Chuyện Đời Sinh Viên

VCNN

Yếu sinh lý
Oh, đang trong thời gian rảnh chờ điều chuyển. Ở nhà con sư tử nó đi làm, 2 công chúa đi học "số tôi làm ông ngoại thôi bro nào làm thông gia đặt gạch nha". Đọc lai ttats cả các chuyện của các bác viết trên đây đa phần toàn các bro ngoài miền bắc nhỉ. Công nhận các bro giỏi văn thật. Tôi ngày xưa cũng dân chuyên văn mà chỉ học để thi cử thôi chứ văn tôi viết ngang lắm. Mà đa phần các bác viết đến các mối tình toàn liên quan đến gái hà nội rồi tình yêu ở HN. Tôi cũng phải công nhận con gái miền bắc nhất là hà nội vẫn có 1 nét gì đó rất riêng biệt giống em của tôi lúc nào cũng có 1 đôi mắt trầm buồn, dù là cười đi chăng cũng luôn ẩn giấu 1 cái gì đó khiến người khác phải xao xuyến. bên trái là đôi mắt của quá khứ 2009 hồi tôi nhìn em lần đầu tiên, phải là của năm 2018 giữa mùa thu hà nôi ngợp mùi hoa sữa khi em đã mãi ko còn là của tôi. Cuối cùng là của hiẹn tại vs khuôn mặt tròn thêm cặp kính càng quyến rũ.
Em ở Đnai đây bác, nếu bác đi xuống Long Điền thì chắc đi qua chỗ em đấy, vào đây cũng để đọc truyện chứ ko gái gú gì kkk.
Quả mắt 2009 nhìn nó buồn mà hút hồn thế bác nhỉ.
 

letung45

Yếu sinh lý
Cứ đi và tiếp tục thôi. Kỷ nguyên vươn mình nó thế bác ạ.
Ko nghĩ mình bị bốc đi thôi. Lính thì sai đâu đi đó, coi như cho mình 1 cơ hội để học thêm những cái mới. 3 năm sau lại về thôi. 200 thằng về vũng tàu, 300 anh em khác từ các phòng về phường ở bình dương.
 

batkhoctuthan

Yếu sinh lý
Ko bác ạ, hành chính sự nghiệp. Sát nhập xong bị điều chuyển sang nơi khác. Giờ sang vị trí khác mình lại phải bắt đầu lai từ con số 0. Tôi còn dc ở gần nhà thằng em rể đang ở Q11 bị ném 1 phát thẳng vê long điền cũng tàu. 1 tháng chắc về nhà dc 1 lần.
B e nó cũng phải đi sau sát nhập, ngày nào cũng ngồi xe cả đi lẫn về khoảng 120km, oải thật
 

letung45

Yếu sinh lý
B e nó cũng phải đi sau sát nhập, ngày nào cũng ngồi xe cả đi lẫn về khoảng 120km, oải thật
Xu thế chung, nếu trụ sở ub sau sát nhập di dời sang tỉnh khác thì bắt buộc thôi, thằng em rể tôi đang từ phòng bị điều thẳng xuống phường. Dần dần theo quy chế KPI.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý
Chương 217: Căn phòng dưới tầng một

Sáng hôm sau ngày chia tay...

mình tỉnh dậy khá sớm.

Không phải vì ngủ đủ.

Mà vì gần như cả đêm chẳng ngủ được bao nhiêu.

Mở mắt ra, việc đầu tiên mình làm vẫn là với tay lấy điện thoại.

Một thói quen.

Màn hình sáng lên.

Không có tin nhắn của Diệu.

Mình nhìn vài giây.

Rồi chợt nhớ.

Chia tay rồi.

Hai chữ ấy...

đến tận sáng hôm sau vẫn còn xa lạ.



Ngày trước, sáng nào điện thoại cũng có gì đó.

Có hôm là:

Anh dậy chưa?

Có hôm:

Hôm nay anh đi viện mấy giờ?

Có hôm chỉ đơn giản:

Dậy đi con lợn.

Mình từng có những sáng nhìn tin nhắn rồi vứt điện thoại sang bên.

Nghĩ:

Biết rồi.

Bây giờ...

màn hình sạch trơn.

Mình lại nằm nhìn nó đến gần một phút.



Dương nằm giường dưới.

Nó cũng đã thức.

Nhưng không hỏi.

Chắc nhìn mặt mình là đủ biết.

Mình ngồi dậy.

Châm thuốc.

Rít một hơi.

Dương mới nói:

Hôm nay đi viện không?

Có.

Mấy giờ?

Mình nhìn đồng hồ.

Tí đi.

Nó gật.

Rồi thôi.



Mình thay quần áo.

Khoác blouse vào ba lô.

Đi xuống cầu thang.

Và đến gần tầng một...

chân tự nhiên chậm lại.

Cửa phòng Diệu đóng.

Đôi dép của em vẫn để bên ngoài.

Chỉ một đôi dép thôi.

Nhưng mình đứng nhìn.

Em vẫn ở đây.



Cảm giác ấy kỳ lạ lắm.

Hôm qua hai đứa đã nói chia tay.

Nhưng Diệu vẫn chỉ cách mình vài mét.

Vẫn ở căn phòng quen thuộc.

Nếu muốn...

mình chỉ cần bước tới.

Gõ hai tiếng.

Cửa sẽ mở.

Ngày trước mình chưa bao giờ nghĩ việc ấy cần can đảm.

Có hôm chẳng thèm gõ.

Cứ mở cửa bước vào.

Diệu đang nằm thì mình nằm cạnh.

Em đang đóng hàng thì mình ngồi phụ.

Đói thì hỏi có gì ăn.

Mệt thì nằm luôn trên giường.

Căn phòng ấy từng giống như một nửa căn phòng của mình.

Còn sáng hôm đó...

mình đứng cách cánh cửa chưa đầy ba mét.

Nhưng lại thấy xa kinh khủng.



Bên trong có tiếng động.

Rất nhẹ.

Chắc Diệu đã dậy.

Mình đứng thêm vài giây.

Rồi quay đi.



Dắt Dream ra khỏi sân.

Đúng lúc phía sau có tiếng cửa mở.

Tim mình giật mạnh.

Không cần quay cũng biết.

Nhưng cuối cùng vẫn quay.

Diệu đứng trước cửa.

Hai đứa nhìn nhau.

Mắt em vẫn sưng.

Khuôn mặt nhợt nhạt.

Tóc buộc sơ sài.

Trên tay cầm chiếc cốc.

Mình muốn hỏi:

Đêm qua em ngủ được không?

Muốn hỏi:

Em ăn gì chưa?

Muốn bảo:

Anh đi viện đây.

Những câu bình thường mình từng nói hàng trăm lần.

Nhưng đứng trước mặt nhau lúc ấy...

không câu nào còn bình thường nữa.



Cuối cùng mình chỉ nói:

Anh đi viện nhé.

Nói xong mới thấy ngu.

Chia tay rồi.

Mình báo em làm gì?

Diệu cũng khựng một chút.

Rồi gật.

Vâng.

Chỉ thế.

Mình nổ máy.

Đi.



Ra khỏi xóm trọ được một đoạn...

mình phải tấp xe vào lề.

Không hiểu sao mắt cay.

Mình ngồi trên Dream.

Cúi đầu.

Tự chửi:

Mẹ...

Có mỗi câu đấy thôi.

Nhưng nước mắt vẫn rơi.



Ngày hôm ấy ở viện...

mình làm việc như một cái máy.

Bác sĩ nói gì nghe nấy.

Đi buồng.

Xem bệnh nhân.

Ghi chép.

Có một ca mình với Dương được gọi vào phụ.

Bình thường gặp ca như thế mình vui lắm.

Hôm đó...

mình vẫn tập trung.

Vẫn làm.

Nhưng khi ca xong, bước ra ngoài...

cảm giác trống rỗng lập tức quay lại.

Dương tháo khẩu trang.

Nhìn mình.

Ổn không?

Mình gật.

Ổn.

Nó cười nhạt.

Mày nói câu này từ hôm qua rồi.

Mình không đáp.



Chiều về.

Vừa tới đầu xóm, mình đã nhìn lên.

Rồi nhìn xuống phòng tầng một.

Đèn sáng.

Không hiểu sao...

thấy ánh đèn ấy mình lại nhẹ lòng.

Ít nhất Diệu vẫn ở đây.



Mình dựng xe.

Đi ngang phòng em.

Cửa khép hờ.

Bên trong có tiếng Hương.

Rồi tiếng Diệu.

Rất nhỏ.

Mình không nghe rõ hai người nói gì.

Chỉ nghe được giọng em thôi...

mà chân đã đứng lại.

Một lúc sau mình mới nhận ra mình đang đứng nghe trộm như thằng dở.

Lập tức đi lên.



Tối.

Dương ra ngoài.

Mình ở phòng một mình.

Không học được.

Mở sách.

Đọc ba dòng.

Không nhớ.

Đóng lại.

Cầm điện thoại.

Mở Facebook.

Đóng.

Mở đoạn chat với Diệu.

Nhìn.

Đóng.



Khoảng hơn mười giờ.

Bên dưới có tiếng cửa.

Rồi tiếng bước chân.

Mình biết Diệu vừa đi đâu đó về.

Ngày trước chắc chắn mình sẽ nhắn:

Về rồi à?

Bây giờ...

chỉ nằm im.



Có lúc mình ngồi dậy.

Đi xuống cầu thang.

Không biết định làm gì.

Đến trước cửa phòng em.

Đèn vẫn sáng.

Bóng người hắt lên rèm.

Mình đưa tay lên.

Định gõ.



Nhưng tay dừng giữa không trung.

Nếu cửa mở...

mình sẽ nói gì?

Anh nhớ em?

Chính mình đòi chia tay.

Anh xuống xem em thế nào?

Rồi xem xong thì sao?

Mình quay lại nhé?

Mới hôm qua mình còn nói đã hết sức.



Mình đứng đó rất lâu.

Cuối cùng...

hạ tay xuống.

Quay lên.



Đến giữa cầu thang...

mình nghe tiếng cửa phòng Diệu mở.

Chân dừng lại.

Nhưng không quay đầu.

Không biết em có nhìn thấy mình không.

Chỉ nghe im lặng.

Một lúc sau...

cánh cửa khép lại.



Đêm ấy mình lại không ngủ.



Ngày thứ hai.

Rồi ngày thứ ba.

Mọi thứ cứ như vậy.

Hai đứa ở cùng một xóm.

Chỉ cách một cầu thang.

Nhưng gần như chẳng nói.



Có sáng mình xuống.

Diệu đang quét sân.

Thấy mình, em dừng tay.

Mình hỏi:

Em ăn sáng chưa?

Câu bật ra theo thói quen.

Diệu nhìn mình.

Mình cũng sững.

Một lúc sau em đáp:

Em ăn rồi.

Ừ.

Mình gật.

Rồi đi.



Lên xe mới thấy đau.

Trước đây câu ấy chẳng đáng giá gì.

Bây giờ chỉ hỏi được một câu...

mình lại nhớ cả ngày.



Có tối mình đi viện về muộn.

Dương chưa về.

Hương cũng không thấy.

Diệu ngồi một mình trước cửa phòng.

Em đang gấp quần áo.

Mình đi ngang.

Nhìn thấy một cái áo quen.

Là chiếc áo mình từng đi cùng em mua.

Chân chậm lại.

Diệu biết.

Nhưng không ngẩng.

Mình cũng chẳng nói.

Đi lên.



Được nửa cầu thang...

em gọi.

Anh M.

Mình quay lại ngay.

Nhanh đến mức chính mình cũng thấy buồn cười.

Ừ?

Diệu nhìn.

Im mấy giây.

Rồi hỏi:

Anh ăn cơm chưa?

Tim mình thắt lại.

Chưa.

Sao chưa ăn?

Mình cười nhẹ.

Vừa ở viện về.

Diệu gật.

Anh ăn đi.

Ừ.

Mình đứng.

Em cũng ngồi.

Không ai nói tiếp.



Mình hỏi:

Em thì sao?

Em ăn rồi.

Ừ.

Lại im.

Cuối cùng Diệu cúi xuống gấp quần áo.

Anh lên đi.

Mình gật.

Ừ.



Tối ấy...

mình ra ngoài ăn.

Ngồi một mình.

Gọi xuất cơm.

Ăn được nửa.

Chẳng hiểu sao lại nhớ câu:

Anh ăn cơm chưa?

Mắt tự nhiên đỏ.



Mình bắt đầu tự hỏi...

hai đứa đang làm gì thế này?

Còn yêu.

Mình biết mình còn.

Nhìn Diệu cũng biết em chưa hết.

Nhưng cứ phải đứng xa nhau.

Một đứa ở tầng trên.

Một đứa tầng dưới.

Nghe được tiếng nhau.

Nhìn thấy nhau.

Nhưng chẳng ai dám bước thêm.



Ngày thứ tư sau chia tay.

Mình về trọ sớm hơn bình thường.

Vừa vào sân đã thấy Hương.

Em đang ngồi trong phòng Diệu.

Hai đứa có mấy cái túi lớn đặt cạnh cửa.

Mình khựng.

Một cảm giác rất xấu chạy qua.



Mình đi lên vài bậc.

Rồi dừng.

Quay lại.

Diệu đang xếp quần áo vào túi.

Mình nhìn.

Không hiểu sao tay lạnh đi.

Em làm gì đấy?

Diệu ngẩng lên.

Hương nhìn mình rồi im lặng đứng dậy đi ra ngoài.

Chỉ còn hai đứa.



Diệu tiếp tục gấp đồ.

Em chuyển trọ.

Mình đứng chết.

Dù đã từng nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra...

nhưng khi nghe chính miệng em nói...

vẫn khác hoàn toàn.

Chuyển thật à?

Vâng.

Đi đâu?

Diệu im một chút.

Bên khu Đại học Kinh tế.

Mình gật.

Bao giờ?

Chiều mai.



Mình nhìn mấy cái túi.

Không biết nói gì.

Một lúc sau mới hỏi:

Sao nhanh thế?

Diệu cười rất nhẹ.

Không vui.

Ở đây...

Em dừng.

Em không ở được.

Mình hiểu.

Không cần hỏi.



Nếu tiếp tục ở đây...

ngày nào cũng nhìn thấy mình.

Nghe tiếng mình.

Thấy chiếc Dream dưới sân.

Thấy căn phòng trên tầng.

Làm sao quên?



Mình muốn nói:

Đừng đi.

Hai chữ ấy lên tận cổ.

Nhưng không thoát ra.

Bởi mình lấy tư cách gì để giữ?

Chính mình là người bảo dừng.

Bây giờ em đi để tự cứu mình khỏi những ký ức ở đây...

mình lại bảo ở lại?

Ích kỷ quá.



Cuối cùng chỉ nói:

Ừ.

Bên ấy... cũng gần trường.

Diệu gật.

Vâng.

Đi lại tiện.

Vâng.

Hai đứa nói những câu vô nghĩa.

Bởi những câu thật sự muốn nói...

không ai dám nói.



Tối hôm ấy...

mình biết là đêm cuối Diệu ngủ dưới căn phòng ấy.

Nên càng không ngủ được.

Khoảng một giờ sáng.

Mình nghe tiếng động dưới nhà.

Nhẹ lắm.

Chắc em vẫn đang thu dọn.

Mình nằm nhìn trần.

Rồi ngồi dậy.

Đi xuống.



Lần này...

mình đứng trước cửa.

Không gõ.

Cửa khép hờ.

Qua khe cửa mình thấy Diệu đang ngồi dưới sàn.

Xung quanh là đồ.

Em cầm một bức ảnh.

Mình nhận ra.

Ảnh hai đứa.



Mình đứng ngoài.

Không bước vào.

Diệu nhìn bức ảnh rất lâu.

Rồi lau mắt.

Cẩn thận bỏ nó vào một chiếc hộp nhỏ.

Không vứt.



Chỉ hành động ấy thôi...

mình phải quay đi.

Nếu đứng thêm...

chắc mình sẽ mở cửa.



Mình đi ra ban công.

Châm thuốc.

Ngồi cạnh Dream.

Trời khuya.

Xóm im.

Căn phòng Diệu vẫn sáng.

Mình hút hết điếu này đến điếu khác.

Trong đầu cứ có một câu:

Ngày mai em đi.



Sáng hôm sau mình vẫn phải đi viện.

Trước khi đi...

nhìn xuống.

Mấy túi đồ đã xếp gần hết.

Diệu đang ngủ.

Cửa đóng.

Mình đứng vài giây.

Rồi đi.



Cả buổi ở viện...

mình chẳng tập trung nổi.

Cứ nhìn đồng hồ.

Mười giờ.

Mười một giờ.

Mười hai giờ.

Đến gần đầu giờ chiều...

mình chịu không nổi.

Xin về sớm.

Dương nhìn.

Về làm gì?

Mình đáp:

Diệu chuyển hôm nay.

Nó không hỏi nữa.

Đi đi.



Mình chạy Dream về.

Không hiểu sao trên đường lại sợ.

Sợ về muộn.

Sợ căn phòng đã trống.

Sợ em đi mà mình không nhìn thấy.



Về tới xóm...

đồ vẫn còn.

Mình thở ra.

Hương đang phụ.

Dương cũng về sau mình không lâu.

Không ai nói gì nhiều.



Một chiếc xe chở đồ tới.

Mấy túi được mang lên.

Thùng giấy.

Quần áo.

Mấy món linh tinh.

Cứ mỗi thứ được đưa ra khỏi phòng...

mình lại thấy căn phòng trống thêm một chút.



Cuối cùng...

chỉ còn chiếc vali.

Diệu kéo ra.

Mình đứng cạnh Dream.

Hai tay đút túi.

Không biết nên giúp hay không.

Ngày trước chắc chẳng cần hỏi.

Mình sẽ giật lấy:

Đưa đây.

Nhưng hôm ấy...

mình đứng im.



Diệu kéo vali tới bậc cửa.

Nặng.

Em hơi loạng choạng.

Mình không chịu được.

Bước tới.

Đưa anh.

Diệu nhìn.

Không từ chối.

Mình cầm.

Mang ra xe.

Chỉ một đoạn ngắn.

Nhưng tay run.



Đặt vali xuống.

Mình quay lại.

Diệu đứng trước căn phòng.

Nhìn vào lần cuối.

Hương đứng cạnh.

Mắt đỏ.



Em khóa cửa.

Tiếng ổ khóa cạch một cái.

Rất nhỏ.

Nhưng trong đầu mình...

nó giống như đóng lại cả một quãng thời gian.



Diệu bước tới.

Đứng trước mặt mình.

Hai đứa nhìn nhau.

Mình cố cười.

Sang bên ấy nhớ khóa cửa cẩn thận.

Em gật.

Vâng.

Đi học tối về thì đừng đi một mình.

Vâng.

Ăn uống đầy đủ.

Diệu nhìn mình.

Nước mắt bắt đầu đầy lên.

Anh đừng nói nữa.

Mình im.



Một lúc sau em hỏi:

Anh có gì muốn nói với em không?

Tim mình đập mạnh.

Có.

Nhiều lắm.

Anh nhớ em.

Anh không muốn em đi.

Anh hối hận rồi.

Hay mình đừng chia tay nữa.


Nhưng cuối cùng...

mình chỉ lắc.

Không.

Diệu nhìn.

Rồi gật.

Vâng.



Đến tận sau này...

mình vẫn nhớ ánh mắt em lúc ấy.

Có lẽ em đã chờ.

Chỉ cần mình giữ lại một câu.

Nhưng mình không nói.

Không phải không muốn.

Mà vì cái tôi.

Vì sợ.

Vì nghĩ mình đã chọn rồi thì phải chịu.

Và có lẽ...

vì lúc ấy mình vẫn chưa hiểu mình sắp mất thứ gì.



Diệu bước lên xe.

Trước khi đi...

em quay lại.

Em đi nhé.

Mình cắn môi.

Ừ.

Đi cẩn thận.

Em gật.



Xe bắt đầu chạy.

Diệu vẫn nhìn về phía mình.

Mình đứng cạnh Dream.

Nhìn theo.

Đến khi chiếc xe ra khỏi cổng...

rẽ ở đầu ngõ...

biến mất.



Mình vẫn đứng.

Một lúc rất lâu.

Dương và Hương cũng chẳng nói.

Cuối cùng Hương đi vào trong.

Dương vỗ vai mình.

Lên phòng đi.

Mình gật.



Nhưng trước khi lên...

mình bước vào căn phòng cũ của Diệu.

Lần đầu tiên.

Sau khi em không còn ở đó.



Trống.

Gần như trống hoàn toàn.

Cái giường vẫn còn của chủ trọ.

Một cái bàn.

Bức tường.

Chỉ vậy.

Không quần áo.

Không túi hàng.

Không mùi nước hoa quen.

Không ảnh.

Không Diệu.



Mình đứng giữa phòng.

Nhìn chỗ trước đây em thường ngồi.

Nhìn góc em từng để đồ.

Nhìn nơi chiếc giường từng đầy những thứ linh tinh.

Mọi thứ sạch quá.

Trống quá.



Lúc ấy...

mình mới hiểu.

Chia tay hôm trước...

mình vẫn chưa thực sự mất em.

Bởi mình vẫn nghe được tiếng em.

Vẫn thấy đôi dép.

Vẫn nhìn được ánh đèn phòng.

Vẫn biết chỉ cần xuống một cầu thang...

Diệu ở đó.

Còn bây giờ...

em không còn ở đây nữa.



Mình ngồi xuống mép giường.

Dương đứng ngoài cửa.

Nó không vào.

Có lẽ biết mình cần một mình.



Mình cúi mặt.

Ban đầu không khóc.

Chỉ ngồi.

Rồi mắt cay.

Một giọt.

Hai giọt.

Cuối cùng...

mình lấy hai tay ôm mặt.

Khóc.



Đi thật rồi...

Mình nói.

Giọng chẳng giống mình.

Nó đi thật rồi Dương ạ.

Ngoài cửa im một lúc.

Rồi Dương nói:

Ừ.



Mình khóc thêm.

Không biết bao lâu.

Trong căn phòng mà vài ngày trước...

mình còn có thể bước vào bất cứ lúc nào.



Đêm hôm ấy...

lần đầu tiên phòng tầng một không sáng đèn.

Mình xuống sân hút thuốc.

Theo thói quen lại nhìn.

Tối.

Không ai mở cửa.

Không ai gọi:

Anh M.



Mình ngẩng lên nhìn bầu trời.

Rít một hơi thuốc.

Tự nhủ:

Rồi sẽ quen thôi.

Một tuần.

Một tháng.

Rồi sẽ quen.

Mình đã nghĩ như thế.

Nhưng mình không biết rằng...

những ngày sau đó,

mình chẳng quen được.

Ngược lại...

càng ngày mình càng nhớ em nhiều hơn.

Và phải đến khi Diệu thật sự rời khỏi nơi ấy...

mình mới bắt đầu hiểu một điều mà lúc chia tay mình chưa hiểu nổi.

Mình không chỉ còn yêu Diệu.

Mà cô gái ấy...

đã trở thành một phần cuộc sống của mình từ rất lâu rồi.
Đm như bùa ngải vậy!!! Đoạn này nó giống t quá thớt ạ. Khác mỗi cái là khi t gần chạm tới thành công thì ng đồng hành lại buông tay. Cũng gặp cũng ns chia tay dứt khoát r cuối cùng lại như thằng điên thằng dở …. Nhưng r mãi cũng dứt ra đc vì mình còn phải sống.
 

Swingboy93

Yếu sinh lý
Trc bảo quay tay lên bài thì cãi. Ko cãi thì t cũng chẳng mò vào tìm xem lzi. Yêu vợ từ 2016 Thì câu chuyện vân anh cũng là mõm. Đi chơi sông lô tuyên quang thì đi cùng vợ chứ vân anh đéo nào ở đây.
Lol mẹ ngta viết câu chuyện ae đọc thấy hay thấy cuốn thì cmt vui ủng hộ chứ đi soi đời tư cá nhân ngta làm đ gì. Ảnh hưởng đến bát cơm chén cháo nhà ông à. Để cho ngta riêng tư đời thường tí. Lên đây là để vui vẻ giải trí đến ông còn đ dám show thông tin thật thì ông soi nhà ngta làm cái đ gì thế.
 

letung45

Yếu sinh lý
Em ở Đnai đây bác, nếu bác đi xuống Long Điền thì chắc đi qua chỗ em đấy, vào đây cũng để đọc truyện chứ ko gái gú gì kkk.
Quả mắt 2009 nhìn nó buồn mà hút hồn thế bác nhỉ.
Tôi ko xuống dưới vũng tàu, thằng em rể tôi mới bị quăng xuống đó, 1 đến 3 năm tới sẽ là cao điểm trấn áp tội phạm. Hút vậy đến giờ vẫn ko thể quên được, nhưng giờ mắt e ko còn buồn như trc, theo cảm nhận của tôi là thế.
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo