GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 10: ĐẢO THANH VÂN
Bốn giờ sáng.
ManhThuong vẫn chưa ngủ.
Anh ngồi trước cửa sổ, ánh mắt nhìn mặt hồ đen đặc.
Trình Ca nằm trên giường, nhưng cũng không ngủ.
Cô nhìn bóng lưng anh rất lâu rồi hỏi:
“Anh định làm gì?”
“Không đi.”
“Không đi đảo?”
“Ừ.”
“Vậy An Nhiên thì sao?”
“Anh sẽ tìm cách khác.”
“Không có cách khác.”
“Có.”
“Anh đang nói dối.”
Anh quay lại.
“Anh không nói dối.”
“Anh chỉ đang cố bảo vệ em.”
“Đúng.”
“Nhưng anh không thể bảo vệ em bằng cách giấu em khỏi mọi chuyện.”
Anh im lặng.
Trình Ca ngồi dậy.
“Ba năm trước anh đã làm như vậy rồi.”
Câu nói khiến anh khựng lại.
“Anh bảo vệ em.”
“Anh không nói cho em biết sự thật.”
“Vì em không nhớ.”
“Nhưng em vẫn là người trong câu chuyện.”
Cô bước xuống giường.
“Em không muốn ba năm sau lại có một người nói với em rằng: ‘Anh làm vậy vì muốn tốt cho em.’”
ManhThuong nhìn cô.
Rất lâu.
Sau đó anh hỏi:
“Em có biết điều đáng sợ nhất của anh là gì không?”
“Là gì?”
“Không phải mất em.”
Anh dừng lại.
“Là một ngày anh lại phải nhìn em biến mất mà không thể làm gì.”
Trình Ca bước tới.
“Vậy lần này…”
Cô đưa tay nắm lấy tay anh.
“Anh đừng đứng trước em.”
“Đứng bên cạnh em.”
Anh nhìn bàn tay hai người.
Cuối cùng gật đầu.
“Được.”
Sáu giờ sáng, họ rời Khe Cạn.
Chiếc chìa khóa lấy được từ chiếc hộp kim loại vừa đúng một ổ khóa trên một căn nhà kho cũ ở bờ hồ.
Bên trong có một chiếc thuyền.
Không biển số.
Không động cơ lớn.
Chỉ đủ cho hai người.
Trên mạn thuyền khắc một dòng chữ rất nhỏ:
TV-17.
Trình Ca sờ lên.
“Thanh Vân?”
“Có thể.”
ManhThuong kiểm tra động cơ.
“Đi được.”
“Anh biết lái?”
“Ừ.”
“Anh biết sửa mọi thứ à?”
“Không.”
“Vậy anh biết gì?”
Anh nhìn cô.
“Những thứ cần biết.”
Cô bật cười.
“Anh lúc nào cũng trả lời như vậy.”
“Vì đúng.”
Trình Ca ngồi xuống.
“Đi thôi.”
Mặt hồ lúc sáng sớm phẳng như một tấm kính.
Sương phủ kín phía xa.
Đảo Thanh Vân không xuất hiện trên bản đồ điện tử.
Nhưng chiếc chìa khóa và cuộn phim đều dẫn đến nơi này.
Sau gần hai tiếng, một dãy núi thấp hiện ra giữa sương.
Trình Ca nhìn.
“Đảo?”
“Ừ.”
“Đẹp.”
“Đừng để vẻ ngoài đánh lừa.”
“Anh đã từng đến?”
“Chưa.”
“Vậy sao biết?”
“Vì nơi này không có trên bản đồ.”
Thuyền tiến gần.
Không có bến.
Chỉ có một cầu gỗ cũ.
ManhThuong tắt máy.
Cả hai bước lên bờ.
Ngay lập tức, Trình Ca nhận ra một điều.
Không có chim.
Không có tiếng côn trùng.
Cả khu rừng yên tĩnh đến bất thường.
Cô khẽ nói:
“Có người.”
“Anh biết.”
“Bao nhiêu?”
“Không rõ.”
“Anh sợ không?”
“Có.”
Cô nhìn anh.
Anh cười rất nhạt.
“Nhưng không nhiều bằng lúc em đi một mình.”
Họ đi sâu vào rừng.
Khoảng hai trăm mét, xuất hiện một căn nhà đá.
Cửa mở.
Bên trong không có ai.
Trên bàn có thức ăn còn nóng.
Trình Ca nhìn bát cháo.
“Có người vừa ở đây.”
ManhThuong không động vào.
Trên tường có một tấm ảnh.
Anh bước tới.
Trình Ca cũng nhìn.
Trong ảnh là ba người.
Một cô bé.
Một người phụ nữ.
Và một người đàn ông trẻ.
Trình Ca nhận ra cô bé ngay lập tức.
“An Nhiên.”
ManhThuong đứng bất động.
Cô bé trong ảnh khoảng mười bốn tuổi.
Đứng giữa hai người.
Người phụ nữ là người họ gặp ở bệnh viện.
Còn người đàn ông…
Trình Ca nhìn thật lâu.
Cô không biết anh ta.
Nhưng ManhThuong biết.
“Anh ấy là ai?”
Anh không trả lời.
“ManhThuong?”
“Là Lâm.”
Trình Ca sững lại.
Người từng làm việc với anh.
Người anh nghi ngờ.
“Lâm từng ở đây?”
“Có.”
“Vậy ông Tần…”
“Có thể đã nói dối.”
Cô nhìn bức ảnh.
“Hoặc ông ấy không biết toàn bộ.”
ManhThuong lấy điện thoại.
Không có sóng.
“Chúng ta bị cô lập.”
“Có người cố tình.”
“Ừ.”
Một tiếng động vang lên phía sau.
Cả hai quay lại.
Không có ai.
Nhưng trên bàn xuất hiện thêm một chiếc điện thoại.
Màn hình sáng.
Một đoạn video đang chờ phát.
ManhThuong nhìn Trình Ca.
“Đừng chạm.”
“Nhưng…”
“Có thể là bẫy.”
“Dù sao chúng ta cũng phải xem.”
Anh mở.
Video bắt đầu.
An Nhiên xuất hiện.
Cô bé lớn hơn trong bức ảnh.
Đã mười bảy tuổi.
Gương mặt bình tĩnh.
“Anh.”
ManhThuong cứng người.
“Đừng tìm em.”
“Không phải vì em không muốn gặp anh.”
“Em muốn.”
An Nhiên cười.
“Nhưng nếu anh tìm thấy em…”
Cô nhìn thẳng vào camera.
“…mọi người sẽ chết.”
Video dừng.
Trình Ca nhìn ManhThuong.
“Cô ấy còn sống.”
“Ừ.”
“Nhưng tại sao không gặp chúng ta?”
“Vì có người đang kiểm soát cô ấy.”
“Lâm?”
“Không biết.”
Một tiếng động khác vang lên ngoài cửa.
Lần này rất rõ.
Tiếng bước chân.
ManhThuong kéo Trình Ca vào góc khuất.
Ba người bước vào.
Hai người đàn ông.
Một phụ nữ.
Người phụ nữ chính là người họ gặp ở bệnh viện.
Cô ta nhìn quanh.
Rồi nói:
“Ra đi.”
Không ai trả lời.
“Chúng tôi biết hai người đang ở đây.”
ManhThuong nhìn Trình Ca.
Anh đưa tay ra hiệu.
Không được động.
Người phụ nữ nói:
“ManhThuong.”
“Anh biết điều kiện.”
“Chỉ Trình Ca được đi tiếp.”
“Còn anh phải ở lại.”
“Đúng.”
“Không.”
Người phụ nữ thở dài.
“Anh vẫn giống ba năm trước.”
“Luôn nghĩ mình có thể bảo vệ tất cả.”
“Nhưng lần này anh không có quyền lựa chọn.”
ManhThuong bước ra.
Trình Ca định giữ anh lại.
Anh khẽ lắc đầu.
“Đừng.”
Anh đứng giữa căn phòng.
Ba người lập tức hướng vũ khí về phía anh.
Trình Ca nhìn thấy.
Cô hiểu.
Anh muốn họ tập trung vào mình.
Người phụ nữ nói:
“Anh có mười giây.”
“Chín.”
“Tám.”
ManhThuong không động.
“Bảy.”
“Sáu.”
Trình Ca từ phía sau bước ra.
“Không cần.”
Tất cả ánh mắt chuyển sang cô.
Cô nhìn người phụ nữ.
“Tôi đi.”
ManhThuong quay lại.
“Trình Ca.”
Cô nhìn anh.
“Tin em.”
Anh không nói.
Cô bước về phía người phụ nữ.
Mỗi bước đều rất chậm.
Đến khi đi ngang qua ManhThuong, cô khẽ nói:
“Em biết anh sẽ không đứng yên.”
“Nhưng lần này…”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đừng đi theo.”
Anh nắm lấy cổ tay cô.
“Không.”
Cô nhìn bàn tay anh.
Rồi nhìn anh.
“Anh đã hứa sẽ đứng bên cạnh em.”
“Ừ.”
“Vậy hãy tin em.”
Anh im lặng.
Cuối cùng buông tay.
Trình Ca đi theo người phụ nữ.
Cánh cửa đóng lại.
ManhThuong đứng một mình.
Hai người đàn ông tiến đến.
Một người nói:
“Anh biết phải làm gì.”
ManhThuong nhìn hắn.
“Biết.”
“Vậy đừng chống cự.”
Anh cười.
“Các người sai rồi.”
“Gì?”
“Cô ấy bảo tôi đừng đi theo.”
Anh nhìn cánh cửa.
“Không có nghĩa tôi sẽ nghe.”
Trình Ca bị đưa đến một căn nhà khác phía bên kia đảo.
Không bị trói.
Không bị đánh.
Điều đó khiến cô càng cảnh giác.
Người phụ nữ mở cửa.
“Vào đi.”
“An Nhiên đâu?”
“Cô sẽ gặp.”
“Ngay bây giờ?”
“Không.”
“Vậy tôi đến đây làm gì?”
Người phụ nữ nhìn cô.
“Để nhớ.”
Cô ta đưa cho Trình Ca một chiếc hộp.
Bên trong là một chiếc máy ghi âm.
“Của cô.”
Trình Ca cầm lên.
Bấm nút.
Giọng của chính cô vang lên.
Ba năm trước.
“Ngày thứ nhất.”
“Em bắt đầu quên.”
“Ngày thứ hai.”
“Em vẫn nhớ anh.”
“Ngày thứ ba…”
Giọng cô gái trong máy run lên.
“Em bắt đầu quên mặt anh.”
Trình Ca nhắm mắt.
Nước mắt rơi xuống.
“Ngày thứ tư.”
“Em quên giọng anh.”
“Ngày thứ năm…”
Một tiếng nấc.
“Em quên vì sao mình yêu anh.”
Đoạn ghi âm dừng.
Trình Ca không thể thở.
Người phụ nữ đứng bên cạnh.
“Cô đã tự ghi lại.”
“Vì sao?”
“Để sau này cô biết mình đã từng yêu anh ấy như thế nào.”
Trình Ca siết chiếc máy.
“Ngày thứ sáu?”
Người phụ nữ không trả lời.
Cô bật file tiếp theo.
Giọng cô vang lên:
“Ngày thứ sáu.”
“Em không nhớ anh là ai nữa.”
Một khoảng lặng.
Rồi:
“Nhưng em vẫn muốn anh sống.”
Trình Ca bật khóc.
Cô ngồi xuống.
Người phụ nữ nhìn cô.
“Cô hiểu chưa?”
“Hiểu gì?”
“Cô không quên anh vì cô không yêu anh.”
“Cô quên vì cô yêu anh quá nhiều.”
Cùng lúc đó, ở căn nhà bên kia đảo—
ManhThuong đã thoát khỏi hai người đàn ông.
Anh không giết họ.
Chỉ đánh ngất.
Anh lấy điện thoại của một người.
Một tin nhắn mới vừa đến.
“Cô ấy đã vào phòng ký ức.”
ManhThuong khựng lại.
Anh biết căn phòng đó.
Ba năm trước.
Anh từng đứng trước cánh cửa ấy.
Nhưng không được phép vào.
Anh chạy đi.
Trình Ca đứng trước một cánh cửa.
Người phụ nữ nói:
“Sau cánh cửa này là sự thật cuối cùng.”
“An Nhiên?”
“Có.”
“Và ManhThuong?”
“Cũng có.”
Trình Ca đặt tay lên nắm cửa.
“Cô ấy muốn tôi nhớ điều gì?”
Người phụ nữ nhìn cô.
“Đêm cuối cùng.”
“Đêm An Nhiên biến mất.”
“Đúng.”
“Và người giết cô ấy?”
Người phụ nữ không trả lời.
Trình Ca mở cửa.
Căn phòng tối.
Một chiếc ghế.
Một màn hình.
Và trên màn hình—
An Nhiên đang ngồi.
Cô bé nhìn thẳng vào camera.
“Chị Ca.”
Trình Ca đứng chết lặng.
An Nhiên mỉm cười.
“Cuối cùng chị cũng nhớ đường về.”
Màn hình chuyển cảnh.
An Nhiên đứng cạnh một chiếc xe.
Chiếc xe 936.
Bên cạnh cô là Trình Ca.
Và phía sau…
là ManhThuong.
Nhưng điều khiến Trình Ca lạnh người không phải sự xuất hiện của anh.
Mà là khẩu súng trên tay An Nhiên.
Cô bé chĩa thẳng vào ManhThuong.
Rồi nói:
“Anh…”
“Đừng trách chị ấy.”
Màn hình tắt.
Một tiếng khóa cửa vang lên phía sau.
Trình Ca quay lại.GIÓ ĐI QUA NƠI ANH ĐỨNG
Tác giả: Trình Ca
CHƯƠNG 10: ĐẢO THANH VÂN
Bốn giờ sáng.
ManhThuong vẫn chưa ngủ.
Anh ngồi trước cửa sổ, ánh mắt nhìn mặt hồ đen đặc.
Trình Ca nằm trên giường, nhưng cũng không ngủ.
Cô nhìn bóng lưng anh rất lâu rồi hỏi:
“Anh định làm gì?”
“Không đi.”
“Không đi đảo?”
“Ừ.”
“Vậy An Nhiên thì sao?”
“Anh sẽ tìm cách khác.”
“Không có cách khác.”
“Có.”
“Anh đang nói dối.”
Anh quay lại.
“Anh không nói dối.”
“Anh chỉ đang cố bảo vệ em.”
“Đúng.”
“Nhưng anh không thể bảo vệ em bằng cách giấu em khỏi mọi chuyện.”
Anh im lặng.
Trình Ca ngồi dậy.
“Ba năm trước anh đã làm như vậy rồi.”
Câu nói khiến anh khựng lại.
“Anh bảo vệ em.”
“Anh không nói cho em biết sự thật.”
“Vì em không nhớ.”
“Nhưng em vẫn là người trong câu chuyện.”
Cô bước xuống giường.
“Em không muốn ba năm sau lại có một người nói với em rằng: ‘Anh làm vậy vì muốn tốt cho em.’”
ManhThuong nhìn cô.
Rất lâu.
Sau đó anh hỏi:
“Em có biết điều đáng sợ nhất của anh là gì không?”
“Là gì?”
“Không phải mất em.”
Anh dừng lại.
“Là một ngày anh lại phải nhìn em biến mất mà không thể làm gì.”
Trình Ca bước tới.
“Vậy lần này…”
Cô đưa tay nắm lấy tay anh.
“Anh đừng đứng trước em.”
“Đứng bên cạnh em.”
Anh nhìn bàn tay hai người.
Cuối cùng gật đầu.
“Được.”
Sáu giờ sáng, họ rời Khe Cạn.
Chiếc chìa khóa lấy được từ chiếc hộp kim loại vừa đúng một ổ khóa trên một căn nhà kho cũ ở bờ hồ.
Bên trong có một chiếc thuyền.
Không biển số.
Không động cơ lớn.
Chỉ đủ cho hai người.
Trên mạn thuyền khắc một dòng chữ rất nhỏ:
TV-17.
Trình Ca sờ lên.
“Thanh Vân?”
“Có thể.”
ManhThuong kiểm tra động cơ.
“Đi được.”
“Anh biết lái?”
“Ừ.”
“Anh biết sửa mọi thứ à?”
“Không.”
“Vậy anh biết gì?”
Anh nhìn cô.
“Những thứ cần biết.”
Cô bật cười.
“Anh lúc nào cũng trả lời như vậy.”
“Vì đúng.”
Trình Ca ngồi xuống.
“Đi thôi.”
Mặt hồ lúc sáng sớm phẳng như một tấm kính.
Sương phủ kín phía xa.
Đảo Thanh Vân không xuất hiện trên bản đồ điện tử.
Nhưng chiếc chìa khóa và cuộn phim đều dẫn đến nơi này.
Sau gần hai tiếng, một dãy núi thấp hiện ra giữa sương.
Trình Ca nhìn.
“Đảo?”
“Ừ.”
“Đẹp.”
“Đừng để vẻ ngoài đánh lừa.”
“Anh đã từng đến?”
“Chưa.”
“Vậy sao biết?”
“Vì nơi này không có trên bản đồ.”
Thuyền tiến gần.
Không có bến.
Chỉ có một cầu gỗ cũ.
ManhThuong tắt máy.
Cả hai bước lên bờ.
Ngay lập tức, Trình Ca nhận ra một điều.
Không có chim.
Không có tiếng côn trùng.
Cả khu rừng yên tĩnh đến bất thường.
Cô khẽ nói:
“Có người.”
“Anh biết.”
“Bao nhiêu?”
“Không rõ.”
“Anh sợ không?”
“Có.”
Cô nhìn anh.
Anh cười rất nhạt.
“Nhưng không nhiều bằng lúc em đi một mình.”
Họ đi sâu vào rừng.
Khoảng hai trăm mét, xuất hiện một căn nhà đá.
Cửa mở.
Bên trong không có ai.
Trên bàn có thức ăn còn nóng.
Trình Ca nhìn bát cháo.
“Có người vừa ở đây.”
ManhThuong không động vào.
Trên tường có một tấm ảnh.
Anh bước tới.
Trình Ca cũng nhìn.
Trong ảnh là ba người.
Một cô bé.
Một người phụ nữ.
Và một người đàn ông trẻ.
Trình Ca nhận ra cô bé ngay lập tức.
“An Nhiên.”
ManhThuong đứng bất động.
Cô bé trong ảnh khoảng mười bốn tuổi.
Đứng giữa hai người.
Người phụ nữ là người họ gặp ở bệnh viện.
Còn người đàn ông…
Trình Ca nhìn thật lâu.
Cô không biết anh ta.
Nhưng ManhThuong biết.
“Anh ấy là ai?”
Anh không trả lời.
“ManhThuong?”
“Là Lâm.”
Trình Ca sững lại.
Người từng làm việc với anh.
Người anh nghi ngờ.
“Lâm từng ở đây?”
“Có.”
“Vậy ông Tần…”
“Có thể đã nói dối.”
Cô nhìn bức ảnh.
“Hoặc ông ấy không biết toàn bộ.”
ManhThuong lấy điện thoại.
Không có sóng.
“Chúng ta bị cô lập.”
“Có người cố tình.”
“Ừ.”
Một tiếng động vang lên phía sau.
Cả hai quay lại.
Không có ai.
Nhưng trên bàn xuất hiện thêm một chiếc điện thoại.
Màn hình sáng.
Một đoạn video đang chờ phát.
ManhThuong nhìn Trình Ca.
“Đừng chạm.”
“Nhưng…”
“Có thể là bẫy.”
“Dù sao chúng ta cũng phải xem.”
Anh mở.
Video bắt đầu.
An Nhiên xuất hiện.
Cô bé lớn hơn trong bức ảnh.
Đã mười bảy tuổi.
Gương mặt bình tĩnh.
“Anh.”
ManhThuong cứng người.
“Đừng tìm em.”
“Không phải vì em không muốn gặp anh.”
“Em muốn.”
An Nhiên cười.
“Nhưng nếu anh tìm thấy em…”
Cô nhìn thẳng vào camera.
“…mọi người sẽ chết.”
Video dừng.
Trình Ca nhìn ManhThuong.
“Cô ấy còn sống.”
“Ừ.”
“Nhưng tại sao không gặp chúng ta?”
“Vì có người đang kiểm soát cô ấy.”
“Lâm?”
“Không biết.”
Một tiếng động khác vang lên ngoài cửa.
Lần này rất rõ.
Tiếng bước chân.
ManhThuong kéo Trình Ca vào góc khuất.
Ba người bước vào.
Hai người đàn ông.
Một phụ nữ.
Người phụ nữ chính là người họ gặp ở bệnh viện.
Cô ta nhìn quanh.
Rồi nói:
“Ra đi.”
Không ai trả lời.
“Chúng tôi biết hai người đang ở đây.”
ManhThuong nhìn Trình Ca.
Anh đưa tay ra hiệu.
Không được động.
Người phụ nữ nói:
“ManhThuong.”
“Anh biết điều kiện.”
“Chỉ Trình Ca được đi tiếp.”
“Còn anh phải ở lại.”
“Đúng.”
“Không.”
Người phụ nữ thở dài.
“Anh vẫn giống ba năm trước.”
“Luôn nghĩ mình có thể bảo vệ tất cả.”
“Nhưng lần này anh không có quyền lựa chọn.”
ManhThuong bước ra.
Trình Ca định giữ anh lại.
Anh khẽ lắc đầu.
“Đừng.”
Anh đứng giữa căn phòng.
Ba người lập tức hướng vũ khí về phía anh.
Trình Ca nhìn thấy.
Cô hiểu.
Anh muốn họ tập trung vào mình.
Người phụ nữ nói:
“Anh có mười giây.”
“Chín.”
“Tám.”
ManhThuong không động.
“Bảy.”
“Sáu.”
Trình Ca từ phía sau bước ra.
“Không cần.”
Tất cả ánh mắt chuyển sang cô.
Cô nhìn người phụ nữ.
“Tôi đi.”
ManhThuong quay lại.
“Trình Ca.”
Cô nhìn anh.
“Tin em.”
Anh không nói.
Cô bước về phía người phụ nữ.
Mỗi bước đều rất chậm.
Đến khi đi ngang qua ManhThuong, cô khẽ nói:
“Em biết anh sẽ không đứng yên.”
“Nhưng lần này…”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đừng đi theo.”
Anh nắm lấy cổ tay cô.
“Không.”
Cô nhìn bàn tay anh.
Rồi nhìn anh.
“Anh đã hứa sẽ đứng bên cạnh em.”
“Ừ.”
“Vậy hãy tin em.”
Anh im lặng.
Cuối cùng buông tay.
Trình Ca đi theo người phụ nữ.
Cánh cửa đóng lại.
ManhThuong đứng một mình.
Hai người đàn ông tiến đến.
Một người nói:
“Anh biết phải làm gì.”
ManhThuong nhìn hắn.
“Biết.”
“Vậy đừng chống cự.”
Anh cười.
“Các người sai rồi.”
“Gì?”
“Cô ấy bảo tôi đừng đi theo.”
Anh nhìn cánh cửa.
“Không có nghĩa tôi sẽ nghe.”
Trình Ca bị đưa đến một căn nhà khác phía bên kia đảo.
Không bị trói.
Không bị đánh.
Điều đó khiến cô càng cảnh giác.
Người phụ nữ mở cửa.
“Vào đi.”
“An Nhiên đâu?”
“Cô sẽ gặp.”
“Ngay bây giờ?”
“Không.”
“Vậy tôi đến đây làm gì?”
Người phụ nữ nhìn cô.
“Để nhớ.”
Cô ta đưa cho Trình Ca một chiếc hộp.
Bên trong là một chiếc máy ghi âm.
“Của cô.”
Trình Ca cầm lên.
Bấm nút.
Giọng của chính cô vang lên.
Ba năm trước.
“Ngày thứ nhất.”
“Em bắt đầu quên.”
“Ngày thứ hai.”
“Em vẫn nhớ anh.”
“Ngày thứ ba…”
Giọng cô gái trong máy run lên.
“Em bắt đầu quên mặt anh.”
Trình Ca nhắm mắt.
Nước mắt rơi xuống.
“Ngày thứ tư.”
“Em quên giọng anh.”
“Ngày thứ năm…”
Một tiếng nấc.
“Em quên vì sao mình yêu anh.”
Đoạn ghi âm dừng.
Trình Ca không thể thở.
Người phụ nữ đứng bên cạnh.
“Cô đã tự ghi lại.”
“Vì sao?”
“Để sau này cô biết mình đã từng yêu anh ấy như thế nào.”
Trình Ca siết chiếc máy.
“Ngày thứ sáu?”
Người phụ nữ không trả lời.
Cô bật file tiếp theo.
Giọng cô vang lên:
“Ngày thứ sáu.”
“Em không nhớ anh là ai nữa.”
Một khoảng lặng.
Rồi:
“Nhưng em vẫn muốn anh sống.”
Trình Ca bật khóc.
Cô ngồi xuống.
Người phụ nữ nhìn cô.
“Cô hiểu chưa?”
“Hiểu gì?”
“Cô không quên anh vì cô không yêu anh.”
“Cô quên vì cô yêu anh quá nhiều.”
Cùng lúc đó, ở căn nhà bên kia đảo—
ManhThuong đã thoát khỏi hai người đàn ông.
Anh không giết họ.
Chỉ đánh ngất.
Anh lấy điện thoại của một người.
Một tin nhắn mới vừa đến.
“Cô ấy đã vào phòng ký ức.”
ManhThuong khựng lại.
Anh biết căn phòng đó.
Ba năm trước.
Anh từng đứng trước cánh cửa ấy.
Nhưng không được phép vào.
Anh chạy đi.
Trình Ca đứng trước một cánh cửa.
Người phụ nữ nói:
“Sau cánh cửa này là sự thật cuối cùng.”
“An Nhiên?”
“Có.”
“Và ManhThuong?”
“Cũng có.”
Trình Ca đặt tay lên nắm cửa.
“Cô ấy muốn tôi nhớ điều gì?”
Người phụ nữ nhìn cô.
“Đêm cuối cùng.”
“Đêm An Nhiên biến mất.”
“Đúng.”
“Và người giết cô ấy?”
Người phụ nữ không trả lời.
Trình Ca mở cửa.
Căn phòng tối.
Một chiếc ghế.
Một màn hình.
Và trên màn hình—
An Nhiên đang ngồi.
Cô bé nhìn thẳng vào camera.
“Chị Ca.”
Trình Ca đứng chết lặng.
An Nhiên mỉm cười.
“Cuối cùng chị cũng nhớ đường về.”
Màn hình chuyển cảnh.
An Nhiên đứng cạnh một chiếc xe.
Chiếc xe 936.
Bên cạnh cô là Trình Ca.
Và phía sau…
là ManhThuong.
Nhưng điều khiến Trình Ca lạnh người không phải sự xuất hiện của anh.
Mà là khẩu súng trên tay An Nhiên.
Cô bé chĩa thẳng vào ManhThuong.
Rồi nói:
“Anh…”
“Đừng trách chị ấy.”
Màn hình tắt.
Một tiếng khóa cửa vang lên phía sau.
Trình Ca quay lại.
Người phụ nữ đã đi.
Cô thử mở cửa.
Không được.
Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên từ loa:
“Trình Ca.”
Cô nhận ra giọng này.
Giọng của người đàn ông trong đoạn video trước.
“Ba năm trước cô đã chọn quên.”
“Ba năm sau cô lại chọn nhớ.”
“Nhưng có một điều cô vẫn chưa biết.”
Cô đứng bất động.
“Đêm An Nhiên biến mất…”
Giọng nói dừng lại.
“…người bóp cò đầu tiên không phải An Nhiên.”
“Là cô.”
Màn hình sáng lên.
Một hình ảnh cuối cùng xuất hiện.
Trình Ca của ba năm trước đang cầm súng.
Ngón tay đặt trên cò.
Và trước mặt cô—
là ManhThuong.
Cô đang chĩa súng vào chính người mình yêu.
Hết chương10...

Người phụ nữ đã đi.
Cô thử mở cửa.
Không được.
Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên từ loa:
“Trình Ca.”
Cô nhận ra giọng này.
Giọng của người đàn ông trong đoạn video trước.
“Ba năm trước cô đã chọn quên.”
“Ba năm sau cô lại chọn nhớ.”
“Nhưng có một điều cô vẫn chưa biết.”
Cô đứng bất động.
“Đêm An Nhiên biến mất…”
Giọng nói dừng lại.
“…người bóp cò đầu tiên không phải An Nhiên.”
“Là cô.”
Màn hình sáng lên.
Một hình ảnh cuối cùng xuất hiện.
Trình Ca của ba năm trước đang cầm súng.
Ngón tay đặt trên cò.
Và trước mặt cô—
là ManhThuong.
Cô đang chĩa súng vào chính người mình yêu.
Hết chương10...
