Chương 34: Người cũ, người thương
Có lẽ vì đêm giao thừa thức trắng.
Lại thêm cả đêm rong ruổi đi chúc Tết cùng đám bạn.
Vừa về đến nhà.
Mình nằm xuống là ngủ một mạch.
Đến tận chiều tối mới tỉnh.
Rửa mặt qua loa.
Lại tiếp tục xách xe đi chúc Tết họ hàng.
Tết ở quê là thế.
Đi đến đâu cũng thấy tiếng cười.
Tiếng trẻ con chạy khắp sân.
Tiếng người lớn hỏi han nhau sau một năm xa cách.
Đến nhà nào cũng bị giữ lại.
Ít thì một chén.
Nhiều thì vài ba chén.
Mình vốn cũng chẳng biết từ chối.
Thành ra.
Đi một vòng về đến nhà.
Người lại lâng lâng vì hơi men.
...
Sáng mùng Hai.
Đúng như dự đoán.
Mười giờ mình mới lồm cồm bò dậy.
Nhà mình không có tục làm cỗ suốt ba ngày Tết như nhiều nơi.
Chỉ cúng lớn vào tối ba mươi.
Mùng Hai và ngày rằm thì hạ lễ, thắp hương đơn giản hơn.
Đánh răng rửa mặt xong.
Mình định xuống bếp phụ mẹ.
Vừa bước đến cửa.
Đã đứng hình.
P đang ngồi nhặt rau.
Mái tóc buộc gọn sau lưng.
Chiếc áo len màu trắng mình từng rất thích.
Nghe tiếng động.
Em quay lại.
Khẽ cười.
– Anh dậy rồi à?
Mình còn chưa kịp hỏi.
Thì mẹ đã cười trước.
– Con bé sang chúc Tết từ sáng.
– Mẹ giữ nó lại phụ nấu cỗ luôn.
Mình ngơ ngác nhìn mẹ.
Rồi lại nhìn P.
Chẳng biết phải nói gì.
Đành gãi đầu.
– À... thế à mẹ.
Rồi lẳng lặng đi vệ sinh cá nhân.
...
Khoảng mười giờ.
Mâm cơm cúng cũng chuẩn bị xong.
Bố đang thắp hương.
Mẹ bày lễ.
Mình với P ngồi ngoài chõng tre chờ.
Khoảng sân yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió xuân khẽ lay cành đào.
Hai đứa ngồi cạnh nhau.
Rất lâu.
Không ai nói gì.
Bất chợt.
P khẽ tựa đầu lên vai mình.
Giọng nhỏ đến mức gần như chỉ đủ cho hai đứa nghe.
– Anh này...
– Em vẫn yêu anh.
Mình im lặng.
– Nhưng... em quyết định rồi.
– Em sẽ tập quên anh.
– Học xong... em sẽ đi Hàn Quốc.
– Ở đây... em không chịu nổi nữa.
– Đi đâu em cũng thấy kỷ niệm của hai đứa.
Nói đến đó.
Giọng em nghẹn lại.
Nước mắt lăn xuống.
Mình không ôm em.
Chỉ nhẹ nhàng đưa tay vỗ lên vai.
Như một người bạn.
Rồi khẽ nói.
– Mình lớn rồi mà.
– Có những chuyện... mình phải học cách chấp nhận thôi.
– Đừng khóc nữa.
P gật đầu.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười rất buồn.
– Em biết rồi...
Em ngẩng lên nhìn mình.
– Anh này...
– Bao giờ anh lên Thái Nguyên?
– Chắc mùng Sáu hoặc mùng Bảy a đi.
P im lặng vài giây.
Rồi lấy hết can đảm.
– Vậy... mấy hôm nay anh đi đâu... cho em đi cùng nhé.
– Chỉ với tư cách bạn thôi.
– Được không anh?
Mình nhìn em.
Do dự.
Trong đầu bất chợt hiện lên khuôn mặt Linh.
Rồi lại nhìn đôi mắt đang chờ đợi câu trả lời của P.
Cuối cùng.
Mình chỉ cười.
– Anh không hứa đâu.
Thấy em cúi mặt.
Khóe mắt lại đỏ.
Mình đành bật cười.
– Thôi được.
– Đi đâu anh sẽ gọi.
– Nhưng chỉ mấy hôm này thôi nhé.
P ngẩng lên.
Lần đầu tiên sau rất lâu.
Mình mới thấy em cười tươi như thế.
...
Mâm cơm cúng xong.
Cả nhà ngồi ăn với nhau.
Không có khách.
Chỉ có bố mẹ.
Con em gái.
Mình.
Và P.
Bố mẹ vẫn hỏi han em như ngày trước.
Bố mẹ em khỏe không.
Ăn Tết vui không.
Em vẫn lễ phép.
Vẫn ngoan ngoãn trả lời từng câu.
Nếu không biết chuyện.
Có lẽ chẳng ai nghĩ hai đứa đã chia tay.
...
Ăn xong.
Mình vừa định lên giường đánh một giấc.
Thì P chạy theo.
Kéo tay.
– Ơ anh!
– Tết nhất ngủ gì nữa.
– Đi chơi đi.
Mình bật cười.
– Đi đâu?
– Đi chùa.
– Em muốn đi chùa.
– Ừ. Thì đi
Thế là hai đứa lại lên xe.
Ngôi chùa cách nhà mình hơn chục cây số.
Đường đầu xuân rất đẹp.
Hai bên là những cánh đồng xanh non.
Lác đác vài cành đào còn sót lại sau chợ Tết.
Đến nơi.
Hai đứa mua lễ.
Thắp hương.
Xin lộc.
Mình để ý.
P đứng rất lâu trước ban Tam Bảo.
Miệng cứ lẩm nhẩm khấn mãi.
Nét mặt nghiêm túc đến mức mình suýt bật cười.
Thấy mình cười.
Em quay sang lườm.
Rồi lại tiếp tục chắp tay.
...
Đi chùa xong.
Hai đứa ghé quán nước cũ.
Chính là quán ngày xưa hồi còn học cấp ba.
Vẫn chiếc bàn ấy.
Vẫn góc ngồi ấy.
Mình gọi hai cốc nước ép.
Rồi cả hai cùng im lặng.
P bỗng đưa tay chỉ xuống góc bàn.
Nơi có dòng chữ đã mờ theo thời gian.
M
P
Hai đứa nhìn nhau.
Cùng cười.
Một nụ cười chẳng còn vui nữa.
Chỉ còn lại chút tiếc nuối.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại mình reo.
Là Linh.
Mình nhìn P rồi đi ra ban công nghe máy.
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia đã ríu rít.
– Alo... tình yêu của em đang làm gì đấy?
Mình bật cười.
– Đang nhớ em đây.
Linh cười khanh khách.
– Hôm nay em đi chùa rồi nhé.
– Em xin được cho anh một chiếc vòng may mắn đấy.
Mình hơi bất ngờ.
Khóe môi vô thức cong lên.
– vậy à?
– Cảm ơn em nhiều.
– Hôm nào lên nhớ đưa anh nhé.
Hai đứa lại thủ thỉ thêm vài câu.
Như mọi lần.
Cuộc gọi kết thúc bằng một nụ hôn gió qua điện thoại.
Tắt máy.
Mình vẫn còn cười.
Quay trở lại bàn.
P đang lặng lẽ nhìn mình.
Em khẽ hỏi.
– Anh nghe điện thoại ai mà vui thế?
Mình chỉ cười.
Không trả lời.
Có lẽ...
Em cũng tự hiểu rồi.
P không hỏi thêm nữa.
Hai đứa ngồi thêm một lúc.
Rồi mình đưa em về.
Suốt quãng đường.
Em không ôm mình như hôm trước.
Chỉ ngồi yên phía sau.
Giữ một khoảng cách vừa đủ.
Mình biết.
Đó là điều nên như thế.
...
Tối hôm ấy.
Mình lại tiếp tục chuỗi ngày cơm nước.
Chúc Tết.
Rượu chè cùng anh em.
Về đến nhà.
Đang chuẩn bị đi ngủ.
Điện thoại lại reo.
Là chị Samsung.
– Chúc mừng năm mới nhé M đẹp trai.
Hai chị em hỏi han nhau vài câu.
Chị kể nhớ xóm trọ.
Nhớ mấy đứa.
Nhớ cả mình.
Trước khi cúp máy.
Chị vẫn không quên nói đúng một câu quen thuộc.
– Hôn M nhé...
– Xa mấy hôm mà chị nhớ M phết. :*
Mình chỉ biết cười.
Lắc đầu.
– Đúng là... con yêu tinh.
Nếu mình không biết kiềm chế.
Có khi mụ này ăn tươi nuốt sống mình thật cũng nên.
Nghĩ đến đó.
Mình bật cười một mình.
Rồi kéo chăn lên.
Khép lại ngày mùng Hai Tết bằng những suy nghĩ rất đỗi bình yên.