Tôi tìm đến Hằng để giải toả mỗi lần như thế. Hằng dùng cả lời nói và thân thể để xoa dịu tôi. Nhưng sao tôi vẫn thấy chưa đủ. Cái cảm giác thất bại này thật khó chịu. Tôi chơ vơ và cảm thấy lạc lõng. Tôi sợ tôi sẽ chỉ có một mình. Tôi đã từng có rất nhiều người phụ nữ, nhưng không ai trong số họ muốn ở bên tôi cả. Tại sao vậy? Chỉ có Hằng. Hằng nói yêu tôi, yêu từ lần đầu tiên gặp. Có lẽ định mệnh của tôi là Hằng? Trong lúc bấn loạn vì cuộc hôn nhân thứ 2 cũng đổ vỡ, tôi ngỏ lời muốn lấy Hằng làm vợ. Trước sự ngỡ ngàng của tôi, Hằng từ chối. Hằng nói yêu tôi, nhưng chuyện của tôi với Nhung còn chưa nguôi ngoai, Hằng không muốn chỉ là kẻ thế chân.
Hơn nữa, dù sao 2 người họ cũng là bạn, chúng tôi lấy nhau ngay như thế không được hay lắm. Tôi cũng thấy những điều nàng nói là hợp lý, nên tạm gác lại. Tôi muốn Hằng dọn đến ở chung với tôi, Hằng cũng không muốn, nói khi nào danh chính ngôn thuận hẵng hay. Vậy là tôi vẫn đêm nằm lẻ bóng. Những lúc nhớ Hằng, tôi đến với Hằng thôi.
Một thời gian sau, nỗi đau trong tôi cũng giảm bớt. Tôi nghe nói Nhung đã lấy Thành. Thật lòng, tôi đã từng ước Thành sẽ bỏ rơi Nhung, để Nhung hối hận và dằn vặt vì đã phản bội người chồng như tôi. Tôi hơi buồn bực khi biết chuyện của họ lại kết thúc có hậu. Tuy vậy, tôi cũng chẳng làm được gì. Thành được tuyển vào một công ty lớn và có tiếng, vị trí cũng khá tốt khiến tôi càng ghen tức. Tôi thúc giục Hằng muốn chúng tôi kết hôn để người khác không dị nghị là tôi bị vợ bỏ theo trai, họ lại đang sống hạnh phúc nữa. Nhưng tôi không hiểu sao Hằng vẫn khất lần. Hằng nói không cảm nhận được tình yêu của tôi nên vẫn chưa muốn cưới. Tôi chán nản không biết phải làm thế nào.
Một cuối tuần tôi mang xe đi rửa bên cạnh một khách sạn lớn. Trong lúc chờ đợi, tôi đi bâng quơ vào khách sạn thì thấy cổng hoa chào cưới. Có lẽ một đám cưới nữa sắp diễn ra ở nơi tráng lệ này. Tôi chưa bao giờ có được một đám cưới đẹp thế này. Đám cưới đầu tiên là lúc tôi còn chưa có tiền. Đám cưới thứ 2 vì gia đình Nhung chẳng có ai đến chúc phúc nên chúng tôi cũng chỉ làm đơn giản. Nó rất khác với cảnh nhộn nhịp vui tươi lộng lẫy của cái đám cưới mà tôi đang tình cờ nhìn thấy.
Cả 2 họ dường như đều rất mãn nguyện. Một giàn nhạc mini ở ngoài phòng cưới chơi những bản nhạc xưa. Các ông, các bà lớn tuổi hò nhau hát những bài tiền chiến. Tôi ngồi ở ghế salon của khách sạn và nhìn về phía đám cưới đó. Đó là đám cưới viên mãn nhất mà tôi từng thấy. Tôi đã dự nhiều đám, nhưng quan khách chỉ đến ăn và đi rất nhanh. Nhưng đám cưới này, dường như tất cả mọi người đều rất vui vẻ, rất hưởng thụ, rất đón chờ. Tôi mỉm cười giá mà mình cũng có một đám cưới như thế.
Tiếng xì xào từ ngoài sảnh khách sạn, có bóng váy trắng lấp ló, chắc là cô dâu chú rể đến rồi. Tôi cũng rất tò mò muốn biết cặp đôi trông thế nào mà lại may mắn có được ngày vui trọn vẹn đến thế này. Và tôi đã vô cùng ân hận vì sự tò mò của mình. Đó là Ngọc và Thu. Nàng đẹp như tiên nữ giáng trần, lộng lẫy và thanh thoát trong chiếc váy cưới rực rỡ. Ngọc mặc một bộ complê trắng, thanh tú và lịch lãm. Họ tay trong tay tiến gần vào trong lễ đường. Tất nhiên tôi không thể vào trong. Tôi cố tránh đi vì thấy một vài đồng nghiệp cũ.