chimtao2m
Yếu sinh lý
Tôi thích cái suy nghĩ của ôngcàng nói càng thể hiện cái tư duy đéo người lớn lên được)) từ hôm nọ đã đéo thấy ưa rồi
)))
thôi dí buồi thèm chấp.
Tôi thích cái suy nghĩ của ôngcàng nói càng thể hiện cái tư duy đéo người lớn lên được)) từ hôm nọ đã đéo thấy ưa rồi
)))
thôi dí buồi thèm chấp.
Xoá mẹ hết bài đi em!càng nói càng thể hiện cái tư duy đéo người lớn lên được)) từ hôm nọ đã đéo thấy ưa rồi
)))
thôi dí buồi thèm chấp.
Dịt cả lò mày thằng chó chết nàyBố ông tướng đăng ảnh con khác lên xog bảo là vợ mình. Vợ nó mà biết thì ố zề luôn![]()
Đéo biết thằng này có vợ hay chưa , nhưng khổ thân con nào sau này lấy phải thằng này vì cái tính đàn bà và cực kỳ hãm lìn của nóMõm t đéo thích thôi. Vấn đề gì k
M làm thế dc gì tmlẢnh đầu là thằng thớt và ny nó năm 2017 trước dịch covid ảnh sau là cưới năm 2021 nếu mà ko phải cái kết cưới e Diệu thì truyện này mõm. Th thớt bịp. Ảnh đăng lên vợ nó che mặt trông cũng ko giống dáng vợ nó tí nào![]()
Mày đúng là chả ra sao. Kể cả quay tay hay mõm thì đã làm sao. Chỗ đọc để ngẫm, để vui, để buồn, để giải trí, để anh em nhớ lại hồi sinh viên. Đâu đó trong câu chuyện ta thấy bóng dáng chính ta ở đó. Dù biết hay ko thì cũng ko nên lôi hình ảnh hay face tác giả lên đây.Diệu gì. Nó yêu vợ nó từ 2016 toàn mõm lấy ảnh đéo đâu đăng lên. Vân anh cũng mõm. Tự truyện hay tự quay tay ra truyện
Mày đúng thằng lol thất bại. Vô dụng và bẩn tính nhất! Sự thất bại của cha mẹ mày đấy!Ảnh đầu là thằng thớt và ny nó năm 2017 trước dịch covid ảnh sau là cưới năm 2021 nếu mà ko phải cái kết cưới e Diệu thì truyện này mõm. Th thớt bịp. Ảnh đăng lên vợ nó che mặt trông cũng ko giống dáng vợ nó tí nào![]()
Nhất chú r, có lấy dc lần đầu e P ko nhỉChương 28: Mang Tết về nhà
Hôm sau.
Khoảng chín giờ sáng mình mới tỉnh giấc.
Có lẽ vì tối qua vừa tranh thủ về gặp Linh, đêm lại thức làm nhiệm vụ đến tận khuya nên cả người rã rời.
Mình lững thững bước ra trước cửa phòng.
Châm một điếu thuốc.
Rít một hơi thật sâu.
Khói thuốc theo làn gió lạnh cuối năm bay lững lờ lên khoảng trời xám xịt.
Vươn vai mấy cái.
Thấy người cũng tỉnh táo hơn.
...
Quay vào phòng.
Cầm điện thoại lên.
Đã thấy một tin nhắn của Linh gửi từ sáng sớm.
"Sáng nay em dậy sớm chuẩn bị đồ về quê rồi.
Hôm nay em về.
Anh ở lại làm việc thì nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.
Tết mà gầy đi lạng nào là chết với em đấy.
Yêu anh."
Đọc xong.
Mình bất giác mỉm cười.
Bấm gọi luôn.
Sau vài hồi chuông.
Linh bắt máy.
Giọng nàng hơi mệt.
Chắc lại say xe.
Hai đứa lại thủ thỉ vài câu.
- Anh dậy rồi à?
- Ừ.
- Em đi đến đâu rồi?
- Chắc còn nửa tiếng nữa là về đến nhà.
Mình chỉ dặn.
Linh ngoan ngoãn.
- Về đến nơi thì nhắn anh nhé.
- Đừng để anh lo.
...
- Vâng.
Tắt máy.
Mình đánh răng rửa mặt.
Rồi gọi cu Dương dậy.
Cả phòng kéo nhau đi ăn sáng.
Mỗi thằng một bát phở bò.
Trời cuối năm lạnh.
Ăn bát phở nóng đúng là chẳng còn gì bằng.
...
Thái Nguyên lúc ấy bắt đầu nhộn nhịp.
Đường phố đông hơn hẳn.
Xe chở đào.
Xe chở quất.
Hoa tươi bày kín hai bên đường.
Không khí Tết đã đến rất gần.
Nhìn cảnh ấy.
Tự nhiên mình nhớ nhà.
Không biết giờ này ở quê.
Thầy bu chuẩn bị Tết đến đâu rồi.
Nghĩ là gọi luôn.
Sau hai cuộc.
Mẹ mới nghe máy.
Mẹ bảo.
Ở quê cũng đang bắt đầu đi sắm sửa.
Mình cười.
Đầu dây bên kia.
- Năm nay con kiếm được tiền rồi.
- Mẹ để phần con đi mua cây đào nhé.
- Nhà mình phải có đào mới có không khí.
Mẹ cười rất vui.
Mình cũng chỉ cười.
- Cha tiên sư nhà anh.
- Đi học ngoan là được rồi.
- Còn bày đặt.
...
- Chắc vài hôm nữa con về.
Những ngày tiếp theo.
Mấy anh em vẫn tiếp tục cày.
Đến tận ngày hai mươi lăm.
Tự nhiên chẳng còn nhiệm vụ nào nữa.
Cả phòng ngồi vêu mõm.
Đứa nằm.
Đứa chơi điện thoại.
Đứa hút thuốc.
Ông anh họ thì cặm cụi ngồi dịch mấy thông báo tiếng Anh bằng Google Dịch.
Một lúc sau.
Anh đứng phắt dậy.
Đập tay xuống bàn.
Cả phòng im lặng vài giây.
- Anh em!
- Nghỉ Tết!
Rồi đồng loạt reo lên.
Ai cũng tiếc.
Nhưng ai cũng vui.
Được về nhà rồi.
...
Mấy anh em cùng nhau dọn dẹp lại căn phòng.
Quét nhà.
Lau bàn.
Gấp chăn.
Xong xuôi.
Ai về phòng nấy thu dọn hành lý.
Trước lúc chia tay.
Cả bọn đứng giữa sân.
Bắt tay từng người.
...
- Ăn Tết vui nhé.
- Ra Tết gặp lại.
Đúng lúc mình đang cất laptop vào balô.
Ông anh họ bước vào.
Đưa cho mình với cu Dương mỗi đứa một xấp tiền.
Mình cầm.
- Đây.
- Tiền của bọn mày.
Đếm sơ qua.
Tám triệu.
Hai thằng nhìn nhau.
Ngơ ngác.
Anh cười.
- Sao nhiều thế anh?
Hai thằng cười đến tít mắt.
- Gần Tết.
- Đồng đô tăng.
- Với bên kia thưởng thêm.
- Cứ cầm đi.
Đối với sinh viên.
Đó là khoản tiền quá lớn.
...
Lúc mọi người đi hết.
Anh lại gọi riêng mình.
Lặng lẽ dúi thêm hai triệu.
Mình vội lắc đầu.
- Cái này...
- Mày mang về đưa cho dì.
Anh khoát tay.
- Em có tiền mà anh.
Nghe anh nói.
- Ngày anh học dưới này.
- Nhà không có tiền.
- Mẹ mày toàn lén gửi cho anh.
- Anh quý dì lắm.
- Coi như anh gửi chút quà Tết.
Mắt mình tự nhiên cay cay.
Chưa kịp nói gì.
Anh đã cốc nhẹ lên đầu.
Mình chỉ biết cười.
- Thôi.
- Về đi.
- Không thằng Dương nó chạy mất.
Rồi ôm lấy anh.
...
- Em cảm ơn.
Trên đường về.
Hai thằng cười suốt.
Làm có hơn chục ngày.
Mà mỗi đứa kiếm được hơn chục triệu.
Số tiền ấy.
Ngày đó.
Lớn lắm.
Cu Dương vừa lái xe vừa cười.
Còn mình.
- Tết này tao tiêu thoải mái.
- Khỏi lo rách túi.
Lại nghĩ đến mẹ.
Mình định bụng.
Sẽ mua tặng mẹ một chỉ vàng.
Để mẹ cất.
Số còn lại.
Giữ làm quỹ riêng.
Phòng khi cần đến.
...
Về đến phòng.
Hai thằng nằm vật xuống giường.
Chẳng đứa nào buồn dọn đồ.
Nằm thêm một lúc.
Dương mới ngồi dậy.
Mình gật đầu.
- Chắc chiều tao về luôn.
- Đi sớm cho đỡ tối.
Nó bắt đầu thu dọn hành lý.
- Ừ.
- Tao mai mới về.
- Mua thêm ít đồ đã.
Trước lúc đi.
Nó rút năm trăm nghìn nhét vào tay mình.
Mình tròn mắt.
- Đây.
- Mừng tuổi em gái mày.
Nó cười khoái chí.
- Địt mẹ.
- Mày định làm em rể tao à?
Mình đá nhẹ vào mông nó.
- Tao thấy em gái mày trên Facebook xinh phết.
Hai thằng lại cười ngặt nghẽo.
- Biến.
Bạn thân.
Có khi chẳng cần nói câu tử tế nào.
Mà vẫn quý nhau.
...
Dương đi rồi.
Căn phòng bỗng yên hẳn.
Mình gọi cho Linh.
Nàng bảo đang cùng gia đình đi tảo mộ.
Hai đứa lại ríu rít.
Nhớ nhau.
Trước lúc tắt máy.
Linh vẫn không quên dặn.
Mình bật cười.
- Anh mà léng phéng...
- Em cắt...
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng cười khúc khích.
- Anh mua ít đồ rồi về thôi.
- Có ai đâu mà léng phéng.
Rồi một cái hôn gió rất khẽ.
...
Tắt máy.
Mình bắt đầu dọn dẹp căn phòng.
Cất bếp ga.
Xếp nồi niêu.
Gấp quần áo.
Quét lại khoảng sân trước cửa.
Mới mấy hôm mà lá khô đã phủ kín.
Xóm trọ cũng vắng hẳn.
Ai cũng về quê rồi.
Đang cặm cụi quét.
Bỗng thấy có người đứng nhìn.
Ngẩng lên.
Là chị Samsung.
Chị mỉm cười.
Mình cũng cười.
- Sao chưa về ăn Tết à?
Chị gật đầu.
- Em ở lại mua ít đồ.
- Mai mới về.
Nói xong.
- Chị thì hai mươi tám mới được nghỉ.
Chị quay người đi về phòng.
Trước khi đóng cửa.
Chị vẫn ngoái lại.
Nháy mắt với mình một cái.
Mình chỉ biết cười trừ.
Trong đầu lẩm bẩm.
"Đúng là yêu tinh..."
Khóc ngay m1 lun, bùn thiệtChương 33: Đêm giao thừa còn dang dở
Sau cuộc gọi với Linh.
Điện thoại mình gần như không lúc nào ngừng đổ chuông.
Người thân.
Họ hàng.
Anh em.
Bạn bè.
Ai cũng tranh thủ gọi điện chúc Tết nhau.
Tiếng cười.
Tiếng "Chúc mừng năm mới".
Tiếng cụng ly từ đầu dây bên kia.
Tất cả hòa vào không khí rộn ràng của những phút đầu năm mới.
Đến khoảng mười hai giờ rưỡi.
Điện thoại vừa im được một lúc thì ngoài đầu ngõ đã vang lên tiếng còi xe máy inh ỏi.
Mình biết ngay.
Đám anh em đến rồi.
Năm nào cũng thế.
Nhà mình luôn là điểm dừng chân đầu tiên.
Rồi cả hội mới kéo nhau đi chúc Tết từng nhà.
Đang sắp lại mâm bánh kẹo với đĩa hoa quả.
Mình nghe tiếng xe máy rầm rập chạy vào sân.
Mở cửa bước ra.
Ôi thôi...
Khoảng mười lăm chiếc xe dựng kín cả sân.
Thằng nào thằng nấy mặt đỏ gay vì vừa uống vài chén đầu xuân.
Vừa nhìn thấy mình.
Cả đám đã cười ầm lên.
– Năm mới vui vẻ nhé!
– Chúc mày năm nay học giỏi!
– Sớm lấy vợ!
Tiếng chúc nối nhau không dứt.
Mình cũng cười.
Lần lượt bắt tay từng thằng.
Rồi chạy vào trong bếp.
Xách ra cái can rượu mười lít bố vẫn để dành.
Rót đầy mấy chiếc cốc.
– Nào!
– Một năm mới phát tài!
– Dô!
Tiếng cốc va vào nhau chan chát.
Rượu đầu năm cay nồng.
Nhưng ai cũng cười rất tươi.
Thay vì lì xì bằng tiền.
Mình phát cho mỗi thằng một quả táo.
Đứa thì cái bánh.
Đứa thì viên kẹo.
Vừa phát vừa cười.
– Lì xì thế này cho đỡ tốn.
Cả bọn cười ngặt nghẽo.
– Đúng là thằng keo!
-Keo cái lìn, bố mày đang sinh viên hehe
Bố mẹ mình cũng bước ra.
Tươi cười chúc Tết từng đứa.
Hai người quen rồi.
Năm nào cũng đợi cả hội đến chúc Tết xong mới chịu đi nghỉ.
Ngồi thêm năm phút.
Cả bọn lại hô nhau.
– Đi tiếp!
Mình quay vào.
– Thầy u, con đi nhé.
Mẹ chỉ cười.
– Đi cẩn thận.
– Đừng uống nhiều quá.
Mình gật đầu.
Rồi cùng cả hội phóng xe lao vào màn đêm đầu năm.
...
Theo đúng thông lệ.
Đi hết nhà thằng này.
Lại sang nhà thằng khác.
Ở đâu cũng được mời chén rượu.
Miếng bánh.
Viên kẹo.
Lời chúc năm mới.
Đến gần năm giờ sáng.
Cả hội tập trung tại nhà thằng Hải.
Đây cũng là điểm cuối cùng.
Năm nào cũng vậy.
Ăn uống đến sáng rồi mới ai về nhà nấy ngủ.
Bước vào sân.
Mình hơi khựng lại.
P cũng đang ở đó.
Đi cùng mấy cô bạn.
Người yêu thằng Hải vốn là bạn thân của P.
Chắc mấy đứa rủ nhau đi chúc Tết.
P nhìn thấy mình.
Khẽ cười.
Mình cũng chỉ gật đầu cười nhẹ đáp lại.
Không khí giữa hai đứa bình lặng đến lạ.
Không còn trách móc.
Không còn giận hờn.
Cũng chẳng còn những câu hỏi vì sao.
…
Mọi người ngồi quây quần quanh mâm cơm.
Lại thêm vài chén rượu.
Lại kể đủ thứ chuyện.
P ngồi cạnh mình.
Nhưng cả buổi.
Hai đứa chỉ thi thoảng nhìn nhau.
Mỉm cười rất nhẹ.
Như hai người quen cũ.
...
Đến khoảng năm giờ sáng.
Tiệc cũng tan.
Ai cũng mệt.
Lần lượt đứng dậy xin phép ra về.
Mình vừa dắt xe ra cổng.
Thì phía sau vang lên một giọng nói rất nhỏ.
– Anh ơi...
Mình khựng lại.
Quay đầu.
P đang đứng dưới ánh đèn vàng trước sân.
Mình mỉm cười.
– Chúc em năm mới vui vẻ nhé.
– Ngày càng xinh hơn rồi đấy.
P cười.
Nhưng nụ cười ấy buồn lắm.
Mấy thằng bạn nhìn nhau.
Rồi chẳng ai bảo ai.
Tự giác lên xe đi trước.
Để lại khoảng sân yên tĩnh cho hai đứa.
Đứng thêm một lúc.
P khẽ nói.
– Anh đưa em về được không?
– Nãy em đi cùng con Q... nhưng nó về hướng khác.
Mình nhìn đồng hồ.
Trời cũng sắp sáng.
Nghĩ bụng.
"Đầu năm thôi mà..."
Thế là gật đầu.
– Ừ. Lên xe đi.
Theo thói quen.
Mình vẫn đưa chân gạt chỗ để chân sau.
P nhìn mình.
Khẽ cười.
– Anh vẫn vậy...
– Lúc nào cũng khiến người khác xao xuyến.
Mình chỉ cười.
Không đáp.
Suốt quãng đường.
Hai đứa hầu như chẳng nói gì.
Chỉ có tiếng gió lạnh đầu xuân lùa qua.
Thỉnh thoảng.
P hỏi vài câu vu vơ.
Mình trả lời ngắn gọn.
Rồi lại im lặng.
...
Gần nửa tiếng sau.
Xe dừng trước cổng nhà em.
Mình định quay xe.
Thì bất ngờ...
P ôm chặt lấy mình từ phía sau.
Vai em run lên.
Tiếng nấc nghẹn giữa màn sương sớm.
– Em chưa bao giờ quên được anh...
– Em nhớ anh lắm...
– Em... còn cơ hội nào không?
– Mình có thể bắt đầu lại được không anh?
Mình đứng lặng.
Rất lâu.
Không biết phải trả lời thế nào.
Cuối cùng.
Mình chỉ khẽ thở dài.
Nhẹ nhàng gỡ tay em ra.
Xoay người để em đối diện với mình.
Mình nhìn thẳng vào đôi mắt đã đỏ hoe ấy.
Khẽ cười.
– Ngốc lắm...
– Anh từng yêu em rất nhiều.
– Em cũng từng yêu anh.
– Nhưng chuyện của mình... dừng lại ở đó thôi.
– Mình không thể quay lại được nữa đâu.
– Quên anh đi.
– Đừng giữ những điều đã qua nữa.
Nghe xong.
P òa khóc.
Em ôm lấy mình lần nữa.
Như muốn giữ lại tất cả những gì còn sót lại.
Rồi bất chợt.
Em khẽ hôn lên môi mình.
Mình không đẩy em ra ngay.
Chỉ đứng yên.
Để em được hôn, được khóc.
Được nói lời cuối cùng với mối tình đầu của cả hai.
Một lúc sau.
Mình nhẹ nhàng lùi lại.
Đặt hai tay lên vai em.
Mỉm cười.
– Ngoan nhé.
– Anh về đây.
– Gửi lời chúc năm mới tới bố mẹ em giúp anh.
P không trả lời.
Chỉ cúi đầu.
Nước mắt vẫn lăn dài trên má.
Mình biết.
Đã đến lúc phải đi.
Nổ máy.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.
Đi được một đoạn.
Mình ngoái đầu nhìn lại.
Dưới ánh đèn vàng trước cổng.
P vẫn ngồi xổm một mình.
Ôm mặt khóc.
Hình ảnh ấy.
Có lẽ rất lâu sau này.
Mình vẫn không quên được.
...
Về đến nhà.
Mình nằm xuống giường.
Hai tay gối sau đầu.
Ngoài sân.
Tiếng gà bắt đầu gáy sáng.
Mình nhắm mắt.
Trong đầu lần lượt hiện lên khuôn mặt của P.
Rồi đến Linh.
Rồi những người con gái đã từng đi ngang cuộc đời mình.
Mỗi người.
Đều để lại trong mình một kỷ niệm.
Một bài học.
Và một đoạn thanh xuân không thể lấy lại.
Nghĩ đến đó.
Mắt mình cũng dần ríu lại.
Giấc ngủ đến rất nhanh.
Khép lại...
Một đêm giao thừa mà có lẽ, suốt nhiều năm sau, mình vẫn còn nhớ mãi.


