Chuyện Đời Sinh Viên

cayngodong11

Yếu sinh lý
Chương 229 — Một ngày của Y

Sáng hôm ấy mình thức dậy trước cả chuông báo thức.

Ngoài cửa sổ trời mới chỉ vừa sáng.

Căn phòng tầng hai vẫn còn hơi tối. Dương nằm ở giường bên kia, vẫn vậy, một tay gác lên trán, chăn bị đá xuống gần cuối giường.

Mình nằm im vài phút.

Rồi nhớ ra.

Hôm nay mình đã hứa với Y.

Một ngày.

Chỉ một ngày.

Mình với tay lấy điện thoại.

Không có tin nhắn của Y.

Ngược lại, Diệu đã nhắn từ sớm.

Anh dậy chưa?

Mình nhìn màn hình một lúc rồi trả lời.

Anh vừa dậy.

Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.

Hôm nay anh có đi viện không?

Có em.


Diệu gửi lại một cái mặt cười.

Nhớ ăn sáng nhé.

Mình:

Biết rồi cô nương.

Ngoan.


Mình bật cười.

Nhưng không hiểu sao sau đó lại nhìn cuộc trò chuyện thêm mấy giây.

Tối hôm trước, khi đứng ở khu trọ bên Đại học Kinh tế, Diệu đã nói với mình:

Em tin anh.

Câu đó vẫn còn rất rõ.

Mình khóa màn hình.

Ngồi dậy.

Hôm nay chỉ là một ngày mình dành cho Y.

Mình đã tự nhắc bản thân như vậy.

Chỉ một ngày.

Ăn với Y.

Chở Y đi đâu đó.

Nói chuyện.

Chụp một tấm ảnh.

Rồi đưa Y về.

Thế thôi.



Dương tỉnh lúc mình đang thay áo.

Nó nằm trên giường nhìn sang.

— Đi đâu sớm thế?

— Sang đón Y.

Nó im hai giây.

— À.

Mình quay lại.

— À gì?

— Thì à.

— Mày biết chuyện à?

— Biết chuyện gì?

— Y xin tao một ngày.

Dương ngồi dậy.

— Nó nói thật à?

— Ừ.

Nó vò tóc.

— Thế mày đồng ý?

— Ừ.

Dương nhìn mình khá lâu.

Lần này nó không cười.

Cũng chẳng chọc.

Chỉ hỏi:

— Diệu biết không?

Mình im.

— Không.

Dương gật đầu rất chậm.

— Mày tự biết mày đang làm gì là được.

Mình hơi khó chịu.

— Tao chỉ đi với Y một ngày.

— Tao có nói gì đâu.

— Mặt mày đang nói đấy.

Dương cười nhạt.

— Tao sống với mày bao nhiêu năm rồi. Khuyên mày có nghe đâu.

— Thằng chó.

— Đi đi.

Nó nằm xuống lại.

Nhưng lúc mình chuẩn bị mở cửa, Dương gọi.

— Ê.

Mình quay đầu.

— Gì?

Nó nhìn mình.

— Đừng làm gì để sau này mày phải tự ghét chính mình.

Mình đứng yên một lúc.

Rồi nói:

— Biết rồi.

Lúc ấy mình thực sự nghĩ mình biết.



Chiếc Dream đỏ chạy ra khỏi xóm trọ trong không khí buổi sáng còn hơi lạnh.

Đường chưa đông.

Mình đi theo con đường tối hôm trước vừa đưa Y về.

Ban ngày nhìn mọi thứ lại khác.

Những biển hiệu.

Mấy quán ăn bắt đầu mở cửa.

Người ta dựng xe trước những hàng ăn sáng.

Một vài sinh viên đi bộ bên đường.

Đến gần xóm trọ của Y, mình tự nhiên chạy chậm lại.

Mới hôm qua mình còn phải hỏi đường.

Hôm nay đã nhớ.

Và từ xa mình đã nhìn thấy Y.

Y đứng trước lối vào.

Không biết Y xuống từ lúc nào.

Y mặc một bộ đồ rất đơn giản, chẳng có gì cầu kỳ, nhưng tóc được buộc gọn và khuôn mặt có chút gì đó khiến mình phải nhìn thêm một lần.

Không giống Y trên giường bệnh.

Cũng không hoàn toàn giống cô gái mình nhớ từ mấy năm trước.

Y đã trưởng thành thật rồi.

Mình dừng xe trước mặt.

Y nhìn mình rồi cười.

— Em cứ sợ anh không đến.

— M đã hứa rồi mà.

— Em biết.

— Thế còn sợ?

Y nhìn mình.

— Vì em sợ đây là một chuyện chỉ mình em muốn.

Mình không trả lời ngay.

Y dường như cũng không muốn làm buổi sáng nặng nề nên nhanh chóng chìa tay.

— Mũ của em đâu?

Mình đưa chiếc mũ bảo hiểm cho Y.

— Đây.

Y đội lên.

Rồi trước khi ngồi lên xe lại hỏi:

— Anh.

— Gì?

— Hôm nay là ngày của em đúng không?

Mình nhìn Y.

— Một ngày thôi đấy.

Y cười.

— Vâng.

Rồi nhỏ giọng hơn:

— Một ngày thôi cũng được.



Việc đầu tiên Y đòi là đi ăn sáng.

— Em đói.

— Thế tối qua không ăn à?

— Có.

— Thế sao sáng đã đói?

Y ngồi phía sau đáp rất tỉnh.

— Con người phải ăn sáng mà anh.

— Lúc nằm viện M bắt ăn thì cứ kêu.

— Hôm nay khác.

— Khác đâu?

— Hôm nay em được quyền sai anh.

Mình bật cười.

— Ai quy định?

— Em.

— M bắt đầu thấy hối hận rồi đấy.

Y cười phía sau.

— Muộn rồi anh.

Cuối cùng hai đứa dừng ở một quán ăn nhỏ.

Mình chọn bàn bên trong.

Y ngồi đối diện.

Vừa ngồi xuống đã nói:

— Anh lấy đũa cho em.

Mình nhìn Y.

— Ngay trước mặt Y kia.

— Em biết.

— Thế tự lấy.

Y chống cằm.

— Hôm nay là ngày của em.

— Y định dùng câu này cả ngày à?

— Vâng.

Mình thở dài, lấy đôi đũa đặt trước mặt Y.

— Cảm ơn anh.

— Còn gì nữa không?

Y chỉ vào hộp khăn giấy.

— Khăn.

— Y...

Y cười.

Mình đành đưa.

— Được nước lấn tới.

— Em có một ngày thôi mà.

Lại câu đó.

Mỗi lần Y nói, mình đều thấy mình khó phản bác.



Ăn xong, Y muốn mình chở qua khu trường của Y.

Mình không hỏi để làm gì.

Cứ chạy.

Đường buổi sáng đã đông dần.

Y ngồi sau vẫn giữ khoảng cách giống hôm trước.

Hai tay đặt phía sau yên.

Cho đến một đoạn mình phải phanh lại vì chiếc xe phía trước bất ngờ rẽ.

Y theo phản xạ ôm lấy eo mình.

Chỉ vài giây.

Rồi mình cảm nhận hai tay Y lập tức lỏng ra.

Mình không quay lại.

Tiếp tục chạy.

Đi thêm một đoạn, Y hỏi nhỏ:

— Anh.

— Ừ?

— Anh có khó chịu không?

Mình biết Y đang hỏi chuyện gì.

Nhưng vẫn giả vờ.

— Khó chịu gì?

Y im một lát.

— Em ôm anh.

Mình không trả lời ngay.

Chiếc Dream vẫn đều đều chạy.

Cuối cùng mình nói:

— Hôm nay M đã cho Y một ngày rồi mà.

Y phía sau im.

Mình tưởng Y sẽ tiếp tục giữ tay phía sau.

Nhưng vài giây sau, hai cánh tay lại rất nhẹ vòng quanh eo mình.

Không siết.

Không ôm chặt.

Chỉ vừa đủ.

Mình nhìn vào gương.

Y đang nhìn sang bên đường.

Mình quay mắt trở lại phía trước.

Có một cảm giác kỳ lạ chạy qua người.

Bởi cũng chiếc xe ấy.

Cũng vị trí ấy.

Diệu từng ngồi sau mình không biết bao nhiêu lần.

Diệu ôm mình rất tự nhiên.

Có lúc còn áp cả má vào lưng mình.

Còn với Y, chỉ một vòng tay nhẹ thôi lại giống như một việc mà cô ấy đã phải đắn đo rất lâu mới dám làm.

Mình không biết nên nghĩ gì.

Nên mình không nghĩ nữa.



Y muốn đi bộ một đoạn.

Hai đứa để xe rồi đi cạnh nhau.

Có lúc Y nói rất nhiều.

Có lúc lại im.

Y kể chuyện học.

Chuyện sau này.

Chuyện về Hà Giang.

Mình nghe.

Thỉnh thoảng trêu vài câu.

Đến một đoạn, mình nhìn Y rồi nói:

— Bây giờ nhìn Y ra dáng cô giáo thật rồi.

Y quay sang.

— Thật à?

— Ừ.

— Thế anh có sợ cô giáo không?

— Không.

— Sao?

— Vì M biết cô giáo này từ hồi còn ngốc.

Y đánh vào tay mình.

— Anh mới ngốc.

— Cô giáo mà đánh người à?

— Với anh thì được.

— Lại với anh thì được.

Y cười.

— Hôm nay cái gì cũng được.

— Tham vừa thôi.

— Em đang cố đây.

Rồi Y bỗng đứng lại.

— Anh.

— Gì?

— Chụp với em một tấm nhé.

— Hôm qua vừa chụp rồi còn gì.

— Hôm qua có mọi người.

Y nhìn mình.

— Hôm nay em muốn một tấm chỉ có anh với em.

Mình không từ chối.

Y nhờ một người gần đó chụp giúp.

Hai đứa đứng cạnh nhau.

Ban đầu vẫn có một khoảng nhỏ.

Y nhìn vào điện thoại.

Rồi nhìn mình.

— Anh đứng gần em một chút đi.

— Thế này chưa đủ gần à?

— Chưa.

Mình bước sang.

Vai hai đứa chạm nhau.

Ngay trước lúc người kia bấm máy, Y khẽ tựa đầu vào vai mình.

Mình hơi quay sang.

Tách.

Y nhận lại điện thoại.

Nhìn bức ảnh rất lâu.

— Được không?

Y gật đầu.

— Đẹp.

— Thế nhìn gì mãi?

Y phóng ảnh lên.

Rồi thu lại.

— Em lưu kỹ thôi.

— Điện thoại tự lưu rồi mà.

Y cười.

— Em biết.

Mình không hiểu câu đó.

Mãi sau này mới hiểu đôi khi người ta nhìn lâu một tấm ảnh không phải vì sợ điện thoại không lưu.

Mà vì muốn chính mình cũng nhớ.



Gần trưa, Diệu nhắn.

Điện thoại rung trong túi.

Mình lấy ra.

Anh ăn chưa?

Mình nhìn tin nhắn.

Y ngồi đối diện cũng thấy tên hiện trên màn hình.

Y im lặng.

Mình trả lời:

Anh ăn rồi. Em ăn chưa?

Diệu:

Em vừa ăn xong.

Hôm nay ở viện mệt không anh?


Ngón tay mình dừng lại trên màn hình.

Mình gõ:

Bình thường em.

Y nhìn ra phía đường.

Mình cất điện thoại.

— Sao thế?

Y quay lại.

— Gì ạ?

— Tự nhiên im.

Y lắc đầu.

— Không có gì.

Mình nhìn Y.

— Khó chịu à?

— Vì Diệu?

— Ừ.

Y cười.

— Không.

— Thật?

— Thật.

Y cúi xuống xoay chiếc cốc trong tay.

— Anh trả lời em ấy đi.

— M trả lời rồi.

— Em không muốn vì hôm nay mà anh phải tránh Diệu.

Mình không nói.

Y nhìn mình.

— Em chỉ mượn anh một ngày thôi.

Câu ấy nghe rất nhẹ.

— Em không bắt anh quên người yêu.

Mình nhìn Y.

— Sao cứ dùng từ “mượn”?

Y cười.

— Vì em biết phải trả.

Không hiểu sao câu đó làm mình chẳng nói được gì thêm.



Buổi chiều trôi nhanh hơn mình tưởng.

Nhanh đến mức Y bắt đầu nhìn đồng hồ nhiều hơn.

Lần thứ ba thấy Y làm vậy, mình hỏi:

— Y có việc à?

— Không.

— Thế sao cứ xem giờ?

Y nhìn chiếc đồng hồ.

— Em ghét nó.

— Đồng hồ làm gì Y?

— Nó cứ chạy.

Mình bật cười.

— Không chạy thì hỏng rồi.

Y cũng cười.

Nhưng chỉ một chút.

— Em muốn hôm nay nó hỏng.

Mình không cười nữa.

Hai đứa ngồi cạnh nhau.

Một lúc rất lâu chẳng ai nói.

Rồi Y gọi:

— Anh.

— Ừ?

— Em được tham thêm một lần không?

— Y tham cả ngày rồi còn gì.

Y cười.

— Một lần cuối thôi.

— Gì?

Y nhìn sang vai mình.

Mình cũng nhìn theo.

Rồi quay sang Y.

— Sao?

Y hỏi rất nhỏ.

— Em dựa một chút được không?

Mình không trả lời.

Chỉ ngồi yên.

Y nhìn mình thêm vài giây.

Rồi chậm rãi nghiêng người.

Đầu Y tựa lên vai mình.

Nhẹ đến mức gần như mình chẳng cảm thấy sức nặng.

Hai đứa ngồi như thế.

Không ai nói gì.

Một lúc sau Y mới khẽ lên tiếng.

— Hóa ra là thế.

— Gì?

— Không có gì.

— Nói đi.

Y vẫn tựa trên vai.

— Em chỉ nghĩ...

Y ngừng.

— Được ở cạnh người mình thương mà không phải nghĩ đến ngày mai, hóa ra vui thế này.

Mình nhìn thẳng phía trước.

Không trả lời.

Bởi cả hai đều biết ngày mai vẫn sẽ tới.

Dù có nghĩ đến hay không.



Đến chiều muộn mình chở Y về.

Lần này Y ôm mình ngay từ lúc lên xe.

Không hỏi nữa.

Hai tay vòng quanh eo.

Mình cũng không nói.

Thành phố cuối ngày đông hơn buổi sáng.

Đèn đường bắt đầu sáng.

Người đi làm về.

Sinh viên đi ăn tối.

Tiếng xe.

Tiếng còi.

Mọi thứ vẫn chạy bình thường.

Chỉ riêng Y phía sau im lặng đến lạ.

Gần đến xóm trọ, Y ôm mình chặt hơn.

Mình hỏi:

— Sao thế?

— Không sao.

— Mệt à?

— Không.

— Đau bụng?

— Không.

— Thế sao?

Y chỉ nói:

— Anh chạy chậm một chút được không?

Mình giảm ga.

Chậm hơn.

Rồi chậm hơn nữa.

Nhưng con đường vẫn có điểm cuối.

Cuối cùng chiếc Dream cũng dừng trước xóm trọ của Y.

Mình tắt máy.

Y vẫn ngồi phía sau vài giây.

Sau đó mới buông tay.

Bước xuống.

Y tháo mũ đưa cho mình.

— Anh.

— Ừ?

— Hết ngày rồi à?

Mình nhìn điện thoại.

— Chắc thế.

Y cười.

— Em chưa muốn hết.

— Ai bảo Y chỉ xin một ngày.

— Biết thế em xin một tuần.

— M không cho.

— Một tháng?

— Càng không.

— Một năm?

Mình bật cười.

— Y được voi đòi tiên à?

Y cũng cười.

— Em hỏi thử thôi.

Mình treo mũ bảo hiểm lên xe.

— Vào nghỉ đi.

Y đứng yên.

— Vâng.

Nhưng không đi.

Mình nhìn Y.

— Sao nữa?

— Không sao.

— Thế vào đi.

Y gật đầu.

— Em vào nhé.

— Ừ.

Y quay người.

Đi được hai bước lại dừng.

Không quay lại ngay.

Mình vẫn ngồi trên xe.

Một lúc sau Y mới quay đầu.

— Anh M.

— Gì?

Y nhìn mình.

— Cảm ơn anh.

— Vì hôm nay?

Y gật đầu.

— Vâng.

— Có gì đâu.

Y cười.

— Với anh thì có thể không có gì.

Giọng Y rất nhỏ.

— Nhưng với em thì có.

Mình nhìn Y.

Ánh đèn trước xóm trọ rọi xuống khuôn mặt.

Lúc ấy mình mới nhận ra mắt Y đỏ.

Nụ cười vẫn còn.

Nhưng ngay sau đó một giọt nước mắt rơi xuống.

Y vội quay mặt đi.

Mình khựng lại.

— Y.

— Em không sao.

Y đưa tay lau.

— Vào đi.

— Vâng.

Nhưng nước mắt lại chảy xuống.

Y vẫn cười.

Một kiểu cười khiến ngực mình bỗng nghẹn lại.

— Em xin lỗi.

— Xin lỗi gì?

— Em đã bảo hôm nay em sẽ vui mà.

Y lau nước mắt lần nữa.

— Chắc tại em tham quá.

Mình xuống xe.

Y nhìn mình.

— Anh xuống làm gì?

Mình bước đến.

— Y khóc thế mà bảo M đi à?

— Em không sao thật.

— Thế nước mắt đâu ra?

Y bật cười giữa những giọt nước mắt.

— Em không biết.

Mình đứng trước mặt Y.

— Mai vẫn gặp mà.

Y lắc đầu.

— Không giống.

— Khác gì?

Y nhìn mình.

Đôi mắt đỏ hoe.

— Ngày của em hết rồi.

Chỉ một câu đó.

Mọi thứ trong đầu mình đột nhiên rối tung.

Diệu.

Lời hứa.

Bốn chữ em tin anh.

Dương buổi sáng nói đừng làm gì để sau này mình tự ghét chính mình.

Tất cả đều hiện lên.

Mình biết mình nên làm gì.

Lên xe.

Về trọ.

Ngày của Y kết thúc ở đây.

Như đã hứa.

Như đáng lẽ phải thế.

Nhưng Y đứng trước mặt mình, nước mắt cứ chảy xuống dù vẫn cố cười.

Và mình không chịu nổi.

Không biết là thương.

Hay tiếc.

Hay vì những năm tháng giữa hai đứa chưa từng có một cái kết rõ ràng.

Có lẽ là tất cả.

Mình đưa tay kéo Y lại.

Y hoàn toàn bất ngờ.

Cả người khựng lại trong vòng tay mình.

Mình ôm Y.

Lần đầu tiên trong ngày đó, mình là người chủ động.

Y không nói gì.

Chỉ đứng im.

Rồi hai tay từ từ vòng ra sau lưng mình.

Ngay khoảnh khắc ấy, mình cảm nhận vai Y run lên.

Nước mắt Y thấm vào áo.

Mình càng ôm chặt hơn.

— Đừng khóc nữa.

Y nói rất nhỏ bên ngực mình.

— Em không muốn hôm nay hết.

Mình nhắm mắt.

— Y...

— Em biết.

Y nghẹn giọng.

— Em biết em tham.

Mình muốn nói rằng đủ rồi.

Muốn nhắc lại những giới hạn mình đã đặt ra từ hôm qua.

Muốn nói mình phải về.

Nhưng khi Y ngẩng lên, khuôn mặt vẫn còn những vệt nước mắt, mọi câu mình định nói đều biến mất.

Hai đứa nhìn nhau.

Rất gần.

Gần đến mức mình có thể nghe được hơi thở của Y.

Mình vẫn còn cơ hội dừng lại.

Mình biết.

Chỉ cần lùi một bước.

Nhưng mình không lùi.

Mình cúi xuống.

Và hôn Y.

Y đứng sững trong khoảnh khắc đầu tiên.

Rồi đôi mắt nhắm lại.

Nụ hôn ban đầu chỉ rất nhẹ.

Như chính mình vẫn còn cố giữ lấy một ranh giới cuối cùng.

Nhưng rồi bàn tay Y nắm lấy áo mình.

Và cái ranh giới ấy biến mất.

Mình hôn Y lần nữa.

Lần này không còn giống một lời an ủi.

Không còn giống cái ôm dành cho một người sắp phải rời đi.

Mình biết rất rõ mình đang làm gì.

Và cũng biết rất rõ người mà mình đang phản bội lòng tin lúc ấy là ai.

Nhưng mình vẫn không dừng lại.



Không biết hai đứa đứng ngoài đó bao lâu.

Đến lúc tách ra, Y không nhìn thẳng vào mình.

Mình cũng chẳng biết phải nói gì.

Cuối cùng Y khẽ nói:

— Anh...

— Ừ.

— Lên phòng em một chút được không?

Mình đứng im.

Lý trí bảo mình từ chối.

Đi về.

Ngay bây giờ.

Nếu bước thêm một bước nữa, mọi thứ sẽ khác.

Nhưng rồi Y nhìn mình.

Không còn khóc.

Chỉ có đôi mắt vẫn đỏ.

Mình gật đầu.

— Ừ.

Y quay đi trước.

Mình khóa xe rồi bước theo.

Lối vào xóm trọ vẫn là lối tối qua mình đứng nhìn.

Chỉ khác hôm nay mình đi vào.

Mấy năm trước mình cũng từng lên phòng Y.

Khi ấy chẳng ai trong hai đứa biết nhiều năm sau mình sẽ lại bước trên lối này trong một hoàn cảnh như vậy.

Cánh cửa phòng mở ra.

Y bật đèn.

Căn phòng không lớn.

Đồ đạc đã được xếp lại khá nhiều vì Y chuẩn bị về.

Một chiếc túi đặt gần tường.

Quần áo đã gấp.

Một vài thứ nhỏ vẫn còn trên bàn.

Mình đứng ngay cửa.

Y quay lại.

Hai đứa nhìn nhau.

Không ai còn câu “một ngày” nào để viện vào nữa.

Ngày đã hết rồi.

Chính Y vừa nói thế.

Vậy mà mình vẫn đang ở đây.

Y bước đến.

— Anh có hối hận không?

Mình không trả lời được.

Y cười rất nhẹ.

— Em xin lỗi.

— Đừng xin lỗi.

— Nhưng—

— Y đừng nói nữa.

Mình kéo Y lại.

Nụ hôn thứ hai trong căn phòng ấy chẳng còn sự bất ngờ như lần đầu.

Và cũng chính từ khoảnh khắc đó, những giới hạn mà mình đã cố giữ suốt cả ngày không còn nguyên vẹn nữa.

Mình biết mình nên dừng.

Y cũng từng nói không muốn mình làm điều có lỗi với Diệu.

Nhưng cảm xúc sau nhiều năm, một ngày quá ngắn, nước mắt ngoài cổng trọ và những điều chưa từng nói ra đã kéo cả hai đi xa hơn điều chúng mình dự định.

Đêm ấy, mình đã ở lại phòng Y.

Và giữa mình với Y đã xảy ra điều mà sáng hôm đó, lúc rời khỏi xóm trọ, mình từng tin chắc sẽ không bao giờ xảy ra.

Sau những nụ hôn dài miên man

Sau những lần cái lưỡi hư hỏng của mình và em quấn lấy nhau

Mình và Y cũng yên vị trên chiếc giường của em

Từng chiếc cúc áo được cởi ra, tiếng khóa quần kêu khô khốc

Chẳng mấy chốc trên người mình và em đã không còn nổi một thứ gì vướng víu trên cơ thể cả hai

Vừa hôn, mình vừa ôm em vào lòng, như sợ mất đi thứ gì đó, mình quá tham lam phải không?

Nhưng lúc ấy, trong đầu mình cũng chẳng suy nghĩ nổi điều gì nữa

Hơi thở của em dần gấp gáp hơn, sau mỗi lần hôn nhẹ vành tai em của mình

Em như oằn mình bởi vì sung sướng

-Cho em hư một lần anh nhé

Mình không đáp lại, chỉ tiếp tục cần mẫn cầy sới cơ thể em

Y đẹp, đẹp đúng nghĩa, cơ thể phổng phao, không còn là thiếu nữ mới lớn nữa

Cơ thể em hoàn hảo đến từng chi tiết, chắc do em cũng giữ dáng nhiều lắm

Màu da trắng nhưng hơi xanh, cũng do ốm đau, và dùng thuốc kháng sinh nhiều

Nhưng cũng không thể làm mờ đi vẻ đẹp trên người em

Cặp vú hồng hào, hai núm ti hùng dũng vươn lên

Nhẹ nhàng cắn nhẹ núm vú em, em khẽ rên âm ỉ trong cổ họng

“Ummmmm….Ư”

Liếm vòng quanh bầu vú em, mình tham lam lắm, một tay vần vò cái vú còn lại

Rồi từ từ trườn xuống bụng em, vòng eo thon gọn, mịn không tì vết

Rồi từ từ mình luồn xuống dưới lồn em

Cái lồn xinh đẹp này đã rịn nước ra từ bao giờ

Một cái lồn đẹp cũng nhất nhì trong những cái lồn mình từng gặp, nó nhỏ nhỏ, xinh xinh, đám lông được tỉa tót sạch sẽ

Hai bên mép lồn hồng hào, không tì vết, phía dưới lỗ lồn em, một dòng dịch trắng trong đang từ từ chảy ra

Miết nhẹ ngón tay vào khe suối ấy, em rên to hơn, ưỡn mông lên phía mình

“Ư….Ư…nhẹ thôi anh…ummm”

Lúc này mình cũng chẳng nghĩ gì nữa, đến đâu thì đến, miết thêm vào khe suối ấy một lúc

Rồi nhẹ nhàng liếm nhẹ vào nó

Ngọt!!!!

Thật sự rất ngọt, thơm, ngậy

Mình sụp soạp, liếm từ gốc lồn lên trên đỉnh lồn em

Em quặn quại sung sướng, kèm theo những tiếng rên ma mị, cuốn hút

Thêm một lúc, hai chân em run bần bật, từng dòng nước trong lồn em ồ ạt tuôn ra, bắn lên cả má mình

“Ư…Anh ơi…ôi…Hư Hư…”

Em đã lên

Lên đỉnh

Mình nhanh gọn liếm sạch những tinh túy đấy từ em

Rồi nhẹ nhàng tiến lên ôm người em từ phía sau

Em vẫn thở gấp, mệt, tay run, cơ thể em vẫn còn co cứng

Mình nhẹ nhàng vuốt mái tóc rồi của em

Xoay má em lại, hôn nhẹ nhàng, em vẫn đê mê, nút lưỡi mình tham lam

Một tay mình vòng ra sau gáy em, xoa đôi bầu vú em

Tay còn lại khẽ nhấc chân em lên

Môi chạm môi, lưỡi chạm lưỡi

Nhẹ nhàng đặt cái buồi hư hỏng vào khe suối ấy

Mình nhẹ nhàng đưa đẩy trượt lên trượt xuống ở khe lồn em

“Cho M nhé”

Em rên ưm ưm

Rồi tách môi mình, đánh nhẹ vào eo mình

“Giờ này còn xưng tên với em hả”

“Vậy cho anh nhé”

“A cho vào đi, em không chịu được rồi”

Nhẹ nhàng tiến sâu con cặc mình vào khe lồn ấy

Có lẽ vì nước lồn em quá nhiều, mà nó bôi trơn hết con cặc mình

Nên chú bé cặc ra vào dễ dàng, chỉ có tiếc ọt nhẹ nhàng mà thôi

Vẫn tư thế ấy

Em nằm trước, mình phía sau, một tay nhấc chân em lên

Mình địt em từ phía sau, nên cảm giác lút cán đâm tận tử cung em

“Ư…Ư…Anh ơi…Em sướng quá”

“Ư….Ư….ư”

Mình vẫn vừa nhấp, rồi xoay má em lại mà hôn

Thêm một lúc, em có vẻ mỏi

Mình đỡ em dậy, nhẹ nhàng hôn em, em đê mê từng nhịp, từng nhịp

Khẽ tách chân em, mình địt em theo tư thế truyền thống

“Ư…Ư….anh ơi..em hư quá…em yêu anh”

“Ư…Ư…Ư”

Từng tiếng rên trong cổ họng em phát ra

Làm mình không còn nghĩ đến điều gì nữa

Chỉ muốn dồn hết sức, vào cái lồn xinh đẹp ấy

Đến đỉnh điểm

Mình nhấp nhanh, hai bầu vú em đung đưa theo nhịp nắc

Em rên đã mệt

Từng tiếng rít nơi miệng em

“hừ hừ hừ”

“Anh ra nhé”

“Sướng quá”

“Y ơi”

Từng nhịp thúc dồn dập, tiếng da thịt đập vào nhau

Mình định rút, cho ra ngoài

Nhưng em không muốn

Chân em quặp vào lưng mình, em ôm lấy lưng mình

“Anh ơi…Đừng, cho vào em đi”

“Ư….úi…ư…ư…ư..em không chịu được nữa rồi…M ơi”

“Phụt…phụt…phụt”

Mình ra

Từng đợt tinh trùng nóng hổi, con cặc mình giật thật mạnh, như muốn bắn hết bao nhiêu nghĩ suy của mình vào lồn em

Em rên to, thở hắt lên

Mình giật giật vài lần nữa

Rồi khụy xuống cơ thể em

Hai đứa đều lấm tấm mồ hôi

Không ai nói với ai câu nào

Căn phòng ấy, chỉ còn những tiếng thở gấp….



Đêm đã khuya.

Căn phòng im.

Ánh sáng từ bên ngoài lọt qua khe rèm, hắt một vệt mờ lên tường.

Y nằm bên cạnh mình.

Khoảng cách giữa hai đứa gần đến mức mình có thể nghe hơi thở của Y trong sự yên tĩnh.

Nhưng mình lại chẳng thấy bình yên.

Mình nhìn lên trần nhà.

Điện thoại nằm trên chiếc bàn cách đó không xa.

Màn hình tối.

Mình biết chỉ cần cầm nó lên, có lẽ sẽ thấy tin nhắn của Diệu.

Mình không dám nhìn.

Câu nói của em lại vang lên.

Em tin anh.

Mình nhắm mắt.

Lần đầu tiên từ lúc mọi chuyện xảy ra, cảm giác lâng lâng trong đầu biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó là một thứ nặng trĩu.

Mình đã phản bội lòng tin ấy.

Không thể gọi bằng một cái tên nào khác.

Không thể tự bào chữa rằng Y sắp về.

Không thể nói vì Y khóc.

Càng không thể viện cớ rằng đó chỉ là một ngày.

Người lựa chọn quay lại ôm Y là mình.

Người chủ động hôn Y cũng là mình.

Và người bước vào căn phòng này, biết rõ mình đang vượt qua ranh giới, vẫn là mình.

Y khẽ cựa.

Mình quay sang.

Y nằm im một lúc lâu.

Bàn tay vẫn đặt trong tay mình.

Mình tưởng Y đã bắt đầu buồn ngủ thì bất chợt nghe giọng em vang lên rất nhỏ.

— Anh M.

— Ừ?

— Em hỏi anh một chuyện nhé.

— Gì?

Y không nói ngay.

Em nhìn lên trần nhà, mấy đầu ngón tay khẽ động trong lòng bàn tay mình.

— Anh có sợ không?

Mình quay sang.

— Sợ gì?

Y mím môi.

— Chuyện tối nay.

Mình im.

Đương nhiên là sợ.

Nhưng cái mình sợ lúc ấy không chỉ là chuyện vừa xảy ra giữa hai đứa.

Mình còn sợ sáng mai.

Sợ điện thoại sáng lên.

Sợ cái tên Diệu hiện trên màn hình.

Và hơn hết, mình sợ chính cảm giác mình sẽ có khi phải nhìn lại tất cả những gì vừa làm.

— Có.

Mình trả lời.

Y quay sang nhìn mình.

— Vì Diệu à?

— Có cả Diệu.

— Còn gì nữa?

Mình thở ra.

— Vì M không biết chuyện hôm nay sẽ để lại cái gì.

Y im lặng.

Một lúc sau, em khẽ cười.

— Anh đừng sợ.

Mình cau mày.

— Sao lại không sợ?

Y nhìn xuống bàn tay hai đứa.

— Ý em là... sau này nếu có chuyện gì thật thì anh cũng đừng sợ.

Mình nhìn Y.

Không hiểu sao câu nói ấy khiến trong lòng mình bất chợt lạnh đi một chút.

— Y nói chuyện gì?

Y không trả lời thẳng.

Em đưa mắt sang chỗ khác.

— Thì... chuyện của con gái.

Mình hiểu.

Ngay lập tức.

— Y.

— Dạ?

— Đừng nói linh tinh.

Y lại cười.

Nhưng lần này nụ cười rất dịu.

— Em đâu nói linh tinh.

— Y vừa mới—

— Em biết.

Y ngắt lời mình.

Rồi im vài giây mới nói tiếp.

— Em chỉ muốn anh biết trước thôi.

Mình ngồi dậy một chút.

— Biết gì?

Y vẫn nằm đó, nhìn mình.

Đôi mắt trong bóng tối rất bình tĩnh.

— Nếu sau này em phát hiện mình có thêm một thứ gì đó từ ngày hôm nay...

Y dừng lại.

Có lẽ chính em cũng khó nói thành lời.

Rồi Y khẽ đặt bàn tay lên bụng mình.

Chỉ một động tác ấy thôi đã đủ khiến mình hiểu tất cả.

— ...thì em sẽ giữ.

Mình chết lặng.

— Y đừng nói như thế.

— Tại sao?

— Vì chuyện này không phải chuyện để nói nhẹ như vậy.

— Với em cũng không nhẹ.

Y nhìn mình.

— Em biết nó lớn thế nào.

— Thế còn nói—

— Nhưng nếu thật sự có...

Giọng Y chậm lại.

— Em sẽ không ghét nó.

Mình không biết nói gì.

Y khẽ cười.

Nước mắt không còn, nhưng đôi mắt lại long lanh như lúc đứng ngoài cổng trọ.

— Em nghĩ... chắc em sẽ coi đó là món quà anh để lại cho em.

— Y.

Mình gọi tên em gần như ngay lập tức.

— Đừng nói như vậy.

— Sao anh?

— M không tặng Y thứ gì như thế cả.

— Em biết.

Y gật đầu.

— Anh không cố ý.

— Không phải chuyện cố ý hay không.

Mình nhìn Y.

— Nếu có chuyện gì thì không thể coi như không liên quan đến M được.

Y im lặng một lát.

Rồi lắc đầu.

— Nhưng em không muốn anh ở lại với em vì trách nhiệm.

Mình khựng lại.

Y nói tiếp:

— Cũng không muốn anh vì em mà bỏ Diệu.

— ...

— Em không cần anh phải cưới em.

— Y đừng nói nữa.

— Anh để em nói hết đi.

Giọng Y vẫn rất nhẹ.

Không trách móc.

Cũng không đòi hỏi.

Chính điều đó lại khiến mình khó chịu hơn cả việc Y khóc.

— Em biết người anh yêu là Diệu.

Y nhìn thẳng vào mắt mình.

— Chuyện hôm nay là em muốn.

— Không phải một mình Y.

— Em biết.

Y khẽ siết tay mình.

— Nhưng nếu sau này có một điều gì đó xảy ra... em không muốn anh nghĩ rằng em sẽ dùng nó để giữ anh lại.

Mình im.

Y cười.

— Em yêu anh.

Ba chữ ấy được nói ra bình thản đến đau lòng.

— Vì em yêu anh nên em càng không muốn anh ở bên em chỉ vì thấy mình có lỗi.

Mình nhìn Y.

— Còn Y thì sao?

— Em sao?

— Y định một mình chịu hết à?

Y im lặng.

Rồi cuối cùng nói:

— Nếu là thứ đến từ ngày hôm nay...

Em nhìn xuống bàn tay mình đang đặt trong tay em.

— ...thì em nghĩ em vẫn sẽ thương.

Mình chẳng biết vì sao cổ họng bỗng nghẹn lại.

— Y ngốc thật đấy.

Y cười.

— Anh mới biết à?

— Đây không phải chuyện để đùa.

— Em không đùa.

Mình nhìn em thật lâu.

— Nếu thật sự có chuyện gì, phải nói cho M.

Y không trả lời.

— Y.

— Dạ.

— Nhìn M.

Y quay lại.

— Nếu có bất cứ chuyện gì, Y phải nói.

Y nhìn mình vài giây.

Rồi hỏi:

— Để anh chịu trách nhiệm à?

— Vì đó cũng là trách nhiệm của M.

Y lắc đầu rất nhẹ.

— Em không cần trách nhiệm.

— Nhưng M cần.

Y im.

Mình cũng im.

Một lúc sau Y mới cười, giọng nhỏ đến mức gần như thì thầm.

— Anh lúc nào cũng thế.

— Thế nào?

— Lúc em muốn ích kỷ thì anh lại làm em không ích kỷ nổi.

Mình bật cười buồn.

— Hôm nay hai đứa đã ích kỷ đủ rồi.

Y nhìn mình.

Rồi bất ngờ dịch lại gần, tựa trán vào vai mình.

— Vậy cho em ích kỷ thêm một chút cuối cùng nhé.

— Gì nữa?

— Đêm nay anh đừng nghĩ đến ngày mai.

Mình không trả lời.

Y nhắm mắt.

— Cũng đừng nghĩ nếu có chuyện gì thì phải làm thế nào.

Bàn tay em khẽ nắm lấy tay mình.

— Cứ để em nhớ rằng đã từng có một đêm anh ở đây với em.

Mình nhìn Y trong bóng tối.

Ngay lúc ấy, mình không biết tương lai sẽ thế nào.

Không biết những lời Y vừa nói rồi sẽ chỉ nằm lại trong căn phòng này, hay một ngày nào đó sẽ trở thành một điều thật sự khiến cuộc đời tất cả chúng mình thay đổi.

Nhưng có một điều mình hiểu rất rõ.

Y không nói những lời ấy để trói mình lại.

Ngược lại.

Em đang tìm cách mở đường cho mình rời đi.

Và chính điều đó lại khiến mình càng thấy mình có lỗi với em.

Có lỗi với Diệu.

Và có lỗi với cả chính mình.

Mình kéo Y lại gần.

— Ngủ đi.

Y nằm yên trong tay mình.

Một lát sau em hỏi:

— Anh vẫn ở đây đến sáng chứ?

Mình nhắm mắt.

— Ừ.

Y khẽ cười.

— Vậy là đủ rồi.

Bên ngoài thi thoảng vẫn có tiếng xe chạy qua.

Một cánh cửa đâu đó trong xóm trọ đóng lại.

Rồi mọi thứ lại yên.

Ngày của Y đáng lẽ đã kết thúc từ lúc mình đưa Y về đến cửa.

Nhưng mình đã quay lại.

Đã xuống xe.

Đã ôm Y.

Đã hôn Y.

Và cuối cùng đã ở lại căn phòng này.

Mình không biết sáng mai khi mở mắt ra, điều đầu tiên mình sẽ cảm thấy là gì.

Cũng không biết phải đối diện với Diệu thế nào.

Chỉ có một điều mình biết rất rõ.

Có những ranh giới, trước khi bước qua người ta luôn nghĩ rằng mình có thể quay lại như cũ.

Nhưng đến khi thực sự bước qua rồi mới hiểu—

phía bên kia không còn con đường nào dẫn mình trở lại đúng con người của vài giờ trước nữa.

Đêm đó, mình ngủ lại bên Y.

Và lần đầu tiên kể từ khi Diệu nói rằng em tin mình...

mình không còn đủ can đảm để nghĩ đến bốn chữ ấy thêm lần nào nữa.
Máy đjt Tuyên Quang, bố khỉ thớt húp gái dễ thật
 

nguyenvikaka

Yếu sinh lý
e đọc ynchdneg cũng phải chục năm. đọc từ hồi lớp 9. đến lúc hết đại học đi làm có tiền còn vào cả Phan Thiết du lịch 1 lần đi đồi dương các thứ cho biết. má truyện ảo mà lụy truyện vl :)))
mình cũng fan yêu nhầm chị hai được nhầm e gái đi, tuyến tình cảm nó đỉnh quá mà nhân vật xây dựng thích vcl ra, ước có người yêu như vậy nên mới bằng mọi cách khám phá từ địa điểm cho đến các trang fanpage của truyện
 

nguyenvikaka

Yếu sinh lý
Tìm truyện: truyện nam chính học cấp 3 có dạy kèm một con bé rồi dạy nó địt, sau đó yêu bạn cùng lớp A nhưng có tuyến tình cảm với bạn cùng lớp B hay gây gổ nhau, sau đó lên đại học thì gặp C rồi sau này dắt về quê chơi, có đoạn lớp diễn tập văn nghệ dẫn một con bé về nhà rồi sau đó lại hôn nhau mò mẫm nhưng chưa địt. Nhiều đoạn gay cấn suýt địt nhau lắm mà cố gắng giữ
 

elando

Yếu sinh lý
Đọc
Sau bác có cưới em diệu k để tôi còn hóng tiếp, cưới con khác thì tôi drop
Thằng thớt nó nói từ mấy hôm trước là ko rồi mà, nhưng em Diệu quản một tý thôi chứ sau em nó thay đổi rồi mà. Đúng mẫu gái lấy làm vợ rồi đấy, 2 đứa mà ko đến đc với nhau thì suy đét. Mẹ cay quá qua đọc full seri của ông doithayxxx luỵ em Thư vch ko ngủ đc.
 

Herrypham

Yếu sinh lý
Đọc

Thằng thớt nó nói từ mấy hôm trước là ko rồi mà, nhưng em Diệu quản một tý thôi chứ sau em nó thay đổi rồi mà. Đúng mẫu gái lấy làm vợ rồi đấy, 2 đứa mà ko đến đc với nhau thì suy đét. Mẹ cay quá qua đọc full seri của ông doithayxxx luỵ em Thư vch ko ngủ đc.
Cũng Bad ending à bác HE thì em mới đọc
 

hoangtuxxxx96

Yếu sinh lý
Tìm truyện: truyện nam chính học cấp 3 có dạy kèm một con bé rồi dạy nó địt, sau đó yêu bạn cùng lớp A nhưng có tuyến tình cảm với bạn cùng lớp B hay gây gổ nhau, sau đó lên đại học thì gặp C rồi sau này dắt về quê chơi, có đoạn lớp diễn tập văn nghệ dẫn một con bé về nhà rồi sau đó lại hôn nhau mò mẫm nhưng chưa địt. Nhiều đoạn gay cấn suýt địt nhau lắm mà cố gắng giữ
vl truyện gì nghe cuốn vậy
 

Azioo

Yếu sinh lý
đm đợi chap của bác sĩ vô tình đọc đc cmt của ông, tôi lại sang voz đọc truyện này thông 3 ngày 3 đêm đéo ngủ đọc đến đoạn Mía mất. khóc như cha chết . môn này cuốn vcl
ae có chuyện nào thuần đời thật này mà đã done rồi cho e xin tên để đọc thêm với ạ
M đọc hoá đơn tiền truyện chưa. Cũng cuốn vc.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo