Kiến thức 🌸Nếu mọi thứ đều vô thường, vậy thứ gì mới thật sự đáng giữ?

TrìnhCa8

Tao là gay


🌸VÔ THƯỜNG, thứ bạn tưởng đang làm bạn đau... đôi khi lại đang cứu bạn.

Có những ngày cuộc đời tự nhiên đổi hướng

Không báo trước.

Đang bình thường, một người rời đi.

Đang yên ổn, một chuyện xảy ra.

Một mối quan hệ kết thúc.

Một công việc mất đi.

Một kế hoạch đang làm dở, tự nhiên không thể tiếp tục.

Lúc đó, mình thường chỉ biết hỏi:

“Vì sao lại là mình?”

“Đang yên đang lành mà”

Rồi thời gian trôi qua. Một năm, hai năm.

Nhìn lại những chuyện từng khiến mình đau đến mất ngủ, có khi mình lại nghĩ:

“Ừ... chuyện đó cũng qua rồi.”

Có lẽ đó chính là vô thường.

Mọi thứ trên đời này đều có lúc đến, lúc đi.

Trong Kinh Vô Thường có câu:

“Người sống rồi cũng trở về với cái chết, dung nhan rồi cũng theo năm tháng mà tàn phai.”

Nghe có vẻ buồn.

Nhưng câu này không phải để làm mình sợ.

Nó chỉ nhắc một điều mà ai cũng biết, nhưng thường quên:

Không có gì trên đời này là mãi mãi.

Hoa nở rồi tàn. Người gặp rồi xa.

Hôm nay còn ngồi cạnh nhau, ngày mai chưa chắc còn có cơ hội.

Và cũng vì mọi thứ không ở mãi, nên những gì đang có mới đáng quý.

Người thân còn khỏe thì gọi cho họ một cuộc.

Bạn bè còn gặp nhau thì gặp đi.

Người mình thương còn ở bên thì thương cho đàng hoàng.

Bữa cơm còn đủ người thì ăn chậm một chút.

Có một buổi chiều đẹp thì ngẩng lên nhìn một chút.

Đừng lúc nào cũng nghĩ:

“Để mai cũng được.”

Vì có những chuyện, đến ngày mai thì không còn “để” được nữa.

Có những lời chưa kịp nói.

Có những người chưa kịp gặp lần cuối.

Có những cái ôm cứ nghĩ lúc nào cũng có thể ôm.

Rồi một ngày muốn làm lại, cũng chẳng còn cơ hội.

Nghĩ vậy mới thấy, vô thường cũng không hẳn là chuyện đáng sợ.

Nó chỉ nhắc mình:

Đừng coi những gì đang có là chuyện đương nhiên.

Thất tình rồi cũng có ngày hết đau.

Mất một người rồi cũng có ngày mình học được cách sống tiếp.

Một công việc mất đi, biết đâu lại mở ra một con đường khác.

Một mối quan hệ kết thúc, đôi khi chỉ vì hai người đã đi hết đoạn đường cần đi cùng nhau.

Có những chuyện lúc xảy ra, mình chỉ thấy toàn là đau.

Nhưng sau này nhìn lại mới thấy.

Nếu ngày đó không mất, có lẽ mình cũng chẳng thay đổi.

Nếu chưa từng thất vọng, có lẽ mình vẫn tin người quá dễ dàng.

Nếu chưa từng mất mát, có lẽ mình vẫn chưa biết trân trọng.

Nếu chưa từng chia xa, có lẽ mình vẫn nghĩ gặp nhau là chuyện hiển nhiên.

Cuộc đời đôi khi đơn giản vậy thôi.

Có người đến. Có người ở lại.

Có người chỉ đi cùng mình một đoạn rồi rời đi.

Mình không quyết định được hết những chuyện đó.

Nhưng mình có thể quyết định một việc:

Sau tất cả những chuyện ấy, mình sẽ sống như thế nào.

Nếu hôm nay bạn đang mất một thứ gì đó, đừng vội nghĩ cuộc đời đang chống lại mình.

Đau thì cứ đau.

Buồn thì cứ buồn.

Tối về vẫn ăn một bữa cơm, vẫn ngủ một giấc.

Sáng hôm sau thức dậy, chuyện gì cần làm thì vẫn làm.

Thứ từng khiến mình khóc rất nhiều, hóa ra cũng chỉ là một đoạn trong cuộc đời.

Vô thường là vậy. Nó lấy đi một vài thứ.

Nhưng cũng chính nhờ những lần mất đi đó, mình mới biết thứ gì thật sự đáng giữ.

Người còn ở bên mình hãy thương họ.

Còn có thể gặp nhau thì gặp nhau đi.

Còn có thể nói một câu tử tế thì nói đi.

Đừng chờ đến lúc mất rồi mới tiếc.

Bởi vì trên đời này, thứ đáng sợ nhất không phải là vô thường.

Mà là khi mọi thứ vẫn còn, mình lại sống như thể chúng sẽ còn mãi.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 
Bên trên
X
telegram-icon
Tắt Quảng Cáo