một năm hai vợ chồng gần như không thể kết nối.

Vợ tao vốn rất lì. Bình thường tao thường là người phải mở lời trước, một phần vì tao biết mình cũng đã từng sai.

Lần ấy, tao cũng làm một việc rất đàn ông... theo kiểu rất lưu manh.

Tao âm thầm kiểm tra xem trong một năm qua vợ tao có làm gì có lỗi với tao hay không.

Tao tìm.

Tao soi.

Tao nghi ngờ.

Nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy gì.

Vợ tao vẫn chăm sóc con cái như bình thường.

Cô ấy chỉ giận tao.

Giận vì tao hờ hững.

Giận vì tao tránh né.

Giận vì người đàn ông từng là chồng cô ấy dường như đã biến mất ngay trong chính căn nhà của mình.

Và lúc ấy tao phải đứng trước một lựa chọn.

Cuối cùng tao chọn gia đình.

Tao bắt đầu giãn dần mối quan hệ với nó.

Không có một cuộc chia tay rõ ràng.

Không có một dấu chấm hết.

Chỉ là tao để câu chuyện ấy chết dần trong những lần chờ đợi, trong những khoảng tối của một mối tình không danh phận.

Tao nghĩ thế là xong.

Nhưng tao đã nhầm.
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Một ngày, bố mẹ nó phát hiện con gái mình yêu một người đàn ông đã có gia đình và hai đứa con.

Họ phản đối.

Bắt nó về quê.

Rồi mai mối cho nó một người đàn ông hơn nó mười tuổi, có tiền, có điều kiện, có thể cho nó một cuộc sống mà người như tao lúc ấy không thể cho.

Và cũng chính từ giây phút đó, tao bắt đầu phát điên.

Tao nhận ra tao không muốn mất nó.

Có tình yêu trong đó.

Có ham muốn.

Có sự hợp nhau về thể xác.

Có những kỷ niệm.

Nhưng còn có một thứ xấu xí hơn mà tao không muốn thừa nhận:

Ích kỷ sở hữu.

Khi một thứ vẫn còn trong tay, người ta thường chẳng hiểu nó quý đến mức nào.

Đến khi nó sắp biến mất, người ta mới phát hiện ra mình cần nó đến mức nào.

Tao bắt đầu tìm mọi cách để giữ nó lại.

Tao thậm chí từng nghĩ đến một ý tưởng điên rồ:

Vài năm nữa, khi mọi thứ thu xếp xong, tao sẽ bỏ gia đình hiện tại để đến với nó.

Đúng.

Tao từng nghĩ như vậy.

Tao từng nghĩ mình có thể vứt bỏ tất cả để đi theo một thứ mà tao tưởng là tình yêu của đời mình.

Nhưng càng cố giữ, tao càng nhận ra có những thứ trên đời này không phải cứ muốn là giữ được.

Mọi nỗ lực của tao gần như vô vọng.

Nhưng thái độ của nó vẫn khiến tao tin rằng mọi chuyện chưa kết thúc.

Tao vẫn hy vọng.

Cho đến một ngày tao phát hiện nó nhắn tin tình cảm, những lời lẽ nhạy cảm với người đàn ông kia.

Lúc ấy tao hiểu.

Hết rồi.
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Không cần thêm một lời giải thích.

Không cần một cuộc chiến.

Không cần phải hỏi tại sao.

Một cánh cửa đã đóng thì dù tao có đứng trước nó cả đời, nó cũng không tự mở ra.

Lạ một điều là lần này tao không tức giận quá lâu.

Trước đây tao từng tự hỏi một câu mà có lẽ 99% những người rơi vào hoàn cảnh như tao đều từng hỏi:

“Tại sao con người lại gặp nhau?”

Có người cả đời không tìm được câu trả lời.

Tao thì may mắn tìm được.

Tao nghĩ nó đến với tao để tặng tao hai món quà.

Món quà thứ nhất:

Tao tìm lại được chính mình.

Suốt mười hai năm, tao tưởng mình đã đánh mất một thứ gì đó nhưng không biết đó là gì.

Cho đến khi rơi vào nghịch cảnh, tao mới nhìn thấy con người thật của mình.

Đó là sự can đảm.

Dám yêu.

Dám làm.

Dám chịu hậu quả.

Dám vứt bỏ tất cả những thứ mình từng nghĩ là không thể mất.

Và quan trọng nhất:

Dám tin tuyệt đối vào bản thân, dù phía trước chẳng nhìn thấy con đường.

Có thể chúng mày sẽ nghĩ đó là sự điên rồ.

Tao cũng nghĩ vậy.

Nhưng chính trong sự điên rồ ấy, tao nhìn thấy một con người mà tao đã đánh mất từ rất lâu.

Món quà thứ hai còn lớn hơn:

Sự thức tỉnh bản tâm.

Nó phản bội tao.

Nhưng tao không còn muốn căm hận.

Tao bước đi một mình trên chính con đường đã từng có rất nhiều kỷ niệm.

Và tao hiểu ra một điều:

Không ai có thể đem bình yên đến cho mình nếu chính mình không có bình yên.
 

thead

Tao là gay
bản lĩnh lên tml. t có vợ và cũng từng yêu 1 em. ẻm cũng bik có gia đình mà vẫn chấp nhận mqh. giờ thì đang giãn ra nhưng vẫn liên lạc.
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao không còn muốn oán hận.

Không còn muốn níu kéo.

Không còn muốn sống bằng những ký ức đẹp.

Cũng chẳng cần phải biến một người từng tồn tại trong đời mình thành một kẻ đáng nguyền rủa để bản thân cảm thấy nhẹ lòng.

Cái gì đến thì đến.

Cái gì đi thì đi.

Được mất cuối cùng cũng là không.

Tao bước đi một mình.

Nhưng lần đầu tiên trong rất nhiều năm, tao không cảm thấy cô độc.

Tao có bình yên.

Một thứ bình yên mà trước đây tao chưa từng có.

Và chính lúc ấy, tao đủ can đảm để đối diện với vợ tao.

Tao nghĩ cô ấy có quyền biết sự thật.

Không phải vì tao muốn được tha thứ.

Không phải vì tao muốn cô ấy cho tao thêm một cơ hội.

Mà bởi vì cô ấy là người đã thương tao suốt một quãng thời gian rất dài.

Cô ấy có quyền biết người chồng của mình đã từng làm gì.

Và cô ấy có quyền tự quyết định cuộc đời của chính mình.

Nếu cuộc hôn nhân này tan vỡ, tao sẽ chấp nhận.

Nếu tao phải đi một mình, tao cũng sẽ đi.

Bởi vì bây giờ tao biết:

Một mình không có nghĩa là cô độc.
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao không còn cần vay mượn cảm xúc từ một người khác để cảm thấy mình đang sống.

Có một câu mà tao rất thích, được gán cho Tào Tháo lúc cuối đời:

“Tại sao mặt trời đẹp đẽ như vậy mà đến giờ ta mới nhận ra?”

Tao nghĩ đó chính là câu dành cho tao.

Tao đã mất rất nhiều thời gian để chạy theo những thứ ở bên ngoài.

Đến cuối cùng mới nhận ra thứ tao tìm kiếm suốt bao năm lại nằm ở bên trong chính mình.

Tao đã chữa lành được cho chính tao.

Sau mười hai năm.

Tao không xin vợ tha thứ.

Không xin một cơ hội.

Nếu chúng tao còn có thể đi tiếp với nhau, tao sẽ học cách trân trọng những gì mình đang có.

Còn nếu không thể, tao cũng chấp nhận.

Bởi nếu ngày mai tất cả những gì tao đang có biến mất, tao vẫn sẽ bước đi dưới bầu trời này.

Vẫn bình yên.

Vẫn là tao.

Không vay mượn cảm xúc của bất kỳ ai.

Còn đi được thì cứ đi.

Còn thở thì cứ thở.

Có sức thì cứ làm.

Trời đất vẫn còn dài.

Mà sinh mệnh con người thì vẫn ngắn như vậy.

Tao không biết cuộc đời còn cho tao bao nhiêu năm.

Nhưng tao biết từ hôm nay, tao muốn sống những năm còn lại một cách tỉnh thức.

Không chạy trốn.

Không đổ lỗi.

Không tự thương hại.

Không biến một người khác thành lý do để mình sống.

Và cũng không biến một người khác thành lý do để mình chết.

Tao đã có một nhân duyên rất đau để dạy cho chính mình bài học đó.

Có thể nó đến để yêu tao.

Có thể nó đến để làm tao đau.

Có thể nó đến để rồi rời đi.

Nhưng cuối cùng, thứ nó để lại cho tao không phải là một người phụ nữ.

Mà là chính tao.

Vậy nên tao viết những dòng này cho chúng mày.

Những thằng đã từng lạc lối như tao.

Những thằng đang lạc lối.

Những thằng đang nghĩ rằng người đàn bà bên ngoài kia mới là người khiến cuộc đời mình có ý nghĩa.

Đừng đợi đến lúc mất tất cả mới hiểu thứ mình đang có quý giá thế nào.

Đừng đợi một người khác phản bội mình mới học được cách buông bỏ.

Đừng đợi một cuộc tình tan nát mới bắt đầu nhìn lại chính mình.

Và nhất là...

Đừng nhầm lẫn giữa tình yêu và sự ích kỷ muốn sở hữu một con người.
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Có những người bước vào đời mình không phải để ở lại.

Họ chỉ đi ngang qua để mở một cánh cửa mà trước đó mình chưa từng nhìn thấy.

Rồi họ đi.

Còn mình phải tự bước tiếp.

Tao đã từng nghĩ hạnh phúc là có được người mình muốn.

Bây giờ tao hiểu:

Hạnh phúc là dù được hay mất, mình vẫn không đánh mất chính mình.

Đấy là bài học đắt nhất tao từng phải trả.

Và cũng có lẽ là món quà lớn nhất tao từng nhận được.
 

thosanphuba1102

Tao là gay
Đcm , Văn vẻ cái lồn. Mày chăn nó , nó chăn mày . 2 đứa mày đang trao đổi với nhau , chứ chẳng có cảm xúc hay tình yêu cái đầu buồi gì cả . Cuối cùng mày nhận ra mình là 1 con bò bị 1 con Phò nó dắt mũi . Chấm hết .
 

luan1992

Yếu sinh lý
Chủ thớt
Tao viết bài này cho 1 triệu thằng ở việt nam có cùng cảnh ngộ giống tao mà đang lạc lối. Tao không dạy đời hay định hướng ai cả. Ai đọc được thì cứ đọc đơn giản tao chỉ đang hiên diện ở đây, chúng mày tìm được con đường của chúng mày bằng cách đi theo cách của chúng mày. Thằng nào không trong số này đéo phải hiểu và cũng đéo cần hiểu.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo