Chuyện Đời Sinh Viên

Anhaudi2k

Yếu sinh lý
Truyện cuae bác thấy hay đến mỗi vân anh về sau lan man quá
Cũng ko hẳn là dro, thằng H này viết đến đoạn nó cho mau chị ngân hàng xong trốn về nhà khóc vài năm sau nó viết 1 bài tâm sự kêu có người tìm ra thông tin của nó vs bà chị kia làm phiền cs nên thôi ko đăng truyện nữa. Từ dịp lauxanh bi die thì ko cập nhập dc thêm nữa nhưng từ nội dung truyện vs lại bối cảnh truyện thì đúng là nó viết tự sự đời thật. Qua tâm sự cuối khi drop truyện nó có tiết lộ đã cưới chị ngân hàng hơn nó 7 tuổi và đang có 1 đứa con trai rồi. Còn sau có 1 bộ tên "chị ơi, anh yêu em" cũng y hệt truyện này chỉ kể lại từ đoạn chị ngân hàng tự tử nó chạy từ đà lạt về cho máu xong bị ông anh đấm cho phát. Rồi nó cưới bà này chuyển vềvtp hcm sống ní đi du học 2 nam ở úc về nà này đã sinh cho nó 2 công chúa khác 1 chút vs tâm tự cưới của mó bên kia nên ko biết phải cùng 1 người viết ra ko hay là thằng sau này quay tay. Truyện này tôi đọc từ những năm 2017.
dạ e cũng đọc tầm đấy mà hồi đó ko theo dõi chi tiết như mấy chuyện này :v e theo bộ ynchdneg cũng 11-12 năm mà chưa có cháp mới, à bác có đọc bộ ranh giới ko ạ. chuyện cũng hay mà ông tác giả quê e cũng đrop buồn quá.
 

hoangtuxxxx96

Yếu sinh lý
dạ e cũng đọc tầm đấy mà hồi đó ko theo dõi chi tiết như mấy chuyện này :v e theo bộ ynchdneg cũng 11-12 năm mà chưa có cháp mới, à bác có đọc bộ ranh giới ko ạ. chuyện cũng hay mà ông tác giả quê e cũng đrop buồn quá.
e đọc ynchdneg cũng phải chục năm. đọc từ hồi lớp 9. đến lúc hết đại học đi làm có tiền còn vào cả Phan Thiết du lịch 1 lần đi đồi dương các thứ cho biết. má truyện ảo mà lụy truyện vl :)))
 
Chỉnh sửa lần cuối:

8mancomvn

Tao là gay
Chương 51: Người ở lại sau cơn mưa
Thế đấy...

Vậy là mình cũng chính thức khép lại mối tình đầy đau thương ấy.

Không còn giận.

Không còn trách.

Cũng chẳng còn đủ sức để hận.

Chỉ còn lại một khoảng trống rất lớn trong lòng.
...
Sáng hôm sau.

Sau gần một tháng biến mất khỏi giảng đường, mình quay trở lại lớp.

Mọi thứ vẫn vậy.

Vẫn dãy hành lang quen thuộc.

Vẫn những hàng ghế cũ.

Vẫn tiếng loa rè rè báo vào tiết.

Chỉ có mình...

Đã không còn là mình của một tháng trước nữa.

Bước vào lớp, khá nhiều đứa bạn chạy lại hỏi han.

Đứa thì vỗ vai.

Đứa thì ôm lấy mình.

Đứa thì chửi yêu.
  • Địt mẹ, cuối cùng cũng chịu đi học rồi à?
Có đứa biết chuyện thì thở dài.
  • Thương mày thật.
Có đứa thì bực thay.
  • Con bé ấy làm thế là quá đáng.
Mình chỉ cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Mình không muốn trách ai nữa.

Chuyện cũng qua rồi.
...
Buổi học hôm ấy, lần đầu tiên sau rất lâu, mình thật sự tập trung.

Từng dòng chữ.

Từng lời giảng.

Đều được mình ghi chép cẩn thận.

Mình nghỉ mất cả tháng.

Nếu không cố gắng...

Mình sẽ phụ lòng bố mẹ.

Phụ công sức bao người đã lo lắng cho mình.
...
Ra chơi.

Vẫn như mọi khi.

Mấy thằng kéo nhau ra quán trà đá cổng trường.

Cốc trà đá.

Bi thuốc lào.

Vài câu chuyện linh tinh.

Không khí quen thuộc đến lạ.

Mấy thằng nhìn mình rồi cười.
  • Thế mới là M chứ.
  • Trông có sức sống hẳn.
Nghe vậy.

Mình cũng chỉ cười.

Đúng.

Ít nhất...

Mình đã bắt đầu sống lại.
...
Đang chuẩn bị vào lớp thì V.Anh chạy lại.

Nàng nhìn mình từ đầu đến chân.

Khẽ chau mày.
  • Gầy đi nhiều thật đấy.
  • Nhưng thế này mới giống M mình biết.
Mình cười.

Khẽ véo nhẹ má nàng.
  • Rồi sẽ béo lại thôi.
Nàng cũng cười theo.

Nụ cười rất hiền.
...
Chiều về.

Mình và Dương lại cặm cụi nấu cơm.

Chỉ còn hai thằng.

Không còn tiếng Linh chạy sang hỏi:

"Hôm nay ăn gì thế?"

Không còn ai tranh phần rửa rau.

Không còn ai đứng cạnh mình trong căn bếp nhỏ.

Có lúc đang thái thịt.

Mình lại khựng lại.

Nhớ em.

Rồi lại tự cười buồn.

Thôi...

Nghĩ nhiều làm gì nữa.
...
Sau chuyện ấy.

Mình gần như khép lòng với tất cả con gái.

Y nhắn.

Mình không trả lời.

Chị Samsung nhắn.

Mình cũng chỉ xem rồi để đấy.

V.Anh đôi lúc hỏi han.

Mình cũng chỉ đáp vài câu.

Không phải vì lạnh lùng.

Mà vì...

Mình sợ yêu.

Sợ một lần nữa đặt hết lòng mình vào ai đó.

Rồi lại nhận lấy kết cục như cũ.
...
Thời gian trôi rất nhanh.

Chẳng mấy chốc đã đến đợt ôn thi cuối kỳ.

Vậy là cũng sắp hết năm nhất.

Nhanh thật.

Hai thằng lại bắt đầu chuỗi ngày cắm mặt vào giáo trình.

Đêm học.

Ngày học.

Ăn cũng học.

Mà học vẫn chẳng vào.

Nhất là mình.

Nghỉ mất cả tháng nên nhiều kiến thức gần như mù tịt.

Đọc đến đâu.

Rối đến đấy.
...
Sáng hôm ấy.

Đang vò đầu bứt tai với mấy trang giải phẫu.

Điện thoại rung lên.

Là V.Anh.

"M rảnh không?"

"Đi uống nước cho khuây khỏa nhé!."

Mình bật cười.

Đúng lúc thật.

Nhớ ra nàng học cũng top giỏi trong lớp.

Tiện thể hỏi bài luôn.

Mình nhắn lại.

"M ở phòng."

"Đợi M sang đón."
...
Mình thay quần áo.

Vuốt lại tóc.

Cầm chìa khóa xe của Dương.

Thằng Dương ngẩng lên.
  • Đi đâu đấy?
  • Tán gái à?
Mình cười.
  • Tán tán cái địt mẹ mày
  • Bố đi hỏi bài. Sợ yêu rồi
Nó nhếch mép.
  • Ừ...
  • Tao xem được mấy hôm.
Hai thằng cùng phá lên cười.
...
Theo địa chỉ V.Anh gửi.

Đây là lần đầu tiên mình sang phòng nàng.

Tệ thật, bao nhiêu lần nàng rủ sang chơi, nàng cũng qua phòng mình bao lần

Mà mình chẳng qua phòng nàng lấy một lần

Đứng trước cửa.

Gọi điện báo.

Phải gần năm phút sau cửa mới mở.

V.Anh ló đầu ra.

Mái tóc còn hơi rối.

Thấy mình liền cười.
  • Đợi lâu không?
Mình trêu.
  • Dọn phòng à mà lâu thế?
Nàng lườm.
  • Đâu.
  • Phòng lúc nào cũng ngăn nắp
  • Người ta thay quần áo ấy
Rồi quay người đi vào.
...
Bước vào phòng.

Ấn tượng đầu tiên là...

Thơm.

Mùi nước xả vải.

Mùi nước hoa.

Thoang thoảng khắp căn phòng.

Không gian cũng rất gọn gàng.

Khoảng hai chục mét vuông.

Mọi thứ đều được sắp xếp ngay ngắn.

Điều khiến mình bật cười là...

Hầu như cái gì cũng màu hồng.

Từ ga giường.

Rèm cửa.

Bàn học.

Đến cả chiếc ấm siêu tốc.

Đúng kiểu con gái.
...
V.Anh mang ra cho mình cốc nước mát.
Rồi cười.
  • M ngồi đợi tí nhé.
  • Tớ thay đồ.
Mình ngơ ngác.
  • Ơ...
  • Nãy chẳng thay rồi à?
Nàng chống nạnh.
  • Đồ ở nhà khác.
  • Ra ngoài phải khác chứ.
Đúng là...
Con gái.
...
Khoảng hai mươi phút sau.

Nàng bước ra.

Chiếc váy đuôi cá màu xám nhạt

Áo sơ mi tối màu.

Mái tóc buộc gọn phía sau.

Đôi giày cao gót nhỏ khiến dáng người càng thanh thoát.

Mình nhìn mất vài giây.

Bất giác...

Lại nhớ đến Linh.

Trong đầu vừa hiện lên hình ảnh ấy.

Mình lập tức lắc nhẹ.

Thôi.

Đừng nghĩ nữa.
...
V.Anh đưa tay nhéo nhẹ vai mình.
  • Nhìn gì ghê thế?
  • Đi thôi.
Mình cười.

Hai đứa xuống xe.

Theo thói quen mình gạt chân chống để nàng lên xe.

Nàng cười má hồng rồi bảo

“Cứ thế bảo sao”

Đường phố đầu hè đông hơn hẳn.

Nàng ngồi phía sau.

Nhẹ nhàng ôm lấy eo mình.

Mình khoái chứ

Gái đẹp ôm mà

Nhưng mà, bộ ngực V.Anh, nó cứ cạ cạ vào lưng mình, khiến mình khó chịu

Đàn ông mà, ai chẳng thích

Thấy mình cứ ngọ nguậy

Nàng hỏi

“Sao thế M”
“Ngứa, có cái gì ý, nó cứ cạ cạ vào lưng nên ngứa”

Nàng cười rồi bấu vào eo mình

“Dâm tặc”

Mình cười khà khà

Không nói gì.

...
Hai đứa ghé vào một quán cà phê đối diện Viện Y học cổ truyền.

Chọn chỗ ngồi ngoài ban công tầng hai.

Có gió.

Mát hơn rất nhiều.

Đồ uống mang ra.

Theo phản xạ mình lấy bao thuốc.

Chưa kịp châm. Mới ngậm vào mồm

V.Anh đã đưa tay giữ lại.
  • Thôi.
  • Đừng hút.
  • Tớ không chịu được mùi thuốc. Hôi xì
Mình cười.

Lại cất bao thuốc vào túi.
  • Có hôn đâu mà sợ.
Nàng đỏ mặt.
Khẽ đánh nhẹ vào tay mình.
...
Hai đứa ngồi nói đủ chuyện.

Chuyện học.

Chuyện thi.

Rồi câu chuyện cũng chạm đến Linh.

V.Anh nhìn mình.

Nhẹ giọng.
  • Tớ nghe mọi người kể rồi...
  • Thương M lắm.
Mình im lặng vài giây.

Rồi cười.
  • Chuyện qua rồi.
  • Giờ chỉ lo thi thôi.
Nói xong.

Mình lấy luôn giáo trình trong balô ra.

Chỉ từng chỗ mình không hiểu.

V.Anh kiên nhẫn giải thích.

Từng chút một.

Đến mức cả hai quên luôn thời gian.

...
Đến khi nhìn đồng hồ.

Đã gần trưa.

Mình vỗ trán.
  • Chết.
  • Muộn rồi.
  • Đi ăn nhé.
V.Anh cười.
  • Được.
Hai đứa ghé quán gà rán trên đường Lương Ngọc Quyến.

Ăn.

Nói chuyện.

Cười vài câu vu vơ.

Đã rất lâu rồi...

Mình mới cười thoải mái như thế.
...
Đưa nàng về.

Xe chạy chầm chậm.

Đến trước cửa phòng.

V.Anh vẫn chưa chịu xuống.

Nàng ngồi phía sau.

Im lặng rất lâu.

Rồi bất ngờ hỏi.
  • M này...
  • M có biết...
  • Thật ra V.Anh thích M từ lâu rồi không?
  • À không, chính xác là đơn phương thì đúng hơn.
Mình khựng lại.

Không bất ngờ.

Có lẽ...

Mình cũng từng cảm nhận được đôi chút.

Chỉ là chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Mình cười nhẹ.

Không quay đầu.

Chỉ nhìn con đường phía trước.
  • Chuyện đến đâu...
  • Hay đến đó nhé.
  • Nếu có duyên...
  • Rồi mình sẽ gặp.
Sau lưng.

V.Anh không nói gì nữa.

Chỉ khẽ ôm mình chặt hơn một chút.
...
Xuống xe.

Nàng bất ngờ kiễng chân.

Hôn nhẹ lên má mình.

Rồi đỏ bừng mặt.

Chạy thật nhanh vào phòng.

Mình đưa tay sờ lên má.

Bật cười.

Lâu lắm rồi...

Mới có người khiến mình mỉm cười như vậy.

Nhưng...

Trong tim mình lúc ấy.

Vẫn còn nguyên một khoảng trống.

Một khoảng trống mang tên Linh.

Có lẽ...

Để yêu thêm một người.

Mình vẫn cần thêm rất nhiều thời gian.
vl thật sự là em đã khóc khi đọc chap này, bác kể chuyện chi tiết làm em như xem 1 bộ phim tình cảm vậy. Ưng đoạn kết của bác quá, chúc bác thật nhiều sức khoẻ để ra chap đều đều nhé ạ
 

vuonghoang_xxx

Yếu sinh lý
e đọc ynchdneg cũng phải chục năm. đọc từ hồi lớp 9. đến lúc hết đại học đi làm có tiền còn vào cả Phan Thiết du lịch 1 lần đi đồi dương các thứ cho biết. má truyện ảo mà lụy truyện vl :)))
2 bộ truyện huyền thoại " ranh giới" với " yêu nhằm chị hai được nhằm em gái" mà drop cả 2 :((
 

haiautrang

Yếu sinh lý
Full rồi mà phải nạp tiền mới đọc được. Thấy ông tác ở với vợ cũng vất vả, từ bố bỏ nhà đi, làm nhân viên cửa hàng tiện lợi, con thì hay ốm, vợ đợt phải đi làm ngoài HN 2 năm giờ nghỉ ở nhà rồi. Nhưng đọc mấy chap đầu thấy trẻ con với cứ như cdsht nên ko đọc nữa, chỉ đọc mấy phần review hiện tại thôi.
có cưới dì ko vậy?
 

VCNN

Yếu sinh lý
có cưới dì ko vậy?
Cưới dì nên bị ba đuổi ra khỏi nhà đó. Dì cũng bị ba cho ăn tát, ông ba cho vào black list của mấy KS lớn khắp SG nên ko xin được việc nữa. Trước đó 2 người cũng chia tay khi ông Duy thi tốt nghiệp mà được 2 tháng quay về với nhau dính nhau luôn. Dì trả lại hết tài sản với tiền bạc tiết kiệm coi như trả nợ ân tình ba mẹ ông Duy giúp đỡ lúc xưa, ông Duy cũng không có gì cả nên 2 vc khánh kiệt. Ông Duy năm 1 thì dì có bầu, phải bán xe máy, nghỉ học đi làm cửa hàng tiện lợi kiếm tiền, xui rủi con bé con làm bể đt hàng xóm phải đền, rồi ốm đau nữa nên càng khốn đốn. Lâu lâu ông Duy gặp ba nói chuyện, ông ba chỉ nhận con, nhận cháu chứ không nhận con dâu là dì, bảo dì mệnh khắc gia đình Duy làm mẹ Duy ốm đau rồi mất sớm, Duy thì tán gia bại sản, từ xưa ông ba đã cản nhưng mẹ Duy vẫn cưu mang giờ tới Duy. Giờ thì con bé con cũng mười mấy tuổi rồi, Dì đợt phải đi làm ngoài HN 2 năm xa chồng con giờ nghỉ về nhà rồi, lâu lâu trên page vẫn up hình Dì (có che mặt) chắc cũng gần 40 rồi nhỉ.

827064-7c8723b78bbb.jpg
 

Badboy1726

Yếu sinh lý
Full rồi mà phải nạp tiền mới đọc được. Thấy ông tác ở với vợ cũng vất vả, từ bố bỏ nhà đi, làm nhân viên cửa hàng tiện lợi, con thì hay ốm, vợ đợt phải đi làm ngoài HN 2 năm giờ nghỉ ở nhà rồi. Nhưng đọc mấy chap đầu thấy trẻ con với cứ như cdsht nên ko đọc nữa, chỉ đọc mấy phần review hiện tại thôi.
Đọc ở đâu thế bác
 

Olala2025

Tao là gay
Cưới dì nên bị ba đuổi ra khỏi nhà đó. Dì cũng bị ba cho ăn tát, ông ba cho vào black list của mấy KS lớn khắp SG nên ko xin được việc nữa. Trước đó 2 người cũng chia tay khi ông Duy thi tốt nghiệp mà được 2 tháng quay về với nhau dính nhau luôn. Dì trả lại hết tài sản với tiền bạc tiết kiệm coi như trả nợ ân tình ba mẹ ông Duy giúp đỡ lúc xưa, ông Duy cũng không có gì cả nên 2 vc khánh kiệt. Ông Duy năm 1 thì dì có bầu, phải bán xe máy, nghỉ học đi làm cửa hàng tiện lợi kiếm tiền, xui rủi con bé con làm bể đt hàng xóm phải đền, rồi ốm đau nữa nên càng khốn đốn. Lâu lâu ông Duy gặp ba nói chuyện, ông ba chỉ nhận con, nhận cháu chứ không nhận con dâu là dì, bảo dì mệnh khắc gia đình Duy làm mẹ Duy ốm đau rồi mất sớm, Duy thì tán gia bại sản, từ xưa ông ba đã cản nhưng mẹ Duy vẫn cưu mang giờ tới Duy. Giờ thì con bé con cũng mười mấy tuổi rồi, Dì đợt phải đi làm ngoài HN 2 năm xa chồng con giờ nghỉ về nhà rồi, lâu lâu trên page vẫn up hình Dì (có che mặt) chắc cũng gần 40 rồi nhỉ.
Chân dài thế xe tao e này dc k pro
 

Temaku

Yếu sinh lý
Ảnh đầu là thằng thớt và ny nó năm 2017 trước dịch covid ảnh sau là cưới năm 2021 nếu mà ko phải cái kết cưới e Diệu thì truyện này mõm. Th thớt bịp. Ảnh đăng lên vợ nó che mặt trông cũng ko giống dáng vợ nó tí nào 😅😅
làm người nó phải có ý thức, cái loại soi mói đời tư, móc mỉa ntn còn thua con súc vật
 

Depzaivn

Yếu sinh lý
Huyền thoại truyện voz xưa up bên Ola nhiều thật. Nhớ mãi quả Vẽ em bằng màu nỗi nhớ, Tán gái ở nhà, yêu nhầm chị hai được nhầm em gái....quá nhiều quá hoài niệm. Xưa chia sẻ Ken ola từng ngày cho nyc đọc truyện. Thế mà câu chuyện 2 đứa bắt đầu đã cách đây 14 năm, và 2 phương trời đã 11 năm rồi. Nhanh quá.
Truyện yêu nhầm chị hai được nhầm em gái đọc hơn chục năm trước rồi mà giờ vẫn chưa xong 😂
 

VCNN

Yếu sinh lý
Đọc ở đâu thế bác
Bác lên fb tìm “Dì tôi là một teen girl” rồi nhắn page hỏi cách nạp tiền nhé. Đọc free thì được 30 chap đầu với mấy phần review thôi. Lekhangduy.click thì phải. Trên đấy cũng đăng nhiều truyện sex, mình đọc ko hợp.
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo