meomeooi
Tao là gay
Bố t mất vì tai nạn giao thông năm tao lên 10 , nhà mất đi trụ cột , hơn nữa phải đền cho bị hại số tiền k nhỏ . Mẹ t ngày ngủ k quá 5 tiếng , chạy ngc chạy xuôi kiếm tiền nuôi tao và trả nợ , 5 năm sau mẹ suy nhược r mất vì suy thận . T vẫn nhớ mùa hè năm ấy , lúc tao đang ôn thi lên lớp 10 thì bác hàng xóm chạy tới trường bảo tao về vì mẹ mất , cả lớp lúc đó xôn xao còn lòng tao thì nặng trĩu , chỉ nghĩ rằng từ nay k còn ai bên cạnh nữa . Vì thế t nghỉ học lớp 10 , đi phụ xây , làm công ty , bốc vác , làm đủ thứ nghề , nhìn bạn bè đc tới trường t buồn lắm chứ . Tối về vừa ăn cơm vừa ngước nhìn bàn thờ . Vậy mà mười mấy năm trôi qua r , đã nhiều lần suýt nữa thì t sa vào con đường k lành mạnh nhưng dường như có bố mẹ phù hộ t lại vượt qua . 30t vẫn đi làm thuê , k vợ k con , lủi thủi 1 mình . T tự hỏi liệu t đang sống vì điều gì , t cố gắng vì ai nữa đây . Những năm qua t đã khổ sở như nào có ai thấu đâu . T cũng muốn hỏi tụi m nếu như tao bọn m có sống buông thả k


